Hồng Hoang Chi Thạch Cơ

Lượt đọc: 3044 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 559
Giàu Có Bốn Biển

❊ ❊ ❊

Tại Bích Du Cung, Thông Thiên Giáo Chủ thu hồi Thanh Bình đầy vẻ nhạt nhẽo! Thanh Bình Kiếm cũng lủi trở lại vỏ kiếm một cách chán chường. Thông Thiên Giáo Chủ xoa xoa tay, vẫn cảm thấy không thoải mái.

Thông Thiên Giáo Chủ gọi Đa Bảo Đạo Nhân tới, giáo huấn không đầu không đuôi: "Sau này gặp Nam Cực không cần khách khí, tốt nhất là dạy cho một trận ra trò."

Đa Bảo vâng dạ.

"Đi đi!"

Một hồi qua lại như vậy, trong lòng Thông Thiên Giáo Chủ đã thấy dễ chịu hơn.

Tại Ngọc Hư Cung, Nguyên Thủy Thiên Tôn cao ngồi trên giường mây, mặt không biểu cảm, chẳng nhìn ra hỉ nộ. Nhiên Đăng Đạo Nhân cùng Nam Cực Tiên Ông đứng giữa đại điện trống trải mà đến cả thở mạnh cũng không dám.

Một lúc lâu sau, Nguyên Thủy Thiên Tôn mở mắt nhìn Nhiên Đăng Đạo Nhân mà rằng: "Đạo hữu vất vả rồi."

Nhiên Đăng vội thưa: "Nhiên Đăng vô năng, làm nhục uy danh Xiển Giáo, xin Giáo chủ tha tội!"

Nguyên Thủy Thiên Tôn giơ tay nói: "Không sao, ngược lại là đạo hữu bị thương không nhẹ, bần đạo nơi này có vài viên đan dược lấy từ chỗ Đại sư huynh, đạo hữu cứ cầm lấy mà chữa thương!"

Một hồ lô ngọc đựng đan dược bay đến trước mặt Nhiên Đăng.

Nhiên Đăng giơ tay nhận lấy hồ lô, tạ ơn Nguyên Thủy Thiên Tôn rồi rời khỏi Ngọc Hư đại điện. Ngoảnh đầu nhìn lại, thần sắc phức tạp.

Nam Cực Tiên Ông vẫn còn ở trong Ngọc Hư Cung, mức độ thân sơ gần xa có thể thấy rõ mồn một. Suy cho cùng, hắn vẫn là người ngoài.

Nam Cực Tiên Ông giao trả trọng bảo, Nguyên Thủy Thiên Tôn khích lệ vài câu rồi cho hắn đi nghỉ ngơi. Nam Cực Tiên Ông chuyến này có nhiều điểm đáng khen, Nguyên Thủy Thiên Tôn rất lấy làm hài lòng, huống hồ đó còn là đệ tử mà ông trọng dụng nhất, lòng người vốn dĩ luôn thiên vị mà thôi.

Nữ Oa Nương Nương sau khi thu hồi Sơn Hà Xã Tắc Đồ bèn để Thương Dương tạm thời tu hành tại Oa Hoàng Cung. Thương Dương... cũng tạm ổn. Không phải Thương Dương thể hiện không tốt, mà là nếu đem so với Thạch Cơ thì lại có chút kém cỏi. Nhưng Yêu tộc hiện giờ chỉ còn lại mỗi Thương Dương là nữ Yêu soái, vật lấy hiếm làm quý, người cũng vậy thôi. Thương Dương nhờ chiếm được lợi thế là thân nữ nhi nên mới được Nữ Oa Nương Nương phá lệ giữ lại tại Oa Hoàng Cung.

Còn về Cửu Viêm, Nữ Oa rất ít khi nhớ đến nàng, cũng chẳng lấy gì làm ưa thích, có lẽ là do đã mang dấu ấn của Hi Hòa chăng? Người đã bị một người đàn bà khác dùng cũ rồi, bà cũng chẳng muốn dùng lại. Người cũng giống như đồ vật, dùng lâu rồi sẽ cũ, dùng lại cứ có cảm giác như đang dùng đồ người khác đã dùng qua.

Cho nên tâm phúc đều là tự mình bồi dưỡng mà thành, dùng mới thấy yên tâm và thoải mái.

Thành Triều Ca, mưa thu như tơ, mang theo nỗi buồn man mác. Đông Hải Long Vương Ngao Quảng hóa thân thành phàm nhân, bước vào vương thành.

Ngao Quảng trông như gã nhà quê mới lên thành, đông nhìn tây ngó, chẳng chút nào ra dáng vẻ đại gia giàu có bốn biển của một vị Long Vương. Cũng chẳng còn cách nào khác, thời đại này, Long Vương chỉ là chủ nhân bốn biển trên danh nghĩa mà thôi. Của cải trong nhà chưa chắc đã là của lão, trên biển tiên đảo san sát, tiên nhân thành đàn, lão chọc nổi ai chứ? Kim Ngao Đảo, Bích Du Cung mới là chủ nhân thực sự của bốn biển.

Long Vương bình thường trốn kỹ trong Long Cung còn bị người ta tìm đến cửa bắt nạt, chẳng phải đã thấy Na Tra, một đứa trẻ nhỏ tuổi mà đã làm Long Cung đảo lộn trời đất, giết Long tử, bắt nạt Long Vương, thật là vô pháp vô thiên.

Thế nhưng cuối cùng, lão Long Vương trở về chỉ biết lau đi giọt nước mắt chua xót, đành nhịn! Không nhịn thì còn biết làm sao? Chẳng lẽ không sống nữa hay sao?

Long Vương rất ít khi lên bờ, trên bờ còn nguy hiểm hơn dưới nước, hạng đại nhân vật thích ăn gan rồng nhiều không kể xiết. Mỗi lần lên bờ, lão đều nơm nớp lo sợ, cải trang cực kỳ kín tiếng. Nếu không phải vì nô lệ nào cũng đều có chủ, lão đã muốn cải trang thành nô lệ cho xong.

Ngao Quảng rụt cổ lại, hình như có kẻ đang nhìn lão. Ngao Quảng ngước mắt nhìn lên, thấy một nữ tử dáng người thon thả đang liếc mắt đưa tình với lão. Lão Long sờ sờ mặt, lẽ nào mình cải trang thế này mà vẫn có kẻ để mắt tới? Bụng lão Long nóng lên, căn bệnh cũ lại hơi tái phát.

Thế nhưng, khi đôi mắt rồng của lão nhìn thấu dưới lớp da người kia là một con nhện khổng lồ đang chảy nước miếng ròng ròng nhìn lão, mọi ý niệm phong lưu đều hóa thành mồ hôi lạnh vã ra như tắm!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:321
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.