Cậu hoàng tử trèo lên một quả núi cao. Trước nay những hòn núi cao độc nhất mà em biết chỉ là ba quả núi lửa ngang đầu gối em. Nên em dùng quả núi lửa đã tắt làm ghế ngồi. "Từ trên một quả núi cao như quả này - em nói thầm - mình sẽ đưa mắt là thấy ngay tất cả hành tinh và tất cả mọi người..." Nhưng em đã chỉ thấy có những mũi nhọn của các tảng đá mài rất sắc.
_o7220-75.jpg)
– Chúc một ngày tốt lành - em buột miệng nói.
– Chúc một ngày tốt lành... Chúc một ngày tốt lành... Chúc một ngày tốt lành... - Tiếng vang đáp lại.
– Các anh là ai ? - Cậu hoàng tử nói.
– Các anh là ai?... Các anh là ai... các anh là ai... - Tiếng vang đáp lại.
– Hãy là bạn thân của tôi, tôi chỉ có một mình - em nói.
– Tôi một mình... tôi một mình... tôi một mình - tiếng vang đáp lại.
"Cái hành tinh buồn cười thật!" Lúc đó em nghĩ thầm. Nó khô khốc, lại nhọn hoắt nữa, và lại mặn ơi là mặn. Mà những con người thì thiếu óc tưởng tượng. Ai nói câu gì cứ lặp lại câu đó. Ở quê mình có một bông hoa, cô ta bao giờ cũng nói trước..."