Lời Nguyền Của Hoàng Đế

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16
Chân Tướng Của Thầy Đoán Tử.

❊ ❊ ❊

“Giống như thầy thuốc học theo phương pháp cổ xưa, trước khi trị bệnh phải tìm hiểu rõ ràng hệ thống mạch lạc, rồi căn cứ vào đó để tiến hành châm cứu, thì không lần nào không trúng. Vậy thì việc rửa oan cho người ta, trả lại sự thật vốn có, cũng có tác dụng giống như thầy thuốc cải tử hoàn sinh.” Lời tựa “Tẩy oan lục” Mười bốn năm trước

Nam Kinh

Họ đã đi rồi sao?

Lôi Dung ngồi thu lu sau một bụi rậm, thập thò nhìn ra ngoài: rừng cây đen ngòm, sương giăng mù mịt, tất cả chìm trong một bầu mông lung như cõi mộng.

Có lẽ, đã đi rồi. Đám cảnh sát hình sự đó, nửa đêm về sáng đột nhiên bao vây khu vực miếu Khổng Tử, may sao đám bạn lang thang kịp thời thông báo, cô mới chạy thoát được ra, rồi cứ thế trốn kỹ trong khu rừng rậm rạp này, cắn răng chịu muỗi cắn côn trùng đốt, không dám thở mạnh, cho tới tận khu không còn nghe thấy động tĩnh gì nữa.

Cô chầm chầm đứng lên, nắn bóp đôi chân tê dại, hết sức thận trọng đi về phía bìa rừng, không biết tại sao, đi mãi đi mãi mà vẫn không thể ra khỏi rừng. Nhìn vô số gốc cây nhe nanh giương vuốt giống như yêu quái chờn vờn trong sương mù, cô hơi sợ hãi, bất giác khe khẽ khóc nấc lên.

- Tại sao cháu khóc?

Tiếng nói thình lình vang lên khiến cô sợ hãi lùi lại một bước, trợn tròn mắt nhìn, mới phát hiện ra trên một tảng đá lớn cách đó không xa, có một người đàn ông trung niên đang ngồi đó, mình mặc tấm áo chẽn ngắn màu trắng, dường như đã tan biến vào trong sương, khuôn mặt hơi lòa nhòa. Có lẽ do quá nhàn tản, trông ông ta giống như một vị thần tiên đang ngồi thiền tu đạo.

Lôi Dung cảnh giác nhìn ông:

- Chú là ai?

- Chú là Trần Thái Lai, được một người bạn nhỏ nhờ cậy, nên ở đây đợi cháu.

- Người bạn nhỏ? Ai cơ?

- Hô Diên Vân.

Cái gì? Cậu em lại nhờ cậy người này tới tìm mình? Trong ánh mắt của Lôi Dung tràn đầy ngờ vực.

- Sau khi cháu bỏ nhà ra đi, cậu bé vô cùng lo lắng, đã gọi ddiejn thoại ngay cho chú, nhờ chú nghĩ cách tìm ra cháu. - Trần Thái Lai điềm tĩnh nói - Chú rất khó xử, nói với cậu bé là chú đang ở Nam Kinh điều tra vụ án Ngô Hư Tử, tạm thời không thể quay về Tô Châu được. Nào ngờ khi chúng ta cùng cảnh sát bao vây miếu Khổng Tử, qua lời đám trẻ con lang thang, biết được cháu lại chính là đứa bé giúp hung thủ phát băng ghi âm ở hiện trường phạm tội, chú vội vàng tách khỏi đám cảnh sát, một mình lần theo dấu vết tới đây đợi cháu.

Trần Thái Lai? Lẽ nào ông ta chính là Trần Thái Lai đứng đầu cơ quan tư vấn suy lí hàng đầu Giang Nam Khê Hương Xá... Lôi Dung biết, cậu em trai thò lò mũi xanh từng tranh giành kẹo với mình năm xưa, do cùng cậu bạn chung lớp là Lâm Hương Minh điều tra phá được mấy vụ án, đã có chút tiếng tăm trong giới suy lí, nhưng thật không ngờ lại có thể nhờ cậy Trần Thái Lai tới tìm mình. Trong lòng cô bỗng nhiên ấm lại, bao nhiêu đắng cay khổ cực trong suốt một tháng bỏ nhà ra đi bất giác dâng trào trong tâm khảm, hai mắt lại một lần nữa giàn giụa nước mắt.

- Đừng khóc, mỗi một cô bé ngay từ nhỏ đã phải học được cách không khóc lóc, nếu không, nước mắt sẽ làm bạn với cháu suốt đời. - Trần Thái Lai nói - Tại sao cháu lại bỏ nhà ra đi.

