Hằng ngày Martha vẫn nhận được thư của Astrid, bà bạn cũ. Ngoài những vấn đề đâu đâu cũng có, thì New Caledonia hẳn nhiên là một thiên đường hạ giới.
Arthur mỗi ngày viết cho bà một dòng thư, đủ để bà thấy sung sướng. Bà muốn nhận được nhiều hơn kia, nhưng tạm hài lòng với những gì mà ông có thể mang lại cho bà. Về phần Martha thì văn tuôn thành suối. Bà gõ thư trả lời dài dằng dặc kể lể đủ mọi chuyện bà nghĩ trong đầu và nhất là những mối lo lắng của mình: thằng cháu ngoại không thích đọc sách và bà lúc nào cũng phải nhắc nhở nó, đứa con gái làm việc quá nhiều làm ảnh hưởng đến những điều cần ưu tiên trong cuộc sống, những đứa cháu ngoại ở xa tận Canada mà bà chỉ gặp mỗi năm có một lần, rồi nhà bà chỗ nào cũng ẩm ướt, cơ thể bà đang già đi, hành tinh này đang phải chịu đau khổ, thế giới đang bất ổn và đất nước nhỏ bé của bà đang bị khủng hoảng kinh tế...
Sam không tài nào chợp mắt được. Thằng bé bụng bảo dạ một hộp sữa chua mát có lẽ sẽ giúp nó buồn ngủ. Lúc đi ngang qua phòng bà ngoại để xuống bếp, nó chợt nghe thấy một âm thanh tách tách đều đều. Thằng bé hoảng sợ, đẩy cửa và nó nhìn thấy cái gì thế này? Một con ma đang uốn éo trong chăn. Nó giật cái chăn lên và bắt gặp bà nó đang gõ trên... một chiếc máy tính xách tay.
- Bà ư, không thể như thế được! Cháu không thể tin nổi! Bà tự cho phép mình lén lút làm chính cái điều bà cấm đoán cháu.
- Có giống nhau đâu. Cháu chưa thành niên, phải tuân thủ các quyết định do bố mẹ cháu đưa ra.
- Nhưng bà chẳng từng nói với cháu về máy tính như con quỷ dữ, là kẻ thù của cái tốt, là phá hủy trí não, là tách biệt với xã hội, là đóng cửa với tất cả...
- Ở tuổi bà, nó mang đến những cuộc phiêu lưu.
- Cháu chưa bao giờ giấu nó dưới chăn cả.
- Hồi còn bé, mẹ bà không muốn bà đọc sách. Mẹ bà nói là mất thì giờ. Thế nên bà chui dưới chăn rồi soi đèn pin để đọc.
- Cháu không bao giờ tin bà lại làm như vậy! Bà có chiếc máy tính này từ khi nào?
- Chính cháu chỉ nó cho bà xem, sau đó bà còn quay lại cửa hàng đó vài lần... Thú thực: nó thật tuyệt diệu.
- Bởi thế nên bà về phòng rõ sớm, thôi không nấu nướng nữa và bỏ rơi cháu phải không? Chỉ tại cái máy quái quỷ này phải không?
- Quái quỷ, từ đó chuẩn đấy. Bà chỉ còn một ám ảnh duy nhất, là ôm lấy nó và gửi thư. Bà nghiện mất rồi. Mà này, Sam ơi, cháu biết không, nhờ có nó mà bà tìm được người yêu đấy!
- Người yêu á?
- Ừ, bà khao khát được mơ mộng, được hy vọng, thực hiện các dự định, trả quá khứ về với quá khứ, có một tương lai và một hiện tại nữa. Bà nhận được nhiều tin nhắn thú vị, những lời bông đùa, những bài hát... Cháu nghe đi này: "What day is it?" asked Pooh. "It's today," squeaked Piglet. “My favourite day," said Pooh[1]. Bà đang học lại tiếng Anh đấy. Vui cực!
- Nhưng bà đã thế còn cháu thì sao? Sao cháu lại bị cấm dùng máy tính?
- Bởi vì ở tuổi cháu, việc này là phù phiếm. Nó khiến cháu sao nhãng công việc thực sự của thanh niên các cháu. Máy tính chỉ tốt cho người già thôi.
- Cháu đi ăn sữa chua cái đã.
❀ ❀ ❀
[1] Tiếng Anh, nghĩa là: “Hôm nay là ngày gì?” Pooh hỏi. “Là hôm nay” Piglet thỏ thẻ. “Ngày tớ thích nhất đấy,” Pooh nói. Đoạn hội thoại ngắn giữa hai nhân vật nổi tiếng trong xê ri truyện Gấu Pooh và Những người bạn...