Để Erin đi cùng chơi ở Đức hai ngày, đến ngày 18 tháng 2, Cao Dương và mọi người dự định rời đi.
Về điểm đến tiếp theo thì không có tranh cãi, Cao Dương và mọi người muốn tới Anh, nhưng sau khi tới Anh làm gì, thì đây là lần đầu tiên Cao Dương và Yelena nảy sinh bất đồng.
Yelena muốn đi tìm Adele, tuy tính cách Adele hơi kỳ quái, nhưng tình cảm giữa Yelena và Adele có thể coi là tri kỷ vào sinh ra tử, tình bạn như vậy khó có ai có thể thay thế được.
Adele thực ra vẫn chưa hoàn toàn kết thúc việc học ở Mỹ, nhưng vì thể hiện xuất sắc trong bộ phim tài liệu, Adele đã được mời tới BBC làm người dẫn chương trình chuyên nghiệp. Vốn dĩ người cũng nhận được lời mời cùng lúc đó còn có Catherine, chỉ là Catherine đã từ chối lời mời của BBC mà thôi.
Yelena đã lâu không gặp Adele, cô muốn tới Anh tìm Adele chơi, nhưng Cao Dương không đồng ý.
Điều duy nhất Cao Dương lo lắng là sau khi gặp Adele, lại gây ra những tình huống khó xử khiến ai cũng không xuống đài được. Có Catherine ở đó thì còn đỡ, không có Catherine, Cao Dương sợ không ai quản nổi Adele.
Kế hoạch của Cao Dương là tới London chơi một hai ngày trước, sau đó tới Scotland tìm Jensen, tham quan cao nguyên Scotland, tiện thể thử xem có thể thấy quái vật hồ Loch Ness hay không.
Chỉ có hai người thời gian lâu cũng chán, người trẻ tuổi tốt nhất là nên có thêm vài người chơi cùng, lúc chơi thì hành động cùng nhau, không muốn hành động cùng thì mỗi người chơi một kiểu cũng khá ổn, cho nên Erin cũng muốn đi Anh cùng Cao Dương và mọi người.
Chỉ trong hơn hai ngày, mối quan hệ giữa Erin và cha cô đã cải thiện rõ rệt, ban ngày Erin đi chơi cùng Cao Dương và Yelena, tối về nhà, mà cha cô cũng về nhà vào buổi tối. Phục vụ quân ngũ giống như đi làm có cái lợi này, tan làm là muốn đi đâu thì đi.
Cha mẹ Erin không nghĩ tới việc trói buộc Erin ở nhà, có trói cũng không được, biết Erin muốn tới Anh chơi chứ không phải đi đâu đó đánh trận, Erin hoàn toàn không gặp bất cứ lực cản nào đã rời nhà.
Lợi ích của việc có máy bay tư nhân chính là muốn đi lúc nào thì đi lúc đó. Thông báo cho quản gia là muốn tới Anh, những việc còn lại không cần quan tâm, quản gia sẽ sắp xếp mọi thứ trong thời gian ngắn nhất.
Sắp tới sân bay rồi, Cao Dương và Yelena đang thu dọn đồ đạc trong khách sạn. Cũng chỉ là vài món đồ dùng cá nhân gì đó, mà ngay lúc hai người họ đang thu dọn thì tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên.
"Sếp, mau mở cửa!"
Cao Dương đi mở cửa, sau khi Raphael xông vào phòng, vội vàng nói: "Mau bật TV lên! Xảy ra chuyện lớn rồi."
Yelena tiện tay cầm lấy điều khiển, sau khi bật TV, Raphael vội nói: "Kênh tin tức, kênh nào cũng được!"
Yelena tìm một kênh nói tiếng Anh, sau đó trên TV xuất hiện những chiếc lốp xe đang bốc cháy và đám đông phẫn nộ, chỉ liếc nhìn một cái, Cao Dương liền trầm giọng nói: "Kiev! Cuối cùng cũng đại loạn rồi sao?"
Raphael vội nói: "Tin tức nói, đã có hơn mười người tử vong! Còn có hàng trăm người bị thương, quân đội Ukraine đã nổ súng vào đám đông!"
Cao Dương gật đầu, trầm giọng nói: "Đến bước này rồi, ai cũng không quay đầu lại được nữa, đây chỉ mới là bắt đầu."
Có Yelena ở đây, Raphael không nói thẳng, mà đưa mắt ra hiệu với Cao Dương.
Với sự ăn ý giữa Cao Dương và Raphael, chỉ một ánh mắt là biết có ý gì, Raphael muốn hỏi có phải lập tức tới Ukraine hay không.
Cao Dương suy tư một lát sau, chậm rãi lắc đầu, trầm giọng nói: "Bây giờ vẫn chưa phải lúc, đây chỉ mới bắt đầu, Ukraine vẫn chưa thực sự loạn lên. Chúng ta cần chờ."
Raphael hạ giọng nói: "Vậy phải chờ đến khi nào?"
Cao Dương hạ giọng nói: "Chờ tin tức, chờ tin tức của Morgan, hoặc Justin. Chúng ta không có bất cứ căn cơ nào ở Ukraine. Cho nên việc chúng ta cần làm là mưu định nhi hậu động, sau khi phát hiện cơ hội, dùng tốc độ nhanh nhất ra tay. So với đám người định kiếm chác một cú lớn ở Ukraine thì chúng ta là kẻ phá cuộc, cho nên chúng ta đi quá sớm sẽ không phát hiện ra cơ hội nào, ngược lại còn gây chú ý cho người khác."
