Từ tôi bốn lần nhận chức phán quan, chẳng có sở trường gì khác, chỉ là trong khi xử án hết sức thận trọng kỹ càng, không dám có một ly sơ suất.” Lời tựa “Tây oan lục”
Chiếc xe MPV Buick G18 màu lam sau khi đưa Vương Tuyết Nha tới bệnh viện, liền chạy liên tục hai mươi phút, rồi chui xuống tầng hầm để xe ở bên dưới một tòa nhà văn phòng cũ kỹ. vụt một cái, Lôi Dung bỗng cảm thấy mình đang lao thẳng vào trong một không gian tăm tối hình trụ tròn như thể bị nhồi vào ống bơ. Thậm chí trong một khoảnh khắc, cô bắt đầu hoài nghi liệu có phải mình bị bắt cóc hay không, để thăm dò, cô lấy điện thoại ra giả vờ nhắn tin, cô nghĩ nếu đối phương là bọn bắt cóc, chắc chắn sẽ ngăn cản cô, nhưng không, viên cảnh sát trẻ bên cạnh cô vẫn ngồi lặng phắc giống như pho tượng, không hề động đậy, điều này càng khiến cô cảm thấy bất an hơn.
Ở chỗ trong cùng xám ngắt như một tấm chì. Hình như là một bức tường, nhưng khi chiếc xe chạy tới phía trước, bức tường lại chầm chậm nâng lên phía trên, lộ ra một lối đi sáng lòa đến chói mắt, trước cửa có cảnh vệ ôm súng đứng gác. Chiếc xe tiếp tục đi vào bên trong, liền nhìn thấy hàng loạt những bức tường gạch xám xịt không quét vôi ve, kín mít bít bùng, ngăn cách cái quảng trường ngầm dưới lòng đất này thành hàng loạt gian phòng đơn giống như phòng giam. Các phòng có gian lớn gian nhỏ, nhưng quy cách của cửa đều đồng nhất, bên trong khung cửa nhất loạt tăm tối âm u, thi thoảng có chút ánh sáng le lói, lối đi láng xi măng quanh co thước thợ càng khiến cho nơi đây trông giống một mê cung khổng lồ, toàn bộ mê cung im ắng lạ thường, thi thoảng mới nhìn thấy một hai nhân viên mặc cảnh phục hoặc thường phục từ bên trong những cánh cửa đi ra, rồi lại biến mất trong một cánh cửa khác, không nhìn rõ bất cứ khuôn mặt nào.
Chiếc xe dừng lại trước cửa một gian phòng, Lôi Dung vừa xuống xe, liền bị dẫn vào bên trong, trong phòng có ba người ngồi sau một chiếc bàn, trên bàn bật một ngọn đèn bàn. Viên cảnh sát trẻ tuổi mặc thường phục chỉ vào một chiếc ghế gỗ đối diện với chiếc bàn, Lôi Dung bèn ngồi xuống đó. Anh ta lập tức đứng kè kè bên cạnh cô.
Đây chẳng phải là hỏi cung sao?
Ba người ngồi sau chiếc bàn dường như đang chờ đợi Lôi Dung chất vấn và nổi giận, nhưng họ đã có chút thất vọng, thái độ của Lôi Dung vẫn bình thản giống như thể đang ngồi xuống chiếc ghế băng trong công viên sau bữa ăn.
Im lặng chốc lát, một người trông giống như thẩm phán lên tiếng với giọng điệu còn tạm được coi là ôn hòa:
- Chủ nhiệm Lôi, chúng tôi là người của Phòng 4, mời chị tới hỗ trợ điều tra một số vấn đề.
“Giả dụ chúng tôi tước đoạt đi toàn bộ ý nghĩa của cô thì sao? |
Câu nói của cảnh sát Tạ, cùng với một tia cười cợt lộ ra trong ánh mắt anh ta, giây phút này, bỗng tái hiện một cách cực kì rõ nét trong trí não cô.
Lôi Dung định thần lại:
- Tôi sẽ phối hợp với các anh làm tốt công tác điều tra.
Người mang tướng thẩm phán kia nói ra một mốc thời gian:
- Tối hôm đó cô đã làm gì?
Lôi Dung ngẫm nghĩ, ngày hôm đó, cô nhận lời mời của Tay Trái tới nhà hàng Nhật Bản Mậu Tàng Gia dùng cơm, bị mắc bẫy, sau đó lại bị tấn công ở trong ngõ, may mà Mã Tiếu Trung tới kịp thời mời giải cứu được mình và Quách Tiểu Phần.
Thế là, cô liền thành thật kể lại đầu đuôi sự việc.
- Nói như vậy, khi Mã Tiếu Trung cầm gạch đập vào kẻ tấn công, cô đã nhìn thấy rõ ràng? - Viên thẩm phán hỏi - Sau khi xảy ra sự việc, tại sao cô không báo cảnh sát?
Lôi Dung thoáng ngạc nhiên:
- Dù sao thì đòn tấn công của kẻ kia đã thất bại, tôi còn báo cảnh sát làm gì? Hơn nữa, bản thân Mã Tiếu Trung chẳng phải là cảnh sát đấy thôi?
- Cô không hiểu ý của tôi. - Người mang bộ dạng thẩm phán cất giọng như cười giễu - Ý tôi nói, cô đã nhìn thấy Mã Tiếu Trung cầm gạch đánh người và gây ra hậu quả nghiêm trọng, tại sao lại không tố giác anh ta?
Lôi Dung hết sức ngạc nhiên:
- Anh ấy làm vậy là để cứu tôi mà, trong tình huống đó, tôi cho rằng cách xử lí của anh ấy là đúng đắn, hơn nữa, cũng có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng gì được? Mã Tiếu Trung chỉ gõ nhẹ vào hắn một cái, lúc sắp bỏ đi, chúng tôi còn xác nhận, kẻ tấn công chỉ bị thương nhẹ, không có bất cứ nguy hiểm gì đến tính mạng.
- Không có nguy hiểm đến tính mạng? - Giọng nói của tay “thẩm phán” trong tích tắc đã trở nên đanh thép khác thường - Vấn đề là người đó đã tử vong!
Lôi Dung bỗng chốc trợn tròn mắt:
- Không thể nào!
- Tại sao lại không thể? - Tay “thẩm phán” giận dữ đập bàn - Nói thật cho cô biết, có người đã nhìn thấy từng cử chỉ hành động của các người lúc đó, và lập tức tố giác với cơ quan công an, anh ta không nhận ra cô, thế nhưng trước đây, vì từng gây án trộm cắp, bị xử lí ở đồn cảnh sát Vọng Nguyệt Viên, cho nên đã nhận ra Mã Tiếu Trung! Mã Tiếu Trung đã bị chúng tôi bắt giữ, và khai ra khi đó cô cũng có mặt! Cô còn nói cái gì mà “xác nhận” , chẳng lẽ cô không biết là dùng vật tù tấn công sẽ gây ra tử vong từ từ hay sao? Thân làm nhân viên cảnh vụ, Mã Tiếu Trung biết luật phạm luật, coi thường mạng người, cô biết chuyện mà không tố giác, dung túng bao che… đúng là một sự sỉ nhục đối với giới cảnh sát!
