Lời Nguyền Của Hoàng Đế

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15
Ba Nguyên Tắc Ulsan.

❊ ❊ ❊

“Trong ba tháng mùa xuân, thi thể để qua hai ba ngày, miệng, mũi, da bụng, hai bên sườn, trước ngực, thịt ngả sang màu hơi xanh. Qua mười ngày, trong mũi, tai sẽ có nước thối chảy ra. Người béo tốt thì như vậy. Người bệnh tật lâu ngày mà gầy gò, sau nửa tháng mới có dấu hiệu đó.” “Tẩy oan lục” quyển 2, “Bốn mùa thay đổi”

- Phóng viên Quách, cô phỏng vấn về Công trình đổi mới sức khỏe, sao lại không tới tìm tôi? - Trương Văn Chất cất tiếng hỏi yếu ớt, thân hình gầy quắt quấn trong mớ quần áo, cứ như chỉ cần đẩy nhẹ một cái là đổ nhào.

Quách Tiểu Phần nghĩ thầm, xem ra sau khi mình rời khỏi Công ty Trục Cao, Vương Tuyết Nha cảm thấy bất thường, đoán rằng mình có thể sẽ tới bệnh viện Số 1 thành phố phỏng vấn, liền bảo Trương Văn Chất tới tìm mình. Có thể thấy, trông Trương Văn Chất âm trầm thế kia, chắc chắn còn khó moi tin hơn cả Vương Tuyết Nha, không cần lãng phí thời gian ở đây nữa, bèn vẫy tay chào tạm biệt luôn.

Vừa ra khỏi cổng bệnh viện, Diêu Viễn đã xồng xộc lao tới trước mặt cô, không biết do vội vàng hay là tức giận mà mặt đỏ phừng phừng, câu nói đầu tiên của anh ta là:

- Tiểu Tiểu, em thật quá đáng. Sao có thể lấy danh nghĩa của anh đi phỏng vấn tổng giám đốc Vương? Em làm như thế là hại chết anh đấy, biết không?

Quách Tiểu Phần sững sờ, sau đó mới nghĩ ra, chắc chắn anh ta cũng là bị Vương Tuyết Nha sai tới đây, thì thoáng bối rối:

- Diêu Viễn, em xin lỗi...

- Xin lỗi cái gì? - Diêu Viễn nổi giận đùng đùng - Tổng giám đốc Vương trong điện thoại còn mỉa mai hỏi có phải là anh tới công ty Trục Cao làm gián điệp không. Em phải biết là anh làm việc hùng hục đến quên ngày quên đêm ở công ty, khó khắn lắm mới leo lên được các chức tầm tầm, lần này thì bị em phá hoại hết rồi, trên thế giới này làm gì có công ty nào dám trọng dụng một nhân viên không trung thành cơ chứ?

Quách Tiểu Phần đã bình tĩnh lại:

- Em thấy như vậy cũng tốt.

- Em nói cái gì? - Diêu Viễn cứ ngỡ tai mình bị hỏng.

Quách Tiểu Phần không muốn người đi đường nhìn thấy họ cãi cọ, bèn kéo anh ra ra đằng sau một bụi cây:

- Em thừa nhận em lấy danh nghĩa của anh tới công ty anh phỏng vấn là không đúng, nhưng anh cũng phải tin tưởng trực giác của một phóng viên nhiều năm kinh nghiệm như em, cái Công trình đổi mới sức khỏe của công ty anh chắc chắn có vấn đề. - Sau đó cô kể lại tường tận một lượt những gì mình đã phỏng vấn được, cuối cùng nói - Vấn đề mấu chốt chính là nằm ở nguồn nội tạng, chủ nhiệm Khuông nói nguồn cung vô cùng hạn hẹp, ở trong phòng bệnh, em cũng đã tận mắt nhìn thấy rất nhiều người bệnh nói là đang chờ cấy ghép, nhưng không có nội tạng, gần như đồng nghĩa với chờ chết... Còn cái Công trình đổi mới sức khỏe kia lại nói rằng, nguồn cung nội tạng luôn đầy đủ, có thể cung ứng bất cứ lúc nào, làm sao có thể kia chứ?

- Tại sao lại không thể? Có tiền mua tiên cũng được, em có hiểu không? - Diêu Viễn giận dữ vặc lại.

- Nhưng việc này là phạm pháp. - Quách Tiểu Phần trở nên kích động - Cơ quan nội tạng của con người, bản thân đã chẳng đủ dùng, rất nhiều người mắc bệnh hiểm nghèo còn chẳng đợi được nguồn cung ứng, công ty các anh lại thuần túy vì nhu cầu cải thiện sức khỏe cho một bộ phận đối tượng, trong lúc họ không hề có như cầu bức thiết, đã tiến hành phẫu thuật cấy ghép nội tạng, chiếm hữu và cướp đoạt nguồn nội tạng hiếm hoi, đây là một hành vi ti tiện. Hơn nữa, làm thế nhất định sẽ mở rộng đường cho buôn bán nội tạng người phi pháp, không biết sẽ có bao nhiêu người sẽ vì vậy mà bị hại.

Diêu Viễn lạnh lùng nói:

- Rất nhiều sự việc không cần thiết phải rành mạch đên thế, như vậy, cuộc sống sẽ vui vẻ hơn.

- Không... - Quách Tiểu Phần nhìn anh ta, lắc đầu - Em là một nhà suy lí.

- Cái gì? - Diêu Viễn chưa nghe rõ.

- Em theo con đường suy lí. - Quách Tiểu Phần chậm rãi nói - Diêu Viễn, anh cũng biết đấy, trong mấy năm nay, em đã giành được một số thành tựu trong lĩnh vực đưa tin về pháp luật, đó là bởi em có khả năng quan sát, và yêu thích suy lí. Đối với những nhà suy lí, sứ mệnh chí cao vô thượng chính là phát hiện ra chân tướng, và chân tướng vĩnh viễn chỉ có một, một cách hết sức rõ ràng, hết sức đơn giản, hết sức rành mạch, đúng chính là đúng, sai chính là sai, việc không đúng, chính là việc không nên làm. Đây là một chân lí tới cả trẻ con mẫu giáo cũng hiểu, chỉ là trong thực tế, rất nhiều người đều thỏa hiệp với sự sai trái... Nhưng anh có biết bao nhiêu tội ác đều bắt đầu manh nha từ cái khoảnh khắc thỏa hiệp sai lầm ấy không?

- Em tưởng rằng anh muốn thỏa hiệp sao? Không thỏa hiệp, anh sẽ không có việc làm, không thỏa hiệp, anh sẽ không biết được bữa sáng ngày mai ăn ở đâu nữa. - Diêu Viễn giơ ngón tay chọc vào ngực mình nói - Việc công ty làm là đúng hay sai, liên quan gì tới anh? Họ lấy trộm nội tạng mang bán cũng được, giết người cướp đoạt cũng được, chẳng liên quan gì tới anh. Cái anh cần là công việc, là thăng chức, là có nhà có xe, là nuôi sống bản thân, nuôi sống gia đình.

- Cho nên, khắp nơi đều là những người thỏa hiệp, và chẳng có mấy những người lí trí... - Quách Tiểu Phần đưa ánh mắt mịt mờ nhìn ra đường phố, những cành cây đầu xuân rủ xuống như hàng mi của người đói ngủ, đèn xe trên mỗi chiếc ô tô chạy qua đều quần mắt thâm đen, trên khuôn mặt của những con người qua lại vội vàng cũng hằn đầy mệt mỏi. Nhưng họ vẫn cứ lũ lượt theo nhau bươn chải từ điểm khởi hành tới điểm kết thúc, không có đúng sai, cũng bất kể thị phi, chỉ là một đám người thỏa hiệp bị hiện thực sai khiến...

Trước đây, trong thời sinh viên, chúng ta đã từng khinh bỉ những con người mê muội biết bao nhiêu, chúng ta huýt sáo, ném chai rượu, dùng nhạc rock’n roll và thuốc lá để giúp mình tỉnh táo, tuyệt đối không thỏa hiệp. Còn bây giờ, chúng ta lại biến thành những kẻ chúng ta từng cười nhạo...

Diêu Viễn, lẽ nào anh đã cách em xa tới vậy sao?

Có một câu, có lẽ đã nên nói từ lâu, nhưng hiện giờ, là bắt buộc phải nói.

- Diêu Viễn... - Quách Tiểu Phần gọi anh, tiếng gọi rất khẽ, cũng rất dịu dàng.

Diêu Viễn sững người, nhìn sang cô bạn gái, và thấy trong đôi mắt xinh đẹp đến nao lòng của cô lấp lánh một vệt đớn đau.

- Em nghĩ... tốt nhất, chúng ta hãy chia tay. - Quách Tiểu Phần đột nhiên phát hiện, hóa ra cái câu mà cô luôn ngỡ rằng khó nói nhất trên đời, lúc thực sự nói ra, lại đơn giản, dễ dàng, nhẹ nhàng đến vậy - Xin lỗi, nếu anh nhất định muốn em cho anh một lí do, thế thì em chỉ có thể nói, tình yêu của chúng ta đã chết rồi, em không còn yêu anh của bây giờ nữa.

Không còn yêu anh của bây giờ nữa.