- Cháu không thích gia đình mới ở Tô Châu, cháu không thích bố mẹ từ bé đã không ngó ngàng gì tới cháu, sau đó đột nhiên xuất hiện rồi mang cháu đi xa lắc xa lơ, cháu nhớ bà ngoại ông ngoại, nhớ Hô Diên Vân, nhớ ngôi nhà cũ ở đường Vạn Đông, nhớ cây hòe lớn gù lưng trước cổng. - Lôi Dung vừa nức nở vừa nói - Cháu vốn đã học không giỏi, sau khi chuyển trường, tới cả tiếng phổ thông giọng Tô Châu của thầy cô giáo, cháu cũng nghe không hiểu, không thể nào theo kịp bài vở trên lớp, các bạn học đều chẳng thèm chơi với cháu, cháu rất cô đơn, mới bỏ trốn, định đi tàu hỏa quay về nhà bà ngoại. Nhưng quay về thì cũng giải quyết được gì? Sớm muộn sẽ bị bắt trở lại thôi. Thế là cháu quyết định bỏ đi lang thang, rồi cứ thế đi tới Nam Kinh...

- Thế thì, làm thế nào mà cháu lại quen Ngô Hư Tử thế? - Trần Thái Lai hỏi.

- Lúc cháu ăn xin ở miếu Khổng Tử đã quen ông ấy. - Lôi Dung nói - Ông ấy là một người rất tốt, gom hết tất cả những đứa trẻ lang thang ở vùng này lại, chẳng bao giờ lấy mất tiền ăn xin của chúng nói, lại cho chúng nó ăn uống...

Trần Thái Lai liền tung người nhảy bật lên, từ trên tảng đá nhẹ nhàng hạ xuống, đứng trước mặt Lôi Dung nói:

- Cháu dẫn chú đi gặp Ngô Ngư Tử nhé.

- Không được. - Lôi Dung dứt khoát từ chối - Cháu không thể bán đứng sư phụ.

- Ồ, cháu đã bái hắn làm sư phụ rồi à, thế thì phiền phức rồi đây... - Trần Thái Lai trầm ngâm một lát rồi nói - Thế này nhé, chú bảo đảm với cháu, chú chỉ đi gặp mặt ông ấy, tuyệt đối không dẫn theo cảnh sát, lại càng không bắt giữ ông ấy, cháu thấy thế nào?

Trần Thái Lai danh tiếng hiển hách, đã cam kết như vậy, chắc chắn sẽ không trở mặt, hơn nữa, nhìn vào phóng thái hào sảng, điềm đạm và thanh tao của ông, cũng đã khiến Lôi Dung vô cùng tin tưởng. Cô khẽ gật đầu, dẫn Trần Thái Lai đi ra khỏi khu rừng.

Sương mù tụ rồi lại tan, tan rồi lại tụ, như thể giữa không trung có một bàn tay đang liên tục lau quệt màn đêm, sau mỗi lần tụ tán, màn đêm lại nhạt đi một chút... Cứ đi như vậy không biết bao nhiêu lâu, họ đã đặt chân lên một con đường đất mấp mô, ven đường là dòng suối uốn lượn quanh co, tiếng nước róc rách hòa lẫn với tiếng côn trùng rỉ rả, hệt như lời mê sảng. Dòng suối dần dần mở rộng, vòng qua mấy bụi cây thấp bé, trước mặt đột nhiên nổi lên một mỏm đất, trên mỏm đất có một ngôi miếu Tam Quan dột nát hoang tàn, trong miếu, ánh nến vẫn chưa tắt.

Một cây cầu đá rất nhỏ bắc ngang qua dòng suối, nối liền con đường mòn với mỏm đất kia. Lôi Dung và Trần Thái Lai vừa mới bước qua, đã nghe thấy từ trong miếu vọng ra một tiếng thở dài:

- Cuối cùng thì anh cũng đã tới.

Trần Thái Lai đi vào cửa miếu, chỉ thấy ba pho tượng Thiên Quan, Địa Quan, Thủy Quan mục nát, trên bệ thờ đã tróc hết sơn không có lư hương, chỉ cắm hai cây nến, một ông lão râu tóc điểm bạc đang ngồi trên một tấm đệm cói. Ông lão ngẩng đầu lên nhìn Trần Thái Lai, nói:

- Đáng tiếc không có chỗ mời anh ngồi.

Trần Thái Lai liền cười, khẽ phất ống tay áo, rồi khoanh chân ngồi xuống đối diện với ông lão:

- Tôi tên Trần Thái Lai, là xá chủ của Khê Hương Xá, các hạ gần đây khuấy động sóng gió ở Nam Kinh, tôi tới chính vì việc này.

- Ừm. - Ánh mắt Ngô Hư Tử thoáng mờ mịt - Ta khuấy động giống gió ư... E rằng không thể nói như vậy được.