Hàng trăm trách mắng khí thế hừng hực như súng tiểu liên nhả đạn thế này, đủ để khiến cho rất nhiều người hãi hùng mất vía, nhưng Lôi Dung lại bình tĩnh một cách kì lạ:
- Nếu có thể, tôi hi vọng các anh hãy để cho tôi đích thân giám định tử thi cho người chết, tôi không tin Mã Tiếu Trung lúc đó có thể đánh chết người.
- Tôi thấy, không cần thiết phải thực hiện công việc thừa thãi ấy đâu. - Một giọng nói hơi quen tai đột ngột vang lên.
Lôi Dung nhìn kĩ lại mới phát hiện ra, người ngồi ở vị trí trong cùng của bàn thẩm vấn, chính là Hồ Giai hôm qua mới tới tìm mình yêu cầu giám định tử thi, do chỉ có ánh đèn bàn, khuôn mặt nãy giờ bị che khuất trong bóng tối.
Hồ Giai khẽ đẩy gọng kính lên, khóe miệng ngự một nụ cười nhạt đắc ý:
- Hôm qua chẳng phải cô đã đưa ra kết luận rồi sao - tụ máu ngoài màng cứng bởi ngoại thương do bị viên gạch đập liên tiếp vào đầu, dẫn tới tử vong do xuất huyết động mạch. Trên biên bản giám định tử thi còn kí đại dạnh của cô cơ mà.
Trong khoảnh khắc, Lôi Dung lập tức bừng hiểu ra. Cô nhìn ba người ngồi phía sau bàn, trong ánh mắt không hề có một tia phẫn nộ hay khinh bỉ, chỉ có sự điềm tĩnh giống như ánh trăng xuyên qua kẽ lá:
- Kết quả giám định tử thi của tôi hoàn toàn chính xác, thế thì, hi vọng các anh hãy điều tra về tình hình vụ án kĩ lưỡng một chút, tôi có thể khẳng định: kẻ tấn công kia không phải do Mã Tiếu Trung giết, có lẽ là sau khi chúng tôi đi khỏi, đã có người đập chết anh ta.
- Chúng tôi đã điều tra hiện trường phạm tội, nạn nhân đích xác là do Mã Tiếu Trung giết. - Tay “thẩm phán” nói - Bây giờ tôi tuyên bố: đình chỉ toàn bộ chức vụ của cô, tiếp nhận điều tra, trước khi thẩm tra chưa kết thúc, sẽ tạm giam cô ở đây. - Rồi đẩy một tờ giấy trên mặt bàn về phía Lôi Dung - Mời cô kí lên giấy tạm giam.
Lôi Dung lắc đầu:
- Tôi không kí.
Hồ Giai cười khẩy một tiếng:
- Kí hay không thì cô vẫn cứ bị giam! - Sau đó hất cằm về phía viên cảnh sát trẻ mặc thường phục đứng bên cạnh cô, Lôi Dung hiểu hắn có ý gì, bèn đứng lên, đi theo viên cảnh sát ra ngoài. Ai ngờ, vừa đến cửa lại đâm sầm vào một người đang vội vội vàng vàng lao vào, người này vừa định xin lỗi, nhưng vừa nhìn thấy Lôi Dung, chợt sững người. Lôi Dung nhận ra, đó chính là cảnh sát Tạ…
“Giả dụ chúng tôi tước đoạt đi toàn bộ ý nghĩa của cô thì sao?”
Nghĩ tới tất cả mọi việc mình vừa gặp phải, rất có khả năng rằng đều là xuất phát từ “bàn tay” của người này, ánh m ắt Lôi Dung bỗng trở nên lạnh giá tột cùng.
Bị viên cảnh sát mặc thường phục dẫn vào một gian phòng độc lập, cánh cửa sắt “két” một tiếng sập lại sau lưng, Lôi Dung ngồi xuống chiếc ghế ở góc tường, nhìn bóng tối nuốt chửng cơ thể mình, bắt đầu suy nghĩ miên man: còn có ba vụ giám định tử thi nữa chưa thực hiện, trong đó một thi thể được phát hiện trong đám cháy, khi giám định tử thi này, khó khăn lớn nhất là phải xác định nạn nhân bị thiêu chết lúc còn sống hay là sau khi chết bị đốt xác, xét nghiệm HbCO trong mạch máu ở tim và mạch máu lớn sâu trong cơ thể, độ phân giải của enzyme tế bào ở xung quanh vết bỏng là tiêu chí quan trọng để phân biệt, không biết Đường Đường và Vương Chí Dũng có thể làm tốt được hay không; tuần sau phải tới Đại học Cảnh sát giảng về ô nhiễm DNA ngoại sinh, xem ra không đi được nữa rồi, việc này thật quá tệ hại, nhìn vào những sinh viên tốt nghiệp khoa pháp y vừa mới tuyển về gần đây, phát hiện ra đối với thao tác tách chiết và tinh sạch DNA với mẫu số lượng ít, họ còn chẳng hiểu rõ bằng việc mèo Kittty đeo nơ bên tai trái hay tai phải. Không biết Lưu Hiểu Hồng có đi làm hay không, thực sự hi vọng chị ta đừng dùng sức mạnh ô dù của mình để gây tổn hại gì cho trung tâm nghiên cứu, mình đã nhượng bộ chị ấy hết mức có thể rồi. Cũng may, vấn đề nguồn vốn của trung tâm nghiên cứu sáng hôm nay đã được hoàn tất, việc này đúng là trong cái rủi có cái may…
Một nụ cười gượng gạo.
Lôi Dung đột nhiên phát giác ra, suy nghĩ từ nãy tới giờ, quanh đi quẩn lại đều là chuyện công việc, mà chẳng hề liên quan gì với tình cảnh trước mắt, thảo nào Đường Đường luôn nói cô là kẻ ngốc chỉ biết “vùi đầu vào công việc” , đúng là chẳng sai tẹo nào.
Đã “ngốc” , thì cứ ngốc cho tới cùng đi vậy, giống như… giống như Cao Đại Luân..
Còn nhớ lần đầu tiên gặp anh ta là trong một cuộc hội thảo nghiên cứu học thuật, cô đang báo cáo, anh ta ngồi dưới hàng ghế người nghe, bỗng nhiên lên tiếng phản bác, nói “thành quả nghiên cứu mới nhất” của cô chẳng qua là sao chép từ “Tẩy oan lục” của Tống Từ, còn nói rằng xét từ một khía cạnh nào đó, thành quả học thuật của pháp y phương Tây trong vòng trăm năm lại đây vẫn chưa đạt tới trình độ thời Tống của Trung Quốc… Các pháp y có mặt đập bàn đứng dây, nóng nảy tranh luận với anh ta, anh ta ấp a ấp úng đưa ra dẫn chứng, lần lượt phản bác, nhanh chóng cãi cho tất cả những người có mặt đều cứng lưỡi á khẩu.
