Lời Nguyền Của Hoàng Đế

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13
Vụ Án Kì Lạ Mười Bốn Năm Về Trước.

❊ ❊ ❊

“Phàm là bị vật khác làm tổn thương, nếu là ở đầu, da ở đầu không bị rách, chắc chắn sẽ tổn thương tới xương thịt. Nếu bị thương ở những chỗ yếu hiểm khác, thì lập tức khám nghiệm kĩ càng.” “Tẩy oan lục” quyển 4, “Khám nghiệm vết thường gây tử vong do tay chân và vật khác”

Quách Tiểu Phần buồn bã xuống dưới tầng, đầu cúi gầm đi ra cổng chính của bệnh viện, đột nhiên nghe thấy đằng sau có tiếng bước chân của mấy người, họ vừa đi vừa bàn bạc chuyện gì, giọng nói của một người trong số đó nghe rất quen tai, vừa quay đầu lại nhìn, lại là Diêu Viễn.

Cả hai đều sững người. Diêu Viễn vội vàng giải thích với Vương Tuyết Nha đi bên cạnh mình:

- Tổng giám đốc Vương, đây là bạn gái của em, cô ấy... cô ấy tới đón em.

Vương Tuyết Nha cười nói:

- Cô cậu tình cảm quá nhỉ, thôi, cậu đi cùng với cô ấy trước đi, sáng mai nhớ đi làm đúng giờ nhé. - Sau đó, cùng với một người gầy gò thấp bé vội vàng đi ra bãi đỗ xe.

- Sao em lại ở đây? - Diêu Viễn có vẻ không vui - Bây giờ đã mấy giờ rồi, em còn chưa về nhà, lỡ xảy ra chuyện gì thì biết làm thế nào.

- Em là phóng viên, nhiều khi muộn hơn thế này còn phải ra ngoài lấy tin, nếu anh biết lo lắng cho em, thì hai năm trước đã không bỏ lại em một mình mà đến Thượng Hải. - Quách Tiểu Phần bực bội vặt lại.

Bệnh viện ban đêm vô cùng yên tĩnh, cuộc cãi vã của hai người giống như đã xé rách thứ gì đó, khiến sự im lặng tiếp theo trở nên vô cùng chống chếnh.

Hồi lâu, họ cứ thế đứng mặt đối mặt, nhưng không ai nhìn vào mắt ai, sau cũng vẫn là Diêu Viễn lên tiếng trước:

- Tiểu Tiểu, chúng ta có thể nói chuyện tử tế, không cãi vã không?

Quách Tiểu Phần hít sâu vào một hơi:

- Em tới bệnh viện là để thăm một bệnh nhân... Tại sao muộn thế này rồi mà anh cũng ở đây?

Diêu Viễn đáp:

- Công ty anh sáng nay vừa tổ chức họp báo, kí hợp đồng hợp tác chiến lược với bệnh viện này, cùng khởi động dự án hợp tác Công trình đổi mới sức khỏe. Anh cùng với tổng giám đốc Vương vừa nãy tới tìm viện trưởng để bàn bạc chi tiết về vấn đề hợp tác.

Quách Tiểu Phần thoáng kinh ngạc:

- Trong buổi họp báo buổi sáng, tổng giám đốc Tiền Thừa của công ty anh vừa mới đột tử cơ mà? Tại sao vẫn còn tâm trí để làm việc này?

- Đài hóa thân hoàn vũ núi Bát Bảo ngày nào cũng hỏa táng người chết, trái đất vẫn cứ quay đều đấy thôi. - Diêu Viễn nói - Chuyện tang lễ, công ty đương nhiên có người chuyên trách, còn Công trình đổi mới sức khỏe là việc lớn, không thể dừng lại được, hội đồng quản trị đã ủy nhiệm cho tổng giám đốc Vương toàn quyền xử lí. Phía bệnh viện cũng hết sức coi trọng lần hợp tác này, cái ông gầy gầy thấp thấp lúc nãy là trợ lí viện trưởng Trương Văn Chất, phụ trách phối hợp với bên anh để xử lí việc này.

- Công trình đổi mới sức khỏe là cái gì thế? - Quách Tiểu Phần hỏi.

Diêu Viễn giới thiệu sơ qua một lượt, Quách Tiểu Phần càng nghe, đôi mày càng nhíu chặt lại, nghe xong, cô nói:

- Diêu Viễn, em làm phóng viên cho báo pháp luật, không hiểu lắm về y tế, nhưng mấy năm gần đây hoạt động buôn bán nội tạng người vô cùng ngang ngược, những kẻ phạm pháp chỉ vì nguồn lợi nhuận khổng lồ mà thậm chí tới mức bắt cóc người đi đường ngay giữa thanh thiên bạch nhật rồi đánh thuốc mê lấy thận, nghĩ mà căm phẫn... Cái “Công trình đổi mới sức khỏe” của các anh, nói trắng ra chính là thay linh kiện cho người ta, thế thì linh kiện từ đâu ra? Nguồn cung cấp là ai? Anh cũng biết phải không?

Diêu Viễn nhìn cô, lạnh lùng đáp:

- Đây là bí mật kinh doanh của công ty.

- Điều này không nên là bí mật. - Quách Tiểu Phần nghiêm nghị nói - Như thế thì có khác gì thuốc Tây không ghi rõ thanh phần thuốc, thực phẩm không ghi rõ hàn lượng chất phụ gia, đều là không được phép. Phẫu thuật cấy ghép nội tạng mà không rõ nguồn cung cấp là việc phi pháp, Diêu Viễn, anh phải thật cẩn thận, đừng nhúng tay vào quá sâu, nếu phát hiện ra tình hình gì bất thường, hãy kịp thời nói với em...

- Sau đó em viết bài, mang đi thi thố vinh danh? - Diêu Viễn châm biếm - Nhà báo ưu tú Quách Tiểu Phần đúng là yêu nghề thật đấy nhỉ.

Quách Tiểu Phần cảm thấy lửa giận bắt đầu bốc lên ngùn ngụt trong lòng, cô nhắc nhở Diêu Viễn, thuần túy là lo sợ anh bị lôi kéo vào vụ việc phi pháp, vậy mà lại bị hiểu lầm tai hại:

- Diêu Viễn, trước khi tốt nghiệp đại học, chúng ta đã từng nói, nếu như tương lại tìm được một công việc tốt, nhưng yêu cầu của nghề nghiệp lại trái ngược với chuẩn mực đạo đức thì phải làm thế nào? Em nhớ khi ấy, anh vô cùng kiên định nói rằng, thà nghỉ việc cũng phải giữ vũng đạo đức, tại sao bây giờ anh lại biến ra thế này?

- Em nghĩ em vừa mới tốt nghiệp đại học sao? Em nghĩ em vẫn là một sinh viên mù tịt sự đời sao? - Diêu Viễn cười khẩy - Chuẩn mực đạo đức ấy à, toàn bộ đều là nhảm nhí hết, còn chẳng đáng giá dăm xu lẻ.

Quách Tiểu Phần càng nghe, trái tim càng nguội ngắt, cô chua xót ghê tởm, nhưng lực bất tòng tâm, chỉ còn biết đờ đẫn nhìn con người đã từng thân thuộc mà nay thành xa lạ kia, rất lâu, sau đó xoay người, lặng lẽ đi ra khỏi cổng bệnh viện.

Diêu Viễn vẫn đứng nguyên tại chỗ, câm lặng nhìn theo bóng hình cô, giống như nhìn một quãng thời gian đã mất.

Quách Tiểu Phần men theo tường bao của bệnh viện đi được một đoạn rất xa, đột nhiên sực nhớ tới lời dặn dò của Lôi Dung trước lúc bỏ đi, bèn lấy điện thoại ra gọi cho Hô Diên Vân, rất lâu mới thấy bắt máy, giọng nói bên kia nghe nặng nề và nhừa nhựa, rõ ràng là của người bị lôi dậy giữa cơn mơ:

- Tiểu Phần hả... chuyện gì thế?

- Em làm mất giấc ngủ của anh rồi, xin lỗi anh nhé!

Rồi Quách Tiểu Phần kể lại một lượt chuyện Lôi Dung vừa nãy tới bệnh viện thăm bà ngoại, cùng lời nhắn của cô trước khi vội vàng bỏ đi, thấy đầu bên kia im lặng, cô tưởng là anh đã gác máy, vội vàng “a lô, a lô” liền hai tiếng, Hô Diên Vân tỏ ra bực bội:

- Anh đây, đợi một chút, anh suy nghĩ... em nói Lôi Dung bỏ đi rất vội vàng, khi đó có xảy ra tình huống gì đặc biệt không?

Quách Tiểu Phần ngẫm nghĩ:

- Không có... Sau khi chị ấy đi rồi, em rất băn khoăn, còn gọi vào di động của chị ấy, nhưng đã tắt máy.

- Chị ấy cũng có điện thoại, lại không tự mình gọi cho anh từ biệt, cũng không gửi tin nhắn, còn tắt máy nữa, lẽ nào là điện thoại hết pin? Chị ấy đi rất vội vàng, còn nói sẽ quay về miền nam, chỉ khi bị bức hại hoặc phải đối mặt với mối nguy hiểm cực lớn, chị ấy mới sử dụng biện pháp này, vậy thì điện thoại di động của chị ấy không phải là hết pin, mà là lo sợ bị theo dõi... - Hô Diên Vân lẩm bẩm một mình - Phải rồi, Tiểu Phần, hai hôm nay anh ở trong bệnh viện trông bà ngoại, không xem tin tức, có phải là lại xảy ra chuyện gì có liên quan tới Lôi Dung không?