Đúng vào khoảnh khắc này, Diêu Viễn đột nhiên cảm thấy dòng máu trong động mạch mình như thể phụt ra từ vòi phun cao áp, xộc thẳng vào tim, bỏng rát tới mức nước mắt anh suýt chút nữa bật ra. Từ thời đại học tới bây giờ, bao nhiêu năm qua, biết bao kỉ niệm cùng với Quách Tiểu Phần, bất kể là cầu nhỏ nước trôi trước hoa dưới trăng hay là gió rét mưa tuôn tuyết đổ, những phút ngọt ngào vui vẻ bên nhau thì thầm tâm sự quên cả thời gian hay nỗi buồn li biệt, giống như những hồi ức cuối cùng vùn vụt chạy qua trước mắt người hấp hối, sau đó giống như cánh hoa bị gió thổi rơi, héo tàn, giập nát, tan thành bùn đất, không thể nào quay về được nữa... Anh không hề kinh ngạc, từ lâu anh đã dự cảm được sẽ có một ngày như thế này, nhưng khi nó thật sự tới, anh vẫn cứ thấy đau đớn trong tim vì nó tới quá nhanh, quá đường đột. Hai năm gần đây, anh vất vả lăn lộn ở Thượng Hải, cho tới tận không lâu trước đây, anh mới phát hiện ra cô và anh mỗi ngày một xa, anh không muốn mất cô, không muốn, nhưng những áp lực nặng nề của công việc và cuộc sống mấy năm nay, cùng với sự tuyệt vọng trong nỗ lực thay đổi vận mệnh, từ lâu đã tàn phá sạch trơn những nhiệt tình và ý chí phấn đấu của anh. Anh không đủ sức, lại càng không có đủ can đảm để cứu vãn thứ gì, cuối cùng, anh vẫn cứ để mất cô...

Lúc này, ngoài việc âm thầm quay người bỏ đi, không còn lựa chọn nào khác.

Nhìn bóng Diêu Viễn xa dần, Quách Tiểu Phần cắn môi, để mặc cho nước mắt âm thầm lăn xuống gò má... Đã không biết bao lâu, cô nổi giận, cô buồn bực, cô khóc với anh, cãi vã với anh, anh đều có thể dỗ dành cho đến khi cô lai nước mắt mỉm cười, anh đều có thể khiến cô tin rằng, tuy không tiền không nhà không xe, nhưng họ nhất định có thể hạnh phúc bước tiếp. Cho tới lúc này, tại sao tới cả sự can đảm thử cứu vãn tình yêu, anh cũng không có. Là ai đã khiến cho hình bóng của anh trở nên già nua và nặng nề tới vậy? Anh chỉ là một thanh niên vừa mới hai mươi bảy tuổi thôi mà.

Tiếng hát khe khẽ của người chơi ghita trước cổng bệnh viện chợt vẳng tới bên tai:

“Tuổi thanh xuân giống như dòng sông chảy siết, Một đi không trở lại, không kịp nói lời tạm biệt, Chỉ cònlại một tôi trơ trơ không còn nhiệt huyết. Nhìn những đóa hoa rơi rụng ngập trời, Héo tàn ngay thời khắc đẹp đẽ tuyệt vời, Có ai còn nhờ hoa kia từng xuất hiện trên đời...”

Thứ âm thanh khó tả nhất trên đời chính là tiếng lòng của những người vừa chia tay nhau. Diêu Viễn và Quách Tiểu Phần đã đột ngột cắt đứt tình yêu của họ, trong một ngày xuân trời trở âm u, rồi đi về hai hướng khác nhau.

Nói là âm u, chẳng phải là ẩn dụ, mà là bầu trời buổi sáng vẫn còn veo đó, giờ đột nhiên tối sầm, hắt lên sắc xám xanh lạnh lẽo như ánh thép. Diêu Viễn bước đi như chạy trốn hồi lâu, đột nhiên, những ngọn cây chao lắc rất bất thường đã thu hút sự chú ý của anh. Anh dừng bước, nhìn đám giấy vụn và túi nilon trên mặt đất giống như thể mọc chân guồng chạy điên cuồng, thậm chí bay vút lên lưng chừng không, cảnh tượng hỗn loạn khi gió nổi trước mắt không biết đã chạm vào niềm tâm sự nào của anh, khiến anh đờ đẫn hồi lâu, cho tới lúc cảm thấy ớn lạnh, anh mới phát hiện ra mình đang đứng ở chỗ hút gió giữa hai tòa nhà, bèn vội vàng bước đi. Có lẽ là do quá buồn bã hoang mang, anh cứ thế đi thẳng vào một quán Internet nhỏ tối tăm bên đường, cắm đầu chơi điện tử.

Chơi một lúc, anh cảm thấy vô cùng tẻ nhạt. Anh thất tình, lúc này, anh chỉ mong có thể khiến mình phân tâm, để gây tê cho vết thương đang đau đớn âm ỉ. Anh nghĩ, hay là cứ gửi thông tin mình chia tay lên Weibo, để cho những cô gái độc thân từng liếc mắt đưa tình với mình được biết, có lẽ tối nay sẽ hẹn hò được một cuộc vui nhục dục, dù sao thì mỗi một thằng đàn ông vừa mới thất tình đều có quyền sống phóng túng một thời gian.

Thế là, anh tắt trò chơi, đăng nhập Weibo.

Đơn thuần chỉ là xuất phát từ thói quen, anh không vội vàng viết ra thông báo thất tình 140 chữ, mà là muốn lướt qua một lượt những status mới nhất của dân mạng, vừa đọc qua đã nhìn thấy bản tin về vụ đột tử của Tiền Thừa cùng với thông tin có người nghe thấy “khẩu quyết chết chóc” tại hiện trường. Bên dưới còn có người bình luận, trong vụ án đứa trẻ sơ sinh bị giẫm đạp đến chết trong tàu điện ngầm mấy hôm trước, cũng vang lên đoạn đối thoại “dự đoán tử vong” trước khi xảy ra thảm án. Còn có một vài cư dân mạng không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà đặt cho kẻ đọc lời nguyền chết chóc lag “thầy đoán tử” , và nhắc tới vụ án Ngô Hư Tử chấn động một thời mười bốn năm về trước...

Trong quán net tối tăm, bẩn thỉu, sặc sụa mùi thuốc lá và mùi chân thối, một cơn ớn lạnh bỗng từ từ dâng lên trong lòng Diêu Viễn. Nhưng con chữ trên màn hình máy tính giống như bị ngâm trong nước, run rẩy và nhòe nhoẹt, anh cảm thấy đầu óc mình mỗi lúc càng thêm nặng trĩu...

“Tình yêu của chúng ta đã chết rồi, em không còn yêu anh của bây giờ nữa...”

Lẽ nào, Quách Tiểu Phần cũng đã yểm lời nguyền chết chóc với anh?

Một nỗi thù hận đột nhiên trỗi dậy trong lòng: con đàn bà đáng chết, chẳng buồn đếm xỉa tới tình cảm suốt bao nhiêu năm qua, đá tôi đi như vứt rác, tôi... tôi chỉ muốn bóp chết cô, tôi nhất định phải bóp chết cô.

Anh đứng dậy, ngón tay cứng đơ, hệt như một con gà rù mặc dịch, loạng choạng đi ra khỏi quán net. Mọi người trên phố nhìn thấy bộ dạng của anh, đều tránh thật xa, còn anh cứ thế nghiến răng nghiến lợi đi về phía trước. Lê những bước chân mỗi lúc càng thêm nặng trĩu, anh tưởng tượng Quách Tiểu Phần đột ngột xuất hiện trước mặt mình, anh sẽ lập tức bóp chặt lấy cái cổ trắng ngần của cô, nhất định không buông tay, bóp thật mạnh, bóp thật chặt. Nhìn thấy cô miệng há hốc, lười thè dài, con ngươi lồi hẳn ra ngoài, nghe thấy tiếng răng rắc khi xương cổ bị bóp gãy, thật là khoái trá biết bao nhiêu.

Trước mặt anh, có một cô gái mặc chiếc áp len dệt kim màu hồng đang bước đi vội vàng, có lẽ đó chính là cô ta, Quách Tiểu Phần, cô ta đã phát giác ra mình đang đuổi theo, cô ta định bỏ trốn. Cô không chạy được đâu, tôi sẽ đuổi theo bóp chết cô, cô dứt khoát không chạy thoát nổi đâu.

Đáng chết, tại sao chân mình nặng trình trịch như đổ chì thế này, càng lúc càng không chịu nghe lời.

Nhanh lên, mạnh lên, đi nhanh lên chút nữa, sắp đuổi kịp được cô, cô chết chắc rồi.

Anh ráng sức lao vọt lên phía trước, giống như một chiếc xe mất lái, khi còn cách cô gái kia không đầy hai mét, anh vươn dài cánh tay ra, mười đầu ngón tay giống như vuốt sói chụp tới sau cổ cô gái...

“Huỵch!”

Tiếng thân người đập xuống mặt đường, mạnh tới mức mặt đất cũng rung lên khe khẽ.

Cô gái quay đầu lại, thấy một người đàn ông ngã thẳng đơ trên mặt đất, sợ quá hét toáng lên rồi bỏ chạy.

“Đáng chết, chỉ thiếu một chút nữa, mình lại tự vấp ngã...” - Diêu Viễn bực bội nghĩ thầm, rồi nhìn về phía trước bằng ánh mắt là là mặt đất, cảnh tượng cuối cùng nhìn thấy trước khi hôn mê, là một đám cẳng chân rối loạn đang vội vàng bỏ chạy.