Lôi Dung đi xuống khỏi bục phát biểu, thấy người này khuôn mặt da bọc xương vàng võ, cái miệng nhọn ương ngạnh nhô ra ngoài, trông chẳng khác nào pho tượng binh mã vừa mới được khai quất:
- Xem ra anh rất thông thuộc “Tẩy oan lục”.
- Đương nhiên. - Cao Đại Luân ngẩng cao đầu.
- “Tẩy oan lục” quyển 2 phần 5, chương “Nghi nan nạp thuyết” hạ, có đưa ra một vụ án, nội dung là giám định tử thi ngâm trong nước là bị chết đuối trước khi chết hay là sau khi chết bị ném xuống sông, anh có nhớ không? - Lôi Dung hỏi.
Cao Đại Luân nói:
- Đổ nước vào từ thóp của xương sọ, nhìn xem có bùn đất chảy ra từ lỗ mũi hay không, nếu có, chắc chắn là bị chết đuối trước khi chết, bởi vì người chết đuối trước khi chết, do giãy giụa hít thở, lỗ mũi sẽ hít phải bùn đất, còn người sau khi chết mới bị ném xuống nước thì không có hiện tượng này.
- Anh đã từng học giải phẫu học chưa? - Lôi Dung hỏi.
- Tôi tốt nghiệp khoa pháp y, cô nói tôi đã học hay không? - Cao Đại Luân đáp - Ở trường tôi đã học được rất nhiều kiến thức, cũng đã từng giám định rất nhiều tử thi, kết quả là phát hiện ra, toàn bộ đều không nằm ngoài phạm vi kiến thức của “Tẩy oan lục” , điều này đủ để chứng tỏ sự vĩ đại của văn hóa truyền thống nước ta….
Lôi Dung cắt ngang lời tuyên truyền về quốc học của anh ta:
- Anh đã từng học giải phẫu rồi, thì tôi hỏi anh, bùn đất hít vào từ miệng và mũi, có thể đi vào bên trong xương sọ hay không?
Trong phòng hội thảo bỗng rộ lên tiếng xì xào.
Cao Đại Luân đờ ra như khúc gỗ.
- Bùn đất hít vào qua miệng và mũi, về cơ bản sẽ phải đi vào đường tiêu hóa và đường hô hấp, rất khó đi vào trong hộp sọ, càng huống hồ, nếu là sau khi chết bị ném xuống sông, thi thể sau khi phân hủy, bùn đất ở trong nước cũng có thể qua những lỗ tự nhiên xâm nhập vào trong hộp sọ, cho nên phương pháp đổ nước vào trong hộp sọ không thể phán đoán chuẩn xác có phải là chết đuối khi còn sống hay không. - Lôi Dung nói tiếp - Tương tự, trong phần này còn ghi chép một vụ “ruồi phá an” , chắc anh biết chứ?
Cao Đại Luân gật đầu:
- Có người bị giết, quan đề hình cho mang toàn bộ dao liềm trong nhà của các cư dân lân cận tới, bày trên mặt đất, lúc đó là giữa hè, một đàn ruồi nhặng bèn bay tới bu trên một chiếc liềm, thế là chủ nhân của chiếc liềm này phải cúi đầu nhận tội. Điều này chứng tỏ thành tựu pháp y học, côn trùng học cổ đại của nước ta đã đạt tới trình độ rất cao, với nồng độ máu trong không khí là 0,04mgl, ruồi nhặng đã đánh hơi thấy, cho nên mới bu lại trên hung khí.
- Trên dao có máu, chứng tỏ đó là hung khí phải không? - Lôi Dung nói - Viên quan đề hình này đã đưa ra một suy luận là “trên dao có máu chính là hung khí” , nhưng tiền đề này không hề đầy đủ, trên dao có máu cũng có khả năng là máu động vật hoặc là máu của chính chủ nhân con dao kia mà… Làm sao có thể khẳng định đây không phải là một vụ án oan, án giả, án sai?
Cao Đại Luân há miệng, nhưng không nói nên lời.
- “Tẩy oan lục” quyển 3 phần 17 “Nghiệm xương” , chắc là anh cũng đã thuộc lòng. - Lôi Dung nói tiếp - Trong đó có mấy câu thế này: “Nam giới xương trắng, phụ nữ xương đen” , có nghĩa là phụ nữ lúc còng sống hành kinh, máu thấm vào xương, cho nên xương có màu đen, khoa học hiện đại đã chứng minh điều này là sai. Còn nữa, “Nam giới bên rìa cổ tay trái, phải và rìa xương ống đồng trái, phải đều có xương rời, phụ nữ không có” , nghĩa là bên cạnh cổ tay trái, phải của nam giới có xương quay, bên cạnh xương chày trái, phải có xương mác, phụ nữ không có, nhưng thực tế, xương quay và xương mác, nam nữ đều có cả. Còn có “chỗ đại tiện, tiểu tiện mỗi cái một lỗ” , đây là sai lầm điển hình do “chỉ nhìn bằng mắt” , giải phẫu học hiện đại từ lâu đã chứng minh, nếu xét về xương cốt, bất kể là đại tiện, tiểu tiện, đều chỉ có duy nhất một đường ra trên khung chậu, chứ không phải là hai lỗ…
Trong những tiếng cười khinh thường rộ lên khe khẽ xung quanh, trên trán Cao Đại Luân rõ ràng đã rịn mồ hôi, cuối cùng anh ta cũng hiểu ra rằng, cô bác sĩ pháp y trước mặt kia, chỉ xét về trình độ nghiên cứu “Tẩy oan lục” , cũng đã vượt xa anh ta.
- Xét từ góc độ khoa học, vô số sai lầm; nhìn từ suy luận logic, không đủ chặt chẽ… “Tẩy oan lục” là sao có thể so sánh với thành tựu của pháp y hiện đại? - Lôi Dung nghiêm túc nói - Là một nhà khoa học, không nên nệ cổ, không theo chỉ đạo, mà chỉ theo đuổi chân lý, anh sống ở thế kỉ 21 rồi mà vẫn lấy trình độ nghiên cứu của thế kỉ 13 làm chuẩn mực, như vậy làm sao có thể được?
Cao Đại Luân xoay người, lặng lẽ đi ra khỏi phòng hội thảo.
Quay về khách sạn, anh ta mua một chiếc vé tào hỏa ngay chuyến tối hôm ấy, chuẩn bị quay về thành phố nhỏ của mình, tiếp tục làm một pháp y vô danh. Trong lúc thu dọn hành lý, từng cảnh tượng cứ thế vụt lướt qua trí não: vì say mê nghiên cứu “Tẩy oan lục” và kỹ thuật pháp y, anh đã bị đồng nghiệp dè bỉu là “bảo thủ hủ lậu” , khi đề bạt cán bộ hay tăng lương, lãnh đạo chưa bao giờ xem xét tới anh ta, người nhà vì “tránh rủi” , thậm chí không muốn giặt quần áo cho anh ta, lớn tuổi rồi mà vẫn chẳng có ai yêu…
Trong lòng đang tràn ngập chua xót, điện thoại di động đột nhiên đổ chuông, vừa bắt máy, trong ống nghe vang lên giọng nói của Lôi Dung:
- Anh có muốn tới trung tâm của tôi làm việc không?
