Lời Nguyền Của Hoàng Đế

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
Kỳ Thuật Đoán Tử.

❊ ❊ ❊

Lý lẽ có muôn ngàn mối, đều rất khó giải quyết, khi thẩm tra xem xét, nhất thiết không được sơ suất, sai một ly, đi một dặm.” “Tẩy oan lục” quyển 1, “Nghi nan tạp thuyết thượng”

Hoàng Tĩnh Phong quay người lại, nheo nheo mắt nhìn một lúc, trên khuôn mặt cứng đờ như đá bỗng chốc bừng lên một nụ cười.

Anh ta sải bước lại gần, ôm choàng lấy vai Diêu Viễn:

- Diêu Viễn, Diêu Viễn, lâu quá không gặp!

Diêu Viễn cũng hết sức phấn khởi:

- Tớ còn sợ nhận nhầm người không dám gọi cậu đấy, không ngờ đúng là cậu thật, sao cậu lại ở đây thế?

Hoàng Tĩnh Phong lắc đầu nói:

- Trước tiên khoan hãy nói về tớ, kể qua về cậu xem nào, sau khi tốt nghiệp tình hình thế nào rồi? Xem ra có vẻ cũng khá nhỉ.

Diêu Viễn sờ sờ cái cằm tròn xoe, cười gượng đáp:

- Cậu xem tớ phát phì thế này rồi, đôi lúc soi gương còn chẳng nhận ra mình nữa. Sau khi tốt nghiệp, tớ vẫn làm PR cho một công ty đến tận bây giờ, sau đó được cử tới công ty chi nhánh ở Thượng Hải, ở đó suốt hai năm trời, hôm nay vừa mới trở về.

- Lấy vợ chưa? - Hoàng Tĩnh Phong hỏi - Bạn gái cậu hình như họ Quách phải không? Cô ấy chính là người đứng đầu trong số năm hoa khôi của khóa bọn mình đấy nhỉ?

Lúc này nhắc tới Quách Tiểu Phần, Diêu Viễn có phần lúng túng, bèn lấp liếm:

- Vẫn thế... Sau khi cậu tốt nghiệp đại học chẳng phải đã cùng với Cao Hà về quê rồi sao, lúc sắp chia tay chúng mình còn uống bia ở quán thịt quay Hữu Gia, cậu còn nhớ không?

- Sao lại không nhớ, bốn năm đại học, tớ đã uống bao nhiêu bia của cậu, lần nào cũng là cậu mời tớ. - Hoàng Tĩnh Phong ngại ngùng cười hề hề.

Chuyện xưa cũ bỗng chốc ùa về trong lòng Diêu Viễn. Thời đại học, hai người họ không học chung một khoa. Một đêm, trong hành lang của tòa nhà ký túc xá đột nhiên vọng lên tiếng cãi vã ồn ào, Diêu Viễn mở cửa ra nhìn, thấy một người bạn học nhà rất giàu đang túm chặt lấy tay áo của Hoàng Tĩnh Phong chửi bới thậm tệ. Hoàng Tĩnh Phong đang xách một cái túi nilon, bên trong đựng đầy vỏ lon, chai nhựa rỗng, trên khuôn mặt xanh mét bừng bừng căm phẫn.

Diêu Viễn nghe một hồi mới biết, hóa ra khi cậu bạn học nhà giàu kia đi vệ sinh, phát hiện ra Hoàng Tĩnh Phong đang lục lọi bên thùng rác, nhặt mấy thứ đồ phế liệu cho vào túi nilon. Cậu ta nhớ ra hai ngày trước mình bị mất một đôi giày, liền đổ riệt cho Hoàng Tĩnh Phong ăn trộm.

Người tụ tập lại càng lúc càng đông, dưới ánh đèn hành lang cầu thang, bóng người trùng trùng điệp điệp giống như sương mù lan tỏa trên ao bùn.

Không biết ai khơi mào, nói phải tới giường tầng của Hoàng Tĩnh Phong “lục soát tang vật” , Diêu Viễn cảm thấy không thỏa đáng, muốn ngăn cản, nhưng Hoàng Tĩnh Phong chẳng hề có ý phản đối hay kháng cự, ánh mắt hơi ngước lên nhìn trời tràn đầy khinh miệt, Diêu Viễn cũng không tiện nói chen vào.

Tấm đệm hết sức sơ sài bị lật lên, bến dưới ván giường bị lục tung, nhưng chẳng tìm thấy gì cả. Cso một vài bạn học xì xầm lên tiếng bênh vực cho Hoàng Tĩnh Phong, anh bạn nhà giàu kia cảm thấy mất mặt, nói rằng còn phải lục soát tủ đồ của Hoàng Tĩnh Phong nữa, Hoàng Tĩnh Phong vẫn im lặng không nói gì.

Cánh tủ được mở ra, trong một đống đồ dùng cũ nát, có một cuốn “Tuyển tập tiểu thuyết ngắn của Allan Poe” , sách vẫn còn rất mới. Cậu bạn nhà giàu kia giở ra xem, thấy trên trang bìa lót viết dòng chữ “Diêu Viễn mua ngày x tháng x năm xx” , thì lập tức kêu toáng lên:

- Diêu Viễn, đây chẳng phải là cuốn sách cậu mới mua khi hai đứa mình cùng đi hiệu sách tuần trước hay sao?

Diêu Viễn cầm cuốn sách xem thử, quả nhiên là sách của mình, hôm qua vẫn còn để ở phòng tự học, nhưng sau đó lại không tìm thấy đâu nữa.

Cậu bạn nhà giàu chỉ mặt Hoàng Tĩnh Phong nói:

- Không đổ oan cho cậu chứ, nói, cậu lấy giày của tôi giấu đi đâu rồi?

- Cuốn sách này tớ cho cậu ấy mượn đấy.

Một câu nói rất bình thản thốt ra từ miệng Diêu Viễn, nhưng lại giống như ném ra một quả bom khí nén hút đi toàn bộ dưỡng khí, trong tích tắc, cả hành lang lặng im phăng phắc...

Mọi người dần dần giải tán, tòa nhà kí túc xá lúc nửa đêm lại yên tĩnh như cũ, chỉ có Hoàng Tĩnh Phong và Diêu Viễn đứng đối mặt với nhau giống như sát thủ đối đầu trong phim cao bồi.

- Tại sao cậu lại giúp tôi?

- Bởi vì tôi ngờ rằng cuốn sách đó là do tôi bỏ quên trong phòng tự học, nếu cậu mang về đọc, không thể coi là ăn cắp, cùng lắm chỉ là mượn thôi... Tôi không muốn thấy người khác bị đổ oan.

- Cảm ơn cậu.

- Tại sao cậu nửa đêm nửa hôm không ngủ lại đi lục lọi thùng rác thế?

- Nhà tôi nghèo, nhặt mấy cái chai này có thể mang bán phế liệu lấy tiền.

...

- Chào cậu, tớ tên Diêu Viễn.

- Hoàng Tĩnh Phong.

Hai bàn tay siết chặt, từ đó bắt đầu một tình bạn.

Nói là tình bạn, nhớ lại cũng chẳng có chuyện gì quá đặc biệt, chỉ là một người tính cách cô độc khép kín và một người tính khí chan hòa thi thoảng đi cùng với nhau, ăn uống tán phét gì đó. Hoàng Tĩnh Phong khi ấy nhìn gì cũng thấy khó chịu, nhưng lại chẳng bao giờ than vãn. Khi ăn cơm ở nhà ăn, Hoàng Tĩnh Phong chắc chắn sẽ mua những thức ăn rẻ tiền nhất, có lẽ là do không đủ dinh dưỡng, sắc mặt của anh ta lúc nào cũng khó coi, không vàng ệch thì trắng bệch, tới mức đến năm thứ tư đại học bị đồn đại mắc bệnh nan y những ba lần.

Bên cạnh anh ta thi thoảng xuất hiện một cô gái gầy gò đen nhẻm, tên gọi Cao Hà, là sinh viên Đại học Nông nghiệp, cũng là đồng hương của anh ta, sau đó không biết thế nào lại dần dần trở thành bạn gái của anh ta, nhưng điều thay đổi duy nhất chỉ là hai người khi ăn cơm ở nhà ăn có nhiều thêm ít cơm trắng... Diêu Viễn điều kiện gia đình tốt hơn một chút, đôi lúc thấy vậy không đành lòng, liền mời hai người tới một quán nhỏ ở gần trường ăn đồ nướng, trong khói than mù mịt cùng tán gẫu những câu chuyện không đầu không cuối sặc mùi gia vị.

