“Chỉ có thắt cổ lúc còn sống, cho tới khi gần chết thì lập tức treo cổ lên, ngụy tạo là treo cổ tự tử, trường hợp này rất khó phân biệt. Nếu như tình hình khả nghi, tốt nhất nên giám định là bị thắt cổ chết, lập ra kỳ hạn lùng bắt tội phạm.” “Tây oan lục” quyển 3, “Bị thắt cổ chết ngụy tạo thành treo cổ tự tử”
Khi đông đảo cảnh sát tới nơi, Lôi Dung đang ngồi trên một chiếc ghế trước cửa nhà kho - cô đã dùng điện thoại di động của Trương Văn Chất gọi điện báo cảnh sát. Cảnh sát phong tỏa hiện trường, có mấy người mới vào nghề vừa nhìn thấy cái thi thể với nội tạng xổ ra đầy đất, liền nôn ọe ngay tại trận, bị Lưu Tư Miễu vừa nghe tin chạy tới tống cổ hết lượt ra ngoài.
Tiếp đó, Hô Diên Vân và Mã Tiếu Trung nhận được tin báo cũng đã tới noi, điều vượt ra ngoài dự liệu của họ là thái độ của Lôi Dung hết sức bình tĩnh, không giống như vừa mới “giải phẫu” cho một con người sống sờ sờ.
- Chị, chị sao rồi? - Hô Diên Vân quỳ một gối xuống trước mặt Lôi Dung, nắm lấy tay cô hỏi.
Nhìn bộ mặt bầu bĩnh giờ lún phún đầy râu, quầng mắt thâm đen của anh, Lôi Dung khe khẽ mỉm cười:
- Vất vả cho em quá… Bệnh của bà ngoại đã đỡ hơn chút nào chưa?
Giọng Hô Diên Vân bỗng chốc trở nên nặng nề:
- Lúc tỉnh lúc mê, bác sĩ nói tình hình vẫn không ổn… Đợi lát nữa em và chị cùng tới phòng bệnh trên tầng hai khu nội trú thăm bà nhé.
Lúc này, rất nhiều bác sĩ và y tá làm ca đêm đã len lén chạy tới ngó nghiêng xem đã xảy ra chuyện gì, bị cảnh sát chặn lại ở chỗ cách xa hành lang, tuy nhiên, chủ nhiệm Khuông của kho cấy ghép thận đã hét lên hai tiếng “Lôi Dung” , nên được thả cho vào, khi biết được đã xảy ra chuyện gì, ông ta không nhịn nổi mà le lưỡi liên hồi:
- Lôi Dung, cô còn nhớ cuộc thi kỹ thuật sử dụng dao mổ năm đó không? Tôi luôn cảm thấy kỹ thuật dùng dao mổ của mình là nhanh nhất, đáng tiếc vì cô cũng tham gia, nên tôi chỉ giành được giải á quân…
Lúc này, sĩ quan chỉ huy đội cảnh sát tiến vào, nói Lôi Dung là nghi phạm của hai vụ án mạng, muốn lập tức bắt giữ cô, lập tức bị Lưu Tư Miễu phản đối:
- Vụ án của Tiền Thừa, kết quả giám định pháp y là tử vong do tràn khí màng phổi tự phát gây ra, không liên quan tới Lôi Dung. Còn vụ án này, dựa vào kết quả điều tra sơ bộ hiện trường vụ án của tôi, có thể nhận định Lôi Dung thuộc trường hợp giết người tự vệ, chứ không hề phòng vệ quá đáng, cho nên Lôi Dung là người bị hại, không những không thể bị bắt, mà còn cần được bảo vệ.
Lúc này, một bóng người đột ngột lao vào trong lòng Lôi Dung, khóc ầm lên. Lôi Dung vừa nhìn, thì ra là Đường Đường, bên cạnh còn có Cao Đại Luân đang đứng sững, Lôi Dung vừa nhẹ nhàng vỗ vỗ lên vai cô ta vừa hỏi:
- Hai người tại sao lại tới đây?
Lưu Tư Miễu nói:
- Mấy ngày hôm nay, họ liên tục hỏi thăm tung tích của chị, em vừa báo cho họ biết đã tìm được chị, hai người lập tức chạy tới đây.
- Cũng tốt. - Lôi Dung gật đầu - Hai người họ vừa hay có thể giúp chị làm một việc, đó là cạo đầu cho thi thể của Trương Văn Chất.
Những người có mặt đều kinh ngạc, không biết Lôi Dung định làm gì, nhưng dường như Lôi Dung không muốn giải thích.
Cao Đại Luân đành phải bắt tay vào thực hiện, do không có tông đơ điện, bèn dùng con dao mổ vừa cạo vừa nhổ, bởi vì tình trạng thi thể quá đỗi rùng rợn, cho nên không cho Đường Đường tham dự, huống hồ Đường Đường cứ ôm cứng lấy cánh tay Lôi Dung, không chịu buông ra lấy một phút, ngay cả Lưu Tư Miễu tìm Lôi Dung để bàn riêng về vụ án, cô ta cũng nhất quyết không chịu buông tay, cuối cùng, Lôi Dung phải dỗ dành một hồi lâu, cô ta mới chịu buông ra.
Lưu Tư Miễu, Mã Tiếu Trung và Hô Diên Vân dẫn Lôi Dung tới một gian phòng riêng biệt, đóng cửa lại.
- Chị, bây giờ trong phòng đều là người mình cả, chị hãy nói xem, mấy ngày hôm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? - Lưu Tư Miễu nghiêm nghị hỏi.
Lôi Dung vốn không muốn nói chuyện, nhưng cô biết rõ, Lưu Tư Miễu trong lúc làm việc cực kì cố chấp, bèn kể lại một lượt quá trình mình bị Hoàng Tĩnh Phong bắt cóc, trong thời gian đó mấy lần suýt chút nữa bị giết chết, cuối cùng lại bất ngờ thoát nạn. Trong đó, về chuyện mình từng làm thầy đoán tử hồi nhỏ, cô chỉ lấp liếm cho qua, dù sao thì sau đó, nhờ được Trần Thái Lai dốc lòng đào tạo và nâng đỡ, cô đã trở thành xá chủ của Khê Hương Xá. Để không ảnh hưởng tới danh dự của Khê Hương Xá, đoạn lịch sử không mấy vẻ vang đó đã được liệt vào hồ sơ tuyệt mật, cực kì ít người biết được chân tướng.
Nghe xong những lời kể của Lôi Dung, Mã Tiếu Trung giận dữ nói:
- Ngay bây giờ tôi sẽ dẫn lính đến bắt hết cái lũ khốn nạn ăn thịt người không chớp mắt trong công ty Trục Cao lại!
- Gượm đã! - Hô Diên Vân nói - Việc công ty Trục Cao buôn lậu nội tạng người chỉ là lời nói một phía của Hoàng Tĩnh Phong, chúng ta không có chứng cứ.
- Tôi nghĩ, tôi có chứng cứ mà mọi người đang cần.
Một giọng nói khàn đặc đột nhiên vang lên trước cửa phòng, mọi người quay lại nhìn, té ra là Quách Tiểu Phần, đôi mắt sưng húp vì khóc, mái tóc rối bù và khuôn mặt tiều tụy, khiến cô trông giống như một người vừa chui lên từ đáy sông.
