Hoàng Tử Bé (Nguyễn Thành Long dịch)

Lượt đọc: 226 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XXVII

❊ ❊ ❊

Và giờ đây, đúng vậy, sáu năm đã trôi qua... Tôi vẫn chưa kể câu chuyện này. Những bạn bè gặp lại tôi... rất lấy làm thích thấy tôi còn sống mà về. Tôi buồn, và tôi nói với họ: "Mình mệt đấy thôi!"...

Bây giờ tôi đã nguôi nguôi. Nghĩa là... không hẳn là như thế. Nhưng tôi biết cậu em đã trở về cái hành tinh của mình, vì, tinh mơ hôm sau, tôi đã không còn thấy thân xác em. Thân xác ấy nào có nặng gì cho cam... Và bây giờ, ban đêm, tôi thích lắng nghe các ngôi sao. Chúng như năm trăm triệu cái chuông nhỏ...

Nhưng có xảy ra một điều không thường. Chiếc rọ mõm mà tôi đã vẽ cho cậu hoàng tử, tôi đã quên vẽ thêm cái đai da! Thế em làm thế nào buộc rọ ấy vào cho con cừu được? Vậy nên tôi lại tự hỏi: "Việc gì đã diễn ra trên hành tinh của em? Hẳn là con cừu đã ăn mất bông hoa rồi, có lẽ thế..."

Lúc khác, tôi lại nghĩ: "Tin chắc là không! Cậu hoàng tử đêm nào cũng ẩn giấu bông hoa của mình dưới cái bầu kính, và em canh chừng cẩn thận con cừu..." Nghĩ thế, tôi thấy tôi sung sướng. Và tất cả các ngôi sao đều cười lên khe khẽ.

Lúc khác nữa, tôi lại nghĩ thầm: "Ai chẳng có hồi đãng trí, chỉ cần đãng trí một lần thôi, và thế là xong! Một tối nào đó, em quên bẵng cái bầu kính, hoặc con cừu lẻn ra se sẽ trong đêm..." Nghĩ thế, các tiếng chuông liền biến hết thành nước mắt!...

Đó thật là một điều bí mật to lớn. Đối với các bạn là người cũng yêu cậu hoàng tử nhỏ, cũng như đối với tôi, không gì trên vũ trụ này còn giống nguyên như trước, nếu đâu đây, không biết là nơi nào, có một con cừu mà chúng ta không biết, nó có ăn hay đã không ăn một bông hồng...

Bạn hãy nhìn trời. Bạn hãy tự hỏi: Con cừu đã ăn hay không ăn bông hồng nhỉ? Và bạn sẽ thấy là mọi vật liền đổi khác.

Và chẳng một người lớn nào có lúc hiểu được rằng điều đó nó quan trọng đến nhường ấy đâu!

Cảnh này đối với tôi là cảnh đẹp nhất và buồn nhất trên đời. Cũng là cái cảnh ở trang trước thôi, nhưng tôi vẽ lại một lần nữa để chỉ cho các bạn được thấy kĩ. Chính nơi này cậu hoàng tử đã hiện ra trên mặt đất, rồi biến mất. Các bạn hãy nhìn thật chăm chú cảnh ấy để tin được, chắc rồi mình có thể nhận ra nếu một mai bạn có đi Châu Phi, có qua sa mạc. Và, nếu một mai mà bạn có qua nơi đó, tôi khẩn cầu bạn, xin chớ vội vàng, hãy đợi lại một chút ngay dưới ngôi sao! Nếu có một em bé đi lại phía bạn, nếu em ấy cười, nếu em ấy có mái tóc vàng, nếu ta hỏi em mà em chẳng trả lời, bạn sẽ đoán được ngay em bé đó là ai. Và nếu như vậy, xin các bạn hãy làm ơn! Chớ để tôi phải buồn mãi: Các bạn hãy viết thứ báo cho tôi hay, là em đã lại về...

Hết.

Nguyễn Thành Long (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.