Lời Nguyền Của Hoàng Đế

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17
Giải Phẫu Người Sống.

❊ ❊ ❊

“Phàm là giám định tử thi bị dao chém giáo đâm, câng phải ghi rõ: thi thể được phát hiện ở đâu, quay về hướng nào? Mặc quần áo gì? Trên đó có vết máu hay không? Vết thương dài, rộng sâu bao nhiêu? Có đâm xuyên qua thịt hay không? Hoặc có bị lòi ruột, có bị bục ruột, tạo thành vết thương trí mạng hay không? “Tẩy oan lục” quyển 4, “Sát thương”

Mình xong rồi!

Vào khoảnh khắc Lôi Dung nhìn thấy Hoàng Tĩnh Phong tay lăm lăm con dao nhọn hoắt, hai mắt tóe lửa đi vào trong kho, ý nghĩ khủng khiếp này giống như mũi khoan điện xuyên thẳng vào trong đầu cô.

Hoàng Tĩnh Phong chụp lấy cổ áo cô xách lên, chửi bới ầm ĩ, giọng oang oang như sấm sét:

- Thi thể của Cao Hà đâu? Cô trả lại thi thể của Cao Hà cho tôi!

Hoàng Tĩnh Phong cầm dao đâm dứ lia lịa sát hai bên má Lôi Dung, rất nhiều lần, lưỡi dao sắc lẹm suýt chút nữa đã rạch thành những vết thương vĩnh viễn khó lòng biến mất trên khuôn mặt trắng mịn của cô. Lôi Dung nhắm mắt lại, mặc cho số phận định đoạt, nhưng rất nhanh, cô đã nghe thấy tiếng gào thét của Hoàng Tĩnh Phong biến thành tiếng khóc thất thanh.

- Sao các người có thể làm như vậy… Hu hu hu, sống thì bị các người ức hiếp, chết rồi cũng không được toàn thây, hu hu hu!

Lôi Dung chầm chậm mở mắt ra, nhìn con người sắc mặt trắng bệch, nước mắt giàn giụa trước mặt cô, không biết tại sao, mắt cô bỗng ướt nhòe.

Khi Hoàng Tĩnh Phong nhìn thấy ngấn lệ trong mắt Lôi Dung, một thứ cảm xúc không thể hình dung bỗng bóp chặt lấy tim anh ta. Anh ta buông dao xuống, bắt đầu nức nở kể lại câu chuyện đời mình, từ thời đại học nửa đêm nhặt rác kiếm tiền học phí, cho tới tai nạn khiến cả nhà mất mạng, từ việc cùng Cao Hà quay trở lại thành phố mưu sinh, cho tới sau khi cô qua đời, vì muốn tìm một “nơi ở” cho thi thể của cô mà xin vào làm nhân viên nhà xác…

Trong gian nhà kho âm u, lạnh lẽo, ẩm ướt của nhà xác, Lôi Dung lắng nghe rất chăm chú, dường như cô lại quay về ngôi miếu Tam Quan nhỏ bé năm xưa, lắng nghe Ngô Hư Tử giảng giải về lịch sử của thầy đoán tử trong ánh nến…

Gượm đã, anh nói cái gì?

Hoàng Tĩnh Phong đột nhiên nhắc tới một cô phóng viên họ Quách, nói rằng cô ta và Lôi Dung đều là những kẻ đang âm thầm thúc đẩy Công trình đổi mới sức khỏe đi vào hoạt động, cô ta đề nghị mang tất cả xác vô chủ ở các bệnh viện lớn ra cắt lấy nội tạng đem cấy ghép, cho nên tối nay muốn tận tay đi giết chết cô ta… Miệng Lôi Dung đã bị nhét đầy giẻ, không nói được, chỉ còn biết ra sức lắc đầu, mặt đỏ bừng, trên trán vã ra những giọt mồ hôi to tướng.

Hoàng Tĩnh Phong nhận ra cô muốn nói gì đó, bèn giật miếng giẻ rách ra khỏi miệng cô.

Lôi Dung ho sặc sụa mấy cái, rồi đanh giọng quát hỏi:

- Ai nói với anh, tôi và cô phóng viên họ Quách ấy ủng hộ công ty Trục Cao? Ai bảo thi thể lấy từ trong tủ bảo quản đông lạnh ra có thể dùng là nguồn cung ứng nội tạng?

Không ngờ một người sắp chết vẫn còn có can đảm như vậy, Hoàng Tĩnh Phong bất giác sững sờ, Lôi Dung nhìn thẳng vào mắt anh ta, nói:

- Tôi nói với anh một lần nữa, ngày hôm ấy, tôi đến tham gia buổi họp báo của công ty Trục Cao, chỉ là vì nhận được lời mời từ một người bạn, còn trước đây, tôi cả cửa của công ty đấy quay về phía nào, tôi cũng chẳng biết! Cô phóng viên họ Quách mà anh vừa nói, tôi nghĩ đúng là tôi có một người bạn như vậy, nhưng cô ấy là phóng viên chuyên về mảng pháp luật, nói cô ấy vạch ra bộ mặt thật của công ty Trục Cao thì còn nghe được! Còn anh nói thi thể bảo quản trong tủ đông lạnh ở nhà xác vẫn có thể lấy nội tạng để cấy ghép, thì đúng thực là tôi chưa nghe thấy những lời xuẩn ngốc ngu dốt đến thế bao giờ! Anh tưởng rằng cấy ghép cơ quan nội tạng giống như trò ghép hình đấy à, cứ nhét nội tạng của người cho và cơ thể người nhận là được chắc? Đừng nói là cấy ghép nội tạng, mà truyền máu khác nhóm sơ suất, cũng sẽ gây chết người lập tức! Cấy ghép thận, thận dùng để cấy ghép phải được đặt trong bình chứa vô trùng tương tự như dịch nội bào rồi bảu quản lạnh; cấy ghép tim, tim được cấy ghép sau khi cắt lấy phải cho vào trong túi nilon vô trùng nhiều lớp chứa dung dịch bảo quản, thắt chặt miệng túi, rồi đặt vào trong hộp bảo quản lạnh cỡ nhỏ để bảo quản. Cấy ghép gan cũng gần giống như vậy. Còn cấy ghép giác mạc, hiện tại có rất nhiều phương pháp bảo quản giác mạc: bảo quản khô, bảo quản đông lạnh, bảo quản trong phòng ẩm, bảo quản trong dung dịch… Nhưng bất kể dùng phương pháp nào, cũng phải thực hiện thông qua việc chặn đứng quá trình tự phân giải của bộ phận đã bị cắt rời khỏi cơ thể. Chứ trên đời này làm gì có kiểu cấy ghép nội tạng nào là lấy từ thi thể bảo quản trong tủ đông lạnh của nhà xác! Chẳng lẽ anh lại không nhận ra, tuy nhiệt độ thấp đã làm chậm lại quá trình phân hủy của thi thể bạn gái anh, nhưng thi thể vẫn tiếp tục phân hủy đấy sao? Làm gì có ai lại dùng cơ quan nội tạng của một thi thể đầy rẫy vi khuẩn phân hủy mang đi cấy ghép cơ chứ?

