Lời Nguyền Của Hoàng Đế

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11
Lời Nói Dối Của Lôi Dung.

❊ ❊ ❊

“Chẳng may chỗ bị thương trí mạng không rõ ràng, dấu vết tổn thương không giống nhau, ví dụ như đầu độc chết giả làm ốm chết, không được báo cáo đại khái…” “Tẩy oan lục” quyển 1, “Khám nghiệm lại” Đoàn Thạch Bi và Hoàng Tĩnh Phong vội vàng đi ra khỏi cổng khách sạn Đại Đức, ập vào trước mặt là cả một thành phố vàng khè. Đúng vào ngày bão bụi mịt mù, mùi đất tanh nồng sặc sụa trong mũi, cảm giác giống như bị đất vàng phủ ngập lút đầu.

Thế nhưng Đoàn Thạch Bi vẫn hít mạnh vào hai hơi, rồi nói:

- Hơi tanh, hơi đắng, còn có chút ngòn ngọt… Đây là mùi của cái chết, giống như mặt đất sau cơn mưa.

Hoàng Tĩnh Phong ngẩng lên, nhìn vầng mặt trời trên đỉnh đầu, cứ thế ngửa mặt cười lớn - Hay quá! Hay quá! - Tiếng cười của anh ta giống hệt như tiếng quạ già về tổ, bộ mặt trắng bệch vì vui sướng quá độ mà trở nên hung hãn, giống như vừa toạc ra vô số vết đứt.

- Có thể nhận thấy cậu rất vui. - Đoàn Thạch Bi nói.

- Tôi vui, vui không kể xiết! - Hoàng Tĩnh Phong nói - Lão gian thương buôn lậu nội tạng người Tiền Thừa đã bị tôi nguyền rủa chết rồi, ha ha ha ha!

Đoàn Thạch Bi nhìn anh ta.

Trong cát vàng mù trời, Hoàng Tĩnh Phong giống hệt như một cái vò gốm sắp sửa vỡ toác, cơ thể run lên bần bật trong tràng cười điên dại. Không biết bao lâu sau, anh ta bỗng nhiên im bặt, hai mắt nhìn xa xăm lên bầu trời nặng nề, không biết đang nghĩ gì, hồi lâu mới nói:

- Sư phụ, tôi lại nhìn thấy cô ta.

- Ai? - Đoàn Thạch Bi hỏi.

- Một cô gái tên là Lôi Dung. - Hoàng Tĩnh Phong trầm giọng nói - Tôi hận cô ta, sớm muộn gì tôi cũng sẽ xẻ thịt cô ta.

- Tại sao? - Đoàn Thạch Bi hết sức kinh ngạc.

Hoàng Tĩnh Phong lặng im không nói, Đoàn Thạch Bi vỗ vỗ lên lưng anh ta:

- Chúng ta vừa đi vừa nói.

Tản bộ luôn là phương pháp tốt nhất để gợi mở tâm tình. Hoàng Tĩnh Phong bèn chậm rãi kể lại một lượt câu chuyện của mình sau khi tốt nghiệp đại học về quê, cả nhà gặp nạn qua đời:

- Cao Hà bạn gái tôi là một cô gái rất tốt, cô ấy và tôi cùng rời khỏi quê nhà, tìm tới nơi này, thuê một gian phòng dưới tầng hầm, muốn cùng tôi sống một cuộc đời yên ổn. Mấy tháng đầu khi mới tới đây, tinh thần tôi thất thường, làm gì cũng không làm nổi, cô ấy liền làm một lúc hai công việc lấy tiền nuôi tôi. Tôi hút thuốc, cô ấy mua cho tôi, tôi mượn rượu giải sầu, cô ấy cũng mua cho tôi, tôi đâu có biết được, chỉ vì để đáp ứng hai sở thích như thứ thuốc gây mê này của tôi, cô ấy đã phải nhịn cả ăn trưa! Đợi tôi ổn hơn một chút, cô ấy nói với tôi: “Quê mình có câu, một cây mạ cũng có thể cày cấy, chỉ cần anh chưa chết, thì gia đình của anh vẫn còn đây, sau này em có thai, sinh cho anh một đứa con, gia đình chúng ta chẳng phải sẽ tiếp tục sống hay sao...”

Kể tới đây, Hoàng Tĩnh Phong quẹt mạnh lên mắt một cái, rồi nói tiếp:

- Hai tháng trước, một ngày cuối tuần, Cao Hà ra phố mua thức ăn, một chiếc Mercedes Benz đột nhiên lao vọt lên vỉa hè, đâm thẳng vào cô ấy, cuốn cô ấy xuống dưới gầm, chết... Tôi khóc tới nỗi xương cốt cũng tan thành nước mắt, nhưng cảnh sát nói với tôi, chủ chiếc xe Mercedes Benz không phải chịu trách nhiệm chính, bởi vì chiếc xe mới chỉ ” chạm” vào cô ấy, làm xây xước chút da, Cao Hà chết vì bệnh tim đột phát do kinh hãi. Tôi nổi khùng, nói các anh không thể bênh vực người giàu như thế được! Bọn họ nói biên bản giám định tử thi do một bác sĩ pháp y tên là Lôi Dung thực hiện, cô ấy là nhân vật quyền uy trong nước, không ai có thể lật ngược được tình thế... Lúc ấy, tôi đã đoán được rằng, chắc chắn cô ta đã nhận tiền hối lộ của chủ chiếc xe Mercedes! Mấy hôm nay anh có đọc báo không? Có một tài xế taxi tên là Mục Hồng Dũng vì tranh chấp tiền lương với chủ công ty, tức giận đến chết, kết quả cái cô Lôi Dung kia cũng chẩn đoán là nhồi máu cơ tim, tôi thực sự chỉ muốn móc tim cô ta ra xem thử là màu đỏ hay là màu đen!

- Lôi Dung, Lôi Dung... - Đoàn Thạch Bi cúi đầu lẩm nhẩm cái tên này - Người cậu vừa nói, chính là cái cô Lôi Dung mở Trung tâm nghiên cứu pháp y phải không?

- Đúng! Chính là cô ta! - Hoàng Tĩnh Phong nghiến răng nói - Tối hôm qua tôi tới bệnh viện làm việc, đến nhà xác chẳng phải là đi qua cái cổng nhỏ ở góc tây nam của bệnh viện sao? Tại đó, tôi đã bất ngờ phát hiện ra Lôi Dung, cũng không biết tại sao cô ta lại có thể xuất hiện ở nơi đó, một mình, còn xách theo một cái túi lớn đồ đạc, tôi rút dao giắt bên thắt lưng ra đi theo cô ta, dự định đến chỗ vắng người thì cho cô ta một dao, nào ngờ đột nhiên có một chiếc xe Audi trờ tới, đón cô ta đi... Nhưng cô ta trốn được mùng một cũng không trốn nổi hôm rằm, con dao bên lưng tôi chính là chuẩn bị sẵn cho cô ta.

Lúc này, họ vừa hay đi tới bên cạnh hành lang đá, Đoàn Thạch Bi nhìn thấy trên chiếc ghế băng nối liền giữa các cây cột phủ đầy bụi đất, liền thổi đi, rồi kéo Hoàng Tĩnh Phong ngồi xuống, nghe thấy hơi thở hồn hển của anh ta đều đặn hơn một chút, mới chậm rãi nói:

- Tĩnh Phong này, hôm nay cậu gọi tôi một tiếng sư phụ, tôi rất cảm động, cậu là đệ tử đầu tiên tôi chính thức thu nhận suốt bao nhiêu năm nay, có vài lời, tốt hơn hết nên nói sớm với cậu, có lọt tai hay không, cũng là những lời chân thành của người làm thầy, cậu hãy cố gắng thấu hiểu.

