Lời Nguyền Của Hoàng Đế

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10
Mục Kích Thuật Đoán Tử.

❊ ❊ ❊

“Luật nói: thấy có máu là coi như bị thương, không phải đánh bằng tay chân thì đều là bằng vật khác, cho dù vũ khí không có lưỡi, cũng như vậy.” “Tẩy oan lục” quyển 4, “Khám nghiệm vết thương gây tử vong bời tay chân và vật khác.”

- Xuống ngay!

Lôi Dung vừa mới chui vào trong xe taxi ngồi yên vị, chợt ngơ ngác.

- Tôi nói, cô đi xuống cho tôi! - Tay tài xế chẳng buồn quay đầu lại, hai con mắt ti hí giận dữ nhìn cô trừng trừng qua gương chiếu hậu - Chẳng phải cô chính là bác sĩ pháp y nói rằng tài xế taxi chúng tôi đều là hạng đáng chết hay sao? - Ông ta rút từ trong kẽ cần số bên phải ra một tờ báo, chính là tấm ảnh photo của Lôi Dung - Nhìn thấy chưa, tất cả tài xế taxi trong thành phố này mỗi người một tờ… Ông đây tuy muốn kiếm tiền, nhưng tuyệt đối không cần đồng tiền thối tha của cô! Cô cút xuống ngay!

Lôi Dung không có thời gian giải thích, bèn nhảy luôn xuống xe, lấy từ trong túi xách tay ra một chiếc khăn lụa màu be che kín nửa mặt, vẫy một chiếc taxi khác:

- Anh tài, tới bệnh viện Số 1 thành phố, tôi có việc gấp, phiền anh đi nhanh một chút!

Xe đã chạy.

Không bị đuổi xuống, không bị chửi mắng, có lẽ, vậy là đã đủ rồi.

Lôi Dung ngả người tựa vào thành ghế, cảm giác mệt mỏi ghê gớm giống như một viên đạn đã hạ gục cô, cô nhìn thành phố đang dần dần tăm tối bên ngoài cửa kính, nhớ tới cuộc điện thoại cho Hô Diên Vân vừa nãy, vốn dĩ cô định kể với anh về tình cảnh nan giải của mình, nhờ anh giúp mình nghĩ cách, nào ngờ mới nói được hai câu, đã cảm thấy giọng anh vô cùng uể oải, dường như đang gặp phải phiền phức còn lớn hơn cả mình, liền hỏi:

- Em làm sao thế? Có phải là đã xảy ra chuyện gì không?

- Ờ…- Hô Diên Vân do dự một lúc, rồi buồn bã nói - Bà ngoại bệnh nặng.

- Cái gì? - Trước mắt Lôi Dung bỗng tối sầm, cô hít sâu liền mấy hơi mới nói tiếp được - Tại sao em không nói sớm cho chị biết.

- Chị đã đủ đau đầu rồi, em không muốn khiến chị thêm phân tâm.

Lôi Dung lúc này mới hiểu ra, mấy ngày hôm nay cô cứ thầm trách Hô Diên Vân không quan tâm tới mình, hóa ra là đã hiểu lầm.

- Em đang ở bệnh viện phải không? Chị sẽ tới đó ngay.

….

Dòng người, dòng xe ồ ạt dồn thành một dòng nước xiết đục ngầu, tầm nhìn trở nên nhòa nhạt, kí ức giống như phiến đá xanh bị nước mưa xối gột, dần dần trở nên rõ ràng…

“Sột!”

Một chiếc muỗng inox lớn múc lấy miếng ruột táo từ quả táo đã gọt vỏ, khẽ khàng đưa vào miệng cô.

Nuốt xuống, từ đầu lưỡi tới cuống họng, đều ngào ngạt hương táo thanh mát.

- Nhìn Dung Dung kìa, ngoan nhất nhà nhé. - Một khuôn mặt tròn trịa hiền từ như chiếc bánh mì hiện ra trước mắt cô, tươi cười nói - Ăn thêm một miếng nữa nào!

Đó chính là bà ngoại, một bà ngoại không hề có quan hệ huyết thống nhưng đã nuôi dưỡng cô suốt những năm tháng ấu thơ.

Lôi Dung từ nhỏ đã không biết bố mẹ mình là ai, thậm chí trong một khoảng thời gian rất dài, cô không biết rằng mỗi một người đều phải có bố mẹ. Cô chỉ biết đến bà ngoại và cậu em trai Hô Diên Vân xấu xí, thường xuyên giành giật đồ ăn với mình. Lúc này, nó đang nằm rạp trên đầu gối bà ngoại, hau háu nhìn bà xúc một muỗng táo nữa cho cô chị.

Lôi Dung khi ấy năm tuổi đã được nghe câu chuyện “Khổng Dung nhường lê” , cảm thấy đã tới lượt em trai ăn, cho nên lắc đầu, nhưng bà ngoại vần cứ đưa muỗng táo vào trong miệng cô bé:

- Phải ăn khỏe vào, mới không bị bệnh.

Hô Diên Vân “òa” một tiếng khóc toáng lên, nước mũi còn dài hơn cả nước mắt.

- Lại khóc gì nữa thế? - Chất giọng nông thôn Hà Bắc của bà ngoại chất phác thân thương hệt như hương táo, nhìn đôi lông mày thưa thớt của bà nhíu lại, Lôi Dung chỉ muốn bật cười.

- Bà cho thằng Hô ăn một miếng đi. - Ông ngoại ngồi trên chiếc ghế mây trước cửa, vừa nhâm nhi chút rượu vừa nhón hạt đậu phộng bỏ vào miệng, nói với bà ngoại.

Nhà bà ngoại nằm ở tầng một của dãy chung cư lụp xụp nhất hạng trên đường Vạn Đông, trước cửa có một cây hòe to rợp bóng, tán cây chìa ra đến tận giữa đường, giống như một ông lão già cả đang cúi lom khom kể chuyện cho trẻ nít. Ông ngoại suốt ngày ngồi dưới tán cây nghe đài, hồi nhỏ không có kênh 97,4 Hz và chương trình “EZ Morning” , chỉ có chương trình “Bán vải vụn” của Hầu Bảo Lâm và “Mượn gió đông” của Mã Liên Lương phát đi phát lại, nhưng cái dáng vẻ mắt lim dim đầu lắc lư của ông ngoại lại cứ như thể nghe không bao giờ biết chán.

- Dung Dung yếu ớt thế, phải cho nó ăn nhiều hơn chứ. - Bà ngoại vừa nói vừa kéo Lôi Dung đi ra ngoài - Ông trông thằng Hô nhé, tôi dẫn Dung Dung tới “hạch đào xã”.

Trong “hạch đào xã” không phải lúc nào cũng có hạch đào để bán, cái tên gọi kỳ quặc này đã trở thành một câu đố quanh quẩn mãi trong đầu Lôi Dung, nhiều năm về sau, cô mới hiểu được, “hạch đào xã” có lẽ chính là chỉ “hợp tác xã” , cách phát âm của bà ngoại đã gây ra hiểu lầm, thực ra chính là cửa hàng quốc doanh nhỏ ở trong phố.

Nắm bàn tay ấm áp mềm mại của bà ngoại, đi trong con ngõ tràn trề ánh nắng, thật là một chuyện sung sướng biết mấy. Lôi Dung thích lim dim mắt nhìn ngắm những viên gạch vỡ trên đầu tường, mảnh ngói vỡ trên mái nhà, và cả những cọng cỏ khô pháp phới theo gió trên mái ngói, cô cảm thấy trong đó đều ẩn chứa bao nhiêu câu chuyện, nếu không thì tại sao khi ánh nắng chiếu lên đó, lại lóe lên những sợi râu rực rỡ sắc vàng kim?

Thế là cô níu tay bà ngoại xin xỏ:

- Bà kể chuyện đi, bà kể chuyện đi…

- Được, thế thì bà sẽ kể câu chuyện về ngõ Nến này nhé. - Bà ngoại trước kia bó chân, tuy sau đó đã thôi bó, nhưng thân hình to béo của bà mỗi khi đi lại vẫn cứ nghiêng ngả, cho nên câu chuyện bà kể cũng bập bềnh lên xuống - Ngày xưa, cách đây rất lâu rồi, trong ngõ Nến này có một bà lão, họ Lý, cũng chính là bà Lý…

Câu chuyện kể xong, Lôi Dung chẳng nhớ gì nữa, chỉ nhớ cô mậu dịch viên của “hạch đào xã” đưa cho bà ngoại một túi giấy đựng kẹo.