Hoàng Tĩnh Phong trợn trừng mắt bàng hoàng, Lôi Dung vẫn tiếp tục giận dữ trách mắng:

- Đầu óc chẳng có lấy một chút xíu tri thức khoa học, mà trái tim lại chỉ khẽ châm lửa là bốc cháy ngùn ngụt, rõ ràng đã biến thành công cụ giết người, lại cứ ngỡ rằng mình chính nghĩa oai phong lắm. Anh bị người ta lợi dụng rồi, anh có biết không?

Có lẽ, bị lời nói của Lôi Dung cứa trúng vào chỗ đau, khóe miệng Hoàng Tĩnh Phong đột nhiên co giật dữ dội:

- Cô câm ngay! Tôi là thầy đoán tử! Tôi muốn mỗi một lần đoán tử đều chuẩn xác! Thế thì có gì sai?

- Đương nhiên là sai! - Giọng Lôi Dung cực kì dứt khoát và kiên nghị - Mỗi một lần đoán tử đều là chuẩn xác… Ban đầu sư phụ Ngô Hư Tử của tôi cũng từng khoác lác với tôi như vậy, nhưng thực chất, anh chỉ cần học sơ qua chút ít kiến thức y học sẽ biết rằng, thông qua triệu chứng bên ngoài để phán đoán người bệnh mắc bệnh gì còn chưa chắc đã chính xác, chứ đừng nói tới phán đoán người ta sẽ chết như thế nào! Anh biết đọc thuộc lòng khẩu quyết đoán tử, thế thì đã sao nào, một triệu chứng đơn nhất có thể là biểu hiện của những căn bệnh hoàn toàn khác nhau. Như mí mắt sụp xuống, vừa có thể là biến chứng thần kinh ngoại vi do bệnh tiểu đường gây ra, cũng có thể là triệu chứng của bệnh nhược cơ; dái tai có nếp gấp, có thể là triệu chứng của bệnh tim mạch vành, nhưng cũng có thể chỉ là bệnh ngoài da đơn thuần. Bước đi cà nhắc gián đoạn, là một trong những triệu chứng lâm sàng chủ yếu của chứng hẹp ống sống thắt lưng, nhưng cũng có thể là triệu chứng của chứng tắt động mạch chi dưới. Triệu chứng nôn ọe còn dự báo những chứng bệnh phức tạp hơn nữa, có thể là ngộ độc thực phẩm, có thể là đau dạ dày, có thể là viêm thận cấp tính, còn có khả năng là biểu hiện giai đoạn sớm của chứng nhồi máu cơ tim cấp… Nếu chỉ nhìn sơ qua đã có thể xác nhận bệnh tật và tử vong, thế thì bệnh viện còn cần đến máy chụp CT, máy chụp Xquang làm gì nữa! Tôi thừa nhận, thuật đoán tử đôi khi cũng có thể phán đoán ra được sự tử vong củ một người tương đối chính xác, nhưng việc đó là dựa trên kĩ thuật vọng chẩn của Đông y truyền thống và mang tính xác suất, tuyệt đối không thể chuẩn xác một trăm phần trăm! Đoán tử không chuẩn xác, cũng bình thường giống như dự đoán thời tiết sai lệch, anh lại vì vậy mà đi hành hung giết người thì đúng là điên rồi!

- Thế cái chết của Tiền Thừa thì sao! - Hoàng Tĩnh Phong giận dữ phản bác - Tôi, niệm khẩu quyết đoán tử cho hắn, sau đó tận mắt nhìn hắn chết trước mặt tôi.

Lôi Dung bỗng chốc im bặt, đúng vậy, việc này cũng giống như ba người năm xưa bị Ngô Hư Tử đoán tử ở Nam Kinh, vẫn luôn là một bí ẩn…

- Ha ha ha ha ha! - Hoàng Tĩnh Phong phá lên cười điên dại - Cứng họng rồi à? Cô mà cũng có lúc phải cứng họng cơ đấy! - Anh ta lại xách cổ áo cô lên, rất mạnh tay, gần như muốn siết cô nghẹt thở - Ngay bây giờ, tôi sẽ niệm một bài khẩu quyết đoán tử, tuy nhiên, không phải là tặng cho kẻ đã chết là cô, mà là tặng cho bà ngoại cô, lần trước, chẳng phải cô đã đá tôi, cắn tôi sao? Bây giờ, nếu cô dám, tôi sẽ đâm nát lưỡi cô ngay! - Nói rồi, anh ta lách ngay mũi dao vào trong miệng Lôi Dung.

Lưỡi cô đã cảm giác thấy cái buốt lạnh rợn người, Lôi Dung vội vàng dùng hai hàm răng cắn chặt lấy lưỡi dao, không dám thả lỏng. Sau đó, Hoàng Tĩnh Phong ngửa cổ ngâm bài khẩu quyết đoán tử, từng chữ, từng từ, từng câu, giống như tên đao phủ đang chấp hành án treo cổ, giọng ngâm kéo ra thật dài, dường như cố tình muốn để cho Lôi Dung nhìn thấy sợi dây thừng trên cổ bà ngoại cô thít chặt lại từng chút một

Nước mắt giàn giụa trào ra từ trong mắt cô:

- Bà ngoại, cháu xin lỗi…

“Giá lạnh thấu xương mặt như than, liệt giường ôm chết ngay trong ngày!”

Khi đọc xong câu cuối cùng, vào khoảnh khắc Hoàng Tĩnh Phong rút dao ra khỏi miệng Lôi Dung, cô không nói bất cứ điều gì, chỉ đưa đôi mắt ngấn lệ giận dữ nhìn trừng trừng vào anh ta.

- Đừng có hung dữ như thế. - Hoàng Tĩnh Phong cười nham hiểm - Bây giờ, không ai cứu được cô đâu…

- Người thực sự không cứu được, chính là anh. - Lôi Dung nói.

- Tốt thôi, cứ chống mắt ra mà xem, hai chúng ta ai chết trước ai. - Hoàng Tĩnh Phong nhặt mảnh giẻ rách lên nhét lại vào trong miệng cô - Tôi đi giết con phóng viên họ Quách kia trước, sau đó xách đầu nó tới đây, để cho cô xuống dưới đó cũng có bè bạn. - Nói rồi, anh ta quay người đi ra khỏi nhà kho.