- Có đấy. - Quách Tiểu Phần liền kể cho Hô Diên Vân nghe một loạt sự việc, cái chết đột ngột của Tiền Thừa, Lôi Dung giám định tử thi ở hiện trường, có người loan tin nghe thấy “dự đoán tử vong”...

Hô Diên Vân đột nhiên trở nên căng thẳng:

- Tiểu Phần, bây giờ em vẫn đang ở gần bệnh viện Số 1 thành phố phải không... Được rồi, bên cạnh bệnh viện có một cửa hàng KFC rất lớn mở cửa hai mươi tư trên hai mươi tư, em ở đó chờ anh, anh lập tức bắt taxi tới đó tìm em.

Bỏ điện thoại xuống, Hô Diên Vân vội vàng khoác áo chuẩn bị ra khỏi nhà, cảm thấy đầu óc mụ mị, nặng trịch, lại hơi khát nước, liền cầm lấy 1 li thủy tinh lớn vào trong bếp, định lấy ít nước để uống cho mát, chẳng biết sợi thần kinh nào nối nhầm, lại nhất cả bình nước lên quá trán dội ngược xuống, đến khi ướt sũng mới kêu lên oai oái, dở khóc dở cười đưa tay vuốt mặt, nhưng dù sao cũng tỉnh táo hơn một chút.

Anh nghĩ thầm: “Áp lực mà Lôi Dung phải đối mặt gần đây vừa có dư luận, cũng có cạm bẫy nguồn gốc bất minh, và việc cô vội vàng bỏ trốn, chắc chắn không phải là do nguyên nhân thứ nhất, có lẽ là do nguyên nhân thứ hai. Việc cô lo sợ điện thoại di động bị theo dõi càng chứng tỏ cho điểm này, thế thì Lôi Dung “về miền nam” , chắc chắn sẽ không đi máy bay, đi tàu hỏa, mà có lẽ là thông qua Khê Hương Xá để đi theo “con đường bí mật”...

Nghĩ tới đây, anh gọi một cuộc điện thoại tới quán trà Ngọc Phù Các - nơi đó bề ngoài là quán trà, nhưng lại là trạm liên lạc bí mật của Khê Hương Xá tại thành phố này. Người nghe điện thoại là giám đốc của quán trà Hầu Chí Hoa, biệt danh là Hầu Tử, là một người cực kì thông minh lanh lợi. Lúc này, vọng lại trong điện thoại là một giọng nói vô cùng giận dữ:

- Hô Diên, chỗ chúng tôi đang bị người ta lục soát đấy.

Hô Diên Vân hết sức kinh ngạc:

- Đã xảy ra chuyện gì?

- Vừa nãy, quán đang định đóng cửa nghỉ, đột nhiên có mấy người xông vào, chẳng nói năng gì lập tức yêu cầu lục soát, tôi bảo họ đưa lệnh khám xét ra, họ nói là do Danh Minh Quán phái đến, tôi nói đã là anh em trong Tứ Đại, càng phải nể mặt nhau chứ, không thể nói lúc soát là lục soát ngay được. Ngon chưa, tóm gáy tôi quăng sang một bên, tất cả các nhân viên đều tập trung tới tầng một, điện thoại không cho tôi nghe, không cho tôi gọi điện ra ngoài, bây giờ bọn họ vẫn đang lục lọi tanh bành kia kìa.

Hô Diên Vân lập tức nổi giận:

- Cô gọi người đứng đầu của họ lại đây, tôi nói chuyện với hắn.

Hầu Tử đưa thẳng điện thoại cho Quách Vĩ ở bên cạnh, khinh khỉnh hất cằm:

- Ê, tìm anh này.

Quách Vĩ cầm lấy điện thoại vừa nói một tiếng “a lô” , Hô Diên Vân liền giận dữ ra lệnh:

- Dẫn người của anh cút ngay.

Quách Vĩ nổi nóng:

- Anh là ai?

- Tôi là Hô Diên Vân, không biết thì cứ đi hỏi Ái Tân Giác La Ngưng. - Hô Diên Vân ngạo mạn nói - Nếu là cô ta bảo cậu tới lục soát Ngọc Phù Các, cậu lập tức gọi điện thoại bảo cô ta, giữa Tứ Đại chỉ hợp tác chứ không phá đám, đó là qui tắc tối thiểu nhất trong giới suy lý Trung Quốc, nếu cô ta muốn phá hoại thì cân nhắc cho kĩ càng, xem có đủ năng lực gánh vác hậu quả hay không.

Sau đó thẳng tay cúp máy.

Quách Vĩ ngây ra một lúc. Từ trước tới giờ, anh ta làm việc rất nghiêm túc cẩn thận, nhưng lần này lại gây ra rắc rối lớn rồi, mệnh lệnh lục soát Ngọc Phù Các đích thực là do Ngưng đưa ra, sau khi phát hiện Lôi Dung chạy trốn, Ngưng lập tức cho rằng Lôi Dung có khả năng sẽ lợi dụng “con đường bí mật” của Khê Hương Xá để chạy xuống miền nam, nên phái Quách Vĩ nhanh chóng tới Ngọc Phù Các, giả vờ làm khách hàng vào trong kiểm tra thử xem sao. Nhưng khi tới nơi, thấy Ngọc Phù Các sắp đóng cửa, trong lúc cấp bách, không kịp suy nghĩ kĩ lưỡng, liền dẫn người xông thẳng vào trong xưng tên tuổi... Đương nhiên anh ta biết rõ Hô Diên Vân là ai, cho nên sau khi bị chửi mắng phủ đầu, lại cứ đứng ngây ra không biết phải làm gì.

- Này, sao còn chưa dẫn người của anh đi? - Hầu Tử bóp gáy, đắc ý hỏi

Quách Vĩ trừng mắt nhìn cô một cái, rồi khoát tay, dẫn người rời khỏi Ngọc Phù Các.

Hầu Tử vội vàng gọi điện thoại báo cáo với Hô Diên Vân, lúc này Hô Diên Vân đã ngồi trên xe taxi:

- Họ chưa đi xa đâu, chắc chắn vẫn đang mai phục ở gần đó.

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? - Hầu Tử ngơ ngác không hiểu.

Nghe giọng điệu của cô, dường như hoàn toàn không biết chuyện của Lôi Dung, chẳng lẽ Lôi Dung chưa hề tới Ngọc Phù Các? Thế cô ấy xuống miền nam bằng cách nào? Danh Minh Quán nửa đêm xông vào Ngọc Phù Các, lẽ nào muốn tìm kiếm tập hồ sơ tuyệt mật? Đáng lý ra họ phải biết tập hồ sơ đó không thể nào cất ở đây được chứ...

Hô Diên Vân càng nghĩ càng rối, đành phải nói sơ qua:

- Hầu Tử này, cô hãy gọi điện thoại cho tổng bộ Khê Hương Xá, nói với Dư Như: phải bảo vệ Lôi Dung... Nếu gặp khó khăn gì không thể giải quyết được, cứ hỏi tôi.

Hô Diên Vân là nhà suy lý độc lập, từ chối tham gia bất cứ phe phái nào trong Tứ Đại, với mỗi phái đều ít nhiều có chút quan hệ, trong đó với Khê Hương Xá là thân thiết nhất, nên Hầu Tử vui vẻ trả lời:

- Anh cứ yên tâm.

Nhìn màn đêm nặng nề bên ngoài cửa xe, Hô Diên Vân biết, đây là thời khắc cực kì nguy hiểm, không được đi sai dù chỉ một bước. Nể sợ uy danh của mình, Quách Vĩ đã dẫn người ra khỏi Phù Ngọc Các, nhưng chắc chắn họ vẫn còn giám sát ở gần đó, đợi Lôi Dung tự chui đầu vào lưới. Trong tình hình này, buộc phải có một trợ thủ trong nội bộ giới cảnh sát, trợ thủ phải có đủ can đảm để bất chấp tất cả bảo vệ Lôi Dung. Trước đây, có thể tìm Lâm Hương Minh, còn bây giờ, người anh có thể nghĩ ra, chỉ có Lưu Tư Miễu...

Quách Tiểu Phần ngồi bên cạnh cửa sổ quán KPC, chậm rãi nhấp một li chocolate nóng, nhìn sang dãy nhà một tầng khấp khểnh bên kia đường, con ngõ hun hút trông u ám dị thường, vài cây cổ thụ chìa ra những chạc lớn trông như màn đêm rách toạc... Đang suy nghĩ miên man, trước mặt bỗng có một người ngồi xuống, cô đưa mắt nhìn, là Lưu Tư Miễu, trong lòng lập tức cảm thấy ấm áp trở lại, bèn mỉm cười hỏi:

- Sao cậu lại tới đây?

- Có người gọi điện thoại cho tớ, nói Lôi Dung xảy ra chuyện, muốn cùng bàn bạc với tớ, vừa hay tớ đang trực ban ở Sở Công an thành phố, dù sao cũng chẳng xa xôi gì, liền lái xe tới đây xem thử. - Lưu Tư Miễu cố tình chỉ nói sơ qua.