Mọi người đã biết được tin dữ Diêu Viễn gặp nạn, nên cùng bước lại gần an ủi cô.
Cô lấy từ trong người ra một chiếc điện thoại còn dính máu, nói:
- Đây là điện thoại di động của Diêu Viễn, trên đường tới tìm tôi, có thể anh ấy đã dự cảm được chuyện gì đó, nên đã gửi tin nhắn cho tôi, nói là trong điện thoại của anh ấy có lưu mấy tấm ảnh, người trên tấm ảnh rõ ràng là vẫn đang sống, nhưng lại bị công ty Trục Cao liệt vào danh sách “nguồn cung ứng nội tạng” … Khi xảy ra chuyện, điện thoại di động của tôi để ở trong bếp, nên mãi về sau mới đọc được tin nhắn này. Xin… xin mọi người đừng để Diêu Viễn phải chết oan uổng…
Nhìn Quách Tiểu Phần ôm mặt khóc đau đớn, cả mấy người bạn đều vô cùng đau xót và phẫn nộ… Đột nhiên, Mã Tiếu Trung gầm lên như bom nổ:
- Bắt được lũ chó má này, ông đây sẽ bắn chết từng thằng một!
- Anh Mã, anh hãy bình tĩnh! - Lưu Tư Miễu nói - Sự việc trăm mối rối bời, chúng ta buộc phải giải quyết từng việc một… Bây giờ là một giờ sáng, vẫn còn cách giờ làm sáng mai bảy tiếng nữa, chúng ta phải lợi dụng bảy tiếng quý báu này, lật ngược lại cục diện! Anh Mã, anh hãy dẫn lực lượng của đồn cảnh sát các anh, chia quân làm hai ngả, một ngả tiến hành điều tra bệnh viện này, xem xem cái Công trình đổi mới sức khỏe kia đã che giấu những sự thực bẩn thỉu gì; ngả còn lại lục soát công ty Trục Cao! Tất cả các tài liệu có liên quan tới vụ án, toàn bộ tịch biên, chụp ảnh lại, với những manh mối quan trọng, điều tra truy lùng ngay trong đêm, cần bắt ai thì bắt lập tức, sau đó thẩm vấn đột xuất. Tiểu Phần hãy đi cùng anh, gặp tài liệu quan trọng cũng giữ lấy một bản, đề phòng tình huống không may.
Mã Tiếu Trung thoáng do dự:
- Lực lượng cảnh sát của chúng tôi không đủ, làm thế nào đây?
Lôi Dung nói chen vào:
- Em nghe nói Sở Thiên Anh đã được điều tới Phòng Cảnh sát hình sự Sở Công an thành phố, anh có thể tìm anh ấy, anh ấy là người ngay thẳng, chúng ta có thể tin tưởng được…
- Chị ơi… - Lưu Tư Miễu cười gượng gạo - Không biết vì nguyên nhân gì, sau khi Tứ Đại tổ chức họp biểu quyết vì chuyện của chị, Sở Thiên Anh đã đột ngột bị đình chỉ chức vụ…
Lôi Dung rất bất ngờ, nhưng lúc này, không còn thời gian để suy nghĩ kĩ lưỡng chuyện của Sở Thiên Anh nữa, bèn lập tức nói ra một số điện thoại:
- Đây là số điện thoại của Ngọc Phù Cát, anh Mã nếu cần, cứ truyền đạt mệnh lệnh của em, họ sẽ nghe theo sự điều khiển của anh.
- Được! - Mã Tiếu Trung liền vỗ tay.
Lôi Dung nói:
- Tư Miễu, em đi cùng chị quay về Trung tâm nghiên cứu pháp y nhé, chị phải tiến hành giám định lại thi thể của Tiền Thừa, nhất định phải tìm ra được nguyên nhân tử vong thực sự của ông ta. Để ngăn ngừa Lưu Hiểu Hồng quấy rối, em hãy giả mệnh lệnh của cấp trên, nói là chị được tái bổ nhiệm làm chủ nhiệm Trung tâm nghiên cứu, lời nói dối này chỉ có thể duy trì bảy tiếng đồng hồ, hi vọng đủ dùng…
- Vâng! - Lưu Tư Miễu nhận lời không chút do dự.
Lôi Dung đưa mắt nhìn Lưu Tư Miễu, cô biết rõ, bất kể là lục soát công ty Trục Cao, hay là giả mệnh lệnh cấp trên để cho mình giám định tử thi lần thứ hai, tất cả trách nhiệm cuối cùng đều phải do Lưu Tư Miễu gánh vác. Thế nhưng, Lưu Tư Miễu dường như đã sẵn sàng chấp nhận mọi hậu quả, không biết là thứ tình cảm gì đã khiến cho một chuyên gia kỹ thuật hình sự luôn cực kì lí trí như cô lại trở nên kiên gan đến thế.
- Hô Diên…- Lưu Tư Miễu vừa lên tiếng gọi, chợt phát hiện ra đôi mắt của Hô Diên Vân đang lấp lóe những tia sáng thâm trầm, biết rằng anh đang suy ngẫm điều gì, cũng hiểu rõ phong cách của anh là điều tra độc lập không chịu bó buộc, cho nên nhất thời do dự, không biết nên cắt cứ công việc gì cho anh. Lôi Dung bèn nói:
- Đoàn Thạch Bi đã chết, nhiệm vụ tiếp theo, chính là điều tra rõ cách thức giết người của hắn, cùng với chứng cứ tội phạm của Công trình đổi mới sức khỏe, tôi thấy Hô Diên Vân chẳng còn việc gì để làm đâu, cứ để cậu ấy đi theo chúng ta hỗ trợ.
- Chị này, có lẽ chị đã thoát khỏi bóng đen của tử thần, nhưng chưa chắc đã thoát khỏi tử thần đâu. - Hô Diên Vân nhìn cô nói - Cho nên vẫn phải đề cao cảnh giác, đặc biệt là đoạn đối thoại giữa chị và Trương Văn Chất, nhất thiết phải chú ý bảo mật.
Lôi Dung có phần khó hiểu:
- Đoạn đối thoại đó… làm sao kia?
Đúng lúc này, có người gõ cửa, là Đường Đường và Cao Đại Luân, hai người muốn đem thi thể của Trương Văn Chất về Trung tâm nghiên cứu tiến hành giám định tử thi, hỏi Lôi Dung có về cùng với họ không.
- Tóc của hắn đã cạo sạch chưa? - Lôi Dung hỏi.
- Cạo sạch rồi, đã thu lấy mẫu tóc, chuẩn bị mang về xét nghiệm DNA rồi đưa hồ sơ.
- Không phải… - Lôi Dung biết họ đã hiểu lầm, thì ngần ngừ một lát, rồi hạ giọng hỏi - Trên đỉnh đầu của hắn có một vết sẹo dao chém rất dài phải không?
Đường Đường lắc đầu.
Nói như vậy, hắn không phải là tên sư huynh đã hại chết sư phụ Ngô Hư Tử.
Lòng Lôi Dung liền nặng trĩu.
- Chị Lôi Dung, chị có về cùng với chúng em không thế? - Đường Đường lay cánh tay Lôi Dung, dẩu môi hỏi.
Lôi Dung tâm sự trùng trùng, tiện miệng hỏi một câu:
- Sao Vương Văn Dũng không thấy tới?