- Lẽ nào tôi đã theo dõi nhầm đối tượng? - Trần Thái Lai nói - Lẽ nào không phải là các hạ đã dùng phương thức đoán tử để mưu sát ba người?

Ngô Hư Tử lại thở dài một tiếng, trầm ngâm chốc lát rồi nói:

- Ta đã từng nghe đến tên anh, anh là chưởng môn đời thứ tư của Khê Hương Xá phải không? Người sáng lập ra Khê Hương Xá Hoắc Tang cũng từng là một thầy đoán tử, đáng tiếc sau đó đã bị đuổi khỏi sư môn... Thế thì, xin hỏi, anh có biết... đoán tử là gì không?

- Xin được lắng nghe. - Trần Thái Lai vòng tay nói.

- Phàm là người sắp chết, chắc chắn sẽ sinh ra bệnh phải chết, chắc chắn sẽ có nguyên nhân đáng phải chết, chắc chắn sẽ rơi vào hoàn cảnh buộc phải chết, giống như nghịch nước mà tự chết đuối, nghịch lửa mà tự thiêu, nếu ngay từ đầu đã tránh xa lửa và nước, thế thì cho dù có hàng ngàn hàng vạn người nguyền rủa anh ta chết đi, cũng có làm được gì? - Chết, chỉ là một kết quả của sự sống, đoán tử, chỉ là cảm nhận trước được kết quả đó, và nói cho người khác biết. Anh nhìn thấy một người đứng bên mép vực thẳm chuẩn bị nhảy xuống, liền nói anh ta sẽ ngã chết... Như vậy, chẳng lẽ cũng có tội hay sao?

- Có tội hay không, phải xem là anh ta tự mình nhảy xuống, hay là bị ông đẩy sau lưng. - Trần Thái Lai lạnh lùng nói - Không sai, một người vào lúc bị đoán tử, chắc chắn là đã bước một chân vào chỗ chết, đứng trên mép vực hiểm nguy... Nhưng cho dù đó là kẻ tội ác nặng lề, chết không hết tội, cũng tuyệt đối không có nghĩa là thầy đoán tử được phép ra tay giết người.

- Anh nói ta ra tay giết người, có chứng cứ gì không? - Ngô Hư Tử vẫn rất điềm tĩnh.

- Tôi chỉ dựa vào một số thường thức cơ bản nhất và suy luận đơn giản nhất, ví dụ như, nếu chỉ dựa vào lời nguyền rủa bằng ngôn từ đơn thuần, sẽ không thể nào cướp đi sinh mạng của một con người, điều này đã được chứng minh trong vụ án “bùa đoạt mệnh” mà tiên sinh Hoắc Tang đã phá giải. Vụ án đó chính là cột mốc đánh dấu thời đại của thầy đoán tử đã một đi không trở lại.

- Ha ha ha ha!

Ngô Hư Tử bật ra một tràng cười quái đản, ánh nến chao đảo như thể bị gió âm thổi qua, suýt chút nữa thì tắt phụt.

- Tôi không biết, những lời vừa nãy của tôi có gì đáng cười? - Trần Thái Lai hỏi.

- Giới suy lí các người chỉ có thể tìm kiếm hung thủ sau khi cái chết xảy ra, còn thầy đoán tử lại dự đoán được tất cả trước khi cái chết xảy ra. - Ngô Hư Tử khinh miệt nói – Ai bảo chỉ dựa vào lời nguyền rủa bằng ngôn từ đơn thuần sẽ không thể cướp đi tính mạng của một con người? Anh chứ nghe thấy câu cổ ngữ “nghìn người chỉ trích, không bệnh mà chết” hay sao. Ba kẻ đã chết kia, đều là làm nhiều việc ác, tự chuốc lấy họa.

- Không nên lừa mình dối người. - Trần Thái Lai nói - Ba người đó, thực chất là bị ông đoán tử, hay là bị ông mưu sát, trong lòng ông rõ hơn ai hết. Ông nói tiên sinh Hoắc Tang năm xưa bị đuổi khỏi sư môn, là nói bậy. Sự thật là tiên sinh Hoắc Tang đã được học dự thính những môn khoa học hiện đại như sinh vật, y học, hóa học ở trường trung học trực thuộc đại học Đông Ngô mà dần dần phát giác ra, hàng loạt những thứ gọi là “kì thuật đoán tử” mà Trương Kỳ Hoàng đã giảng cho ông, chẳng qua chỉ là thông qua quan sát các triệu chứng ở ngũ quan, hô hấp, mồ hôi, màu da, nhịp tim, lông tóc, kết hợp với tuổi tác, hình thể, trạng thái cơ thể, tiền sử bệnh tật trước đây, rồi suy diễn ra thời gian và địa điểm tử vong đại khái của một người, chẳng hề có gì li kì. Còn một số vụ tử vong “cực kì chuẩn xác” , là có ẩn giấu một số thủ đoạn bí mật khác của thầy đoán tử, tiên sinh Hoắc Tang cho rằng trong thế kỉ 20 khoa học phát triển, không nên tiếp tục dùng thuật chẩn đón của y học truyền thống để giăng lên bức màn huyền bí, mê hoặc người đời, nên mới chủ động bỏ đi... Ông vừa nói, lời nguyền rủa thực sự có thể giết người, thế thì bây giờ, tôi chính là kẻ địch lớn nhất của ông, ông hãy đoán tử cho tôi xem nào!