Hoàng Tĩnh Phong nhìn khuôn mặt chìm khuất trong bộ râu rậm rì của Đoàn Thạch Bi, không đoán được hắn muốn nói gì

- Cậu vừa nhắc tới Lôi Dung, tôi muốn hỏi thử cậu, cậu có biết đến Tứ Đại trong giới suy lý Trung Quốc không?

Hoàng Tĩnh Phong liền ngẩn người, ngẫm nghĩ một lát rồi nói:

- Có nghe nói đến, nhưng tên tuổi cụ thể thì không biết rõ, chỉ biết có Danh Minh Quán, hình như rất giỏi giang, bởi vì thi thoảng tôi có mua mấy cuốn tạp chí trinh thám, nhìn thấy mỗi khi tổ chức cuộc thi suy lý gì đó, đều mời họ tới làm giám khảo.

- Danh Minh Quán là một hội nhóm sinh viên của Đại học Cảnh sát, quả thật rất tài giỏi, tỉ lệ phá giải những vụ án giết người đạt tới sáu mươi sáu phần trăm cơ đấy. Tuy nhiên... - Đoàn Thạch Bi giơ lên một ngón tay út - Ở trong Tứ Đại, họ chỉ có thể coi là cái này, hạ tầng. Còn ba nhà còn lại: Tổ khóa 1 thì không cần nói, đó là tổ điều tra phá án chuyên phụ trách những vụ án lớn trực thuộc Bộ Công an. Còn 99, giống hệt như nơi họ đóng trụ sở, thành phố sương mù Trùng Khánh, thần kỳ bí hiểm, mây mù dày đặc không thể nhìn rõ, chỉ biết họ chuyên tập trung vào, cái gì ấy nhỉ, gần đây tôi chết mê chết mệt với một cuốn tiểu thuyết trinh thám, chính là cái đó, “những vụ án không thể”... Còn một nhà nữa, chính là Khê Hương Xá, là một hội nhóm do các nhân tài kiệt xuất trong giới thám tử ở Giang Nam sáng lập ra, lịch sử của nó có thể truy nguyên từ thập niên hai mươi, ba mươi của thế kỉ trước, nổi tiếng nhở “suy luận kiểu hội chẩn” , “linh động như cánh ve, tinh tế như mưa bụi” , phát triển rất mạnh, có ảnh hưởng sâu rộng, khắp phía nam sống Trường Giang, ngoài khu vực Tứ Xuyên ra, không ai không nhất nhất nghe theo họ. Nói thế này đi, cho dù Sở Cảnh sát hình sự Đài Loan, gọi tắt là CIB, đã đưa ra kết luận về vụ án, nhưng chỉ cần một bức thư chất vấn của Khê Hương Xá gửi sang, họ cũng phải cung kính điều tra lại.

- Ồ? - Hoàng Tĩnh Phong há hốc miệng kinh ngạc.

- Ghê gớm lắm phải không, nhưng người đứng đầu Khê Hương Xá nhiệm kì trước, chính là Lôi Dung đấy. Cho nên, trừ phi cậu muốn đánh cược tính mạng liều chết với cô ta, nếu không thì thực sự không nên giết cô ta, như thế đồng nghĩa với việc trở thành kẻ thù của Khê Hương Xá, tuyệt đối không thể thoát thân. - Đoàn Thạch Bi nói - Về chủ nhân chiếc Mercedes Benz đã đâm chết bạn gái cậu, chúng ta hãy tìm cơ hội đoán tử cho hắn là được, việc gì phải hơn thua với một bác sĩ pháp y?

- Không được! - Sắc mặt Hoàng Tĩnh Phong lập tức sa sầm - Sư phụ, anh việc gì phải sợ cô ta... Sao anh lại hiểu rõ về Khê Hương Xá thế?

- Lần trước, cậu bảo tôi kể nốt câu chuyện về lịch sử của thầy đoán tử, nhưng khi đó phải tranh thủ thời gian thực tập kỹ thuật đoán tử cơ bản, nên tôi chưa kể hết, hôm nay chính là thời điểm thích hợp. - Đoàn Thạch Bi thở hắt ra một hơi dài thườn thượt, sau đó chậm rãi nói - Tôi từng kể với cậu, thầy đoán tử nổi tiếng thời Dân Quốc Trương Kỳ Hoàng trước khi qua đời từng trăn trối, từ nay về sau thu nhận đồ đệ, nhất thiết không được thu nhận người có liên quan tới cảnh sát, nếu không, kẻ đó chắc chắn sẽ gây ra đại họa cho nghề đoán tử của chúng ta... Không ai biết được tại sao ông lại đưa ra suy đoán này, nhưng sự việc sau đó đã chứng minh, suy đoán đó cực kì chuẩn xác, chuẩn xác tới mức khiến cho tất cả thầy đoán tử đều sởn gai ốc.

Rồi Đoàn Thạch Bi kể:

- Năm xưa, sau khi Trương Kỳ Hoàng qua đời, tức là năm 1927, có một toán cảnh sát rất đông kéo tới trụ sở chính của các thầy đoán tử đặt tại số 77 đường Ái Văn thành phố Thượng Hải, lấy lí do “mê tín phong kiến, lừa gạt nhân dân” để niêm phong điều tra, thế là đông đảo các thầy đoán tử đành phải lang thang ngoài đường, sống bằng nghề xem bói dạo. Tới năm sau, có người hoài cổ quay trở lại xem, mới phát hiện ra đã có người dọn và ở từ lâu rồ, lại nhìn thấy chủ nhân mới, thì vô cùng tức giận, hắn chính là một tên đồ đệ trẻ tuổi đã bị đuổi ra khỏi sư môn năm trước đây.

- Đó là chuyện của mười lăm năm trước nữa, khi đó, Trương Kỳ Hoàng mở một hội quán ở Tô Châu, chuyên thu nhận những thanh niên có chí kế thừa kỳ thuật đoán tử trong thiên hạ là đồ đệ. Một hôm, có một thanh niên khôi ngô cao ráo tới thăm, Trương Kỳ Hoàng thấy cậu ta mặt mày vuông vức, sống mũi cao, trán rộng, hai con mắt đen nhánh sáng ngời, thì rất có thiện cảm, liền hỏi lai lịch gia thế nhà anh ta, anh ta nói mình họ Hoắc, vốn là người vùng Hoài Ninh tỉnh An Huy, cha vừa buôn bán vừa làm nghề nông, sau khi cha mẹ đều qua đời, anh ta liền chuyển tới Tô Châu nhờ cậy người bạn dạy học ở trường trung học Đông Ngô, rảnh rỗi sinh buồn chán, muốn học chút gì đó, vì vậy nên tới bái sư. Trương Kỳ Hoàng trò chuyện với anh ta vài câu, phát hiện anh ta tư chất phi phàm, liền vui mừng thu nhận, và thường xuyên dẫn anh ta lên thành ở gần Phong Môn tản bộ, phóng mắt nhìn ngắm phong cảnh tươi đẹp của núi Linh Nham và núi Thiên Bình, và trong cảnh non nước như tranh này, ông đã truyền thụ mật quyết đoán tử cho anh ta. Khả năng nghe qua là nhớ ngay của anh thanh niên họ Hoắc khiến cho Trương Kỳ Hoàng vô cùng vui mừng, tưởng rằng đã tìm được truyền nhân đích thực. - Đoàn Thạch Bi thở dài một tiếng - Nào ngờ chỉ vẻn vẹn nửa năm sau, Trương Kỳ Hoàng liền phát hiện ra người thanh niên này có tâm địa bất lương, bèn đuổi anh ta ra khỏi sư môn! Mười lăm năm sau, người thanh niên này đã trưởng thành, lại cấu kết với cảnh sát muốn diệt tận gốc nghề đoán tử, cậu nói xem, có đáng căm giận hay không?