- Anh ta ấy à, gió chiều nào xoay chiều đấy, bám chặt lấy Lưu Hiểu Hồng, bây giờ đã là tâm phúc dưới trướng chị ta rồi, chẳng thèm nhìn tới chúng ta nữa đâu. - Đường Đường nói - Hôm nay, thẩm mỹ viện của bạn anh ta khai trương, buổi tối hình như đi ăn tiệc thì phải.
- Thế thì cô cứ nói với anh ta, vừa mới nhận được mệnh lệnh của cấp trên, Lôi Dung trở lại làm chủ nhiệm. - Lưu Tư Miễu cười nhạt nói - Hai người về Trung tâm nghiên cứu trước, chúng tôi sẽ tới đó ngay.
Sau khi Đường Đường và Cao Đại Luân đi rồi, Lưu Tư Miễu, Lôi Dung, Mã Tiếu Trung và Hô Diên Vân lại bàn bạc kĩ lưỡng thêm một lần nữa về chi tiết hành động: lấy chứng cứ, bố trí lực lượng cảnh sát, phương án bắt giữ, lộ trình thẩm vấn đột xuất… tới cả những nhân tố có thể gây cản trở cũng được suy xét tới, nhìn đồng hồ đã hai giờ sáng, chuẩn bị chia nhau ra hành động, trước khi tách nhóm, Mã Tiếu Trung đột nhiên cảm khái:
- Hôm nay tôi mới biết, “dám đi trước thiên hạ” là một việc vĩ đại tới nhường nào!
Hô Diên Vân lấy làm khó hiểu:
- Là sao?
- Thì là thế đấy! - Mã Tiếu Trung nói - Mấy hôm trước chẳng phải tôi bị tống vào Phòng 4 vài bữa còn gì, hôm nay nếu hành động thất bại, có lẽ cả đám chúng ta đều phải vào Phòng 4 dưỡng lão nhất loạt, cũng may anh đây lần trước đã tạo dựng được mối quan hệ tốt đẹp, có lẽ đã đến lúc phải lấy ra dùng rồi, đảm bảo chư vị đồ ăn vào còn mịn hơn cả đồ thải ra.
Gã này ăn nói khó nghe không thể tả, nhưng mọi người đều đã quen rồi, huống hồ, ít nhất anh ta đã nói đúng một điểm, nếu như thất bại, mấy người họ chắc chắn sẽ phải đối mặt với hậu quả nghiêm trọng. Nhưng một câu nói của Lôi Dung đã khiến cho tất cả mọi người đều vững tin rằng: đây là một trận đấu không được phép trốn tránh…
- Không sao, hãy coi như tự cứu mình!
Lôi Dung và Hô Diên Vân lên chiếc xe cảnh sát do Lưu Tư Miễu lái tới, quay về Trung tâm nghiên cứu pháp y.
Thành phố nửa khuya, bầu trời tối tăm phả sương mù ẩm ướt, quầng sáng của mỗi ngọn đèn đường đều mờ ảo giống như vấn vít khói giăng, dàn thành hai dãy rẻ sườn ướt đẫm trên đường phố thênh thang trống trải.
Qua tấm gương chiếu hậu trong xe, Lưu Tư Miễu đưa mắt nhìn Lôi Dung đang bình thản ngồi ở hàng ghế sau, bất giác nghĩ thầm, giờ này phút này, những con người đang say ngủ trong những gian nhà chật hẹp kia liệu có biết rằng có một bác sĩ pháp y vừa mới thoát khỏi chỗ chết, đã lại một lần nữa dấn bước chân lên con đường hiểm nguy đầy bất trắc, chỉ vì không muốn để cho cơ quan nội tạng của họ bị tùy tiện cắt lấy? Và sự thực, mới vài ngày trước thôi, họ còn dùng đủ lời cay độc để mắng chửi và công kích cô ấy…
Đúng lúc đó, điện thoại di động đổ chuông, Lưu Tư Miễu và cầm vô lăng vừa nghe điện thoại, sau khi cúp máy, lập tức quay ngay đầu xe vòng ngược lại.
- Sao thế? - Lôi Dung kinh ngạc hỏi.
Lưu Tư Miễu lạnh lùng đáp:
- Cảnh sát đã điều tra ra được nơi ở của Hoàng Tĩnh Phong, phát hiện anh ta đã treo cổ tự sát…
Một tòa chung cư cũ kỹ xập xệ, một căn phòng trên tầng áp mái, ánh đèn tuýp trắng loa lóa, Hoàng Tĩnh Phong treo cổ ngay trên ống dẫn khí sưởi chạy bên rìa trần nhà, bộ mặt trắng bệch càng thêm trắng bệch, mắt nửa khép nửa mở, đầu lưỡi đỏ lòm lè ra chút ít, thân hình gầy lêu nghêu giống như hình nhân tùy táng bằng giấy, chỉ hơi chút gió đã đong đưa…
- Tôi vặn tay nắm cửa, thấy cửa không khóa, bên trong tối om om chẳng nhìn thấy gì, vừa soi đèn pin vào, đã thấy ngay anh ta treo lủng lẳng ở đấy, tôi sợ đến hết hồn, vội vàng tìm được dây công tắc đèn, bật đèn lên, sau đó cùng các anh em bảo vệ hiện trường và gọi điện thoại cho sếp. - Viên cảnh sát hình sự tiến vào hiện trường đầu tiên báo cáo với Lưu Tư Miễu.
Lưu Tư Miễu chau mày hỏi:
- Các anh bảo vệ hiện trường như thế nào?
Viên cảnh sát hình sự đó dè dặt đáp:
- Tôi mang bao trùm giày màu xanh lam, đeo găng tay màu trắng, đi vào trong xem thử, xác nhận anh ta đã tắt thở thực sự… Chúng tôi không đụng chạm vào bất cứ thứ gì.
Thực chất, đối với Lưu Tư Miễu, việc này hoàn toàn là thừa thãi, bởi vì dấu giày của nghi phạm để lại tại hiện trường án mạng phần lớn đều đã bị bao trùm giày của cảnh sát đè lên phá hoại. Theo quan điểm của cô, khi phát hiện ra hiện trường án mạng, việc đầu tiên mà cảnh sát hình sự phải làm chính là không làm bất cứ việc gì hết, trực tiếp mời nhân viên kỹ thuật hình sự tới giám định, nhưng việc này đối với công tác trinh thám hình sự của Trung Quốc lại là một đòi hỏi quá khắt khe, nếu trông mong mỗi một đội cảnh sát khi điều tra mỗi một vụ án đều có đủ nhân viên kỹ thuật hình sự kịp thời phối hợp, thì chẳng khác nào yêu cầu bố trí cho mỗi một sản phụ năm Thìn một bà đỡ.
Phương thức tìm kiếm hiện trường phạm tội thông thường có sáu loại: tìm kiếm theo đường thẳng, tìm kiếm kiểu mắc lưới, tìm kiếm theo khu vực, tìm kiếm theo vòng tròn chùm tia, tìm kiếm kiểu xoắn ốc và tìm kiếm theo quan hệ liên quan. Trong đó, phương pháp tìm kiếm theo đường thẳng thường áp dụng với hiện trường vụ án ở ngoài trời, phương pháp tìm kiếm theo khu vực thông thường cần có nhiều nhân viên điều tra đồng thời tiến hành, phương pháp tìm kiếm theo chùm tia và hình xoáy ốc khá nhanh, nhưng lại dễ bỏ sót vật chứng.