Nói xong, Cao Dương giơ tay lên, trầm giọng nói: "Còn một nguyên nhân quan trọng nhất nữa, chính phủ Ukraine vẫn chưa sụp đổ. Đợi tới khi nào chính phủ hiện tại của Ukraine hoàn toàn sụp đổ, mất hoàn toàn quyền kiểm soát đối với Ukraine, hoặc đơn giản là đổi sang một chính phủ mới, mới là thời cơ chúng ta ra tay. Việc chúng ta làm là đục nước béo cò, nhưng điều này có một tiền đề, đó là nước Ukraine phải đủ đục mới được. Anh bạn, muốn thừa nước đục thả câu, lửa cháy lên thôi chưa đủ, phải đợi lửa cháy lớn mới được."
Raphael cười khẽ một tiếng, nói: "Tôi có chút không đợi nổi rồi, sếp, anh thấy còn cần bao lâu mới coi là thời cơ chín muồi? Tức là cái mà anh nói lửa đã đủ lớn?"
Cao Dương xoa cằm, cười nói: "Tôi đoán thế nào cũng phải mất mấy tháng thời gian nhỉ, nhanh thì hai ba tháng, lâu thì thậm chí một năm cũng có thể. Cái này phải xem Viktor kiên trì được bao lâu. Có lẽ như Libya, vỏn vẹn hai ba tháng đại cục đã định, nhưng như Syria, đã hai ba năm rồi, vẫn chưa nhìn ra kết quả cuối cùng."
Raphael thở ra một hơi, cười khổ nói: "Được rồi, giờ chỉ có thể hy vọng phe đối lập Ukraine chiến đấu đủ mạnh, có thể nhanh chóng đuổi Viktor xuống mới tốt. Nếu Ukraine có thể đánh nội chiến thì càng tốt."
Cao Dương cười nói: "Này, có thể đừng như vậy không? Biểu cảm này của cậu, còn cả nguyện vọng muốn Ukraine đánh nội chiến của cậu nữa, nói thật, quá ác liệt rồi! Nhìn cái là biết kẻ xấu, lại còn là kẻ xấu cực kỳ xấu xa. Tôi đã bảo mấy chuyện này trong lòng nghĩ thôi là được rồi, sao cứ phải nói ra làm gì."
Raphael gãi đầu, cười nói: "Dù thế nào chúng ta cũng không tính là người tốt nhỉ? Này, chúng ta là lính đánh thuê đấy có được không? Lính đánh thuê hy vọng chiến loạn nhiều một chút, chuyện này chẳng phải rất bình thường sao? Nhưng anh nói cũng không sai, mấy việc này trong lòng nghĩ là được rồi, đi nói lung tung khắp nơi thì không tốt."
Cao Dương chỉ chỉ vào màn hình TV đang xuất hiện những binh lính trang bị vũ trang tận răng, trầm giọng nói: "Đội ngũ nào vậy? Vừa nãy tôi nói chuyện với cậu nên không chú ý nghe."
Yelena thở dài một hơi, hạ giọng nói: "Là đặc nhiệm Kim Điêu của Ukraine."
Cao Dương hạ giọng nói: "Đội đặc nhiệm Kim Điêu, tôi từng xem qua tư liệu về đội này, thuộc quyền quản lý của Bộ Nội vụ, chỉ có chính phủ mới có thể ra lệnh cho đội quân này chứ không phải quân đội. Chính phủ Ukraine vẫn đang kiểm soát tình hình, cho nên, cứ chờ đi. Đợi tới khi nào trong tay chính phủ hiện tại không còn bất cứ lực lượng vũ trang nào, mới là lúc chúng ta thực sự có thể ra tay."
Raphael gật đầu nói: "Chuyện này tôi vẫn hiểu, có quân đội thì còn trật tự, có trật tự thì chúng ta không thể tùy ý vơ vét ở Ukraine được. Được rồi, chúng ta đợi Ukraine hoàn toàn sụp đổ."
Cao Dương gật đầu, trầm giọng nói: "Theo lý mà nói, Viktor không thể nhanh chóng sụp đổ hoàn toàn như vậy, nhưng chuyện bây giờ ai mà nói chắc được chứ. Vẫn là để mọi người chuẩn bị tốt đi, có lẽ tình hình Ukraine nhanh đến mức vượt quá dự đoán của tất cả mọi người cũng không phải là không thể. Chuẩn bị chu toàn, để đợi biến cố lớn."
Raphael trầm giọng nói: "Rõ, vậy bây giờ thì sao?"
Cao Dương cười nói: "Bây giờ á? Bây giờ tất nhiên là đi nghỉ mát, tiếp tục hành trình của chúng ta rồi. Trời mới biết Ukraine loạn đến mức chúng ta muốn thì cần bao lâu."
Raphael lẩm bẩm nhỏ: "Tôi cảm thấy biết đâu chỉ một hai tuần thôi, ngọn lửa Ukraine sẽ đốt cháy mọi thứ thành tro bụi." (Còn tiếp.)