Cánh cửa sắt lại bị khóa chặt.

Lôi Dung tựa đầu vào bờ tường lạnh lẽo, tuyệt vọng ngẫm nghĩ trong bóng tối: Lẽ nào cô phóng viên họ Quách mà Hoàng Tĩnh Phong vừa nói, đúng là Quách Tiểu Phần? Nếu là phải, vậy thì, hung thủ đứng sau lưng thao túng anh ta, lẽ nào muốn trừ khử sạch sẽ mình và tất cả những bạn bè của mình… Không! Không được để cho bất kì ai phải chết theo mình! Hô Diên, Tư Miễu, hai người nhất định phải nghĩ cách ngăn cản tấn bi kịch lớn hơn đang sắp xảy ra.

Trong lúc Lôi Dung đang hết sức lo lắng cho Quách Tiểu Phần, thì Quách Tiểu Phần đang nôn nóng chờ đợi một người tới.

Khi nói ra hai chữ “chia tay” với Diêu Viễn, Quách Tiểu Phần phải thừa nhận, sâu thẳm trong đáy lòng mình đang nghĩ tới Hô Diên Văn. Thế nhưng, trưa hôm nay, khi cô đối mặt với nguy hiểm, Hô Diên Vân lại dửng dưng làm ngơ, khiến trái tim cô nguội ngắt. Sự thất vọng và oán hận đối với Hô Diên Vân, nỗi khiếp sợ và bất an đối với khẩu quyết đoán tử, trộn lẫn thành một mớ hỗn độn trong lòng cô, cô cứ thế ngồi đờ đẫn suốt một buổi chiều, thậm chí quên mất màn đêm đã buông xuống…

Chuông điện thoại đột ngột vang lên, cô giật nảy mình, nhìn vào màn hình hiển thị, chính là Diêu Viễn, một cảm giác ấm áp lạ thường bỗng chốc dâng lên trong lòng cô.

Vừa mới bắt máy, cô còn chưa kịp nói gì, đã nghe thấy tiếng thở phì phò của Diêu Viễn:

- Tiểu Tiểu, em đang ở đâu?

- Em ở nhà. – Quách Tiểu Phần hơi ngạc nhiên - Anh làm sao thế?

- Anh đang trên đường tới chỗ em, không bắt được taxi… Có lẽ là em đúng, không! Chắc chắn là em đúng! Em ở nhà đợi anh. - Nói xong liền cúp luôn điện thoại.

Mình đúng? Mình đúng cái gì kia? Quách Tiểu Phần cảm thấy khó hiểu.

Đương nhiên là cô không biết, đúng vào chập tối hôm nay, vào lúc sắp sửa kết thúc giờ làm, Diêu Viễn đã hạ quyết tâm từ chức, anh cảm thấy nếu tiếp tục ở lại công ty, tương lai sẽ rất bất ổn. Vì anh biết Vương Tuyết Nha thường xuyên ở lại văn phòng làm thêm giờ tới rất muộn, nên cũng không vội vàng đi tìm anh ta, mà thu dọn sẵn đồ đạc của mình vào trong một chiếc hộp nhựa trước, sau đó cầm đơn xin thôi việc tới gõ cửa phòng Vương Tuyết Nha, không có ai trả lời. Anh đẩy cửa nhìn vào bên trong, đèn vẫn sáng, nhưng trong văn phòng trống trơn không thấy một ai.

Anh nghĩ, có lẽ Vương Tuyết Nha đang họp hoặc đi ăn cơm rồi, cũng tốt, không cần phải lắp bắp trước mặt anh ta, cứ đặt đơn từ chức lên bàn, sau đó gửi một tin nhắn, thế là xong việc. Nghĩ là vậy, anh bèn đi tới bên cạnh bàn làm việc, vừa định đặt lá đơn từ chức xuống, đột nhiên nhìn thấy trên bàn có một kẹp tài liệu, trên kẹp tài liệu viết “Thông tin cơ bản về nguồn cung nội tạng cấy ghép”. Chỉ đơn thuần là xuất phát từ sự tò mò, anh bèn giở ra, vừa mới nhìn qua, lập tức giật thót như phải bỏng, sập ngay kẹp tài liệu lại.

Minh hoa mắt chăng? Anh kinh hoàng đến sởn gai ốc, nghĩ thầm.

Anh dỏng tai lên nghe ngóng, thấy bên ngoài văn phòng không có tiếng bước chân, liền mở kẹp tài liệu ra xem lại lần nữa, liếc nhanh lên tấm ảnh dán ở góc trên bên phải tờ hồ sơ thứ nhất. Không sai, là chị ta, chính là người phụ nữ sắc mặt vàng vọt tôi hôm qua đã cứu anh trong lúc hôn mê và đưa về nhà mình, chị ta cùng chồng và con gái… Diêu Viễn có thể khẳng định, khi ấy chị ta vẫn còn sống sờ sờ, trong khi trên hồ sơ này viết rằng chị ta đã “tử vong” , cột nguyên nhân tử vong để trống, và điều khó hiểu nhất là, thời gian kí hồ sơ này lại là mấy ngày trước.

Diêu Viễn vội vàng liếc qua những hồ sơ bên dưới, từng khuôn mặt trên ảnh, vừa nhìn đã biết đều là những người bình thường, sau khi “kiểm tra sức khỏe miễn phí” , đã được liệt vào danh sách nguồn cung nội tạng thích hợp.

Đây mới là sự đoán tử đích thực, ghê sợ và khủng khiếp.

Nhớ tới những lời cảnh cáo Quách Tiểu Phần đã nói với mình trước đó, Diêu Viễn vừa hổ thẹn vừa giận dữ. bèn dùng điện thoại chụp lại mấy tập tài liệu, chuẩn bị đi tìm Quách Tiểu Phần bàn bạc xem bước tiếp theo nên làm thế nào.

Quách Tiểu Phần đang ở nhà chờ Diêu Viễn, tuy không biết anh tới tìm mình là vì việc gì, nhưng trong lòng cứ cảm thấy nôn nóng bất an. Từ cửa sổ nhìn ra bên ngoài, trên con phố nhỏ tối tăm không thấy bóng người qua lại, mặt đất hơi ẩm ướt, có lẽ là trời vừa mưa, từn gkhosm cây đèn lồng vừa đâm lá non lấp loáng ánh xanh len lét dưới ánh đèn đường, giống như có một đàn sói đang náu mình trong đó.

Yên tĩnh quá… thậm chí là yên tĩnh quá độ.

“Xoảng!”