Bà ngoại cúi xuống, lấy ra một viên kẹo bơ đưa cho cô:

- Ăn một viên trước nhé?

Lôi Dung lắc đầu:

- Cháu mang về nhà ăn cùng với em Hô cơ

Về đến nhà, vừa nhìn thấy cái túi giấy, Hô Diên Vân lập tức hai mắt vụt sáng, cướp ngay lấy không chịu cho ai, bà ngoại dỗ dành thế nào cũng không được, bà liền bực mình:

- Chị biết nghĩ đến cháu, sao cháu lại chẳng biết nhường nhịn gì thế?

- Chị ấy không phải là chị của cháu! - Hô Diên Vân bỗng hét ầm lên.

- Dung Dung không phải là chị của cháu thì là ai? - Bà ngoại càng giận hơn.

- Chị ấy chỉ được gửi nuôi ở nhà chúng ta, có phải là chị ruột đâu… Mọi người đều nói thế. - Hô Diên Vân gân cổ hét lên lanh lảnh.

Bà ngoại giật ngay lấy cái chổi trên giường quật cho Hô Diên Vân một trận nhừ tử, khiến cậu bé gào khóc ầm ĩ.

Lôi Dung ngây người đứng bên cạnh tủ quần áo trong góc nhà, đó là chỗ tối tăm nhất trong cả căn nhà rộng lớn, cô mong rằng giọt máu ứa ra từ trong tâm hồn bé nhỏ của mình sẽ không bị người khác phát giác ra, cứ thế để nó chảy cho bằng hết… Lúc chơi cùng với bọn trẻ con hàng xóm, cô đã vô số lần nghe thấy bọn chúng cười cô là “đồ gửi nuôi, không phải cháu ruột” , nụ cười như lưỡi dao cong trên miệng chúng thường xuyên khiến cô bị tổn thương. Cô từng hỏi bà ngoại sao lại như vậy, nhưng bà ngoại luôn giận dữ nói “Đừng nghe mấy đứa trẻ ranh mất nết đấy nói lung tung!” Hôm nay, khi Hô Diên Vân nói ra câu này, cô đã tin chắc đó là sự thật… Trẻ con có rất nhiều chuyện còn chưa hiểu, nhưng đối với sự thật và giả dối, lại có khả năng phán đoán chuẩn xác đến kinh ngạc.

Bà ngoại không phải là bà ngoại ruột, ông ngoại không phải ông ngoại ruột, em trai cũng không phải là em trai ruột, cũng có nghĩa là: cô còn không bằng cả viên gạch vỡ, viên ngói vỡ, cọng cỏ khô, cô không có chỗ dựa, cô không có gốc rễ.

Từ đấy, Lôi Dung càng nhường nhịn hơn, càng ngoan ngoãn hơn, chưa bao giờ chủ động chìa tay xin thứ gì, yêu cầu điều gì, ngược lại khi người khác đòi hỏi, thậm chí là cướp đi thứ gì của cô, cô chỉ luôn âm thầm chịu đựng.

Mỗi khi người lớn khen cô biết điều, bà ngoại - chỉ có bà ngoại mới có thể phát hiện ra nỗi u buồn thấp thoáng trong đôi mắt cô, đó là một sự nhẫn nhịn âm thầm từ chối mọi sự bố thí vì muốn giữ lại chút tự trọng cuối cùng, việc này đối với một cô bé mới chỉ có năm tuổi đầu, yếu ớt ốm đau, chẳng phải là quá tàn nhẫn hay sao? Thế là thường xuyên xuất hiện tình cảnh thế này: khi Lôi Dung và bà ngoại cùng đi dạo phố, chỉ cần cô đưa mắt nhìn về phía những đồ ăn ngon, đồ chơi, quần áo đẹp một hai lần, sáng sớm hôm sau, cô liền kinh ngạc phát hiện ra những món đồ này đã được đặt ngay bên cạnh. Cô nghe tiếng đạp máy khâu cành cạch của bà ngoại ở nhà ngoài, nước mắt âm thầm lăn xuống gò má.

Thế nhưng bất kể thế nào, sức sát thương của mấy chữ “không phải cháu ruột” đối với tâm hồn của một đứa trẻ quả thực quá lớn, rất nhiều năm trôi qua, vết thương vẫn chưa thể nào liền miệng.

Thân phận “học nhờ” hồi tiểu học khiến Lôi Dung luôn cảm thấy tự ti, thấy mình thấp kém hơn người khác, sống như một con chuột lang trốn trong góc phòng học. Sau khi lên cấp hai, có lẽ là cơ thể đang tuổi dậy thì đã cảm nhận được làn hơi thở thanh xuân, có lẽ là những cảnh ngộ đau buồn đã dẫn đến giai đoạn ngỗ ngược, tóm lại Lôi Dung không còn ngoan ngoãn giống như trước đây nữa, hàng ngày đàn đúm với một đám nam sinh hư hỏng trong trường, sau đó bị bà ngoại phát hiện ra, mắng cho một trận ra trò. Bà ngoại chưa bao giờ được đi học, trình độ văn hóa chỉ đủ để viết được tên mình, cho nên có trách móc cũng chỉ quanh đi quẩn lại mấy câu kiểu như “cháu bây giờ không học hành đàng hoàng, sau này biết làm thế nào” , Lôi Dung chẳng buồn để vào tai, lại cãi bà như chém chả, thường xuyên khiến bà giận tới đau tức ngực.

Hậu quả duy nhất của việc thức đêm đọc tiểu thuyết ngôn tình, chơi điện tử, chính là thành tích học tập và thị lực theo nhau giảm sút nghiêm trọng. Bà ngoại cảm thấy cứ tiếp tục như thế này thì không ổn, liền dẫn cô tới bệnh viện Đông y ở gần đó dán huyệt tai.

Một ông lang già mặt dài ngoẵng nheo nheo mắt, dùng cái nhíp gắp mấy miếng cao dán ở giữa có dính cái hạt nhỏ xíu màu đen dán từng miếng một lên tai Lôi Dung, việc chữa trị coi như đã hoàn thành. Lôi Dung cảm thấy hết sức kinh ngạc, vừa day những huyệt vị được dán hạt đen theo cách ông lang hướng dẫn, vừa tò mò hỏi:

- Làm thế này chữa được cận thị thật ạ?

Ông lang già cười vừa nói:

- Ở trên tai ấy, có rất nhiều rất nhiều huyệt vị, dán huyệt tai chính là dính những hạt thuốc kia lên huyệt vị có liên quan tới chứng bệnh, để cho cháu ngày ngày xoa bóp, sẽ có thể từ từ chữa khỏi bệnh.

- Thần kì thế cơ à? - Lôi Dung vẫn tỏ ra không mấy tin tưởng.

- Tổ tiên chúng ta để lại nhiều thứ thần kì lắm, nhưng đến nay thì chẳng còn lại bao nhiêu nữa. - Bà ngoại đứng bên cạnh bỗng cất giọng cảm khái - Trước đây ở quê, làm gì có bác sĩ đâu, bị đau đầu cảm sốt, con gái trong nhà lấy cái dùi chích ra ít máu, dùng ngải cứu hơ qua loa, cùng lắm nhờ một ông thầy lang dạo cấy một sợi chỉ ruột dê, khỏi phải nói, rất nhiều bệnh đã được chữa khỏi bằng cách ấy đấy.

- Cụ thật là sáng suốt. - Ông lang già cười nói - Sự thần kì của Đông y, đúng là chẳng bao giờ nói cho hết được.

Những lời cà kê của người già vốn chẳng bao giờ nhận được sự tán đồng của lớp trẻ. Ngày hôm sau, Lôi Dung vừa vào lớp học, đã có một bạn học ác khẩu hô lên:

- Bông tai sành điệu của cậu sao đều là loại không trong suốt thế?

Cả lớp đều phá lên cười ầm ĩ.

- Đây là để chữa cận thị. - Lôi Dung lí nhí đáp, cứ như đã làm chuyện sai trái khủng khiếp gì.

- Chữa cận thị? Đi mổ laser ấy, hay mua máy trị liệu mà dùng, chứ sao lại phải dán thuốc cao lên tai thế kia? - Một bạn học cất giọng khinh miệt.

- Bà ngoại tớ dẫn tới viện Đông y làm. - Lôi Dung tiếp tục giải thích - Còm tìm hẳn một chuyên gia lớn tuổi đấy.

- Cái gì mà bà ngoại của cậu, có phải là bà ruột đâu, gọi thân thiết thế làm gì? - Một bạn học sống cùng khu dân cư ngồi bàn bên cạnh liếc cô một cái rồi nói - Nói thẳng ra là tiếc của không muốn tốn tiền cho cậu ấy mà!