Cao Đại Luân hoàn toàn không dám tin vào tai mình! Trung tâm nghiên cứu pháp y Lôi Dung - cơ quan nghiên cứu pháp y hàng đầu trong nước!
Anh ta lập tức bắt taxi tới, vừa xuống xe, đã thấy Lôi Dung đứng trước cửa đợi sẵn, dẫn anh ta vào trong tòa nhà, anh ta nhìn thấy chính giữa sảnh dựng một bức tượng đồng bán thân của Tống Từ, thì xúc động tới mức mũi sụt sịt, hai mắt rưng rưng.
- Rất lâu rồi không thấy ai có thái độ nghiêm túc đối với thành quả nghiên cứu của người xưa đến vậy. - Lôi Dung mỉm cười nói - Có lẽ có rất nhiều người sử dung kỷ thuật nghiên cứu khoa học của thế kỉ 21, nhưng lại thiếu mất sự cố chấp của các nhà khoa học thể kỉ 13, đây là nguyên nhân duy nhất tôi mời anh tới làm việc, hi vọng anh có thể thực sự lĩnh ngộ được tinh thần nghiên cứu của Tống Từ tiên sinh, kết hợp thành quả pháp y cổ đại với thực tiễn pháp y hiện đại, tin chắc anh sẽ đạt được thành tựu lớn hơn nữa.
Từ đó, Cao Đại Luân đã trở thành một thành viên của Trung tâm nghiên cứu pháp y Lôi Dung. Anh ta vẫn như xưa, thường xuyên tranh luận với Lôi Dung về công việc, động một cái là lại trích dẫn lời trong “Tẩy oan lục” ra để chứng minh hoặc phản bác, cứ tan làm là lại ôm một đống sách vở và tạp chí chuyên ngành về nhà, cái bóng lẻ loi đó thường xuyên khiến Lôi Dung xúc động, trông anh ta giống như đang quay về trong cổ mộ…
Nếu nói Cao Đại Luân là một gã khờ say mê “Tẩy oan lục” , thì Vương Văn Dũng hoàn toàn trái ngược, rất lanh lợi tinh nhanh. Cậu ta vốn là pháp y của tòa án quận, thông thạo môn phân tích độc chất. Có một lần, ngành pháp y tổ chức liên hoan cuối năm, cậu ta và một đồng nghiệp biểu diễn trích đoạn vở kịch kiểu mẫu “Mưu trí đoạt núi Uy Hổ” , cậu ta diễn vai Dương Tử Vinh, anh đồng nghiệp diễn Tọa Sơn Điêu. Anh đồng nghiệp muốn trêu chọc cậu ta, câu đầu tiên trong đoạn đối thoại, đáng lí là Tọa Sơn Điêu hỏi: “Sao mặt lại đỏ thế kia?” Kết quả anh đồng nghiệp trên sân khấu lại hỏi: “Sao mặt lại bốc hỏa thế kia? Trên dưới sân khấu ai cũng ngẩn người, Vương Văn Dũng đảo mắt một cái liền đáp ngay: “Uống nhiều methaqualone(1) quá đấy mà!” Cả hội trường cười rộ lên. Tọa Sơn Điêu lại tiếp tục chọc phá: “Sao lại xanh lè rồi?” Vương Văn Dũng lập tức đáp: “Trúng độc muối natri nitrit!” Dưới sân khấu cười nghiêng ngả, Tọa Sơn Điêu không ngờ tay “Dương Tử Vinh” này lại khó nhằn như vậy, tiếp tục vặn vẹo: “Sao lại sùi bọt trắng ra thế kia?” Vương Văn Dũng liền cười: “Ăn nhiều muối khát nước, vừa uống một lon thuốc trừ sâu lân hữu cơ mới ra thế!” Trong hội trường lập tức tiếng vỗ tay như sấm động, bởi vì Vương Văn Dũng hết sức thông thạo các triệu chứng trúng độc của của loại chất độc khác nhau, lại có thể lập tức ứng khẩu đưa vào lời thoại, đằng sau chắc chắn phải có một bản lĩnh rất lớn.
(1) Methaqualone là một hợp chất tổng hợp trước đây từng được sử dụng làm thuốc an thần, sau bị cấm do có tác dụng hủy não và gây nghiện nhanh.
Buổi liên hoan kết thúc, Lôi Dung lập tức tìm hiểu lí lịch của Vương Văn Dũng, phát hiện ra anh ta không chỉ năng lực nghiệp vụ giỏi, hơn nữa còn là một con người “đa năng” : thi hùng biện đoạt giải quán quân, thi chạy xa giành giải ba thành phố, tham gia cuộc thi phiên dịch sách y cổ văn cũng giành giải thưởng… Thế là Lôi Dung mời anh ta, đi ăn cơm, có ý định chiêu mộ anh ta về làm cấp dưới, nào ngờ anh ta vừa ngồi xuống đã nói luôn:
- Chủ nhiệm Lôi, Trung tâm nghiên cứu pháp y của chị có thiếu người không? Nếu thiếu người, tôi tới chỗ chị, chị có cần không?
So với Vương Văn Dũng, quá trình Đường Đường đến làm việc với cô càng kịch tính hơn nữa.
Lôi Dung và Lâm Hương Minh, Lưu Tư Miễu được mệnh danh là “tam kiệt” trong lịch sử Đại học Cảnh sát, bởi họ đều tốt nghiệp từ ngôi trường này, đều chưa tới hai mươi tám tuổi đã danh tiếng lẫy lừng, trở thành những nhân vật quyền uy trong lĩnh vực điều tra hình sự, hơn nữa đều được Đại học Cảnh sát mời là giảng viên thỉnh giảng, nhưng thái độ của sinh viên với họ lại khác biệt rất lớn: Lâm Hương Minh vừa tới dạy, sinh viên nữ lập tức chen chúc trong giảng đường hệt như giao thông dịp Tết Nguyên đán; một buổi tọa đàm của Lưu Tư Miễu có thể khiến cho đám sinh viên ngồi kín hội trường nhìn ngắm đến nỗi mắc bệnh khô mắt cả loạt. Còn Lôi Dung lên lớp, giảng đường lúc nào cũng trống quá nửa chỗ ngồi, bởi vì cô giảng bài khá khô khan, lại toàn thuật ngữ chuyên ngành, nên chẳng thể nào gợi được niềm thích thú cho đám sinh viên.
Đường Đường là một ngoại lệ.
Gần như là ngay lần đầu tiên Lôi Dung lên lớp, cô nữ sinh xinh xắn đáng yêu như một nàng mèo Chinchilla này đã ngồi ở hàng đầu tiên, chống cằm nhìn cô say sưa, không biết là đang nghe giảng hay là đang ngắm nghía, đến mức khiến cho Lôi Dung cũng thấy ngại ngùng, phải hoàn toàn không nhìn cô ta mới có thể tiếp tục giảng bài được.