Thông thường, đối với hiện trường vụ án xảy ra trong nhà, phần nhiều sẽ áp dụng phương pháp tìm kiếm kiểu mắt lưới, thế nhưng hôm nay, Lưu Tư Miễu quyết định sử dụng phương pháp tìm kiếm kiểu khu vực, cho dù nhân viên kỹ thuật hình sự ở hiện trường chỉ có một mình cô.
Sở dĩ cô đưa ra quyết định này, bởi vì sau khi ánh mắt của cô quét qua một lượt toàn bộ gian phòng đã phát hiện ra rằng: trên bàn không có đồ đạc gì, giá sách và tủ quần áo đều trống không, trên giường đương nhiên có chăn đệm, nhưng dưới gầm giường và bên cạnh giường vẫn chất đống mấy cái túi xác rắn vẫn chưa được mở, những chỗ bục rách thấy có quần áo và sách vở lộ ra… Điều này chứng tỏ Hoàng Tĩnh Phong vừa mới dọn tới nơi này chưa bao lâu, còn chưa kịp sắp xếp đồ đạc vào vị trí. Cho nên, phạm vi tồn tại của vật chứng có giá trị có thể chỉ tập trung ở vài khu vực. Và đặc điểm của phương pháp tìm kiếm theo khu vực vừa hay chính là sau khi phân chia không gian thành các khu vực nhất định (lấy căn phòng này làm ví dụ, có thể chia làm khu vực xung quanh người chết, khu vực hoạt động chủ yếu lúc còn sống và khu vực ít hoạt động lúc còn sống) , có thể căn cứ vào các mức độ quan trọng khác nhau để tập trung tìm kiếm ở một vài khu vực trọng điểm: ví dụ chiếc giường dùng để ngủ và chiếc bàn phủ đầy bụi, chiếc bàn chỉ cần nhìn sơ qua, còn chiếc giường cần phải tìm kiếm kĩ lưỡng.
Đương nhiên, trước khi tiến hành tìm kiếm, có một việc tốt nhất nên xác định trước tiên, đó chính là Hoàng Tĩnh Phong rốt cuộc có phải là tự sát hay không.
Nếu là tự sát, thế thì đây chính là hiện trường tự sát chứ không phải là hiện trường án mạng, giá trị và ý nghĩa của việc tìm kiếm lục soát sẽ lập tức giảm xuống mấy cấp.
Đương nhiên cần được Lôi Dung tiến hành giám định.
Theo yêu cầu của Lưu Tư Miễu, Lôi Dung men theo bờ tường đi tới trước mặt thi thể của Hoàng Tĩnh Phong. Cô chăm chú nhìn anh ta trong chốc lát, rồi đột nhiên ngẩng đầu lên, như thể không muốn để cho người khác nhìn thấy đôi mắt cô, chiếc cổ trắng ngần còn hằn vết dao cứa nuốt nghẹn thật mạnh mấy cái, rồi chóng vánh lấy lại bình tĩnh.
Cô đeo găng tay cao su vào, tiến lại gần, bắt đầu giám định tử thi sơ bộ: trước tiên, kiểm tra bằng mắt khoảng cách giữa bàn chân Hoàng Tĩnh Phong và mặt đất, cùng với độ cao của chiếc ghế đẩu mà anh ta đã đá đổ, cơ bản là tương thích. Sau đó, quan sát phần móng tay trên hai bàn tay buông thõng của Hoàng Tĩnh Phong, nếu anh ta không phải là tự sát mà là bị siết cổ chết, thế thì trong quá trình vật lộn giằng co với hung thủ, trong kẽ móng tay có thể lưu lại mảnh da hoặc vết máu, nhưng cũng không có. Tiếp theo chính là quan sát phần cổ. Phân biệt giữa tự treo cổ và bị siết cổ chết, tuyệt đại đa số có thể thông qua quan sát phần cổ để đưa ra kết luận, ví dụ như lằn dây thừng của người tự treo cổ phần lớn nằm giữa xương móng và sụn tuyến giáp, còn lằn dây thừng của người bị siết cổ chết thường nằm trên sụn tuyến giáp hoặc bên dưới điểm này; trên lằn dây thừng của người tự treo cổ rất hiếm khi xuất huyết, còn lằn dây của người bị siết cổ chết phần nhiều xuất huyết; còn có đặc điểm “đường chữ bát không giao cắt” , tức sợi dây thừng trong trường hợp tự treo cổ chết sẽ vòng qua tai, chạy qua xương chũm rồi đi vào trong tóc, bị nhấc lên khỏi mặt da phía trên gáy, cho nên lằn dây thừng đứy quãng chứ không nối liền, thời xưa gọi là “đường chữ bát không giao cắt” , nếu như “giao cắt” , khẳng định là do hung thủ dùng dây thừng siết cổ người bị hại bằng cách đứng phía sau người bị hại, dùng hai tay kéo thật mạnh hai đầu dây thừng sang hai bên.
Dấu hiệu trên phần cổ của Hoàng Tĩnh Phong cho thấy, có lẽ là tự treo cổ.
Nhưng việc này cũng không thể khẳng định. Trong “Tẩy oan lục” có một câu: “Chỉ có thắt cổ lúc còn sống, cho tới khi gần chết thì lập tức treo cổ lên, ngụy tạo là treo cổ tự tử, trường hợp này rất khó phân biệt” , ý nói siết cổ người ta đến lúc ngất đi thì lập tức treo cổ lên để ngụy tạo là tự treo cổ chết, dấu hiệu trên phần cổ sẽ rất khó phân biệt. Trường hợp này, cần phải tiếp tục giải phẫu thi thể, kiểm tra xem nội mạc bên dưới chỗ chia đôi của động mạch cảnh có vết rạn nứt nằm ngang hay không, tình trạng tràn máu màng não có rõ rệt hay không, máu có phản ứng với rượu cồn hoặc những loại thuốc gây mê khác hay không…
Nhưng những việc này đều cần có thời gian, Lôi Dung không biết mình còn có bao nhiều thời gian nữa…
Không, không được nghĩ tới những điều này, tốt hơn hãy tập trung sức lực suy nghĩ về vụ án trước mắt đã: Hoàng Tĩnh Phong thực sự là tự sát sao? Anh ta đang muốn tìm sư phụ Đoàn Thạch Bi tính sổ kia mà?
- Sao thế, tự sát hay là bị giết? - Lưu Tư Miễu đứng bên cạnh hỏi Lôi Dung.
- Cần phải mang thi thể về Trung Tâm để giám định - Lôi Dung hạ giọng nói.
Lưu Tư Miễu nhận ra được sự bất lực của cô, đang định ra lệnh cho mấy viên cảnh sát hình sự ở ngoài cửa, đột nhiên bên tai vang lên một giọng nói:
- Tay phải của Hoàng Tĩnh Phong, chỗ cổ tay, làm sao thế?
Là Hô Diên Vân, không biết anh đã len vào trong phòng từ lúc nào, Lưu Tư Miễu chau mày đang định trách mắng anh, thì Lôi Dung đã đáp:
- Gãy xương cổ tay, rất nghiêm trọng, khi anh ta xuất hiện lần cuối cùng trong nhà kho của nhà xác, chị đã phát hiện ra, cẳng tay phải anh ta lúc nào cũng buông thõng, không nhấc tay lên nổi.
