Hồng Hoang Chi Thạch Cơ

Lượt đọc: 3044 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 575
Gió Xuân

❊ ❊ ❊

Trời tối tuyết sắp rơi, có thể cùng nâng chén rượu này không?

Thạch Cơ vươn tay đón lấy một bông tuyết sáu cánh đang rơi từ trên không xuống, lẩm bẩm một câu: "Đã đến lúc rồi..."

Tuyết Yến Sơn lớn như chiếc chiếu, từng phiến thổi xuống đài Hiên Viên!

Bắc Hải tuyết rơi đầy trời, gió lạnh cắt xương, bốn tiểu ma tể tử vừa vặn bắt gặp một trận tuyết lớn.

Đất trời một màu trắng xóa, tuyết rơi sâu nửa thước, đây chẳng phải là mùa để bày binh bố trận. Doanh trại quân đội nối liền như tòa thành tuyết, người trong thành sinh ra vết cước, mười vạn đại quân Ân Thương dựa lưng vào đất phong của Bắc Bá Hầu Sùng Hắc Hổ mà dựng trại đóng quân, lương thảo tiếp viện cần dùng đều do Bắc Bá Hầu cung cấp. Bảy mươi hai lộ chư hầu ở Bắc Hải nổi loạn, dẹp loạn vốn là phận sự của Bắc Bá Hầu, nhưng nguyên Bắc Bá Hầu Sùng Hầu Hổ không đủ sức dẹp loạn, dâng sớ lên triều đình, mới có chuyện Văn thái sư xuất chinh Bắc Hải dẹp loạn.

Không ngờ chuyến này đã gần mười năm, hoàn cảnh Bắc Hải khắc nghiệt, địa hình phức tạp, chư hầu làm phản hợp tan thất thường, rất khó quét sạch, không biết bao nhiêu tướng sĩ Ân Thương đã không trụ nổi qua hết trận tuyết này đến trận tuyết khác.

"Thêm vào đó..."

Văn thái sư thở dài không thôi.

Lòng lão thần khai sáng hai triều, mười năm tóc mai bạc như tuyết!

Làm bạc đầu lão tướng, ai là người vội vàng nhất?

"Bẩm... người từ Triều Ca đến!"

"Ồ?" Văn Trọng khẽ cử động đôi lông mày bạc trắng, "Thời điểm này không nên có vương lệnh mới đúng?" Trụ Vương là học trò của ông, cũng là người hiểu binh pháp, mùa này không phải là lúc dùng binh, hắn sẽ không thể không biết.

Nếp nhăn giữa lông mày Văn Trọng hằn sâu thêm, nói một tiếng: "Mời vào!"

"Tuân lệnh!"

Bốn tiểu ma tể tử theo tên lính nhỏ dẫn đường, vừa đi vừa nhìn đông ngó tây bước vào đại trướng nguyên soái.

Văn Trọng nhìn thấy bốn người, hơi sững sờ, khí tức cổ quái, phục sức cổ quái, màu tóc cũng cổ quái: tóc đỏ, tóc xanh, tóc vàng, tóc xám.

Văn Trọng với tư cách là đệ tử đời thứ ba của Tiệt Giáo, truyền nhân đích truyền của Kim Linh Thánh Mẫu, không chỉ kiến văn rộng rãi, mà còn kết giao vô cùng sâu rộng, chuyện lạ người lạ từng gặp tất nhiên cũng không ít.

Văn Trọng vội đứng dậy nói: "Không biết bốn vị dị sĩ là..."

"Ma Lễ Hồng, Ma Lễ Thanh, Ma Lễ Hải, Ma Lễ Thọ, bái kiến thái sư!"

Bốn tiểu tướng Ma gia đồng loạt chắp tay.

Văn Trọng thấy bốn người hành lễ không phải là chấp tay kiểu đạo gia, liền biết bốn người này không phải là người trong Huyền Môn, cũng chắp tay đáp lại: "Văn Trọng bái kiến bốn vị dị sĩ, không biết bốn vị dị sĩ đến đây vì việc gì?"

Ma Lễ Hồng nói: "Bốn huynh đệ chúng ta phụng mệnh Cầm Sư đại nhân đến đây giúp thái sư phá địch!"

"Cầm... Cầm Sư đại nhân?" Dù là vị thống soái ba quân như Văn Trọng, kẻ nửa đời tu đạo nửa đời cầm binh, một đạo tâm sớm đã tôi luyện cứng rắn như sắt, nước lửa khó xâm nhập, tim cũng phải run lên.

"Đạo hữu nói có phải là Cầm Sư của Tiệt Giáo ta không?" Hơi thở của Văn Trọng hơi dồn dập.

"Tôi nói là Cầm Sư Ma Đạo của chúng tôi!"

"Đúng, Cầm Sư Ma Đạo của chúng tôi!"

"Cầm Sư Ma Đạo của chúng tôi!"

"Ừm, Cầm Sư Ma Đạo!"

Bốn tiểu ma tể tử rất để tâm đến vấn đề danh xưng.

"Cầm Sư Ma Đạo của các ngươi?" Văn Trọng có chút thất vọng, nhưng rồi cũng nhanh chóng nhẹ nhõm, Cầm Sư là địa vị gì, thân phận gì, sao có thể quan tâm đến chuyện lông gà vỏ tỏi này của ông?

Ngay cả ông, Cầm Sư còn nhớ hay không cũng khó mà nói.

Ma Lễ Hồng lấy ra một mảnh ngọc giản đưa cho Văn Trọng: "Cầm Sư đại nhân bảo tôi mang cho ông!"

Văn Trọng nhận lấy ngọc giản, tâm thần đắm chìm vào trong, cả người, cả đạo tâm đều run rẩy lên.

Xem xong ngọc giản, Văn Trọng cẩn thận cất đi, hướng về phía thành Triều Ca mà quỳ lạy ba lần chín lạy...

Thạch Cơ khẽ mỉm cười, phất nhẹ tay áo, gió xuân đã vượt muôn trùng núi.

Gió xuân phất qua mặt, Văn Trọng hơi sững sờ, bốn tướng Ma gia cũng hơi sững sờ, mười vạn đại quân Ân Thương đều sững sờ.

Văn Trọng sải bước ra khỏi quân trướng, gió xuân từ muôn dặm kéo đến, ba quân đều rạng rỡ!

Đôi mắt hổ của Văn Trọng đẫm lệ, chắp tay nhìn về phía Triều Ca, "Đa tạ Cầm Sư ban gió xuân!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:321
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.