Nhưng Lôi Dung cũng để ý thấy, cô nữ sinh này chẳng bao giờ ghi chép bài giảng.
Sau khi hết giờ học, cô gọi cô ta lại:
- Trí nhớ có tốt cũng không bằng một chiếc bút hỏng, em nên ghi chép lại ý chính trong bài giảng của tôi.
Đường Đường đỏ bừng mặt, gật đầu.
Buổi học tiếp theo, trên bàn của Đường Đường quả nhiên đã đặt một cuốn tập, Lôi Dung vừa giảng bài, vừa kín đáo liếc qua khóe mắt quan sát cô ta, phát hiện cô ta đúng là có hí hoáy trong tập thật đấy, nhưng các nét bút hình như đều quá dài.
Tan học, cô đi xuống bục giảng, cầm cuốn tập lên xem, thấy trong đó lại là một bức chân dung của chính mình vẽ bằng bút chì, sống động như thật, hơn nữa ở rìa giấy còn vẽ một thiên sứ nhỏ mang đôi cánh, khiến cô trông giống hệt như Đức Mẹ Maria.
Lôi Dung dở khóc dở cười, nghiêm mặt phê bình Đường Đường một trận, nào ngờ cô nhóc này không những không hối lỗi, còn cười khúc khích nói:
- Cô Lôi, cô là thần tượng của em mà, vì vẽ cô mà em không tập trung nghe giảng được, cô dạy bù riêng cho em nhé, được không cô?
Lôi Dung thậm chí từng có lúc hoài nghi Đường Đường do gia cảnh nghèo túng nên mới tìm cách “bám” lấy mình, tranh thủ sau khi tốt nghiệp, nhờ mình giới thiệu để tìm lấy một công việc ngon lành, nhưng sau này biết được sự thật, lại hết sức bất ngờ. Bố của cô gái này là quan chức cấp cao trong ngành công an thành phố Thượng Hải, điều kiện gia cảnh cực tốt, căn bản không hề tồn tại vấn đề “khó tìm viêc”. Năm ngoái Đường Đường tốt nghiệp, trực tiếp tới tìm Lôi Dung, muốn tới làm việc ở Trung tâm nghiên cứu pháp y của cô. Lôi Dung nói chỗ tôi lương rất thấp cũng không đủ ổn định, em hoàn toàn có thể tìm một công việc tốt hơn… Đúng lúc đang nói chuyện, điện thoại đổ chuông, là bố của Đường Đường gọi tới, trực tiếp hạ lệnh: “Lôi Dung, tôi giao con gái tôi cho cô, cô dạy dỗ nó cho tử tế.” Lôi Dung chẳng biết làm thế nào, đành phải nhận Đường Đường.
Và Lôi Dung nhanh chóng phát hiện ra, cô gái nhát gan, lười nhác, không hề có chí tiến thủ trong nghiệp vụ này cũng không phải là hoàn toàn vô dụng: Thứ nhất, cô ta đa tài đa nghệ, coi cô như thần thánh, rất chăm chỉ bưng trà rót nước cho cô, nếu trong những lần tụ tập ăn uống, cô gắp món ăn nào nhiều hơn vài đũa, ngay ngày hôm sau cô ta sẽ tự tay nấu món này mang tới cho cô làm bữa trưa, mùi vị còn ngon hơn cả nhà hàng nấu. Thứ hai là cô ta có một bản lĩnh đáng nể, đó là luôn có thể kết hợp rất khéo léo tài tình giữa thời trang và công tác pháp y, điều này, đối với các bác sĩ pháp y hàng ngày ngồi lì trong phòng mổ chẳng biết gì đến bên ngoài, quả thực là đã có thêm một ô cửa sổ rực rỡ.
Mùa xuân năm nay có một vụ án, một cô gái chết ngay trong nhà, người bạn trai sống chung bị nghi ngờ mưu sát, nhưng anh ta kiên quyết khẳng định mình trong sạch. Công tác giám định tử thi không tìm được bất cứ vết thương nào, xét nghiệm chất độc cũng không phát hiện được gì, Lôi Dung đang vắt kiệt trí óc suy nghĩ, còn Đường Đường giở xem ảnh chụp hiện trường, bỗng bật ra một câu:
- Ồ, cô gái này là “tiền giả” !
- Tiền giả là gì? - Lôi Dung ngạc nhiên - Hiện trường không hề phát hiện ra tiền giả.
- “Tiền giả” là chỉ những người giả vờ tỏ ra sành điệu thời thượng! - Đường Đường cười khúc khích nói - Những người không có tiền nhưng lại muốn trở thành người sành điệu, thì chỉ có thể mua mấy thứ hàng nhái để thỏa cơn nghiện thời trang, ví dụ như loại tampon mà cô ta dùng, bề ngoài là hàng Pamela nhãn hiệu của Italia, thực ra là hàng nhái, trên bao bì của Pamela phải có một lớp hoa văn hình đuôi cá màu xanh da trời rất mảnh, còn cái này chỉ có màu nền mà không có hoa văn, cho nên là hàng giả, không biết là đồ dỏm móc ở đâu ra.
Lôi Dung liền chau mày, cầm lấy hồ sơ bệnh án khi cô gái này cấp cứu ở bệnh viện lên xem, trên cột tình trạng bệnh lí viết rất rõ: sốt, đau họng, nôn mửa liên tục, mê man bất tỉnh, da phát ban trên diện rộng…
Đây chẳng phải đều là biểu hiện điển hình của triệu chứng choáng sốc do trúng độc hay sao?
Cô lập tức kiểm tra âm đạo của người chết, phát hiện ra trong âm đạo xuất hiện một lượng lớn khuẩn cầu nho màu vàng, tiến hành so sánh với chiếc tampon lấy từ nhà vệ sinh trong nhà của nạn nhân, xác nhận đây là một vụ tai nạn hiếm gặp do sử dụng tampon chất lượng kém, khiến cho vi khuẩn bình thường trong âm đạo sinh sôi nhanh chóng, gây nhiễm độc máu dẫn đến tử vong…
Nghĩ tới Cao Đại Luân, Vương Văn Dũng và Đường Đường, cùng các đồng nghiệp khác đã cùng kề vai phấn đấu ở trung tâm nghiên cứu, Lôi Dung cảm thấy tâm trạng có phần nặng nề, cô đứng dậy, chùm sáng lọt vào qua những lỗ nhỏ trên cánh cửa sắt, chiếu dày đặc lên gương mặt trắng như tuyết của cô, khiến những hoang mang của cô kết thành mạng lưới: không biết mình sẽ bị đình chỉ chức vụ điều tra bao lâu, thời gian sắp tới, nếu trung tâm nghiên cứu xảy ra chuyện gì phiền phức, những người kia đã quen có mình che chở, liệu có thể vượt qua những cửa ải khó khăn hay không, mới đầu có lẽ không có vấn đều gì, họ sẽ bình tĩnh tuân theo những quy tắc và điều lệ mà mình đặt ra, tiếp tục tuần tự tiến hành công tác, nhưng nếu lâu dài thì sao? Anh Cao liệu có phát tác chứng cố chấp hay không? Vương Văn Dũng liệu có cưỡng lại được sự cám dỗ từ bên ngoài không? Đường Đường liệu có lười nhác hay không…
Đúng lúc này, lỗ khóa vang lên một tràng lách cách, cửa mở ra, Hồ Giai sắc mặt không vui xuất hiện trước mắt cô, trầm giọng nói:
- Cô có thể đi rồi!