Từ trong nhà bếp vang lên một tiếng động lớn, cô giật bắn mình khiếp sợ. Sao thế nhỉ? Trong nhà có người? Không thể nào! Lúc trưa mình về nhà đã khóa kĩ cửa rồi kia mà. Cô thuận tay vơ lấy chiếc kéo tỉa lông mày trên bàn, nắm trong tay, rón rén đi vào nhà bếp, vừa bật đèn lên nhìn, thì dở khóc dở cười, hóa ra là con mèo con Bối Bối đang lục lọi tìm đồ ăn. Cũng phải, cô cứ lòng dạ lo lắng ngổn ngang, mà quên bẵng mất chuẩn bị bữa tối cho nó.

Cô cúi xuống mở tủ bếp lấy gói thức ăn cho mèo ra, đổ vào chiếc bát nhỏ, đang định đặt xuống trước mặt Bối Bối, chợt nghe thấy tiếng vặn tay nắm cửa, cô nghĩ, chắc là Diêu Viễn đã tới, bèn cầm luôn bát thức ăn ra mở cửa. Bối Bối vừa nhìn thấy bữa ăn tới miệng lại bị lấy đi, thì quýnh quáng bám theo chân Quách Tiểu Phần, kêu lên meo meo.

Quách Tiểu Phần mở cửa ra, trong hành lang không có ánh đèn, chỉ thấy một bóng đen dài ngoẵng đứng sừng sững trước cửa.

Có lẽ chính vào khoảnh khắc ấy, Quách Tiểu Phần cảm thấy có chút gì đó bất thường, tuy Bối Bối nhút nhát sợ người lạ, tuy hai năm nay Diêu Viễn rất ít khi về nhà, nhưng Bối Bối đang quấn dưới chân mình đòi ăn tuyệt đối không tới mức phải lập tức quay đầu chạy biến.

Người ta thường nói giác quan thứ sáu của động vật nhạy cảm hơn con người, thế thì, nó đang sợ cái gì?

Gần như là xuất phát từ phản ứng bản năng vào lúc đối diện với nguy hiểm, Quách Tiểu Phần chỉ trong một phần mười giây đã sập thật mạnh cánh cửa đã mở ra trở vào khung cửacô nghe thấy một tiếng rú thảm thiết, và có thứ gì đó rơi đánh “keng” xuống sàn. Cô chẳng kịp nhìn kỹ, lập tức chạy thẳng vào phòng trong, khóa trái cửa lại, rồi kéo ghế tới chặn trước cửacô định lấy điện thoại ra báo cảnh sát, nhưng tìm mãi chẳng thấy đâu, mới nhớ ra vừa rồi, khi đi vào trong bếp, cô đã để nó lại trên kệ bếp.

Ở cửa chính, Hoàng Tĩnh Phong đang xoan nắn cổ tay suýt chút nữa đã bị cánh cửa sập gãy, bộ mặt nhăn nhó vì đau đớn, sau đó cúi xuống, nhặt con dao dưới đất lên, lảo đảo đi vào trong nhà, đến trước cửa phòng trong, đẩy cửa. Không đẩy được, bèn lùi lại mấy bước, tung một chân lên đạp đánh “rầm” vào cánh cửa gỗ. Mặt trong của cánh cửa lập tức nổi lên một dấu chân lớn giống như phù điêu, và chìa khóa cửa gần như gãy ngay lập tức. Quách tiểu Phần hét lên kinh hãi, chạy tới bên cửa sổ, mở cửa ra định nhảy xuống dưới. Nhưng đây là tầng tư. Trong lúc cô đang luống cuống, thì Hoàng Tĩnh Phong đã liên tiếp đá thêm mấy cái, đạp khe cửa mở rộng thêm chút nữa, rồi ghé vai lách vào, cảm thấy dường như vẫn hơi khó khăn, liền lùi ra, “rầm” một tiếng, đạp thêm một cú…

Cả cánh cửa đổ sập xuống như núi lở.

Anh ta đi vào trong.

Hai má trắng bợt không chút sắc máu, môi và mũi không động đậy, khuôn mặt không chút biểu cảm, đôi mắt không có đồng tử nhìn chằm chằm vào một Quách Tiểu Phần đã cùng đường... Cách xa mấy mét, Quách Tiểu Phần đã cảm giác được hơi lạnh và sát khí tỏa ra từ người anh ta, hơi lạnh đó giá buốt ghê gớm, có thể làm đông cứng tất cả ý niệm sinh tồn; sát khí đó cực độ hung tàn, không phải là muốn cho cô một đòn chết ngay, mà là muốn tùng xẻo cô.

“Anh là ai. Tôi không quen biết anh, tại sao anh lại căm hận tôi đến vậy?”

Quách Tiểu Phần muốn hét lên, nhưng không thể hét được thành tiếng, cô trợn mắt nhìn cái bóng dài ngoằng gầy đét đó từng bước từng bước áp lại gần, giống như đang trơ mắt nhìn tử thần trong tấm áo choàng đen đang vung lên cái lưỡi hái khổng lồ.

Cô nhắm mắt lại.

- Tiểu Tiểu chạy mau! - Cô nghe thấy tiếng Diêu Viễn hét lên như sấm động trong nhà, vào khoảnh khắc mở choàng mắt ra, cô nhìn thấy cổ tay phải cầm dao của Hoàng Tĩnh Phong đã bị Diêu Viễn túm chặt, quật mạnh vào tường. Cổ tay ấy vốn đã bị Quách Tiểu Phần sập cửa đập trúng, giờ bị đập thêm một lần, bật ra tiếng nứt gãy răng rắc, Hoàng Tĩnh Phong rú lên một tiếng thảm thiết, con dao rơi xuống đất...

“Phập!”

Không đúng. Con dao rơi xuống đất, phải phát ra tiếng loảng xoảng mới đúng, đây là âm thanh gì vậy?

Quách Tiểu Phần định thần nhìn lại, nhìn thấy một cảnh tượng mà cô suốt đời này vĩnh viễn không thể nào quên: con dao rơi xuống đã bị Hoàng Tĩnh Phong dùng tay trái đón lấy, sau đó đâm thật mạnh vào bụng dưới Diêu Viễn.

- Ối...

Diêu Viễn nhìn Hoàng Tĩnh Phong, trong cổ họng chỉ phát ra đúng một tiếng kêu, không đau đớn, không oán hận, dường như là nhận ra điều gì đó, lại dường như là đã đi quá lâu nên mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi chốc lát, giống như những buổi chiều tà hồi đại học, khi cùng Hoàng Tĩnh Phong mua cơm xong, ngồi xuống một góc nhà ăn...

Hoàng Tĩnh Phong cũng nhận ra anh, bất giác hét lên:

- Diễu Viễn! Sao lại là cậu? Sao lại là cậu thế này?

- Đi mau... – Diêu Viễn đẩy Hoàng Tĩnh Phong ra, không biết là bảo anh ta, hay là bảo Quách Tiểu Phần, sau đó dựa lưng vào tường, từ từ trượt xuống.