Lúc này, Hô Diên Vân cũng đã đi vào, tiến lại gần hai người. Đây là bàn dành cho bốn người, Lưu Tư Miễu và Quách Tiểu Phần đang ngồi đối diện, anh do dự một lát rồi ngồi xuống bên cạnh Lưu Tư Miễu. Lưu Tư Miễu lập tức nhích ghế sang bên cạnh, khiến cho Hô Diên Vân vô cùng bối rối.

Quách Tiểu Phần biết, vì chuyện của Lâm Minh Hương, Lưu Tư Miễu vô cùng căm hận Hô Diên Vân, nhưng đành phải coi như không nhìn thấy, kể lại một lượt chuyện Lôi Dung tới bệnh viện Số 1 thành phố vừa nãy.

Lưu Tư Miễu càng nghe càng kinh ngạc, đợi cô nói xong, cũng kể lại tỉ mỉ chuyện mình đã hai lần bị Lôi Dung gọi tới giám định bưu kiện chuyển phát nhanh đựng xương người. Quách Tiểu Phần cầm một cây bút vạch ra những mốc thời gian và nội dung quan trọng lên giấy, cuối cùng chau mày nói:

- Không hiểu sao em cảm thấy đầu óc cứ ù đặc, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, tại sao chị Lôi Dung lại khốn đốn suốt từ trong ra ngoài thế... Còn nữa, gói bưu kiện chuyển phát nhanh đựng xương người thứ ba đã gửi tới chưa?

Lưu Tư Miễu lắc đầu:

- Mấy hôm nay trong thành phố xảy ra mấy vụ án mất tích nhân khẩu không thường trú, tớ bận tối mắt, Lôi Dung không tìm tớ, tớ cũng không chủ động hỏi, không nghe được tin tức gì mới.

Hô Diên Vân kể lại chuyện Lôi Dung hai ngày trước tới bệnh viện tìm mình, Quách Tiểu Phần và Lưu Tư Miễu nghe xong, đều im lặng hồi lâu.

- Câu “không phải đằng sau mỗi một mảnh xương người đều có một người bị hại” mà anh nói rất chí lí. - Quách Tiểu Phần hết sức khâm phục nhìn Hô Diên Vân - Vấn đề là ở chỗ, nếu như động cơ của việc gửi chuyển phát nhanh xương người thực sự chỉ là nhằm hãm hại chị ấy, thế thì phải làm như thế nào mới đạt được mục đích này?

Lưu Tư Miễu cũng trầm ngâm:

- Mấy gói bưu kiện rất đơn giản, nhưng cũng chính vì quá đơn giản, nên tôi không thể lấy được chứng cứ nào trên đó... bao gồm cả chứng cứ vi lượng...

- Tìm kiếm chứng cứ tuy quan trọng, nhưng có khi, tìm kiếm những chứng cứ đáng lí ra phải tồn tại nhưng lại không tồn tại còn quan trọng hơn. - Hô Diên Vân nhẹ nhàng nói một câu.

Lưu Tư Miễu lạnh lùng đáp”

- Không cần anh nhắc nhở tôi.

Hô Diên Vân bất lực nhún vai, đúng lúc này, điện thoại di động đổ chuông, anh nhìn thấy một số điện thoại lạ, sau khi nghe máy, trong loa vọng ra một giọng nói ngọt ngào êm dịu như tiếng mèo con:

- Là anh Hô Diên phải không?

Giọng nói không quen, Hô Diên Vân thầm nghĩ, rồi hỏi:

- Cô là ai?

- Ái Tân Giác La Ngưng.

Hô Diên Vân rất bất ngờ, quán chủ của Danh Minh Quán, trước đây từng gọi điện thoại một hai lần, nhưng lại chưa từng gặp mặt:

- Muộn thế này rồi, cô tìm tôi có việc gì?

- Tôi gọi điện chỉ để xin lỗi anh Hô Diên, Danh Minh Quán làm việc không chu đáo, đường đột xông vài Ngọc Phù Các, khiến anh nổi giận, xin anh thứ lỗi.

Lời nói ý tứ sâu xa, ngoài mặt là xin lỗi, nhưng đằng sau rõ ràng đã chỉ ra Hô Diên Vân nghiêng về phía Khê Hương Xá. Nhưng Hô Diên Vân vốn là người hào sảng rộng lượng, nên dõng dạc nói:

- Xin lỗi rất kịp thời. Khê Hương Xá và tôi không phải là quan hệ bạn bè bình thường, tuyệt đối không cho phép các vị tùy tiện gây rối... Chuyện này tạm thời bỏ qua một bên, chuyện của Lôi Dung là như thế nào? Ai cho các vị có quyền bắt cô ấy?

- Anh Hô Diên hiểu lầm rồi, chúng tôi không phải là bắt Lôi Dung, mà là muốn bảo vệ cô ấy. - Ái Tân Giác La Ngưng bắt đầu kể lại từ việc nhận được gói bưu kiên thứ ba có chứa mảnh xác người, cho tới việc dùng Adhara chỉ ra Lôi Dung chính là nghi phạm giết người rồi kết luận - Trong khoảng thời gian ngắn gần đây, một loạt vụ việc tiêu cực đã liên tục xảy ra với cô ấy: phát ngôn không thỏa đáng về Mục Hồng Dũng khiến cho dư luận phê phán, liên tiếp nhận được thi hài bất minh không báo cáo lên cấp trên, tận mắt chứng kiến Mã Tiếu Trung giết người mà không tố giác, khi Tiền Thừa chết chẳng hiểu sao cô ấy lại có mặt tại hiện trường... Nếu tiếp tục như thế này, e rằng sẽ có sự việc nghiêm trọng hơn nữa xảy ra, trong tình hình đó, chúng tôi sau khi trưng cầu ý kiến của Phòng 4, đã quyết định tiến hành giam giữ mang tính bảo vệ đối với cô ấy.

Hô Diên Vân nói:

- Ngưng, cô là quán chủ Danh Minh Quán, đáng lẽ phải có năng lực suy luận logic hơn hẳn người thường mới phải. Trong sự việc này, cô đã áp dụng lối suy luận so sánh, hình thức suy luận là: đã biết được đối tượng A có các đặc trưng a, b, c, đối tượng X bị quan sát có các đặc trưng a, b, c, cho nên X chính là A... Ba đặc trưng mà cô đặt ra cho nghi phạm là: 1. Nhà ở gần đường Tây Phong; 2. Nơi làm việc ở gần đường Bình Thực; 3. Thường đến nghỉ ngơi giải trí ở khu vực phố Liên Ngọc. Lôi Dung phù hợp với cả ba điểm, cho nên cô đưa ra kết luận: Lôi Dung chính là nghi phạm. Vấn đề nằm ở chỗ, những đặc trưng mà cô thiết lập cho đối tượng A, chỉ là một phần đặc trưng của A, chứ không phải đặc trưng đầy đủ, tôi dám đánh cược với cô, cứ dựa vào ba đặc trưng mà cô đã liệt kê ra để đối chiếu, chí ít tôi có thể tìm ra cả trăm người, chứ Lôi Dung không phải là đối tượng mà tính duy nhất, cho nên kết luận “Lôi Dung chính là nghi phạm” căn bản không thể đứng vững.

Ngưng nhất thời cứng họng không nói được gì, nhưng dù sao đây cũng là một cô gái cực kì thông minh, nên đã nhanh chóng đáp trả:

- Cho nên, đối với cô ấy, chúng tôi chỉ tiến hành giam giữ mang tính chất bảo vệ, chứ không phải là bắt giữ... Vừa nãy tôi đã nói rồi, cho dù cả ba bưu kiện đựng thi hài thực sự là do Lôi Dung gửi tới, tôi cũng không cho rằng là do cô ấy giết người, mà chỉ là một thủ đoạn dùng để bảo vệ chức vị, che giấu tội sát hại Tiền Thừa.

- Nói bậy bạ gì thế. - Hô Diên Vân không thể kìm nén được cơn giận dữ - Cô dựa vào cái gì mà dám nói Tiền Thừa là do Lôi Dung sát hại.

- Đây chính là nguyên nhân thứ hai khiến tôi gọi điện thoại cho anh Hô Diên đây. - Giọng nói của Ngưng tràn đầy vẻ tươi cười - Tôi đã gửi email cho ba tổ chức suy lí lớn khác, mời họ ngày mai cử ra đại diện tới Danh Minh Quán, thảo luận về vụ án Ngô Hư Tử mười bốn năm về trước, không biết anh Hô Diên có hứng thú tham gia không?

Co thể Hô Diên Vân bất giác rùng lên khe khẽ.

Màn đêm mù mịt, dưới màn trời, mấy gốc cổ thụ vươn lên sừng sững nơi đầu ngõ, cành lá lắc lư trong gió giống như đang phết mực...

Chuyện phải tới, cuối cùng cũng đã tới.

- Vụ án Ngô Hư Tử chẳng phải từ lâu đã kết án rồi sao? - Hô Diên Vân buộc phải giả ngơ - Còn có gì phải thảo luận nữa?