Lôi Dung ngẩn người, cảm thấy thời gian tạm gian hình như ngắn ngủi quá, vừa đi ra ngoài vừa hỏi:
- Thế nào! Các anh đã làm rõ vấn đề rồi à?
- Làm rõ? Còn lâu! - Hồ Giai cười khẩy một tiếng - Tạm thời cho cô tự do thêm một thời gian nữa, để cô nghiêm túc kiểm điểm, không được nói năng hành động tùy tiện, càng không được làm những chuyện vô nghĩa khác.
Lôi Dung ngẫm nghĩ một lát mới hiểu ra, ý của hắn là bảo cô đừng có bỏ trốn. Cô liếc hắn một cái, rồi bước lên chiếc xe MPV Buick G18 màu xanh lam, hai viên cảnh sát mặc thường phục vừa áp giải cô tới vẫn đang ngồi trong xe.
Chiếc xe lái ra khỏi trụ sở làm việc rộng lớn và thần bí của Phòng 4, lên khỏi tầng hầm tối đen, chạy thẳng tới trục đường chính của thành phố. Lôi Dung nói với viên cảnh sát mặc thường phục ở bên cạnh:
- Có thể đưa tôi về trung tâm nghiên cứu không? Tôi phải xử lí một vài công việc.
Viên cảnh sát liếc cô một cái, rồi ra lệnh cho tài xế lái tới Trung tâm nghiên cứu.
Xuống xe, Lôi Dung đi vào bên trong, đẩy mở cánh cửa chính, trong lòng cô đột nhiên dấy lên một cảm giác bất an: cả tòa nhà im lìm như thể đã bị giết chết… Không phải kiểu yên tĩnh mà kỉ luật công tác yêu cầu, mà là sự im ắng chết chóc giống hệt khoang bụng trống rỗng còn sót lại sau khi móc hết ruột gan.
Chuyện gì thế này? Lẽ nào trung tâm nghiên cứu đã bị niêm phong để điều tra? Nhân viên đều đã giải tán hết rồi? Vấn đề của một mình mình tại sao phải liên lụy tới mọi người? Đang lúc cô đang hoang mang ngờ vực, đột nhiên nghe thấy từ trong phòng họp vang lên một giọng nữ:
- Thế nào? Tôi còn phải điểm danh từng người à?
Là giọng của Lưu Hiểu Hồng… Xem ra tất cả mọi người đều đã bị tập trung tới phòng họp.
Lôi Dung lặng lẽ đi tới trước cửa phòng họp, nhìn vào qua khe cửa, thấy bên trong đã ngồi kín những người, người nào người nấy sắc mặt tối sầm, cúi đầu không nói.
Phía trên đầu bàn họp hình bầu dục có mấy người đang ngồi, Lôi Dung chỉ nhận ra một người trong đó là Trưởng phòng Liêu, Lưu Hiểu Hồng ngồi ở ngay bên cạnh ông ta. Trưởng phòng Liêu đằng hắng lấy giọng rồi nói:
- Lôi Dung đã phạm phải sai lầm rất nghiêm trọng, đang bị bộ ngành có liên quan thẩm tra, chúng tôi không mong muốn vì một cán nhân mà đình đốn công việc, không mong muốn trung tâm nghiên cứu này của mọi người vì một người phạm pháp mà giải tán toàn bộ. Hi vọng mọi người tích cực chủ động vạch rõ ranh giới với Lôi Dung, mang theo nhiệt tình hăng hái vào trong công việc mới…
- Tôi xin được bày tỏ quan điểm trước! - Bất ngờ, Đường Đường đứng vụt dậy đầu tiên.
- Được! - Trưởng phòng Liêu vui vẻ cười nói - Chúng tôi hoan nghênh cô Đường phát biểu.
- Khi trung tâm nghiên cứu này thành lập, tôi còn chưa tốt nghiệp đại học, bởi vì tôi là sinh viên của chị Lôi Dung, cho nên thường xuyên giúp đỡ chị ấy, tận mắt nhìn thấy chị ấy chạy đôn chạy đáo vì chuyện phê duyệt giấy tờ, rát cổ bỏng họng vì chuyện thuê nhà, cầu cứu khắp nơi vì tập hợp vốn, lại càng dốc hết sức lực vào việc tiến cử nhân tài. Để thành lập được một cơ quan nghiên cứu pháp y hàng đầu trong nước, dùng từ vắt kiệt tâm huyết để hình dung về chị ấy là không hề nói quá chút nào. Chỉ nói riêng về thiết bị, từ chiếc cân nội tạng cho tới tủ lấy mẫu vật, từ tủ bảo quản mẫu parafin cho tới máy phân tích sắc ký Perkin Elmer, có thứ nào không phải là đích thân chị ấy đi lựa chọn mua về? Nếu tòa nhà này là một cái tổ yến, thì tất cả đều là do chị Lôi Dung kết từng sợi từng sợi lông vũ xây thành. Nửa năm đầu khi trung tâm nghiên cứu mới thành lập, chị ấy chưa bao giờ ra về trước mười hai giờ đêm, thi thể phân hủy thối rữa, cơ quan pháp y nhà nước không chịu nhận, đều đưa tới chỗ chúng ta, chị Lôi Dung chưa bao giờ từ chối một thi thể nào, chúng ta vừa ngửi thấy mùi đã nôn ọe, còn chị ấy khi giám định tử thi thậm chí không chịu bôi dầu gió vào dưới mũi, nói là sợ ảnh hưởng tới khứu giác, không ngửi thấy mùi của chất độc… - Một Đường Đường ngoan ngoãn dịu dàng, trong chớp mắt đã vụt trở nên ghê gớm, khinh miệt nói với trưởng phòng Liêu - Các vị nói chị Lôi Dung phạm pháp gì đó, tôi không tin, các vị muốn bá chiếm trung tâm nghiên cứu này thì cứ bá chiếm đi, nhưng bắt tôi vạch rõ ranh giới với chị Lôi Dung, tôi không làm được!
- Cô… cô! - Trưởng phòng Liêu biết cô nhóc này có chỗ chống lưng vững chắc, tốt nhất không nên dây vào, nên nuốt nước bọt đánh ực, sầm mặt nói:
- Cao Đại Luân, thái độ của anh thế nào?
Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Cao Đại Luân ngồi ở góc tường.
