Ba tháng cuối cùng, ngày càng căng thẳng, bất kể là người trong cuộc hay người ngoài cuộc đều căng thẳng.
Nữ Oa, Chuẩn Đề nhìn chằm chằm Thông Thiên Giáo Chủ, Thông Thiên Giáo Chủ thần tình bình tĩnh nhìn Vạn Tiên Trận, Nguyên Thủy Thiên Tôn nhìn Côn Bằng, mà Côn Bằng dường như đã quên mất thời gian, càng đi càng chậm.
Bởi vì linh bảo càng ngày càng dày đặc, hắn muốn nhìn rõ tinh lộ cũng tốn nhiều thời gian hơn.
Nguyên Thủy Thiên Tôn cuối cùng nhịn không được lên tiếng, "Côn Bằng đạo hữu, thời gian không còn nhiều." Đây là nhắc nhở, "Nếu việc không thể thành, đạo hữu chẳng bằng lui ra trước." Đây là bảo Côn Bằng nhường đường cho hắn.
Hai câu hợp lại chính là: Ngươi nhanh lên, không được thì quay về.
Gương mặt vốn đã chẳng mấy dễ nhìn của Côn Bằng càng thêm âm trầm, hắn đáp lại ba chữ: "Biết rồi."
Ba chữ này khiến rất nhiều người chẳng hiểu mô tê gì.
Nguyên Thủy Thiên Tôn cũng vậy.
Biết rồi?
Rốt cuộc ngươi biết cái gì?
Nhưng rất nhanh, bọn họ liền biết được đáp án.
Côn Bằng hiện ra Cự Bằng chân thân, hai cánh vén lên Hỗn Độn cuồng phong, ngang ngược xông phá tinh không linh bảo cuối cùng, rất thô bạo, nhưng rất hiệu quả, bởi vì linh bảo tầng dưới dù số lượng đông đảo, nhưng phẩm giai đều thấp, linh bảo rụng lả tả như lá cây, khoảnh khắc Côn Bằng đột phá Chu Thiên Tinh Đẩu Đại Trận, dị biến chợt sinh.
Đó là một tấm đồ, cuốn lấy Côn Bằng, trong chớp mắt đấu chuyển tinh di, Côn Bằng cả người lẫn đồ bị tống ra khỏi đại trận, một vật hình trụ khổng lồ rơi vào trong Cửu Đỉnh, ngoài Đa Bảo ra không ai nhận ra đây là vật gì, Côn Bằng gắng sức giãy dụa, Đa Bảo thu đi Tru Tiên Trận Đồ, Côn Bằng nhìn thấy người bạn cũ Tiếp Dẫn, đều là người già ở Tử Tiêu Cung, hơn nữa hắn còn từng bị cướp chỗ ngồi, quan hệ không hề tốt, thậm chí có thể dùng một câu, tha hương ngộ cố nhân, kẻ thù.
Hai người mắt to trừng mắt nhỏ, vẫn là Tiếp Dẫn ôn hòa, chắp tay tuyên một tiếng phật hiệu, nói một câu: "Đạo hữu vẫn khỏe chứ."
Khóe miệng Côn Bằng giật giật, mặt đen sì làm một cái đạo vái, không lên tiếng, hắn ngẩng đầu nhìn Trung Châu Đỉnh đang trấn phía trên, mặt càng đen hơn, bởi vì trên Trung Châu Đỉnh đứng một đại hán cao gần chín ngàn trượng, đang dùng ánh mắt không thiện ý nhìn chằm chằm hắn, ngoài ra còn có hai vị Đại Vu, ánh mắt cũng chẳng thiện cảm gì.
Vu Yêu gặp mặt, đặc biệt đỏ mắt, huống chi một bên là Đại Vu của Vu tộc, một bên là Yêu Sư của Yêu tộc, có thể nói là thù không đội trời chung, tuy nhiên ngày xưa địa vị thực lực hai bên chênh lệch, chính xác hơn là Côn Bằng căn bản chưa từng nhìn thẳng họ.
Côn Bằng là tuyệt đỉnh cao thủ cấp bậc Tổ Vu, hơn nữa không phải một Tổ Vu có thể địch nổi.
Hôm nay phong thủy luân chuyển, không chỉ ở Thất Lạc Chi Địa gặp phải cố nhân mà cả đời hắn không muốn gặp, còn bị tiểu đồ vật của Vu tộc giẫm dưới chân, đúng là đại lễ.
Ba nắm đấm nhịn không được nện xuống, Côn Bằng giơ một bàn tay vả tới, Tiếp Dẫn tuyên một tiếng phật hiệu, cũng không đợi nữa.
Hình Thiên, Cửu Phượng, Huyền Vũ, Đa Bảo, Vân Tiêu, Khổng Tuyên, Lão Ma, cùng với hai vị hóa thạch sống của Long Phượng hai tộc đồng thời ra tay, Cửu Đỉnh chấn động, có phản kháng liền có trấn áp, phản kháng càng dữ dội, lực lượng nhân đạo trấn áp cũng càng lớn.
Bên này xảy ra biến hóa, bên kia Nguyên Thủy Thiên Tôn đã hiện ra Bàn Cổ cự thân, Tam Bảo Ngọc Như Ý cũng hóa thành Khai Thiên Như Ý, toàn bộ Vạn Tiên Trận đều bao phủ trong bóng tối của Nguyên Thủy Thiên Tôn, Khai Thiên Như Ý rơi xuống, hư không từng tấc vỡ vụn thành bột mịn, một kích này có uy lực khai thiên lập địa, cũng có uy lực hủy thiên diệt địa.
Thạch Cơ mái tóc bay múa, trong chớp mắt đứng dậy, đầu ngón tay nàng cầm âm dồn dập, trên đỉnh đầu Hà Đồ Lạc Thư hóa thành hai đạo ánh sáng bay vào Chu Thiên, những linh bảo cấp thấp bị Côn Bằng quét rơi đều bay vào tinh không, Chu Thiên cực tốc vận chuyển, nhanh đến cực điểm, Âm Dương Đạo Đồ vừa bị phá, Thái Dương Đạo Đồ liền xuất hiện, Thái Dương Đạo Đồ vừa bị phá, Thái Âm Đại Đạo Đồ liền xuất hiện, Hà Đồ Lạc Thư làm trận đồ, chư thiên linh bảo làm tinh, Chu Thiên Tinh Đẩu Đại Trận chưa từng chuyển động nhanh đến thế, bởi vì một người khống chế, cũng bởi vì nhỏ, nhỏ, nên mới chuyển nhanh, tinh thần vũ trụ xoay chuyển thành những tia sáng, cũng không nhìn thấy tinh thần nữa.
Bạch Ngọc Như Ý to bằng bầu trời phá vỡ tam trọng đạo đồ, đánh lên trên Chu Thiên Tinh Đẩu Đại Trận, bùm, một tiếng nổ trầm đục, đại trận chưa vỡ!
Tất cả mọi người đều trợn to mắt, một tầng quang màng mỏng manh.
"Thời Không Chi Lực!"
Côn Bằng giơ tay cứng đờ giữa không trung.
Tiếp Dẫn cũng nhìn về hướng Vạn Tiên Trận.
Thần kinh căng chặt của Thông Thiên thở phào một cái.
Nguyên Thủy Thiên Tôn trầm mặc, Thời Không Chi Lực chính là phòng ngự chung cực của Chu Thiên Tinh Đẩu Đại Trận, đề phòng chính là chung cực áo nghĩa của Thập Nhị Đô Thiên Thần Sát Đại Trận - Bàn Cổ chân thân, lúc này nơi này, thật quá đỗi tương đồng.