Ngưng khẽ cười:

- Vụ án thì đích xác là đã kết thúc từ lâu rồi, nhưng theo tôi biết, vụ án có liên quan tới một bí mật động trời nào đó của một trong bốn tổ chức suy lí lớn, hơn thế nữa, vì một nguyên nhân nào đó mà bí mật này vẫn luôn bị che giấu bằng trăm phương ngàn kế. Mười bốn năm đã trôi qua, tới hôm nay, đã đến thời điểm để đưa nó phơi bày ra ánh sáng...

Tắt cuộc gọi, Hô Diên Vân im lặng hồi lâu, hai cô gái nhìn thấy vẻ bàng hoàng của anh, không biết nên nói gì.

Cuối cùng, Hô Diên Vân thở dài thường thượt, nói:

- Trong thời khắc căng thẳng thế này, sao lại đi lật lại sự việc đó kia chứ.

Quách Tiểu Phần hết sức thận trọng hỏi:

- Vụ án Ngô Hư Tử? Là vụ án gì thế?

- Mười bốn năm đã trôi qua rồi... - Ánh mắt Hô Diên Vân giống như ánh nến trước gió, mờ mịt mất một thoáng. Chốc lát sau, anh cười gượng gạo nói - Tốt hơn hết hãy nghĩ thử xem làm thế nào để tìm được Lôi Dung đã, nếu chị ấy muốn quay về Giang Nam, tại sao lại không nhanh chóng liên hệ với Ngọc Phù Các nhỉ?

- Có lẽ, chị ấy đã dự liệu được Danh Minh Quán sẽ phái người mai phục ở gần đó để bắt chị ấy. - Lưu Tư Miểu nói - Tôi lại cảm thấy sự việc tới lúc này, trả lại sự trong sạch cho Lôi Dung còn quan trọng hơn là tìm thấy chị ấy.

Quách Tiểu Phần nói:

- Tư Miễu nói rất có lí, nếu không thể trả lại sự trong sạch cho Lôi Dung, cho dù có tìm được chị ấy, cũng chỉ có thể giúp chị ấy trốn chui trốn lủi, không phải là cách lâu dài.

Hô Diên Vân day day quanh khoang mắt đau nhức:

- Chậc, hai ngày không ngủ, trong đầu toàn là bã đậu... Nên tìm điểm đột phá từ đâu đây?

Lưu Tư Miễu khe khẽ gõ đầu ngón tay xuống mặt bàn:

- Bốn điều rắc rối Lôi Dung gặp phải: Thứ nhất, vụ việc Mục Hồng Dũng, thuộc về vấn đề dư luận, trong thời gian ngắn không ai có thể thay đổi được. Thứ hai, vụ việc gửi liên tiếp các mảnh thi hài tới, tình tiết vụ án quá phức tạp, tốt nhất nên lập kế hoạch chu đáo rồi mới hành động. Thứ ba, vụ việc Tiền Thừa tử vong, có lẽ chỉ có pháp y hàng đầu mới có thể đưa ra giải thích rõ ràng, cho nên chân tướng thế nào, vẫn cứ phải đợi chính Lôi Dung phá giải... Chúng ta nên đặt điểm đột phá của vụ án vào vụ việc của Mã Tiếu Trung.

- Vụ việc của Mã Tiếu Trung? - Hô Diên Vân ngẩn người.

Lưu Tư Miễu không muốn có bất cứ sự tiếp xúc nào với anh, bèn quay mặt sang phía Quách Tiểu Phần nói:

- Vụ án này, tôi đã tập hợp được toàn bộ tư liệu, nếu có thể thật nhanh chóng tìm ra điểm nghi vấn, minh oan cho anh Mã trước, đồng nghĩa với việc phá vỡ một mắt xích trên sợi xích đang trói chặt lấy Lôi Dung, hơn nữa, khi anh Mã được tự do, thì ván cờ của chúng ta đã tìm được đường sống.

Mắt Quách Tiểu Phần vụt sáng, cô hiểu được ý của Lưu Tư Miễu: những rắc rối mà Lôi Dung gặp phải tới từ nhiều hướng, cho nên phương pháp giải cứu cô không nên rập khuôn theo một khuôn mẫu nào cả. Là trưởng phòng Phòng Kỹ thuật hình sự Sở Công an thành phố, công việc của Lưu Tư Miễu có rất nhiều hạn chế, nhưng Mã Tiếu Trung thì khác, anh ta lăn lộn trong xã hội nhiều hơn, nên tiềm lực cũng lớn tới kinh ngạc, nếu như có thể cứu được anh ta ra, không những sẽ thêm được một cánh tay, hơn thế nữa, còn có thể thuận lợi mở ra rất nhiều con đường, tiếp thêm sức mạnh... Quách Tiểu Phần lúc này lại càng cảm thấy Lưu Tư Miễu nói năng súc tích, hành sự dứt khoát, xét về khả năng tính toán sâu xa và suy nghĩ kín kẽ, bản thân cô hoàn toàn không thể so bì được.

Lúc này, Lưu Tư Miễu lấy ra chiếc máy tính bảng Sony S2 từ trong chiếc túi xách Burberry đen đeo chéo bên mình, mở màn hình kiểu vỏ sò ra, mở những dữ liệu điện tử của vụ án Mã Tiếu Trung rồi giải thích tường tận cho Quách Tiểu Phần nghe, sau cùng kết luận:

- Có nhân chứng, có vật chứng, có chứng cứ pháp y, mà chứng cứ đó lại còn là biên bản giám định tử thi do chính Lôi Dung thực hiện, tôi đã xem đi xem lại chuỗi chứng cứ rất nhiều lần, thực sự không thể phát hiện được điểm nào mâu thuẫn...

- Chuỗi chứng cứ... - Hô Diên Vân nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính của Lưu Tư Miễu một hồi, rồi đột nhiên lên tiếng - Tư Miễu, chuỗi chứng cứ mà cô nói, có phải là như thế này không: Người tố giác nhìn thấy Mã Tiếu Trung dùng một viên gạch đập liên tiếp vào kẻ tấn công, khiến cho kẻ tấn công tử vong; kết quả giám định tử thi của Lôi Dung xác nhận, kẻ tấn công bị gạch đánh liên tục gây tụ máu ngoài màng cứng bởi ngoại thương, gây mất máu động mạch dẫn đến tử vong; vật chứng lấy được ở hiện trường phạm tội cho thấy, xung quanh người chết đích xác có vương vãi lại những mảnh đất nung vỡ vụn có tổng thể tích to bằng viên gạch, thành phần bao gồm đá phiến sét, quặng than gì gì đó?

Lưu Tư Miễu tuy ghét Hô Diên Vân, nhưng tình thế cấp bách, không thể không dùng tới năng lực suy luận của anh, nên gượng gạo “ừ” một tiếng.

- Vậy thì hãy tiến hành phân tích về chuỗi chứng cứ mà cô nói nhé. - Hô Diên Vân đứng dậy, vừa day huyệt tinh minh, vừa đi vòng quanh bàn, vừa nói một mình - Khẩu cung của người tố giác, khẩu cung là thứ không đáng tin cậy nhất, vứt sang một bên. Kết quả giám định tử thi của Lôi Dung, đó là khoa học, khoa học cũng cần phải nghi vấn, nhưng độ tin cậy vẫn cao hơn nhiều. Vật chứng lấy ở hiện trường phạm tội... dùng gạch tấn công liên tiếp, trong nhiều tầng của vết thương tìm thấy bột gạch, cũng tức là viên gạch trong quá trình đập vào đầu, khả năng bị vỡ rất cao... Tư Miễu, cô đã bao giờ nghe nói đến định luật gấp giấy chưa?

Lưu Tư Miễu gật đầu, vô thức buột miệng trả lời anh một câu:

- Bất cứ tờ giấy nào cũng không thể gấp đôi quá chín lần.

- Tại sao thế? - Quách Tiểu Phần không hiểu lắm.

Lưu Tư Miễu nói:

- Là vấn đề toán học, với những tờ giấy thông thường gấp đôi tám lần đã là cực hạn, tức là đã có đến 256 lớp.

- Chắc chắn là cô chưa cầm gạch thẻ đập ai bao giờ phải không, với gạch thẻ cũng có định luật tương tự như vậy đấy. - Hô Diên Vân vỗ gáy nói - Đập một lần, thông thường sẽ vỡ đôi, tiếp đó dùng miếng gạch vỡ to bằng bàn tay đập tiếp, do thể tích của viên gạch đã nhỏ đi, nên khả năng nứt vỡ là rất thấp, cầm nó để đập cũng rất tốn sức, tiếp tục đánh nữa lại càng khó nứt vỡ hơn, cho dù có nứt vỡ cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, cô nghĩ thử xem, cô cầm trong tay một miếng bánh khảo để đập người ta, liệu có thể không... Cũng có nghĩa là, hung thủ thực sự đã đợi sau khi Mã Tiếu Trung bỏ đi, sẽ mang tới rất nhiều viên gạch, đập liên tiếp vào cùng một vết thương của người bị hại, mới gây ra cái chết của người bị hại, đồng thời, hắn cũng đập vỡ viên gạch mà Mã Tiếu Trung từng dùng thành mảnh vụn, hòng tạo cho cảnh sát ấn tượng “do Mã Tiếu Trung dùng một viên gạch đập liên tiếp gây ra”...

- Tuyệt vời. - Nghe Hô Diên Vân phân tích như vậy, Quách Tiểu Phần vỗ tay đánh đét - Thế nhưng, đây chỉ là xuất phát từ mặt logic để chứng minh rằng khẩu cung của người tố giác không đáng tin cậy...