...

Một tràng những tiếng lạch xạch đã đánh thức Diêu Viễn dậy, mở mí mắt đau nhức ra, anh phát hiện mình đang nằm trong một căn nhà gạch thấp lè tè, một bóng đèn vàng vọt chiếu lên bốn vách tường dán đầy giấy báo cũ, một người đàn ông trung niên đang đạp chiếc máy may cổ lỗ may một chiếc quần Âu, một bé gái bện hai bím tóc ôm trong lòng con gấu vải cũ nát nằm ngủ bên cạnh...

Bên tai anh bỗng vang lên một giọng nói:

- Tỉnh rồi à, uống nước nhé.

Đó là một người phụ nữ với khuôn mặt hốc hác võ vàng, trong tay cầm một bình thủy tinh đựng nước trắng. Diêu Viễn chật vật ngồi dậy khỏi chiếc giường ván cứng ngắc, uống một ngụm nước, cảm giác cơ thể nóng giãy như nướng trên lò than.

- Cám ơn chị... - Anh khó nhọc bật ra mấy chữ với người đàn bà.

- Không có gì, anh ngã trước cửa nhà chúng tôi, đang sốt, bây giờ mới tháng ba, mặt đất còn lạnh, dù sao cũng không thể mặc kệ anh được, nên mới khiêng anh vào. - Người phụ nữ nói.

Diêu Viễn lúc này mới dần dần hiểu ra. Sau khi anh và Quách Tiểu Phần chia tay, trong ngực đã nóng bừng bừng, sau đó đứng một lúc lâu ở chỗ hút gió giữa hai tòa nhà, rồi lại vào trong quán net lạnh lẽo hồi lâu, đã bị cảm lạnh phát sốt, cho nên mới sinh ra hoang tưởng... Thế nhưng, cơn thù hận muốn giết chết Quách Tiểu Phần, chỉ là do sốt? Hay là sự bộc lộ chân thực của tiềm thức? Anh không biết, chỉ cảm thấy kinh hãi từng cơn.

Diêu Viễn hỏi thời gian, mới biết đã là hơn mười giờ tối, anh bèn bò xuống giường, định quay về kí túc xá của công ty. Người phụ nữ bèn đưa một thứ trên bàn cho anh:

- Này, đây chắc là thẻ công tác của anh, rơi ra từ trong túi áo... Anh làm việc ở công ty Trục Cao à?

Diêu Viễn ngạc nhiên:

- Vâng, chị... biết công ty chúng tôi?

Người phụ nữ cười ngượng nghịu, gật đầu:

- Đợt trước, công ty các anh tổ chức kiểm tra sức khỏe miễn phí cho các hộ gia đình ở khu chúng tôi, cảm ơn các anh nhiều.

Kiểm tra sức khỏe miễn phí? Công ty anh có triển khai hoạt động từ thiện này sao? Nhưng lúc này, Diêu Viễn vừa bắt đầu suy nghĩ, đầu đã đau muốn vỡ tung, liền vội vàng chào ra về.

Anh đi ra khỏi ngôi nhà gạch, đứng lặng trong con ngõ nhỏ tối tăm, ngẩng đầu nhìn vài khóm cỏ dại rúm ró trên một hàng ngói vỡ. Hai con mèo hoang kêu meo meo luồn qua bên cạnh chân anh, trên bộ lông dính bết thứ gì đó trông như sơn, mùi kem đánh răng rẻ tiền xộc thẳng vào lỗ mũi, dường như toàn bộ con ngõ nhỏ là một hàm răng vĩnh viễn không bao giờ có thể đánh sạch... Xem ra nơi này là một ngôi làng trong phố, đi lối nào mới ra ngoài được đây? Diêu Viễn không phân biệt được phương hướng, cứ đứng ngẩn ngơ.

Đúng lúc này, đằng sau bỗng có người gọi tên anh.

Diêu Viễn ngạc nhiên ngoái đầu lại nhìn, thì ra là Hoàng Tĩnh Phong:

- Sao cậu lại ở đây?

- Tớ đi đường tắt tới bệnh viện làm việc, cậu thì sao? Cậu đứng ở đây mới là quái lạ đấy.

Diêu Viễn bèn đi cùng Hoàng Tĩnh Phong, vừa đi vừa kể lại chuyện mình bị cảm lạnh trong quán net, phát sốt, ngã xuống hôn mê rồi được người ta cứu:

- Trên Weibo tràn ngập thông tin Tiền Thừa bị khẩu quyết chết chóc nguyền rủa mà chết, tớ đọc mà rụng rời cả tay chân, thật không hiểu nổi sao họ lại có thể tin được một chuyện hoang đường như thế.

- Ha ha ha ha ha ha ha! - Hoàng Tĩnh Phong ngửa cổ phá lên cười lớn, tiếng cười giống như điên dại. Nhìn bộ mặt trắng bệch vì tối ngày giam mình trong nhà xác giờ méo mó biến dạng bởi tràng cười sằng sặc, Diêu Viễn bỗng thấy ớn lạnh:

- Tĩnh Phong, sao cậu lại cười cái kiểu đấy?

- Tớ đang cười cậu chẳng hiểu gì hết. - Hoàng Tĩnh Phong khinh khỉnh nhìn anh ta - Nguyền rủa, có thể giết người thật đấy.

Diêu Viễn kinh ngạc đến sững sờ, đờ đẫn nhìn người bạn học cũ vừa thân quen lại vừa xa lạ.

- Ha ha ha ha ha ha ha!

Hoàng Tĩnh Phong lại phá lên cười, có lẽ là do thống khoái quá độ, anh ta lần lượt giật phăng nút áo khoác ngoài, áo bông, áo sơmi, để lộ ra chiếc áo lót bằng vải cotton thủng lỗ chỗ, lại “roạt” một tiếng, xé phăng luôn chiếc áo lót. Trong đêm khuya của ngày đầu xuân vẫn còn lạnh giá, anh ta cứ thế phanh trần ngực đi về phía xa, cái bóng dài ngoằng ngoẵng giống như đang kéo lê đi một khúc thi thể tối tăm nhất sâu thẳm nhất của đêm đen...

Đến khi Hoàng Tĩnh Phong cười tới hết hơi, mới phát hiện ra mình đã đi được một đoạn rất xa, vòm ngực phan trần lạnh tê tái, giống như cái xác vừa mới lôi ra từ trong tủ bảo quản thi hài. Anh ta chầm chậm cài nút áo lại.

Một khúc nhạc dạo giữa chừng thôi mà, anh ta nghĩ.

Trong cửa hàng tạp hóa ven đường, anh mua một chiếc túi đựng rác, một tấm áo mưa, nhét vào trong ba lô, rồi đi qua cánh cổng nhỏ phía tây nam của bệnh viện, chui vào căn nhà một tầng thấp lè tè, làm xong thủ tục giao ca với người đồng nghiệp, sau đó men theo cầu thang bên bờ tường phía nam đi xuống tầng hầm, đẩy cánh cửa kính mở ra...

Không giống với ngày thường, anh ta khóa trái cánh cửa kính lại.

Không biết là cảm giác thực sự hay là tác dụng tâm lí, nhà xác sau khi khóa trái cửa, sự im ắng lại càng thêm im ắng, sự âm u lạnh lẽo càng thêm lãnh lẽo âm u, ngay cả bóng đèn tuýp dài ngoẵng trên trần nhà kia cũng run lên u u dữ dội hơn ngày thường. Cúi nhìn xuống cánh tay, trên lỗ chân lông dần dần phủ lên một lớp màng băng xanh lét, không biết là do mồ hôi toát ra, hay là do sự bap phủ của âm hồn băng giá.

Cửa nhà xác, theo quy định, tuyệt đối không được khóa trái, đây là một trong nhiều quy định của nơi này. Bởi vì “âm khí quá vượng dễ tổn thương dương, âm hồn cùng đường thì sẽ bức bách” , ý nói nếu âm khí và âm hồn không thể tự do lưu thông, vậy thì người ở trong nhà xác không những dễ bị tổn thọ, còn có thể sinh ra chứng tâm thần bất ổn... Nhưng hôm nay, Hoàng Tĩnh Phong đã bất chấp.

Anh ta đi thẳng tới dãy ngăn kéo đông lạnh trong cùng, ngồi thụp xuống, kéo mở ngăn đông lạnh kí hiệu “T-B- 4” , để lộ ra thi thể của Cao Hà, nhẹ nhàng vén tấm vải trắng phủ trên mặt cô lên, nhìn đăm đăm vào khuôn mặt xanh đen ấy rất lâu. Sau đó, anh ta đẩy lại ngăn kéo vào trong tủ bảo quản, đứng lên, tay phải rút từ trong thắt lưng ra một cao dao nhọn sáng loáng, tay trái móc chìa khóa ra, đi tới trước một cánh cửa sắt nằm sâu trong tận cùng nhà xác, tra chìa khóa vào ổ, vặn vài lần mới nghe “cạch” một tiếng, cánh cửa đã mở ra. Anh ta đi vào gian nhà kho, giật dây đèn, bóng đèn bao phủ trong lớp bụi dày run rẩy rất lấu mới “rè rè” bật sáng. Bởi vì quanh năm ngày tháng không ai đoái hoài tới nơi này, trên mặt đất và bờ tường lạnh lẽo ẩm ướt đều đã mọc đầy mốc meo, một vài giống sâu bọ không biết là loài gì dính nhem nhép bò vội vàng về chỗ khuất sáng.

