“Cần phải đánh dấu chỗ bị thầy thuốc châm cứu, xem có phải là huyệt đạo hay không. Cho dù không phải là cố ý gây chết người, cũng phải nói rõ ràng là châm cứu gây chết người, có thể khép vào tội “không nên làm” trong y khoa.” “Tẩy oan lục” quyển 4, “Chết do châm cứu”
- Khi anh giám định tử thi lần thứ nhất cho Tiền Thừa, kết luận thế nào? - Lôi Dung hỏi Cao Đại Luân.
- Bề mặt cơ thể không phát hiện ra tổn thương do kim loại gây ra, kiểm tra bên trong cơ thể không phát hiện ra phản ứng với chất độc, nhận định sơ bộ là tử vong do hội chứng tràn khí màng phổi tự phát… Kết luận do tôi và Vương Văn Dũng cùng tiến hành giám định tử thi đưa ra.
Lôi Dung cầm dao mổ lên, chuẩn bị rạch ra theo vết mổ đã được khâu lại sau lần giải phẫu thứ nhất, nhưng rồi lại im lặng chìm vào trầm tư.
Không nên coi cái chết của Tiền Thừa là một vụ đột tử đơn thuần, mà buộc phải liên hệ với lời nguyền của Hoàng Tĩnh Phong, đương nhiên, như thế không có nghĩa là thực sự tin tưởng lời nguyền có thể dồn con người vào chỗ chết, mà nên cân nhắc một cách tổng hợp xem phương pháp nào mới có thể khiến cho lời nguyền có hiệu quả, hay nói một cách chuẩn xác hơn, nguyên nhân gì có thể khiến cho một người ý thức tỉnh táo đột nhiên mất mạng chỉ trong khoảng mười phút đồng hồ?
Nếu suy xét tới bệnh tật, bao gồm các bệnh ở tim mạch và trung khu thần kinh, ví dụ như bệnh mạch vành, thuyên tắc động mạch phổi, xuất huyết não, và cả bệnh đột phát tại hệ thống hô hấp, ví dụ như tràn khí màng phổi tự phát, suy hô hấp cấp tính, tắc nghẽn đường hô hấp trên cấp, ngoài những bệnh này ra, còn có các bệnh viêm tụy hoại tử cấp, sốc phản vệ do dị ứng…
Thế nhưng những nguyên nhân tử vong kể trên, thông thường bản thân nạn nhân đều có sẵn bệnh nguyên phát từ trước, hay nói cách khác, thứ phát nổ là bom, nhưng ngòi nổ lại là thứ khác. Ví dụ như chứng tràn khí màng phổi tự phát, phần lớn gặp ở bệnh nhân mắc chứng viêm khí quản mạn tính, hen suyễn, lao phổi. Tiền thừa từng hút thuốc lá nhiều năm, mắc bệnh viêm khí quản mạn tính nghiêm trọng, nhưng đó liệu có phải là nguyên nhân thực sự dẫn tới chứng tràn khí màng phổi tự phát?
Đáp án đương nhiên là không, bởi vì chứng tràn khí màng phổi tự phát do viêm khí quản mạn tính gây ra, bất kể thần đoán tử cao minh tới mức độ nào, cũng tuyệt đối không có khả năng dự đoán trước được.
Thế thì, chết do ngoại thương bạo lực thì sao? Trong giám định tử thi không phát hiện ra trên cơ thể Tiền Thừa có vết thương do bỏng điện, dấu vết bị điện giật, vết đâm chích hay vết đạn bắn, mà cho dù có tiêm cho ông ta một mũi isulin, cũng phải để lại dấu vết dù rất bé nhỏ.
Khả năng còn lại chỉ có thể là trúng độc chết, nhưng kết quả xét nghiệm đã hoàn toàn loại trừ khả năng này.
Chứng tràn khí màng phổi tự phát, chứng tràn khí màng phổi tự phát…Bệnh gì dễ lẫn với chứng tràn khí màng phổi tự phát nhất?
Lôi Dung bắt đầu lục lọi những kiến thức khoa học trong kho dữ liệu đại não: triệu chứng dãn phế nang, tràn dịch màng phổi, nhồi máu cơ tim, hen phế quản, nhưng những triệu chứng này đều là bệnh tật, sức người không thể điều khiển được, huống hồ kết luận giám định của Cao Đại Luân và Vương Văn Dũng vô cùng rõ ràng, khẳng định là tràn khí màng phổi tứ phát chứ không phải là bệnh tật gì khác.
Tiếp tục phân tích, tràn khí màng phổi tự phát, có thể khẳng định là “tràn khí màng phổi” , thế thì, nếu không phải là “tự phát” thì sao?
Lôi Dung buông con dao mổ xuống.
Cô chầm chậm đi tới bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm mênh mông, kéo giật những đầu ngón găng tay cao su theo thói quen. Tràn khí màng phổi, nếu không phải là tự phát, thì có lẽ là tràn khí màng phổi do chấn thương. Nguyên nhân phát bệnh của tràn khí màng phổi do chấn thương chủ yếu có ba loại: thứ nhất, tấn công bạo lực gây rách phổi, hoặc do áp lực bên trong khí quản tăng cao đột ngột dẫn tới rách phổi; thứ hai, bị hung khí nhọn như dao hoặc dùi đâm xuyên vào thành ngực, gây ra tổn thương tương đối lớn ở phổi; thứ ba, bị súng bắn vào phổi… Nhưng ba loại nguyên nhân này đều sẽ tạo thành ngoại thương hoặc vết thương mà mắt thường có thể nhận ra, giải phẫu pháp y tuyệt đối không có khả năng bỏ sót.
Cao Đại Luân và Đường Đường đứng bên mép bàn giải phẫu tử thi, nhìn vào sau lưng Lôi Dung, từ hình bóng của cô phản chiếu lên kính cửa sổ, có thể nhìn thấy đôi mắt cô đang sầm xuống sâu hun hút vì suy nghĩ.
Thế thì, liệu có thứ gì đó có thể gây nên một vết thương cực nhỏ hay không?
- Anh Cao! - Cô đột nhiên lên tiếng - Tôi nhớ trong “Tẩy oan lục” có một chương ngắn nói riêng về trường hợp “chết vì châm cứu” ?