Lôi Dung giận dữ rứt từng miếng cao dán trên tai xuống, đau đớn giống như giật xuống chiếc khuyên đang đeo ở lỗ tai…

Hôm ấy, sau khi tan học, cô cùng đám bạn tới khu vui chơi chơi bời thâu đêm, cho tới tận sáng sớm hôm sau mới mò về nhà. Vừa bước vào cửa, ông ngoại bình thường vốn uể oải biếng nhác, chậm rề rề, lúc này gần như lao vọt tới trước mặt cô:

- Cả đêm hôm qua cháu đi đâu? Khiến bà ngoại lo lắng tới phát điên lên, chạy đi tìm cháu khắp nơi, cháu có biết không?

- Đi chơi điện tử thôi mà, có gì mà phải lo lắng… - Cô làu bàu.

- Đi chơi điện tử cũng không thể không về nhà được! - Ông ngoại nổi giận quát lên, rồi đột nhiên phát hiện ra - Cao dán trên tai cháu đâu! Sao lại chẳng còn cái nào thế?

- Rứt đi rồi. - Lôi Dung lạnh lùng đáp.

- Tại sao phải rứt đi, là để chữa cận thị cho cháu cơ mà?

- Chữa cận thị? Chữa cận thị tại sao không cho cháu làm phẫu thuật, sao không mua máy trị liệu cho cháu? - Lôi Dung mang ngay lời của người bạn ra cãi lại - Là tiếc rẻ mấy đồng tiền chứ gì? Có đến nỗi thế không hả ông bà?

Ông ngoại sững sờ mất một lúc, rồi giận dữ nói:

- Cái con bé này, nói năng cái kiểu gì thế, bà ngoại và ông đã bao giờ đối xử tệ bạc với cháu chưa?

Trong lòng Lôi Dung chợt cảm thấy hoang mang, cô hiểu rõ, cho dù tất cả mọi người trên thế giới đối xử tệ bạc với mình, nhưng bà ngoại và ông ngoại thì chưa bao giờ làm thế. Nhưng tính khí của tuổi thiếu nữ giống như con ngựa vừa bị quất một roi thật đau, một khi đã phát tác thì sẽ điên rồ lao vọt lên phía trước, bất chấp vực sâu có rộng đến cỡ nào. Cô hét lên thật lớn:

- Ông bà chưa bao giờ đối xử tệ bạc với cháu à? Là cháu chưa bao giờ chìa tay xin xỏ ông bà cái gì nhé! Từ nhỏ cháu thật thà, cháu ngoan ngoãn, cháu nghe lời, mọi người liền xúm vào ức hiếp cháu, dù sao cũng có phải là ruột thịt đâu…

Chưa nói dứt câu, cô đã nhìn thấy bà ngoại đứng ngay trước cửa.

Cô không biết bà ngoại đã trở về từ bao giờ, nhưng từ trong ánh mắt của bà ngoại, cô biết bà đã nghe được tất cả… Có lẽ, chính vào khoảnh khắc ấy, Lôi Dung phát hiện ra, chiếc bánh mì tròn xoe đáng yêu mà cô vẫn nhìn thấy thuở ấu thơ, trải qua sự hun sấy của thời gian, lớp vỏ đã rạn nứt, vụn vỡ. những nếp nhăn ngày càng dày thêm khiến cho bà trông thật tiều tụy và yếu ớt, thậm chí khi nghe thấy mình vô cớ nổi nóng cãi vã, bà cũng không hề tức giận, không hề tủi thân, mà chỉ còn thấy vẻ chùn chân sợ sệt của người già cả khi phải đối diện với sức sống thanh xuân, dường như đang khẩn cầu cô tha thứ…

Lôi Dung không thể chịu đựng nổi nữa, chạy vụt ra khỏi cửa!

Ba ngày sau, Hô Diên Vân tìm thấy Lôi Dung đang lang thang, dẫn cô quay về nhà bà ngoạivừa vào nhà, thấy họ hàng ngồi đầy bên trong, vây quanh hai người lạ mặt một nam một nữ ngồi ở chính giữa, đang nói chuyện gì đó.

Trong nhà tối tăm, không nhìn rõ mặt bất cứ người nào.

- Lôi Dung, đây là bố mẹ của cháu từ Tô Châu tới đón cháu về. - Ông ngoại nói với cô - Đồ đạc đều đã thu dọn xong xuôi cho cháu rồi, chuẩn bị lên đường thôi, tàu hỏa không biết chờ đâu.

Cái cảm giác đó, cực kì quái lạ, giống như thình lình bị nhổ bật rễ lên, tới đất bám trên những sợi rễ cũng đều bị rũ sạch. Hai người này - bố và mẹ, theo lời họ hàng nói, hồi còn nhỏ và hồi tiểu học, đều đã tới thăm cô mấy lần, nhưng cô lại chẳng nhớ gì hết. Lẽ nào là những người họ hàng hoàn toàn không có quan hệ máu mủ kia muốn bán cô đi? Lôi Dung túm chặt lấy cánh tay của Hô Diên Vân, thì thầm hỏi:

- Bà ngoại đâu? Chị muốn tìm bà ngoại…

Hô Diên Vân lắc đầu:

- Em không biết.

Lúc này, người mẹ bước lại gần, nói với Lôi Dung:

- Chúng ta đi thôi, cho kịp giờ tàu hỏa.

- Không… tôi muốn tìm bà ngoại tôi. - Không biết tại sao, Lôi Dung bỗng dưng bật khóc.

Có người họ hàng bước tới định kéo Lôi Dung đi, Hô Diên Vân liền đánh vào tay ông ta, chắn trước mặt Lôi Dung, giận dữ quát lên:

- Không nghe thấy à? Chị tôi nói muốn gặp bà ngoại tôi, nếu chưa gặp được, đừng hòng ai dẫn chị ấy đi.

Cuối cùng, người giải vây vẫn là ông ngoại, đôi mắt ông đỏ hoe giống hệt như khuôn mặt chữ điền của ông lúc này:

- Dung Dung, bà ngoại cháu mấy hôm nay tìm cháu khắp nơi không được, mệt đến quỵ rồi, đang truyền nước ở bệnh viện, ngay bây giờ không về kịp được đâu, cháu cứ theo bố mẹ quay về Tô Châu trước đi vậy, sau này còn nhiều dịp để quay về thăm bà mà, được không cháu?

- Không! - Lôi Dung òa lên khóc nức nở, nước mắt tuôn trào như đê vỡ. Từ nhỏ tới lớn, cô chưa bao giờ cầu xin người khác điều gì, bây giờ cô xin mọi người cho mình gặp bà ngoại, lại không ai có thể đáp ứng được nguyện vọng nhỏ nhoi này của cô… Cô đột nhiên nhận ra, mấy chữ “không phải ruột thịt” vẫn đâm vào tim mình từ nhỏ tới giờ, thực ra đều là tự cô lừa gạt mình. Cô có người thân, bà ngoại chính là người thân của cô, ở đường Vạn Đông, bên dưới gốc hòe cổ đại, trong ngõ Nến, trong đôi tay ấm áp đã dẫn cô đi qua biết bao nhiêu tháng ngày tràn ngập ánh dương.

Thế nhưng, bây giờ, cô phải ra đi, lại không thể nói một tiếng cảm ơn với bà ngoại…

Đặt hành lí vào trong cốp sau xe taxi, vẫy tay tạm biệt họ hàng, bố và mẹ kéo cô vào trong xe. Xe đã nổ máy, ngoặt qua góc phố, Lôi Dung nhìn ra ngoài cửa sổ, từng cảnh tượng đã bầu bạn cùng cô suốt mười mấy năm nay, lẽ nào phải giã biệt từ đây sao: hiệu thuốc Đức Thọ Đường cửa đỏ tường xám, hồi bé hễ có bị ốm, bà ngoại liền cõng cô tới đó bốc thuốc; trung tâm bách hóa Tân Đại Tường, bà ngoại thường dẫn cô tới đó mua tẩy, gọt bút chì, trong đó sực nức hương thơm của chiếu trúc, vô cùng dễ chịu; còn có con ngõ Đại Xuyên, cô cùng đám bạn thường giăng dây thun dưới hai cây cột điện ở đầu ngõ chơi trò nhảy dây, bây giờ, nơi đó trống trơn, chỉ có bà ngoại cô đang đứng…

Bà ngoại!