Hoàng Tĩnh Phong quỳ thụp xuống trước mặt anh, vò đầu bứt tóc như phát cuồng, mặc cho Quách Tiểu Phần xông tới vừa gào thét thất thanh vừa đấm huỳnh huỵch vào sau lưng mình.

- Đi mau! - Diêu Viễn dùng hết sức tàn, lai đẩy Hoàng Tĩnh Phong một cái nữa, lần này có thể xác nhận chắc chắn, ý anh là muốn Hoàng Tĩnh Phong chạy trốn.

Hoàng Tĩnh Phong trợn tròn mắt nhìn anh.

- Tại sao cậu lại giúp tôi?

- Bởi vì tớ ngờ rằng cuốn sách đó là do tớ bỏ quên trong phòng tự đọc, nếu cậu mang về đọc, không thể coi là ăn cắp, cùng lắm chỉ là mượn thôi... Tớ không muốn thấy người khác bị đỏ oan.

- Cảm ơn cậu.

- Chào cậu, tớ là Diêu Viễn.

- Hoàng Tĩnh Phong.

Hoàng Tĩnh Phong mắt ầng ậc nước, đứng dậy, lao vọt ra khỏi nhà.

- Diêu Viễn! Diêu Viễn! - Nhìn thấy Diêu Viễn từ từ nhắm mắt lại, Quách Tiểu Phần ôm chặt lấy anh gào khóc đến xé họng, nhưng cô không thể nào còn có thể gọi anh tỉnh lại được nữa...

Lợi dụng màn đêm mù mịt, Hoàng Tĩnh Phong chạy thẳng một mạch về bệnh viện Số 1 thành phố. Khi anh ta đẩy toang cánh cửa nhà kho của nhà xác, Lôi Dung nhìn thấy anh ta toàn thân loang lổ vết máu, thì tuyệt vọng nghĩ thầm: “Thôi rồi, Quách Tiểu Phần chắc chắn đã gặp nạn rồi...” Nhưng ngay sau đó, cô lại nhìn thấy một cảnh tượng không tưởng tượng nổi, Hoàng Tĩnh Phong trong tay cầm một cây kéo, xoèn xoẹt cắt đức dây thừng buộc tay chân cô, và giật mạnh giẻ trong miệng cô ra, sau đó hét lớn:

- Đi! Cô đi đi! Mau đi đi!

Cho tới tận lúc này, Lôi Dung mới nhìn thấy nước mắt giàn giụa trên mặt anh ta, bất giác kinh ngạc hỏi:

- Anh làm sao thế?

- Tôi đã giết cậu ấy! Tôi đã giết chết người anh em tốt nhất của tôi! - Hoàng Tĩnh Phong quỳ sụp xuống đất, gào khóc ầm ĩ - Hồi học đại học, biết bao nhiêu người ức hiếp tôi, coi thường tôi, nhưng cậu ấy chưa bao giờ làm như vậy, chưa bao giờ làm như vậy dù chỉ một lần. Tôi không cố ý, thực sự tôi không cố ý đâu... Bao nhiêu năm nay, biết bao nhiêu chuyện, hết chuyện này tới chuyện khác, cho dù có là người thép cũng chẳng thể chịu đựng nổi, tôi còn có cách nào được nữa? Tôi đành phải quên đi, tôi đã quên đi rất nhiều rất nhiều thứ, tôi đã không thể nhận ra Quách Tiểu Phần nữa. Nếu tôi biết là cô ấy, có nói thế nào tôi cũng sẽ không ra tay đâu. Cô ấy là một cô gái rất tốt bụng, cô ấy tuyệt đối không bao giờ giúp công ty Trục Cao làm những việc xấu xa đồi bại. Tôi đã bị lừa, tôi đã bị mắc bẫy rồi... Tôi không muốn làm thầy đoán tử nữa. Từ nhỏ tôi đã nhát gan, lúc nào tôi cũng sợ rắc rối, người khác ức hiếp tôi tôi chỉ biết nhẫn nhịn, tôi chưa bao giờ nghĩ tôi sẽ giết người, hơn nữa, còn tận tay giết chết người bạn duy nhất của tôi. Người bạn duy nhất của tôi. Nhưng cậu ấy lại hoàn toàn không oán hận tôi, cậu ấy bảo tôi chạy trốn, cậu ấy biết là tôi không cố ý, cậu ấy sợ tôi lại bị người ta đổ oan...

Nghe tiếng khóc thê thảm của anh ta, Lôi Dung cảm thấy bản thân cũng bị nhấn chìm theo dòng thủy triều bi thương, cô ngồi xuống trước mặt Hoàng Tĩnh Phong, nhẹ nhàng ôm lấy anh ta.

Hoàng Tĩnh Phong tựa cái đầu to tướng vào vai Lôi Dung, gào khóc thất thanh, thân hình gầy nhom dài ngoẵng run rẩy kịch liệt nhe muốn vụn vỡ.

Lôi Dung không thể hiểu nổi, một người luôn điềm tĩnh và lí trí như cô, tại sao lại không nhanh chóng chạy trốn? Cô chỉ cảm thấy thương xót cho cái con người suýt chút nữa đã giết chết mình kia, thương xót cho cảnh ngộ, cho sự bất hạnh của anh ta.

Rất lâu rất lâu sau, Hoàng Tĩnh Phong vẫn nức nở.

Gian nhà kho chật hẹp, bờ tường ẩm ướt, những tủ bảo quản thi hài gỉ sét, những bưng bít, mục nát, lạnh lẽo, tất cả đều im phăng phắc trong tiếng gào khóc, giống như sắt thép và cái chết vĩnh viễn không thể thay đổi.

Dần dần, Hoàng Tĩnh Phong bình tĩnh lại, ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn Lôi Dung.

Lôi Dung phát hiện ra, một Hoàng Tĩnh Phong lạnh lẽo, tàn bạo, điên cuồng, thù hận đã biến mất, thay vào đó là một anh chàng hiền lành, mềm yếu, trong ánh mắt tràn đầy sự day dứt và hối hận, cho dù nước mắt đã khiến gương mặt anh ta nhem nhuốc, nhưng giống như cơn mưa lớn dập tắt núi lửa, chí ít cũng đã khiến cho tất cả những gì hung dữ ngang ngược trở nên ôn hòa hơn chút ít.

- Cảm ơn cô, Lôi Dung - Hoàng Tĩnh Phong khẽ nói - Tôi nghĩ cô nói đúng, không thể tiếp tục như thế này được, đã đến lúc kết thúc tất cả rồi.