Cao Đại Luân khẽ gật đầu, lập tức đọc làu bàu:
- Quyển thứ tư, chương 13: “Cần phải đánh dấu chỗ bị thầy thuốc châm cứu, xem có phải là huyệt đạo hay không. Cho dù không phải là cố ý gây chết người, cũng phải nói rõ ràng là châm cứu gây chết người, có thể khép vào tôi ‘không nên làm’ trong y khoa.” Nghĩa là khi khám nghiệm vụ án tử vong do châm cứu dẫn tới chết người, cần phải đánh dấu vào chỗ thầy thuốc châm cứu, xem xem có phải là huyệt đạo trí mạng hay không, nếu là phải, cho dù chỉ là sự cố y khoa do thầy thuốc vô ý gây ra, cũng phải xử tội.
- Tôi nhớ chương sáu mươi tư trong phần “Tố vấn” sách “Hoàng Đế nội kinh” có tên là “Tứ thời thích nghịch tùng luận” , có một câu thế này: “Châm vào ngũ tạng nếu trúng tim thì một ngày sẽ chết, khi mới phát bệnh sẽ có chứng ợ hơi. Trúng vào gan thì năm ngày sẽ chết, khi mới phát bệnh sẽ có chứng nói luôn miệng. Trúng phổi thì ba ngày sẽ chết, khi mới phát bệnh sẽ có chứng ho. Trúng thận thì sáu ngày sẽ chết, khi mới phát bệnh sẽ có chứng hắt hơi và ngáp. Trúng lá lách thì mười ngày sẽ chết, khi mới phát bệnh sẽ có chứng nuốt nước bọt…” “Châm” ở đây chính là châm cứu, nói về quá trình tử vong do châm cứu nhầm vào ngũ tạng. - Lôi Dung quay người lại nói tiếp - Trong trí nhớ của tôi, những trường hợp châm cứu sai dẫn tới tử vong do tràn khí màng phổi dạng chấn thương được ghi chép lại từ sau khi thành lập nước tới nay tổng cộng có 12 ca, phần lớn đều chưa đến ba ngày đã chết, rất nhiều trường hợp là thiệt mạng trong thời gian cực kì ngắn ngủi.
Cao Đại Luân gật đầu:
- Xét từ góc độ Đông y, các huyệt vị nằm sau lưng phía trên đốt sống ngực thứ mười, các huyệt vị nằm bên mạng sườn phía trên xương sườn số chín, các huyệt vị trước ngực nằm trên xương sườn thứ bảy, các huyệt vị nằm tại hõm trên xương quai xanh và mép trên xương ức, đều phải hết sức thận trọng khi châm cứu, chỉ cần có chút xíu sai sót, ví dụ như châm kim quá sâu, sẽ có khả năng làm tổn thương hoặc chọc thủng tổ chức phổi, khiến cho màng phổi tạng và phế nang bị tổn hại, cuối cùng dẫn đến tràn khí màng phổi. Nếu bản thân nạn nhân có mắc bệnh sẵn thừ trước, hình thành chướng ngại về chức năng tim phổi, thế thì chứng tràn khí màng phổi do chứng thương kiểu này sẽ gây nguy hiểm đến tính mạng chỉ trong thời gian cực ngắn.
Đường Đường mừng rỡ:
- Nói như vậy, nguyên nhân cái chết của Tiền Thừa, chính là có người từ phía sau lưng ông ta dùng kim châm cứu đâm vào phổi của ông ta, dẫn tới tràn khí màng phổi?
- Khoan đã. - Cao Đại Luân khẽ lắc đầu - Nếu là như thế, cho dù kim châm có mảnh tới cỡ nào, khi đâm vào sau lưng của Tiền Thừa, đáng lẽ ra vẫn phải lưu lại vết đầu kim chứ? Hơn nữa, cho dù vết kim đâm rất nhỏ, nhưng một cây kim châm cứu làm bằng chất liệu inox đã có thể đâm vào tận tổ chức phổi, thì trên những cơ bắp bị mũi kim xuyên qua, cũng không thể nào không phát hiện ra vết thương… Thế nhưng, trong quá trình giám định tử thi, chúng tôi không phát hiện được bất cứ vết kim và vết đâm nào trên các bắp thịt ở sau lưng của Tiền Thừa.
Đúng vậy, một nhát kim giết người, do tốc độ đâm của mũi kim cực mảnh quá nhanh, nên thông thường rất khó phát hiện vết mũi kim, thế nhưng, chỉ cần kết hợp với vị trí bị thương, mang phần cơ bắp nghi ngờ là có mũi kim xuyên qua vào trong phòng xét nghiệm bệnh lí kiểm tra, khẳng định sẽ có thể phát hiện ra được vết đâm.
Cách này cũng không thông, vậy thì, hung thủ rốt cuộc đã dùng phương pháp gì để sát hại Tiền Thừa đây?
Đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài, màn đêm tăm tối như thứ hắc ín quánh sệt nhất, làm ngưng trệ toàn bộ thành phố. Lôi Dung nhìn đồng hồ đeo tay, đã là bốn giờ sáng, chỉ còn ba tiếng nữa là sẽ tới giờ làm, cô đã có thể đếm ngược thời gian khống chế cục diện…
Làm thế nào đây?
Đúng vào lúc này, có người gõ cửa, Đường Đường ra mở cửa nhìn, là Lưu Tư Miễu.
Lưu Tư Miễu nói:
- Chị Lôi Dung, có thể ra ngoài một lát được không? Em có chút chuyện muốn nói với chị.
Lôi Dung đi ra khỏi phòng mổ số 1:
- Chuyện gì thế?
- Mã Tiếu Trung gọi điện thoại tới, nói rằng sự việc tiến triển vô cùng thuận lợi. - Lưu Tư Miễu nói.
Tinh thần của Lôi Dung bỗng chốc phấn chấn hẳn lên:
- Thế thì tốt quá, cụ thể là thế nào?