Hoàng Tĩnh Phong ngần ngừ một chút, cảm thấy không được hợp lí cho lắm:

- Sư phụ, sao tôi cứ cảm thấy lời anh nói đầu voi đuôi chuột, người thanh niên kia có tâm địa bất lương thế nào, sao anh không kể?

Đoàn Thạch Bi ngẩn người, ấp úng vài tiếng, rồi vẫn lờ đi câu hỏi của Hoàng Tĩnh Phong:

- Các thầy đoán tử không nuốt được cơn giận này, tụ tập lại với nhau, tố cao hành vi xâm chiếm tài sản cá nhân bất hợp pháp của họ Hoắc với Tổng cục cảnh sát thành phố Thượng Hải, muốn đòi lại căn nhà số 77 đường Ái Văn. Nào ngờ, Tổng cục cảnh sát ngay lập tức bắt giữ tất cả họ lại, người biết chuyện tiếp tục nghe ngóng kỹ càng, mới biết họ Hoắc đã trở thành một thám tử danh tiếng lẫy lừng, hơn nữa còn đảm nhiệm chức cố vấn cao cấp của Tổng cục cảnh sát, chính là cùng một phe với nhau, các thầy đoán tử sao có cơ hội thắng được? Thế là, mọi người đành phải dùng sự thật để nói chuyện. Vừa hay lúc đó xảy ra vụ án “bùa đoạt mệnh” chấn động bến Thượng Hải...

- Đợi chút! - Hoàng Tĩnh Phong cắt ngang lời hắn, gãi đầu ngẫm nghĩ rồi nói - Thượng Hải, thám tử danh tiếng, cố vấn của Tổng cục cảnh sát, bùa đoạt mệnh, họ Hoắc... Ôi trời ơi, người mà anh nói có phải là ngài Hoắc Tang không?

- Hắn không đáng để cậu gọi là ngài. - Đoàn Thạch Bi lạnh lùng nhìn chòng chọc vào Hoàng Tĩnh Phong - Hắn chỉ là một tên tiểu nhân vô liêm sỉ chỉ biết dùng chút mánh khóe khôn vặt để lừa gạt cướp đoạt mà thôi!

Hoàng Tĩnh Phong thoáng bối rối:

- Sư phụ đừng giận, hồi đại học, tôi từng đọc cuốn “Những vụ phá án của Hoắc Tang” của nhà xuất bản Quần Chúng, đó là cuốn sách có tỉ lệ mượn đọc cao nhất trong thư viện trường tôi, đã bị giở tới nát bươm, là người bạn thân Bao Lương của Hoắc Tang viết ra, đúng không? Anh vừa nói tới “bùa đoạt mệnh” , tôi liền nhớ ra ngay, hóa ra câu chuyện đó là viết về cuộc quyết đấu giữa thầy đoán tử và Hoắc Tang à? Nhưng thời gian quá lâu rồi, tôi không nhớ được những tình tiết sau đó…

- Những chuyện vô vị tốt nhất không cần nhớ. - Đoàn Thạch Bi giận dữ nói - Tóm lại, tôi muốn nói với cậu rằng, tay Hoắc Tang kia đã lén lút học được thuật đoán tử, nhưng lại dùng chính phương pháp này để đối phó với thầy đoán tử, khiến cho tinh hoa quốc học đã lưu truyền mấy ngàn năm gần như thất truyền, con người này đáng lí ra phải bị đóng đinh vĩnh viễn trên cây cột ô nhục của lịch sử! Khê Hương Xá mà sau này hắn thành lập, vẫn không ngừng càn quét truy sát thầy đoán tử! - Hắn ngửa đầu lên trời, ánh mắt xa xăm và hun hút nhìn trân trân lên bầu trời - Trong ổ gà không may ấp nở ra một quả trứng chim ưng, nếu như phát hiện ra, phải lập tức đập vỡ ngay, tuyệt đối không được phép yếu mềm, nếu không, chắc chắn sẽ trở thành đại họa

Hoàng Tĩnh Phong nghe suốt từ nãy đến giờ, cảm giác giống như vừa mua một chiếc bánh nhân đậu rất to, nhưng cắn tới tận miếng cuối cùng vẫn chưa thấy nhân đậu đâu, anh ta đoán chắc Đoàn Thạch Bi vẫn giấu giếm gì đó chưa chịu kể ra, nhưng lại không tiện hối thúc, bèn chuyển sang chủ đề khác:

- Sư phụ, vừa rồi đi ra khỏi khách sạn, tại sao anh lại lặp lại câu nói đó thêm lần nữa?

- Câu nói nào?

- Hơi tanh, hơi đắng, còn có chút ngòn ngọt… Đây là mùi của cái chết, giống như mặt đất sau cơn mưa! - Hoàng Tĩnh Phong nói - Lần đầu tiên khi tôi gặp anh trong nhà xác, anh đã từng nói với tôi câu này. Cái hôm ở trong tàu điện ngầm, phán đoán đứa trẻ kia sẽ bị giẫm chết, sau khi đi ra ngoài anh lại nói câu ấy. Hôm nay đoán tử thành công, anh cũng nói câu y hệt, nhưng hôm này thời tiết rất xấu, mùi đất tanh sặc sụa, hình như là không có chút ngòn ngọt nào hết.

- Ha ha ha ha! - Đoàn Thạch Bi phá lên cười lớn, vào khoảnh khắc tiếng cười dừng lại, hắn hạ thấp giọng nói - Câu nói này là ám hiệu để các thầy đoán tử nhận ra nhau… Chết chóc là máu tanh, là đắng chát, nhưng đối với đại đa số những người đang sống, trên đời này bớt đi một người tranh giành đất đai, ánh nắng, dầu mỏ với mình, lại là một việc hay, thậm chí người thân của người chết chưa chắc đã không vui mừng, cho nên có cảm giác hơi ngòn ngọt.

- Thế thì, tại sao lại có mùi của cái chết giống như mặt đất sau cơn mưa? - Hoàng Tĩnh Phong vẫn không hiểu lắm.

Đoàn Thạch Bi vừa định trả lời, lại nheo nheo mắt ngẫm nghĩ, rồi mỉm cười nói:

- Điều này để lại cho bản thân cậu tự cảm nhận đi, thấu hiểu được câu nói này, cậu sẽ trở thành một thầy đoán tử chân chính… Hôm nay, nói với cậu nhiều như vậy, chủ yếu chính là khuyên cậu đừng nên dây vào cô Lôi Dung kia, quấn tử báo thù, mười năm chưa muộn.

- Được, sư phụ, tôi nghe lời anh. - Hoàng Tĩnh Phong nhìn về phía những khung cửa sổ dài kiểu châu Âu trên tầng áp mái của khách sạn Đại Đức đằng xa, gằn giọng căm hờn - Tôi sẽ để cho cô ta sống thêm mấy ngày nữa.