- Khiếm khuyết về logic, bao giờ cũng sẽ có chứng cứ để bổ sung. - Hô Diên Vân nói - Chúng ta đã suy luận, hung thủ phải dùng rất nhiều viên gạch mới đập chết được người bị hại, vậy thì hiện trường gây án đã thiếu đi một vài thứ...

- Những mảnh gạch vỡ còn lại. - Lưu Tư Miễu nói.

Hô Diên Vân gật đầu:

- Nếu như những mảnh gạch vỡ còn sót lại ở hiện trường gây án vừa hay có thể ghép thành một viên gạch hoàn chỉnh, thế thì chúng ta có thể suy luận, trong một con ngõ tối tăm như thế, hung thủ sẽ không thể ôm tới một đống gạch để đập chết người ta trước, sau đó thong dong chọn ra viên gạch Mã Tiếu Trung đã dùng để đánh người từ trong những viên gạch mà mình dùng đi... Chắc chắn là hắn đã dùng thứ gì đó lót xuống bên dưới người bị hại trước rồi mới hành động, sau khi xong việc, cứ thế bọc đám gạch vỡ của hắn lại rồi mang đi luôn.

Quách Tiểu Phần ngẫm nghĩ rồi nói:

- Chẳng lẽ hắn đã chuẩn bị sẵn một mảnh nilon từ trước...

- Không đúng, việc người bị hại bị Mã Tiếu Trung đánh ngất là một hành vi xảy ra ngẫu nhiên, theo kế hoạch của hung thủ thực sự, người bị hại đáng lẽ sẽ dùng cây gậy sắt đập chết em và Lôi Dung, nào ngờ Mã Tiếu Trung thình lình xuất hiện. - Hô Diên Vân nói - Suy luận từ việc này, hành vi giết người diệt khẩu của hung thủ thực sự cũng là hành vi bộc phát, hung khí của hắn, tức viên gạch, chắc chắn là tìm được ở gần đó, thứ hắn dùng để bọc viên gạch, chắc chắn cũng là thứ có thể tìm thấy ngay lập tức...

Quách Tiểu Phần bừng tỉnh:

- Em hiểu rồi, là quần áo trên người hắn.

- Còn gì nữa? - Hô Diên Vân hỏi.

- Còn nữa... - Quách Tiểu Phần cong đôi môi xinh xắn lên suy nghĩ - Hắn không thể ôm theo mớ gạch vỡ bọc trong quần áo đi ra phố được, như thế rất dễ thu hút sự chú ý của người khác, cho nên, những mẩu gạch vỡ dính máu ấy, chắc chắn sẽ bị ném ở gần đó.

- Con ngõ có tối tăm vắng vẻ tới mức nào, nếu đột nhiên gạch vỡ vương vãi, cũng sẽ khiến người ta thấy lạ - Hô Diên Vân khẽ vươn vai - Làm thế nào để che giấu một cái cây? Phương pháp tốt nhất chính là trồng nó vào trong rừng cây, cho nên, đi tìm kiếm trong những đống gạch ở gần đó, có lẽ sẽ có phát hiện...

Ánh mắt của Lưu Tư Miễu bỗng chốc trở nên nghiêm túc, cô nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trẻ con và xí giai của anh chàng này, thầm kinh ngạc vì chuỗi suy luận quá chóng vánh và kín kẽ, như thể chỉ vung tay một cái đã xoay chuyển một khối rubic hỗn loạn thành sáu mặt màu đồng nhất... Kể từ khi Mã Tiếu Trung xảy ra chuyện tới nay, cô không hề bàng quan ngồi im, mà đã tập hợp ghi chép khẩu cung của người tố giác, báo cáo pháp y, báo cáo điều tra hiện trường để nghiên cứu rất nhiều lần, nhưng không thể nào tìm ra biện pháp hợp lí để rửa oan cho Mã Tiếu Trung, vậy mà vừa mới đó, chỉ vẻn vẹn chưa đầy mười phút, Hô Diên Vân đã nhìn ra được hàng loạt điểm mấu chốt...

- Tôi sẽ gọi điện thoại cho Phong Kì và Điền Diệu Tiến, bảo họ tới tìm kiếm chứng cứ ở những đống gạch trong con ngõ. - Lưu Tư Miễu nói rồi lập tức bấm điện thoại gọi ngay.

Phong Kì và Điền Diệu Tiến nhận được điện thoại, lập tức lên đường. Tiếp đó, Hô Diên Vân kể lại chuyện Ái Tân Giác La Ngưng dùng Adhara để phân tích ra Lôi Dung chính là hung thủ thực sự đã gửi chuyển phát nhanh các mảnh thi thể tới, Lưu Tư Miễu nghe xong bèn chau mày:

- Adhara thì tôi có biết, hồi du học ở Mỹ, tôi còn dùng nó phối hợp với cảnh sát Chicago để cùng điều tra một vụ án buôn lậu ma túy, trong thời gian gần đây, đội cảnh sát hình sự thành phố cũng đã đưa vào sử dụng, hễ là vụ án giết người hàng loạt, đều yêu cầu ứng dụng hệ thống này... Nhưng mà không đúng, điểm định vị quá ít, để tiến hành phân tích thông thường với độ tin cậy cơ bản, ít nhất cần phải có năm địa chỉ, hiện giờ mới chỉ có ba, sao có thể vẽ sơ đồ phân tích được? Hai nữa là, vẽ sơ đồ phân tích địa lí tội phạm vẫn chưa phải là một kĩ thuật chín muồi, giống như khoa học hành vi, chỉ có thể sử dụng để thu hẹp phạm vi điều tra, dùng những đặc trưng của hung thủ đã được xác định nhiều lần để loại trừ người tình nghi, chứ sao có thể dùng để “xác định” hung thủ thực sự được? Cái cô Ái Tân Giác La Ngưng này làm ăn kiểu gì vậy, hay là cứ tưởng mình biết mấy cái phần mềm tiếng Anh là đã có thể xưng bá thiên hạ rồi?

Phụ nữ càng đẹp, lòng dạ càng hẹp hòi, cho nên lòng dạ Lưu Tư Miễu cũng chẳng to hơn cái lỗ kim bao nhiêu. Trong một vụ án giết người xảy ra vào năm ngoái, cô suýt chút nữa đã bị Ái Tân Giác La Ngưng hãm hại, mối thù này chắc chắn là cô vẫn chưa quên.

Hô Diên Vân cũng hết sức bất mãn với Ngưng:

- Cô ta lại còn gửi email cho ba tổ chức suy lí khác, yêu cầu ngày mai gặp mặt cùng thảo luận về vụ án Ngô Hư Tử, thật không hiểu nổi rốt cuộc là cô ta muốn khuấy động sóng to gió lớn tới cỡ nào mới chịu thôi.

- Rốt cuộc thì vụ án Ngô Hư Tử là cái gì? Sao lại có vẻ thần bí thế. - Quách Tiểu Phần hỏi.

Lưu Tư Miễu lắc đầu:

- Tớ chỉ nghe nói, đó là vụ án giết người hàng loạt xảy ra ở Nam Kinh từ rất nhiều năm trước, tình tiết vụ án vô cùng kì dị, nhưng hung thủ đã nhận tội, không biết bây giờ còn lật lại vụ án cũ rích này để làm gì?

Hô Diên Vân không nói gì.

Đang lúc im lặng, điện thoại của Lưu Tư Miễu đổ chuông, cô vừa nghe máy, trên khuôn mặt lúc nào cũng lạnh băng bỗng bừng lên một niềm vui sướng không thể kìm neùn:

- Tốt! Quá tốt rồi! Các anh lập tức mang tới Sở Công an thành phố, tôi sẽ dẫn các anh tới phòng hóa nghiệm tiến hành đối chiếu DNA.

Bỏ điện thoại xuống, giọng cô có phần phấn khích:

- Đã phát hiện ra, mảnh gạch vỡ dính máu.

- Đúng như dự liệu. - Hô Diên Vân không hề tỏ ra kinh ngạc - Thế thì, chúng ta phân công công việc nhé, Tư Miễu, cô quay về Sở Công an thành phố chờ Phong Kì, rồi tiến hành giám định vết máu trên viên gạch, xem có tương đồng với DNA của người bị hại không, kết quả xét nghiệm nhanh DNA chắc sẽ có được trong vòng ba mươi phút, nếu như tương đồng, cô hãy lập tức báo cáo với cấp trên. Có suy luận, có vật chứng, anh Mã có thể lập tức được thả ra, tôi và Tiểu Phần sẽ tới Phòng 4 đón anh ấy về với tự do.

Lưu Tư Miễu khinh khỉnh nhìn anh, nói:

- Anh có biết cổng chính của Phòng 4 mở ở đâu không?

- Tôi có người thân công tác ở đó. - Hô Diên Vân nói - Tư Miễu, giải quyết ổn thỏa chuyện của anh Mã rồi, cô còn có một việc phải xử lí ngay trong đêm nữa đấy...

- Tôi biết việc gì rồi. - Lưu Tư Miễu nói.

Hô Diên Vân nhìn cô nghi hoặc.