Năm thứ ba đại học, Diêu Viễn cuối cùng đã cưa đổ được Quách Tiểu Phần, say sưa nói chuyện yêu đương mà trở nên xa cách với Hoàng Tĩnh Phong, nhưng Hoàng Tĩnh Phong chẳng có ý kiến gì, ánh mắt cao ngạo và u ám của anh ta thường mang tới cho người ta một cảm giác: sinh, tử, bệnh, khổ... đều là những chuyện không thể thay đổi và cũng không cần thay đổi, giống như chiếc áo sơmi kẻ carôlùng thùng trên người anh ta, giống như cái dáng đi nghiêng ngã của anh ta, như thể luôn hết sức thản nhiên đi về phía số mệnh khốn khổ của bản thân mình...

Tốt nghiệp đã bao nhiêu năm rồi, anh ta vẫn mặc nguyên chiếc áo sơmi kẻ carô ấy, mép tay áo đã cũ sờn.

Hai người bạn lâu ngày mới gặp mua mấy chai bia ở một quán cóc, ngồi xuống chiếc ghế băng ở ven đường, vừa uống vừa trò chuyện. Ban đầu còn loanh quanh về tình hình của một vài người bạn học gần đây, sau đó uống tới lưỡi líu lại, mắt đờ đẫn, Diêu Viễn bèn hỏi:

- Sao cậu lại tới đây?

Hoàng Tĩnh Phong uống một ngụm bia, khẽ đáp:

- Không tới đây, còn có thể đi đâu được... Nhà tớ chẳng còn ai nữa rồi.

- Sao thế? - Diêu Viễn kinh ngạc hỏi.

Cuối thu, rừng cây lá khô phủ dày, mấy ngôi mộ mới... Cảnh tượng này một lần nữa hiện lên trước mắt, tựa như một cơn ác mộng vĩnh viễn không thể rũ bỏ.

Tuy nhiên, giống như tất cả những giấc mơ, dù có ly kỳ tới đâu, khi kể lại luôn cực kì ngắn ngủi và bình lặng:

- Thực ra cũng chẳng có gì, sau khi tốt nghiệp đại học, không tìm được việc ở đây, tớ liền cùng Cao Hà quay về quê, bao một khu vườn trồng cây ăn quả. Chỗ bọn tớ khai thác than, lòng đất bên dưới nhà nào cũng rạn nứt chằng chịt. Trong một đêm, tớ và Cao Hà đang ngồi trong vườn quả buồn bã, giếng không hút được nước lên, toàn là bùn nhão đen sì, cây cối đã sắp chết khô đến nơi, bỗng nghe thấy trên núi lại có tiếng nổ mìn, nhà cửa trong thôn chúng tớ chấn động đổ sập mất mười mấy căn, toàn bộ người nhà tớ đều bị chôn vùi, không một người nào chạy thoát...

Mắt Diêu Viễn trợn tròn, tràn đầy kinh ngạc.

Mặt trăng rắc xuống thứ ánh sáng lành lạnh qua kẽ lá thưa thớt, chiếu lên khuôn mặt Hoàng Tĩnh Phong, khuôn mặt vốn dĩ trắng bệch giờ như thể được bao phủ một lớp băng giá.

- Tớ và Cao Hà đành phải quay trở lại đây, thuê một căn phòng dưới tầng hầm, mỗi người tìm lấy một công việc...

Hoàng Tĩnh Phong vừa nói tới đây, Diêu Viễn bèn ngắt lời anh ta:

- Công việc gì?

Hoàng Tĩnh Phong do dự một lúc rồi nói:

- Làm nhân viên trong nhà xác... Cậu không sợ đấy chứ? Không sợ, thế thì tốt, dù sao thì tớ cũng không sợ, tớ coi bản thân là một người chết rồi, người chết thì chẳng biết sợ gì nữa... Giống như tối nay, tớ trực ca đêm, tớ rất thích trực ca đêm.

- Cậu làm việc ở bệnh viện nào? Bệnh viện Số 1 thành phố? Chỗ đó cách đây không xa, đi thôi, chúng ta cùng đến đấy. - Diêu Viễn đứng lên hỏi - Cao Hà dạo này thế nào?

- Cô ấy rất ổn. - Hoàng Tĩnh Phong đứng dậy, cùng Diêu Viễn chậm rãi bước đi, cứ thế giẫm trên những bóng cây loang lỗ, giống như đang xé đi hết tờ lịch này đến tờ lịch khác... Đi được chừng mười phút, hoặc cũng có thể, đã một tiếng đồng hồ, bỗng có tiếng dạo đàn ghita và tiếng hát vẳng tới bên tai:

Đó là người tôi ngày nhớ đêm mong yêu say đắm,

Tôi nên bày tỏ thế nào đây? Liệu em có chập nhận tôi không? Có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ nói với em câu nói ấy, Số kiếp tôi lưu lạc chân trời,

Sao dám mơ tưởng xa xôi...

Dưới ánh đèn đường, một nam ca sĩ không nhìn rõ mặt, dựa vào cây cột điện, vừa dạo đàn ghita, vừa khe khẽ hát. Tiếng hát cũng kéo dài giống hệt như cái bóng của anh ta, nhạt nhòa và tiều tụy.

Mộng tưởng luôn xa xăm không với tới,

Phải chăng nên từ bỏ, Lại một mùa hoa tàn hoa nở,

Mùa xuân ơi đang ở nơi đâu?

Họ đứng lại, im lặng lắng nghe một lúc. Hoàng Tĩnh Phong chợt nói:

- Người này có lẽ cũng giống như tớ.

- Gì? - Diêu Viễn hơi khó hiểu.

- Cũng là một người không có chốn quay về… - Hoàng Tĩnh Phong nói.

Một nỗi đau buồn giống như gió đêm lạnh ngắt xộc thẳng vào trong tim Diêu Viễn:

- Tĩnh Phong, cậu khác với anh ta, cậu có Cao Hà, chỉ cần trên đời này còn có một người con gái thực lòng yêu cậu, chờ đợi cậu, thì cậu sẽ không phải là không có chốn quay về… Muộn lắm rồi, tớ phải về đây, cậu cũng mau đi làm đi, chúng ta giữ liên lạc thường xuyên đấy nhé, cùng hẹn nhau đi uống bia giống như thời đại học… Chuyện đã qua có lẽ vẫn chưa thể trôi qua, nhưng ngày mai kiểu gì cũng phải tiếp tục, cậu nhớ giữ gìn. - Nói xong, Diêu Viễn bắt tay Hoàng Tĩnh Phong thật chặt, sau đó vẫy một chiếc xe taxi đi luôn.

Chiếc xe taxi biến mất trong màn đêm mờ mịt.

Hoàng Tĩnh Phong cúi đầu, nhìn xuống tay mình, chẳng nhớ đã bao lâu rồi, không có ai bắt tay với anh ta chặt đến vậy, lòng bàn tay vẫn sót lại chút ít hơi ấm. Anh ta cười cười, nghiêng ngả đi về phía cổng bên của bệnh viện cách đó không xa.

Một góc hòe già cong gập xuống giống như một bệnh nhân lao phổi đang thoi thóp hơi tàn, xòe những cành lá rậm rạp tối tăm che lấp đi diện mạo của ngôi nhà một tầng bé nhỏ, trước hiên treo một bóng đèn mờ mịt, vừa bước vào trong, lập tức cảm thấy hơi lạnh thấm vào xương tủy. Ông đồng nghiệp già hơn năm chục tuổi đang ngồi trên chiếc ghế gỗ cạnh cửa, thấy Hoàng Tĩnh Phong bước vào, tỏ vẻ hơi bực bội:

- Sao muộn thế này cậu mới tới, đã nói trước là mười giờ giao ban rồi cơ mà.

Hoàng Tĩnh Phong mặt lạnh tanh, kí tên lên cuốn sổ chấm công kẹp bằng kẹp sắt.

Ông đồng nghiệp già lắc đầu, đi ra ngoài.

Hoàng Tĩnh Phong bước từng bước xuống dưới cầu thang bên mé tường phía nam, bậc thang phủ rêu trơn trượt. Đi xuống hết cầu thang, trước mặt là một bức tường màu trắng. Bên phía tay trái có một cánh cửa kính, đẩy ra, chính là nhà xác của bệnh viện. Trong bệnh viện có người chết, hoặc bác sĩ muốn tới đây làm việc, đều đi thẳng bằng thang máy ở tòa nhà phụ phía nam xuống đây, cửa thang máy đối diện chéo với cánh cửa kính. Còn những nhân viên nhà xác như họ, hằng ngày đi làm lại phải lẩn như chuột qua cổng phụ vào bệnh viện, rồi lại chui vào gian nhà nhỏ đi bộ xuống nơi này. Đối với người bệnh, “chết” là một từ cần kiêng kỵ, với bệnh viện và nhân viên nhà xác cũng vậy, tốt nhất là họ hãy coi bản thân mình không hề tồn tại.

