Ngày thứ năm, vẫn là nhờ ở con cừu, tôi biết được cái bí mật ấy của cuộc đời cậu hoàng tử. Không cần mào đầu, em hỏi giật tôi như hỏi đáp số của một bài tính vốn im lặng suy nghĩ đã lâu rồi:
– Một con cừu, nó ăn cây con, tất nó cũng ăn hoa chứ?
– Cừu thì gặp cái gì nó ăn cái ấy.
– Cả bông hoa có gai nó cũng ăn ư?
– Phải. Cả những bông hoa có gai.
– Thế thì gai dùng để làm gì nào?
Tôi không biết. Tôi bấy giờ đang rất bận tháo một đinh ốc vặn chặt quá trong chiếc máy của tôi. Tôi lo quá vì thấy cái máy có vẻ hỏng nặng lắm, mà nước uống thì cạn dần, làm cho tôi sợ xảy ra điều tệ hại nhất.
– Gai, gai thì dùng để làm gì?
Cậu hoàng tử mà đã đặt một câu hỏi nào là không bao giờ chịu bỏ. Đang bực mình vì chiếc đinh ốc của tôi, tôi trả lời liều:
– Gai, nó chẳng dùng được vào việc gì sất. Nó chỉ là cái áo của loài hoa thôi!
– Ôi chao!
Nhưng sau một lát lặng im, cậu em chảu môi lại phía tôi, vẻ hờn đỗi:
– Tôi không tin! Loài hoa, chúng yếu lắm. Chúng ngây thơ lắm. Chỉ là chúng cố tự làm cho chúng được vững tâm. Chúng cho là với những cái gai, chúng đã ghê gớm lắm.
Tôi không trả lời gì cả. Lúc ấy, tôi nói thầm: "Cái đinh ốc này, mày mà cưỡng lại ông, ông quại mày một nhát búa". Cậu hoàng tử một lần nữa làm xao lãng những suy nghĩ của tôi:
– Ông, ông cho rằng loài hoa...
– Không, không mà! Tôi có cho là gì đâu! Tôi trả lời linh tinh thế thôi. Tôi, tôi đang bận vì những việc hệ trọng mà!
Cậu nhìn tôi ngạc nhiên:
– Những việc hệ trọng!
Cậu em nhìn thấy tôi tay cầm búa, các ngón đen nhẻm vì dầu máy, cúi xuống một vật đối với cậu xấu xí lắm.
– Ông lại nói như các người lớn mất thôi!
Cậu ấy có hơi làm cho tôi xấu hổ. Nhưng, không xót thương, cậu em nói thêm:
– Ông lẫn lộn hết... ông xáo trộn hết!
Cậu em thực sự bực tức. Em xõa tung ra trước gió mái tóc vàng óng:
– Tôi có biết một hành tinh, trên đó có một ông mặt mũi đỏ gay. Ông ta không hề hít một bông hoa. Không hề nhìn một vì sao. Không hề yêu một người nào. Chẳng bao giờ làm cái gì khác những bài tính cộng. Thế mà suốt ngày, ông ta cứ lặp đi lặp lại như hệt ông: "Tôi là một người đứng đắn! Tôi là một người đứng đắn!", và cái đó làm ông ta ưỡn ngực ra. Nhưng, ông ta đâu có phải là người, ông ta chỉ là cái nấm thôi!
– Cái gì?
– Cái nấm!
Bây giờ, mặt cậu hoàng tử tái xanh vì giận dữ.
– Đã hàng triệu năm nay, loài hoa sản xuất nên gai. Hàng triệu năm nay, loài cừu vẫn cứ ăn hoa. Vậy mà tìm hiểu xem vì sao hoa lại cứ phải gian khổ biết bao sản xuất những cái gai vô tích sự ấy, tìm hiểu điều ấy, lại là chuyện không đứng đắn hay sao? Chiến tranh giữa loài cừu và loài hoa là chuyện không quan trọng hay sao? Không đứng đắn hơn, không quan trọng hơn những bài tính cộng của một cái ông to tướng mặt mũi đỏ gay hay sao? Và tôi biết một cái hoa duy nhất trên đời không đâu có nó, ngoài cái hành tinh của tôi, thế mà một con cừu nhỏ có thể táp một cái như thế, và hủy nó, một sáng nào đó, rồi không mảy may chú ý là mình vừa làm cái gì, chuyện đó không quan trọng hay sao?
_4ym7t-33.jpg)
Em đỏ mặt nói tiếp:
– Khi một người yêu một đóa hoa, hoa ấy chỉ có một đóa thôi, trong hàng triệu hàng triệu ngôi sao, chừng ấy đủ làm cho anh sung sướng khi nhìn những ngôi sao. Anh ta nghĩ thầm: "Đóa hoa của mình nó ở đâu đây..." Nhưng con cừu mà ăn cái hoa đi, thì anh ta sẽ thấy như là tất cả các ngôi sao bỗng nhiên đều tắt! Và chuyện đó không quan trọng hay sao?
Cậu em không nói được gì thêm. Thốt nhiên em bật lên nức nở. Đêm đã buông xuống. Tôi đã bỏ các đồ nghề ra. Tôi cóc cần cái búa của tôi, cái đinh ốc của tôi, cóc cần cái khát, cóc cần cái chết. Trên một ngôi sao, một hành tinh, hành tinh của tôi, Trái Đất, có một hành tinh bé nhỏ cần được an ủi! Tôi ôm em trong vòng tay tôi. Tôi ru em. Tôi nói với em: "Đóa hoa mà em thích không phải đang gặp tai nạn đâu... Tôi sẽ vẽ một cái rọ mõm cho con cừu của em... Tôi sẽ vẽ một cái áo giáp cho đóa hoa của em... Tôi..." Tôi không biết nói với em thế nào nữa. Tôi cảm thấy tôi rất vụng về. Tôi không biết làm sao đạt được đến em, đi đâu thì gặp lại em... Thật huyền bí làm sao, xứ sở của nước mắt.