- Có ảnh hưởng tới chức năng của ngón tay không?
- Chắc chắn sẽ có ảnh hưởng không nhỏ… Sao thế?
Hô Diên Vân liền chỉ vào cổ của Hoàng Tĩnh Phong:
- Thế thì, anh ta làm sao có thể thắt nút dây thừng được? Cái nút thắt đó lại buộc rất nhiều vòng, rất phức tạp.
Lưu Tư Miễu và Lôi Dung đều kinh ngạc, không hẹn mà cùng nhìn chằm chằm vào nút thắt dây thừng: đó là cả một búi nút chết, có lẽ là người nào đó đã vòng một đầu của sợi dây thừng qua ống dẫn khí sưởi, sau đó nhảy lên chiếc ghế đẩu, thắt nút trong không trung, nếu nói quăng dây còn có thể dùng tay trái, thế thì thắt một cái nút như thế này, kiểu gì cũng không thể hoàn thành bằng một tay được.
Bị giết hại, không nghi ngờ gì nữa.
Lưu Tư Miễu liếc nhìn Hô Diên Vân một cái, vừa căm ghét vừa khâm phục, sau đó hạ giọng nói:
- Hai người ra ngoài đi, tôi phải bắt đầu kiểm tra hiện trường
Thi thể của Hoàng Tĩnh Phong được cho vào một túi đựng thi hài màu đen, kéo khóa kín, treo thẻ đánh dấu, chuyển về Trung tâm nghiên cứu pháp y. Lôi Dung đứng trong hành lang nhìn cảnh tượng này, lẩm bẩm tự hỏi:
- Là ai đã giết hại Hoàng Tĩnh Phong nhỉ?
Hô Diên Vân đứng bên cạnh nói khẽ:
- Đương nhiên là một người muốn khiến cho chị tưởng rằng toàn bộ vụ án này tới đây là kết thúc…
Lúc này, có một cảnh sát đã tìm được chủ nhân của căn nhà này dẫn tới, ông ta khai là hai tháng trước có một người đàn ông để râu quai nón tới thuê nhà, rồi trả luôn một cục nửa năm tiền thuê. Đưa ảnh của Hoàng Tĩnh Phong cho ông ta xem, ông ta nói cho dù có dán thêm râu giả lên cũng chắc chắn không phải là người này thuê. Cảnh sát lại lấy ảnh của Trương Văn Chất ra cho ông ta nhận dạng, ông ta dụi mắt một hồi, nói rằng rất khó xác nhận.
Lôi Dung sực nhớ lại cái lần mình gặp Hoàng Tĩnh Phong và Đoàn Thạch Bi ở trong tàu điện ngầm đã từng tới phòng máy tính xem camera giám sát và phát hiện ra hình cảnh của hai người họ, bèn gọi điện cho ban quản lí tàu điện ngầm gửi đoạn video tới. Chẳng mấy chốc, đoạn video đã được truyền tới, dùng laptop mở ra, vừa nhìn thấy Hoàng Tĩnh Phong và Đoàn Thạch Bi, chủ nhà bèn chỉ ngay vào Đoàn Thạch Bi khẳng định:
- Chính là người này đã thuê nhà, khuôn mặt này, bộ râu này, giống y hệt.
Thế nhưng, đoạn hình ảnh đó chỉ lướt qua trong thoáng chốc, hết sức mờ nhạt, Đoàn Thạch Bi để râu quai nón, cổ áo dựng đứng che lấp quá nửa khuôn mặt, lại đeo kính râm, cho nên căn bản không thể phân biệt được người này có phải là Trương Văn Chất hay không. Điều duy nhất có thể khẳng định, chính là ngôi nhà này do Đoàn Thạch Bi thuê, sau đó cho Hoàng Tĩnh Phong ở…
Khoảng một tiếng đồng hồ sau, công tác khám nghiệm hiện trường kết thúc, Lưu Tư Miễu đi ra khỏi căn phòng, đưa một tờ biên bản khám nghiệm sơ bộ hiện trường vụ án đã điền xong cho Lôi Dung, nói:
- Chị xem qua đi.
Lôi Dung đón lấy, Hô Diên Vân cũng ghé sát vào bên cạnh cô, hai người cùng đọc:
BIÊN BẢN KHÁM NGHIỆM SƠ BỘ HIỆN TRƯỜNG VỤ ÁN
(NỘI DUNG GIẢN LƯỢC)
| | BJ201X031XXS0042 | |||||||||
| Thông tin nạn nhân | Họ và tên: Hoàng Tĩnh Phong | | ||||||||
| Nam | Tuổi: 26 | Nhân viên nhà xác bệnh viện Số 1 thành phố | ||||||||
| Nguyên nhân tử vong | Tử vong do ngạt thở vì bị vật giống như dây thừng thít chặt vào phần cổ gây ra | | Bị giết hại | |||||||
| Địa điểm điều tra | Phòng 601 tòa nhà số 7 khu chung cư xx phố xx quận xx | Phương thức điều tra | Tìm kiếm theo khu vực | |||||||
| Khu vực 1: Khu vực xung quanh nạn nhân, tức phạm vi 5m2 xung quanh thi thể nạn nhân | ||||||||||
| Miêu tả chung: Nạn nhân bị ngụy tạo là tự sát, dùng dây thừng nilon thít cổ treo lên ống dẫn khí sưởi, trên mặt chiếc ghế đẩu mà nạn nhân đã “đá đổ” có dấu giày tương đối hoàn chỉnh, trên ống dẫn khí sưởi không có dấu tay, trên tường có dấu bàn tay không hoàn chỉnh, trên nền nhà có dấu giày không hoàn chỉnh và các vết chân hỗn loạn, những chứng cứ có giá trị khác khá ít. | ||||||||||
| Chứng cứ vết máu: Không | Chứng cứ tinh dịch: Không | Chứng cứ mồ hôi: Không | Chứng cứ nước bọt: trên nền nhà thẳng bên dưới người chết có vết nước bọt từ trong miệng chảy xuống. | |||||||
| Chứng cứ nước tiểu: Không | Chứng cứ dịch thể khác: Không | |||||||||
| Chứng cứ dấu vân tay: Trên bề mặt tường lấy được hai nhóm dấu vân tay không hoàn chỉnh thuộc về hai người khác nhau, nhóm A bao gồm dấu vân tay của năm ngón tay bàn tay trái phải, kết quả đối chiếu sơ bộ là dấu vân tay của nạn nhân; nhóm B bao gồm vân tay của năm ngón tay bàn tay phải, không rõ của ai. | ||||||||||
| Chứng cứ dấu bàn tay: Trên tường lấy được hai nhóm dấu bàn tay không hoàn chỉnh thuộc về những người khác nhau, nhóm A bao gồm dấu bàn tay tay trái và phải, kết quả đối chiếu là dấu bàn tay của nạn nhân để lại; nhóm B bao gồm dấu bàn tay phải, không rõ của ai, nhưng hình dạng dấu bàn tay đồng nhất với dấu vân tay nhóm B, là của cùng một người. | ||||||||||
