– Loài người - cậu hoàng tử nói - họ chui vào trong các chuyên tàu nhanh, nhưng họ chẳng biết mình tìm kiếm cái gì. Thế mà họ cứ cuống quýt lên, quay cuồng lên...
Và em nói thêm:
– Nào có ích gì...
Cái giếng mà chúng tôi đi tới, nó không giống các giếng sa mạc ở Sahara. Cái giếng Sahara chỉ đơn giản là những cái lỗ đào trong cát. Còn cái giếng kia giống như giếng làng. Nhưng ở đây còn có ngôi làng nào đâu. Thế nên tôi tưởng tôi đang mơ.
– Lạ thật - tôi nói với cậu hoàng tử - mọi cái đều có sẵn: cái ròng rọc, cái gầu, và sợi dây...
Em cười, sờ sợi dây, lăn cái ròng rọc. Cái ròng rọc liền rên lên một tiếng giống như tiếng rên của chiếc chong chóng chỉ hướng gió sau một hồi gió ngủ yên lâu quá.
– Ông nghe thấy không - cậu hoàng tử nói - ta đánh thức cái giếng này, nó đang hát đấy...
Không muốn em gắng sức, tôi nói:
– Để anh, gầu nặng quá đối với em.
Chậm rãi, tôi kéo gầu lên tận thành giếng. Tôi đặt gầu ngay ngắn trên đó. Trong tai tôi vẫn còn vẳng mãi tiếng reo của cái ròng rọc, và trong nước vẫn còn run rẩy, thấy ánh sáng mặt trời rung lên.
– Tôi thèm giọt nước này đây - cậu hoàng tử nói. - Cho tôi uống...
Và tôi liền hiểu ra cậu em tìm kiếm cái gì.
Tôi nhấc chiếc gầu lên kề môi em. Em uống, hai mắt nhắm nghiền. Dịu hiền như là lễ Tết. Thứ nước này thật còn là một cái gì khác hơn, không chỉ là một thứ thức uống. Nó sinh ra từ cuộc đi bộ dưới trời sao, từ tiếng hát của cái ròng rọc, từ sự gắng sức của hai cánh tay tôi. Nó tốt lành cho lòng ta, như một món quà tặng vậy. Ngày tôi còn là một cậu con trai nhỏ, ánh sáng của cây Noel, tiếng nhạc của buổi lễ nửa đêm, niềm dịu dàng của các nụ cười như vậy đó, làm nên tất cả ánh chói chang của món quà Noel mà tôi được nhận.
– Loài người nơi ông - cậu hoàng tử nói - trồng năm nghìn hoa hồng cùng trong một khu vườn... Thế mà họ chẳng thấy cái họ tìm...
– Họ chẳng tìm thấy đâu - tôi nói...
– Cái họ muốn tìm lại có thể gặp thấy trong chỉ một đóa hoa hồng hoặc chỉ một ít nước thôi...
– Đúng thế - tôi nói.
Và cậu hoàng tử nói thêm:
– Mắt vốn mù lòa. Phải dùng trái tim mà tìm kiếm.
... Tôi đã uống no. Tôi thở được nhẹ nhàng. Vào lúc tinh mơ, cát màu mật ong. Tôi thấy sung sướng cả vì cái màu mật ong ấy nữa. Tại sao tôi cứ phải đau khổ làm chi.
– Ông phải giữ lời hứa - cậu hoàng tử bảo tôi nho nhỏ, bây giờ em đã lại ngồi xuống cạnh tôi.
– Lời hứa nào?
– Ông biết đấy... Một cái rọ mõm cho con cừu của tôi... Tôi chịu trách nhiệm về cái hoa ấy!
Tôi rút từ trong túi ra các bản vẽ phác của tôi. Cậu hoàng tử trông thấy các bức vẽ, vừa nói vừa cười:
– Các cây bao-bá của ông, chúng hơi giống các cây bắp cải...
– Lại thế!
Tôi vốn tự hào biết bao khi vẽ những cây bao-bá!
– Con cáo của ông... hai tai nó... chúng hơi giống hai cái sừng... và lại dài quá kia!
Và em lại cười nữa.
– Cậu không công bằng, cậu nhỏ ơi, tôi vốn chỉ biết vẽ trăn kín với trăn bổ dọc thôi mà!
– Ôi, sẽ đâu vào đấy cả thôi, trẻ con chúng hiểu đấy.
Thế là tôi dùng bút chì phác một cái rọ mõm. Và lòng tôi se lại khi tôi đưa cái rọ mõm đó cho em:
– Em có những dự định mà tôi không được rõ...
Nhưng em chẳng trả lời tôi. Em bảo tôi:
– Ông biết không, ngày tôi rơi xuống Trái Đất... mai đã là kỉ niệm một năm...
Rồi, sau một lát im lặng, em lại nói:
– Tôi rơi xuống ngay cạnh đây...
Và em đỏ mặt.
Và một lần nữa, chẳng hiểu tại sao, lòng tôi tủi cực lạ lắm. Tuy vậy, một câu hỏi chợt buột ra miệng tôi:
– Thế ra không phải ngẫu nhiên mà buổi sáng ấy, tôi gặp em, cách đây tám ngày, em dạo chơi lang thang một mình một nghìn dặm cách mọi vùng có người ở? Bây giờ em trở về nơi em rơi xuống sao?
Cậu hoàng tử lại đỏ mặt.
Và tôi nói, ngập ngừng:
– Vì ngày kỉ niệm, có lẽ thế chăng?...
Cậu hoàng tử đỏ mặt nữa. Em không bao giờ trả lời các câu hỏi, nhưng khi người ta đỏ mặt, như thế có nghĩa là "phải", phải không?
– Ôi! - Tôi nói. - Tôi sợ...
Nhưng em trả lời tôi:
– Bây giờ ông phải làm việc thôi. Ông phải trở về chỗ cái máy của ông. Tôi đợi ông ở đây. Chiều mai ông hãy đến.
Song tôi không yên tâm. Tôi nhớ chuyện con cáo. Khi ta để ai làm cho ta thân quen, thế nào cũng có nguy cơ là ta có thể khóc một tí.