Lưu Tư Miễu nói:

- Ngay trong đêm nay, bắt người tố giác đó lại, thẩm vấn anh ta đã nhận tiền của ai, là ai đã sai khiến anh ta vu cáo Mã Tiếu Trung, việc này rất có thể sẽ giúp chúng ta bắt được hung thủ thực sự đứng đằng sau vụ việc.

- Việc này... cũng cần thiết thật đấy, tuy nhiên, việc tôi muốn nói không phải là việc này. - Hô Diên Vân nhìn cô, nói rành rọt từng chữ - Việc tôi muốn nói là: cô thực hiện xong công tác giám định, phải nhanh chóng lên Bộ một chuyến, lợi dụng mối quan hệ hiện có của cô, tìm đến Tổ khóa 1, trình bày rõ ràng với họ, bất kể thế nào, trong cuộc bỏ phiếu diễn ra vào ngày mai cũng phải ủng hộ cho Lôi Dung, nếu không, Lôi Dung sẽ bị ném xuống địa ngục A Tỳ muôn kiếp không thể trở về.

Cứ như thể vừa nghe thấy tiếng tảng đá khổng lồ lăn đánh rầm xuống vực, cả Lưu Tư Miễu và Quách Tiểu Phần đều sững sờ, sao có thể nghiêm trọng tới mức đó được?

- Tôi không đùa đâu. - Hô Diên Vân nghiêm túc nói - Ái Tân Giác La Ngưng đã triệu tập Tứ Đại tới mở hội nghị, chắc chắn sẽ tiến hành biểu quyết đối với một vài sự việc có liên quan tới Lôi Dung, theo qui định, trong Tứ Đại chỉ cần có ba phiếu thông qua, sẽ bắt buộc phải chấp hành, một phiếu của Danh Minh Quán khẳng định là bất lợi với Lôi Dung, 99 và Khê Hương Xá lâu nay bất hòa, rất có khả năng cũng sẽ thêm một phiếu bất lợi với Lôi Dung nữa, cho nên điểm mấu chột chính là một lá phiếu của Tổ khóa 1...

“Thế nhưng, Hô Diên Vân, anh không biết...”

Lưu Tư Miễu đang định lên tiếng, nhưng lời ra tới miệng, lại nuốt trở xuống. Cô đứng dậy, nói một câu “được thôi” , rồi đi ngay ra khỏi cửa.

Hô Diên Vân nhìn theo cô, cảm thấy có chút gì đó nặng nề, nhưng nhìn đồng hồ, đã là hai giờ sáng, tình thế cấp bách, cũng không nghĩ được quá nhiều, bèn kéo Quách Tiểu Phần đứng lên, gọi một chiếc taxi đi luôn tới tòa nhà Vô Toán. Tầng hầm thứ hai bên dưới tòa nhà bề ngoài trông giống như một bãi đậu xe, nhưng kì thực chính là địa điểm đặt văn phòng làm việc của Phòng 4.

Ngồi trong taxi, hai người hồi lâu không nói chuyện gì, Hô Diên Vân dường như quá mệt mỏi, tựa đầu lên cửa kính xe lơ mơ thiếp đi một lúc, Quách Tiểu Phần trong lòng nặng trĩu tâm sự, mở căng hai mắt, nhìn đăm đăm vào màn đêm mờ mịt tăm tối hồi lâu, đột nhiên bật ra một câu:

- Hô Diên, anh cảm thấy, kiên trì theo đuổi lí tưởng và niềm tin có phải rất khó hay không?

Hô Diên Vân ngái ngủ đáp:

- Trên đời này, việc khó kiên trì nhất chính là sống, còn sống được, thì còn có thể kiên trì.

Trên đời, việc khó kiên trì nhất chính là sống.

Quách Tiểu Phần chầm chậm quay mặt sang, nhìn Hô Diên Vân đang ngồi thu lu trong góc giữa cửa xe và ghế ngồi, không biết là với một cảm xúc như thế nào, cô nhìn anh rất lâu, sau đó thở dài thường thượt.

Taxi dừng lại trước tòa nhà Vô Toán, Quách Tiểu Phần theo Hô Diên Vân ra khỏi taxi, đi xuống dưới bãi đậu xe. Bãi đậu xe tuy đang sáng đèn, nhưng những ánh đèn hoặc nhấp nháy, hoặc đờ dại, hoặc lay động, hoặc ảm đạm, giống hệt như bối cảnh trong phim kinh dị, khiến cô hơi sợ hãi, bất giác tựa sát vào Hô Diên Vân.

Hô Diên Vân liếc nhìn cô hỏi:

- Sao thế?

- Chỗ này trong rùng rợn quá... - Quách Tiểu Phần có phần ngượng ngùng.

Hô Diên Vân đỡ lấy cánh tay cô:

- Đừng sợ, đi cùng anh.

Quách Tiểu Phần bám chặt lấy tay anh, cùng đi lên phía trước, có một khoảnh khắc nào đó, cô nghĩ... cô không nghĩ gì hết, cô chỉ cảm thấy rất ấm áp, hóa ra một cánh tay, đôi khi, lại chính là cả một vòng ôm.

Đi tới phía trước một bức tường, Hô Diên Vân khẽ dịch chuyển một viên gạch màu xanh ở góc tường sang bên phải, trên tường lập tức xuất hiện một dãy màn hình tinh thể lỏng. Hô Diên Vân vẫy vẫy tay với chúng, phần chính giữa bức tường lập tức dịch chuyển toàn bộ lên trên, một lối đi sáng trưng hiện ra trước mắt, một cảnh vệ đang bồng súng đứng trước cửa dẫn Hô Diên Vân và Quách Tiểu Phần tới phòng trực ban ở bên cạnh bốt gác chờ. Quách Tiểu Phần vốn là phóng viên, nên tò mò nhìn qua cửa sổ ra phía bên ngoài, nhưng chỉ thấy tầng tầng lớp lớp vách ngăn giống hệt như mê cung.

Yên tĩnh quá, yên tĩnh tới mức có thể nghe thấy hơi thở của chính mình.

Đột nhiên, giống như xả lũ, từ xa xăm trong lối đi vọng lại tiếng bước chân dồn dập và tiếng người ồn ào. Sau đó, họ thấy một đám đông từ đằng xa từ từ tiến lại gần, khi sắp tới trước mặt, Quách Tiểu Phần mới nhìn ra, cái gã béo lùn đang bị mọi người vây kín xung quanh chính là Mã Tiếu Trung. Mấy ngày không gặp, dường như anh ta lại mập hơn chút nữa, mặt mũi hồng hào, vênh váo đắc ý giống hệt như một anh hùng chiến đấu siêu hạng vừa trở về từ tiền tuyến.

- Mọi người dừng bước, mọi người dừng bước. - Mã Tiếu Trung khuyên đám đông đang xúm xít bên cạnh mình - Còn tiễn nữa, tại hạ thực sự hổ thẹn không dám nhận. - Anh ta vừa nhìn lên, thấy ngay Quách Tiểu Phần đang trợn mắt há miệng đứng sững sờ trước cửa phòng trực ban, liền chỉ tay về phía cô nói với mọi người - Đã nhìn thấy chứ, chị dâu của các chú tới đón tôi rồi kìa, tôi phải về nhà ngay đây, biệt li gặp lại gấp mười tân hôn, đúng không...

Thế là, cả đám đông đều xáp tới chào Quách Tiểu Phần “chị dâu” nọ “chị dâu” kia túi bụi, có mấy người trông có vẻ còn lớn tuổi hơn cả Mã Tiếu Trung cũng gọi cô là “chị dâu” ngọt xớt, khiến cô dở khóc dở cười.

- Mọi người tiễn tới đây thôi nhé. - Mã Tiếu Trung vòng tay xá về phía đám đông - Mấy hôm nay chịu ơn các anh em chăm sóc, phục vụ thức ăn ngon rượu ngon, Mã Tiếu Trung tôi xin ghi lòng tạc dạ, địa chỉ nhà của chúng tôi vừa rồi đã viết cho mọi người rồi phải không? Ngày mai tất cả tới nhà tôi chơi nhé, tôi sẽ làm món tủ là thịt dê nhúng lẩu mời các vị. Ai không đến thằng chó đấy là cháu tôi, ai đến tay không thằng chó ấy là chắt tôi.

Lẩu thịt dê chẳng qua chỉ là bắc lên một cái nồi, bỏ sẵn gia vị phụ liệu, đổ nước sôi vào, rồi ném thịt dê thái sẵn mua ngoài chợ vào trong đó, chứ làm quái gì mà món tủ với chả không tủ. Quách Tiểu Phần cố gắng nhịn cười, cùng Hô Diên Vân đón Mã Tiếu Trung ra ngoài. Ra khỏi bãi đậu xe, Mã Tiếu Trung hít vào làn không khí trong lành, rồi ngửa đầu thốt ra một câu cảm khái:

- Thật là, đứng cao quá chịu khôn xiết lạnh.

- Cái tay béo chết giẫm kia, anh vênh vang cái gì thế? Sao hả, ở trong phòng tạm giam lâu ngày giờ nảy sinh tình cảm rồi phải không? - Quách Tiểu Phần bực dọc lườm anh ta một cái.