Anh ta vốn đang ngồi co ro, giống như muốn biến mình thành một nhành cỏ dại, nghe thấy trưởng phòng Liêu nhắc tới tên mình, thì sững người, ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt hả hê đắc ý của Lưu Hiểu Hồng. Cái miệng dẩu nhọn hoắc của anh ta run lên một chốc, rồi cúi đầu nói khẽ:
- Tôi… tôi phục tùng quyết định của cấp trên.
- Anh nói cái gì? - Đường Đường không dám tin vào tai mình - Anh Cao, cái khí khái ngày xưa của anh biến đi đâu mất rồi?
- Tốt lắm! - Trưởng phòng Liêu không nhịn được đập mạnh tay xuống bàn - Đồng chí Cao Đại Luân đã nêu tấm gương tốt cho chúng ta… Hiểu Hồng này, tôi nghe nói thời gian trước đây anh Cao và em có một vài mâu thuẫn lặt vặt trong công việc, bây giờ em đã được bổ nhiệm làm chủ nhiệm trung tâm nghiên cứu rồi, hi vọng em và tất cả các đồng chí, bao gồm cả anh Cao, hãy đoàn kết tốt!
Vốn dĩ cứ ngỡ Cao Đại Luân thường ngày cứng đầu khó ưa sẽ làm mình khó xử trước mặt mọi người, bây giờ lại là người đầu tiên “nhượng bộ” , hơn nữa xét về tư cách hay về năng lực, anh ta đều có thể phát huy “vai trò đầu tau” nhất định, Lưu Hiểu Hồng hết sức vui mừng, nói:
- Chắc chắn rồi, chắc chắn rồi…
- Anh Cao, anh còn có lương tâm không hả? Trước kia chính là chị Lôi Dung đã tận tay đề bạt anh từ một pháp y tầm thường ở huyện lỵ lên tới vị trí hiện tại, sao anh lại có thể vong ân bội nghĩa đến thế? - Đường Đường giận dữ trách mắng - Mọi người đừng nên khom lưng uốn gối giống như anh ta, hãy đi theo tôi, chúng ta cùng rời khỏi chỗ này, thành lập một trung tâm nghiên cứu khác, đợi chị Lôi Dung trở về.
- Không, em nên ở lại
Từ cửa phòng đột nhiên vang lên giọng nói ôn hòa mà kiên quyết của Lôi Dung.
Tất cả mọi người đều rào rào đứng bật lên, trong những ánh mắt nhìn về phía cô, có vui mừng, có hổ thẹn, có kinh ngạc, có ngờ vực, có sợ hãi.
Đường Đường gần như lao vọt tới, ôm chặt lấy cánh tay Lôi Dung lắc thật mạnh:
- Chị ơi, chị ơi, họ đã trả lại sự trong sạch cho chị rồi phải không? Em biết ngay là chị chắc chắn không sao hết, chắc chắn không sao hết…
Lôi Dung cười, vỗ vỗ lên mu bàn tay cô ta, sau đó đưa mắt nhìn khắp lượt tất cả mọi người có mặt, chậm rãi nói:
- Bây giờ, tôi đang ở trong giai đoạn đình chỉ chức vụ điều tra… Tuy tôi đã không còn là chủ nhiệm ở đây nữa, nhưng tôi vẫn chân thành khẩn cầu mọi người hãy ở lại, ở lại đây công tác cho thật tốt. Công việc của bác sĩ pháp y rất mệt mỏi, rất vất vả, bị mọi người cho là thứ nghề nghiệp “bẩn thỉu nhất, mệt mỏi nhất, xui xẻo nhất” , nhưng họ không biết được rằng, cái chết, là một sự việc cực kì hệ trọng, nếu như mỗi một sinh mệnh đều là một hình ảnh avatar đầy màu sắc, thì cái chết sẽ biến họ thành màu xám xịt của trạng thái offline, và cái chết không rõ ràng sẽ là màu đen tối hoàn toàn, có lẽ chúng ta không thể khiến cho sinh mệnh sắp chết hồi sinh trở lại như bác sĩ, nhưng ít nhất có thể khiến cho thế giới này không phải đen tối hoàn toàn… Bác sĩ pháp y chính là người cò kè từng ly từng tí với bóng tối, cho nên, chúng ta quyết không được bỏ cuộc, cho dù, cho dù…
Cô không nói tiếp được nữa, hàng mi xinh đẹp lặng lẽ cụp xuống.
Cho dù các người có cướp đoạt toàn bộ ý nghĩa của tôi.
Cô xoay người, đơn độc đi ra phía cầu thang, nhịp bước vững chãi và đơn điệu men theo cầu thang tiến lên tầng hai.
Cả một phòng họp kín mít những người, hồi lâu, giống như thể bị đóng băng, không hề nhúc nhích.
Lôi Dung đi vào văn phòng của mình, tìm một chiếc túi xách to, bắt đầu sắp xếp một số đồ đạc vào bên trong. Lúc sắp thu dọn xong xuôi, cô đột nhiên cảm thấy sau lưng có người, vừa quay lại, liền nhìn thấy Cao Đại Luân sắc mặt hết sức hổ thẹn đứng ở cửa phòng.
- Chủ nhiệm… tôi có lỗi với cô. - Vẻ mặt của anh ta vô cùng khổ sở, nhưng lại không biết nói gì, hồi lâu mới run run nói tiếp - Chỉ vì tôi không muốn lại quay trở về cái huyện lỵ bé xíu ấy…
- Anh Cao, anh thật ngu ngốc!
- Hả? - Cao Đại Luân sững sờ, Lôi Dung từ xưa đến nay chưa bao giờ nói với đồng nghiệp bằng giọng điệu thế này, lại càng không bao giờ mắng chửi người khác “ngu ngốc”.
- Chẳng lẽ anh chưa từng nghĩ rằng, sau khi tôi đi khỏi, trung tâm nghiên cứu phải làm thế nào mới có thể tiếp tục vận hành bình thường được hay sao? - Lôi Dung đi tới trước mặt anh ta trách móc - Giả sử tất cả các anh đều nhất thời nóng nảy, bỏ đi theo tôi hết, thì một là tôi tới bản thân sẽ như thế nào cũng không biết, càng không đủ khả năng chăm lo cho các anh được; hai là trung tâm nghiên cứu này chắc chắn sẽ phải tan rã, thế thì tất cả những gì chúng ta đã phấn đấu trước đây đều sẽ kết thúc trong thất bại, đó mới là điều tôi không muốn nhìn thấy nhất! Cho nên những người cốt cán như anh, Đường Đường, và cả Văn Dũng nữa, buộc phải ở lại! Tôi tưởng anh hiểu rõ điều này mới chủ động bày tỏ thái độ, nhẫn nhục gánh vác trọng trách mà ở lại, nào ngờ anh lại chẳng hiểu gì hết, còn xin lỗi tôi, như thế không phải là ngu ngốc, còn là cái gì?
Cao Đại Luân đờ đẫn.
