Hành tinh thứ sáu là một hành tinh mười lần rộng hơn. Ở hành tinh đó là một Tôn Ông đã già và viết được nhiều cuốn sách khổng lồ.
– Ồ! Một nhà thám hiểm! - Ông ta kêu lên thế khi nhác thấy cậu hoàng tử.
Cậu hoàng tử ngồi lên bàn và thở hơi hổn hền. Em đi thật đã nhiều nơi!
– Khách từ đâu lại? - Tôn Ông già hỏi.
– Cuốn sách to này là sách gì vậy? - Cậu hoàng tử hỏi. - Ông làm gì ở đây?
– Ta là nhà địa lí - Tôn Ông già nói.
– Nhà địa lí là người như thế nào?
– Đó là một nhà bác học biết rõ đâu là sông biển, núi non, thành phố và sa mạc.
_1icjk-65.jpg)
– Thế thì thích thật - cậu hoàng tử nói. Bây giờ ta mới gặp được một nghề thật là nghề. Rồi em đứa mắt nhìn cái hành tinh của nhà địa lí, xung quanh em. Em chưa hề được thấy một hành tinh diễm lệ dường ấy.
– Đẹp quá, cái hành tinh của ông. Có đại dương không ông?
– Ta không rõ được - nhà địa lí nói.
– Thế ạ! (Cậu hoàng tử thất vọng) Còn núi non?
– Ta không rõ được - nhà địa lí nói.
– Và các thành phố, và các con sông, và các bãi sa mạc?
– Ta cũng không rõ được nốt - nhà địa lí nói.
– Ông là nhà địa lí cơ mà!
– Đúng - nhà địa lí nói. - Nhưng ta có là nhà thám hiểm đâu. Ta hoàn toàn thiếu các nhà thám hiểm giúp việc. Nhà địa lí không phải là người đi đếm các thành phố, sông biển, núi non, đại dương và sa mạc. Nhà địa lí quan trọng hơn nhiều lắm, có thể đi nhởi được đâu. Nhà địa lí không thể rời cái bàn giấy của mình được. Bọn ta còn phải tiếp các nhà thám hiểm chứ. Bọn ta hỏi, và bọn ta ghi chép các kỉ niệm của họ chứ. Và nếu thấy kỉ niệm của một ai trong bọn thám hiểm ấy mà đáng chú ý thì nhà địa lí sẽ cho điều tra về tư cách của nhà thám hiểm ấy chứ.
– Tại sao phải thế ạ?
– Bởi vì một nhà thám hiểm mà nói dối sẽ gây nên những tai họa trong các sách địa lí. Và cả nhà thám hiểm nào uống nhiều rượu quá nữa.
– Tại sao thế ạ? - Cậu hoàng tử nói.
– Vì kẻ nát rượu cái gì cũng thấy thành đôi. Nhà thám hiểm mà như thế thì đáng lẽ chỉ có một dãy núi thôi, ông ta ghi thành hai dãy.
– Thế thì tôi có biết, một người nếu mà làm thám hiểm thì là thám hiểm tồi lắm - cậu hoàng tử nói.
– Có thể như thế. Vậy nên khi tư cách của nhà thám hiểm xem thấy là tốt rồi, thì người ta điều tra về sự phát minh của anh ta.
– Người ta đi xem hay sao?
– Không, đi thì phức tạp quá. Người ta chỉ đòi hỏi nhà thám hiểm phải cung cấp bằng chứng thôi. Ví dụ như tìm thấy một hòn núi lớn, người ta chỉ buộc phải mang về những tảng đá to.
Nhưng nhà địa lí bỗng nhiên giọng xúc động:
– Nhưng mà khách là khách đến từ xa! Khách đúng là nhà thám hiểm rồi! Khách hãy tả cho ta cái hành tinh của khách đi!
Rồi nhà địa lí, sau khi đã mở cuốn sổ to, liền gọt bút chì. Chuyện các nhà thám hiểm kể, thoạt tiên người ta ghi bằng bút chì. Đợi cho nhà thám hiểm cung cấp bằng chứng rồi, người ta mới ghi lại bằng mực.
– Thế nào? - Nhà địa lí hỏi.
– Ôi! Quê tôi ấy ư, - cậu hoàng tử nói - chẳng có gì đáng chú ý lắm đâu, nó bé tí tẹo mà. Tôi có ba quả núi lửa. Hai quả hoạt động, một quả tắt. Nhưng ai biết nó thế nào.
– Không biết thế nào - nhà địa lí nói.
– Tôi cũng có một bông hoa.
– Bọn ta chẳng ghi nhận bông hoa - nhà địa lí nói.
– Sao thế? Nó là thứ đẹp nhất kia mà!
– Bởi vì đời hoa ngắn ngủi lắm.
– "Ngắn ngủi" nghĩa là thế nào ạ?
– Các sách địa lí - nhà địa lí nói - là quý nhất trong tất cả các loại sách. Chẳng bao giờ hết thời cả. Chẳng mấy khi một quả núi lại chuyển chỗ. Chẳng mấy khi một đại dương lại cạn nước. Bọn ta viết nên những điều vĩnh cửu.
– Song những núi lửa đã tắt có thể thức dậy được - cậu hoàng tử ngắt lời. - "Ngắn ngủi" nghĩa là gì ?
– Núi lửa tắt hay núi lửa thức đối với bọn ta cũng là thế thôi - nhà địa lí nói. - Cái ta kể tới, đó là núi. Núi không thay đổi.
– Nhưng "ngắn ngủi" nghĩa là gì? - Cậu hoàng tử lặp lại, suốt đời cậu em đã đặt ra một câu hỏi là không chịu bỏ.
– Nghĩa là "bị đe dọa sắp tới lúc chết" đấy.
– Cái hoa của tôi bị đe dọa sắp phải chết ư?
– Hẳn thế.
"Đóa hoa của ta ngắn ngủi - cậu hoàng tử nghĩ thầm. - Cô bé chỉ có bốn cái gai để chống chọi ở đời! Thế mà ta để cô ấy một mình ở quê nhà!".
Ấy là cơn thương tiếc đầu tiên dấy lên trong lòng cậu em. Em lấy lại can đảm:
– Bây giờ ông khuyên tôi nên đi thăm đâu? - Em hỏi.
– Hành tinh Trái Đất - nhà địa lí trả lời em.
– Hành tinh ấy nổi tiếng lắm...
Thế là cậu hoàng tử ra đi, vừa nghĩ đến đóa hoa của mình.