Ngô Hư Tử nãy giờ luôn nheo mắt lim dim, lúc này thình lình trợn tròn hai mắt, luồng hung quang dữ dội như con dao róc xương bằng thép chiếu thẳng vào người Trần Thái Lai, môi miệng mấp máy... Nhưng Trần Thái Lai vẫn thản nhiên nhìn thẳng vào ông ta không hề sợ hãi.

Trong miếu Tam Quan lặng phắc như tờ.

Nhiều năm về sau, mỗi khi nhớ lại cảnh tượng này, Lôi Dung vẫn thấy tim đập chân run. Khi đó, cô co rúm vào góc tường, cứ ngỡ rằng Trần Thái Lai sẽ đột ngột ngã lăn ra chết, thậm chí biến thành một vũng máu. Làm đệ tử của Ngô Hư Tử mấy hôm nay, giúp lão phát đoạn băng ghi âm lời nguyền đoán tử, tận mắt nhìn thấy những kẻ bị đoán tử lần lượt lăn ra chết bất đắc kì tử giống hệt như lời nguyền đã dự báo, cô đã tin chắc rằng thuật đoán tử có sức mạnh thần kì và đáng sợ. Nhưng thời gian đã trôi qua rất lâu, trong ngôi miếu nhỏ chẳng hề xảy ra bất cứ chuyện gì, chỉ có cái bóng của hai người họ bị ánh nến chao đảo hắt xuống như hư như thực.

- Khụ khụ, khụ khụ khụ khụ!

Thình lình, Ngô Hư Tử ho lên sặc sụa, rồi giống hệt như quả bóng xì hơi, cả cơ thể teo quắt lại.

- Sao thế? Thuật đoán tử hết linh nghiệm rồi à? - Trần Thái Lai hỏi.

- Anh không nên như thế, không nên... - Ngô Hư Tử thở dài một tiếng, đột nhiên phun ra một ngụm máu, cái bóng hắt lên vách tường run lên bần bật giống như vỡ vụn, bộ râu màu trắng xóa nhuộm đỏ những máu!

Lôi Dung lao tới đỡ ông ta, vừa khóc vừa gọi ầm lên:

- Sư phụ! Sư phụ!

Trần Thái Lai nhất thời ngây sững, không biết phải làm gì.

Ngô Hư Tử cười chua xót:

- Tên đồ đệ theo ta nhiều năm nay đã hạ độc vào trong đồ ăn của ta, lấy trộm đi cuốn “Đoán tử quyết” của ta... Thật là nực cười, mai danh ẩn tích suốt cả một đời, vừa định tìm cơ hội để khiến cho thuật đoán tử tái hiện vẻ huy hoàng ngày trước, lại đã thất bại thảm hại chóng vánh thế này...

Trần Thái Lai bước lại gần đỡ lấy Ngô Hư Tử, ông lão không gắng gượng nổi nữa, ngã gục vào trong lòng Trần Thái Lai, thân thể gầy gò nhẹ bẫng như khúc gỗ nổi trên mặt nước.

- Ba vụ đoán tử, đều là do ta và tên đồ đệ hơn hai mươi tuổi kia thực hiện... - Ngô Hư Tử thở hổn hển nói, rồi dùng hết sức lực nhấc cánh tay lên, chỉ vào Lôi Dung - Không liên quan tới con bé này.

Trần Thái Lai trịnh trọng gật đầu, đột nhiên sực nhớ ra một điều, cất giọng gấp gáp:

- Nói cho tôi biết, các người rốt cuộc đã dùng biện pháp gì để khiến cho những nạn nhân kia phải chết vào đúng “thời gian đoán tử” ?

Nhưng Ngô Hư Tử đã đi sang thế giới bên kia.

- Sư phụ! Sư phụ! - Lôi Dung nghĩ tới sau khi mình bỏ nhà ra đi, một thân một mình, chịu đủ mùi ức hiếp, nhịn đói nhịn khát, phiêu bạt đó đây, cho tới tận khi được ông lão Ngô Hư Tử này thu nhận, mới tạm coi là yên ổn... Nhưng bây giờ lại phải giương mắt nhìn sư phụ ra đi, nước mắt cô cứu thế tuôn trào như mưa.

