Bà có thể nghe tiếng ban nhạc vang lên từ vài dặm đằng xa. Có thể thấy băng rôn và cờ. Giờ người ta còn háo hức được thấy bà hơn nữa, James nói.
Tao sẽ đi vòng qua, Etta nói. Tao sẽ gặp họ trên đường về.
Bà đi theo rìa ngoài của bán đảo, một bên là nước, bên còn lại là mặt sau của những ngôi nhà. Từ bên kia những ngôi nhà, bà có thể nghe tiếng ban nhạc chơi bài “Make We Joy”. Hoàn toàn không ăn nhập với những con sóng. Etta ngâm nga theo.
Halifax cũng hay nhỉ, James nói.
Otto sờ thử mái tóc của cô bé để xem nó khô chưa. Có vẻ khô rồi, Kasia nói.
Ừ, đúng thật, Otto nói. Xong rồi.
Hai người cẩn thận mang cô bé qua cửa trước ra vườn, Otto giữ vai, Kasia giữ chân. Ngay đây, cháu nghĩ thế, Kasia nói. Vậy thì nó sẽ là bức tượng gần ngôi nhà nhất.
Được thôi, Otto nói.
Họ đặt bức tượng ở đó, rồi ngồi xuống cùng nhau trên bậc cửa trước.
Quả là một bộ sưu tập tuyệt vời, Kasia nói.
Cảm ơn nhé, Otto nói.
Cháu có thể có chúng sau khi cụ chết không?
Được thôi, Otto nói.
HSM Nova Scotia là một con tàu đẹp. Đẹp quá phải không, Otto nói với người lính cạnh bên cậu trong hàng, chống nạng.
Trông hệt mấy cái khác, người lính nói.
Otto gặp khó khăn khi giữ thăng bằng trên boong, nhưng dù vậy cậu vẫn dành phần lớn thời gian ở đó, bám lấy tay vịn. Không khí mát ẩm bện trên tóc cậu và đọng lại thành từng giọt nhỏ xuống cổ.
•••
Etta ủi bộ váy xanh và gài tóc ra sau, để nó rũ xuống ngay trên vai. Bởi cô không có đôi giày nào tốt hơn, cô đánh bóng giày mình đến khi chúng trông như mới.
Khi họ đi đến đầu bán đảo, Etta leo qua hàng rào bảo vệ và James trườn bên dưới, ra đến một thảm những tảng đá xám phẳng dẫn xuống nước. Tôi sẽ ở đây, James nói trên đỉnh của mấy tảng đá. Cẩn thận đấy.
Dĩ nhiên rồi, Etta nói. Bà để túi và khẩu súng trên đá bên cạnh nó.
Sau khi Kasia về nhà, Otto rửa chén đĩa đến khi tất cả những gì còn trên kệ bếp là cái hộp thiếc đựng cà phê. Ông ngắt những cánh hoa ra, tất cả sáu cánh, và cho chúng vào cối.
•••
Otto bắt hai chuyến tàu, một từ Halifax và một từ Regina. Cậu ngồi bên cửa sổ với một lá thư mở ra đặt trên khay trước mặt. Nó viết:
Chỉ cần nhớ phải thở.
•••
Russell cho Etta mượn con ngựa để vào nhà ga trong thị trấn. Em trông đẹp lắm, cậu nói.
Anh cũng nên đến, Etta nói.
Không, Russell nói.
Ở chỗ những tảng đá lớn hóa nhỏ và gặp nước, Etta lấy hết các món trong túi ra, một con hạc giấy, một chiếc cặp tăm, một đồng xu, một cái nơ xanh, một mặt dây chuyền, một anh lính nhỏ bằng nhựa màu xanh, một viên sỏi tròn vo, một cái nút, một tấm ảnh, một mũi tên, một chiếc nhẫn, một một nhánh oải hương khô, một chum nến đã chảy phân nửa, và một chiếc muỗng em bé bằng bạc với cán uốn ngược trở lại, và đặt chúng thành một hàng. Bà nhìn một cơn sóng đẩy chúng vào và kéo chúng ra. Rồi bà tháo giày và vớ và váy và bước xuống nước.
Otto bôi hỗn hợp lên mí mắt và lần tìm đường về qua hành lang, vào phòng ngủ, và lên giường. Ông cọ đôi bàn chân mang vớ lên lớp chăn và thả lỏng chúng.
Ông hít thở sâu và nhẹ nhàng sáu lần theo nhịp độ giảm dần.
Và rồi ông ngừng.
Và rồi ông ở dưới nước.
Nước xám, nhưng không lạnh và không ồn ào. Otto có thể thấy chân và mắt cá và đầu gối của Etta ở ngay gần bờ. Otto bơi về phía chúng. Khi Otto đến đủ gần và Etta nhận ra, bà trầm mình xuống để gặp Otto. Họ ngồi bên nhau dưới nước trên thềm cát rắn.
Anh nhớ em, Otto nói.
Em biết, Etta nói. Em xin lỗi. Bà ấn tay mình xuống lớp cát ướt. Em sẽ nhớ anh lắm.
Anh biết, Otto nói. Anh xin lỗi.
Nhưng em sẽ ổn thôi.
Em chắc chứ?
Vâng. Nó là một vòng lặp, Otto. Chỉ là một vòng lặp dài.
Nước làm nhòe gương mặt hai người khiến họ không còn rõ tuổi nữa.
Họ ngồi như thế đến lúc Etta phải thở. Bà quay sang và hôn Otto, miệng Otto đã đầy nước muối. Bà siết tay Otto hai lần,
một,
hai,
rồi buông ra và nhắm mắt lại và trồi lên.
Bà nhìn ra xa, bên ngoài đất liền. Đến tận chân trời, mọi thứ đều mang một sắc xám và xanh và đang chuyển động.
•••
Tàu chờ Otto sẽ đến sau bảy phút nữa. Etta đứng trên bậc thềm đón chờ ngọn gió con tàu mang lại.