Anh ta đi vòng qua rất nhiều tủ bảo quản thi hài dự phòng đã gỉ sét xếp thành từng dãy, ở góc chết của bức tường cuối cùng, nhìn thấy Lôi Dung bị dây thừng trói chặt cứng nằm trên mặt đất, trong miệng nhét đầy giẻ rách.

Anh ta gỡ tấm rèm cửa cũ kĩ quấn quanh đùi cô ra, đây là đề phòng cô đá đạp lung tung gây tiếng động, rồi nới lỏng sợi dây thừng trói trên hai cổ chân cô... Đêm hôm qua, sau khi bắt được cô, Hoàng Tĩnh Phong đã nhốt cô tại đây cho tới giờ. Gian nhà kho này, chỉ mình anh ta có chìa khóa, hơn nữa, ngoài ra, ông lão đồng nghiệp chừng năm chục tuổi kia lại bị nghễnh ngãng, cho nên noi này đã trở thành một nhà giam tạm thời cực kì hoàn hảo, thời hạn sử dụng tới tối nay sẽ kết thúc.

Hoàng Tĩnh Phong túm lấy ngực áo Lôi Dung, nhấc nửa người cô lên, đẩy thẳng vào tường, “huỵch” một tiếng, và thế là Lôi Dung đã tựa lưng vào tường ngồi dậy.

Đầu ngón tay cảm nhận được bầu ngực đầy đặn và mềm mại, đều này khiến Hoàng Tĩnh Phong hơi luống cuống, nhưng càng khiến anh ta luống cuống hơn nữa, là ánh mắt của Lôi Dung, ánh mắt đó quá trầm tĩnh, trầm tĩnh tới mức giống như một bà nội trợ đang coi anh ta là miếng thịt nướng bỏ trong lò vi sóng, ung dung nghe nhạc, thi thoảng lại ngó đồng hồ.

Mẹ kiếp, cô có tư cách để nhìn tôi bằng cái ánh mắt kiểu này?

Buổi tối hôm qua, sau khi đánh cô ngất đi, Hoàng Tĩnh Phong đã lôi cô tới đây, đang chuẩn bị dùng gậy sắt đập thêm mấy nhát thật mạnh nữa, kết liễu tính mạng cô, thì cô lại từ từ tỉnh lại. Cho dù sau gáy vẫn đang chảy máu, cô lại không hề rên rỉ lấy một tiếng, chỉ dùng ánh mắt bình tĩnh nhìn chăm chăm vào Hoàng Tĩnh Phong hỏi:

- Anh là ai? Tại sao lại đánh tôi?

Có lẽ do sắp sửa báo được mối thâm thù, không kìm nén được cơn sung sướng điên cuồng, Hoàng Tĩnh Phong bèn phun ra đủ thứ ngôn từ khó nghe nhất mắng nhiếc nguyền rủa cô tối tăm mặt mũi, đến lúc chửi xong, cái đầu bốc hỏa của anh ta đã không còn nhớ được mình đã nói những gì. Nhưng Lôi Dung lại nghe rất nghiêm túc, nghe xong, cô ngẫm nghĩ một lát rồi nói:

- Chuyện anh vừa nhắc đến, có phải là vụ tai nạn giao thông xảy ra ở cầu Tây Vọng ngày 15 tháng 1 năm nay không? Người chết tên là Cao Hà?

Cô ta vẫn còn nhớ được thời gian, địa điểm và tên của người chết?

Việc này khiến cho Hoàng Tĩnh Phong vô cùng kinh ngạc, anh ta cho rằng trong tình cảnh đột ngột bị bắt cóc, tính mạng nguy ngập đến nơi, một cô gái yếu đuối không kêu khóc cũng phải cầu xin, hoặc ra sức biện bạch cho bản thân, không ngờ Lôi Dung vẫn có thể điềm tĩnh suy nghĩ và nhớ lại.

Càng khiến anh ta bất ngờ hơn nữa, đó là Lôi Dung vẫn có thể kiên nhẫn giải thích:

- Anh hiểu nhầm rồi, đó là do anh không hiểu về pháp y học. Bạn gái của anh đích thực là vì kinh hãi quá độ dẫn tới co thắt động mạch vành, gây nhồi máu cơ tim cấp tính mà tử vong. Việc này đã được chứng minh trong quá trình giám định tử thi. Xương ức của cô ấy bị gãy không phải là do xe đâm, mà là sau khi xe cấp cứu 120 tới hiện trường, trong lúc thực hiện thuật hồi sức tim phổi để cấp cứu, đã không may làm gãy, theo tiêu chuẩn thao tác hồi sức tim phổi của nước ta, tần suất thực hiện ấn tim ngoài lồng ngực là một trăm lần một phút, mỗi lần ấn xuống khiến cho xương ức lõm xuống từ 4 tới 5 centimet, tương đương với sức nặng của 45.35 kg, nếu thao tác không chuẩn xác, sẽ gia tăng nguy cơ gãy xương ức. Vì vậy, anh cho rằng tôi đã công bố kết quả giám định giả trong việc giám định tử thi, là không đúng... Tại sao anh không tới Trung tâm nghiên cứu của tôi một chuyến, trực tiếp chất vấn tôi? Tôi sẽ giải thích cho anh rõ.

Hoàng Tĩnh Phong sững sờ. Lời Lôi Dung nói dường như có lí, nhưng giả dụ cô ta nói đúng, thế thì những thù hận và căm phẫn chồng chất bao nhiêu lâu nay, chẳng phải đều là vô nghĩa? Anh ta thẹn quá hóa giận, túm lấy cổ áo cô gầm lên:

- Cô tưởng rằng cô nói vài câu là tôi sẽ thả cô đi sao? Mẹ kiếp, tại sao tôi lại phải tin cô? Cô cứ nhắm mắt chờ chết đi! - Sau đó đẩy cô ngã xuống đất, dùng dây thừng trói nghiến chân tay cô lại.

Lại khiến Hoàng Tĩnh Phong phải âm thầm kinh ngạc thêm một lần nữa, đó là trong suốt quá trình này, Lôi Dung dường như không hề có ý định phản kháng, thái độ của cô toát ra chút vẻ mệt mỏi, giống như đang để mặc cho huấn luyện viên giúp mình xoa bóp cơ thể đang rời rã sau một cuộc chạy đường dài.

Cô ta không hề sợ hãi một chút nào sao? Hoàng Tĩnh Phong bỗng có phần thất vọng. Anh ta mong đợi nghe thấy tiếng gào thét của cô, nghe thấy cô khẩn cầu xin tha mạng, rồi sau đó, đánh chết cô không chút nương tay. Nhưng anh ta đã tính sai, cô gái trước mặt hoàn toàn không cảm thấy mình đang rơi vào đường cùng, mà ngược lại, chính Hoàng Tĩnh Phong mới có cảm giác cùng quẫn... Khoái cảm của việc giết chóc đều đến từ sự thỏa mãn tột cùng của dục vọng thống trị có được khi cướp đi sinh mạng của người khác, bây giờ, giết một Lôi Dung như thế này, còn có ý nghĩa gì?

Thế là anh ta không giết cô, chỉ trói cô thật kĩ rồi mang ném vào đây. Anh ta cảm thấy cô dường như đã hiểu thấu tất cả mọi việc trong khi anh ta lại chẳng hiểu được bất cứ điều gì, bây giờ giết cô, sẽ chỉ khiến quãng đời còn lại của anh ta rối tung rối mù với một đống câu hỏi, rất phiền phức.

Cả ngày hôm nay, Hoàng Tĩnh Phong hết sức bận rộn, trong đầu không ngừng tìm kiếm một lí do để giết chết Lôi Dung. Cho tới tận trước khi ra khỏi nhà đi làm, anh ta mới nghĩ ra, cần gì phải có lí do nào, anh ta hận cô, lí do này vẫn chưa đủ để giết chết cô hay sao?

Thế là anh ta chuẩn bị công cụ để thực hiện vụ giết chóc này.

Hoàng Tĩnh Phong đẩy nửa người cô dựa vào bờ tường, không nhìn vào mắt cô, rồi với một vẻ chậm rãi và đầy khoe khoang, anh ta đeo găng tay cao su, mặc áo mưa vào, như vậy là để bảo đảm lúc giết cô, da và quần áo của anh ta sẽ không bị máu bắn phải. Sau đó, anh ta rút ra con dao ban ngày đã mài sẵn, cầm trong tay.

Anh ta nghĩ, nên một dao đâm thẳng vào ngực cô? Hay là cứa cổ cô? Hay là từ từ đâm cô từng nhát một? xét về sự đau đớn, đương nhiên kiểu cuối cùng hiểu quả hơn cả, nhưng trong lúc trói cô lại, anh ta đã phát giác ra cơ thể cô đầy đặn và mềm mại biết bao nhiêu, vừa nghĩ tới đây, trong người Hoàng Tĩnh Phong nóng ran từng cơn. Không, tốt nhất hãy xử lí cô ta cho nhanh gọn.

Nhìn Hoàng Tĩnh Phong chuẩn bị cho công việc đồ tể, Lôi Dung lại rất bình thản, nghiêng nghiêng đầu, như đang suy nghĩ gì đó.

Cô gái này rốt cuộc đang nghĩ gì?

Hoàng Tĩnh Phong nắm chặt cán dao, bàn tay run lên khe khẽ, có lẽ do quá nặng, nên anh ta buông thõng tay xuống.