Vào lúc này, trong phòng Túy Hoa của khách sạn Đại Đức đang loạn cào cào: khách tham dự buổi họp báo, người nhàn rỗi tới hóng chuyện cùng với đám phóng viên lỉnh kỉnh ống ngắn súng dài bị cảnh sát chặn lại trước cửa phòng hội nghị, nhưng họ vẫn tràn vảo bên trong như nước vỡ bờ. Trưởng phòng Lâm Phượng Xung của Phòng 2 Ban 1 Tổng đội trinh thám hình sự thành phố ngay sau khi nhận được tin báo đã lập tức tới đây, dẫn theo một đám thuộc hạ tiến hành điều tra hiện trường, Lôi Dung ngồi thụp bên cạnh thi thể của Tiền Thừa, tiến hành giám định tử thi tại chỗ.

Vừa nãy, khi Lâm Phượng Xung vừa đi vào phòng Túy Hoa, nhìn thấy Lôi Dung, mắt liền sáng lên, tiến lại gần cất giọng mừng rỡ:

- Chủ nhiệm Lôi, cô cũng ở đây à, vậy thì tốt quá! Hãy giúp chúng tôi thực hiện giám định tử thi nhé!

Một trợ lí đứng bên cạnh khẽ giật tay áo Lâm Phượng Xung, thì thầm:

- Trong sở đã phát thông báo, cô ấy đang bị đình chỉ chức vụ điều tra đấy…

- Vớ vẩn! - Lâm Phượng Xung khinh miệt gạt phắt đi, sau đó đưa tay phác một cử chỉ “xin mời” với Lôi Dung.

Lôi Dung khẽ gật đầu, lập tức khoác áo Blouse trắng, đeo găng cao su, bắt đầu tiến hành kiểm tra bên ngoài tử thi, một nhân viên kỹ thuật hình sự đứng cạnh cầm máy ảnh bấm tanh tách liên hồi. Một lúc sau, Lâm Phượng Xung ngồi xuống bên cạnh cô, hạ giọng nói:

- Theo cô thấy, Tiền Thừa chết bởi nguyên nhân gì? Đây là một nhân vật lớn, xử lí không thỏa đáng sẽ phiền phức lắm đấy.

Lôi Dung chau mày nói:

- Lúc ông ta gục xuống, tôi cũng có mặt ở hiện trường, rất giống như chứng nhồi máu có tim phát tác, kiểm tra bằng mắt thường không thấy trên thi thể có bất cứ vết thương nào, buộc phải giải phẫu mới có thể tìm được nguyên nhân tử vong.

Đúng lúc này, từ phía sau đột nhiên vang lên tiếng quát:

- Ai cho cô động vào thi thể?

Lâm Phượng Xung và Lôi Dung cùng quay đầu lại, thấy Lưu Hiểu Hồng đang chống nạnh đứng đó, cứng đơ như chiếc compa, bộ mặt giống hệt con khỉ đầu chó xệ xuống dài thượt

Lâm Phượng Xung đứng lên:

- Tôi nhờ chủ nhiệm Lôi giám định tử thi đấy, chị có ý kiến gì?

- Đương nhiên là có. - Lưu Hiểu Hồng nói - Chẳng lẽ anh chưa nhận được thông báo từ trên Sở? Lôi Dung đã bị đình chỉ chức vụ điều tra.

Lâm Phượng Xung nổi giận đùng đùng, vừa định lên tiếng, Lôi Dung đã kéo anh ta lại, điềm tĩnh mà nói:

- Đúng là tôi đã vượt quá phận sự rồi. Hiểu Hồng, trong quá trình giám định tử thi, nếu gặp phải khó khăn hay có vấn đề gì, cứ gọi điện thoại cho tôi bất cứ lúc nào. - Nói xong, cô chậm rãi đi ra khỏi phòng Túy Hoa.

Nhìn theo bóng Lôi Dung, Lâm Phượng Xung thấy chua xót trong lòng, nhưng Lưu Hiểu Hồng đứng bên cạnh lại cất giọng lạnh tanh:

- Muốn nịnh nọt thì cũng phải tranh thủ lúc chân còn chưa gãy chứ?

Lâm Phượng Xung đang định quạt lại, thì một cấp dưới vội vàng đi tới:

Đội trưởng Lâm, có một tình tiết rất quan trọng… - Sau đó ghé sát vào tai anh ta thì thầm mấy câu, Lưu Hiểu Hồng cố dỏng tai lên nhưng cũng không nghe được lấy nửa chữ, chỉ thấy sắc mặt Lâm Phượng Xung đột nhiên trở nên hết sức khó coi, sau đó vội vã đi theo người đó vào phòng khách VIP ở bên trái phòng hội nghị.

Trong phòng, mấy viên cảnh sát đang lần lượt lấy khẩu cung của một người đàn ông trung niên ăn vận chỉnh tề, một phóng viên và một nhiếp ảnh gia mặc áo ghilê, Lâm Phượng Xung đứng ở bên cạnh lắng nghe một lúc, càng nghe, hai mắt lại càng đờ đẫn.

Đợi đến khi lấy khẩu cung xong, tập hợp vào tay anh ta, anh ta chỉ đọc lướt qua một lượt, rồi lẩm bẩm một mình:

- Sao… sao lại có thể như thế được? Trước khi Tiền Thừa bị nhồi máu cơ tim, họ cùng nghe thấy có người dự đoán ông ta sắp chết?

Một cấp dưới nói:

- Đúng vậy, chúng tôi cũng vô cùng ngờ vực, ban đầu, khi ba người này lần lượt tới tìm chúng tôi phản ánh tình hình, chúng tôi còn tưởng rằng họ thông đồng sẵn với nhau từ trước để giở trò đùa ác, nhưng vừa điều tra lai lịch của họ, đều là nhân vật có tiếng tăm, hơn nữa, không tồn tại khả năng cấu kết, lúc lấy khẩu cung cũng tách riêng từng người, ngoài một vài tiểu tiết, còn thì tình hình cơ bản đều giống hệt nhau, ví dụ như người dự đoán là hai người, một người hỏi một người trả lời bằng một bài thơ kì quái, xem ra đó chính là sự thậtnhưng còn về ngoại hình, tuổi tác, giới tính, chỗ ngồi của hai người dự đoán, do hiện trường rất hỗn loạn, ánh sáng quá yếu, nên câu trả lời của ba người không đồng nhất, chỉ nói hai người đó đại khái là ngồi gần chỗ Tiền Thừa.

- Tôi không tin là có thể dự đoán về cái chết! - Lâm Phượng Xung nghiến răng nói - Nếu hai người đó thực sự dự đoán chính xác, thì chỉ có một cách giải thích: Tiền Thừa chính là bị his kẻ đó hại chết!

- Vâng, em cũng nghĩ như vậy. - Người cấp dưới nói - Tìm được đoạn ghi camera ghi hình ở hội trường là biết ngay thôi.

Nói thì dễ, nhưng thực hiện lại rất khó khăn. Gọi nhân viên phục vụ ở hội trường tới hỏi, Lâm Phượng Xung và đám cấp dưới đều ngẩn tò te, bởi vì Tiền Thừa tính khí cổ quái, ngay từ đầu đã ngồi vào vị trí khách thường, không ngồi vào hàng khách VIP, cho nên ánh đèn tụ quang chiếu vào hàng ghế khách quý không rọi được tới chỗ ông ta, trong camera cũng không có hình ảnh của Tiền Thừa, biết làm thế nào đây?