Hoàng Tĩnh Phong đi kiểm tra quanh nhà xác một vòng. Tuy tất cả mọi qui định đều vô dụng với nơi này, nhưng đây lại cũng là nơi có nhiều qui định nhất: ví dụ sau mười một giờ buộc phải tắt hết lửa, đến tro tiền trong chậu hóa vàng cũng không được có một đốm lửa tàn; nếu như nhìn thấy có thứ gì đó chưa đóng chặt, như cửa tủ bảo quản đông lạnh, hay là ngăn kéo bàn, đều phải dùng lòng bàn tay, chứ không phải là ngón tay, nhè nhẹ đẩy vào. Còn có qui định không được đi sát tường, đó là lối đi chuyên dụng cho linh hồn của người chết ra vào…

Đi kiểm tra xong, Hoàng Tĩnh Phong ngồi phịch xuống nền nhà trước dãy ngăn kéo đông lạnh trong cùng, đầu cúi gục, giống như bị gãy cổ.

Trong nhà xác im lặng tuyệt đối, chỉ có cái bóng đèn tuýp dài ngoẵng trên trần nhà đang kêu lên u u.

Anh ta chìa tay phải ra theo thói quen, nắm lấy tay nắm bên cạnh mình, “xẹt” một tiếng kéo ngăn kéo đông lạnh số hiệu “T-B- 4” ra.

Cái xác con gái nằm trong đó, sắc xanh đen trên khuôn mặt dường như lại thẫm thêm chút ít.

Trong đôi mắt nửa khép mở, giác mạc đã mờ đục từ lâu, trông giống như hai quả cầu băng len bẩn.

Hôm nay anh đã gặp Diêu Viễn. - Hoàng Tĩnh Phong chợt nói.

Cái xác vẫn lẳng lặng lắng nghe.

Hoàng Tĩnh Phong thở dài thườn thượt, sau đó nghiêng đầu về phía cái xác nói:

- Cậu ấy hỏi em dạo này thế nào? Anh nói là em rất ổn. Anh sẽ không để cho bất cứ ai biết được, thực ra em đang nằm ở đây.

Mặt trăng lặn, mặt trời mọc.

Hoàng Tĩnh Phong tựa vào tủ bảo quản thi thể ngồi thiếp đi, bị nhân viên nhà xác tới giao ban gọi dậy. Nguồn sáng trong nhà xác không đủ để nhận ra được thế giới đã chuyển động tới thời gian nào, Hoàng Tĩnh Phong bèn dụi đôi mắt ngái ngủ, nhìn giờ trên điện thoại di động, buột kêu lên một tiếng, rồi co cẳng lao vọt ra bên ngoài.

Hùng hục chạy thẳng một mạch tới ga tàu điện ngầm, đi xuống, lên tàu, tới thẳng ga Hoa Mậu, vừa lao ra cửa ga, đã nhìn thấy Đoàn Thạch Bi đang cầm một tờ báo đọc chăm chú, bộ râu quai nón và chiếc áo choàng màu đen vẫn che khuất một phần nhỏ khuôn mặt và phần lớn cơ thể. Hoàng Tĩnh Phong thở hồng hộc nói:

- Xin lỗi, tôi tới muộn, ngủ quên mất…

- Không sao, - Đoàn Thạch Bi liếc nhìn đồng hồ - Vẫn chưa tới giờ cao điểm buổi sáng, khoảng nửa tiếng nữa, nơi này mới có thể làm phòng thực tập của chúng ta. Bài học hôm nay là giảng về kỹ thuật cơ bản của thầy đoán tử…

- Câu chuyện hôm trước, anh vẫn chưa kể hết mà. - Hoàng Tĩnh Phong nói - Chính là anh thanh niên đã trở thành kẻ đào huyệt cho nghề đoán tử, câu chuyện bị cảnh sát cắt ngang, rồi anh không kể tiếp nữa.

Thứ bị cắt ngang, thực ra không chỉ là câu chuyện, mà còn có cả cuộc sống của Hoàng Tĩnh Phong. Hôm qua, sau khi Mã Tiếu Trung vội vàng bỏ đi, câu đầu tiên Đoàn Thạch Bi nói với Hoàng Tĩnh Phong là:

- Cậu phải lập tức chuyển nhà.

Hoàng Tĩnh Phong rất ngạc nhiên:

- Tại sao?

- Tôi đã nói với cậu rồi, nghề nghiệp này của chúng ta không hợp bát tự với cảnh sát, nên tránh càng xa càng tốt. Cảnh sát đã tìm tới nhà rồi, chứng tỏ nơi này không thích hợp cho cậu sống tiếp nữa, chuyển nhà đi. - Đoàn Thạch Bi nhận ra vẻ do dự trong mắt Hoàng Tĩnh Phong, liền cười nói - Chắc sợ không đủ tiền phải không? Đừng lo. Tôi có một căn nhà bỏ không, một gian, cách bệnh viện nơi cậu làm việc không xa, cậu chuyển qua đó ở đi, tôi không thu tiền thuê nhà đâu.

Hoàng Tĩnh Phong lập tức chuyển qua đó ở. Căn nhà một gian đó nằm trên tầng thượng của một tòa nhà sáu tầng cũ kỹ, hướng nam, ánh nắng dồi dào khiến trong nhà vô cùng ấm áp. Hoàng Tĩnh Phong rất không hài lòng về việc này, anh ta nói mình thích âm u, còn căn nhà này lại quá sáng sủa. Đoàn Thạch Bi nói: “Sự âm u thực thụ nằm ở trong lòng, nơi bất cứ ánh sáng nào cũng không thể chiếu tới.” Hoàng Tĩnh Phong đứng đối diện với tấm gương trên tủ quần áo, nhìn bộ mặt không chút huyết sắc của mình, khẽ gật đầu nói: “Thế thì cứ như vậy đi.”

Sau khi giao hẹn ngày hôm sau lên lớp thực hành tại ga tàu điện ngầm Hoa Mậu. Đoàn Thạch Bi vội vàng bỏ đi, không kể tiếp câu chuyện về lịch sử nghề đoán tử nữa. Lúc này, Hoàng Tĩnh Phong vặn hỏi, khiến cho Đoàn Thạch Bi cảm thấy rất bất ngờ, không nghĩ rằng lại có người muốn nghe mình kể chuyện dông dài, trên khuôn mặt thoáng qua một vẻ đắc ý:

- Hà hà, lúc khác nhất định sẽ kể hết câu chuyện này cho cậu nghe, bây giờ chúng ta hãy học môn kỹ thuật đã. Chỉ một chốc nữa thôi, cửa ga tàu điện ngầm sẽ túa ra cả một đám đông nghẹt dân công sở. - Nói rồi, Đoàn Thạch Bi dẫn anh ta đi tới một chiếc ghế đá màu trắng ở bên cạnh ngồi xuống, lấy từ trong người ra một cuốn sách gáy đóng chỉ, ngoài bìa viết dọc ba chữ lớn “Đoán tử quyết”. Hoàng Tĩnh Phong đón lấy, nhìn thấy giấy đã ố vàng, giở trang đầu tiên từ phải sang trái, hàng chữ viết dọc màu xanh thẫm trên đó hình như là được in bằng máy roneo:

“Nguyên lý đoán tử, một bệnh một cảnh. Do đó, thầy đoán tử cần phải kiểm tả tường tận về bệnh tật mà người chết mắc phải, cũng không được bỏ qua môi trường mà người chết từng ở. Cái gọi là bệnh, là bệnh cấp tính, là bệnh trầm kha, trong cơ thể có bệnh tật ắt sẽ thể hiện rõ ra bên ngoài, giống như lá cây, mùa thu càng nhiều thêm một ngày thì màu sắc càng khô héo đi một phần, dần dần biết được trời đất đã giá lạnh, cho nên trong ‘Hoàng Đế nội kinh’ viết: Nhìn biểu hiện bên ngoài mà biết được nội tạng, sẽ biết được bệnh người đó mắc phải. Cái gọi là cảnh, tức là tình trạng, là hình thể, người đi trên vách núi cao mà dùng tay che mắt, ắt sẽ ngã xuống, bị cả ngàn người chê trách mà vẫn ngang ngược làm càn, sẽ bị giết, cho nên trong ‘Lý Hư Trung mệnh thư’ viết: Khí số tận mà sức người không tới, đặt vào chỗ chết sau muôn vàn tai nạn sẽ lại sống sót…”

- Đọc có hiểu không? - Đoàn Thạch Bi hỏi.

Hoàng Tĩnh Phong gật đầu:

- Cũng tàm tạm, chiều hôm qua tôi đã đọc cuốn “Hoàng Đế nội kinh” của anh, cảm thấy vốn cổ văn từng học trước đây cũng đã phục hồi được chút ít.