| Chứng cứ dấu giày: Dấu giày nhóm A là giày thể thao cỡ 42, mé bên ngoài của mũi giày chân trái có đặc trưng viền mép nứt hở, dài 2.2mm, trùng hợp với đặc điểm của đế giày mang trên chân nạn nhân. Dấu đế giày nhóm B là của giày da cỡ 43, chỗ bờ cong bàn chân phải có một vết lõm nhỏ hình tròn, qua điều tra, giày của người chết để lại đều là cỡ 42, và đều không có đặc trưng đế giày như vaäy, nghi ngờ là dấu giày của nghi phạm. | ||||||||||
| Chứng cứ dấu chân: Vì cần phải phân tích tổng hợp cả chuỗi vết chân liên tục, bỏ qua phần này. | ||||||||||
| Chứng cứ râu tóc: Không | Chứng cứ sợi vải: Không | Chứng cứ vũ khí: Một sợi dây thừng bằng nilon, hoa văn trùng khớp với vết dây thít trên cổ. | ||||||||
| Khu vực 2: Khu vực hoạt động chủ yếu trước khi chết, bao gồm xung quanh giường tỏng phòng ngủ, nhà vệ sinh và lối đi lại thường dùng | ||||||||||
| iêu tả chung: Giường của nạn nhân lộn xộn, trước khi bị hại, có lẽ đang ngồi quay lưng ra cửa, quay mặt ra cửa sổ, xung quanh giường chất đống bốn cái túi xác rắn, đựng quần áo, đồ dùng thường ngày, sách vở, trong sọt rác không có vật chứng có giá trị, nhà vệ sinh không có dấu hiệu sử dụng gần đây. | ||||||||||
| Chứng cứ vết máu: Vết máu trên tường phần lớn là vết máu côn trùng cũ. | Chứng cứ tinh dịch: Chăn đệm có vết tinh dịch cũ | Chứng cứ dịch thể khác: Không | ||||||||
| Chứng cứ dịch mồ hôi: Chăn đệm có dấu vết mồ hôi cũ | Chứng cứ dịch nước bọt: Áo gối có dấu nước bọt cũ. | Chứng cứ nước tiểu: Bồn tiểu có nước tiểu cũ. | ||||||||
| Chứng cứ vân tay: Nhiều nơi lấy được hai nhóm dấu vân tay không hoàn chỉnh thuộc về những người khác nhau, nhóm A bao gồm dấu vân tay của năm ngón tay bàn tay trái và phải, kết quả đối chiếu sơ bộ là dấu vân tay của nạn nhân; nhóm B bao gồm dấu vân tay của năm ngón tay bàn tay trái và phải, không rõ của ai. | ||||||||||
| Chứng cứ dấu bàn tay: Ở vài chỗ cá biệt lấy được hai nhóm dấu bàn tay không hoàn chỉnh của không cùng một người, nhóm A bao gồm dấu bàn tay tay trái, phải, kết quả đối chiếu là dấu bàn tay của nạn nhân; nhóm B bao gồm dấu bàn tay tay trái, phải, không rõ của ai, hình dạng dấu bàn tay thống nhất với dấu vân tay nhóm B, là của cùng một người. | ||||||||||
| Chứng cứ dấu giày: Nhiều nơi có dấu giày cỡ 42, trùng khớp với dấu giày của nạn nhân, có một số ít dấu giày cỡ 43, đều là dấu giày da với vết lõm nhỏ hình tròn ở bờ cong bàn chân phải, nghi ngờ do nghi phạm để lại. | ||||||||||
| Chứng cứ dấu chân: Lấy được hai nhóm dấu chân: Dấu chân nhóm A xuất hiện nhiều, hai chân giẫm hướng ra ngoài, thu bước vào trong, bước ngang ra phía ngoài, bước chân ngắn mà rộng, tư thế bước đi có lẽ là chậm rãi thông thả, thân người ngửa ra sau, lắc lư sang hai bên rõ rệt. Dấu chân nhóm B ít gặp, chân bước thẳng về phía trước, thu thẳng, đi thẳng hàng, bước chân dài mà hẹp, tư thế đi có lẽ là khá nhanh nhẹn, thân người chúi về phía trước, biên độ lắc lư nhỏ, đầu hơi cúi thấp. Sau khi so sánh dấu giày, dấu chân nhóm A là của nạn nhân, dấu chân nhóm B là của người để lại dấu giày cỡ 43, nghi ngờ là dấu chân của nghi phạm. | ||||||||||
| Chứng cứ râu tóc: Giường đệm không có râu tóc, sàn nhà có khá nhiều tóc rụng. | Chứng cứ sợi vải: Nền nhà phát hiện số ít sợi nhân tạo màu đen dài ngắn khác nhau. | |||||||||
| Khu vực 3: Khu vực hoạt động tương đối ít trước khi chết, bao gồm nhà bếp, giá sách trong phòng ngủ, bàn, tủ quần áo và các ngóc ngách trong nhà. | ||||||||||
| Miêu tả chung: Nhà bếp rất ít khi sử dụng, giá sách, bàn tủ quần áo trong phòng ngủ đều ở trong trạng thái trống trơn, không lấy được chứng cứ dịch thể, lấy được rất ít chứng cứ dâu vân tay, chứng cứ dấu bàn tay, chứng cứ dấu giày, chứng cứ dấu chân, chứng cứ râu tóc và chứng cứ sợi vải, tính chất tương tự như ở khu vực 2, nên không mô tả tỉ mỉ. | ||||||||||
| 1. Người bị hại và hung thủ khá thân thiết, từng ở chung một nhà, người cư trú chủ yếu tại ngôi nhà này là người bị hại. 2. Hiện trường vụ án không có dấu vết ẩu đả, nghi ngờ là khi người bị hại ngồi trên giường, bị hung thủ dùng thuốc gây mê làm cho hôn mê nhanh chóng, sau đó treo cổ lên giết chết. 3. Sợi nhân tạo màu đen có lẽ là nguyên liệu của tóc giả hoặc râu giả, bên trong toàn bộ căn nhà không phát hiện ra tóc giả và râu giả, nên có thể là đồ dùng để hóa trang của hung thủ. 4. Từ tình hình bày biện đồ dùng cá nhân của người bị hại, thấy rằng thời gian người bị hại chuyển vào sống ở đây chưa lâu. 5. Phân tích từ tình trạng dấu giày, chiều cao của hung thủ có thể là tương đương với người bị hại hoặc cao hơn một chút. 6. Tại khu vực 1 phát hiện nền nhà có nhiều chỗ hoa văn hình chữ X, ở gần trục đối xứng có khá nhiều bụi bẩn dồn lại, nguyên nhân hình thành không rõ. | ||||||||||
Đọc xong biên bản, Lôi Dung tỏ ra rất nghi hoặc, cô chỉ vào hàng cuối cùng hỏi Lưu Tư Miễu:
- Hoa văn hình chữ X là cái gì thế?
Lưu Tư Miễu lắc đầu:
- Em vẫn chưa nghĩ ra.
Lôi Dung nói:
- Ở chỗ này em có nhắc tới việc Hoàng Tĩnh Phong là bị hung thủ làm cho hôn mê sau đó treo cổ đến chết, điều này chị đồng y, nhưng các bộ phận có thể dẫn tới hôn mê ở sau gáy Hoàng Tĩnh Phong không hề bị thương. Chị sẽ lập tức quay về Trung tâm nghiên cứu tiến hành giám định tử thi, để xem anh ta đã trúng phải loại thuốc mê gì.