Bên Mã Tiếu Trung, theo sự sắp xếp của Lưu Tư Miễu, chia quan làm hai ngả: một ngả do Phong Kỳ dẫn theo lực lượng cảnh sát của đồn cảnh sát Vọng Nguyệt Viên, lấy danh nghĩa điều tra vụ án Trương Văn Chất tử vong, tiến hành khám xét văn phòng làm việc do bệnh viện Số 1 thành phố lập riêng cho Công trình đổi mới sức khỏe. Cho dù viện trưởng hay tin chạy tới hung hăng cản trở, nhưng một nhân vật mà phía cảnh sát hoàn toàn không ngờ tới đã giúp đỡ rất đắc lực, đó chính là chủ nhiệm Khuông của khoa cấy ghép thận, không biết con người này vốn dĩ tính tình chính trực, hay là có thù oán gì với viện trưởng, tóm lại, dưới sự hỗ trợ chủ động của anh ta, việc khám xét của cảnh sát đã đạt hiệu quả cao và chuẩn xác giống như lính công binh phá mìn, họ đã tìm được danh sách “người bệnh” chờ “đổi mới nội tạng”. Theo tư liệu có liên quan trong đó, tất cả nội tạng đều có thể cung cấp tức thời, việc này khiến cho chủ chiệm Khuông vô cùng kinh ngạc: “Nguồn cung cấp nội tạng trên toàn quốc đều rất hiếm hoi, thế thì nội tạng cung cấp cho đám người này từ đâu mà ra vậy? Cho dù là buôn lậu nội tạng cũng không thể đảm bảo có thể cung ứng lập tức như thế được! Việc cấp bách trước mắt là buộc phải làm rõ nguồn cung nội tạng của bọn họ từ đâu ra, không thể tiếp tục lấy cớ ‘bí mật kinh doanh’ để lấp liếm được.”
Bí mật kinh doanh có lớn tới đâu, đối với Mã Tiếu Trung cũng chỉ là nhảm nhí. Khi anh ta cùng Quách Tiểu Phần tới công ty Trục Cao, Hầu Tử đã dẫn một nhóm người của Khê Hương Xá chờ sẵn ở cổng. Trên cửa lắp khóa điện tử, mọi người tìm được nhân viên quản lí của tòa nhà, bảo anh ta mở cửa. Viên quản lí quá nhát gan, cứ luôn miệng kiếm cớ chối từ. Mã Tiếu Trung điên người, rút phắt súng ngắn ra bắn liền mấy phát vào cửa, thủng mấy lỗ, sau đó bồi cho một cú đá, cánh cửa lập tức vỡ tan tành. Mọi người đang mắt tròn mắt dẹt, anh ta liền vung khẩu súng ngắn lên:
- Còn đứng ngây ra đó làm chó gì thế? Lục soát ngay cho ông!
Lần lục soát này không được thuận lợi được như ở bên bệnh viện Số 1 thành phố, phần lớn máy tính, đặc biệt là máy tính của Vương Tuyết Nha đều cài mật mã, căn bản không thể mở ra được, cuối cùng, Quách Tiểu Phần gõ tên của chính mình vào khung mật mã trên máy tính của Diêu Viễn, và đăng nhập được vào trong máy, khiến cho cô một lần nữa nước mắt như mưa…
Hầu Tử thở dài, ôm lấy cô an ủi một thôi một hồi, cô mới gắng gượng trấn tĩnh lại được, kiểm tra file trong máy tính của Diêu Viễn, không ngờ lại phát hiện ra một file quan trọng - bảng thống kê mật mã của tất cả các máy tính trong công ty. Thế là, giống như mở đập xả lũ, bí mật lưu trong mỗi chiếc máy tính đều đổ ra như nước trước mắt mọi người.
Bắt đầu từ ông tổ của nghề trinh thám là Sherlock Holmes, công việc cơ bản của các nhà trinh thám không có gì khác ngoài khám nghiệm hiện trường, tìm kiếm vật chứng, quan sát nghi phạm, phát hiện sơ hở về logic trong đối thoại và phân tích hồ sơ dữ liệu, cho nên, các thành viên của Khê Hương Xá thông qua việc phân tích các dữ liệu trong máy tính, đã nhanh chóng phát hiện ra một chân tướng cực kì khủng khiếp: nguồn nội tạng cung ứng cho Công trình đổi mới sức khỏe, phần lớn có nguồn gốc từ nhóm người “ngoài lề xã hội” giống như gia đình người phụ nữ sắc mặt vỏ vàng kia, còn có một vài nhóm là ăn mày, nông dân lên thành phố, thậm chí là thiểu năng trí tuệ…
- Trong văn phòng làm việc của Vương Tuyết Nha đã phát hiện được một tài liệu cực kì quan trọng, cho thấy tổng giám đốc Tiền Thừa của công ty Trục Cao ngay từ đầu đã phản đối dự án này, sau đó tuy miễn cường đồng ý, nhưng trong cuộc họp nội bộ vẫn nhấn mạnh “giám sát nghiêm ngặt, kinh doanh đúng pháp luật”. Rất có khả năng là vì nguyên nhân này, ông ta mới bị người đề xướng dự án là Vương Tuyết Nha hãm hại. - Lưu Tư Miễu biết Vương Tuyết Nha là bạn cũ của Lôi Dung, liếc nhìn cô một cái, thấy thái độ của cô vẫn điềm tĩnh, không chút dao động, mới nói tiếp - Mã Tiếu Trung đã đọc cho tôi nghe một vài cái tên của người cho nội tạng, tôi đối chiếu qua thông tin, và phát hiện ra, lại chính là mấy nhân khẩu không thường trú đã mất tích gần đây. Vừa nãy, tôi đã phối hợp với đội cảnh sát hình sự thành phố, phái đi một lực lượng cảnh sát đông đảo, bắt giữ Vương Tuyết Nha và những người có liên quan tới vụ án.
Trong hành lang tối tăm của tòa nhà, Lôi Dung lắng nghe xong tất cả những điều này, sắc mặt tối sầm, rất lâu sau, cô mới hạ giọng nói:
- Có một vấn đề, chị vẫn chưa hiểu.
Lưu Tư Miễu im lặng chờ cô đưa ra câu hỏi.
- Phẫu thuật cấy ghép nội tạng vô cùng phức tạp, đối với một số cơ quan nội tạng, bắt buộc phải được lấy trước khi cơ thể người cho nội tạng chết. Thế thì, họ dự định sẽ giết chết người cho nội tạng bằng cách nào? Hạ độc giết chết? Không thể, chất độc sẽ gây tổn hại tới nội tạng dùng để cấy ghép. Thắt cổ chết? Dìm nước chết? Những nhân khẩu không thường trú chết đi rồi, cũng phải giao cho bác sĩ pháp y giám định tử thi rồi cấp giấy chứng tử chứ. Mấy phương pháp giết người kể trên, dù là phương pháp nào cũng không thể qua mắt được pháp y… Lẽ nào họ lại lôi thi thể đi chôn luôn? Một cái xác thì có thể, hai cái xác thì có thể, nhưng nếu nhiều hơn nữa, liệu có thể che giấu được mãi không? Nếu như bị phát hiện, sẽ phải làm thế nào? Một “công trình” rầm rộ như thế, không thể nào vĩnh viễn không bao giờ bại lộ…
- Cho nên mới cần phải khiến cho những người cho nội tạng đó “chết một cách bình thường”. - Một giọng nói bỗng cắt ngang lời cô, Lôi Dung quay đầu lại, là Hô Diên Vân.