Đúng lúc buồn bực, người dẫn chương trình Vương Tuyết Nha bỗng sực nhớ ra, nói:

- Khi tôi giới thiệu khách mời, ánh đèn tụ quang có chiếu lên người ông ấy một chốc, có lẽ có thể chụp được những người ngồi xung quanh ông ấy là ai.

- Dữ liệu camera lập tức được đưa tới.

Xua tất cả những người không liên quan ra bên ngoài phòng khách VIP, Vương Tuyết Nha, Lâm Phượng Xung và vài viên cảnh sát bắt đầu kiểm tra dữ liệu camera, Lưu Hiểu Hồng cũng cố sống cố chết xông vào, cân nhắc tới việc cô ta là pháp y của vụ án này, nên Lâm Phượng Xung không đuổi Lưu Hiểu Hồng ra.

Đoạn băng bắt đầu từ lúc Vương Tuyết Nha bước lên bục, rồi tới phát biểu khai mạc, giới thiệu khách mời tham dự, khi Vương Tuyết Nha đọc tới “ông Tiền Thừa, tổng giám đốc công ty Trục Cao” , quầng sáng của đèn tụ quang lập tức quét ra phía sau, trùm lên người Tiền Thừa, cũng đồng thời chiếu sáng những người ngồi bên cạnh ông ta…

- Lôi Dung? - Lưu Hiểu Hồng kinh ngạc kêu lên.

Lâm Phượng Xung và những cảnh sát khác cũng sững sờ.

Cả phòng khách bỗng chốc lặng phắc như tờ, một lúc sau, Lưu Hiểu Hồng nói với Lâm Phượng Xung:

- Tôi thấy…Hay là anh hãy tìm Lôi Dung tới hỏi cho tường tận đầu đuôi sự việc.

- Cái gì mà đầu đuôi sự việc? - Lâm Phượng Xung vặc lại - Lôi Dung ngồi bên cạnh ông ta thì đã sao?

Lưu Hiểu Hồng nhất thời cứng họng.

Một cảnh sát nói với Lâm Phượng Xung:

- Thủ trưởng, em thấy, tốt hơn hết là anh hãy gọi điện thoại cho chủ nhiệm Lôi hỏi thử xem sao, cô ấy ngồi ngay bên cạnh Tiền Thừa, có lẽ cũng nghe thấy cuộc đối thoại của hai người dự đoán kia, chưa biết chừng còn nhìn thấy mặt mũi của họ cũng nên.

Lâm Phượng Xung hết sức miễn cưỡng gọi điện thoại di động cho Lôi Dung, sau khi Lôi Dung bắt máy, anh talaij không biết nên mở miệng như thế nào, đắn đo hồi lâu mới nói:

- Chủ nhiệm Lôi, chúng tôi vừa xem dữ liệu camera ở hiện trường, phát hiện ra trước khi Tiền Thừa đi lên sân khấu, cô ngồi ngay bên cạnh ông ta, khi ấy, cô có nghe thấy xung quanh có… có cuộc đối thoại kỳ quặc nào không?

Lôi Dung do dự một lúc, sau đó hạ giọng nói:

- Không.

Cô đang nói dối.

Một người rất hiếm khi nói dối, nếu như nói dối, chẳng khác nào phủ một lớp voan mỏng dính lên trên vết thương, không thể nào che giấu được máu thấm ra ngoài. Lâm Phượng Xung bất giác thấy tim mình thắt lại, tay cầm điện thoại chầm chậm buông xuống.

- Cô ta nói thế nào? - Lưu Hiểu Hồng hỏi.

Lâm Phượng Xung không trực tiếp trả lời cô ta, chỉ nói:

- Cô hãy mau chóng mang thi thể của Tiền Thừa về trung tâm nghiên cứu làm giám định tử thi đi.

Lôi Dung đã trở về nhà, đang ngồi trên giường thẫn thờ mất một lúc, cảm thấy tinh thần và cơ thể đều mệt mỏi rã rời, liền điều chỉnh điện thoại di động sang chế độ im lặng, rồi nằm xuống mơ màng ngủ thiếp đi. Trong mơ, cô thấy mình đang gắng sức cố tháo gỡ vô số nút thắt dây thừng đang quấn chặt quanh cơ thể, những nút thắt đó đều rất cũ, lại siết chặt đến khác thường, hơn nữa, càng tháo gỡ lại càng thít chặt hơn, chặt tới mức khiến cô đau đớn như tức thở, và choàng tỉnh trong cơn khổ sở, chậm chạp ngồi dậy khỏi giường. Đồng hồ đặt trên bàn làm việc hiển thị bốn giờ chiều, cô nhìn bầu trời mù mịt cát vàng bên ngoài cửa sổ, trong đầu hỗn độn như nồi nước đang sôi ùng ục

Liếc qua khóe mắt, cô nhìn thấy điện thoại di động bên gối sáng lên lấp lòe.

Cô cầm lên xem, hết sức bất ngờ, có tới chín cuộc gọi nhỡ, đều là Cao Đại Luân và Đường Đường gọi tới, còn có hai tin nhắn của họ: “Có việc gấp, chị hãy mau gọi lại.”

Cô ngẫm nghĩ một lúc, rồi gọi lại cho Cao Đại Luân trước, đối phương gần như bắt máy ngay sau tiếng chuông thứ nhất, giọng nói ép xuống rất nhỏ:

- Chủ nhiệm phải không? Cô đang ở đâu?

- Tôi ở nhà, vừa nãy ngủ quên, nên không nghe thấy điện thoại của anh. - Lôi Dung đáp.

Giọng Cao Đại Luân có phần nôn nóng:

- Tôi và Đường Đường tìm cô mãi… Sáng nay ở khách sạn Đại Đức có phải có một người tên là Tiền Thừa bị chết đột ngột không?

- Đúng thế, tôi cũng có mặt. - Lôi Dung kể sơ qua một lượt tình hình - Trước khi ra về tôi có nói với Lưu Hiểu Hồng, trong khí giám định tử thi, nếu gặp phải khó khăn hay có vấn đề gì, có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nào. Vậy kết quả giám định tử thi thế nào rồi?

Cao Đại Luân nói:

- Bề ngoài không phát hiện thấy tổn thương cơ giới, kiểm tra bên trong cơ thể không phát hiện phản ứng với chất độc, phán đoán sơ bộ là tử vong do chứng tràn khí màng phổi tự phát gây ra.

Tràn khí màng phổi tự phát là một căn bệnh ác tính do bệnh lí ở vùng phổi khiến cho các tổ chức phổi và màng phổi tạng vỡ ra một lỗ hổng, đưa không khí từ phổi và khí quản nhánh chui vào trong khoang màng phổi. Có thể tưởng tượng một cách đơn giản rằng, trên màng phổi bị thủng một lỗ, khiến không khí chui vào, dẫn đến áp lực trong khoang ngực thình lình tăng vọt, gây cản trở chức năng phổi, tim, triệu chứng phát bệnh rất giống nhồi máu cơ tim, như đau tức ngực, mặt tái nhợt, hô hấp khó khăn… Nếu không kịp thời cứu chữa, tỷ lệ tử vong rất cao.

Lôi Dung ngẫm nghĩ rồi nói:

- Tiền Thừa trước kia đã từng mắc bệnh viêm khí quản mạn tính hay sưng phổi phải không?

Cao Đại Luân nói:

- Tôi đã điều tra bệnh án của ông ta, do ông ta hút thuốc nhiều năm, đã mắc bệnh viêm khí quản mạn tính nghiêm trọng.