- Còn nữa, hai gói hàng đựng xương người chính là khúc mắt lớn của tôi. - Trong giây lát, ánh mắt Lôi Dung có phần mờ mịt, dường như đột ngột rơi vào cơn ác mộng - Chúng được gửi chuyển phát nhanh tới cho đích danh tôi, sau khi tôi đi, không biết kẻ gửi hàng sẽ dừng tay hay là sẽ tiếp tục gửi hàng tới? Cho tới hiện giờ, hắn không cho chúng ta bất cứ manh mối quan trọng nào… Rốt cuộc hắn đã giết mấy mạng người? Tại sao hắn lại cứ liên tục gửi những món hàng khủng khiếp như thế tới cho tôi? Rốt cuộc hắn muốn chơi trò gì? Một tên hung thủ ném quần áo dính mùi của mình tới trước mũi chó săn, sẽ hung ác, điên cuồng và xảo trá đến mức nào? Anh Cao, sau khi tôi đi, trong công việc hàng ngày, anh phải đặc biệt chú ý liệu có gói hàng thứ ba gửi tới nữa hay không…
- Ờ… Cô yên tâm. - Cao Đại Luân nghẫm nghĩ một lát, rồi nói tiếp một câu cứng nhắc - Có gì không hiểu, tôi sẽ hỏi cô.
Ánh mắt giao nhau, đã ngầm hiểu ý.
Lôi Dung mỉm cười khẽ gật đầu.
Không biết từ lúc nào, Đường Đường và Vương Văn Dũng cũng đã tới trước cửa phòng.
- Thôi, tôi phải đi dây. Đến khi điều tra kết thúc, sẽ quay trở lại. - Lôi Dung bước ra khỏi cửa, Vương Văn Dũng bèn giật lấy chiếc túi trong tay cô, rồi cả ba người cùng đưa cô xuống dưới tầng.
Gần như tất cả nhân viên đều đứng ở sảnh tầng một, ngước nhìn Lôi Dung đang từng bước đi xuống cầu thang.
Lôi Dung chợt cười, nói:
- Làm gì thế này? Có phải tôi không quay lại nữa đâu… Mọi người hãy mau đi làm việc thôi.
Nhưng không một ai bước đi, mỗi một ánh mắt đều tràn đầy lưu luyến.
Lôi Dung biết, trong những ánh mắt đó hàm chứa những tình cảm ra sao… Trung tâm nghiên cứu pháp y này, bắt đầu từ ngày thành lập, số phận đã long đong trắc trở: nhiều cơ quan pháp y nhà nước nhảy ra biện luận chứng minh về tính chất phi pháp của nó cứ như tung quân bao vây tiêu diệt, các phóng viên pháp luật lao tâm khổ tứ săn lùng chứng cứ cho thấy Lôi Dung lợi dụng việc giám định tử thi để kiếm tiền… Cho dù khó khăn chồng chất, nhưng Lôi Dung chưa bao giờ có một lời oán thán, vẫn âm thầm dẫn dắt mọi người liên tục tiến lên, dần dần được xã hội chấp nhận. Trong lòng toàn thể đồng nghiệp, cô không những là một nhà lãnh đạo xuất sắc, cực kì nghiêm cẩn, giỏi chuyên môn, mà còn là một người chị điềm đạm, một cô em gái nhã nhặn và một người bạn tri kỉ, bất kể là trong cuộc sống gặp phải trắc trở gì, trong công việc gặp phải khó khăn gì, đều có thể được cô giúp đỡ hoặc tiếp thêm sức mạnh, bước chân vững vàng của cô khiến cho tất cả những người theo đuổi công việc này tin chắc rằng: con đường phía trước rất tươi sáng, hướng đi của họ hoàn toàn chính xác.
Thế nhưng, hiện giờ, người dẫn đường lại sắp ra đi.
Lôi Dung mỉm cười với từng người một, nhưng lại không bắt tay nói tạm biệt với bất kì ai, chỉ là sau khi bước qua tượng đồng của Tống Từ, cô có ngoái lại nhìn chăm chú một thoáng, sau đó dứt khoát và quả quyết đi ra khỏi tòa nhà.
Chậm lại một chút, chậm lại thêm chút nữa, bước chân ra đi càng kiên định, bước chân rời xa lại càng do dự, thực ra trong lòng cô lưu luyến biết bao nhiêu. Biết bao nhiêu ngày biết bao nhiêu đêm, những vui mừng do bất ngờ phát hiện ra vết thương bé xíu ẩn giấu cực sâu trong khi giám định tử thi, nổi giận vì Đường Đường quên dùng nước muối sinh lí rửa đi vết máu trong thí nghiệm phân tích, đau đầu vì kính hiển vi phân cực bị trục trặc không kiểm tra ra được vạch hấp thu đặc biệt, tranh luận với Cao Đại Luân vì một từ ngữ trong biên bản giám định tư pháp, dù có vất vả mệt nhọc tới đâu, cũng sẵn sàng chịu đựng… Bây giờ, những việc này đều đã trở thành quá khứ.
Đường phố lúc chập tối, đèn đường vẫn chưa bật sáng, từng dãy tường ốp gạch đỏ thấp lè tè trông như có phần lạnh lẽo, những vết rạn nứt tích tụ theo năm tháng trên mặt tường giống hệt như dấu vết thời gian. Cô nhìn chúng, giống như đang hồi tưởng lại từng phút từng giờ từ sau khi đứa con mình chào đời.
Thôi, đi thôi, cho dù lưu luyến đến đâu, trung tâm nghiên cứu cũng không còn là đứa con của cô nữa… Bây giờ tốt nhất nên nghĩ thử xem nên cứu Mã Tiếu Trung như thế nào đây.
Trên một sạp báo ven đường, các loại báo buổi tối hôm nay đã được bày ra, Lôi Dung trong lòng rối bời, muốn dịch chuyển sức chú y, liền mua một tờ “Tinh nhanh Yên Kinh” , vừa cầm trong tay liếc nhìn qua, thình lình hóa đá.
“Nữ bác sĩ pháp y nổi tiếng chỉ đạo thuộc hạ hành hung phóng viên.”
Dòng tít to tướng giống như viên gạch đập thẳng vào hai mắt cô, bên dưới còn có một dòng tiêu đề phụ: “Đã bị đình chỉ chức vụ điều tra vì nghi ngờ có liên quan tới vụ án cố ý giết người.”
Đăng kèm tấm ảnh Vương Tuyết Nha đánh tay phóng viên kia ngã nhào xuống đất, xem ra khi đó, ở gần đấy còn có một phóng viên nhiếp ảnh khác ẩn núp mà họ không phát hiện ra.
Rốt cuộc thì họ muốn làm gì? Đeo bám dai dẳng không chịu buông tha, muốn dồn cô vào chỗ chết?
Đèn đường đã bật sáng, quầng sáng lờ mờ vàng vọt hắt lên mặt Lôi Dung, các đường nét khuôn mặt đổ bóng khuất khúc, khiến cho khuôn mặt vốn dĩ luôn rất đỗi dịu dàng bỗng trở nên nghiêm nghị khác thường, giống như một con hươu mẹ bị dồn vào đường cụt.
Không thể để mặc cho họ tiếp tục được nữa.
Cô cầm điện thoại di động lên, dứt khoát bấm số của Hô Diên Vân.