- Chết một cách bình thường? - Lôi Dung băn khoăn.
- Ý em không phải là nói chết một cách bình thường thực sự, ý em là nói dùng một thủ đoạn mà pháp y vĩnh viễn không thể nào khám nghiệm ra được để giết chết người cho nội tạng, và thoạt nhìn, người cho nội tạng giống như là chết tự nhiên, và như thế, mỗi một người cho nội tạng chết đi, đều có thể có được một tờ giấy chứng tử hợp pháp.
Lôi Dung lắc đầu:
- Làm gì có thủ đoạn giết người nào mà pháp y vĩnh viễn không thể khám nghiệm ra được?
Hô Diên Vân đưa tay chỉ vào phòng mổ số 1:
- Người chết ở trong đó, nguyên nhân tử vong, chị đã tìm ra được chưa?
Lôi Dung bỗng chốc bừng hiểu ra! Chỉ cần công ty Trục Cao lợi dụng phương pháp mà thầy đoán tử đã giết chết Tiền Thừa để giết người, thế thì cho dù có bao nhiêu người cho nội tạng mất mạng đi nữa, cũng chỉ có thể bị pháp y giám định là chết tự nhiên do “tràn khí màng phổi tự phát” gây ra.
Cô quay người lại, loạng choạng bước trở về phòng mổ số 1.
- Chị Lôi Dung, chị… chị không sao đấy chứ? - Nhìn bộ dạng của cô, Đường Đường đang chờ đợi nãy giờ tỏ ra hơi lo lắng.
- Thời gian không còn nhiều nữa… - Cô khẽ lẩm bẩm một mình. Đường Đường và Cao Đại Luân đưa mắt nhìn nhau, không biết câu nói này có nghĩa gì.
Lôi Dung không muốn nói ra những giận dữ lo âu trong lòng mình cho họ biết, cô nhìn chằm chằm vào thi thể của Tiền Thừa trên bàn giải phẫu, ánh mắt sắc bén giống như vô sso cây kim châm cứu xuyên và từng lỗ chân lông của ông ta… Tất cả kiến thức pháp y mà cô đã nắm bắt được trong học tập và thực tiễn nhiều năm nay, đều dồn cả vào trung tâm não bộ, sau đó dốc toàn bộ lực sắp xếp tổ hợp chúng lại, thành một cỗ máy chụp CT xoắn ốc mạnh mẽ nhất, quét kỹ lưỡng từng milimete nguyên nhân tử vong thực sự của người này.
Run lên một cái, trước mắt hơi hoa lên.
Làm sao thế này?
Cô bực bội khẽ lắc đầu một cái, tiếp tục quan sát thi thể.
Lại run rẩy thêm một lần nữa, ánh mắt đang tập trung cao độ, trong chớp mắt đã tán loạn tới mức không thể thu lại được nữa. Từ khi bị bắt cóc tới bây giờ, tin thần luôn căng thẳng cao độ và cơ thể không được nghỉ ngơi, cuối cùng, vào thời khắc cần phải tập trung nhất, đã bắt đầu phá hủy sự tập trung của cô…
Đầu cô nhanh chóng trở nên nặng trĩu, động tác scan của cỗ máy chụp CT xoắn ốc chợt biến thành những tia sáng tán loạn giống như mộng du, thế là, một số mảnh vụn của kí ức liên tiếp xuất hiện trên võng mạc, thay thế cho hình ảnh phản chiếu hiện tại: khuôn mặt hiền từ giống như chiếc bánh mì tròn của bà ngoại, tán cây hòe lớn chìa ra giữa phố, con ngõ tràn ngập ánh sáng, viên gạch vỡ trên đầu tường, mảnh ngói vỡ trên nóc nhà, và túm cỏ khô héo phất phơ theo gió trên mái ngói… Mắt nhìn bà ngoại đứng nơi đầu ngõ, những ngón tay bấu chặt vào cửa sổ xe, tiếng khóc bật ra từ thẳm sâu trong tâm khảm, cô đã bị chia cách với tuổi thơ như thế đó, và cuối cùng, sau khi tới Tô Châu, cô lại khiến mình chia cách với gia đình mới! Lang thang bên bờ Thái Hồ, lưu lạc tới miếu Khổng Tử, cùng đám bạn lang thang đi ăn mày, trộm cắp, lẩn lút, trốn chạy… cho tới khi gia nhập vào hàng ngũ thầy đoán tử.