Lưu Tư Miễu khẽ gật đầu:
- Em sẽ đi cùng tới đó, tiến hành giám định kĩ lưỡng cho sợi dây thừng nilon và tóc giả, dấu vân tay, dấu bàn tay, thông tin DNA của tóc một lần nữa, cũng phải tìm kiếm trong kho dữ liệu, xem thử có thể tìm được dữ liệu trùng khớp hay không. Em đang rất tò mò, tên hung thủ này tại sao to gan tới vậy, bình thường qua lại nơi này cũng không đeo găng tay, để lại bao nhiêu là dấu vân tay thế này, sau khi gây án cũng không lau chùi xử lí… Hô Diên Vân, anh đang làm cái gì thế?
Tiếng quát của cô khiến Lôi Dung giật nảy mình, định thần nhìn lại, không biết Hô Diên Vân lại đã chui vào trong nhà từ lúc nào, đang chùng gối lom khom ở chỗ Hoàng Tĩnh Phong treo cổ chết, dùng một chiếc kính lúp soi tỉ mỉ xuống nền nhà từng tấc một, chăm chú như thể đang đãi cát tìm vàng.
- Hô Diên Vân, tôi hỏi anh đang làm gì đó? - Lưu Tư Miễu đã nổi giận, giọng nói đột ngột cao lên đến một quãng tám - Sao anh cứ tự nhiên đi vào trong nhà thế nhỉ? Anh làm như vậy sẽ phá hoại dấu chân ở hiện trường đấy, anh có biết không?
Hô Diên Vân chẳng buồn quan tâm tới tiếng quát của cô, chìa tay trái ra:
- Chị ơi, đưa bản “Báo cáo khám nghiệm sơ bộ hiện trường vụ án” cho em xem lại một chút.
Lôi Dung đưa mắt nhìn Lưu Tư Miễu, rồi đi vào trong nhà, đặt biên bản khám nghiệm vào trong tay Hô Diên Vân.
Hô Diên Vân cầm lấy, ánh nhìn tập trung vào một chỗ trên đó, rồi hết sức nghiêm túc đọc đi đọc lại, cứ như muốn xuyên thủng cả tờ giấy. Lôi Dung nhìn theo ánh mắt của Hô Diên Vân, định xem thử anh đang quan tâm đến điều gì, nhưng, anh đã ngẩng đầu lên, trong ánh mắt trà đầy băn khoăn, giống hệt như lớp sương mù dày đặc buổi sớm.
- Tại sao? Tại sao lại như thế nhỉ? - Anh nhắm mắt lại, dùng ngón giữa và ngón trỏ tay phải gõ khe khẽ vào chính giữa hai đầu lông mày đang nhíu chặt.
Đột nhiên, anh mở choàng mắt ra… mây mù đã tan đi một ít, nhưng vân xphur kín tất cả trong bức màn trắng đục mịt mờ.
- Tư Miễu, trong laptop của cô có copy “Bảng dữ liệu cơ sở phân tích Adhara” của Danh Minh Quán không? - Anh hỏi.
Bảng dữ liệu ấy, Lưu Tư Miễu về sau đã copy một bản từ Danh Minh Quán, lưu ngay trong chiếc máy tính bảng Sony S2 mang theo bên mình. Lưu Tư Miễu hiểu rõ, thời điểm này, trí não của Hô Diên Vân đang vận hành rất lạ thường, không thể dò đoán được, thế là cô lấy ngay máy tính ra, mở bảng dữ liệu, đưa cho anh.
- Đây là cái gì thế? - Lôi Dung chưa nhìn thấy bảng dữ liệu này bao giờ, kinh ngạc hỏi.
Hô Diên Vân thô lỗ khoát tay, ý bảo cô trật tự, Lôi Dung biết anh từ nhỏ đã có cái tật xấu này, thì không hỏi thêm nữa, chỉ im lặng đứng bên cạnh nhìn anh.
Trong căn nhà vừa xảy ra án mạng lặng phắc như tờ, tới cả một cây kim rơi trên nền nhà cũng có thể nghe thấy.
Đám cảnh sát ở ngoài cửa thậm chí không dám cả thở mạnh.
Thời gian nhích dần từng giây, Hô Diên Vân xem đi xem lại tờ biên bản khám nghiệm sơ bộ hiện trường vụ án trên tay trái và bảng dữ liệu cơ sỏ phân tích Adhara trên tay phải, sương mù trong hai mắt, giống như bị gió thổi qua, dần dần tan đi, cuối cùng lấp lóe lên những tia sáng ngời rạng, xuyên thấu tất thảy.
- Chẳng biết anh muốn xem cái gì nữa! - Lưu Tư Miễu không nhịn nổi, lên tiếng - Hung thủ cực kì giảo hoạt, căn bản chẳng hề để lại manh mối gì.
- Không có manh mối đôi khi chính là manh mối lớn nhất. - Hô Diên Vân hạ giọng nói - Tư Miễu, cô còn nhớ không, hôm cô, tôi và Quách Tiểu Phần gặp nhau trong quán KFC phân tích tình tiết vụ án, cô nói mấy gói hàng gửi chuyển phát nhanh tới Trung tâm nghiên cứu pháp y cho Lôi Dung quá đơn giản, không lấy được bất cứ chứng cứ vi lượng nào, tôi đã nói gì với cô nhỉ?
Lưu Tư Miễu trừng mắt nhìn anh một cái, bực bội đáp:
- Anh nói, tìm kiếm chứng cứ tuy quan trọng, nhưng có khi, tìm kiếm những chứng cứ đáng lí ra phải tồn tại nhưng lại không tồn tại, còn quan trọng hơn…
Lời nói của cô thình lình khựng lại nửa chừng, nhưng không phải là cô đã hiểu ra được điều gì, mà là cô vừa chạm phải đôi mắt Hô Diên Vân đang ngước nhìn lên, đôi mắt ấy quá sáng, khiến cơ thể cô bất giác rùng lên một cái.
Hô Diên Vân đứng dậy, Lôi Dung không nhịn được hỏi dồn:
- Hô Diên, chẳng lẽ em đã biết được chân tướng?
- Đây là một vụ án vô cùng đơn giản, chỉ là về logic có một chút phức tạp rất nhỏ nhặt, tuy nhiên, rất khó nói hiện giờ còn có thể tìm được chứng cứ khiến cho hung thủ phải cúi đầu nhận tội hay không. - Anh khẽ lẩm bẩm một mình, rồi quay sang nói với Lôi Dung - Chị, phiền chị cho em số điện thoại di động của Lưu Hiểu Hồng được không? Em muốn gọi điện cho chị ta.
Hô Diên Vân và Lưu Hiểu Hồng vốn chẳng hề quen biết, tại sao muốn gọi điện thoại cho cô ta? Lôi Dung hết sức tò mò, nhưng vẫn cứ đọc ra một dãy số.
Hô Diên Vân sau khi kết nối được điện thoại với Lưu Hiểu Hồng, chỉ nói một câu:
- Tôi là Hô Diên Vân, tôi chính thức thông báo với chị, cấp trên có chỉ thị, phục hồi chức vụ và công tác cho Lôi Dung, mời chị lập tức đến Trung tâm nghiên cứu, khởi động tất cả các thiết bị, chuẩn bị sẵn sàng, đợi Lôi Dung tiến hành giám định tử thi lần thứ hai cho Tiền Thừa.