Anh ta chưa bao giờ giết người, đương nhiên, hồi nhỏ ở dưới quê, anh ta đã từng giết gà, cũng từng lột da của một con chuột đồng rất to béo để bán cho người ta, nhưng việc đó và giết người là hai chuyện khác nhau, đặc biệt là một cô gái còn sống nguyên lành.

Anh ta nghiến chặt răng, lại nắm chặt cán dao trở lại.

- Gần đây, anh có gửi món hàng chuyển phát nhanh nào tới Trung tâm nghiên cứu cho tôi không? - Lôi Dung đột nhiên hỏi.

Nhà xác vốn dĩ đã âm khí nặng nề, và nhà kho này lại còn âm u và lạnh lẽo hơn cả nhà xác, trong bầu im ắng tuyệt đối, đột nhiên vang lên một câu hỏi như vậy, khiến Hoàng Tĩnh Phong giật nảy cả mình, quay phắt đầu lại, cứ ngỡ đằng sau mình có người. Nhưng chỉ nhìn thấy một dãy tủ bảo quản thi hài dự phòng xanh xám... Thế thì Lôi Dung đang nói với ai? Lẽ nào đang hỏi mình? Chỉ một câu hỏi mà lại khiến cho mình hốt hoảng kinh hãi đến thế sao? Anh ta tức giận tới mức gầm khẽ một tiếng:

- Không!

- Vậy thì quái lạ thật đấy... - Lôi Dung lẩm bẩm một mình - Trung tâm nghiên cứu của chúng tôi gần đây liên tiếp nhận được những bưu kiện chứa xương người, người nhận viết đích danh tôi, tôi nghĩ đi nghĩ lại, bản thân tôi chẳng hề có kẻ thù riêng, cho tới tận tối hom qua mới phát hiện ra có một người là anh, nhưng anh lại không hề gửi chuyển phát nhanh cho tôi. - Cô đưa ánh mắt nghi hoặc nhìn Hoàng Tĩnh Phong - Không phải là anh đang nói dối tôi đấy chứ?

Hoàng Tĩnh Phong ấn ngay mũi dao lên chiếc cổ trắng ngần của cô, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Cô câm mồm cho tôi. Mẹ kiếp, cô sắp chết đến nơi rồi đây, tôi sẽ cắt tiết cô đến cạn máu, để cô nhanh chóng biến thành một cái xác khô queo.

Hoàng Tĩnh Phong xoáy khẽ lưỡi dao, mũi dao lạnh ngắt ấn vào cổ Lôi Dung, một vệt máu đỏ tươi lập tức ứa ra. Hoàng Tĩnh Phong cười hung hãn, ghé sát mặt vào đầu mũi cô nói:

- Cô tưởng tôi không dám?

- Ý tôi nói là anh sẽ rất khó đạt được mục đích. - Lôi Dung dường như không hề cảm thấy đau đớn bởi vết thương trên cổ, cũng không bận tâm tới sắc mặt gớm ghiếc của Hoàng Tĩnh Phong, chỉ điềm tĩnh nói - Sau khi anh giết chết tôi, thần kinh chi phối của cơ bắp sẽ không còn tác dụng, vì vậy, cơ thể tôi sẽ nhanh chóng mềm nhũn, sau đó từ một tới ba tiếng đồng hồ, cùng với sự phân hủy của adenosine triphosphate, các nhóm cơ sẽ lần lượt co cứng, xuất hiện hiện tượng co cứng tử thi. Nếu anh đặt tôi ở một nơi lạnh giá thế này, vậy thì sau khoảng bốn tiếng, nhiệt độ của những bộ phận lộ ra ngoài trên người tôi như mặt, bàn tay, về cơ bản sẽ ngang bằng với nhiệt độ mội trường ở nơi này, cũng chính là hiện tượng nguội lạnh tử thi. Tiếp sau đó, sẽ xuất hiện hồ máu tử thi hay vết hoen tử thi... Đáng lẽ thời điểm hình thành hồ máu tử thi sẽ sớm hơn một chút, nhưng vì anh muốn để tôi chảy kiệt máu, nên hồ máu tử thi sẽ xuất hiện muộn hơn và không rõ rệt. Đồng thời với đó, các vi khuẩn phân hủy trong ruột tôi sẽ bắt đầu sản sinh ra mùi phân hủy với thành phần chủ yếu là hydro sulfua và ammonia, thi thể bốc mùi hôi thối, một lượng lớn khí phân hủy sẽ khiến cho nội tạng của tôi phình lên, đặc biệt là dạ dày và ruột, hình thành các bọt khí lớn nhỏ nằm giữa lớp biểu bì và lớp chân bì... Khi quá trình phân hủy lan rộng khắp toàn thân, sẽ xuất hiện hiện tượng trương phình, với biểu hiện là mặt phình to, nhãn cầu lồi ra, môi lật ra ngoài. Hôm qua anh nói với tôi, vì muốn bảo vệ thi thể của bạn gái nên anh mới tới đây làm việc, thế thì tới lúc ấy, anh có thể đặt thi thể của tôi và thi thể của bạn gái anh bên cạnh nhau rồi thử so sánh mà xem, anh sẽ phát hiện ra, anh căn bản không thể phân biệt nổi mặt mũi của chúng tôi có gì khác biệt... Xin lỗi, tôi đã quên mất một yếu tố là tôi đã mất đi một lượng máu lớn. Sau khi cơ thể chết đi, các vi khuẩn phân hủy sẽ đi theo dòng máu để sinh sôi và phân bố khắp toàn thân, thế thì thi thể của tôi sẽ phân hủy chậm hơn một chút, mức độ nhẹ hơn một chút, thế nhưng... anh nói là muốn để cho tôi nhanh chóng biến thành cái xác khô queo, điều đó chắc chắn là không có nhiều khả năng.

Lôi Dung cứ thế trình bày dõng dạc, do sự rung động của dây thanh đới, mũi dao đang ấn trên cổ cô cũng từ từ cứa toạt vết thương trên mặt da, máu tươi đã nhuộm đỏ cả mũi dao. Nhưng trên mặt Lôi Dung không hề lộ ra vẻ đau đớn, cô nói chậm rãi, rành mạch, chuẩn xác, giống hệt như đang giảng bài trên bục giảng ở khoa pháp y trường đại học. Một cô gái, đối diện với cái chết kề cận trong gang tấc, lại có thể miêu tả quá trình biến đổi của thi thể mình sau khi chết sống động như vậy, hung thủ nghe mà còn muốn nôn ọe, nhưng người bị hại lại nói rất hăng say... Khi cô nói dứt lời, trong khoảnh khắc đó, toàn bộ gian nhà kho bỗng rơi vào sự im ắng chết lặng giống như kỉ Băng hà.

“Tách...”

Từ trên trần nhà, nhỏ xuống một giọt không biết là nước hay là máu, lạnh buốt ròi vào trong cổ áo Hoàng Tĩnh Phong, khiến lông tóc khắp toàn thân lập tức dựng ngược.

- Câm miệng. Cô câm miệng ngay, mẹ kiếp. - Anh ta hoảng sợ hét toáng lên, vung tít con dao lùi lại phía sau, nhưng lại không giống như muốn giết người mà giống như tự vệ.

Hoàng Tĩnh Phong đã dao động.

Ba nguyên tắc Ulsan, quả nhiên là có hiệu quả.

Cảm ơn anh, Hương Minh.

Lôi Dung cố gắng hết sức kìm nén cơn phấn khích trong lòng, thái độ vẫn hết sức bình thản.

Hai năm trước, trong hội nghị thường niên của cảnh sát hình sự quốc tế tổ chức ở thành phố Ulsan Hàn Quốc, Lâm Hương Minh và Lôi Dung tham dự với tư cách là đại diện của Trung Quốc, trong một bữa ăn trưa, họ cùng một số đồng nghiệp người nước ngoài bàn về chuyện phụ nữ nếu như bị tội phạm giết người biến thái bắt cóc, nên làm thế nào để tự cứu mình. Lâm Hương Minh đã dẫn chứng nhiều nguồn tài liệu, lấy ví dụ từ thực tế tội phạm trong hàng trăm vụ án loại này ở các nước trên thế giới, phân tích phương thức hành vi của những phụ nữ đã sống sót, tổng kết đặc trưng tâm lí của nghi phạm, cuối cùng đưa ra ba nguyên tắc: Nếu như phụ nữ không may bị bắt cóc, phải lần lượt thực hiện các mục tiêu sau: gây nhiễu, nhận đồng, chấp nhận. Gây nhiều, tức là không thực hiện hành vi phản kháng, không chọc giận cũng không phối hợp với tội phạm, đồng thời với đó, sử dụng những lời nói và hành vi có sự tương phản lớn với tình hình lúc đó, để quấy nhiễu phương thức tư duy của tội phạm, bất kể mong muốn và mục đích của hắn là gì, cuối cùng cũng phải khiến hắn dần dần trở nên bị động trong nghi hoặc, không còn nghĩ “mình muốn làm gì” , mà sẽ nghĩ “mình nên làm gì để đối phó với cô ta” , như vậy, sẽ có thể dắt mũi tội phạm, khiến cho hắn không thực hiện hành vi xâm hại đến mình trong thời gian ngắn.