Đoàn Thạch Bi nói:

- Thế thì tốt, cậu đọc tiếp đi.

Giở trang thứ hai, nhìn thấy mục lục chương, gồm chương về lông tóc, chương về ngũ quan, chương về thân mình, chương về tay chân, chương về hành trạng, Hoàng Tĩnh Phong bèn chỉ vào hai chữ “hành trạng hỏi:

- Hai chữ này có phải là in sai hay không?

Đoàn Thạch Bi nói:

- Không sai đâu, ý tứ của hai chữ này là hành vi và trạng thái cơ thể của con người. Ví dụ người trẻ tuổi mà hai gò má đỏ bầm, môi lại có màu tím thẫm, rất có thể là tim không khỏe, lúc này này phát hiện ra anh ta vận động một lúc liền ngồi thụp xuống rất lâu, giọng nói khàn đặc, thì thuộc vào dạng “hành trạng khác thường” , lại kết hợp với “ hoàn cảnh” để phân tích, ví dụ như vừa hay vào mùa đông lạnh giá, thế thì chắc chắn là bệnh tim phát tác, nếu không cứu, sẽ chết ngay tức khắc!

Khi giở tới trang thứ ba, đầu ngón tay của Hoàng Tĩnh Phong bỗng cảm thấy hơi nặng, trang sách này hình như dày hơn khá nhiều so với hai trang trước đó, tới mức anh ta tưởng rằng là mấy trang dính liền với nhau, vê vê mấy cái, lại không thấy xê dịch gì, mới biết đây đích xác là một trang đơn độc, nhìn kỹ lại, bên trên viết một vài câu thơ cổ quái, giữa những câu thơ có một vào vết hằn cực mảnh, có lẽ là có thể dịch chuyển để chắp ghép, tổ hợp lại, giống như trò chơi ghép hình trên máy tính bảng.

Hoàng Tĩnh Phong đang nghi hoặc, Đoàn Thạch Bi bèn cười nói:

- Cuốn sách “Đoán tử quyết” này, là do thầy đoán tử nổi tiếng thời Dân Quốc Trương Kỳ Hoàng mà tôi từng nói với cậu viết ra, Trương Kỳ Hoàng là một kì nhân, cuốn sách này được chế tác cũng rất thần kì, các trang sách bên trong sử dụng kỹ thuật in ấn bí truyền “chữ rời Hoa Dung” truyền thống, chắc cậu đã từng chơi trò “đường Hoa Dung” (1) rồi chứ? Di chuyển các ô vuông để đưa ô Tào Tháo phía trên cùng ra khỏi bàn cờ. kỹ thuật in chữ rời Hoa Dung chính là chia một trang thành hai lớp, lớp trên là chữ, từ, câu độc lập thành từng ô khối, khảm trong lớp nền bên dưới, các ô vuông có thể trượt đi để kết hợp với những câu chữ tương ứng ở mặt dưới, hình thành ý nghĩa mới khác hẳn hoặc hoàn chỉnh hơn. Thuật đoán tử nhấn mạnh đến sự thống nhất của bệnh tật và hoàn cảnh, nghe qua rất đơn giản, kỳ thực rất phức tạp, chỉ riêng “bệnh tật” đã bao gồm quan sát và phân tích năm bộ phận, là lông tóc, ngũ quan, cơ thể, chân tay, hành trạng, thiếu một loại đều không thể đoán tử chuẩn xác. Tôi lấy một ví dụ, cậu sẽ hiểu ngay.

(1) Trò chơi rèn luyện trí tuệ dân gian của Trung Quốc, là một bàn cờ gồm các ô vuông có rãnh trượt, bên trên ô vuông vẽ hình các nhân vật lịch sử, bàn cờ để trống hai ô vuông làm lối dịch chuyển, tiến hành di chuyển các ô vuông để giúp cho ô vuông in hình Tào Tháo dịch chuyển xuống phía dưới cùng của bàn cờ, tìm được đường thoát.

Đoàn Thạch Bi chỉ vào cuốn sách, nói:

- Trang này là chương nói về ngũ quan, nhìn thấy câu này không: “Tai mũi phình to, cằm chìa ra, môi lưỡi sưng to, cung mày nhô.” - Sau đó đầu ngón tay trượt nhanh một cái, câu chữ của trang tiếp theo lập tức hiện ra - Đây là chương nói về lông tóc, “Lông tóc thô to kim thành gậy, mặt mày nhăn nhúm mụn đầy da.” - Lại tiếp tục trượt tiếp sang chương về thân thể - “Sống lưng gù gập bụng lồi rõ, vòm ngực rộng lớn cổ bành ngang.” - Tiếp tục trượt sang chương nói về chân tay - “Ngón tay sưng to như phù thũng, tay ướt mồ hôi chảy không ngừng.” - Tiếp tục trượt là chương nói về hành tạng - “Chẳng phải quý nhân lời chậm chạp, thường ôm sống lưng miệng kêu đau.”

Ngón tay của Đoàn Thạch Bi giống như đang chơi trò chém hoa quả trên điện thoại di động, mỗi một lần hạ xuống đều khuấy động những sắc màu khác lạ, khiến cho Hoàng Tĩnh Phong nhìn mà hoa hết mắt mũi, Đoàn Thạch Bi vừa mới ngừng lại, anh ta đã thở hổn hển hỏi:

- Chỗ nào đang nói về bệnh gì thế?

- Chứng to đầu chi. - Đoàn Thạch Bi nói - Phần nhiều do u tuyến yên tạo thành. Nội dung trong khẩu quyết này, chính là triệu chứng thường thấy: xương dày lên, tay chân trở nên thô to…

- Những thứ này có thể đoán tử được không?

Đoàn Thạch Bi trừng mắt nhìn Hoàng Tĩnh Phong:

- Đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi: nguyên lý đoán tử, một bệnh một cảnh, những câu nói vừa nãy, đều chỉ là “bệnh” , vẫn chưa nói tới “cảnh” cơ mà! - Ngón tay hắn trượt vèo một cái, lại một trang chữ nữa hiện ra: “U uất ít cười mặt ủ rũ, mượn rượu giải sầu số chẳng xa.” - Sau đó giải thích - Ý nghĩa của câu thơ này là, người mắc chứng to đầu chi, nếu như lại còn buồn chán thích uống rượu, sẽ càng nhanh chóng xuống suối vàng. - Ngón tay lại trượt đi cái nữa - Đây là kết luận đoán tử, nói về thời gian, địa điểm, cách thức tử vong. “Nằm giường hôn mê không đầy tháng, hồn đoạn trong mơ vào canh ba.” Nghĩa là nếu người bệnh phù hợp với bệnh trên cảnh trên, trong vòng một tháng, nhất định sẽ hôn mê mà chết, và chết vào canh ba nửa đêm.

Nhìn trang sách biến hóa khó lường như thể giáo trình dạy học của trường pháp thuật Howard, sự sắp xếp tổ hợp của những câu thơ trên đó tinh tế kì diệu giống như lắp ghép lại những mảnh thi thể tách rời thành một hình người, Hoàng Tĩnh Phong bất giác khe khẽ đọc một lượt:

Tai mũi phình to, cằm chìa ra,

Môi lưỡi sưng to cung mà nhô. Lông tóc thô to kim thành gậy, Mặt mày nhăn nhúm mụn đầy da. Sống lưng gù gập bụng lồi rõ, Vòm ngực rộng lớn cổ bành ngang. Ngón tay sưng to như phù thũng, Tay ướt mồ hôi chảy không ngừng. U uất ít cười mặt ủ rũ, Mượn rượu giải sầu số chẳng xa. Nằm giường hôn mê không đầy tháng, Hồn đoạn trong mơ vào canh ba.”

- Năm cầu đầu là quan sát bệnh, câu thứ sáu là xem xét hoàn cảnh, câu cuối cùng là kết luận. Đây là thể lệ của tất cả khẩu quyết đoán tử. - Đoàn Thạch Bi nói - Ghi nhớ một hai câu thì không khó, cái khó là phải học thuộc lòng toàn bộ cuốn sách, phải ghi nhớ nằm lòng tất cả điểm then chốt của các triệu chứng, tình cảnh của bệnh tật, và có thể vận dụng linh hoạt. Cậu nhìn thấy người sắc mặt tối đen, biết ngay đây là biểu hiện của thận tinh suy yếu, phải tiếp tục quan sát xem tóc anh ta có khô vàng thưa thớt hay không, rồi lại xem hai mắt anh có gặp gió chảy nước hay không, rồi lại xem xem phần gốc móng tay có quầng trắng hình trăng khuyết hay không… Cậu nhìn thấy một người trên mặt xuất hiện dấu sao mặt, sẽ biết ngay anh ta mặc bệnh gan nặng, rồi lại nhìn giác mạc của anh ta có phải có màu vàng hay không, sau đó xem bên cạnh anh ta có bao nhiêu sợi tóc rụng, rồi lại nhìn móng tay anh ta có phải có hình tròn phồng lên hay không… Sau khi đối chiếu từng triệu chứng, sẽ có thể phán đoán về bệnh tật mà anh ta mắc phải, gần như chính xác tuyệt đối. Sau đó xem hoàn cảnh của anh ta, xem còn có thể tự cứu hay là đã hết đường sống rồi, sẽ có thể căn cứ vào kết luận để đoán tử chuẩn xác.