Không sai, đó chính là bà ngoại, bà đang đứng ngay đầu ngõ, trên khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây thông, giàn giụa nước mắt, bà không thể chịu đựng được cảnh chia lìa, cho nên cứ thế đứng đợi ở đây, để dõi mắt nhìn theo đứa cháu ngoại sắp sửa đi xa lần cuối.

Ngón tay Lôi Dung bấu chặt vào cửa xe, tới tận bây giờ, cô vẫn không thể nào quên được tiếng khóc bật ra từ tận đáy tim mình khi ấy, tiếng khóc đó khàn đặc, như thể thấm đầy những máu. Có những cuộc chia li chẳng khác gì cái chết, đều là xé gan xé ruột, đau đớn thấu xương thấu tủy…

Trống rỗng.

Hồi ức trong khoảnh khắc bỗng nhiên gián đoạn, bởi vì cảnh đường phố nối liền trước mắt chợt bị một bãi đất trống giống như phím Space cắt ngang, sau khi trung tâm thương mại Tân Đại Tường bị phá dỡ từ nhiều năm trước, khoảnh đất này vẫn luôn để trống. Xe taxi rẽ sang phía nam đi vào đường Vạn Đông, ngôi nhà của gia đình bà ngoại không bật đèn, tối đen như mực, cây hòe lớn gù lưng trông như ông lão không biết bị đào bỏ từ năm nào, hố cây đã đổ xi măng san bằng. Tiếp tục đi về phía trước là quán cơm Vạn Đông, quán trà Cố Đô và viện Đông y, giữa chúng bị cắt ngang bởi mấy con ngõ sâu hun hút, sắc hoàng hôn mỗi lúc một nặng nề, tựa như nhấn chìm tất cả xuống đáy biển sâu, pha loãng thành một pháo đài cát lòe nhòe, sứt mẻ chằng chịt…

Đi tiếp qua mấy con phố nữa, bệnh viện Số 1 thành phố đã ở ngay trước mắt.

Lần gần đây nhất cô tới nơi này là mấy hôm trước, để điều tra hiện trường tai nạn của Mục Hồng Dũng, kết quả chẳng thu được gì, chỉ nghe từ miệng một chị công nhân vệ sinh rằng, Mục Hồng Dũng là bị một thanh niên có “bộ mặt trắng bệch trắng bợt” nguyền rủa mà chết, rồi cô đuổi theo tới tầu điện ngầm, tận mắt chứng kiến tấn thảm kịch đứa bé bị đám đông giẫm chết… Khi đó, cô hoàn toàn không biết bà ngoại đã ở trong bệnh viện này, càng không thể ngờ mình còn chưa phá giải được bí ẩn của lời nguyền rủa giết người, đã bị đình chỉ chức vụ điều tra.

Vừa xuống taxi, Lôi Dung bước nhanh tới phòng cấp cứu ở tầng một bệnh viện. Gian phòng lớn sáng trưng ánh đèn chật ních những người, tiếng rên rỉ tiếng hét gọi tiếng hỏi han tiếng trách móc lẫn lộn thành một đám, giống như đang tổ chức một buổi dạ yến khổng lồ không rõ chủ đề trong hội trường lớn, đáng tiếc là “khách quý” phần lớn đang nằm trên giường đẩy, còn “người phục vụ” là các bác sĩ và y tá mặc áo blu trắng, bận bịu luôn chân luôn tay, len lỏi qua những giường bệnh, chốc thì cặp nhiệt độ cho người này, chốc lại xem dịch truyền của người kia, người nhà giống như từng búi dây thừng chiếm cứ xung quanh giường bệnh, sắc mặt hoặc lo lắng hoặc đờ đẫn, mắt ai cũng một màu đỏ sọng như nhau, không biết do khóc hay là do thức đêm.

Lôi Dung vừa nhìn đã thấy ngay bà ngoại, bà nằm ở giường bệnh trong góc tường, mắt nhắm nghiền, khuôn mặt tròn trịa giờ đã teo tóp, đôi má hõm xuống, khiến cho nốt ruồi bên khóe miệng nổi rõ khác thường. Không biết là do đau đớn hay là cảm thấy không có chỗ dựa, một bàn tay da bọc xương của bà thò ra khỏi chăn, nắm chặt lấy thanh chắn bằng thép ở mép giường. Bên cạnh bà chen chúc một đám đông họ hàng, Hô Diên Vân đang vén mép chăn cho bà.

- Hô Diên. – Lôi Dung chạy vội lại gần – Sao bà ngoại lại ốm đến nỗi này?

Hô Diên Vân ngẩng đầu lên, trên khuôn mặt bầu bĩnh thoáng qua một nét cười nhăn nhó, sau đó hạ giọng nói với cô, vào tháng trước, bà ngoại đang tưới hoa trên ban công, không biết làm sao lại trượt ngã, sau đó cứ kêu đau lưng suốt. Đầu tiên cả nhà cứ nghĩ là không có gì đáng ngại, sau đó phát hiện bà không thể đứng lên nổi nữa, mới vội vàng đưa tới bệnh viện chuyên khoa xương, bác sĩ kiểm tra nói là xương sống thắt lưng bị nứt, kiến nghị tiêm xi măng xương, bởi số lượng người bệnh quá đông, hẹn đến tuần trước tiến hành trị liệu. Kết quả là còn chưa chờ được đến khi điều trị, bà ngoại đã đột ngột sốt cao, hôn mê bất tỉnh, bệnh viện Số 1 thành phố ở gần nhà nên đưa bà tới đây, làm một loạt các xét nghiệm kiểm ta, bác sĩ nói là do nằm một chỗ nhiều ngày, dẫn tới chứng viêm phổi do hít phải…

Mấy năm gần đây, Lôi Dung vì công việc bận rộn, rất ít khi tới nhà bà ngoại, nên rất nhiều họ hàng có mặt cô không còn nhận ra được nữa. Cô ngồi xuống bên cạnh Hô Diên Vân, cầm lên mốt xấp hóa đơn và kết quả xét nghiệm xem xét tỉ mỉ từng tờ một. Xem xong, cô thở dài một tiếng:

- Sao không làm thủ tục nhập viện đi? Cứ chờ đợi mãi ở đây sao được? Ở đây bệnh nhân đông, lây nhiễm chéo nhau sẽ càng thêm phiền phức.

- Đã ở đây ba ngày rồi, những bệnh nhân khác còn phải đợi lâu hơn. - Hô Diên Vân nói - Em đã hỏi bệnh viện rồi, nói là chưa có giường. Em tìm hiểu biết được việc khan hiếm giường bệnh là có thật, nhưng không phải là vì người nằm viện nhiều, mà là bệnh viện đã phải thu hẹp một nửa diện tích, để xây dựng cái Trung tâm cải tạo sức khỏe gì đó… À mà chị, mấy hôm nay rốt cuộc là chị đã xảy ra chuyện gì thế?

Lôi Dung bèn khẽ giọng kể lại một lượt toàn bộ quá trình sự việc, khi cô kể xong, Hô Diên Vân trầm tư hồi lâu, mới chậm rãi nói:

- Chị, manh mối chị đưa ra quá ít, chỉ là một vài phân đoạn, em không thể nào suy luận ra được bất cứ điều gì, nhưng hai chúng ta có thể cùng nhau phân tích những điểm nghi vấn trong đó.

Cậu em trai từng lớn lên cùng cô, bây giờ đã là một nhà suy lý nổi tiếng trong nước. Từ năm mười bốn tuổi, sau khi anh phá được vụ án giết người đầu tiên, tới nay ngoài một vụ án “chiếc gương giết người” duy nhất không thể điều tra phá án thành công, còn chưa có một vụ án nào thất bại, vì vậy mà nổi danh như cồn. Nhưng những năm gần đây, đặc biệt là từ sau khi bạn thân của anh là Lâm Hương Minh xảy ra chuyện, anh rất hiếm khi tiếp nhận vụ án. Bây giờ, anh lại chủ động đề nghị thảo luận về tình tiết vụ án, thật là hiếm có.

Lôi Dung khẽ gật đầu.

- Đầu tiên, là cái chết của Mục Hồng Dũng, hãy gạt những tình tiết huyền bí như “lời nguyền giết người” sang một bên, đây thực chất chính là một vụ tài xế taxi bị nhồi máu cơ tim do lao lực và cãi vã gây ra. Người khách ngồi trong xe vội vàng bỏ đi, cũng có thể có lí do hợp lí, ví dụ như anh ta không thích dây dưa với cảnh sát giao thông, hay đang vội đi làm… Tóm lại, anh ta không muốn liên can vào một vụ án mạng mù mờ không rõ ràng.

Lôi Dung gật đầu theo phản xạ.