- Hành động “nhận đồng” tiếp theo mới là khó khăn nhất. - Lâm Hương Minh nói - Bởi tội phạm giết người biến thái đều tồn tại sự lệch lạc về nhân cách, bởi vậy, phải khiến cho hắn tin tưởng rằng, cô và hắn có sự tương đồng về một đặc trưng hiếm hoi nào đó, cùng thuộc về dạng “khác người” mà số đông không thể hiểu nổi, khiến cho hắn nhìn thấy hình ảnh của chính hắn “phản chiếu” trong cô. Như vậy, hắn sẽ không còn coi cô là công cụ, đồ chơi để hắn phát tiết hay mục tiêu báo thù của hắn nữa, mà là một người bạn có thể thổ lộ tâm tình, tức là đã nhận đồng cô. Đương nhiên, việc này tuyệt đối không đơn giản giống như lời tôi nói, cô phải hoàn toàn thông qua ánh mắt và cảm giác để tiến hành phán đoán đối với tội phạm, để phát hiện ra điểm yếu tâm lí của hắn đúng lúc, và nắm bắt lấy. Việc này vô cùng nguy hiểm, gần giống như đánh bạc, nếu như để hắn phát hiện ra “đặc trưng ” của hắn và cô căn bản không giống nhau, hoặc phát giác ra ý đồ thực sự của cô chẳng qua chỉ là để chạy trốn, thế thì hắn sẽ giết chết cô ngay lập tức. Cần phải hiểu rõ rằng, tôi phạm giết người biến thái phần lớn đều rất ngạo mạn và tự phụ, làm sao có thể chấp nhận việc cô dùng trí tuệ để đùa giỡn hắn.

- Việc thứ ba là chấp nhận. Nhận đồng giống như khoác lên mình bộ da thú để trà trộn vào trong bầy thú, có thể dã thú sẽ coi cô là đồng loại, nhưng vẫn sẽ săm soi màu lông của cô, hít ngửi mùi của cô, hoài nghi cô chỉ là hàng nhái. Việc này đòi hỏi thời gian và sự kiên nhẫn, không cho phép phạm sai lầm dù chỉ một chút xíu, cho tới tận khi hắn thực sự tin tưởng rằng cô chính là đồng bọn có thể cùng hắn ăn gan uống máu, hắn mới cho cô tự do, đậy gọi là chấp nhận. Tới giai đoạn này rồi, cô sẽ có rất nhiều cơ hội chạy thoát khỏi vuốt quỷ...

Cuộc tán gẫu lúc trà dư tửu hậu của Lâm Hương Minh, với luận cứ phong phú, luận chứng kín kẽ, đã thu hút sự quan tâm cao độ của những người có mặt. Một nhà tội phạm học nổi tiếng người Pháp đã kiến nghị Lâm Hương Minh hãy phát biểu một báo cáo chuyên đề về ba nguyên tắc này, tuy Lâm Hương Minh cảm thấy vẫn còn hơi qua loa, nhưng lại khó từ chối thịnh tình, nên đã thực hiện một bài diễn thuyết trong giờ giải lao vào ngày cuối cùng của hội nghị năm đó, gây được tiếng vang lớn. Đây chính là “ba nguyên tắc Ulsan” nổi tiếng trong giới tâm lí học tội phạm.

Hương Minh ngoại hình cực kì điển trai, cho nên lần đó cùng anh tham gia hội nghị, đến một người lí tính và trầm tĩnh như Lôi Dung cũng khó tránh khỏi có chút xao động. Nhưng khi đề cập tới vấn đề học thuật, cô vẫn cứ thích chấn vấn:

- Ba nguyên tắc mà anh đưa ra, có hiệu quả thật không?

Lâm Hương Minh ngoài mặt khiêm tốn ôn hòa, nhưng bản chất cũng cao ngạo giống hệt như Hô Diên Vân. Khi Lôi Dung đưa ra câu hỏi này, hai người vừa hay đang đứng trên ban công của nhà hàng Lạc Thiên ngắm cảnh về đêm. Lâm Hương Minh trầm ngâm một lát, rồi khẽ cười:

- Alan Dawa Dolma từng hát một bài có tên là “Tâm chiến” , cô đã nghe chưa?

- Bài hát chủ đề của bộ phim “Xích Bích” ? - Lôi Dung nói - Nghe rồi, một bài hát rất tuyệt vời.

- “Mờ mịt đất trời nắm tay sóng xô sóng, ngàn chén không say chỉ say trăng, mỉm cười thấu hiểu đâu cần nói, ánh mắt chạm nhau đã sáng bừng.” - Lâm Hương Minh khẽ cất tiếng hát, lắc nhẹ li rượu Champagne trên những đầu ngón tay, nâng lên, mượn ánh trăng nhìn sắc hổ phách đó chảy nghiêng vào trong miệng, mỉm cười - Tất cả đều là tâm chiến, dù có hiệu quả hay không, chỉ cần tấm bất bại, tức là bản thân bất bại.

Chỉ cần tâm bất bại, tức là bản thân bất bại.

Đây cũng chính là toàn bộ nguyên nhân khiến cho Lôi Dung sau khi bị bắt cóc, đã vận dụng sức mạnh ý chí đáng kinh ngạc để giúp bản thân trụ vững.

Cô rất dễ dàng đã phát hiện ra, kẻ bắt cóc trầm uất này không hề có đặc trưng biến thái tình dục, việc hắn bắt cóc cô, thuần túy là xuất phát từ cuồng vọng báo thù. Cô cố gắng nhớ lại chút xíu kiến thức tâm lí học tội phạm mà mình từng học, đối với kẻ báo thù có động cơ đơn nhất thế này, không cần bận tâm tới việc hắn mài dao nhanh tới đâu, quyết tâm báo thù của hắn càng mạnh mẽ, chứng tỏ hắn càng tập trung vào hồng tâm trên bia bắn, ánh nhìn chăm chú quá độ vừa hay sẽ tạo thành nhược điểm của hắn, chỉ cần khẽ lay động bia bắn, sẽ có thể khiến hắn choáng váng, thậm chí đạt được tác dụng thôi miên... Bây giờ, xem ra đã đạt được mục đích gây nhiều tư duy của Hoàng Tĩnh Phong, tiếp theo, nên chuyển sang tìm kiếm “nhận đồng”.

Điểm yếu của hắn là gì?

Lôi Dung cho rằng đó chính là hai bưu kiện chưa xương người.

Vào thời điểm này, Lôi Dung không biết được bưu kiện thứ ba đựng khúc thân người đã được chuyển phát nhanh tới Trung tâm nghiên cứu, cô căn cứ vào trí nhớ đối với hai bưu kiện trước đó, đưa ra kết luận như sau: Gã này là kẻ duy nhất có tư thù với mình, cho nên bưu kiện chắc chắn là do gã gửi tới, cho dù vừa nãy gã dứt khoát phủ nhận, Lôi Dung vẫn kiên quyết tin chắc như vậy. Gã cạo róc thịt trên xương sạch sẽ đến vậy, hắn dùng xương người để đánh dấu đặc trưng tội phạm của bản thân, gã bảo quản thi thể của bạn gái ở nơi làm việc để đêm đêm bầu bạn, có thể hắn mắc hội chứng yêu xác chết mức độ nhẹ, thế thì, cứ như vậy đi...

- Vừa rồi tôi đã nói với anh về một số hiện tượng thông thường sẽ xảy ra với tử thi cùng với sự thay đổi về thời gian. Anh đã làm việc ở nhà xác của bệnh viện, thế thì anh chủ yếu nhìn thấy các thi thể đông lạnh, quá trình phân hủy của thi thể đông lạnh chậm hơn nhiều so với trong điều kiện nhiệt độ thường. - Lôi Dung nhìn chăm chăm vào mắt Hoàng Tĩnh Phong, tiếp tục nói - Thế nhưng, một ngày nào đó, anh đột nhiên bị đuổi việc, khi phía bệnh viện thực hiện thủ tục bàn giao và kiểm kê tủ bảo quản, chắc chắn sẽ phát hiện ra thi thể của bạn gái anh, tới khi đó, họ sẽ yêu cầu anh mang thi thể đi, thậm chí không cần thông báo cho anh mà đưa thẳng đi hỏa táng, chẳng lẽ anh chưa bao giờ lo lắng tới việc này?

Hoàng Tĩnh Phong run lên một cái, đây đích xác là sự việc khiến anh ta luôn trăn trở lâu nay.

- Người thân qua đời, ai cũng hi vọng có thể nhìn thấy thi thể của họ lâu thêm một chút, để cho sợi dây tình cảm bị cắt đứt chậm hơn một chút, việc này, tôi hết sức thấu hiểu. - Lôi Dung nói - Ở Trung tâm nghiên cứu pháp y của chúng tôi, sau mỗi cuộc giám định tử thi, tôi đều yêu cầu nhân viên khâu vết mổ lại cẩn thận, sửa sang ngoại hình cho trọn vẹn, sau đó mới giao lại cho người thân hỏa táng. Tôi nghĩ, chắc anh cũng muốn học lấy một ít phương pháp bảo quản thi thể đơn giản, như vậy, nếu chẳng may thi thể của bạn gái anh bị cưỡng chế mang ra khỏi đây, anh vẫn có thể tiếp tục ngày ngày ở bên cô ấy... Trừ phi anh muốn lắp một cái tủ đông lạnh ở nhà mình.