Đây là một buổi sáng cổ quái, tất cả cảnh vật xung quanh ga tàu điện Hoa Mậu đều giống như đang trương phềnh: mặt trời to béo hơn bình thường, cầu vành đai ba tắc nghẽn xe cộ giống như mạch máu sắp trương nứt, ánh nắng phản chiếu trên những vách tường kính đủ màu sắc phết lên một lớp cặn dầu không thể rửa trôi trên mỗi một cỗ máy hoặc không phải cỗ máy. Hoàng Tĩnh Phong tay cầm cuốn sách, lim dim mắt nhìn xe cộ và người đi đường qua lại hỗn độn và nôn nóng giống như hạt dẻ rang đường trong chảo, bất giác nghĩ tới những lời lẽ dự đoán trong “Đoán tử quyết” , trong lòng bỗng chốc dâng lên một cảm giác đơn độc và cao ngạo khi “mọi người đều chết mình ta sống”.

- Sắp tới giờ rồi. - Đoàn Thạch Bi liếc nhìn đồng hồ đeo tay, chậm rãi đi tới trước cầu thang máy, chỉ vào khoảng không gian tối tăm bên dưới - Loạt hành khách đầu tiên đi làm vào giờ cao điểm buổi sáng sắp lên tới nơi, tôi yêu cầu cậu hãy tùy ý chọn lấy một người trong biển người, lợi dụng khoảng thời gian hai mươi giây trong lúc họ đi thang cuốn từ bên dưới lên tới đây, để thực hiện một phán đoán cơ bản, xem người đó có khả năng chết vì bệnh gì, thời gian tử vong khoảng bao lâu.

Hả? Hoàng Tĩnh Phong bất giác thầm kêu lên một tiếng, mới cầm cuốn “Đoán tử quyết” được một chốc ngắn ngủi, còn chưa kịp xem hết một lượt, làm sao có thể bắt đầu thực tập nhanh như vậy được… Nhưng nhìn khuôn mặt nghiêm nghị của Đoàn Thạch Bi, anh ta đành phải ủ rũ đi tới đầu cầu thang, nhìn xuống bên dưới, hai còn mắt vì hoang mang nên lại nhìn lên không trung, và nhìn thấy một con sâu to lớn kinh khủng đang chầm chậm bò lên.

Đó đích xác là một con sâu, đen sì sì, do vô số cái đầu ỉu xìu cúi gằm tập hợp thành. Trước tiên, chúng tuyệt vọng chen chúc tới bên dưới đầu thang máy, tiếp đó, sau một hồi xô đẩy dính chằng chằng, tự động xếp thành một hàng nhích lên trên, lên trên, lên trên nữa…

Bỗng dưng, một nỗi khiếp hãi to lớn đột nhiên xộc thẳng vào trong tim, Hoàng Tĩnh Phong, khiến anh ta bất giác lùi lại phía sau nửa bước.

Một bàn cánh tay ấn lên lưng anh ta chặn lại, và đẩy khẽ về phía trước.

Đoàn Thạch Bi nói bên tai anh ta:

- Đừng sợ!

Giọng nói tuy nhỏ, nhưng lại hùng hồn mạnh mẽ, trong tích tắc đã khiến , Hoàng Tĩnh Phong lấy lại được can đảm. Đúng vậy, tôi trực ca đêm ở nhà xác, người chết còn không sợ, thì còn sợ gì những con người sống kia! Anh ta đứng thẳng lưng lên, nín thở một lúc, tiếp tục chăm chú nhìn xuống dưới, sau đó, thứ cảm giác sợ hãi đó lại một lần nữa xộc vào trong tim: bao nhiêu khuôn mặt phù thũng, sắc mặt trắng bệch, quầng mắt thâm đen, môi khô nẻ, tràn lên như cương thi, rốt cuộc muốn làm gì đây? Lẽ nào họ muốn trong quá trình qua lại không ngừng nghỉ giữa âm gian và dương thế, cuốn theo toàn bộ tử khí, dịch bệnh dưới lòng đất rồi trao lại cho những người đang thoi thóp hơi tàn trên kia?

- Cậu đang làm gì đấy? - Bên tai vang tới tiếng quát giận dữ của Đoàn Thạch Bi - Trong lúc đoán tử mà phân tâm, đồng nghĩa với đùa giỡn với tử thần, sẽ nguy hiểm đến tính mạng đấy!

Hoàng Tĩnh Phong giống như bị roi da quất trúng, cổ lập tức nghển lên, mở trừng con mắt nhìn xuống bên dưới: những đầu người nối liền thành chuỗi chẳng có gì khác nhau cả, cứ tìm bừa một cái, được không? Giống như đã từng nguyền rủa tay tài xế taxi, hoặc là giống như đoán trúng về đứa bé khóc gào ầm ĩ trong tàu điện ngầm hôm trước, chẳng phải là một việc rất đơn giản hay sao, tại sao giờ này phút này, lại thấy khổ sở giống như đưa cho mình một khẩu súng chỉ có một viên đạn bảo mình tùy ý ngắm bắn giết chết một người nào đó? Làm sao mình có thể làm được… Được thôi, được thôi, nếu đã không thể nào trốn tránh được, thì mẹ kiếp, mình sẽ chọn đại một người trông xấu xí nhất vậy!

Chính là anh đấy, cái anh chàng mặc vest kia. Một người đàn ông cao lớn, bộ mặt béo núc ních như cái mông đàn bà, mái tóc sợi nào sợi nấy bóng nhễ nhại giống như vừa được ngâm qua dầu cống rãnh, nhìn mà phát buồn nôn!

- Cậu chọn người nào? - Đoàn Thạch Bi hỏi.

- Gã béo vừa mới lên khỏi thang máy kia.

- Cái gã mặc áo sowmi có cổ áo màu hồng ấy à?

- Phải!

- Cậu nhìn trúng điểm nào của hắn?

- Cái gì?

- Bao nhiêu người như thế, tại sao cậu lại chọn hắn?

- Trông hắn rất buồn nôn…

- Đây không phải là lí do - ít nhất không phải là lí do đoán tử!

- Tôi nghĩ là… ừm, đại khái là bởi vì tóc của hắn…

- Tóc? Tóc của hắn làm sao?

- Tóc của hắn… quá đen, đen tới mức không tự nhiên.

- Hả?

- Giống như đã từng nhuộm tóc, mà mặt hắn nhìn qua chưa tới ba mươi tuổi, đã phải nhuộm tóc, chứng tỏ hắn có khả năng bị bạc tóc, thanh niên khỏe mạnh mà bị bạc tóc phần nhiều là do thận tinh thiếu hụt và thiếu máu gây nên.

- Rất tốt, còn gì nữa không? - Thang máy đã lên được một nửa!

- Bọng mắt của hắn sưng phồng, cằm đỏ thẫm, tuy rất béo, nhưng gò má lại có màu đen và sạm tối, đây là do thận tinh tiêu hao, hư hỏa vượng gây nên…

- Còn gì nữa không?

- Còn nữa… a, gã béo đà phát hiện ra, tôi đang quan sát hắn!

Ánh mắt của gã béo giống như cây đinh dài cắm phập vào hai mắt Hoàng Tĩnh Phong, ánh mắt đó chuyển từ kinh ngạc sang nghi hoặc, từ nghi hoặc sang do dự, rồi từ do dự sang hung hãn…

Cứ như nhìn qua kính ngắm thấy đối tượng sắp bị bắn chết phát hiện ra mình, trên trán Hoàng Tĩnh Phong bỗng rịn ra một lớp mồ hôi lạnh.

- Tập trung chú ý! - Đoàn Thạch Bi lại quát lên giận dữ.

Tập trung chú ý, tập trung chú ý, nói thì dễ, nhưng trước mắt tôi lúc này đã trở nên mờ mịt… Thang máy đang chầm chậm lên, gã béo hết sức giận dữ nhìn chằm chằm vào tôi, nghiến răng nghiến lợi, chắc chắn hắn đã phát hiện ra tôi đang dự đoán về cái chết của hắn, việc này chẳng khác gì giết chết hắn… Làm thế nào đây? Tôi nên làm thế nào đây?