Nghĩ tới bí mật đoán tử đã bị Ngô Hư Tử mang theo sang thế giới bên kia, Trần Thái Lai vô cùng buồn bã và thất vọng. Trong miếu Tam Quan một bầu tịch mịch, chỉ còn nghe thấy tiếng dòng suối róc rách chảy bên ngoài và tiếng khóc nức nở của Lôi Dung. Rồi dần dần, tất cả đều im bặt, sắc trắng bàng bạc phía trời đông đã trùm lên ngôi miếu nhỏ một màu xám xịt ốm yếu.

Trần Thái Lai vòng ra phía sau pho tượng, lục tìm quần áo của Ngô Hư Tử, chọn một bộ sạch sẽ nhất thay cho ông ta, rồi tìm một miếng vải trắng phủ lên thi thể. Lôi Dung mắt sưng húp ngồi bên cạnh nhìn ông bận rộn, đợi tới khi tất cả mọi việc thu xếp xong xuôi, Trần Thái Lai mới bước tới nói:

- Chúng ta đi thôi! Trước tiên, phải liên hệ với cảnh sát tới giám định tử thi, sau đó tìm một ngôi mộ an táng thi thể của sư phụ cháu... chi phí do chú chịu.

Lôi Dung im lặng, theo ông đi ra khỏi miếu Tam Quan. Trần Thái Lai hỏi:

- Vị sư huynh của cháu tên gì? Có đặc điểm gì không?

- Sư phụ chỉ nói cháu gọi anh ấy là sư huynh, chứ chưa bao giờ nói ra tên của anh ấy - Lôi Dung đáp - Với lại, cháu và anh ấy chẳng mấy khi gặp mặt, chỉ nhớ khi anh ấy cúi đầu xuống, trên đỉnh đầu có một vết sẹo rất dài, sư phụ nói là anh ấy lúc nhỏ bị người ta chém bằng dao.

- Sư phụ cháu vừa nãy có nhắc tới một cuốn sách tên là “Đoán tử quyết” , chú có nghe nói đến, nhưng chưa thấy bao giờ... Lẽ nào sư huynh của cháu lại có thể vì một cuốn sách mà hạ độc chết sư phụ cháu sao?

Lôi Dung ngẫm nghĩ rồi đáp:

- Mấy ngày gần đây, thi thoảng cháu nghe thấy hai người cãi cọ, sư huynh nó cảnh sát sắp phát hiện ra chúng ta rồi, tốt nhất hãy bỏ trốn cho nhanh. Sư phụ nói không vội, sư huynh liền ép sư phụ giao cuốn sách “Đoán tử quyết” cho mình mang đi, để tránh thất truyền, sư phụ liền mắng anh ấy tâm thuật bất chính gì đó...

Trần Thái Lai ngắt lời cô:

- Ông ấy đã bao giờ nói với cháu về việc dùng một thứ hung khí rất khó phát hiện để giết người không?

Lôi Dung lắc đầu.

Xem ra trừ phi bắt được đại đồ đệ của Ngô Hư Tử, nếu không, bí ẩn về cái chết của ba người bị hại kia sẽ phải chôn vùi dưới lòng đất cùng với ông ta. Trần Thái Lai hết sức thất vọng. Là một nhà suy lí, đương nhiên ngay từ đầu ông đã không tin rằng lời nguyền có thể cướp đi sinh mạng của một con người. Ông từng nghĩ đến chuyện, phải chăng hung thủ sử dụng thuốc độc phát tác chậm, hoặc mũi tên, đầu đạn được làm bằng vật chất có thể hòa tan, nhưng kết quả giám đinh tử thi của pháp y, vừa không tìm được phản ứng với chất độc, cũng không tìm được bất cứ vết thương nào. Trước bao nhiêu con mắt nhìn vào, làm thế nào mới có thể khiến cho một con người “đột tử đúng giờ” trong khi không hề bị bất cứ tác nhân bên ngoài hay ngoại lực nào tác động đến?

Thuật đoán tử bí mật lưu truyền hàng ngàn năm, phần lớn đều là những phương pháp chẩn đoán tinh hoa của Đông y, nhưng nhân tố bí mật nhất trong đó - tức phương pháp mà thầy đoán tử dùng để giết người nhằm chứng thực hiệu lực của đoán tử trong trường hợp “đoán tử” không chuẩn xác - rốt cuộc là gì vậy? Nếu không, tìm ra được chân tướng của sự việc này, ngoài mặt thì tội phạm chính đã chết, vụ án đã được phá, nhưng kì thực chỉ dùng rơm rạ lấp lên ngọn lửa, có trời mới biết lúc nào lại sẽ bùng cháy ngùn ngụt.