Hoàng Tĩnh Phong chầm chậm gật đầu, mũi dao của anh ta đã hạ hẳn xuống:

- Thông thường, nếu thi thể bị tác động bởi một vài nhân tố bên trong và bên ngoài, khiến quá trình phân hủy bị gián đoạn, các tổ chức mềm tránh được sự phân hủy thối rữa và được bảo quản với mức độ khác nhau, đây được gọi là thi thể được bảo quản. - Lôi Dung nói - Thi thể được bảo quản thường thấy nhất gồm có xác khô và xác sáp. Xác khô, nói một cách đơn giản chính là để thi thể nơi thông gió, khô ráo, trong điều kiện nhiệt độ cao, khiến quá trình phân hủy gián đoạn, thi thể được bảo quản trong trạng thái khô. Chắc là anh có biết xác ướp. Đó chính là xác khô, tuy nhiên, thi thể của bạn gái anh từ trước đến giờ luôn được bảo quản trong tủ đông lạnh, thời gian cũng lâu rồi, đã mất đi thời cơ tốt nhất để thực hiện làm khô xác. So sánh với đó, xác sáp sẽ có khả năng cao hơn một chút. Khi đem thi thể chôn trong đất ẩm ướt hoặc ngâm trong nước, tế bào mỡ dưới da dưới tác dụng hydro hóa và xà phòng hóa, sẽ hình thành vật chất dạng sáp màu xám trắng hoặc vàng nhạt khiến thi thể được bảo quản, gọi là xác sáp. Anh có thể mua lấy mấy cái bồn tắm bằng sứ trắng, đổ đất vào, đặt thi thể vào trong đó rồi vùi kín đất lại, ở đáy bồn khoét một cái lỗ để cắm ống nhựa vào, sau đó dẫn nước vào trong theo chiều từ dưới lên trên, nhằm bảo đảm độ ẩm cho đất. Để hình thành xác sáp toàn thân cho người trưởng thành, cần khoảng một năm...

Hoàng Tĩnh Phong vô thức buột miệng hỏi:

- Nếu làm như vậy, thi thể của Cao Hà có thể bảo quản vĩnh viễn, đúng không?

Giọng anh ta hơi run rẩy... Khâu “nhận đồng” thành công dễ dàng và nhanh chóng hơn cả tưởng tượng, Lôi Dung gắng kìm nén niềm phấn khởi trong lòng, khẽ nói:

- Về lí thuyết là có thể, nhưng tôi chỉ từng làm giám định tử thi cho xác chết bị sáp hóa, chứ chưa chế tạo xác sáp bao giờ. Đặc biệt là một thi thể đã để đông lạnh lâu ngày thế này, khi đặt vào trong đất ẩm ướt, rất có thể nhiệt độ thi thể sẽ tăng lên, đẩy nhanh tốc độ phân hủy...

Trên mặt Hoàng Tĩnh Phong giống như bị phủ lên một tầng sáp hóa, trắng vàng lẫn lộn, anh ta lầm bầm:

- Tôi không muốn để cô ấy phân hủy, tôi không muốn để cô ấy phân hủy...

Lôi Dung nói khẽ:

- Nếu anh bằng lòng, tôi có thể hợp tác với anh, cùng chế tạo xác sáp. Anh là nhân viên nhà xác, tôi là bác sĩ pháp y, hai chúng ta hợp tác với nhau, sẽ tích hợp cái chết bình thường với cái chết bất thường, có lẽ tất cả cái chết sau khi vào tay chúng ta sẽ không còn là cái chết tầm thường nữa, ví dụ... ví dụ như khiến chó cái chết được sống vĩnh hằng.

Hoàng Tĩnh Phong ngẩng đầu lên, trong đôi mắt đờ đẫn rọi ra tia sáng thẳng đuỗn giống như kéo dây, và đầu cuối của sợi dây này, nằm trong tay Lôi Dung.

- Người nhà tôi chết hết cả rồi, chôn trong khu rừng phủ đầy lá khô ấy, tôi cô đơn, cô đơn cùng cực, tôi chẳng có gì hết, tôi chỉ có một mình Cao Hà, tôi không muốn để cô ấy phân hủy...

Lôi Dung nghe mà thoáng xót xa, kì thực, đây là một con người rất đáng thương... Ý nghĩ này vừa mới xuất hiện trong đầu, cô vội vàng trấn tĩnh lại tinh thần, đối với tội phạm, trong thời khắc này không được có bất cứ sự thông cảm nào, tuy mục đích nhận đồng đã đạt được, nhưng dù sao thì vẫn chưa tới bước “chấp nhận” , cũng có nghĩa là, cô vẫn chưa thực sự thoát khỏi nguy hiểm.

- Tôi sẽ giúp anh. - Giọng Lôi Dung vẫn rất khẽ khàng, cũng rất mực thân thiết, giống như một nhà thôi miên.

Hoàng Tĩnh Phong xoay vai Lôi Dung để cô nghiêng người lại, sau đó nắm chắc cán dao, lưỡi dao kề lên sợi dây thừng đang trói lấy tay cô.

Chỉ cần cứa đứt, cô sẽ được cứu.

Xin anh hãy cứa nhanh một chút...

- A, vừa nãy cô nói cái gì thế? - Một nỗi nghi hoặc đột nhiên bao trùm trên mặt Hoàng Tĩnh Phong - Cô nói, mua thêm mấy cái bồn tắm? Tại sao tôi lại phải mua thêm những mấy cái?

Cái gã này thật là... hết cách, vẫn phải tiếp tục vòng vo đấu trí với hắn, Lôi Dung bình tĩnh nói:

- Bởi vì anh có phải chỉ bảo quản có một cái xác đâu?

- Hả? - Hoàng Tĩnh Phong há hốc miệng, cảm thấy nghi hoặc hơn.

- Tôi tin chắc, những mảnh xương anh gửi chuyển phát nhanh cho tôi, không phải là do anh giết người sau đó cắt lấy, cạo xương, mà là của một vài bệnh nhân nào đó trong bệnh viện này sau khi chết đi, thi thể bảo quản tại nhà xác, lâu ngày không người lãnh nhận, trở thành nguồn “xác vô chủ” cho anh tha hồ “sử dụng”. Họ đã mất đầu cụt tay rồi, nếu cứ tiếp tục đặt ở đây, sớm muộn cũng có ngày bị phát hiện rồi báo cảnh sát, chẳng thà mang luôn về nhà anh bảo quản, dùng để làm thí nghiệm chế tạo xác sáp...

Lôi Dung đột ngột ngừng bặt.

Cô rùng mình ớn lạnh.

Cô thình lình ý thức được rằng, sau khi mình bị bắt cóc tới đây, biết được mục đích của Hoàng Tĩnh Phong là muốn báo thù cho bạn gái, nên toàn bộ trí óc chỉ chăm chăm tập trung vào việc làm thế nào để vận dụng ba nguyên tắc Ulsan để đối phó, tới mức quên sạch cảnh tượng trước khi bị Hoàng Tĩnh Phong đánh ngất, và đúng vào thời khắc này, cảnh tượng đó lại xuất hiện trước mắt cô, rõ rệt khác thường...

Hoàng Tĩnh Phong xoay người lại, khuôn mặt trắng bợt như một xác chết đã chảy kiệt máu, nhìn Lôi Dung một cái, gật đầu, sau đó hé cánh cửa sắt ra một khe hở.

Lôi Dung lập tức lách qua khe hở ấy ra ngoài, cô cảm thấy khe hở hơi hẹp, hẹp tới mức giống như... giống như không muốn để cho cô đi qua. Trong tích tắc, cô nhớ tới lời chị công nhân vệ sinh từng nói, anh chàng nguyền rủa chết tài xế Mục Hồng Dũng “có khuôn mặt trắng bệch trắng bợt” , và ngay cả sau khi xảy ra vụ án đứa trẻ sơ sinh bị giẫm chết trong tàu điện ngầm, khi cô mời nhân viên nhà ga hỗ trợ lấy băng ghi hình của camera, cô gái sành điệu kia đã mô tả người thanh niên “dáng người khá cao, mặt trắng bệch tới mức không có lấy một chút sắc máu...”

Chết tiệt, sao mình lại quên mất, anh ta chính là người đã dự đoán về cái chết của Mục Hồng Dũng và đứa bé kia.

Chuyện của Mục Hồng Dũng tạm thời gạt sang một bên. Vụ việc đứa trẻ sơ sinh bị giẫm chết, thời gian xảy ra là vào giờ cao điểm buổi sáng ngày 9 tháng 3, chắc là khoảng 8 giờ rưỡi tới 9 giờ, cô đuổi theo Hoàng Tĩnh Phong và đồng bọn của anh ta, vào phòng máy của ga tàu điện ngầm lấy đoạn video từ camera giám sát, rồi lại hỏi cô gái sành điệu đã tận mắt chứng kiến. Sau đó, khi cô đi theo cầu thang lên cửa ra phía bắc đuổi được đến bên ngoài, bất kể thế nào cũng phải 9 giờ 10 phút rồi, cho dù hai người đó lòng vòng một vòng rồi lại quay xuống dưới ga tàu điện ngầm thêm lần nữa, nhưng muốn tới được đường Bình Thực vài 9 giờ rưỡi, vẫn là việc không thể. Đường Bình Thực cách Trung tâm nghiên cứu pháp y không xa, nơi đó khá vắng vẻ, không có xe bus chạy thẳng, xuống tàu điện ngầm phải đi bộ mười lăm phút, bắt taxi phải băng qua một quãng phố cực kì đông đúc, ít nhất phải nửa giờ đồng hồ, cũng có nghĩa là Hoàng Tĩnh Phong và đồng bọn của anh ta đều không thể đến được bốt điện thoại công cộng đường Bình Thực vào lúc 9 giờ rưỡi để giao gói hàng đựng khúc xương quay cho nhân viên chuyển phát nhanh.