- Tuy nhiên, nếu sự việc đứa bé bị giẫm chết trong tàu điện ngầm thực sự là do cùng một thanh niên “mặt trắng bệch trắng bợt” gây ra, thế thì, nếu đem vụ việc này so sánh với vụ việc trước, đặc điểm nổi bật nhất là - nâng cấp.

- Nâng cấp?

- Đúng. - Hô Diên Vân nói - Trong vụ việc Mục Hồng Dũng, tay mặt trắng kia chỉ nguyền rủa một câu “Tôi thấy anh không sống được quá sớm nay đâu” , còn trong vụ việc tàu điện ngầm, không chỉ về thời gian, mà hơn thế nữa, còn dự đoán được chuẩn xác phương thức tử vong, quan trọng hơn là, lần dự đoán này lại là được tiến hành thông qua cách thức một người hỏi một người trả lời, giống như thầy trò lên lớp, cái câu “tôi không biết từ ngữ chuyên môn của các người” mà tay “mặt trắng” kia nói, lại càng đáng kinh ngạc hơn nữa, cho thấy người dự đoán tử vong là một quần thể, còn có cả từ vựng chuyên môn…

Nhìn sắc mặt tái nhợt của Lôi Dung, Hô Diên Vân không dám tiếp tục chủ đề này nữa:

- Tiếp theo, em sẽ phân tích qua chuỗi sự kiện thứ hai, chính là việc cánh báo chí như Tay Trái gây khó dễ cho chị, chị bị tấn công ở bên ngoài nhà hàng Nhật Bản, người bị Mã Tiếu Trung đánh ngã sau đó bị giết chết, cùng với việc chị hiện giờ bị đình chỉ chức vụ điều tra. Em gọi những vụ việc này là một “chuỗi” , bởi vì chúng có chung một mục đích giống nhau, chính là xây dựng hình tượng tiêu cực của chị trong lòng công chúng, phá vỡ uy tín và danh dự của chị trong đội ngũ cảnh sát, đơn giản một câu - triệt để phá hoại ý nghĩa của chị từ nhiều góc độ, nhiều tầng bậc.

“Giả dụ chúng tôi tướt đoạt toàn bộ ý nghĩa của cô thì sao?”

Câu nói của cảnh sát Tạ một lần nữa vang lên bên tai, Lôi Dung đờ ra trong giây lát, rồi nói:

- Tại sao họ lại muốn làm như vậy?

- Nhìn từ bề ngoài, là họ không muốn chị tiếp tục điều hành Trung tâm nghiên cứu pháp y nữa, nhưng một cuộc tranh giành quyền lực đáng lẽ ra không nên cờ giong trống mở ầm ĩ thế này, cho nên em cho rằng, họ căn bản không cho phép chị tiếp tục có mặt trong giới pháp y nữa. - Hô Diên Vân nói.

- Tại sao? Chị vẫn không hiểu tại sao họ lại muốn làm như vậy? - Tâm trạng Lôi Dung có phần kích động.

Đúng lúc này, bà ngoại đang ngủ say đột nhiên mở mắt, bàn tay đang bám trên thanh giường run run sờ soạng:

- Dung Dung… là Dung Dung phải không?

Lôi Dung vội vàng nắm chặt lấy tay bà ngoại, cô thấy lòng bàn tay bà lạnh ngắt:

- Bà ơi, là cháu, cháu tới thăm bà đây, mấy hôm nay cháu bận rộn công việc, mãi không tới thăm bà được.

Bà cô đôi môi run rẩy, hồi lâu mới nói ra được một câu:

- Chúng ta không thể để cho người khác bắt nạt, cháu nhớ chưa?

- Vâng! - Lôi Dung đáp mà mũi cay xé. Cô biết cuộc nói chuyện vừa rồi với Hô Diên Vân, bà đã nghe thấy ít nhiều, nên đang rất lo lắng cho mình.

Hô Diên Vân đưa ngón tay khẽ vuốt lại mái tóc rối bời cho bà ngoại:

- Bà ơi, bà hãy chịu khó nghỉ ngơi, cháu với Dung Dung sẽ ở đây trông bà.

Bà ngoại đưa mắt nhìn hai đứa cháu một tay mình nuôi lớn, rồi khép mắt lại.

- Thế này thì không được rồi, tốt nhất là phải tìm một phòng bệnh bình thường cho bà vào nằm. - Lôi Dung vừa nói vừa cầm điện thoại lên tìm kiếm trong danh bạ, hồi lâu sau mới tìm được số của một người bạn học cũ, gọi điện trao đổi rất lâu, sau khi kết thúc bèn nói với Hô Diên Vân - Chị ấy làm việc ở văn phòng của bệnh viện này, hứa sẽ giúp đỡ tìm cho một giường bệnh, chị đã cho chị ấy số điện thoại của em, lát nữa chị ấy sẽ liên lạc với em.

Hô Diên Vân gật đầu, vì sợ bà ngoại nghe thấy sẽ lo lắng, bèn kéo Lôi Dung sang một bên, nói:

- Tiếp tục chủ đề vừa rồi nhé. Về hung thủ đứng sau toàn bộ sự việc là ai, cùng với lí do tại sao họ lại muốn làm như vậy, bây giờ em vẫn chưa phân tích ra được, nhưng chị đã bị đình chỉ chức vụ rồi, có lẽ tạm thời có thể kết thúc một giai đoạn… Nhưng em lo lắng nhất là chuỗi sự việc thứ ba…

- Chuỗi sự việc thứ ba? - Lôi Dung nói - Ý em là chuyện có người liên tục gửi chuyển phát nhanh xương người tới cho chị?

- Phải. - Sắc mặt Hô Diên Vân vô cùng nghiêm nghị - Chị này, về sự việc đó, chị chưa bao giờ nghĩ tới bản chất của nó là gì sao?

Lôi Dung nói:

- Kẻ gửi hàng chuyển phát nhanh dùng phương pháp này để nói với chị rằng, hắn đã liên tục giết hại hai người.

- Không phải đâu chị… Không phải đằng sau mỗi một mảnh xương người đều có một người bị hại. - Hô Diên Vân lạnh lùng nói.

Thình lình, Lôi Dung trợn trừng mắt.

Mỗi một lần nhận được xương người gửi tới, tất cả mọi người, bao gồm cô, Lưu Tư Miễu và Quách Tiểu Phần, đều cho rằng lại có thêm một người bị hại, bởi vì mỗi một chiếc xương tượng trưng cho sự kết thúc của một sinh mạng, sinh mạng kết thúc mới có thể róc thịt lấy xương, nhưng câu nói này của Hô Diên Vân như nhát gậy đập giữa đỉnh đầu khiến cô đột nhiên bừng tỉnh:

- Ý em muốn nói, sự thật là không có ai thực sự bị hại, mà chỉ là một kẻ nào đó đang chơi trò kinh dị với chị? Ví dụ như cái xương sọ thứ nhất và khúc xương quay thứ hai đều được cắt ra từ thi thể dùng để giải phẫu trong trường y, tiến hành xử lí rồi gửi chuyển phát nhanh cho chị?

Hô Diên Vân im lặng một lát rồi nói:

- Cũng không chắc lắm… Cho dù thực sự là như vậy, chị cũng không thể lơ là được, em đang nói mà chị lại ngắt ngang mất rồi… Điều em lo lắng nhất, đó lã chuỗi sự việc thứ ba và chuỗi sự việc thứ hai kết hợp làm một, cũng có nghĩa là, gã gửi chuyển phát nhanh xương người chính là hung thủ đứng sau sự việc chị bị đình chỉ chức vụ, thế thì tình cảnh của chị sẽ khá là nan giải và nguy hiểm.

- Bởi vì bọn chúng thực sự đã giết chết một người, đúng không? - Lôi Dung muốn nói tới người bị Mã Tiếu Trung đánh ngã sau đó bị giết - Nhưng thế cũng có khả năng là nhằm vào Mã Tiếu Trung chứ không phải là nhằm vào chị…

- Tối hôm đó, anh Mã tới hiện trường là một việc tình cờ, anh ấy bị Quách Tiểu Phần gọi tới, nếu không có chuyện ngẫu nhiên này, vậy thì kết quả sẽ là gì?

Lôi Dung bỗng rùng mình, nếu hôm đó Mã Tiếu Trung không xuất hiện, thế thì cô và Quách Tiểu Phần chắc chắn sẽ bị kẻ tấn công dùng cây sắt quật chết.