Viêm khí quản mạn tính nghiêm trọng đích xác có thể dẫn tới tràn khí màng phổi tự phát, đây thực sự cũng là một lí do đầy đủ khiến cho một người thình lình đột tử, nhưng nếu như chỉ thông qua quan sát bề ngoài mà có thể dự đoán được một người sẽ chết vì tràn khí màng phổi trong vòng một phút là gần như không thể, huống hồ hai người đó dự đoán ông ta chết vì chứng nhồi máu cơ tim, bây giờ sự thật đã chứng minh, họ đã đoán đúng về cái chết, nhưng lại không đoán đúng nguyên nhân chết, lại là tại vì sao?

- Ai đã giám định tử thi cho Tiền Thừa? - Lôi Dung hỏi, giả dụ là Lưu Hiểu Hồng thực hiện, vậy thì kết quả này cần phải cân nhắc lại.

Nhưng câu trả lời của Cao Đại Luân lại là:

- Tôi và Vương Văn Dũng cùng thực hiện.

Giám định tử thi do hai người Cao Đại Luân và Vương Văn Dũng cùng thực hiện, độ tin cậy khá là đảm bảo, Lôi Dung đang ngẫm nghĩ còn có khả năng khác hay không, đột nhiên nghe thấy đầu bên kia vang tới giọng nói nôn nóng của Đường Đường:

- Anh cứ rề rà mãi mấy cái chuyện không đâu đó làm gì? Mau mau nói vào chuyện chính đi… Mà thôi, anh đưa điện thoại đây cho tôi cái. - Sau đó, cô liền nghe thấy tiếng của Đường Đường - Chị ơi, Lưu Hiểu Hồng muốn hãm hại chị. Chị ta nói với cảnh sát, nghi ngờ chị chính là hung thủ.

Lôi Dung sững người, dở khóc dở cười:

- Sao lại có chuyện đó được?

Đường Đường hấp tấp nói:

- Chị ta nói tại hiện trường vụ án có người nghe thấy có hai kẻ đưa ra dự đoán về cái chết của Tiền Thừa, hơn nữa, hai người đó lại ngồi ngay bên cạnh Tiền Thừa, sau đó cảnh sát mở đoạn camera ghi hình ra, phát hiện người ngồi bên cạnh Tiền Thừa chính là chị… Dự đoán tử vong cái quái gì, nói ra ai mà tin được, lời giải thích duy nhất chính là người dự đoán cũng là kẻ sát nhân, cho nên Lưu Hiểu Hồng nói, rất có khả năng chính chị và đồng đảng đã giết chết Tiền Thừa. Nói xong những lời khốn nạn này, chị ta còn đưa ra một “bằng chứng đanh thép” nữa, chính là giám định tử thi không phát hiện ra điều gì nghi vấn, Tiền Thừa là bị giết hại, mà giám định tử thi lại không thể phát hiện được ông ta đã bị giết bởi hung khí hay thuốc độc gì, cái kết quả “giải phẫu âm tính” này, khắp Trung Quốc chỉ có chị mới có thể làm ra được thôi.

“Giải phẫu âm tính” là chỉ có bác sĩ pháp y sau khi tiến hành giải phẫu tử thi một cách hệ thống mà vẫn không phát hiện ra được nguyên nhân tử vong, thông thường sẽ chiếm hơn mười phần trăm trong tổng số các vụ giám định tử thi, vốn là hiện tượng rất bình thường. Bởi vì mình là bác sĩ pháp y giỏi nhất nước mà khẳng định rằng chỉ có mình mới có thể giở mánh khóe để tạo ra kết quả “giải phẫu âm tính” , nếu như dựa vào cáo logic này, thì trên khắp nước Trung Quốc chỉ cần xảy ra vụ án không thể phá án nổi thì đều là do Hô Diên Vân gây ra? Đây là cái kiểu suy luận quái quỷ gì kia chứ?

Thế nhưng, vẫn không thể lơ là được, một chuỗi sự việc xảy ra liên tiếp gần đây, đều là nhằm vào cô, lẽ nào lần này cũng không ngoại lệ?

Lẽ nào, họ cũng đã biết được gì đó?

Sự im lặng của Lôi Dung khiến cho Đường Đường ở đầu dây bên kia càng thêm sốt ruột:

- Chị ơi, nên làm thế nào đây?

- Bình tĩnh. - Lôi Dung tuy tâm trạng rối bời, nhưng vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh như thường ngày - Chỉ dựa vào một vài suy đoán chủ quan, họ không làm gì được chị đâu.

- Thế thì tốt quá, điện thoại của chị phải luôn mở máy đấy nhé. Chẳng may có chuyện gì, chúng em còn có thể nói ngay cho chị biết. - Đường Đường nói.

Cuộc gọi kết thúc, Lôi Dung đi tới trước cửa sổ, vốn dĩ cô muốn đẩy mở cửa ra, để thay đổi không khí, trút bớt nỗi bức bối trong lồng ngực, nhưng nhìn thấy bụi cát mù trời như ôn dịch, lại chán chường buông thõng đôi tay xuống… Cái thế giới vàng vọt và hỗn loạn này, giống hệt như một bức ảnh xưa cũ, không còn nhận ra đường nét, chỉ sót lại những vết xướt lờ mờ, lẽ nào những chuyện cũ của nhiều năm về trước lại giống như những nút thắt trong mơ, vĩnh viễn siết chặt lấy mình sao? Không, không! Mình đã bỏ ra đến mười mấy năm để thoát khỏi chúng, mình đã bỏ ra vô số công sức và nỗ lực, mình nhất định không thể thất bại vào ngay phút cuối.

Tay cô nắm chặt lấy song cửa lạnh ngắt, trên khuôn mặt nghiêng nghiêng phản chiếu ánh trời mờ mịt, bất chợt sáng lên những đường nét sắc bén tựa lưỡi dao.

Vào lúc này, trong Trung tâm nghiên cứu pháp y Lôi Dung (cho tới hiện giờ vẫn chưa có ai đề xuất cái tên này đúng lí ra phải thay đổi vì sự ra đi của Lôi Dung) đang chiến hỏa ngút trời. Nguyên do là Lưu Hiểu Hồng kiến nghị nên bắt giữ Lôi Dung để thẩm vấn kĩ càng, nhưng Lâm Phượng Xung tới lấy kết giám định tử thi vừa nghe thấy vậy, đã lớn tiếng chỉ trích cô ta lòng dạ bất lương, cố tình hãm hại người tốt. Lưu Hiểu Hồng bị chọc đúng chỗ đau, nhảy lên choi choi, chỉ mặt Lâm Phượng Xung rồi cứ một câu lại đệm một chữ “hả” mắng chửi té tát, Đường Đường kiên quyết đứng về cùng một chiến tuyến với Lâm Phượng Xung, Cao Đại Luân im lặng không nói, Vương Văn Dũng thì khuyên giải cả hai bên.

Biện pháp đầu tiên và cuối cùng của tất cả những người đàn bà bất tài đều là tìm đến người đàn ông, Lưu Hiểu Hồng cũng không ngoại lệ, rút ngay điện thoại ra gọi cho chồng, thêm mắm dặm muối đủ điều, rất nhanh, mệnh lệnh đã được truyền xuống: điều Lâm Phượng Xung ra khỏi vụ án này, đổi một đồng chí “đáng tin cậy” khác tới thụ lí.