Trần Thái Lai một mặt gọi điện thoại cho cảnh sát hình sự của tổ chuyên án, mời họ nhanh chóng tới đây, một mặt vắt óc suy nghĩ về vụ án. Đằng đông, mặt trời mới ló lên một vệt, nhưng ráng sớm dày đặc đã nhuộm đỏ rực cả chân trời. Trần Thái Lai liếc qua khóe mắt, đột nhiên phát hiện ra, khuôn mặt trắng như tuyết của Lôi Dung đã được dát lên một lớp ánh vàng nhàn nhạt, hàng mi ướt đẫm giống hệt như những nhụy hoa ướt sương, và đôi mắt ấy, đôi mắt xinh đẹp và ngây thơ ấy, đang tràn đầy hoang mang.

- Lôi Dung, lát nữa khi cảnh sát tới, cháu cứ nói, cháu là đệ tử của chú, cháu nhận lệnh của chú, bí mật thâm nhập tới bên cạnh Ngô Hư Tử để do thám tình hình. - Trần Thái Lai nói - Còn về đứa bé mang đài cát sét bật lời nguyền đoán tử trong đám đông kia, cháu cứ bịa bừa ra một cái tên là được, những chuyện còn lại, chú sẽ thương lượng với cảnh sát. Nói một cách khác, bắt đầu từ bây giờ, cháu sẽ xuất hiện với tư cách một thành viên của Khê Hương Xá.

Lôi Dung cắn môi, rồi lắc đầu:

- Không, chú không phải là sư phụ của cháu, cháu đã có sư phụ rồi, vả lại, sư phụ từng nói với cháu, những nhà suy lí các chú là kẻ địch của thầy đoán tử chúng cháu.

Trong cả nước, không biết có bao nhiêu người khao khát được làm người canh cửa cho Khê Hương Xá mà chẳng có cơ hội, trở thành đồ đệ của Trần Thái Lai, càng là mộng tưởng mà vô số nhà suy lí không dám mơ hão. Thế mà giờ đây, cô bé này lại thẳng thừng từ chối, khiến Trần Thái Lan dở khóc dở cười. Nhưng có lẽ cũng chính sự ương bướng của cô bé đã khiến cho Trần Thái Lai cảm thấy thích thú:

- Được thôi, chú không ép buộc cháu, chúng ta hãy thảo luận về một vấn đề nhé, theo cháu thì suy lí là gì?

Lôi Dung nghiêng đầu ngẫm nghĩ:

- Là dựa vào một vài manh mối để suy luận ra chân tướng phải không?

- Giỏi lắm. - Trần Thái Lai khẽ gật đầu - Suy lí nhìn chung có thể chia thành hai loại, loại thứ nhất, những người thích đọc tiểu thuyết trinh thám đều biết, dựa vào những phân đoạn đã biết để khôi phục lại toàn bộ sự việc, chính là dùng suy lí để truy tìm chân tướng trong quá khứ. Còn một loại nữa, chính là loại chúng ta dùng nhiều nhất trong cuộc đời, tức là dùng những phân đoạn đã biết để suy luận ra chân tướng trong tương lai. Ví dụ, cháu nhìn thấy ráng sớm đầy trời ở đằng đông lúc này, liền biết là mặt trời sắp mọc. Thêm một ví dụ khác, cháu nhìn thấy khói đen bốc lên ngùn ngụt từ một khu nhà cao tầng, mà tiếng còi xe cứu hỏa đang từ xa tiến lại gần chỗ đó, cháu liền biết chắc chắn là có một tòa nhà ở đó đang bốc cháy. Hoặc ví dụ, bác sĩ ở phòng cấp cứu gặp phải người bệnh nguy kịch, khi được đưa tới nơi đã không thể nói năng, lúc này, bác sĩ chỉ cần nhìn vào triệu chứng của bệnh nhân, đã có thể đại khái biết được bệnh nhân có gặp nguy hiểm tới tính mạng hay không, và nên dùng phương pháp gì để cứu chữa... Chú nói có đúng không?

Lôi Dung “vâng” một tiếng.

- Cho nên, xét từ một vài khía cạnh nào đó, thầy đoán tử cũng chính là nhà suy lí. - Trần Thái Lai nói.

Lôi Dung kinh ngạc trợn tròn mắt.

- Chẳng lẽ không phải sao? Cháu nghĩ kĩ xem, thầy đoán tử là dựa vào cái gì để suy đoán một người sẽ chết vào thời điểm, địa điểm nào đó và với trạng thái như thế nào? “Nguyên lí đoán tử, một bệnh một cảnh” , không có gì khác ngoài việc căn cứ vào bệnh tật và hoàn cảnh của người ta, rồi đưa ra suy luận. - Trần Thái Lai nói.