Cơn gió sinh ra từ hành lang trong đường hầm bên dưới tràn lên theo thang máy, cơn gió đó ma quái tới rợn người, Hoàng Tĩnh Phong cảm thấy toàn thân ngứa ngáy khó chịu, chỉ muốn đưa tay gãi, ánh mắt của gã béo cứ thế dán chặt vào anh ta…

Khó chịu quá!

- Đừng sợ! - Đoàn Thạch Bi đanh giọng nói - Hãy nhìn thẳng vào hắn, xem trên người hắn còn có đặc trưng gì có thể đoán tử được nữa không!

Thang cuốn lịch xịch chạy từ dưới lên trên, từng mảng từng mảng người lên tới đỉnh rồi chen vai hích cánh đi qua, gã béo chỉ còn cách tôi có năm mét nữa, hắn đang nhấc tay lên, có khi nào sẽ đấm thẳng vào mặt tôi hay không?

Bốn mét!

Ba mét!

- Nói đi! Thời gian của cậu không còn nhiều nữa! - Đoàn Thạch Bi nôn nóng giục giã.

Hai mét!

Một mét!

Gã béo đặt một bước lên đầu thang cuốn, đùng đùng giận dữ đi thẳng về phía Hoàng Tĩnh Phong, vừa định mở miệng, lại đột nhiên trở nên e dè.

Hắn đã nhìn thấy Đoàn Thạch Bi đứng bên cạnh Hoàng Tĩnh Phong.

Cái kẻ mặc áo choàng đen kia, trong ánh mắt lạnh lẽo tràn đầy sát khí.

Gã béo nuốt nước bọt đánh ực, sờ sờ lên ngực và bụng theo phản xạ tự nhiên, có lẽ đã xác nhận bản thân không thiếu mất linh kiện gì, mới hậm hực bỏ đi.

Đoàn Thạch Bi kéo Hoàng Tĩnh Phong tới chỗ khuất gió bên cửa ra, đẩy anh ta một cái:

- Cậu làm cái quái gì đấy? Tôi cứ tưởng cậu là loại người nhìn thấy xác chết bật dậy ngay trước mắt cũng không biết sợ chứ…

- Nhưng tôi không dám giết người, tôi rất sợ bị người khác phát hiện ra tôi muốn giết người… - Hoàng Tĩnh Phong bất lực nói.

- Đoán tử không phải là giết người! - Đoàn Thạch Bi giận dữ - Đoán tử chỉ là một nghề nghiệp, một công việc, sự khác biệt duy nhất giữa chúng ta và phóng viên tin tức chính là họ nói về sự thật xảy ra trong tương lại gần, còn chúng ta nói về sự thật sắp sửa xảy ra! Ở một mức độ nào đó, chúng ta và bác sĩ khám sức khỏe chẳng khác đếch gì nhau cả! Cậu hãy nhìn đám người nghìn nghịt kéo nhau từ dưới tàu điện ngầm đi lên kia, tất cả bọn họ rồi cũng sẽ chết hết, không ai là không chết vì bệnh vì già vì xe đâm vì bóp cổ, không ai là không chết vào ngày hôm nay, ngày mai, mười mấy năm hoặc là mấy chục năm sau… Cậu nói ra chân lý này, có gì sai? Cậu nói thử xem có gì sai?

Mắt Hoàng Tĩnh Phong dần dần sáng rực lên.

- Gã nữa rồi, vẫn còn rất nhiều điểm cần chú ý. - Đoàn Thạch Bi nhận thấy Hoàng Tĩnh Phong đã sáng tỏ ra đôi chút, thì giọng điệu cũng ôn hòa trở lại, bắt đầu giảng giải:

- Cổ hắn vẹo sang một bên, đầu rũ gục trên vai, đây là thận khí hư hao khiến đầu và cổ mỏi mệt. Lúc hắn giơ tay lên, móng tay cong vểnh ra ngoài, đây là triệu chứng về bệnh biến ở chức năng thận. Một điểm quan trọng nhất, cậu bị ánh mắt của hắn bức bách tới mức không dám nhìn thẳng vào hắn, vì vậy không phát hiện ra, con ngươi của hắn có hình thoi, bốn góc chứa đầy sắc tố màu nâu sậm, là biểu hiện cho thấy trong thận tích tụ một lượng lớn độc tố, vì vậy có thể cơ bản phán đoán, người này mắc bệnh suy kiệt chức năng thận mạn tính.

Chỉ trong vỏn vẹn hai mươi giây, có thể nhìn ra được nhiều đến vậy, đưa ra phán đoán chuẩn xác đến vậy, Hoàng Tĩnh Phong há hốc miệng, thực lòng khâm phục Đoàn Thạch Bi.

- Tuy nhiên, phát hiện của cậu về tóc của hắn đã từng nhuộm khiến tôi vô cùng hài lòng. - Đoàn Thạch Bi nói - Điều này chứng tỏ trực giác của cậu rất chuẩn xác phù hợp với yêu cầu cơ bản của một thầy đoán tử.

Dù sao cũng đã nghe được một câu khen ngợi của sư phụ, Hoàng Tĩnh Phong có chút đắc ý, gãi gãi đầu nói:

- Không có gì, chỉ là một suy luận thôi mà.

- Cậu nói gì?

Đoàn Thạch Bi đột nhiên nghiêm giọng hỏi vặn, giống như tát một cái thật mạnh lên mặt Hoàng Tĩnh Phong!

Một lúc sau, Hoàng Tĩnh Phong mới khẽ nói:

- Tôi nói… chỉ là một suy luận.

- Khốn kiếp! - Đoàn Thạch Bi nghiến răng kèn kẹt - Là một thầy đoán tử, vĩnh viễn không bao giờ được phép nhắc tới hai chữ “suy luận” !

- Tại sao? - Hoàng Tĩnh Phong ngơ ngác hỏi.

- Sau này sẽ nói nguyên do cho cậu sau, nhưng bây giờ, cậu hãy đào khoét hai chữ “suy luận” ra khỏi từ điển cuộc đời cậu, rồi đốt đi, đổ tro vào trong bồn cầu giật nước xả… Có làm được không? - Đoàn Thạch Bi hung hãn nhìn trừng trừng vào Hoàng Tĩnh Phong hỏi.

- Ờ… được. - Hoàng Tĩnh Phong gật đầu.

Có lẽ cảm thấy lời mình gay gắt quá, Đoàn Thạch Bi bèn nói với Hoàng Tĩnh Phong:

- Chắc cậu vẫn chưa ăn sáng phải không, tôi dẫn cậu đi ăn chút gì nhé.

Nói rồi, hai người liền cùng nhau đi về phía nam, chưa được mấy bước, Đoàn Thạch Bi đột ngột khựng lại.

- Sao thế? - Hoàng Tĩnh Phong hỏi.

- Có nhìn thấy người đó không? - Đoàn Thạch Bi hất cằm - Một tên ác ôn đích thực!

Hoàng Tĩnh Phong nhìn theo ánh mắt của hắn, thấy trước cửa một tòa nhà văn phòng cách đó không xa, một người đàn ông khoảng chừng năm chục tuổi, mặt đỏ gay gắt đang bước từ trong chiếc xe Mercedes xuống, dập cửa xe đánh “rầm” một tiếng. Mắt ông ta bé ti hí, gò má nhô cao, đôi môi mím chặt hơi nhếch lên, đầy vẻ chán ghét và bực bội, có lẽ do thường xuyên chau mày, chính giữa hai đầu lông mày đã hình thành ba nếp nhăn dọc sâu hoắm.

- Ông ta là ai? Ông ta làm sao? - Hoàng Tĩnh Phong hỏi.

- Tổng giám đốc Tiền Thừa của tập đoàn Trục Cao. - Đoàn Thạch Bi lạnh lùng nói. - Công ty của hắn chuyên cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe cho người giàu, nhưng sau lưng lại âm thầm buôn bán nội tạng người phi pháp!

Tuy cách rất xa, nhưng Tiền Thừa dường như đã nghe thấy gì đó, liền nhìn sang bên phải, thấy hai người cao gầy đang ngó nghiêng về phía mình, trông giống như hai kẻ nhàn rỗi vô công rỗi nghề, liền đi vào trong tòa văn phòng, vào thang máy lên tầng 26 - tầng này là trụ sở chính của công ty Trục Cao. Ra khỏi cửa thang máy, ông ta đi vào công ty, đám nhân viên theo nhau đứng dậy gật đầu chào ông ta, nhưng ông ta chẳng thèm ngó ngàng đến.

Đi vào phòng tổng giám đốc, ông ta vừa mới ngồi xuống chiếc ghế giám đốc bằng da thật màu nâu, đã vang lên tiếng gõ cửa, ông ta “ừm” một tiếng, liền thấy phó tổng giám đốc Vương Tuyết Nha đi vào.