Lâm Phượng Xung nhận được mệnh lệnh “điều chuyển” , lại cãi vã thêm mấy câu với Lưu Hiểu Hồng rồi mới đùng đùng giận dữ đi xuống tầng một, ngồi trên ghế băng trong sảnh, đợi viên cảnh sát được điều đến tiếp quản vụ án tới nơi để thực hiện thủ tục bàn giao. Đường Đường khuyên anh ta mấy câu, thấy anh ta vẫn mặt mày cau có, trong lòng cảm thấy vô cùng chán nản, đang không biết tiếp theo nên làm thế nào, đột nhiên nghe thấy tiếng phanh xe.

Cô nhìn xuyên qua cửa kính ra bên ngoài, thấy một chiếc xe Passat chuyên dụng của cảnh sát còn mới tinh đỗ xịch lạicửa xe mở ra, có hai người bước xuống, một nam một nữ, đều mặc thường phụcngười đàn ông trông chưa tới ba mươi, dưới hàng lông mày lưỡi kiếm là một đôi mắt tinh anh sáng rực, còn người phụ nữ, hay nói một cách chính xác là một thiếu nữ, khoảng chừng mười tám mười chín tuổi, da hơi đen, mắt một mí, con ngươi đen lay láy sáng long lanh, đôi môi hơi nhếch lên cao ngạo, trên đầu đội một chiếc nón bóng chày màu xám như muốn chứng tỏ vẻ ngông nghênh với toàn thế giới.

Vào khoảnh khắc họ đẩy cửa bước vào trong sảnh, Lâm Phượng Xung hết sức bất ngờ, đứng dậy bắt tay anh thanh niên:

- Thiên Anh, sao lại là cậu?

Sở Thiên Anh là trưởng phòng Phòng trinh thám hình sự thuộc Sở Công an tỉnh lân cận, nổi tiếng lẫy lừng trong giới cảnh sát vì tuổi trẻ và năng lực phá an xuất chúng. Năm ngoái, vì hợp tác điều tra một vụ án giết người trong phòng kín đặc biệt nghiêm trọng, anh ta đã tới thành phố này điều tra, giám đốc Sở Công an Hứa Thụy Long vừa nhìn thấy anh ta đã ưng ý ngay, nhất quyết điều anh ta tới làm cấp dưới của mình, vừa công tác vừa bồi dưỡng, nhưng Sở Công an tỉnh bạn lại sống chết không chịu buông người, hai bên đã phải lời qua tiếng lại không ít vì nhân tài này, cho tới tận gần đây, mới điều được Sở Thiên Anh tới Sở Công an thành phố. Hôm nay, khi nhận được áp lực của cấp trên yêu cầu lâm trận thay tướng, Hứa Thụy Long cân nhắc mọi mặt, cảm thấy Sở Thiên Anh năng lực công tác giỏi giang, cộng thêm vừa mới chân ướt chân ráo tới đây, các mối quan hệ đơn giản, không dễ bị người khác nắm thóp, bèn phái anh ta tới thay thế cho Lâm Phượng Xung.

Hơn nữa, Hứa Thụy Long còn điều phái cho anh ta một “trợ thủ” bất kể xét từ góc độ nào đều khiến người ta cực kì ngưỡng mộ.

Đường Đường phát hiện ra, thái độ của Lâm Phượng Xung đối với Sở Thiên Anh hết sức kính trọng, nhưng đối với cô gái đi đằng sau anh ta, dường như còn cung kính hơn nữa, cho dù trong vẻ cung kính này có một chút gì đó miễn cưỡng và bất lực:

- Cô Ngưng, chào cô.

Đường Đường kinh ngạc, lẽ nào cô gái này chính là quán chủ Danh Minh Quán danh tiếng lẫy lừng - Ái Tân Giác La Ngưng?

Danh Minh Quán, một trong bốn tổ chức thám tử lớn nhất Trung Quốc, vốn là một hội nhóm của những người yêu thích tiểu thuyết trinh thám của trường Đại học Cảnh sát, nội dung hoạt động khộng định kì chỉ giới hạn ở việc bình phẩm về những tiểu thuyết trinh thám mới xuất bản, cho tới tận nhiệm kì quán chủ thứ năm là Lâm Hương Minh. Anh cho rằng “suy luận logic kín kẻ buộc phải bắt nguồn từ thực tiễn và áp dụng và áp dụng vào thực tiễn, mới chính xác và có giá trị. Cho nên, so với việc đầu tư nguồn tinh lực hữu hạn vào việc nghiên cứu mô hình điều tra trinh thám trong tiểu thuyết trinh thám, thì tiến hành suy luận thực tiễn đối với những vụ án thực tế sẽ tốt hơn nhiều.” Dựa vào quan điểm này, anh ta tận dụng điều kiện thuận lợi của trường học là được phép sử dụng tư liệu nội bộ, đề nghị Sở Công an thành phố cung cấp “Báo cáo tổng hợp các vụ án hình sự nghiêm trọng trong tuần” , tổ chức hội viên thông qua báo cáo điều tra hiện trường vụ án, giám định vật chứng, báo cáo pháp y, để suy luận tìm ra hung thủ thực sự, qua đó liên tiếp điều tra phá được mấy vụ án lớn trước cả cảnh sát, khiến cho Danh Minh Quán một bước trở thành tổ chức suy lý có sức ảnh hưởng nhất trong cả nước.

Quán chủ hiện tại của Danh Minh Quán là Ái Tân Giác Ngưng, cô nổi tiếng như cồn nhờ vào huyết thống hoàng tộc Mãn Thanh chính tông và thành tích mười tám tuổi đã giành được học vị tiến sĩ tâm lý học tội phạm, thế nhưng, do cô vẫn “càn quét các khoa” trong Đại học Cảnh sát, tức là theo học tất cả những môn quan trọng của tất cả các khoa, cho nên tuy từ lâu đã lấy được học vị tiến sĩ, nhưng cho tới bây giờ, đã hai mươi mốt tuổi mà vẫn chưa chịu tốt nghiệp. Không lâu trước đây, tộc trưởng của gia tộc đã ra mặt tìm cô trao đổi, hi vọng cô nhanh chóng kết thúc thân phận sinh viên, bước vào xã hội, cô mới hậm hực đi tìm đơn vị thực tập - mà dùng chữ “tìm” thực ra cũng không được thỏa đáng cho lắm, bởi vì tin tức vừa mới truyền ra, các cơ quan công an cấp tỉnh trên toàn quốc đã đua nhau tìm đến tận nhà mời cô tới thực tập. Nhưng Ngưng bày tỏ rõ ràng, cô chỉ mong muốn tới Sở Công an thành phố thực tập, Hứa Thụy Long đương nhiên mong còn chẳng được, không những đồng ý nhận đơn xin thực tập của cô, mà còn cử Sở Thiên Anh làm giáo viên thực tập cho cô.

Đối với sắp xếp này, Sở Thiên Anh hiển nhiên là không hài lòng, bởi vì dẫn theo một “thực tập sinh” danh nổi như cồn thế này cùng phá án, nếu phá được, mọi người sẽ nói là nhờ có Ngưng hỗ trợ, nếu không phá được, mọi người sẽ nói anh là đồ vô dụng, càng huống hồ năm ngoái, khi tới thành phố này hỗ trợ điều tra một vụ án giết người trong phòng kín đặc biệt nghiêm trọng, anh nghe nói Ngưng đã hãm hại Lưu Tư Miễu - cô gái mà mình thầm yêu trộm nhớ suốt bao năm nay, chỉ có điều chưa hãm hại thành công, cho nên anh luôn thấy khó chịu trong lòng… Nhưng đã là chỉ thị của giám đốc Sở, kiểu gì anh cũng buộc phải chấp nhận, vì vậy hôm nay mới dẫn cô cùng tới Trung tâm nghiên cứu pháp y.

