Hoàng Tử Bé (Nguyễn Thành Long dịch)

Lượt đọc: 252 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
V

❊ ❊ ❊

Mỗi ngày qua, tôi biết thêm một điều về hành tinh, về lúc ra đi, về cuộc đi của cậu. Biết lần hồi, theo dòng ngẫu nhiên của suy nghĩ. Như vậy đó, ngày thứ ba thì tôi rõ tấn bi kịch của những cây bao-bá.

Lần này nữa, cũng là nhờ con cừu, vì đột nhiên, cậu hoàng tử hỏi tôi, rất phân vân:

– Có thật đúng là cừu ăn cây con không?

– Phải. Đúng đấy.

– Ôi. Tốt quá!

Tôi không hiểu ngay tại sao những con cừu phải ăn cây con lại quan trọng như thế. Nhưng cậu hoàng tử nói thêm:

– Cho nên chúng ăn cả những cây bao-bá chứ?

Tôi nói rõ với cậu em rằng cây bao-bá không phải loài cây con, mà là những cây to như cả cái nhà thờ, và cậu em có mang theo cả một đàn voi, thì cả đàn voi ấy cũng chẳng làm gì xuể chỉ mỗi một cây bao-bá. Ý nghĩ về đàn voi làm cho cậu hoàng tử bật cười:

– Phải chồng con này lên con kia...

Nhưng rất tinh khôn, cậu em nhận xét:

– Bọn bao-bá, trước khi lớn, cũng từng bé tẹo chứ?

– Đúng thế. Nhưng sao em lại cứ muốn cho các con cừu của em ăn những cây bao-bá?

Em trả lời: "Hi! Thế thôi!" như đó là một chuyện tất nhiên. Tôi phải bắt trí thông minh của tôi làm việc dữ dội mới tự tôi hiểu được vấn đề ấy.

Nguyên trên hành tinh của cậu hoàng tử, cũng như trên mọi hành tinh khác, đều có những loại cỏ tốt và những loại cỏ xấu. Do đó, có hạt tốt của cỏ tốt và hạt xấu của cỏ xấu.

Nhưng không nhìn thấy hạt. Chúng ngủ trong huyền bí của đất cho đến khi một cái hạt nào trong bọn chúng thức dậy... Nó vươn vai, rụt rè nảy ra về phía mặt trời một cái nhánh con hiền lành tuyệt xinh. Nếu là một nhánh dưa hay một nhánh hồng, ta có thể để nó muốn mọc thế nào tùy ý. Nhưng nếu là một cây xấu, khi nhận ra cây xấu là phải nhổ ngay. Mà ngày ấy trên cái hành tinh của cậu hoàng tử thì có nhiều hạt kinh khiếp quá... ấy là những hạt bao-bá. Mặt đất hành tinh ô nhiễm đầy hạt bao-bá. Mà một cây bao bá, nếu như ta đối phó muộn màng quá, ta có thể chẳng bao giờ dẫy nó ra được nữa. Nó cho rễ của nó xói đục hành tinh. Và nếu hành tinh mà bé quá, và nếu cây bao-bá mà nhiều quá, bao-bá có thể làm vỡ tung hành tinh.

"Đây là một vấn đề kỉ luật - cậu hoàng tử về sau nói với tôi - Khi ta làm vệ sinh cho ta buổi sáng rồi, ta phải làm kĩ vệ sinh cho hành tinh. Đều đặn phải lo việc nhổ bọn bao-bá từ lúc ta còn kịp phân biệt chúng với các cây hoa hồng, mà bao-bá hồi còn thơ thì lại giống cây hoa hồng lắm. Đó là một việc làm chán lắm, nhưng mà dễ làm".

Đến một ngày, cậu em khuyên tôi cố sức vẽ được một bức vẽ đẹp, cho các cậu bé ở quê hương tôi thật nhớ câu chuyện bao-bá ấy. "Một ngày kia, nếu các bạn ấy lên đường, - cậu em nói với tôi - câu chuyện ấy sẽ có ích cho họ. Một việc ta hoãn đến hôm sau hãy làm, đôi khi cũng chẳng hại gì. Nhưng nếu là những cây bao-bá, thì bao giờ cũng tai họa đấy. Tôi có biết một hành tinh, trên hành tinh ấy là một cậu bé lười. Hắn ta bỏ bẵng ba cái cây con..."

Thế là, theo những điều chỉ dẫn của cậu hoàng tử, tôi đã vẽ cái hành tinh đó. Tôi tuyệt không thích lên giọng dạy đời. Nhưng cái họa bao-bá còn ít người biết quá, mà những hiểm nguy một cậu bé một mai lạc vào một thiên thạch gặp phải thì nhiều, nên lần này, ngoại lệ, tôi không giữ gìn nữa. Tôi nói: "Hỡi các em! Các em phải để phòng bọn bao-bá!". Ấy chính là để báo trước cho các bạn của tôi về một nguy cơ mà các bạn cũng như tôi vẫn đi gần kể, mà tôi cặm cụi biết bao để vẽ bức vẽ đó! Bài học mà tôi rút ra đáng cho tôi cố công. Có lẽ bạn sẽ tự hỏi: Tại sao trong cuốn sách này không có bức vẽ nào to lớn bằng bức vẽ những cây bao-bá? Câu trả lời giản dị thôi: Tôi có thử vẽ nhưng đã không thành. Khi vẽ cây bao-bá, ý nghĩ về một cái gì rất khẩn cấp thúc giục tôi.

Nguyễn Thành Long (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.