- Tổng giám đốc Tiền, em tìm anh vẫn là vì Công trình đổi mới sức khỏe…

Vương Tuyết Nha chưa kịp nói dứt câu, đã bị tổng giám đốc Tiền cắt ngang:

- Mấy ngày trước chẳng phải tôi đã nói với cậu rồi sao, công trình này tôi không đồng ý!

- Thế nhưng, hôm qua em đã hẹn bí thư Cao, anh ấy biểu thị rõ ràng là ủng hộ kế hoạch này.

Bộ mặt vốn đã đỏ gay của Tiền Thừa trong tích tắc đã sưng sỉa lên tím tái, ông ta nuốt nước bọt đánh ực:

- Cậu, ra ngoài!

Vương Tuyết Nha sững sờ.

- Tôi nói rồi, cậu cút ra ngoài cho tôi! - Tiền Thừa chỉ ra cửa văn phòng.

Vương Tuyết Nha đứng dậy, gật đầu chào Tiền Thừa, rồi chậm rãi đi ra khỏi văn phòng, khẽ khàng khép cửa lại. Cô thư kí tổng giám đốc ngồi ở bàn làm việc bên ngoài ghé lại gần hỏi nhỏ:

- Sao thế, lại bị Gấu Chó lên lớp à?

“Gấu Chó” là biệt hiệu mà nhân viên công ty đặt cho Tiền Thừa, để hình dung tính khí thô lỗ, hung hãn và nóng nảy của ông ta. Vương Tuyết Nha chỉ khẽ mỉm cười, đi thẳng ra khỏi công ty, vào thang máy xuống tới sảnh lớn, ngồi xuống một chiếc ghế kiểu vỏ sò theo phong cách Rococo, hít vào một hơi thật dài, trầm ngâm nghĩ ngợi. Khoảng chừng năm, sáu phút sau, Vương Tuyết Nha dường như đã hạ quyết tâm gì đó, đứng bật lên khỏi ghế, nhưng ánh mắt bất giác lại bị hút vào một cô gái vừa đi ra khỏi thang máy.

Cô gái cắt tóc ngắn ngang tai, trên khuôn mặt trắng muốt như tuyết là một đôi mắt hẹp dài xinh đẹp. Cô mặc một bộ đồ công sở màu xám, thân hình tròn lẳn, đang bước từng bước vững vàng, toát ra một vẻ quyến rũ lạ lùng.

- Lôi Dung! - Vương Tuyết Nha buột miệng gọi lớn.

Lôi Dung liền quay đầu lại, một nét cười hiện lên trên khuôn mặt:

- Vương Tuyết Nha, sao lại là cậu?

- Thật không ngờ lại gặp cậu ở đây… - Vương Tuyết Nha rảo bước lại gần, nắm chặt lấy tay cô - Tôi phục cậu thật đấy, từ hồi trung học tới bây giờ, cậu chẳng thay đổi chút nào cả.

- Cậu cũng vẫn như xưa. - Lôi Dung rút tay về - Tôi tưởng rằng cậu vẫn ở Tô Châu chứ.

- Đến Bắc Kinh lâu rồi, làm việc cho một công ty trong lĩnh vực chăm sóc sức khỏe. - Có lẽ chuyện mới xảy ra lại hiện lên trong đầu, nên Vương Tuyết Nha cười ngượng nghịu - Cậu thì sao? Nghe nói cậu bây giờ làm bác sĩ pháp y? Hôm nay sao lại ở đây thế?

Việc này có vẻ khó mà nói rõ ngay được. Hôm nay Lôi Dung tới đây, thực ra là vì một khoản đầu tư.

Thiết bị chủ yếu của Trung tâm nghiên cứu pháp y Lôi Dung đều nhập khẩu từ Âu Mỹ, chi phí để thực hiện một cuộc giám định tử thi rất cao, chỉ trông chờ vào chút xíu thù lao mà Sở Công an cấp cho thì đã đóng cửa từ lâu rồi, nguồn vốn chủ yếu đều là Lôi Dung thông qua các kiểu quan hệ để “xin về”. Ví dụ như hôm nay cô tới công ty Quang Hoa, chính là vì việc này. Tổng giám đốc tiền nhiệm của công ty này tháng trước đột ngột qua đời, người nhà nghi ngờ là do anh con trai hai mươi bảy tuổi của ông ta đầu độc, mời Lôi Dung tới giám định tử thi. Kết quả giám định tử thi cho thấy, tổng giám đốc chết vì đã “kết hợp bừa bãi” một lượng lớn thuốc chữa bệnh mạn tính, và như vậy, coi như cô đã trả lại sự trong sạch cho con trai ông ta. Con nối nghiệp cha, việc làm đầu tiên của anh chàng hai mươi bảy tuổi sau khi lên nhậm chức chính là kí một tấm séc mười triệu đồng cho Lôi Dung. Lôi Dung đã nhiều lần giải thích, làm như vậy sẽ khiến cho người ngoài nghi ngờ cô và anh ta thông đồng làm giả kết quả giám định tử thi, vị tổng giám đốc mới bèn đồng ý một tháng sau sẽ dùng phương thức đầu tư để chuyển nguồn vốn mười triệu đồng cho công quỹ của Trung tâm nghiên cứu pháp y Lôi Dung. Lôi Dung hôm nay đến đấy, chính là để thực hiện việc này. Tất cả đều rất thuận lợi, thế nhưng, khi vị tổng giám đốc mới nhậm chức khẩn khoản mời Lôi Dung cùng dùng bữa trưa, trong lời mời còn biểu lộ niềm ái mộ vô hạn, thì Lôi Dung vội vàng chào ra về, và kiên quyết ngăn cản anh ta tiễn mình xuống dưới tầng.

Lôi Dung đang ngẫm nghĩ xem nên trả lời Vương Tuyết Nha thế nào, lại bị Vương Tuyết Nha cướp lời nói trước:

- Nơi này không phải chỗ nói chuyện, chúng ta qua quán Starbuck bên kia ngồi nhé.

Bên dưới tán ô ở bên ngoài quán Starbuck, hai người gọi cà phê, ngồi đối diện với nhau. Hồi trung học, Lôi Dung quay về quê nhà Tô Châu học mấy năm, cô và Vương Tuyết Nha luôn ngồi cùng bàn, Vương Tuyết Nha không chỉ một lần gửi “thư tình” cho cô, bây giờ nhắc lại, cũng cảm thấy đó là một quãng hồi ức rất thú vị. Năm lớp mười hai, người nhà làm xong hộ khẩu cho Lôi Dung, cô bèn chuyển tới thành phố này đi học, Vương Tuyết Nha tiễn cô lên tàu hỏa, lúc sắp chia tay, đã nói một câu như thể thề nguyền: “Năm sau tớ mà thi đỗ vào trường Thanh Hoa, ngày nào cũng sẽ tới nhà cậu ăn chực.”

Vận mệnh giống như con quay, chẳng bao giờ chịu đi theo đường thẳng. Vương Tuyết Nha không thi đỗ trường Thanh Hoa, học đại học ở Nam Kinh, vẫn thường xuyên trao đổi thư từ với Lôi Dung, sau khi tốt nghiệp, vào làm việc ở một công ty công nghệ sinh học ở Tô Châu. Một thời gian sau, khi Lôi Dung sang Mỹ du học, liên lạc với Vương Tuyết Nha cũng thưa dần, đến dịp lễ tết mới gửi tin nhắn hỏi thăm.

- Nói thật là tôi chẳng thích cái chốn chật chội đông đúc này một chút nào. - Vương Tuyết Nha chỉ vào những tòa nhà cao tầng gần đó - Làm sao mà tươi đẹp được như Tô Châu của chúng mình.

Lôi Dung cười nói:

- Tô Châu mấy năm nay chẳng phải cũng đã xây rất nhiều nhà cao tầng đấy à?

- Vậy sao! - Vương Tuyết Nha thở dài - Phải rồi… sao cậu vẫn chưa kết hôn thế?

- Ờ? - Lôi Dung thoáng ngạc nhiên.

Vương Tuyết Nha chớp chớp mắt:

- Trên tay cậu vẫn chưa đeo nhẫn cưới mà… Đừng quên tôi luôn là fan ruột của tiểu thuyết trinh thám đấy nhé.

- Cậu đừng quên tôi là bác sĩ pháp y đấy nhé, ngày ngày đeo nhẫn cưới thì làm việc thế nào được. - Lôi Dung đưa tay che miệng cười đáp.

Vương Tuyết Nha thoáng thất vọng:

- Ồ… Nói thế thì cậu là hoa đã có chủ, tôi lại mừng hụt mất rồi.

