Hoàng Tử Bé (Nguyễn Thành Long dịch)

Lượt đọc: 239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XIII

❊ ❊ ❊

Hành tinh thứ tứ là của một lão tư sản ở. Lão này bận rộn đến nỗi không chịu ngẩng đầu khi cậu hoàng tử tới.

– Chào ông, - em nói. - Điếu thuốc lá của ông tắt ngấm rồi đấy.

– Ba với hai là năm. Năm với bảy mươi hai. Mười hai với ba là mười lăm. Chào em. Mười lăm với bảy, hăm hai. Hăm hai với sáu, hăm tám. Chẳng có thì giờ nào châm lại điếu thuốc lá. Hăm sáu với năm, ba mươi mốt. Ôi chà! Thế là năm trăm linh một triệu sáu trăm năm hai nghìn bảy trăm ba mươi mốt.

– Năm trăm triệu cái gì vậy?

– Hử? Thế mày vẫn đứng đấy à? Năm trăm linh một triệu... ta cũng chẳng biết là triệu gì nữa. Công việc ngập cả đâu! Ta đứng đắn, không đùa chơi với những trò nhảm nhí đâu! Hai với năm, bảy...

– Năm trăm linh một triệu cái gì? - Cậu hoàng tử lặp lại, suốt đời cậu có bao giờ đã đặt một câu hỏi mà lại thôi không hỏi nữa đâu.

Lão tư sản ngửng đấu lên:

– Từ năm mươi bốn năm nay, ở trên cái hành tinh này, ta chỉ bị quấy rầy có ba lần. Lần đầu cách đây hai mươi năm bởi một con bọ hung rơi từ đâu xuống, có mà Trời biết. Nó gây nên một tiếng động dữ dội lắm và làm cho ta phạm đến bốn lỗi trong một bài tính cộng. Lần thứ hai cách đây mười một năm, do một cơn sổ mũi. Ta ít tập tành. Ta không có thì giờ đi nhởi. Ta đứng đắn, ta ấy! Lần thứ ba... là lần này! Ta đang nói, năm trăm linh một triệu...

– Triệu gì?

Lão tư sản biết không mong được để yên!

– Triệu những vật li ti đôi khi ta nhìn thấy trên trời ấy.

– Ruồi ư?

– Không phải, li ti mà lấp lánh cơ. -Ông hử?

– Không mà... Những vật li ti vàng ánh vẫn làm cho bọn người vô tích sự mơ màng ấy. Ta là người đứng đắn, ta ấy! Ta không thì giờ đâu mà mơ màng.

– Hiểu rồi. Những ngôi sao, phải không?

– Đúng đấy. Những ngôi sao.

– Thế ông làm gì với năm trăm triệu ngôi sao ấy?

– Năm trăm linh một triệu sáu trăm năm mươi hai nghìn bảy trăm ba mươi mốt. Ta là người đứng đắn, ta ấy, ta rất chính xác!

– Thế ông làm gì những ngôi sao ấy?

– Ta làm gì à?

– Vâng.

– Chẳng làm gì sất. Ta có chúng thôi.

– Ông có những ngôi sao ấy?

– Phải.

– Nhưng tôi có trông thấy một ông vua, ông ấy cũng...

– Các ông vua không thể có. Các ông vua chỉ trị vì thôi. Rất khác nhau chứ.

– Thế có những ngôi sao, việc ấy giúp gì cho ông nào?

– Nó giúp ta giàu.

– Giàu giúp ông được gì?

– Mua những ngôi sao khác nếu có người tìm thấy nữa.

"Cái lão ấy - cậu hoàng tử nghĩ thầm - lão lí sự hơi giống cái lão nát rượu".

Tuy thế, cậu em vẫn còn đặt những câu hỏi khác:

– Làm thế nào người ta có được những ngôi sao?

– Chúng của ai nào? - Lão tư sản bẳn tính vặn lại.

– Không biết. Không của ai cả.

– Thế thì chúng là của ta, bởi ta nghĩ tới chúng trước nhất.

– Chỉ thế là đủ ư?

– Hẳn chứ. Khi ta tìm thấy một viên kim cương không là của ai cả, thì nó là của ta. Khi ta tìm thấy một hòn đảo không phải của ai cả, thì hòn đảo ấy là của ta. Khi ta có sáng kiến gì trước người khác thì ta xin chứng chỉ cho sáng kiến đó, nó là của ta. Ta, ta có được các ngôi sao kia, vì chưa hề có ai trước ta đã nghĩ chiếm hữu chúng.

– Điều này thì đúng - cậu hoàng tử nói. - Ông dùng chúng để làm gì?

– Ta quản lí chúng. Ta đếm đi, rồi ta đếm lại, - lão tư sản nói. - Khó đấy. Nhưng ta là người đứng đắn.

Cậu hoàng tử vẫn chưa được mãn nguyện.

– Tôi ấy ư, nếu tôi có một cái khăn quàng, tôi quàng nó vào cổ, tôi mang nó đi. Tôi ấy ư, nếu tôi có một bông hoa, tôi có thể hái bông hoa đó và mang nó đi. Còn ông đâu có thể hái các ngôi sao!

– Không, nhưng ta có thể bỏ chúng vào ngân hàng.

– Nghĩa là thế nào?

– Nghĩa là ta viết trên một mảnh giấy con số ngôi sao của ta. Rồi ta khóa chặt mẩu giấy ấy trong một ngăn kéo.

– Chỉ thế thôi à?

– Thế đủ rồi.

"Buồn cười thật - cậu hoàng tử nghĩ thầm. - Có vẻ thơ ca đấy. Nhưng mà không đứng đắn lắm đâu".

Về những việc đứng đắn, cậu hoàng tử có những ý rất khác với ý các người lớn:

– Tôi, - cậu em lại nói - tôi có một bông hoa mà hôm nào tôi cũng tưới. Tôi có ba quả núi lửa mà tuần nào tôi cũng nạo vét. Và tôi nạo vét cả quả núi lửa đã tắt. Biết nó là thế nào! Tôi cần thiết cho các quả núi lửa, cho bông hoa của tôi, nên tôi có chúng. Còn ông đâu có ích cho các ngôi sao!

Tên tư sản mở miệng nhưng chẳng biết trả lời sao cả, và cậu hoàng tử đi ra.

"Những người lớn nhất định là những người hoàn toàn kì dị" - cậu em nghĩ thầm một cách đơn giản như vậy trong khi đi.

Nguyễn Thành Long (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.