- Rõ ràng, sự việc ngay từ khi bắt đầu đã nhằm vào chị, có người mua chuộc kẻ tấn công sát hại chị, nhưng sự xuất hiện của Mã Tiếu Trung đã đảo lộn kế hoạch của hắn. Tên hung thủ giấu mặt không can tâm, lại dùng gạch đánh chết luôn kẻ tấn công, giá họa cho chị. - Hô Diên Vân nói - Phân tích kĩ thêm, không khó để phát hiện, cho đến lúc này, phương pháp mà tên hung thủ giấu mặt đối phó với chị có thể quy làm hai kiểu, thứ nhất là giá họa, thứ hai là tấn công. Bị tập kích ở nhà hàng Nhật Bản, có thể coi là tấn công, còn những kiểu khác, gặp tai họa về truyền thông, hay là người Mã Tiếu Trung đánh ngã bị đập chết, đều có thể quy về giá họa. Cho nên, việc chuyển phát nhanh xương người cho chị cũng là một bộ phận trong xâu chuỗi này, em cho rằng khả năng lớn nhất là… giá họa cho chị.

- Giá họa? Giá họa như thế nào? Chẳng lẽ lại nói chị giết người rồi tự gửi chuyển phát nhanh xương người cho chính mình? - Lôi Dung vô cùng ngờ vực.

Hô Diên Vân nhìn cô một cái, không nói gì.

Lôi Dung ngẫm nghĩ một lát, nói:

- Nghe những phân tích của em, chị đã biết được bước tiếp theo nên làm thế nào. Chị dự định đi lấy đoạn camera giám sát ở trên đường và tàu điện ngầm, kiểm tra hành trình chạy xe của Mục Hồng Dung vào ngày xảy ra tai nạn, và xem hai người kia đã xuống tàu điện ngầm ở ga nào. Ngoài ra, sẽ gọi điện thoại cho các trường y trong thành phố, xem có thi thể phục vụ giải phẫu nào bị trộm mất hay không…

- Không được!

Hô Diên Vân đột nhiên nói lớn, vừa hay một y tá cầm chai dịch truyền đi ngang qua, giật nảy cả mình, suýt chút nữa làm rơi bình dịch truyền xuống đất.

Lôi Dung vội vàng kéo Hô Diên Vân ra khỏi phòng cấp cứu, đi ra phía cổng chính của bệnh viện. Màn đêm đã dày đặc, xa xa một bốt trực của cảnh sát ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy liên hồi, giống như ai đó đang khuấy động sóng nước giữa lòng hồ đen tối.

- Hô Diên, em làm sao thế? - Lôi Dung khẽ hỏi.

- Chị, em chỉ là bực bội một chút thôi. Mấy ngày gần đây, bệnh tình của bà ngoại khiến tâm trạng em rối bời, dù sao thì bà đã cao tuổi rồi, nếu tiếp tục như thế này… Em vừa nghĩ tới mình đã hơn hai mươi tuổi rồi mà không có công việc ổn định, không có bạn gái, không nhà không xe, một kẻ vô công rỗi nghề trong xã hội, cả ngày vật và vật vờ, ngoài việc khiến cho bà ngoại lo lắng, chẳng có tích sự gì hết, nên cảm thấy buồn phiền ghê gớm. - Hô Diên Vân nói.

Lôi Dung an ủi:

- Đừng nói về mình như vậy, ít nhất em vẫn còn có đầu óc.

Hô Diên Vân trừng mắt nhìn cô:

- Chị chửi em đấy à?

- Chị nói thật mà. – Lôi Dung thở dài – Em biết không, bây giờ toàn bộ tài xế taxi trong thành phố này ai cũng có trong tay một bức ảnh của chị, nhìn thấy chị liền từ chối chở… Bắt đầu từ khi nào, mọi người trở nên nóng nảy đến vậy, chẳng còn chút lí trí, rất dễ dàng tin tưởng những lời dối trá và tin đồn nhảm nhí?

Hô Diên Vân cũng thở dài:

- Tạm thời không nói đến những chuyện này nữa. Vừa rồi, sở dĩ em lớn tiếng ngăn cản việc chị muốn triển khai điều tra, là xuất phát từ một trực giác. Chị có cảm thấy không? Bắt đầu từ khi xảy ra mọi chuyện tới nay, đều là một mô típ: người ta tung mồi, chị cắn câu. Tay Trái làm như vậy, Hồ Giai làm như vậy, nếu mấy mảnh xương kia thực sự cũng là mồi nhử… Chị này, tiếp theo đây, e rằng mỗi một bước đều là đấu trí. Trong cục diện phức tạp thế này, im lặng sẽ tốt hơn là hành động, chị hãy về nhà khóa kín cửa, tắt điện thoại, trời sập xuống đã có nhà tầng trên chống đỡ, đợi một thời gian nữa, có lẽ chân tướng tự nhiên sẽ phơi bày sáng tỏ. Nếu không, nếu chị cứ nhất quyết truy tìm nguồn gốc của mồi nhử cho bằng được, không biết chừng lại mắc câu của người ta lúc nào không biết.

Lôi Dung nhìn khắp xung quanh, thấy bốn phía không có người, mới hạ giọng thật thấp nói:

- Hô Diên, trước khi đứa bé ở trong tàu điện ngầm bị giẫm chết, cuộc đối thoại của hai người đó, khiến chị nhớ tới thời trung học…

- Chị! - Hô Diên Vân nghiêm giọng ngắt lời, giận dữ trừng mắt nhìn cô - Đó chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên, đều đã là quá khứ rồi!

- Chị cũng hi vọng là trùng hợp ngẫu nhiên… - Lôi Dung thở dài một tiếng, ánh mắt nhìn về nơi xa trần ngập nỗi đau buồn.

Hô Diên Vân thoáng xót xa:

- Nói tóm lại, sắp tới chị nên tĩnh không nên động, gặp chuyện gì, có thể từ chối được thì nên từ chối, có thể tránh được thì nên tránh, ngoan ngoãn làm con ốc sên mấy ngày… Thời gian này em phải chăm sóc bà ngoại, chờ bệnh tình của bà khá hơn một chút, em sẽ tiếp tục tập trung sức lực lôi cổ tên khốn nạn đã hãm hại chị ra ánh sáng.

- Thế thì, Mã Tiếu Trung phải làm thế nào đây? - Lôi Dung nói - Chị rất lo lắng cho tình hình của anh ấy.

Hô Diên Vân liền cười:

- Chị ơi, Mã Tiếu Trung là người thế nào chứ, chẳng ai có thể làm gì nổi một miếng bạc nhạc cả. Hắn mà bị dồn ép đến nổi khùng lên, sẵn sàng húc đổ cả tường thành Cố Cung đấy. Chị cứ yên tâm đi. Đối với vụ án của anh Mã, Lưu Tư Miễu sẽ không khoanh tay đứng nhìn đâu, chắc chắn sẽ phải điều tra lại hiện trường vụ án. Hơn nữa, nếu thực sự không ổn, vẫn còn có em đây.

Câu nói cuối cùng đã khiến Lôi Dung hoàn toàn vững dạ, cô liếc nhìn đồng hồ rồi nói:

- Không còn sớm nữa, chị về nhà đây… Em chịu khó chăm sóc cho bà ngoại nhé.

Hô Diên Vân gật đầu:

- Chị yên tâm… Chị phải cẩn thận hơn đấy.

Nhìn đôi mắt sáng ngời trong bóng tôi của anh, Lôi Dung bỗng cảm nhận được một niềm an tâm lâu lắm rồi không xuất hiện, còn Hô Diên Vân, cũng bởi thực sự không thể nào yên tâm được, nên chăm chú nhìn vào khuôn mặt trắng mịn như ngọc của cô, hai đôi mắt nhìn thẳng vào nhau trong khoảnh khắc… Đột nhiên, không hẹn mà cùng đỏ mặt, vội vàng né tránh ánh nhìn của đối phương.

- Được rồi, chị đi đây. - Lôi Dung nói xong, vội vàng rảo bước ra khỏi cổng bệnh viện như bỏ trốn.

