Hoàng Tử Bé (Nguyễn Thành Long dịch)

Lượt đọc: 221 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
III

❊ ❊ ❊

Phải rất lâu, tôi mới hiểu em từ đâu đến. Cậu hoàng tử hỏi tôi nhiều câu mà dường như không bao giờ chú ý nghe tôi hỏi. Chỉ là những tiếng ngẫu nhiên buột ra dần dần nói cho tôi hiểu mọi sự. Ví dụ như, khi lần đầu em chợt thấy chiếc máy bay của tôi, (tôi sẽ không vẽ chiếc máy bay đâu: bức vẽ đó sẽ phức tạp hơn nhiều lắm, so với tài vẽ của tôi) em hỏi tôi:

– Cái kia là vật gì thế ?

– Không phải vật. Nó bay được đấy. Nó là một chiếc máy bay. Đó là chiếc máy bay của tôi.

Tôi tự hào nói cho em biết là tôi bay. Em bé liền kêu lên:

– Thế ra ông rơi từ trên trời xuống?

– Phải - tôi nói khiêm tốn.

– Ôi , đã lạ lùng chưa...

Và hoàng tử bật lên một tiếng cười khanh khách rất xinh nhưng làm tôi cáu lắm. Tôi muốn ai cũng phải đánh giá nghiêm trọng mọi tai nạn của tôi. Cười xong, em nói thêm:

– Thế là cả ông, ông cũng từ trên trời xuống? Ông ở hành tinh nào?

Tức thì tôi thấy lóe lên một tia sáng gì đó, về sự có mặt bí ẩn của em, và đột nhiên tôi hỏi:

– Thế ra em ở một hành tinh khác tới ?

Nhưng em không trả lời tôi. Em vừa nhìn chiếc máy bay của tôi vừa lắc đầu khe khẽ:

– Nhưng mà, ngồi trên cái đó thì ông cũng chẳng thể tới đây, nếu ông ở xa quá...

Rồi em đắm mình mơ màng rất lâu. Sau đó, móc túi lấy con cừu, em lại ngắm nghía mê mệt của báu đó của mình.

Các bạn hãy tưởng tượng là tôi bị kích động như thế nào bởi lời tâm sự nửa vời về "các hành tinh khác" ấy. Vì vậy, tôi cố tìm hiểu rõ hơn:

– Cậu em, em từ đâu đến? "Quê em" là đâu thế? Em muốn mang con cừu của ta về đâu.

Sau một lát im lặng trầm ngâm, em trả lời tôi:

– Thuận lợi nhất, với cái thùng ông cho tôi, là ban đêm, cừu có thể dùng nó làm nhà ở.

– Được chứ. Em mà ngoan, ta còn cho em một sợi dây để buộc cừu ban ngày. Và một cái cọc nữa.

Lời đề nghị đó có vẻ làm cậu hoàng tử không vừa lòng:

– Buộc? Ôi! Ngộ nghĩnh chưa!

– Nhưng không buộc, nó sẽ đi lung tung, đi lạc...

Rồi người bạn mới của tôi tức thì lại bật cười:

– Nó đi đằng nào được cơ chứ?

– Bất cứ đâu. Cứ đi thẳng...

– Bất cứ đâu. Cứ đi thẳng...

Đến đó, cậu hoàng tử nghiêm trang nhận xét:

– Không hề gì. Quê tôi bé lắm!

Rồi, với một chút xíu ngậm ngùi, có lẽ thế, em nói thêm:

– Nếu mà cứ đi thẳng thì chẳng lấy gì làm xa...

Nguyễn Thành Long (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.