- Tình cảm của anh đều ở chỗ em Quách hết. - Mã Tiếu Trung cười vang, vỗ vỗ cái bụng tròn xoay, nói - Chủ yếu là mấy hôm nay kết giao được với không ít bạn bè ở Phòng 4, sau này chắc là càng dễ hành sự hơn. Trước đây nghe cái lão Lý Tam Đa phét lác, nói rằng hồi Cách mạng Văn hóa, lão bị bắt vào nông trường lao động cải tạo, ngay buổi tối đầu tiên nhắm mắt lại liền ngáy pho pho, ra cái vẻ lão là kẻ hào sảng khoáng đạt, lần này, Mã Tiếu Trung anh đây không hề thua lão nhé. Thế nhưng, thực sự vẫn phải cảm ơn lão, nếu không phải lão đã có lời với Phòng 4, bảo họ chăm sóc anh Mã đây cho đàng hoàng, thì lần nãy không biết chừng anh đây đã phá dỡ tan tành cái phòng đó ra rồi.

Lý Tam Đa là phó bí thư Ủy ban chính trị pháp luật thành phố, đã lớn tuổi rồi, nhưng tính khí cứ như trẻ con, không biết cơ duyên nào mà lại trở thành bạn vong niên với cái dạng Mã Tiếu Trung, thường xuyên uống rượu tán phét với nhau, đích xác là anh em chí cốt.

- Anh còn phải cảm ơn khối người nữa đấy. - Quách Tiểu Phần nói - Người đầu tiên nên cảm ơn là Hô Diên, nếu không phải là anh ấy suy luận ra điểm mâu thuẫn giữa khẩu cung của người tố giác và vật chứng, sau đó Lưu Tư Miễu giúp anh rửa oan, thì anh ấy à, chưa biết chừng còn phải ngồi tù mục xương.

Mã Tiếu Trung nhìn sang Hô Diên Vân, rồi đột nhiên bước lại gần bắt tay anh thật chặt, miệng mấp máy hồi lâu mới nói được một câu:

- Cảm ơn Lưu Tư Miễu giúp tôi nhé!

- Cút đi cho mau. - Hô Diên Vân dở khóc dở cười, giật tay khỏi tay anh ta - Anh đúng là cái dạng vô lương tâm.

- Các anh đừng làm trò nữa. - Quách Tiểu Phần can - Anh Mã, anh có biết không, mấy ngày anh ở trong này, đã xảy ra rất nhiều việc... Lôi Dung đã bị người ta vu cáo là tội phạm giết người đấy.

Mã Tiếu Trung bình thản giơ ngón tay cái lên, chỉ vào đầu mũi mình:

- Đừng lo, trong Phòng 4, chúng ta có người.

- Anh Mã. - Hô Diên Vân vỗ vai anh ta - Lần này, rắc rối là Lôi Dung gặp phải, có lẽ không phải là bình thường đâu, nếu không thì chúng tôi cũng chẳng phải vội vàng cứu anh ra làm gì, bởi vì có rất nhiều việc, thực sự vẫn cần anh giúp đỡ.

- Này người anh em, không cần phải nói năng thật thà như thế chứ? Nếu Lôi Dung không xảy ra chuyện, chắc chắn là các người cũng chẳng buồn nghĩ đến chuyện lôi tôi ra đúng không? - Mã Tiếu Trung nhanh miệng, thở dài - Bỏ đi bỏ đi, tôi là đại nhân đại lượng, bây giờ nửa đêm nửa hôm rồi, cứ đứng đường mãi thế này thì không tiện, lát nữa bị đội chống mại dâm hốt đi thì gay. Đi thôi, tới đồn cảnh sát chỗ tôi, đó là đại bản doanh của Mã Tiếu Trung này, chúng ta sẽ bàn bạc xem làm thế nào để cứu Lôi Dung.

Vào lúc Mã Tiếu Trung nghênh ngang dẫn Hô Diên Vân và Quách Tiểu Phần quay về đồn cảnh sát Vọng Nguyệt Viên, thì cùng lúc đó, Lưu Tư Miễu đang ngập ngừng trên bậc cầu thang bằng đá trắng trước cửa Bộ Công an.

Vừa rồi, cô quay về Sở Công an thành phố, một mặt bảo phòng kỹ thuật gấp rút tiến hành xét nghiệm nhanh DNA cho vết máu trên viên gạch, một mặt phái người “mời” người tố giác từ nhà tới đây. Kết quả xét nghiệm vừa ra lò, DAN phù hợp với người bị hại, cô lập tức báo cáo với lãnh đạo cấp trên, được phê chuẩn phóng thích Mã Tiếu Trung. Đồng thời, người tố giác cũng bị lôi tới phòng thẩm vấn hỏi cung nghiêm khắc, rất nhanh chóng, hắn đã thừa nhận, khi đó hắn đi qua con ngõ, đích thực có nhìn thấy Mã Tiếu Trung cầm viên gạch đánh người bị hại, nhưng chỉ nhìn thấy đập đúng một nhát, hắn sợ quá liền chỵ mất luôn. Ngày hôm sau nghe nói người bị đánh đã chết, cảm thấy là Mã Tiếu Trung làm, hơn nữa trước đây hắn từng bị Mã Tiếu Trung xử lí vì tội trộm cắp vặt, vừa hay có thể mượn việc tố giác để “báo thù đồn trưởng Mã Tiếu Trung”.

Việc này khiến cho Lưu Tư Miễu hơi tiếc nuối, bởi vì không thể thông qua người tố giác để truy ra được hung thủ thực sự đứng sau vụ việc. Cô vội vàng lái xe tới Bộ Công an, nhưng cuối cùng lại dừng bước ngoài cửa.

Hô Diên Vân chỉ biết cô có quan hệ với Tổ khóa 1, nhưng anh đâu biết, vì muốn tìm kiếm tung tích của Lâm Hương Minh nên cô mời thường xuyên tới đây “đột nhập cấm cung” , và chỉ thi thoảng tiếp xúc được với một cảnh sát làm trong văn phòng từng công tác ở Tổ khóa 1, vừa nãy gọi điện thoại di động cho anh ta, lại tắt máy... Sự thực, tổ chức suy lí hình sự cao cấp nhất của nhà nước có tỉ lệ phá án cao tới 92 phần trăm này luôn luôn được bao phủ trong một bức màn thần bí kín bưng, không ai biết được chỉ huy tối cao của họ là ai, cũng không ai biết họ là một tổ chức như thế nào, càng không ai biết được phương thức làm việc của họ. Muộn thế này rồi, bảo cô đi đâu tìm Tổ khóa 1 đây...

Vừa nghĩ tới đây, cô lại nhớ tới Lâm Hương Minh, nỗi nhớ nhung giống như ánh đèn trên đường phố lúc này, chìm trong màn đêm mênh mông, nhưng vẫn tỏa từng đốm sáng, triền miên không dứt...

- Tư Miễu? - Đằng sau vang lên một tiếng gọi.

Lưu Tư Miễu quay người lại, nhìn thấy Sở Thiên Anh, thì hết sức kinh ngạc:

- Ồ, muộn thế này rồi, sao anh lại ở đây?

Mỗi lần gặp nhau, đều là Lưu Tư Miễu né tránh ánh nhìn của Sở Thiên Anh, bởi vì ánh mắt của anh quá ư nóng bỏng, còn dữ dội hơn cả ánh mặt trời giữa trưa, nhưng hôm nay, không biết tại sao, lại là ánh mắt của Sở Thiên Anh né tránh:

- Anh... anh chỉ đến làm chút việc thôi.

Không đúng.

Vừa nãy nghe Hô Diên Vân kể lại, Ái Tân Giác La Ngưng trong điện thoại có nói, vào lúc khẳng định Lôi Dung là nghi phạm, “sếp Sở Thiên Anh cũng có mặt quan sát quá trình chúng tôi sử dụng phần mềm Adhara” , cũng tức là, anh ta có tham gia vào hành động truy bắt Lôi Dung, vậy thì, nửa đêm nửa hôm, anh ta tìm tới Bộ là để làm gì?

- Thiên Anh, anh có chuyện giấu em, đúng không? - Lưu Tư Miễu nhìn thẳng vào anh, hỏi.

Sở Thiên Anh giật nảy, anh ngẩng đầu lên, nhìn cô gái kiều diễm tuyệt vời trước mắt. Trong đêm tối, khuôn mặt cô trong sáng như ánh trăng, đôi mắt tỏa ra nỗi u buồn lạnh lẽo, như thể muốn khiến cho toàn bộ thế giới chìm vào trong kỉ Băng Hà... Cô không những từng là giáo viên của anh khi anh theo lớp bồi dưỡng ở Đại học Cảnh sát, mà còn khiến anh vừa gặp đã trúng ngay tiếng sét ái tình, rồi ái mộ suốt bấy lâu nay, không biết đã bao lần, vì cô, anh sẵn sàng liều cả tính mạng mình mà không chút do dự. Thế nhưng... thế nhưng qua đêm nay, rất nhiều sự việc đã thay đổi.

“Tư Miễu, hãy tha thứ cho anh!”