Đúng vậy, mình đã từng là một thầy đoán tử thực thụ, mình đã từng tưởng rằng, mạng người có thể bị giết chết bởi lời nguyền rủa độc địa, cho tới tận sau này, cho tới tận khi trở thành một người suy lý, mình mới hiểu ra, tất cả những cái chết không bình thường - trừ những cái chết do thiên tai hoặc tai nạn bất ngờ - đều là do con người gây ra, bất kể là bí hiểm khó hiểu tới mức nào, cuối cùng đều có thể dùng phương pháp khoa học để tìm ra được bàn tay ám muội của tội ác. Khoa học, khoa học, giá trị của khoa học vĩnh viễn vượt qua bản thân khoa học, đặc biệt là trong thời đại mà thầy đoán tử vẫn hô phong hoán vũ, một thí nghiệm hấp thụ - phân ly vết máu đơn giản bình thường nhất, đã có thể giúp cho biết bao nhiêu thân xác mụ mẫm không còn bị người ta tùy tiện sát hại; một phương pháp đối chiếu hình dạng hung khí đơn giản nhất, đã có thể giúp cho biết bao nhiêu linh hồn ngu muội không còn vươn cổ chờ chém! Họ sợ hãi cái chết, lại càng sợ hãi những môn khoa học có liên quan tới cái chết, trong mắt họ, cái chết là một điều thần bí khó lường, và tốt nhất nên để cho nó cứ thần bí khó lường vĩnh viễn, trở thành một thứ phải gắng sức lãng quên, hoặc giả vờ bị lãng quên, còn pháp y lại cố gắng khiến cho cái chết trở nên bình đẳng, rõ ràng, sâu sắc và chân thực, khiến cho những người lúc sống không hề được tôn trọng, sau khi chết đi vẫn được hưởng chút ít tôn trọng nhỏ nhoi. Cho nên, một bác sĩ pháp y không bao giờ có thể chịu đựng được việc chân tướng của cái chết bị che giấu hoặc chôn vùi, vậy thì, để cho lời nguyền rủa của thầy đoán tử không còn che phủ trên đầu chúng ta nữa, để cho những người như Hoàng Tĩnh Phong không còn phải coi việc đoán tử là hi vọng duy nhất trong cuộc đời. Chân thành khẩn cầu các ngài, Tống Từ, Lâm Kỷ, Mathieu Orfila, Karl Landsteiner, Bernard Henry Spilsbury, Edmond Locard, Clyde Snow, Bill Bass, Alex Jefrey… những nhân vật cự phách lẫy lừng trong lịch sử pháp y thế giới, xin các ngày hãy cho cơ thể mệt mỏi rả rời của tôi một chút sức lực, hãy cho bộ óc hỗn độn mụ mị của tôi một chút linh cảm, cho tôi một gợi ý để tìm ra chân tướng trong cái chết của Tiền Thừa!
Cô đưa ngón cái và ngón trỏ tay phải day thật mạnh vào huyệt tinh minh, đến khi mở mắt trở lại, tầm nhìn đã hơi rõ ràng hơn một chút.
Vẫn may… Nếu không phải là ngày xưa, bà ngoại bắt cô đi dán cao tai, có lẽ cô đã thành một đứa cận thị từ lâu rồi.
Từ một nơi rất đỗi xa xôi, có âm thanh gì đó vang lên thật rõ ràng, giống như rung động một sợi dây đàn xưa cũ, dư âm văng vẳng, nhưng lại không thể nào nghe rõ.
Lôi Dung ngẩng đầu lên, nhìn ra màn đêm bên ngoài cửa sổ, rồi lại nhìn Cao Đại Luân và Đường Đường đang đứng im lìm ở bên cạnh chờ đợi cùng cô giám định tử thi, hoang mang hỏi:
- Gì thế?
- Cái gì gì thế cơ? - Đường Đường ngơ ngác hỏi lại.
Ồ, có lẽ mình đã xuất hiện ảo giác thính giác mất rồi - Lôi Dung nghĩ, nhưng thói quen nghề nghiệp luôn muốn truy xét tới tận gốc rễ tất cả mọi việc lại bắt buộc cô phải suy nghĩ tới âm thanh đó như một thứ hội chứng ám ảnh cưỡng chế, cô dỏng tai lên nghe ngóng, cảm giác cái dư âm văng vẳng kia dường như vẫn đang vang vọng, nhưng tiếng vọng lại không phải là ở bên ngoài, mà là ngay trong phòng , dường như ở ngay sau lưng. Cô quay phắt đầu lại, nhưng chỉ nhìn thấy cánh cửa ra vào lạnh băng của phòng mổ số 1.
- Lôi Dung, cô làm sao thế? - Cao Đại Luân lo lắng.
Không, không đúng, không phải là vị trí đó, cô tập trung tinh thần, nín thở, chờ đợi, giống như đang đứng một mình trên cánh đồng tuyết chờ đợi tiếng hót của con chim bay qua… Cuối cùng, âm thanh đó lại một lần nữa xuất hiện, giây phút này, cô đã nắm bắt được chuẩn xác vị trí của nó, nó ở ngay chỗ sâu thẳm nhất trong trí não cô. “Rất đỗi rất đỗi xa xôi” , chỉ là kí ức mà thôi. Nó là cái gì? Một âm tiết? Một tiếng gào thét? Một lời cảnh báo? Một câu nhắc nhở? Là tất cả? Hoặc không là gì hết? Nó bắt nguồn từ chỗ nào? Dùng dao mổ rạch đồi não của cô ra để truy tìm nguồn gốc của nó: sự cảm khái đối với việc bản thân chưa bị cận thị, điều này có liên quan gì? Nhớ lại chuyện bà ngoại ép mình đi dán tai, việc đó thì có ý nghĩa gì? Gần rôi, gần tới rồi, tao sắp bắt được mày rồi!
Cô dứt khoát vung con dao mổ lên.
“Soạt!”
Một lần nữa sắc bén rạch toang lớp vỏ của kí ức…
Là cuộc đối thoại giữa bà ngoại và ông thầy lang.
“Tổ tiên chúng ta để lại nhiều thứ thần kì lắm, nhưng đến ngày nay thì đã chẳng còn được bao nhiêu nữa… Trước đây ở quê, làm gì có bác sĩ đâu, bị đau đầu cảm sốt, con gái trong nhà lấy cái dùi chích ra ít máu, dùng ngãi cứu hơ qua loa, cùng lắm nhờ một ông thầy lang dạo cấy một sợi chỉ ruột dê, khỏi phải nói, rất nhiều bệnh đã được chữa khỏi bằng cách đấy…”
Chính là cái này!
- Anh Cao! - Lôi Dung thình lình bật lên tiếng gọi, khiến Cao Đại Luân giật nảy cả người - Anh có biết cấy chỉ là như thế nào không?
Cao Đại Luân đảy gọng kính lên:
- Biết sơ qua, đó là một phương pháp chữa bệnh rất cổ xưa của Đông y, chính là dùng một loại kim rất đặc biệt, cực nhỏ cực mảnh, nhưng lại rỗng ruột, cũng có nghĩa là, thực chất chính là một ống kim siêu nhỏ, ở đầu mút của ống kim lắp một lõi kim, trước khi tiến hành điều trị, sẽ lồng một sợi chỉ ruột dê vào trong ống kim, sau đó, trong quá trình châm cứu, thủ pháp thao tác cực nhanh, vào khoảnh khắc đầu kim đâm vào da thịt, dùng lõi kim nhét sợi chỉ vào trong tổ chức dưới da hoặc trong lớp cơ bên dưới huyệt vị…
- Ồ? - Đường Đường hết sức tò mò - Làm thế có tác dụng gì?