Cho nên, Hoàng Tĩnh Phong chắc chắn không phải là kẻ gửi đi những gói hàng khủng khiếp.

Cho nên, “điểm yếu” mà mình đã nắm bắt sai lầm.

Cho nên, bước “nhận đồng” đã thất bại.

“Việc này vô cùng nguy hiểm, gần giống như đánh bạc, nếu như để hắn phát hiện ra đặc trưng của hắn và cô căn bản không giống nhau, hoặc phát giác ra ý đồ thực sự của cô chẳng qua chỉ là để chạy trốn, thế thì hắn sẽ giết chết cô ngay lập tức...”

Tuy chỉ có một tích tắc ngắn ngủi, nhưng sợi dây nối với con diều đã đứt phựt.

Hoàng Tĩnh Phong bắt được vẻ kinh hoàng trong mắt Lôi Dung, trong chớp mắt, đã trở thành một con dã thú vừa choàng tỉnh, giận dữ gầm lên một tiếng, đẩy Lôi Dung ngã đánh huỵch xuống đất. Kẹp chặt lấy cổ cô, mũi dao thọc vào vết thương của cô, cặp mắt trợn trừng tới mức như sắp nổ tung:

- Mẹ kiếp, mày dám bỡn cợt tao à? Mày không những dùng lời ngon ngọt để dụ tao thả mày ra, mà còn muốn giá họa lên đầu tao nữa. Tao giết mày. Tao giết mày.

- Không... không phải. - Lôi Dung không thở nổi nữa, sắc mặt lộ vẻ đau đớn tột độ.

- Mày tưởng tao là thằng ngu chắc. Mày lừa gạt tao là Cao Hà chết vì bệnh tim, thế mà suýt chút nữa thì tao đã tin là thật cơ đấy, mẹ kiếp. - Gân xanh nổi gồ lên từng búi trên cổ Hoàng Tĩnh Phong - Mày tưởng mày là ai? Mày chẳng qua chỉ là một con lừa đảo kiếm cơm nhờ vào sự dối trá trong khi giám định tử thi. Bác sĩ pháp y? Cái chết sau khi vào tay mày sẽ không còn tầm thường nữa? Tao phỉ nhổ. - Hoàng Tĩnh Phong nhổ toẹt một bãi nước bọt lên tóc Lôi Dung, sau đó cúi rạp người xuống, ghé sát khuôn mặt cơ bắp co giật vào tận mặt Lôi Dung, nhe hàm răng ố vàng cắn vào dái tai cô, nói - Cái chết, cái chết, mày có thể thay đổi cái chết sao? Mày có thể khiến người chết sống lại sao? Mày không thể, mày không thể. Những mánh khóe của mày có tác dụng chó gì. Nhưng mày có biết tao là ai không? Mẹ kiếp, mày có biết bản lĩnh của tao không? Tao có thể dự đoán trước được một người sẽ chết vào lúc nào, ở đâu và như thế nào. Chuẩn xác tới mức giống như mũi dao sắp sửa chọc nát cổ họng mày đây. Tao giỏi gấp ngàn gấp vạn lần mày, bởi vì tao là thầy đoán tử, thầy - đoán - tử!

- Đoán cái gì... - Lôi Dung gần như tắt thở, khuôn mặt đã dần dần ngả sang tím bầm.

- Thầy đoán tử! Thầy đoán tử! - Hoàng Tĩnh Phong hét vào tai cô - Mày còn nhớ Mục Hồng Dũng không, cái gã tài xế bị mày nói là chết vì “mình làm mình chịu” ấy, thực ra là hắn lái xe suýt nữa đâm phải tao, bị tao dự đoán cho chết đấy. Còn có một đứa bé khóc lóc trong tàu điện ngầm, cái đứa bé khóc ầm ĩ điếc cả tai ấy, khiến đầu tao muốn vỡ tung, tao muốn nó im lặng, im lặng... - Hắn dựng ngón trỏ tay phải lê, đặt bên khóe miệng, dường như Lôi Dung đang kêu rên chính là đứa bé ấy - Suỵt, suỵt, im nào... nhưng nó vẫn cứ gào khóc không ngừng! Tao biết, tất cả hành khách đều mong nó chết quách đi cho mau, khiến toa tàu chen chúc được yên tĩnh một tí, thế là tao liền đoán tử cho nó! Còn có lão tổng giám đốc của công ty Trục Cao nữa, tên là cái gì ấy nhỉ? Hình như là họ Tiền... Công ty của hắn chuyên mua bán nội tạng người. Tao đọc khẩu quyết đoán tử, hắn huỵch một cái lăn ra chết ngay trước mặt tao. Bây giờ mày thử đoán xem, mục tiêu đoán tử tiếp theo của tao là ai? Tao chắc chắn mày không đoán nổi đâu, tao chắc chắc chắn mày không đoán nổi đâu? Mày tưởng mày là ai? Không đúng, là bà ngoại của mày! Bà ngoại của mày.

Bà ngoại của cô, người bà đã cầm muỗng xúc thịt táo cho cô ăn, người bà đã dắt tay cô đến “hạch đào xã” mua kẹo, người bà đã đạp máy may lạch xạch suốt ngày trời, người bà đã đứng dưới cột điện đầu ngõ gạt lệ đưa mắt tiễn cô đi...

- Tao đã theo dõi mày, đã dò hỏi y tá, tao biết cái bà cụ mà mày tới thăm chính là bà ngoại của mày. - Hai mắt Hoàng Tĩnh Phong lồi hẳn ra ngoài, khóe miệng co giật kịch liệt như bị động kinh, sùi cả bọt trắng - Thầy đoán tử bọn tao, nhìn một cái liền có thể đoán ngay được một người khi nào sẽ chết, bà già đó khuôn mặt đen sạm, gầy đét như một nắm xương, đã gầy xọp đến biến dạng rồi, chính là ứng với câu “Người mặt đen như củi sơn, máu chết trước... Xương lớn khô kiệt, bắp thịt lớn gầy hao, mắt trũng sâu, xuất hiện mạch chân tạng, mắt không nhìn rõ người khác, chết ngay” trong “Hoàng đế nội kinh” ! Tao tới niệm một bài khẩu quyết đoán tử, niệm xong, bà già sẽ đi đời, sau đó tao sẽ tiễn mày xuống đó với bà ta luôn thể!

Không, không! Không thể để cho hắn niệm khẩu quyết đoán tử! Bà ngoại không thể chết được!

Chút ý thức còn sót lại trong đại não thiếu dưỡng khí của Lôi Dung khiến cô ra sức giãy giụa, hai chân đá thình thình vào tủ bảo quản thi hài dự phòng.

Cặp đùi tròn trịa trong lúc giãy đạp đã liên tục chà xác vào hạ bộ Hoàng Tĩnh Phong, khiến anh ta toàn thân bức rứt, một thứ thú tính bản năng chạy dọc qua tủy sống giống như điện xẹt, anh ta không kìm chế được nưa, xoay khuôn mặt Lôi Dung lại, áp hai môi lên miệng cô, đầu lưỡi giống như cây xà beng nạy mở răng cô...

- Á!

Hoàng Tĩnh Phong bật ngược ra sau, ngã ngửa xuống sàn nhà.

Lôi Dung hồng hộc thở dốc, dựa vào bờ tường lạnh ngắt ngồi dậy.

Hoàng Tĩnh Phong cũng chậm chạp ngồi dậy, nhìn Lôi Dung trừng trừng, khuôn mặt trắng bệch tái xanh tựa như phủ trong sương giá, đôi mắt lạnh lẽo lóe ra những tia sáng hung tàn.

Giống như một cương thi vừa mới ngồi dậy từ hòm quàng xác.

“Phụt” một tiếng, Lôi Dung nhổ mạnh đầu lưỡi của hắn xuống đất: một miếng thịt rất nhỏ, dường như vẫn đang co giật.

- Mày dám cắn tao? - Hoàng Tĩnh Phong há miệng, sau đó cố gắng hết sức ngoác ra thật rộng, thật rộng, trên răng và lưỡi của anh ta, đầm đìa những máu tươi, trông hệt như ma cà rồng - Thế nào, máu của tao có ngon không?

- Hơi tanh, hơi đắng, còn có chút ngòn ngọt... - Lôi Dung nhìn xoáy vào mắt anh ta, nói rành rọt từng chữ - Đây là mùi của cái chết, giống như mặt đất sau cơn mưa!

“Keng!” một tiếng, con dao nhọn rơi thẳng xuống đất.

“Câu nói này là ám hiệu để các thầy đoán tử nhận ra nhau” , câu này chính miệng Đoàn Thạch Bi đã nói với anh tatại sao Lôi Dung lại có thể nói ra câu ám hiệu này được.

- Anh vẫn chưa hiểu sao? - Lôi Dung nở một nụ cười ghê rợn, khuôn mặt lúc nào cũng hiền hòa điềm tĩnh, giây phút này bỗng trở nên hung hãn như quỷ dữ - Tôi mới chính là thầy đoán tử chân chính.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.