Thế nhưng, Sở Thiên Anh dù thế nào cũng không thể lạnh lùng đối diện với ánh mắt truy vấn của Lưu Tư Miễu, anh thở dài nói:

- Tư Miễu, anh tới đây, đúng là có việc, sự việc rất quái lạ, anh không biết phải bắt đầu từ đâu. - Anh im lặng ngẫm nghĩ một lúc, rồi kể lại sơ qua sự việc xảy ra tối hôm trước - Quách Vĩ dẫn người vào nhà Lôi Dung, sau khi phát hiện dấu vết cho thấy cô ấy đã chạy trốn, Ngưng liền bảo họ nhanh chóng tới Ngọc Phù Các, có lẽ Lôi Dung đang trống ở đó. Trương Diệc can ngăn cô ta, bảo làm như vậy chính là ra mặt đắc tội với Khê Hương Xá, Ngưng nói chẳng hề gì, tớ đang muốn Khê Hương Xá ra mặt công bố với Tứ Đại một số việc. Sau đó cô ta liền ngồi xuống viết email gửi cho ba tổ chức suy lí còn lại với cùng một nội dung, sau khi gửi đi, còn bảo Trương Diệc gửi tin nhắn cho các vị lãnh đạo...

- Khoan đã. - Lưu Tư Miễu cắt ngang - Lẽ nào Ngưng biết số ddiejn thoại di động của người lãnh đạo Tổ khóa 1?

Sở Thiên Anh vội vàng nói:

- Không phải thế, email thì cô ta gửi tới hòm thư công cộng của Tổ khóa 1, Khê Hương Xá và 99, còn tin nhắn thì cô ta chỉ gửi cho chủ tịch Dư Nhu của Khê Hương Xá, và chưởng môn Lộc Đình của 99. Khoảng nửa giờ sau, Khê Hương Xá và 99 đều trả lời email, nói là đồng y với việc tổ chức hội nghị khẩn cấp của Tứ Đại vào ngày mai, Dư Nhu và Lộc Đình tuy không thể đích thân tới tham dự, nhưng sẽ cử đại diện tham gia. Nửa giờ tiếp sau, email trả lời của Tổ khóa 1 cũng gửi tới, chỉ có một chữ “Được” , không hề nói có cử đại diện tới tham gia hay không. Khi đó, mấy người của Danh Minh Quán còn hào hứng thảo luận một hồi, nói rằng không biết Tổ khóa 1 thần bí sẽ phái người nào, tới tham gia...

Nói tới đây, Sở Thiên Anh nuốt nước bọt:

- Anh tuy ngoài mặt giả vờ tỏ ra bình thản, không hùa theo đám sinh viên ấy, nhưng kì thực, trong lòng cũng rất hiếu kì. Đúng lúc ấy, điện thoại di động của anh đổ chuông, vừa nhìn số điện thoại đã vô cùng kinh ngạc, đó là đường dây đặc biệt trong Bộ, nghe máy, là giọng nói của một phụ nữ trung niên, hỏi anh có phải là Sở Thiên Anh hay không. Anh vội vàng đáp phải, bà ấy bảo anh lập tức tới Bộ. Anh cúp máy, lái xe tới đây luôn, vừa tới phòng trực ban ở cổng, báo danh, chờ một lát, liền có một người phụ nữ chừng bốn mươi tuổi, sắc mặt ung dung điềm đạm đi vào, vừa lên tiếng, anh liền nhận ra bà ta chính là người đã gọi điện thoại cho anh. Bà ấy dẫn anh vào tòa nhà văn phòng, rồi vào trong một gian phòng rất nhỏ hẹp ngồi xuống, bảo anh trình bày lí lịch cá nhân. Anh thấy hơi căng thẳng, sau đó cố lấy lại bình tĩnh, chậm rãi trình bày một lượt, người phụ nữ ấy chỉ im lặng lắng nghe. Đợi anh nói xong, người phụ nữ ấy hỏi anh một câu: “Anh cảm thấy như thế nào mới là một cảnh sát đích thực?” Anh trả lời: “Kiên định chính trị, nắm vững nghiệp vụ, trung thành với chức trách, có tinh thần hi sinh tất cả vì lợi ích của nhân dân...” Bà ấy im lặng nghe xong, gật đầu, rồi hỏi: “Sau khi anh được điều tới thành phố này, có kế hoạch gì đối với sự phát triển trong tương lai?” Anh đáp, sẽ tích cực trong công tác, thời gian rảnh rỗi tự trau dồi các kĩ năng trinh thám hình sự, nâng cao hiệu suất phá án... Bà ấy vẫn chỉ im lặng nghe, nghe xong lại hỏi anh câu thứ ba: “Giữa anh và Lôi Dung có quan hệ như thế nào?”

- Hả? - Lưu Tư Miễu kinh ngạc, câu hỏi này và hai câu hỏi trước, giống hệt như chiếc xe con đang chạy thẳng trên được quốc lộ đột ngột cua gấp.

- Lúc đó anh cũng sững sờ, ngẫm nghĩ một lát, liền kể lại một lượt về mấy lần trao đổi và gặp gỡ Lôi Dung, sau cùng bổ sung một câu: “Tôi và Lôi Dung không có quan hệ cá nhân, cũng chưa thể nói là có quan hệ gì cả, chỉ là tôi hết sức khâm phục trước những thành tựu mà chị ấy đã đạt được trong lĩnh vực pháp y.” Người phụ nữ kia nghe xong, bèn gật đầu, đưa chiếc phong bì bằng giấy bìa này cho anh, nói: “Ngày mai, anh đại diện cho Tổ khóa 1, tới tham gia hội nghị liên tịch của Tứ Đại nhé.”

Lưu Tư Miễu nghe mà trợn mắt há miệng.

Sở Thiên Anh cười nhăn nhó, nói:

- Lúc ấy, anh còn kinh ngạc hơn cả em, đến giọng nói cũng có phần lắp bắp, cứ luôn miệng nói rằng sợ mình không thể đảm đương được việc này. Người phụ nữ ấy mặt lạnh như tiền, nói: “Ngày mai, trước mặt tất cả mọi người, anh hãy mở phong thư này ra, đọc lên nội dung của lá thư bên trong là được, trong thư chỉ có một câu, nhiệm vụ vô cùng đơn giản, yêu cầu anh nhất định phải hoàn thành.”

Vừa nói, Sở Thiên Anh vừa lấy phong thư ra, rất bình thường, sờ lên thấy dày hơn loại phòng thư làm bằng giấy bìa thường gặp một chút.

Nhưng khiến người ta chú ý là, mép dán ở hai đầu phong thư được dán chặt một cách khác thường, còn đóng thêm dấu xi đỏ rực với ba chữ “Tổ khóa 1”.

Lưu Tư Miễu cầm phong thư trong tay, lắc lắc theo thói quen, dường như bên trong đang đựng một bài thuốc bí mật kê cho bệnh nhân hiểm nghèo. Là một viên thuốc công tâm dược tính mạnh? Hay là một liều thuốc mát máu đắng nghét? Không ai biết được, cô rất muốn mở ra xem thử, nhưng dấu xi rực lửa với ba chữ “Tổ khóa 1” kia giống như tấm biển cảnh cáo trước cổng khu vực quân sự, khiến cô không dám làm liều... Trong đó, không biết viết những gì? Tại sao lại để cho Sở Thiên Anh nhận công việc này? Đối với chuyện của Lôi Dung, không biết Tổ khóa 1 có thái độ ra sao? Trong hội nghị liên tịch của Tứ Đại ngày mai, rốt cuộc sẽ biểu quyết về vấn đề gì? Còn chưa biết nội dung biểu quyết, tại sao Tổ khóa 1 đã đưa ra ý kiến biểu quyết?

- Tư Miễu, muộn quá rồi, anh đưa em về nhà trước nhé. - Sở Thiên Anh nói.

- Không cần đâu, em có xe rồi. - Lưu Tư Miễu khẽ cắn môi, rồi đột nhiên ngẩng đầu lên nói với Sở Thiên Anh - Thiên Anh, em muốn cầu xin anh một việc.

Sở Thiên Anh sững sờ.

Anh không bao giờ ngờ được rằng, Lưu Tư Miễu sẽ có lúc nói với anh: “Em muốn cầu xin anh một việc”.

- Thiên Anh, em có thể lấy nhân cách của em ra bảo đảm, Lôi Dung là một con người cao thượng, chị ấy có thể phạm phải sai lầm thế này thế khác, nhưng tuyệt đối không bao giờ có một chút xíu hành vi phạm pháp, bất kể Ái Tân Giác La Ngưng muốn dùng phương pháp nào để chứng minh Lôi Dung phạm tội, dù có dùng siêu máy tính Deep Blue của Mỹ để kiểm chứng nhiều lần và khẳng định kết luận này, em cũng kiên quyết khẳng định Lôi Dung vô tội. Sự bức hại cố tình đối với chị ấy, không chỉ che giấu một âm mưu hèn hạ, mà còn là sự sỉ nhục đối với tất cả những nhân viên cảnh vụ có lương tri, có đạo đức. - Lưu Tư Miễu nói liền một mạch, rồi nhìn Sở Thiên Anh với ánh mắt thiết tha - Cho nên, Thiên Anh, em khẩn cầu anh, bất kể bức thư đựng trong phong thư viết gì, thì trong hội nghị ngày mai, anh vẫn phải tìm mọi cách để bảo vệ Lôi Dung trước mọi sự hãm hại, anh có thể hứa với em không?

Trong tích tắc, sắc mặt Sở Thiên Anh trở nên lạnh lẽo vô cùng tận.

Anh cười nhạt, lắc đầu, đưa tay ra, lấy lại phong thư từ trong tay Lưu Tư Miễu, rồi quay người, bước nhanh xuống bậc thềm.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.