Vừa cúp điện thoại, Lưu Tư Miễu gần như lao vọt tới trước mặt anh:
- Anh điên rồi à! Chẳng phải chúng ta đã nói trước rồi sao, phải bảo mật nghiêm ngặt cho hành động của Lôi Dung cho tới trước giờ làm việc tám giờ sáng mai, để tránh bị cản trở. Tại sao anh lại tiết lộ thông tin này cho đối tượng không nên tiết lộ nhất thế hả?
Hô Diên Van liếc nhìn cô một cái, điềm tĩnh nói:
- Bây giờ, chúng ta có thể quay về Trung tâm nghiên cứu pháp y được rồi.
Đúng như dự liệu của Lưu Tư Miễu, khi họ cùng quay về đến Trung tâm nghiên cứu, nơi này đã bị đông đảo cảnh sát bao vây kín mít vòng trong vòng ngoài. Trong màn đêm tối đen như mực, đèn xe cảnh sát xanh đỏ chớp nháy liên hồi, giống như những con mèo đang ngoác miệng nhe nanh, run rẩy phát ra tín hiệu đe dọa vợi địch thù.
Lôi Dung xuống xe, được Lưu Tư Miễu và Hô Diên Vân hộ tống hai bên, cất từng bước chân chậm chạp và nặng nề về phía cổng chính. Hai cảnh sát đứng hai bên cửa vừa giơ tay ra toan chặn lại, bị Lưu Tư Miễu trừng mắt lừ cho một cái, thì sợ sệt vội vàng tránh ra nhường đường.
Đẩy cánh cửa tầng một ra, cả tầng nhà bật đèn sáng trưng, Lưu Hiểu Hồng đứng ngay giữa sảnh, che khuất cả pho tượng đồng của Tống Từ. Cô ta khoanh tay trước ngực, mặt hất lên vênh váo, bên cạnh còn có mấy nhân viên của Trung tâm nghiên cứu, trong đó có cả Đường Đường và Cao Đại Luân, đang hết sức căng thẳng nhìn Lôi Dung chầm chậm đi vào
- Tôi đã dò hỏi rồi, cô vẫn đang trong giai đoạn đình chỉ chức vụ điều tra, chứ hoàn toàn chưa được khôi phục chức vụ và công tác! - Lưu Hiểu Hồng cười gằn - Nghi vấn phạm tội của cô vẫn chưa được rũ bỏ, Tiền Thừa chưa biết chừng chính là do cô mưu sát, cô có tư cách gì để giám định tử thi lần thứ hai cho ông ta? Chẳng lẽ cô muốn nhân cơ hội giám định tử thi để triệt để tiêu hủy chứng cứ phạm tội của cô?
Lôi Dung không nói năng gì, Hô Diên Vân bước lên một bước, nói:
- Chúng tôi không có thời gian phí lời với chị, lập tức chuyển ngay thi thể của Tiền Thừa ra đây, để Lôi Dung giám định tử thi.
- Đừng có mơ. - Lưu Hiểu Hồng cười khẩy - Trước khi các người tới, tôi đã tắt hết tất cả thiết bị của toàn bộ Trung tâm nghiên cứu rồi, ngoài cánh cửa tiền sảnh này ra, tất cả nguồn điện đều đã ngắt hết, mật mà phòng cấp điện đã cài đặt lại, tôi muốn xem thử, không có thiết bị, cô sẽ làm thế nào để giám định tử thi?
- Tất cả nguồn điện đều đã ngắt hết rồi sao? - Lôi Dung giật mình kinh hãi - Nếu như vậy, tủ đông lạnh bảo quản thi thể sẽ từ từ tăng nhiệt, sự rã đông không đúng quy chuẩn sẽ khiến cho thi thể hư hỏng mất!
- Tôi chẳng thèm quan tâm… - Lưu Hiểu Hồng hả hê đắc ý, đang định nói tiếp, đột nhiên cổ tay phải bị vặn một cái thật mạnh, dội lên một cơn đau đớn thấu tim gan, buột miệng rú lên the thé, quỳ đánh “phịch” xuống đất!
- Nói ra mật mã phòng cấp điện, nếu không, tôi sẽ bẻ gãy rời cánh tay này của chị. - Lưu Tư Miễu dùng ngón tay cái bóp mạnh vào cườm tay Lưu Hiểu Hồng, liên tục gia tăng sức ấn, Lưu Hiểu Hồng đau tới mức trán vã mồ hôi như trút.
Một kẻ quen sung sướng an nhàn như cô ta làm sao có thể chịu đựng được nỗi khổ sở nhường vậy, lập tức phun ngay ra mật mã của phòng cấp điện.
- Rượu mời không uống uống rượu phạt! – Lưu Tư Miễu khinh khỉnh nói, sau đó quay sang hỏi viên cảnh sát chỉ huy:
- Sao các anh lại tới đây?
Viên cảnh sát cung kính đáp:
- Là trưởng phòng Liêu gọi điện thoại cho tôi, bảo tôi dẫn một phân đội tới đây phối hợp công tác với chủ nhiệm Lưu Hiểu Hồng…
Lưu Tư Miễu ra lệnh cho anh ta:
- Ngay bây giờ, anh nghe lệnh của tôi, lập tức giải tán vòng vây xung quanh Trung tâm nghiên cứu pháp y, anh và một cấp dưới ở lại, tạm thời giam giữ Lưu Hiểu Hồng trong phòng trực ban, không có lệnh của tôi, chị ta không được phép bước ra khỏi cửa nửa bước… Còn nữa, tịch thu điện thoại di động của chị ta, không cho phép chị ta liên lạc với bên ngoài.
- Lưu Tư Miễu, cô dám giam giữ trái phép tôi! Sớm muộn rồi tôi sẽ cho cô biết tay! – Lưu Hiểu Hồng xoa nắn cổ tay sưng vù, bị viên cảnh sát chỉ huy đẩy vào trong phòng trực ban giam lại.
- Đường Đường, em lập tức tới phòng cấp điện, khôi phục nguồn điện của phòng bảo quản thi thể, phòng rã đông thi thể và phòng mổ số 1, tiến hành rã đông nhanh chóng thi thể của Tiền Thừa, sau đó đẩy vào phòng mổ số 1. - Lôi Dung điềm đạm phân công - Anh Cao, anh chuẩn bị đi, anh và tôi cùng tiến hành giám định tử thi lần thứ hai cho Tiền Thừa.
- Vâng! - Hai người đồng thanh đáp.
Lôi Dung vừa dợm bước định đi lên tầng, đột nhiên sực nhớ ra, bèn hỏi:
- Vẫn chưa liên lạc được với Vương Văn Dũng à?
- Điện thoại di động của anh ta tắt máy rồi. - Đường Đường nói.
Lôi Dung bước vào phòng thay đồ, khoác lên người bộ trang phục giải phẫu màu xanh lam đã được khử trung, đeo găng tay cao su vào, thực hiện những công việc chuẩn bị có liên quan, sau đó đi vào phòng mổ. Thi thể của Tiền Thừa đã được rả đông nhanh và đặt lên trên bàn giải phẫu tử thi bằng inox.
Lôi Dung nhìn thi thể của Tiền Thừa, một nỗi căng thẳng khó hiểu đột nhiên dấy lên trong lòng: liệu mình có thể tìm được chân tướng cái chết của ông ta trong lần giám định tử thi thứ hai này hay không?