- Châm cứu, phần lớn là thông qua thao tác châm chích vào huyệt vị để đạt đến hiệu quả trị liệu, nhưng cũng có một vài bệnh khó chữa, cần phải kích thích lâu dài trên huyệt vị mới đem lại hiệu quả, đó chính là “nạp sâu và giữ lâu, để chữa bệnh thâm niên” , nhưng lại không thể đâm kim vào cơ thể xong rồi bắt người ta cứ thế nằm bất đông suốt mười mấy ngày, thế là thầy lang đã phát minh ra cách cấy chỉ, chính là cấy một sợi chỉ ở bên dưới huyệt vị, giống như là để lại một chiếc kim, tiếp tục kích thích huyệt vị. - Cao Đại Luân nói - Liệu pháp này được ứng dụng rộng rãi, ví dụ như để giảm béo, chữa táo bón chẳng hạn…
Lôi Dung ngắt lời anh ta:
- Thế thì anh Cao, giả dụ tôi dùng chiếc kim chuyên dùng trong cấy chỉ để đâm vào huyệt vị sau lưng của Tiền Thừa, châm thủng phổi của ông ta, sau đó nhanh chóng rút kim ra, và nhét sợi chỉ catgut(1) vào đường kim châu, như vậy, pháp y có thể phát hiện ra vết đâm trong thi thể không?
(1) Chỉ catgut hay chỉ ruột mèo, chỉ ruột dê, là loại chỉ tự tiêu sinh học làm từ collagen tinh khiết.
- Hả? - Cao Đại Luân kinh ngạc tới trợn tròn mắt, há hốc miệng. Hồi lâu, anh ta mới lắc đầu - Rất khó phát hiện, bởi vì toàn bộ vết đâm đã bị chỉ catgut lấp đầy.
- Hay quá! - Đường Đường mừng rỡ nhảy cẫng lên rõ cao - Đã phá giải được bí ẩn cái chết của Tiền Thừa rồi.
- Gượm đã. - Cao Đại Luân nhìn Lôi Dung, thận trọng nói - Đây chỉ là một suy đoán, vẫn cần phải có chứng cứ pháp y để chứng thực mới được.
Lôi Dung khẽ gật đầu, ngẫm nghĩ rồi nói:
- Chỉ catgut có lẽ là được chế tạo từ lớp dưới niêm mạc ruột non của dê, thế thì đối với cơ thể con người, chính là một thứ protein dị thể. Dùng thứ protein dị thể này để nhét vào tổ chức dưới da hoặc lớp cơ dưới da, tương đương với một ca cấy ghép dị chủng, chắc chắn sẽ khiến cho bộ phận bị cấy chỉ catgut sản sinh những chất kháng nguyên kích thích. Sau khi cấy chỉ dưới huyệt vị, thời gian tự tiêu của chỉ catgut khoảng chừng bao lâu?
Cao Đại Luân lập tức mở máy tính ra tra cứu một vài tài liệu liên quan, sau đó trả lời:
- Thông thường từ bốn tới năm ngày... Tuy nhiên, nếu sau khi Tiền Thừa bị cấy chỉ, lại nhanh chóng tử vong, thế thì cùng với sự ngừng trệ vĩnh viễn của các hoạt động sống, các tổ chức, tế bào chịu sự tác dụng của các loại enzim nội sinh có sẵn mà bị phá hoại, phân hủy, tốc độ hấp thu chỉ catgut sẽ giảm đi đáng kể, thậm chí ngừng trệ.
- Ừm, có lí. - Lôi Dung nói - Anh và Đường Đường lập tức tiến hành kiểm tra lại các nhóm cơ ở phần lưng của Tiền Thừa, mang hóa nghiệm những bộ phận khả nghi: thứ nhất là kiểm tra có sự xuất hiện của protein dị thể hay không; thứ hai, nếu như cấy chỉ catgut sẽ khiến cho cơ thể người sinh ra chất kháng nguyên kích thích, chắc chắn sẽ khiến cho tổ chức cục bộ sản sinh phản ứng dị ứng và triệu chứng viêm không nhiễm khuẩn, cho dù Tiền thừa đã chết, thì vào thời điểm trước khi ông ta chết, kháng thể và đại thực bào vẫn sẽ lưu lại đầy đủ chứng cứ sinh vật học ở khu vực xung quanh vết thương.
Cao Đại Luân và Đường Đường lập tức bắt tay vào việc theo yêu cầu của Lôi Dung, hối hả bận rộn không ngơi tay trong phòng giải phẫu. Còn Lôi Dung, ngược lại, chỉ im lặng ngồi trên ghế, nhìn bóng hai người chập chờn in trên vách tường toát, giống như đang nhìn bóng trăng bập bềnh trên dòng nước chảy.
Cô không biết còn cách thời điểm trời sáng bao lâu nữa, cũng không muốn nhìn đồng hồ trên tay, đây là suy đoán cuối cùng của cô, nếu như sai, cô sẽ thất bại hoàn toàn. Cô đã bắt đầu nghĩ đến chuyện, nếu thất bại, phải làm thế nào để một mình gánh vác toàn bộ trách nhiệm: không tìm ra được nguyên nhân tử vong của Tiền Thừa, sẽ không chứng minh được công ty Trục Cao lợi dụng thủ pháp đặc thù của thầy đoán tử để giết người, công ty Trục Cao chắc chắn sẽ phản công, sử dụng mối quan hệ để triệt để đuổi mình ra khỏi giới pháp y, không bao giờ còn có thể quay trở lại Trung tâm nghiên cứu mà từng viên gạch viên ngói đều là do tâm huyết của chính mình bỏ ra... Tới lúc đó, liệu mình có giống như Hoàng Tĩnh Phong, quay trở lại làm một thầy đoán tử hay không?
Không, không được để cho những ỹ nghĩ này chiếm cứ lấy đầu óc, nếu thực sự tới lúc ấy, thà mình hằng ngày trông nom bà ngoại, cho tới khi bà hồi phục sức khỏe, để tiếp tục dìu bà đi trong con ngõ tràn ngập ánh nắng như xưa...
Đúng vào lúc này, cô nhìn thấy hai cái bóng cùng bước tới trước mặt cô, đứng lại.
- Có kết quả chưa? - Lôi Dung hỏi.