Lôi Dung thoáng bất an, nói khẽ:

- Anh đã làm việc sai trái, nhưng tuyệt đối đừng tiếp tục làm chuyện ngốc nghếch nữa, hãy cùng tôi tới gặp cảnh sát đầu thú đi, để được khoan hồng.

- Không. - Hoàng Tĩnh Phong lắc đầu - Đoàn Thạch Bi đã dạy cho tôi thuật đoán tử, nhưng bây giờ, tôi đã nhìn rõ tất cả mọi việc, ngay từ đầu hắn đã chỉ lợi dụng tôi, cho nên tôi phải tìm hắn tính sổ món nợ này...

- Anh không được đi, anh không phải là đối thủ của hắn, hãy giao tất cả cho cảnh sát.

- Mục Hồng Dũng đã chết, Tiền Thừa đã chết, Diêu Viễn đã chết... và cả đứa bé trên tàu điện ngầm nữa, đã chết biết bao nhiêu người, kiểu gì tôi cũng phải hiểu rõ tại sao họ lại chết chứ? Kiểu gì tôi cũng phải biết được, liệu họ có phải bị tôi giết hại hay không chứ? Nếu bây giờ tôi tự thú luôn, Đoàn Thạch Bi chắc chắn sẽ thấy động mà bỏ trốn, thế thì tôi có lẽ vĩnh viễn cũng không biết được đáp án.

- Anh thấy thế này có được không, tôi đưa anh đi tự thú, kể lại tất cả mọi việc cho cảnh sát, rồi dụ Đoàn Thạch Bi tới tìm anh, sau đó bắt lấy hắn, như vậy, cũng có thể làm rõ chân tướng...

- Lôi Dung. - Hoàng Tĩnh Phong nghiêm giọng quát, khiến cô giật bắn mình.

Hoàng Tĩnh Phong nhận ra anh ta đã khiến cô hoảng sợ, giọng nói có phần áy náy:

- Xin lỗi, Lôi Dung. Xin cô hãy hiểu cho tôi, tôi đã giết chết người bạn tốt nhất của mình, nếu tôi không tận tay giúp cậu ấy báo thù, tôi có chết cũng sẽ không yên lòng... Nếu cô thật sự muốn giúp tôi, tôi có một việc muốn nhờ cậy cô đây.

- Anh nói đi.

- Cô hãy giúp tôi tìm ra thi thể của Cao Hà rồi an táng cho cô ấy nhé. Nếu như cô ấy không bị mang đi cấy ghép nội tạng.

- Được, tôi hứa với anh.

- Thế thì, tôi đi trước một bước, cô cũng mau rời khỏi đây đi.

Nói xong, Hoàng Tĩnh Phong đứng dậy, lảo đảo đi ra ngoài, cái bóng gầy nhom dài ngoẵng giống hệt như một kẽ nứt trong đêm.

Lôi Dung ôm gối, ngồi im phăng phắc, giống như một phạm nhân sau khi được phóng thích lại quay trở vào phòng giam, ngồi suy ngẫm trong nhà tù của bản thân... Rất rất lâu sau, cô mới chậm chạp đứng dậy, đi ra khỏi nhà kho, bước vào trong nhà xác trống trơn không một bóng người. Cô nhìn dãy tủ đông lạnh, nhìn ống đèn tuýp dài kêu u u trên đỉnh đầu, hắt bóng cô lên cửa tủ xám trắng, cô nghĩ: suýt chút nữa mình đã phải ngủ cùng với họ... Đương nhiên, cuối cùng sẽ có một ngày mình phải ngủ ở nơi này, thế nhưng, cái ngày ấy vẫn nên tới càng muộn càng tốt, hơn nữa, thời gian và địa điểm chết của mỗi người, vẫn nên để tạo hóa quyết định, chứ tuyệt đối không phải là một kẻ nào đó dùng lời nói, dùng dao, dùng súng, dùng thuốc độc hoặc một “phán đoán” bừa bãi nào đó để gây ra.

Là một bác sĩ pháp y, cô luôn nỗ lực hết mình vì điều này.

Sau đó, cô đi tới trước cửa nhà xác, đang định đẩy mở cánh cửa kính, cô bỗng thoáng do dự. Nhìn qua lớp cửa kính ra bên ngoài, một dãy bậc thang phủ đầy rêu xanh chạy dài lên phía trên, đó có lẽ là lối đi thông lên mặt đất, nhưng trải qua mấy ngày bị giam cầm, cô chợt có một dự cảm bất an: “Tại sao mình lại có thể thoát hiểm được dễ dàng đến thế? Ở lối ra có lẽ còn có gì đó mai phục. Cô đưa mắt liếc một vòng, phát hiện chênh chếch bên cạnh còn có một cầu thang máy, cô biết đây chắc chắn là thang máy mà bệnh viện dùng để vận chuyển thi thể của bệnh nhân tử vong, như vậy, nếu đi thang máy lên tầng một, có lẽ sẽ tới được tòa nhà khám bệnh hoặc khu vực phòng bệnh, đường hoàng đi ra ngoài qua cửa chính, chẳng phải tốt hơn sao?

Cô bấm nút lên, cửa thang máy mở ra, một khối hình hộp chữ nhật to lớn, bản thân nó cũng giống hệt như một cỗ quan tài bằng thép.

Cô bước vào, ấn nút “1” , cửa thang máy lịch xịch đóng lại, khựng một lát, sau đó di chuyển lên trên. Trong hành trình ngắn ngủi này, Lôi Dung lại quay đầu lại những hai lần, rõ ràng trong thang máy chỉ có một mình cô, nhưng cô luôn cảm thấy, khoảng trống sau lưng mình dường như có thứ gì đó đang ẩn nấp, nhưng mỗi lần quay đầu lại, cô chỉ nhìn thấy một cô nữa lờ mờ phản chiếu trên vách trong của thang máy.

“Đừng thần hồn nát thần tính như thế.” - Cô nghĩ.

Thang máy lại khựng lại, nhưng cửa thang máy không mở ra.

Đã xảy ra chuyện gì? Cô nhớ mấy bộ phim kinh dị đã từng xem, nhưng vẫn chưa đợi cô nhớ được tên và tình tiết cụ thể, cửa thang máy đã mở ra.

Cô bước ra bên ngoài một bước, cảm giác giống như bước vào một nhà xác rộng lớn hơn, hoặc là cỗ quan tài rộng lớn hơn nữa: hành lang dài hun hút không thấy điểm tận cùng, im lìm như nghĩa địa, bức tường trắng toát giống như bức màn che phủ đêm khuya, từng cánh cửa phòng màu xám chi tuy đều đóng kín, nhưng lại khiến cho người ta có một ảo giác kì dị là có người đang núp sau khe cửa nhìn trộm ra ngoài.

