Mưa thu triền miên, tí tách rơi đã được nửa tháng.
Thạch Cơ ngồi dưới mái hiên hành lang, cũng đã lắng nghe suốt nửa tháng.
Tiếng gió, tiếng mưa, tiếng lá rơi.
Lời người, lời yêu, lời yêu hóa người.
Yêu ma nhập vào xác người, gây họa nhân gian, tự có tiên nhân xuống núi trừ yêu, nhưng tiên nhân xuống núi trừ yêu đa phần đều là tán tiên.
Tam giáo thánh nhân giả điếc giả câm.
Đệ tử hỏi han, cùng lắm chỉ nhận lại một câu: Ý trời là vậy.
Chẳng ai thiếu tâm nhãn đến mức vào lúc này lại nhảy ra đối đầu với Nữ Oa đang bốn phương tìm cớ gây sự cả.
Năm vị thánh nhân đều im lặng không tiếng động, ý chí của Nữ Oa nương nương liền trở thành ý chí duy nhất của thánh nhân.
Không ai có ý kiến gì.
---❊ ❖ ❊---
Tiên nhân nhập nhân gian, bước vào Triều Ca.
Thiên đạo áp chế tiên đạo, mà thiên đạo lại không áp chế yêu ma khoác da người.
Thiên đạo nhận người cũng chỉ nhận lớp da người.
Đội lốt người thì chính là người.
Cho nên các vị tiên đến trừ yêu phần lớn đều bị yêu ma ăn thịt.
Ý trời, yêu ma loạn nhân gian là ý trời, chính nghĩa trong lòng tiên nhân sao có thể chống lại được ý trời.
Thế nên những tiên nhân thấy tình hình không ổn liền quyết đoán rút lui đã thoát được một kiếp, còn những tiên nhân lấy việc trảm yêu trừ ma làm nhiệm vụ của mình đều đã bỏ mạng lại trong thành.
Thạch Cơ châm chọc nhếch mép.
Cô bé mặc hồng y chuyển một chiếc ghế nhỏ, nhẹ nhàng đặt bên cạnh Thạch Cơ rồi ngồi xuống, hai tay chống cằm nhìn bầu trời âm u mưa rơi không dứt, đôi mày cô bé xoắn chặt vào nhau, xoắn thành một nỗi u sầu thật lớn!
“Thiền Nhi……”
“Dạ?”
Cô bé quay đầu nhìn về phía Thạch Cơ.
Thạch Cơ chậm rãi mở mắt hỏi: “Chúng ta đã bao lâu không ra ngoài rồi?”
“Tính cả hôm nay là mười bốn ngày!” Cô bé đáp ngay tắp lự.
“Sắp buồn chết mất thôi!” Cô bé lại thở dài một tiếng, bày tỏ chút nỗi u sầu nhỏ nhoi!
Khóe môi Thạch Cơ hơi cong lên: “Vậy thì không cần tính ngày hôm nay nữa.”
Chiếc ghế mây hơi khựng lại, Thạch Cơ đứng dậy.
“Cô cô, ý người là chúng ta hôm nay ra ngoài ạ?”
Đôi mày cô bé cong vút, chữ “sầu” kia chẳng biết đã bị cô bé đá bay đi nơi xó xỉnh nào rồi.
Thạch Cơ gật đầu, trong tay chẳng biết từ lúc nào đã cầm sẵn một chiếc ô.
Cô bé thấy Thạch Cơ gật đầu liền reo hò một tiếng, ngoác miệng để lộ hàm răng trắng tinh, hai búi tóc sừng cừu trên đầu đung đưa dữ dội.
Thạch Cơ chống ô, nắm tay cô bé mặc hồng y bước ra khỏi phủ tướng quân, có người kinh ngạc, nhưng không một ai dám ngăn cản.
Vừa ra khỏi phủ tướng quân, Thạch Cơ liền buông tay cô bé mặc hồng y ra, cô bé quay đầu nhìn cô cô.
Thạch Cơ cười cười gật đầu, cô bé đạp lên nước đọng trên mặt đất rồi chạy vụt đi, kỳ lạ là cho dù là mưa rơi từ trên trời hay nước đọng dưới đất đều không hề chạm vào người cô bé.
Cô bé mặc hồng y chạy lên vẫn giống như một cơn gió, cơn gió trong mưa, lại giống như một ngọn lửa, ngọn lửa trong mưa.
Đường phố ngõ hẻm, những âm thanh bất thường đều biến mất, yêu ma khoác da người đều ngoan ngoãn làm người.
Cần phụng dưỡng người già thì phụng dưỡng người già, cần chăm sóc trẻ nhỏ thì chăm sóc trẻ nhỏ.
Cần giặt giũ thì giặt giũ, cần nấu cơm thì nấu cơm.
Cần bán rau thì bán rau, cần mua rau thì mua rau.
Cô bé mặc hồng y là một sự tồn tại đáng sợ.
Nó chính là quy củ trong thành này.
Quy củ dạy ngươi cách làm người cho tốt.
Đã khoác lên lớp da người thì hãy làm người cho tử tế.
Những tiền bối ngang tàng ương ngạnh đều hoàn toàn biến thành người.
Nguyên thần bị một cây kim phong ấn chặt trong huyền quan, hoàn toàn sa sút thành phàm nhân.
Một là làm người cho tốt.
Một là làm người hoàn toàn.
Không có lựa chọn thứ ba.
Cho nên yêu ma trong thành chỉ cần thấy cô bé mặc hồng y là biết cái gì nên làm cái gì không nên làm, ít nhất trước mặt cô bé, nhất định phải làm một người tốt giống người hơn cả người thường, một con yêu quái biết cụp đuôi nỗ lực làm người thực ra cũng chẳng khác gì con người.