Lâm Phượng Xung trình bày tường tận một lượt tình hình vụ án cho Sở Thiên Anh nghe, và chuyển giao toàn bộ ảnh chụp hiện trường, băn ghi hình, khẩu cung của nhân chứng thu được ở phòng Túy Hoa khách sạn Đại Đức cho anh, lúc sắp rá về còn đặc biệt nhấn mạnh:

- Thiên Anh, Lôi Dung là một trong những bác sĩ pháp y ưu tú nhất trong nước, bất kể là về nghiệp vụ hay nhân phẩm, đều rất tuyệt vời, cậu không thể giương mắt nhìn cô ấy bị người ra vu oan được.

Sơt Thiên Anh không nói gì.

Làm xong thủ tục bàn giao, Lâm Phượng Xung rời khỏi Trung tâm nghiên cứu, Sở Thiên Anh tạm thời đóng cửa phòng họp, biến nó thành văn phòng của mình, bắt đầu cùng Ngưng thẩm duyệt những tài liệu liên quan tới vụ án.

Bầu trời ngoài cửa sổ vừa mới sẩm tối, Lưu Hiểu Hồng đẩy cửa đi vào, ra cái giọng bà chủ đi thị sát:

- Hai vị vất vả quá, hết giờ làm rồitôi về nhà trước, có chuyện gì cứ gọi điện thoại cho tôi…

- Đứng lại! - Sở Thiên Anh lạnh lùng nói - Chị là chủ nhiệm Trung tâm nghiên cứu, trong tình hình nguyên nhân tử vong của người bị hại chưa được điều tra rõ, chủ nhiệm tiền nhiệm lại bị tình nghi phạm tội, mà vội vàng bỏ đi như vậy, có thích hợp không?

Lưu Hiểu Hồng cứ ngỡ rằng minh yêu cầu thay thế Lâm Phượng Xung, người mới tới chắc chắn sẽ hùa về một phe với mình, nào ngờ người thanh niên trước mặt dường như càng khó nhằn hơn nữa, cô ta nhất thời không biết phải phản ứng thế nào, lắp bắp:

- Nhưng… nhưng tôi cũng không thể không về nhà được.

- Chị hãy chuẩn bị sẵn tinh thần hôm nay không thể về nhà. - Giọng Sở Thiên Anh vẫn lạnh lùng - Tình hình vụ án phức tạp, tôi phải xử lý thâu đêm. Chị ra ngoài trước, lát nữa có vấn đề gì, tôi sẽ gọi chị vào sau.

Lưu Hiểu Hồng bị khí thế của anh trấn áp hoàn toàn bèn trở ra ngoài.

Sở Thiên Anh nhìn cánh cửa đóng lại, rồi chỉ vào đống tài liệu to tướng trên bàn, hỏi Ngưng:

- Cô cảm thấy thế nào?

Ngưng trầm ngâm một lúc, rồi nói:

- Cho dù Tiền Thừa không phải là do Lôi Dung tự tay sát hại, cái chết của ông ta chắc chắn cũng có liên quan tới Lôi Dung.

Sở Thiên Anh đứng dậy, chậm rãi bước quanh phòng họp. Do quan hệ công tác, anh và Lôi Dung từng gọi điện thoại cho nhau mấy lần, cũng từng có một hai lần gặp mặt, tuy tiếp xúc không nhiều, nhưng cảm thấy đó là một cô gái vô cùng chín chắn, rộng lượng và thông minh, xét từ tình cảm, anh hoàn toàn không tin Lôi Dung có thể giết người. Nhưng nếu phân tích theo lí trí, anh không thể không đồng ý với ý kiến của Ngưng - cho dù Lôi Dung không giết người, chắc chắn cũng có liên quan tới cái chết của Tiền Thừa. Đầu tiên, dự đoán tử vong là một việc quá đỗi li kì, ngoài việc người dự đoán chính là kẻ sát nhân, hoàn toàn không còn cách giải thích nào khác, có ba nhân chứng ở hiện trường đều tận mắt nhìn thấy và tận tai nghe thấy có hai kẻ ngồi gần Tiền Thừa nói ông ta sắp chết, băng ghi hình cho thấy người ngồi bên cạnh Tiền Thừa chính là Lôi Dung, còn Lôi Dung lại quả quyết phủ định việc này, nếu không phải có điều mờ ám, tại sao cô ấy phải nói dối? Ngoài ra, nếu như có thể sáng tạo ra một phương pháp giết người khiến cho giám định tử thi biến thành “giải phẫu âm tính” , e rằng trong nước thực sự chẳng có mấy người có năng lực được hơn Lôi Dung, và cô ta lại còn có mặt ở ngay hiện trường vụ án.

Đương nhiên, những điều nói trên đều chỉ là suy đoán, chứ không phải là chứng cứ, không thể nào dựa vào đó để bắt giữ Lôi Dung được, thế nhưng nhát cuốc nghi vấn một khi hạ xuống, chỉ cần không gặp phải hòn đá bằng chứng, thì sẽ không ngừng đào bới, sớm muộn rồi sẽ khoét ra một lỗ hổng trên thân đê, cuốn người bị tình nghi vào trong vòng xoáy hung hãn, vậy thì, nên làm thế nào đây…

- Á!

Một tiếng rú thảm thiết thình lình vang lên trong hành lang tĩnh mịch, giống như một cánh tay bất ngờ thò lên khỏi miệng giếng khô, khiến cho Ngưng giật nảy mình, tới cả Sở Thiên Anh cũng bất giác gai người, ớn lạnh tận xương tủy.

- Xảy ra chuyện gì thế? - Sở Thiên Anh vừa nói vừa đi ra cửa.

Nào ngờ cánh cửa lại bật mở ra trước khi anh kịp bước tới, lộ ra bộ mặt trắng bệch của Lưu Hiểu Hồng, cô ta lập cập nói:

- Trưởng… trưởng phòng Sở, anh có thể ra ngoài một lát được không?

Sở Thiên Anh gật đầu, đi ra ngoài, Ngưng cũng đi theo sau anh ta. Nhìn vào thân hình run cầm cập như cầy sấy của Lưu Hiểu Hồng, cả hai người đều cảm thấy quái lạ, không hiểu cô ta đã nhìn thấy chuyện khủng khiếp gì mà sợ tới mức này?

Đi tới đầu cầu thang, nhìn xuống dưới, nhờ vào ánh đèn sáng choang như ban ngày trong sảnh, họ đã nhìn thấy một cảnh tượng rùng rợn chẳng khác gì phim kinh dị…

Bảy tám nhân viên của Trung tâm nghiên cứu pháp y, nhìn vào động tác chết sững họ họ, có thể nhận ra, họ vừa giật lùi bỏ chạy vị gặp phải một chuyện kinh hoàng hết sức bất ngờ, lưng dán chặt vào bờ tường, đờ đẫn nhìn vào một thứ ở chính giữa sàn nhà. Cách đó không xa, là Đường Đường mặt xám ngoét, miệng há hốc đang nhũn người quỵ trên nền nhà.

Thứ đó rơi ra từ trong một chiếc hộp, vừa hay lăn tới dưới chân Đường Đường.

Đó là một khúc thân người.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.