Lôi Dung ngẩng đầu lên, những ống đèn tuýp khúc khuỷu giống như con bọ tre vươn dài ra xa tít, quầng sáng bẩn thỉu ngoài việc chiếu cho bóng tối rõ nét hơn, chẳng có bất cứ tác dụng gì. Ở hai bên dãy bóng đèn, còn treo hai đường ống to tướng giống như con mãng xà khổng lồ, không biết bên trong có thứ gì đang chảy qua, chốc chốc lại phát ra tiếng ùng ục giống như tiếng sôi bụng, dường như toàn bộ tòa nhà đang tắt thở.

Trong lòng Lôi Dung hơi hoảng loạn, có một khoảnh khắc, cô thậm chí còn ngờ rằng người trên thế giới đều đã chết sạch cả rồi, chỉ còn sót lại một mình cô sống sót, tương lai là một hành trình dằng dặc bất tận dưới ánh sáng mờ mịt hắt hiu của bóng đèn tuýp... Cô trấn tỉnh lại, muốn nhanh chóng tìm thấy cửa ra để thoát khỏi cái nơi quái quỷ này, thế là cô đi dọc hành lang tiến về phía trước, nghe thấy tiếng bước chân của mình mỗi lúc càng thêm gấp gáp.

Rẽ qua một khúc ngoặt, trước mặt lại là một bức tường.

Sao thế này, sao lại đi vào trong ngõ cụt? Trong tòa nhà giống như đã bị vứt bỏ này, sao tới cả một y tá trực ban cũng không có? Lôi Dung giận dữ nghĩ thầm, đúng lúc đang định quay ngược trở lại theo đường cũ, đột nhiên nghe thấy một tiếng “két”.

Không, không, không, không phải là tiếng sôi ruột của đường ống trên đỉnh đầu, cũng không phải là tiếng vọng của tiếng bước chân mình, tiếng “két” này giống như một tiếng mèo kêu vang ra từ trong tổ chim bồ câu, vô cùng rùng rợn. Lôi Dung quay đầu lại, ngay tại góc tường cô vừa rẽ qua, có một cái bóng màu đen đổ dài trên mặt đất.

Cô đã bị theo dõi, mà cô lại không hề hay biết.

- Ai? - Cô hỏi.

Cái bóng im lìm.

- Có ai ở đó không? - Lôi Dung cất cao giọng.

Cái bóng hơi nhúc nhích một lát, sau đó, một người từ phía sau bức tường chầm chậm bước ra.

Hắn mặc áo blouse màu trắng, thân hình nhỏ thó như suy dinh dưỡng, cả mắt lẫn miệng đều tí xíu, giống như một cô dâu trẻ tuổi quen bị ức hiếp, tới cả nói năng cũng hết sức thẽ thọt:

- Cô là bệnh nhân hay là người nhà bệnh nhân? Tại sao muộn thế này còn đi lại trong bệnh viện?

Ồ, hóa ra là một bác sĩ trực ban. Lôi Dung cảm thấy không cần thiết phải nói rõ tình cảnh của mình với anh ta, liền bảo rằng mình là người nhà bệnh nhân, bị lạc đường, nhờ anh ta dẫn mình ra khỏi tòa nhà.

Vị bác sĩ khẽ gật đầu, dẫn cô đi thẳng một mạch về phía trước, đi được một lúc, không rõ là bao lâu, tới trước một cửa thang máy, bác sĩ ấn nút “xuống” , cửa thang máy bèn mở ra, bác sĩ nói:

- Cô đi xuống dưới, chính là lối ra.

Lôi Dung nói “cám ơn” , rồi đi luôn vào trong thang máy, vô tình ngẩng đầu lên, cô lập tức sởn gai ốc.

Hình ảnh của cô phản chiếu trên vách thang máy bẩn thỉu, trông vô cùng quen thuộc.

Hắn dẫn mình quay ngược lại đường cũ. Hắn muốn mình đi xuống dưới nhà xác.

Lôi Dung quay người lại, kinh hãi nhìn vị bác sĩ kia.

Vị bác sĩ mặt lạnh tanh, chìa tay phải ra, làm một cử chỉ “xin mời”...

Lôi Dung lập tức cắm đầu chạy, từ sau khi tốt nghiệp đại học đến giờ, cô chưa bao chạy điên cuồng như lúc này, hai bức tường giống như bức màn trắng hai bên cứ như đang đung đưa chao đảo bởi luồng gió mà cô cuốn theo trong lúc chạy thục mạng. Nhưng đằng sau lại không hề nghe thấy tiếng bước chân của người đuổi theo.

Lẽ nào hắn biết mình không thể chạy thoát?

Thôi mặc kệ đã.

Cô cứ thế cắm đầu chạy bừa, tới cuối hành lang, rẽ ngoặt, chạy tiếp, lại rẽ. Nhất thiết không được cuống quá mà vòng trở lại đấy, cô đang thầm nghĩ như vậy, đột nhiên nhìn thấy trên nền hành lang ở chỗ rẽ trước mặt hiện lên một nếp gấp màu đen, hiển nhiên là cái bóng của người đang núp phía sau chỗ rẽ, nhưng cô đang chạy quá nhanh, cô không hãm lại kịp nữa rồi. Thế là, vào khoảnh khắc vừa chạy tới ngã rẽ, cô giơ chân trái lên đạp mạnh lên tường, toàn bộ cơ thể bật ngửa ra sau, ngã văng về phía bức tường đối diện, gần như là trong cùng một giây đó, một lưỡi rìu chữa cháy sắc lẹm hung hãn chém thẳng cánh xuống bức tường cô đang tựa vào, sát sạt qua tai cô, “chát” một tiếng, vôi vữa xi măng bắn ra tung tóe. Bức tường trắng toát nứt ra một lỗ thủng to tướng. Nếu không phải là cô tránh né kịp thời, gần như có thể khẳng định, chiếc rìu đã chém trúng đầu cô.

Tay bác sĩ khẽ giật về một cái, lưỡi rìu đang cắm sâu vào trong tường liền bị rút ra.

Hắn nhìn Lôi Dung, nhếch miệng, bật ra một tiếng cười dữ tợn.

Vẻ gầy yếu của hắn chỉ là một hiện tượng giả, để che giấu cho một sức mạnh khổng lồ và sự hung tàn còn to lớn hơn cả sức mạnh.

Lôi Dung để ý thấy, hắn đã đeo găng tay cao su vào.

Như vậy, vân tay của hắn sẽ không lưu lại trên hung khí.