Lôi Dung ngẩn người, những tia sáng dữ dằn trong hai mắt, dường như đã rối loạn đi chút ít.

- Chú tin rằng sư phụ cháu lúc còn sống đã từng kể cho cháu nghe một vài điều về lịch sử của thầy đoán tử, chú cũng biết sơ qua chút ít. Đây đích thực là một nghề nghiệp rất lâu đời, nhưng tại sao tới thời Dân Quốc lại nhanh chóng suy yếu? Ở đây có một nguyên nhân rất quan trọng, đó chính là khoa học hiện đại đã thâm nhập vào Trung Quốc, khiến cho thuật đoán tử vốn dĩ có vẻ thần bí huyền diệu, đến lúc nàu phần lớn đều có thể dùng khoa học, đặc biệt là y học để giải thích, các mánh khóe ảo thuật bị bóc trần, nhà ảo thuật đành phải hậm hực bước xuống khỏi sân khấu. Trong quá trình này có một vụ án rất nổi tiếng tên là “Bùa đoạt mệnh” , không biết cháu đã nghe thấy chưa nhỉ?

Lôi Dung lắc đầu.

- Hồi đó là tận năm 1927, tổng bộ thầy đoán tử ở số 77 đường Ái Văn thành phố Thượng Hải bị cảnh sát lấy lí do “mê tín phong kiến, lừa gạt nhân dân” để niêm phong điều tra, các thầy đoán tử phải lang thang đường phố. Sau đó một năm, họ phát hiện ra chủ nhân mới của ngôi nhà lại chính là tiên sinh Hoắc Tang năm xưa đã rời khỏi sư môn, liền quyết tâm đánh một trận sinh tử với ông ấy.

- Tháng mười cuối thu năm ấy, một người tên là Cam Đinh Tôn liên tục nhận được lá bùa viết bằng bút lông chấm mực đỏ trên giấy viết thư màu trắng, theo lối chữ thảo kiểu bùa chú truyền thống, tuy mỗi lần chỉ có vài chữ, nhưng nội dung phần lớn không may mắn. Đặc biệt là hai lá thư cuối cùng, lần lượt viết là “bảy ngày sẽ chết” và “ba ngày sẽ chết”. Cam Đinh Tôn vô cùng kinh hãi, liền tìm Hoắc Tang thỉnh cầu giúp đỡ. Ban đầu, Hoắc Tang cho rằng đây chỉ là trò dọa dẫm của kẻ thù, không quan tâm lắm, nào ngờ vào đúng cái ngày mà bùa chú đã dự báo đoán tử ấy, Cam Đinh Tôn lại treo cổ chết trên xà nhà trong nhà kho thật. Vụ án xảy ra, dư luận bỗng chốc ồn ào, các thầy đoán tử ai nấy vui mừng hớn hở, nói rằng Cam Đinh Tôn là bị đoán tử chết, và Hoắc Tang hoàn toàn bó tay bất lực đối với việc này... Nhưng Hoắc Tang lại chẳng hề bận tâm, khi trả lời phỏng vấn của phóng viên, ông nói rằng thầy đoán tử chỉ là một vệt bóng đen cuối cùng mà thời đại cũ hắt xuống, y học hiện đại và khoa học kĩ thuật hình sự có thể giải thích tất cả. Tiếp sau đó, Hoắc Tang và người bạn thân của ông là Bao Lãng đã triển khai điều tra, cuối cùng phát hiện, hóa ra một thầy lang tên là Hoa Tế Dân và em gái của Cam Đinh Tôn đã âm thầm đính ước hôn nhân, nhưng lại bị Cam Đinh Tôn phá hoại, Hoa Tế Dân ôm hận trong lòng, biết ông ta rất mê tín, liền viết bùa chú với hình thức đoán tử gửi cho ông ta để khủng bố. Còn hung thủ thực sự sau khi nhìn thấy những bùa chú này, đã lợi dụng chúng, đúng vào buổi sáng cái ngày nói trên bùa chú, đã treo cổ giết chết ông ta. (1)

(1) Nội dung cụ thể của vụ án này, độc giả có thể tìm đọc truyện “Bùa đoạt mệnh” trong “Thám tử Hoắc Tang” của Trình Tiểu Thanh.

- Sau khi cảnh sát công bố thông tin phá án, các thầy đoán tử nhất loạt biến thành người câm, bởi vì Hoa Tế Dân đã công khai nói rằng, mình và thầy đoán tử không có bất cứ quan hệ gì. Hành vi dùng bùa chú để “đoán tử” hoàn toàn là một sự ngẫu nhiên. Trong buổi họp báo do cảnh sát tổ chức, tiên sinh Hoắc Tang không khoe khoang công trạng của bản thân, mà cực lực giới thiệu cuống sách “Ứng dụng khoa học trong giám định” của tác giả Hans Glass, nói rằng chính cuốn sách pháp y học này đã giúp ông tìm ra được nguyên nhân thực sự trong cái chết của Cam Đinh Tôn: không phải tự mình treo cổ, mà là bị người khác đánh thuốc mê rồi treo cổ cho chết...