Sóng lòng dồn dập, tâm tư ngổn ngang trăm mối, bước chân vô định khó tránh khỏi hỗn loạn, bỗng nhiên, cô chợt nhìn thấy trước mặt có một cánh cửa nhỏ đang mở hé, bên trong hắt ra thứ ánh sáng xanh lục âm u, trông rất đỗi rùng rợn, tới cả cành thông thò ra trên đầu tường cũng bị nhuộm lên sắc màu ma quái đó, trong lòng cô càng thêm hốt hoảng. Nhớ lại thời tiểu học, vì đau bụng, bà ngoại đã dẫn cô tới đây khám bệnh, sau khi khám xong lại bị lạc đường, cứ thế đi lòng vòng trong bệnh viện, đột nhiên cô nhìn thấy một cánh cửa nhỏ, bèn dẫn bà ngoại định băng qua đó. Bà ngoại liền kép phắt cô lại, bảo rằng không được đi qua cánh cửa đó, cánh cửa quay về phía tây nam, là cửa tử trong Kỳ môn độn giáp, bên cánh nó chính là nhà xác, ngoài người chết, người nhà người chết và nhân viên làm việc trong đó, những người khác đi qua cánh cửa này sẽ bị tổn thương khí nguyên dương…

Bà ngoại vốn chẳng có trình độ văn hóa gì lại đột nhiên nói ra một tràng những lời lẽ rất “văn hóa” như thế, nên Lôi Dung nhớ rất kỹ, bây giờ nhớ lại, cánh của nhỏ này chẳng phải chính là “cửa tử” hay sao?

Xung quanh im lìm không một bóng người, tối tăm hệt như đoạn đường qua mộ địa giữa đồng hoang. Lôi Dung bất giác thấy hoang mang, vội rảo bước nhanh hơn, nhưng lại cảm thấy đằng sau có người đang bám theo mình, liền đi nhanh hơn chút nữa. Nào ngờ tiếng bước chân đằng sau cũng nhanh lên theo, hơn nữa đang từ từ áp sát, cô rất muốn quay đầu lại, nhưng lại không dám. Đang lúc hoảng hốt, bỗng dưng nổi lên một cơn gió xoáy cuốn lấy cổ chân cô, cô cúi đầu nhìn xuống, thình lình phát hiện ra một cái bóng xanh lét đã từ phía sau phủ trùm lên bóng của mình!

Cô khẽ nghiến răng, đột ngột quay phắt người lại.

Bất giác sững sờ, sau lưng chẳng có ai cả, nhưng một chiếc Audi A8 đang từ từ đỗ lại bên lề đường cạnh cô, cửa sổ xem “kịch” một tiếng hạ xuống, để lộ ra khuôn mặt mừng rỡ của Vương Tuyết Nha.

- Dung Dung, tôi nhìn từ đằng sau trông rất giống cậu, không ngờ đúng là cậu thật!

Tinh thần của Lôi Dung vốn đang căng thẳng cao độ, lúc này nhìn thấy bạn cũ, mới lập tức thả lỏng.

- Sao cậu lại ở đây thế?

Vương Tuyết Nha chỉ vào bệnh viện Số 1 thành phố:

- Công ty tôi đang chuẩn bị cùng bệnh viện này triển khai dự án hợp tác Công trình đổi mới sức khỏe, ngay ngay mai sẽ tổ chức họp báo, tôi đến thực hiện một vào công việc có liên quan.

Bốn chữ “đổi mới sức khỏe” khiến Lôi Dung nhớ ra, bà ngoại cô không được vào nằm viện, dường như chính là có liên quan với việc này, trong lòng bất giác cảm thấy không vui. Vương Tuyết Nha thấy trong tay cô xách một chiếc túi to tướng, liền nói:

- Tôi đưa cậu về nhà nhé, ở gần đây khó bắt taxi, cậu xách theo đồ đạc đi xe bus cũng không tiện lắm.

Lôi Dung nhớ tới tiếng bước chân đuổi theo sau mình vừa nãy, vẫn chưa hết sợ, liền lẳng lặng mở cửa xe, ngồi vào hàng ghế sau.

Vương Tuyết Nha khởi động xe, không biết vô tình hay hữu ý, bài hát “Tình cũ” của Triệu Vĩnh Hoa bỗng dìu dặt vang lên từ dàn loa trong xe, âm sắc trầm lắng và ai oán:

Anh một lòng nhớ về em, Ngay từ ngày quen nhau đã nhớ. Nhớ sắc màu mà em yêu nhất, Nhớ chiếc áo mà em thích nhất. Nhớ nét mặt em lúc vui cười, Ánh mắt khi buồn bã. Những gì anh nhớ đến, đều là những bí mật nhỏ nhoi, Chứ không phải thứ tình yêu cuồng nhiệt mà người ta thường nói. Chiếc xe chầm chậm lướt đi trên đường phố tối tăm, dường như đang men theo từng nốt nhạc để kiếm tìm một con đường đã lạc mất từ lâu lắm.

- Dung Dung. - Vương Tuyết Nha chợt lên tiếng - Tôi đã đọc những gì viết trên báo rồi, cậu không còn làm việc ở Trung tâm nghiên cứu pháp y nữa, là thật sao?

Lôi Dung “ừ” một tiếng.

- Tốt quá. - Vương Tuyết Nha bật ra câu này, rồi sợ cô hiểu lầm, vội vàng bổ sung - Ý tôi muốn nói là, trọng điểm nghiệp vụ của công ty tôi trước đây là ở Thượng Hải, năm nay công ty điều tôi tới đây để chuẩn bị khai thác thị trường ở nơi này, giờ tôi ngày cũng bận tới tối mắt tối mũi, rất cần một trợ thủ ưu tú, cậu có bằng lòng tới giúp tôi không? Còn về lương năm, cậu cứ cho tôi một con số, tôi tuyệt đối không mặc cả.

Lôi Dung khẽ cười:

- Công ty của cậu là bảo vệ sức khỏe cho người sống, cần một pháp y như tôi để làm gì.

- Việc này thì chắc cậu chưa hiểu rồi, cậu nói xem, tại sao người ta lại muốn tìm tới công ty tôi? Truy nguyên ra chẳng phải cũng chính là vì hai chữ - “sợ chết” ! Nhưng nếu nói về nguyên nhân dẫn đến cái chết, thì có quá nhiều. Chúng tôi có thể cố gắng hết sức đẩy lùi thời gian chết vì bệnh tật hoặc vì tuổi già, thế nhưng có một điểm không nằm trong phạm vi nghiệp vụ của chúng tôi, đó chính là bị người khác giết chết.

Câu nói này khiến cho Lôi Dung bất giác ngẩn người.

Vương Tuyết Nha cười nói:

- Dưới mông ngồi lên cả đống tiền, thế thì chẳng khác nào ngồi trên bàn chông tẩm chất kịch độc là mấy. Những kẻ mong mỏi họ chết sớm nhất, nói ra thật khiến người ta đau lòng, lại chính là người thân ruột thịt của họ, bởi vì họ có chết đi, mới có thể phân chia gia tài được! Cho nên, nếu công ty tôi mời được cậu làm cố vấn, họ sẽ cảm thấy an toàn hơn, bởi vì những kẻ có mưu đồ bất lương bên cạnh họ sẽ không dám hạ độc, không dám ngụy tạo vụ án tự sát, vì những chiêu trò đó chẳng thể nào thoát nổi pháp nhãn của cậu… Cậu nói xem, đối với công ty tôi, cậu có ích hay không?

Lôi Dung trầm ngâm không nói.

- Cậu cứ tiếp tục suy nghĩ cho kĩ lưỡng, tôi thực lòng mời cậu về làm đấy. - Vương Tuyết Nha nói - À phải rồi, công ty tôi ngày mai sẽ tổ chức họp báo về chiến lược hợp tác với bệnh viện Số 1 thành phố tại khách sạn Đại Đức, cậu cũng tới nhé, tìm hiểu qua về ý tưởng chiến lược và phương hướng phát triển của công ty chúng tôi.

Lôi Dung vẫn không nói gì.

Tới cửa nhà, Lôi Dung vừa định xuống xe mới phát hiện ra cánh tay phải của Vương Tuyết Nha luôn gác hờ trên vô lăng, mới sực nhớ sáng hôm nay anh ta vì cứu mình nên cánh tay đã bị thanh sắt đập trúng, bèn hỏi:

- Bị thương nặng lắm phải không?

- Chẳng có gì đáng ngại đâu, vì cứu cậu, tôi có liều cái mạng này cũng đáng. – Vương Tuyết Nha cười nói – Ngày mai tôi sẽ đợi cậu ở hội trường, nhất định phải tới đấy nhé!

Mười giờ sáng hôm sau, Lôi Dung đã tới khách sạn Đại Đức, buổi họp báo tổ chức trong hội trường Túy Hoa trên tầng hai. Cô vừa hay gặp Vương Tuyết Nha ngay trước cửa hội trường. Vương Tuyết Nha mời cô cứ tùy ý tìm chỗ ngồi, rồi bận rộn đi hỏi han mấy vị khách quý.