- Có rồi. - Giọng Cao Đại Luân điềm tĩnh nhưng lại tràn đầy kích động - Phát hiện bộ phận khả nghi có sản sinh protein dị thể rõ rệt, triệu chứng viêm không nhiễm khuẩn cũng đã được chứng thực, bên trong vết thương lấy được vật chất còn sót lại của chỉ catgut.
Trong tích tắt, Lôi Dung gần như rũ liệt trên ghế, cô biết mình đã thắng, câu đố từ thuở thiếu niên đã bám riết lấy cô, cuối cùng, vào khoảnh khắc này đã tìm ra đáp án. Hóa ra từ rất nhiều năm trước, Ngô Hư Tử đã dùng cách này để giết chết những người bị nguyền rủa, tương tự, ngay trước khi Hoàn Tĩnh Phong đọc ra lời nguyền đoán tử với Tiền Thừa, Đoàn Thạch Bi đã dùng kim châm cứu đặc biệt để đâm xuyên vào phổi của Tiền Thừa từ sau lưng, và dùng phương pháp cấy chỉ catgut để lấp kín hoàn toàn cái vết thương mà các bác sĩ pháp y đã phải khổ sở tìm kiếm trong quá trình giám định, đúng là kín kẽ tuyệt đối!
Hô Diên Vân và Lưu Tư Miễu nghe tin tiến vào, mỗi người một bên kéo Lôi Dung đứng dậy khỏi ghế:
- Đã tìm được cách thức mà thầy đoán tử dùng để giết người, như vậy, toàn bộ các vụ án đều sẽ được phá giải.
Nhưng Lôi Dung lại không hề tỏ ra vui mừng, cô chỉ khe khẽ nói một câu:
- Tôi mệt quá rồi.
Cao Đại Luân và Đường Đường niêm phong kĩ lưỡng tất cả báo cáo kiểm nghiệm và mẫu vật. Nhìn khuôn mặt phờ phạc của họ sau một đêm thức trắng, Lôi Dung nói:
- Hai người hãy mau về nhà nghỉ ngơi đi, sự việc còn lại, cứ giao cho tôi xử lí.
Lúc này, một nhân viên của Trung tâm nghiên cứu đi vào hỏi:
- Chủ nhiệm, Lưu Hiểu Hồng đã cắt toàn bộ nguồn điện, theo yêu cầu của chị, chỉ khôi phục lại nguồn điện của phòng bảo quản thi thể, phòng rã đông và phòng mổ số 1, vậy nguồn điện của những phòng khác khi nào sẽ khôi phục đây? Phòng khử trùng không thể khử trùng, phòng giặt không thể giặt quần áo, phòng xử lí phế liệu không thể xử lí sơ bộ rác thải y tế và vật ô nhiễm. Sáu giờ đúng, bãi đốt rác sinh hóa xã Thập Bát Lý sẽ tới chở rác đấy.
Theo yêu cầu của Lôi Dung, tất cả nhân viên của Trung tâm nghiên cứu pháp y, trước khi đi vào hoặc rời khỏi nơi công tác, buộc phải tới khử trùng ở phòng khử trùng, và thay áo blouse trắng ở phòng thay đồ, phòng thay đồ có hai đường đi hình tròn nối thẳng với phòng giặt ở tầng hầm bên dưới, một đường để bỏ áo blouse đã mặc vào giặt sạch, đường còn lại là ” dịch vụ phúc lợi” , cho phép nhân viên giặt miễn phí quần áo bẩn của mình. Bên trong phòng giặt đặt hai cái máy giặt quần áo khử trùng tự động, hàng ngày, bắt đầu từ mười giờ sáng, sẽ căn cứ vào lượng quần áo bỏ vào để tự động giặt sạch sấy khô. Còn phòng xử lí phế liệu, thì trước mười giờ tối mỗi ngày, sau khi được các nhân viên chịu trách nhiệm phân loại kiểm tra riêng rẽ, sẽ đưa rác thải y tế và vật ô nhiễm đã xác nhận là hoàn toàn vô dụng vào tủ chiếu tia tử ngoại để sát trùng xử lí sơ bộ, sáu giờ sáng ngày hôm sau, bãi đốt rác sinh hóa xã Thập Bát Lý sẽ đưa lên xe chở đi đốt.
Lôi Dung ngáp dài, nói với anh nhân viên:
- Hãy khôi phục nguồn điện của phòng khử trùng và phòng giặt trước, còn phòng xử lí phế liệu, tạm thời để đấy đã, ngày mai... à xin lỗi, là hôm nay, tôi phải đích thân phân loại kiểm tra. Mấy hôm nay tôi không có mặt, tôi phải kiểm tra đột xuất xem mọi người có lơ là hay không. Nếu khâu phân loại kiểm tra không đủ nghiêm ngặt, đưa vật chứng hữu dụng đi đốt mất, chính là sai lầm không thể tha thứ được.
Anh nhân viên nghe mà toát mồ hôi, biết Lôi Dung tuy khoan dung hiền hòa, nhưng trong công việc lại hết sức cẩn thận nghiêm khắc, vội vàng gật đầu vâng dạ.
Lúc này, Lưu Tư Miễu nói với Lôi Dung:
- Em tới công ty Trục Cao một chuyến, xem thử việc điều tra bên chỗ anh Mã và Tiểu Phần tiến hành như thế nào rồi.
Cô nói xong, vừa định quay người đi, Hô Diên Vân bèn nói:
- Tư Miễu, nếu cô tiện đường, nhờ cô chở tôi và Lôi Dung tới bệnh viện Số 1 thành phố nhé.
Lôi Dung biết Hô Diên Vân muốn đi thăm bà ngoại, trong lòng bỗng dưng thắt lại, bèn tới phòng thay đồ thay quần áo ra, rồi cùng anh lên xe của Lưu Tư Miễu rời khỏi Trung tâm nghiên cứu.
Cao Đại Luân và Đường Đường xử lí xong công việc rồi cũng ai về nhà nấy. Ánh đèn trong tòa nhà nhỏ của Trung tâm nghiên cứu nhanh chóng phụt tắt, giống như một người mệt mỏi cực độ cuối cùng đã nhắm mắt lại.
Năm giờ sáng, bóng tối vẫn giống như chiếc mặt nạ đúc bằng sắt đen, trùm kín và xiềng xích cả cái thành phố đang ngủ say như chết.
Một cái bóng.