- Đừng nói linh tinh. - Lôi Dung mỉm cười hỏi - Bố mẹ cậu vẫn khỏe chứ…

Vừa dứt lời, Vương Tuyết Nha chợt đứng phắt dậy.

Lôi Dung giật nảy mình, ly cà phê trong tay suýt chút nữa bắn cả ra ngoài.

Vương Tuyết Nha đi sang bàn bên cạnh, nói với người đang ngồi đọc báo ở đó:

- Anh đang chụp cái gì thế?

- Hả? - Người đó ngẩng đầu lên, mặt mày ngơ ngác.

Vương Tuyết Nha “soạt” một tiếng vạch tờ báo ra, cướp ngay lấy chiếc máy quay phim mini hình thù giống như chiếc kèn harmonica giấu bên dưới:

- Đóng kịch cái gì? Tưởng tôi không nhìn thấy hả?

Kẻ này nhảy bật lên muốn cướp lại, bị một nắm đấm của Vương Tuyết Nha giáng thẳng vào giữa mặt ngã nhào xuống đất! Hắn lập tức bò dậy, chỉ vào Vương Tuyết Nha nghiến răng nghiến lợi nói:

- Anh dám đánh người? Anh dám đánh người?

- Đánh đấy, thì sao nào? - Vương Tuyết Nha giận dữ mắng - Tao luôn gai mắt với mấy cái mánh khóe trộm gà bắt chó của chúng mày!

Sát vỉa hè cạnh đó có một hàng dài taxi đang đậu, đám tài xế chờ khách nhàn rỗi chẳng có việc gì làm, đang tụ tập với nhau tán gẫu gì đó, thấy bên này đang diễn phim hành động, thì hè nhau chạy lại hóng hớt, có một gã mặt dài ngoằng tiện miệng hỏi một câu:

- Sao lại đánh nhau thế?

Gã phóng viên đảo mắt một cái, rồi hét toáng lên:

- Tôi là phóng viên của báo “Tin nhanh Yên Kinh” , trước đây không lâu tài xế taxi Mục Hồng Dũng bị công ty taxi hại chết, có một nữ bác sĩ pháp y tên là Lôi Dung lúc giám định tử thi đã giở trò gian trá, lấp liếm sự thật, còn nói cái chết của Mục Hồng Dũng hoàn toàn là “mình làm mình chịu” … Chắc mọi người đều biết chuyện này chứ? - Vừa nói, hắn vừa chỉ tay vào Lôi Dung - Cô kia chính là Lôi Dung! Vừa nãy khi tôi phỏng vấn đã nắm được chứng cứ gian dối của cô ta, cô ta liền sai gã đàn ông bên cạnh đánh tôi, còn cướp máy quay phim của tôi nữa! Trên thế giới này có còn chính nghĩa hay không? Có còn công lý hay không?

Đám tài xế taxi lao xao một lúc, rồi gã mặt dài ngoẵng kia bước lại gần, giận dữ hỏi Lôi Dung:

- Những lời anh ta nói là sự thực phải không?

Lôi Dung đáp:

- Anh ta nói dối.

- Tôi nói dối? - Gã phóng viên kia choi choi nhảy lại như một con khỉ - Cô có phải là Lôi Dung không? Cô có làm giám định tử thi cho Mục Hồng Dũng không? Có phải chính miệng cô nói anh ta không phải là do công ty taxi hại chết không?

Lôi Dung nói:

- Đúng thế, nhưng…

- Mọi người nghe thấy cả chưa? Mọi người nghe thấy cả chưa? - Gã phóng viên giơ cao hai cánh tay như người chiến thắng - Chính là cô ta, kẻ đồng lõa với những người có tiền! Hung thủ khiến cho Mục Hồng Dũng phải chết oan chết ức!

Lôi Dung liếc nhìn hắn một cái, điềm tĩnh hỏi:

- Sao anh có thể vô liêm sĩ đến thế?

Gã tài xế mặt dài xông tới định đánh Lôi Dung, bị Vương Tuyết Nha xô bật ra! Gã giận dữ hét lên:

- Các anh em lên đi!

Toàn bộ đám tài xế taxi ào ào xông lên, Vương Tuyết Nha dùng cơ thể che chắn cho Lôi Dung, liều mạng đánh lại họ, hét lớn:

- Lôi Dung mau chạy đi! Lôi Dung mau chạy đi!

Trong khoảnh khắc này, đầu óc Lôi Dung chợt mụ mị, không hiểu rõ trước mắt mình là tòa nhà văn phòng Hoa Mậu hay là nhà hàng Nhật Mậu Tàng Gia, không hiểu rõ đang là ban ngày hay ban đêm, cô hơi chóng mặt, giống như rơi vào cơn ác mộng khủng khiếp không thể nào tỉnh lại, cũng không giằng thoát ra được.

Lôi Dung không nhận ra, gã tài xế mặt dài kia đã nhặt một cây sắt từ dưới đất lên, cười gằn, đi vòng sang bên cạnh tiến lại gần phía cô.

“Vù” một tiếng!

Cây sắt quật thẳng xuống như một tia chớp xám xịt!

Vương Tuyết Nha đã bị đánh tới mặt mũi bầm giập, nhưng tâm niệm “bảo vệ Lôi Dung” vẫn khiến cho anh ta giống như mọc mắt sau lưng, kịp thời phát giác ra đòn đột kích ghê rợn, thì vội vàng lao tới đưa cánh tay phải ra đỡ…

“Rắc!”

Có thể nghe thấy tiếng thanh sắt đập xuống cánh tay.

Vương Tuyết Nha rú lên một tiếng thảm thiết, ngã vật xuống đất.

Lôi Dung lao tới ôm lấy Vương Tuyết Nha, cô cảm giác được cơ thể anh đang run lên bởi cơn đau choáng váng.

“Két!”

Một chiếc xe Buick G18 dòng MPV cứ như thể vọt tới từ một không gian khác, thình lình đỗ xịch ngay trước mặt. “Cạch” một tiếng, cửa xe giật mở, từ trên xe nhảy xuống hai người thanh niên mặc áo jacket màu xám. Gã tài xế mặt dài đang xông tới định đánh Lôi Dung tiếp, một trong hai người thanh niên liền vung bàn tay ra, thoạt nhìn có vẻ chẳng hề chạm vào người gã, nhưng gã lại bay vụt đi đến vài ba mét, ngã phịch xuống đất, rống lên oai oái.

Đám tài xế taxi còn lại đờ ra sợ hãi, không dám tiến lên bước nào nữa.

Hai người thanh niên đi tới bên cạnh Lôi Dung, vén một góc áo jacket lên, để lộ ra thẻ công tác bên trong, sau đó hạ giọng nói:

- Chủ nhiệm Lôi, chúng tôi là người của Sở Công an thành phố, chị hãy đi cùng chúng tôi!

Lôi Dung rất lo lắng cho vết thương của Vương Tuyết Nha, hỏi:

- Có thể đưa anh ấy tới bệnh viện trước được không?

Hai cảnh sát mặc thường phục nhìn nhau, khẽ gật đầu đồng ý.

Lôi Dung đỡ Vương Tuyết Nha lên chiếc xe Buick, đang định ngồi xuống bên cạnh anh ta, nhưng một cảnh sát đã cản cô lại:

- Chị ngồi ra ghế sau.

Lôi Dung ngẩn ra một thoáng, rồi khom người lách tới hàng ghế sau ngồi xuống, một cảnh sát lập tức ngồi vào bên cạnh cô.

Chiếc xe Buick khởi động, cho dù Vương Tuyết Nha không ngừng rên rỉ, nhưng hai cảnh sát vẫn mặt lạnh như tiền, không nói một câu.

Một thứ cảm giác rất bất thường đột ngột xộc thẳng vào trong tim Lôi Dung, giống như chợt nhìn thấy cái thi thể nằm trên bàn mổ đột nhiên khẽ nhúc nhích ngón chân cái. Chiếc Buick này tại sao lại tới đúng lúc đến vậy? Lúc hai viên cảnh sát bảo mình lên xe, tại sao không nói một chữ “mời” ? Tại sao họ đối với mình không hề có vẻ tôn trọng giống như các nhân viên cảnh vụ khác? Tại sao họ lại tách mình ra khỏi Vương Tuyết Nha, và lại yêu cầu mình ngồi ở hàng ghế sau? Đây không giống như mời mình hỗ trợ phá án, mà giống như theo dõi, giống như giam lỏng… giống như coi mình là nghi phạm bị áp giải.

Việc này bất thường, rất bất thường… Lôi Dung liếc qua khóe mắt nhìn người cảnh sát mặc thường phục ở bên cạnh, nhưng cô chỉ thấy một bộ mặt không chút cảm xúc.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.