Lôi Dung muốn tiếp tục bỏ chạy về phía trước, nhưng không được nữa rồi, bởi vì trước mặt đã là đường cụt, nhưng bên cạnh cô có một cánh cửa, Lôi Dung dồn hết toàn bộ sức lực huých vai vào đó, “rầm” một tiếng, cả cánh cửa đổ sầm xuống đất, Lôi Dung cũng ngã xuống theo. Nhưng cô bất chấp cảm giác đau đớn như thể gãy xương trên khắp cơ thể, gắng gượng bò dậy, lao lên phía trước, nhưng lại loạng choạng ngã nhào, sau đó lại tiếp tục bò dậy.

Nhờ ánh đèn trong hành lang hắt vào, Lôi Dung mới nhìn rõ, căn phòng rộng lớn trước mặt là một nhà kho bỏ hoang, trống huơ trống hoác, chỉ có mấy chiếc hộp đựng thiết bị y tế chất đống ở góc tường. Nhìn qua của sổ ra bên ngoài, có thể thấy những khóm cây bụi, chỉ cần nhảy được ra ngoài là có thể chạy thoát, nhưng có lẽ là để chống trộm, bên ngoài cửa sổ đều lắp chấn song bằng sắt.

Cô đã cùng đường rồi.

Lôi Dung quay người lại, thở dốc, trừng mắt nhìn tay bác sĩ kia:

- Anh là ai? Tại sao lại muốn giết tôi?

- Tôi là Trương Văn Chất, trợ lí của viện trưởng bệnh viện này, phụ trách Công trình đổi mới sức khỏe do bệnh viện hợp tác với công ty Trục Cao cùng thực hiện. - Tay bác sĩ chống chiếc rìu cứu hỏa xuống đất, nhỏ nhẹ tự giới thiệu - Đáng lẽ cô không cần phải chết đâu, ai ngờ Hoàng Tĩnh Phong lại bắt cóc cô, nhưng rồi cứ dây dưa chần chừ không chịu giết cô, chằng còn cách nào khác, tôi đành phải mang xác bạn gái hắn đi, cứ tưởng rằng hắn sẽ lên cơn giận dữ mà thanh toán luôn cô và cái con bé Quách Tiểu Phần thích lo chuyện bao đồng kia. Ai ngờ cái thằng ngu si ấy lại giết nhằm người, còn thả cô ra, tôi đành phải đích thân ra tay.

- Hóa ra anh chính là Đoàn Thạch Bi. - Lôi Dung nhìn chòng chọc vào hắn.

Trương Văn Chất nhấc chiếc rìu cứu hỏa lên:

- Quỳ xuống đất, không được nhúc nhích, tôi sẽ cho cô chết bớt đau đớn một chút.

Lôi Dung lùi lại mấy bước, lưng va đánh “rầm” vào tường. Cô nhìn thấy bên trên chiếc hộp đựng thiết bị y tế ở bên cạnh có một con dao mổ không biết là ai vứt đấy, thì vội vơ luôn lấy, nắm thật chặt trong tay:

- Anh không được lại gần. - Lôi Dung hét lớn.

Có lẽ do con dao quá ngắn và bé nhỏ, nên trông giống như cô đang chĩa thẳng ngón tay trỏ ra.

Trương Văn Chất nheo nheo mắt nhìn một lúc, mới nhìn rõ thứ cô nắm trong tay là gì, bất giác bật ra một tràng cười gớm ghiếc, bước dấn lên phía trước một bước.

- Anh… đừng có lại gần tôi. - Lôi Dung chĩa thẳng con dao mổ vào hắn, giọng cô đã run lên.

Trương Văn Chất lại dấn thêm hai bước nữa, hắn nhìn Lôi Dung, giống như con sói đang nhìn con hươu con đã bị ngã gãy chân, sau đó, hai tay nắm chặt lấy cán rìu cứu hỏa, nhắm vào giữa trán Lôi Dung, giơ chiếc rìu lên thật cao….

Vù.

Lưỡi rìu cuốn theo tiếng gió, bổ thẳng xuống.

Cũng chính vào khoảnh khắc đó, Lôi Dung cũng quăng con dao mổ ra.

Chữ “quăng” này cực kì chuẩn xác. Đúng vậy, không phải là ném, cũng không phải là vứt, trong con mắt của Trương Văn Chất, đơn thuần chỉ là Lôi Dung yếu ớt quăng con dao mổ đi trong cơn kinh hoàng và cùng quẫn cực độ, con dao xoay tít mấy vòng trong không trung, bay sượt qua lưỡi rìu, rồi hoàn toàn triệt tiêu hết động lực bên dưới sống mũi của Trương Văn Chất…

Lôi Dung đạp mạnh chân phải vào tường, nhảy vọt lên né tránh lưỡi rìu. Có lẽ cô muống lách qua bên cạnh Trương Văn Chất, bỏ chạy ra khỏi căn phòng này… Nằm mơ. Cô tưởng rằng khi cô xoay lưng lại phía tôi, còn có khả năng thoát khỏi nhát chém thứ hai của lưỡi rìu sắc bén này sao?

Tuy nhiên, vào khoảnh khắc Lôi Dung chạm đất, tay phải của cô đã kịp chụp lấy con dao mổ.

Lẽ nào… lẽ nào nhát quăng trông giống như là từ bỏ của cô ta, cú nhảy trông giống như là đào tẩu của cô ta, đều là để né trán sức mạnh nặng nề của lưỡi rìu cứu hỏa, để cho cơ thể và con dao mổ sau tích tắc tách ròi, lại được hợp nhất một cách hoàn thiện hơn nữa trong một thời gian và không gian nào đó?

Trương Văn Chất vữa chưa kịp hiểu ra, đã nghe thấy mấy tiếng “xì xì” giống như rắn phan, trước mắt như có tia lửa bắn tóe, trong con ngươi chỉ còn lưu lại mấy đường chớp xẹt xanh lét.

Cái quái gì thế này?

Trương Văn Chất quay đầu sang, nhìn thấy Lôi Dung đang đứng vững chãi ở xéo trước mặt hắn, thì lấy làm khó hiểu, lại nắm lấy cán rìu, xoay người sang…

Có thể là do cú xoay người quá mạnh, cái áo yếm của hắn liền rơi xuống.

Áo yếm?

Mình làm gì có áo yếm?

Hắn kinh ngạc cúi đầu nhìn xuống, và thấy lớp áo và cả lớp da từ ngực tới bụng dưới đều đã lõng thõng rũ xuống bên dưới thắt lưng…

- Á! Á! Á!

Hắn kinh hoàng mất vía trước cảnh tượng rùng rợn này, rú lên thảm thiết, quăng chiếc rìu đi, đưa tay đỡ lấy đám lòng ruột đang xổ xuống. Cơ thể hắn đổ nghiêng, đập thẳng xuống sàn.

Lôi Dung quay đầu lại, con dao mổ nắm chặt trong tay, do động tác giải phẫu quá nhanh, nên không hề dính lấy một giọt máu…

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.