Không biết xuất hiện lúc nào, dường như là một màng bóng đêm đột nhiên tự nứt vỡ ra.
Cái bóng trước tiên dừng lại bất động trong một góc khuất phía sau tòa nhà Trung tâm nghiên cứu pháp y chốc lát, một con mèo hoang chạy qua bên cạnh cái bóng, hình như cảm giác được một sự đe dọa bất thường nào đó, “ngoéo” lên một tiếng rồi chạy mất hút.
Cái bóng vẫn không hề nhúc nhích, cho tới tận khi tin chắc xung quanh không còn có một sinh vật sống nào, mới khẽ khàng kéo mở một cánh cửa nhỏ ra, đi vào trong tòa nhà. Cánh cửa nỏ này thông thẳng tới tầng hầm bên dưới. Cái bóng men theo cầu thang đá đi xuống, không có lấy một tiếng bước chân, cứ như đang lướt đi trong không khí.
Xuống tới tầng hầm thứ nhất, cái bóng lại một lần nữa đứng lặng im phăng phắc, trong bóng tối dày đặc xòe tay không nhìn thấy ngón, tiếp tục chờ đợi. Hành lang lặng phắc giống hệt như cỗ quan tài bị chôn sâu năm mét dưới lòng đất, một chút động tĩnh cũng chẳng có.
Rất lâu rất lâu sau, cái bóng giật lên một cái, rồi giống như một bóng ma không có chân, bay là là về phía hành lang, trước tiên, bay tới phòng xử lí phế lieeuk, mở tủ sát trùng bằng tia tử ngoại ra, lục lọi một hồi, sờ làn lượt ba thứ, cầm vào trong tay, sau đó đi ra khỏi phòng, tiếp tục trôi tới phòng giặt, mở cửa máy giặt ra. Lần này, chỉ dùng tay sờ lần thì không được nữa, thế là hắn lấy ra một chiếc đèn pin cỡ nhỏ, ” tách” một tiếng bật lên...
Loáng cái, quầng sáng chói mắt đã chiếu sáng trưng toàn bộ phòng giặt.
Chỉ một chiếc đèn pin mini sao có thể chiếu sáng đến thế? Cái bóng kinh ngạc đưa tay bưng lấy mắt, khi hắn quay đầu lại, phát hiện ra Hô Diên Vân đang đứng sững giữa cửa phòng, ngón tay vẫn đặt trên công tắc đèn.
Đứng bên cạnh anh, là Lôi Dung và Lưu Tư Miễu.
- Sao ... sao lại là anh? - Lôi Dung kinh ngạc tới mức gần như không thốt nổi nên lời.
Cái bóng im lặng.
- Giới thiệu một chút nhé - Hô Diên Vân khẽ hất hàm - Vị này chính là ngài Đoàn Thạch Bi, trước đây, ngày nào hắn cũng xuất hiện trước mặt chị, chẳng qua chỉ là không đeo tóc giả và râu giả mà thôi.
- Đoàn Thạch Bi? - Lưu Tư Miễu cũng ngơ ngác khó hiểu - Đoàn Thạch Bi chẳng phải chính là Trương Văn Chất sao? Chẳng phải hắn đã bị Lôi Dung giết chết rồi hay sao?
- Trương Văn Chất đương nhiên không phải là Đoàn Thạch Bi, chỉ cần suy nghĩ sơ qua cũng có thể rút ra kết luận. - Hô Diên Vân nói - Hoàng Tĩnh Phong từng nói với Lôi Dung, là Đoàn Thạch Bi thuê nhà cho anh ta ở, còn chủ nhà lại thông qua hình ảnh cắt ra từ camera giám sát của tàu điện ngầm, xác nhận Đoàn Thạch Bi chính là người thuê nhà, cho nên, hai nhóm dấu giày trong căn nhà Hoàng Tĩnh Phong ở, dấu giày nhóm B chắc chắn phải là của Đoàn Thạch Bi, không còn nghi ngờ gì nữa. Thế thì, Lưu Tư Miễu, cô có còn nhớ, khi khám nghiệm hiện trường Hoàng Tĩnh Phong bị sát hại, đã phát hiện kích cỡ của dấu giày nhóm B là bao nhiêu không?
- Dấu giày của giày da cỡ 43.
- Kích thước của bàn chân và chiều cao cơ thể hình thành một tỉ lệ nhất định, tôi nhớ có một công thức là chiều cao = 63.7+ 4.45x, x chính là chiều dài của bàn chân, đúng không nhỉ? - Hô Diên Vân thấy Lưu Tư Miễu gật đầu, bèn nói tiếp - Đương nhiên, chiều dài của bàn chân và chiều dài của dấu giày không thể đánh đồng với nhau, nhưng nhìn từ dấu giày để lại tại hiện trường, nghi phạm không hề có dấu vết cho thấy chân nhỏ đi giày to, cho nên hắn đi giày cỡ 43 là vừa chân, nếu là như vậy, chiều cao của hắn về lí thuyết là phải cao hơn Hoàng Tĩnh Phong, chí ít thì cũng phải tương đương. Thế nhưng, cô hãy nhìn thử Trương Văn Chất mà xem, gầy quắt, nhỏ thó, đi giày cỡ 40 khéo vẫn còn rộng, sao có thể đi vừa giày cỡ 43 của Đoàn Thạch Bi được?
Lưu Tư Miễu gật đầu:
- Được thôi, suy luận này của anh đúng là đã chứng minh được Trương Văn Chất không phải là Đoàn Thạch Bi, nhưng lại không thể chứng minh hai chuyện khác...
- Hai chuyện gì?
- Thứ nhất, hiện trường có dấu chân của Đoàn Thạch Bi, chưa chắc Đoàn Thạch Bi chính là hung thủ thực sự sát hại Hoàng Tĩnh Phong. - Lưu Tư Miễu nói - Thứ hai, nếu Trương Văn Chất không phải là Đoàn Thạch Bi, thì anh dựa vào cái gì để kết luận người trước mặt kia chính là Đoàn Thạch Bi?
Cái bóng vẫn lặng im không nói.
Hô Diên Vân khẽ cười:
- Được thôi, thế thì tôi sẽ dùng ngay phương pháp suy luận để chứng minh quý ngài trước mặt chúng ta đây không những là chân thân của Đoàn Thạch Bi, mà đồng thời còn là thủ phạm mưu sát Tiền Thừa và Hoàng Tĩnh Phong!