Lôi Dung lách qua đám đông chen chúc trong gian phòng, tìm một chỗ ở khu vực giữa ngồi xuống. Nhìn tấm phông gắn dòng chữ “Lễ kí hợp đồng hợp tác chiến lược giữa công ty Trục Cao và bệnh viện Số 1 thành phố” , một cảm giác nhàm chán bỗng dâng lên trong tâm khảm, cô liền lấy điện thoại di động ra xem tin nhắn chát… Dùng dằng suốt cả nửa giờ đồng hồ, ca khúc chủ đề của phim “Star War” thình lình vang lên chát chúa, cả hội trường lớn bỗng chốc tối sầm xuống, đèn chiếu đồng loạt rọi lên sân khấu, người đàn ông ngồi bên cạnh Lôi Dung bỗng ho lên quàng quạc, cứ như bị ánh đèn tụ quang thình lình bóp họng.

Người dẫn chương trình bước lên sân khấu - chính là Vương Tuyết Nha. Lôi Dung lần đầu tiên phát hiện ra, khi cậu bạn học cũ đóng bộ chỉn chu bước dưới ánh đèn sân khấu, trông rất điển trai.

- Xin mời các vị khách quý an tọa, xin mời các vị khách quý an tọa. - Vương Tuyết Nha lặp lại mấy lần, Lôi Dung mới thấy những tiếng rào rào như ong vỡ tổ sau lưng mình lắng xuốngsau đó, Vương Tuyết Nha bắt đầu bài phát biểu, những lời lẽ khuôn sáo nhàm tai, cô chẳng hề để vào đầu, nhưng có một vài câu đã thu hút sự chú ý của cô:

- Cũng giống như trên đỉnh cao nhất của chuỗi thức ăn thường là những động vật quý hiếm phải đối diện với nguy cơ tuyệt chủng, những nhân vật trọng yếu phải làm việc vất vả suốt ngày đêm, thông thường sẽ không nghĩ tới và cũng không có thời gian để quan tâm và bảo vệ sức khỏe của bản thân, thế là một bộ phận không nhỏ đã phải ngã gục quá sớm trên con đường tiến thủ, đó không chỉ là tổn thất to lớn, mà còn khiến người ta hết sức tiếc nuối. Hôm nay, chúng tôi và bệnh viện Số 1 thành phố triển khai hợp tác chiến lược, chính là muốn triệt để kết thúc những hiện tượng thê này.

Tiếp sau đó, Vương Tuyết Nha bắt đầu giới thiệu khách mời tới tham dự, mỗi khi nhắc đến tên ai, sẽ có một nhận vật ngồi trên hàng ghế khách mời đứng lên, vặn cái mông sang nửa vòng, vẫy tay với những người phía sau. Khi Vương Tuyết Nha đọc tới “ông Tiền Thừa, chủ tịch hội đồng quản trị công ty Trục Cao” , thật bất ngờ, lại là cái người vừa ho hắng ngồi bên cạnh cô đứng lên, vào khoảnh khắc ánh đèn tụ quang chụp lên người ông ta như một vòng thòng lọng, Lôi Dung nhận ra đó là một người đàn ông chừng năm chục tuổi, mặt đỏ gay, gò má cao vót và đôi mắt nhỏ tí, mang lại cho người khác cảm giác cay nghiệt, trông ông ta rất bực bội, thậm chí có phần khổ sở, dường như cảm thấy việc giới thiệu mình là một sự lăng nhục, nên chỉ gật gật đầu rồi ngồi xuống ngay.

Có lẽ là do ông ta không ngồi ở hàng ghế khách mời, có lẽ là do ông ta không hề che giấu sự chán ghét đối với nghi thức long trọng này, Lôi Dung lại nảy sinh một chút xíu ấn tượng tốt đẹp với ông ta.

Nhưng sự giày vò đối với ông ta vẫn chưa kết thúc, vừa giới thiệu xong khách mời, Vương Tuyết Nha liền tuyên bố:

- Xin mời tổng giám đốc Tiền Thừa lên sân khấu phát biểu.

Một tràng vỗ tay giống như chiêng trống khai cuộc, thôi thúc diễn viên buộc phải lên vũ đài.

Tiền Thừa chậm chạp đứng dậy, lưng cúi lom khom, nhích từng bước lên bục phát biểu, dáng đi hơi lảo đảo, giống như tay bợm rượu đã uống say.

Lôi Dung hơi lấy làm lạ, đúng vào lúc này, cô nghe thấy đằng sau vọng lại tiếng thì thào rất nhỏ của hai người, một giọng khàn khàn, một giọng trẻ tuổi.

- Thời gian?

- Trong vòng một phút.

- Địa điểm?

- Bục phát biểu.

- Cách thức?

- Co thắt cơ tim

- Chắc chắn thế cơ à?

- Ừm.

- Căn cứ?

- Sách anh đưa cho tôi.

- Ngũ quan?

- Mặt đỏ tai tía đồng tử giãn, toát mồ hôi lạnh rêu lưỡi đen.

- Tóc?

- Da dẻ ngứa ngáy tóc thường rụng, cổ có bớt tròn màu xanh đồng.

- Thân thể?

- Lồng ngực đau tức như hun đốt, sống lưng cong gập như cánh cung.

- Tay chân?

- Chân đùi co rút tay rời rã, đầu mút tứ chi ướt lạnh băng.

- Hành trạng?

- Thích nằm thích ngồi không thích động, thở ngắn thở gấp nói không nhanh.

- Tình cảnh?

- Nóng nảy viếc gấp can hỏa vượng, nghiện thuốc uống rượu ham gối chăn.

- Đoán tử?

- Bước đi lắc lư như say khướt, gắng gượng cố sức liền chết luôn.

Giống như mũi dao nhọn hoắc tì vào trước ngực, không thể nào nhúc nhích, chỉ có thể phó mặc cho nó xuyên vào da thịt từng chút một, cú ấn cuối cùng cực kì hung hãn độc địa, xuyên thẳng vào trong tim.

Lôi Dung nghe thấy mà rợn người ớn lạnh, dựa vào giọng nói, cô khẳng định trăm phần trăm, hai người đang đối thoại chính là hai người đã dự đoán về đứa bé bị giẫm chết trên tàu điện ngầm, cô nghiến chặt răng, thình lình quay phắt đầu lại, bất giác dựng tóc gáy: hai chiếc ghế ở đằng sau trống không, căn bản không có ai ngồi.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Đầu óc Lôi Dung bùng nhùng hỗn độn, cô đang hoang mang đờ đẫn, thì một cảnh tượng khủng khiếp hơn nữa đã xảy ra…

Tiền Thừa đã bước lên bục phát biểu, vừa xoay người lại, đối diện với khách mời phía dưới, cơ mặt liền co giật dữ dội, mắt mũi miệng méo xệch, giống như dưới lớp da có mấy chục con rắn đang bò trườn loạn xạ. Đôi mắt trợn trừng như sắp nổ tung, cái miệng há hốc đang cố hết sức nôn ọe thứ gì đó ra ngoài, nhưng chỉ có nửa cái lưỡi đỏ lòm ra sức giãy giụa thè ra, giống như bị một gọng kìm thép vô hình kẹp chặt lấy rút ra ngoài.

Khoảng chừng ba phút.

Cái lưng khom gập của ông ta giống như một cánh cung đứt dây thình lình bật ngược lên trên, toàn thân lập tức ưỡn lên thẳng băng, rồi cứng đơ đổ vật xuống dưới bục phát biểu.

“Bịch!”

Giống như một gốc cây to bị đốn ngã.

Cả hội trường chết lặng, tất cả mọi người đều đã kinh hoàng đến ngây dại bởi cảnh tượng trước mắt.

Người có phản ứng đầu tiên chính là Vương Tuyết Nha, anh ta nhảy phắt xuống bục sân khấu hét lớn:

- Tổng giám đốc Tiền, anh làm sao thế?

Một đám đông nhân viên phục vụ và nhân viên bảo vệ lập tức tràn lên như thủy triều, trong tích tắc đã vây thành một vòng tròn chật như nêm cối xung quanh tổng giám đốc Tiền Thừa.

Thế nhưng tất cả đều đã chậm một bước.

Trước khi vòng tròn khép lại, Lôi Dung đã kịp xông tới ngồi thụp xuống trước cơ thể Tiền Thừa, cô đưa tay sờ lên động mạch cổ của ông ta, vạch mí mắt ông ta ra xem hai bên đồng tử, rồi áp tai phải lên ngực ông ta nghe tiếng tim.

- Dung Dung, cậu xem nên dùng biện pháp cấp cứu gì đây? - Vương Tuyết Nha cuống quýt nói.

- Không cần thiết nữa. - Lôi Dung lắc đầu - Ông ấy đã chết rồi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.