Nghe xong lời kể của Trần Thái Lai, Lôi Dung đờ đẫn hồi lâu, mới ngập ngừng hỏi:

- Lời chú vừa nói... đều là sự thật sao?

- Đường đường là xá chủ của Khê Hương Xá, đi lừa một cô bé như cháu làm gì? - Trần Thái Lai nói.

Một cơn gió sớm mát rượi thổi qua, giống như cây phất trần phủi đi lớp bụi, khiến cho tâm trí Lôi Dung lập tức trở nên sáng rõ. Đúng vậy, mình chỉ là một cố bé, chẳng có vàng bạc của cải gì, chẳng phải tuyệt sắc giai nhân gì, Trần Thái Lai là bậc hào kiệt trong giới suy lí Trung Quốc, nếu không phải vì muốn cứu mình khỏi cảnh khốn cùng, việc gì phải lãng phí thời gian nói nhiều lời với mình như thế? Vừa nghĩ đến đây, cô bất giác cảm thấy hổ thẹn. Nhưng sư phụ vừa mới qua đời, cô đã gia nhập vào “hàng ngũ địch” , dù sao cũng cảm thấy không được thỏa đáng cho lắm.

Trần Thái Lai nhận ra nguyên nhân khiến cô do dự, đang định tiếp tục khuyên nhủ cô, đột nhiên nghe thấy trong bụi lau sậy bên bờ suối vang lên vài tiếng huýt sáo lanh lảnh. Sau đó, mười mấy đứa trẻ con trùm đầu bịt mắt, áo quần rách rưới nhảy ra, trong tay lăm lăm đủ loại “vũ khí” - que sắt, dao thái rau, gậy tre... lao tới bao vây lấy hai người. Cậu thiếu niên cầm đầu trông chừng lớn tuổi nhất kêu lên:

- Lôi Dung đừng sợ, bọn anh tới cứu em đây! - Sau đó nói với Trần Thái Lai - Ông dẫn cả đám cảnh sát tới càn quét miếu Khổng Tử, bây giờ lại muốn bắt Lôi Dung đi nữa à? Có tin bọn tôi đánh chết ông không?

Có thể nhận ra, đây là đám trẻ lang thang ở khu vực miếu Khổng Tử tới “cứu bồ”. Trần Thái Lai không hề sợ hãi, nhưng vẫn hạ giọng nới với Lôi Dung:

- Cháu mau nghĩ cách xua chúng đi mau, nếu không, cảnh sát mà tới, chúng sẽ gặp rắc rối lớn đó.

Ông nói không sai. Lôi Dung bèn bước lên phía trước, nói với đám bạn đã cùng ăn bờ ngủ bụi với mình suốt một tháng nay:

- Chú này không phải tới bắt em, mà là bảo vệ em, chuẩn bị dẫn em về nhà đó.

Đám trẻ lang thang đưa mắt nhìn nhau. Cậu thiếu niên cầm đầu quan sát kĩ lưỡng từ đầu tới chân Trần Thái Lai mấy lượt, thấy ông phong độ phi phàm, thì cũng miễn cưỡng tin tưởng, hươ tít con dao săn ra lệnh:

- Ông, để lại tên tuổi địa chỉ! Bọn tôi đều biết nhà Lôi Dung ở Tô Châu, ông dẫn con bé về nhà, một tháng sau bọn tôi sẽ tới thăm nó. Nếu con bé còn chưa về nhà, bọn tôi sẽ tính sổ với ông.

- Khê Hương Xá, Trần Thái Lai.

Đám trẻ lang thang đứa nào cũng rành chuyện giang hồ, vừa nghe thấy cái tên này, đều kinh ngạc tới trợn mắt há miệng.

Trần Thái Lai nhìn bộ dạng của chúng, khuyên nhỉ:

- Các cháu tiếp tục lang thang thế này, cũng không phải là cách, tất cả hãy về nhà đi. Đứa nào đang tuổi đi học thì đi học, đứa nào đến tuổi đi làm thì đi làm, nếu không, tương lại biết làm thế nào?

- Bọn tôi không có nhà, cũng không có tương lai. - Cậu bé thiếu niên cầm đầu liếc xéo ông rồi nói - Ông nổi tiếng thật đấy, nhưng nói năng lại rất ngứa tai. Không cần ông dạy đời chúng tôi phải sống thế nào, cứ dẫn Lôi Dung về nhà an toàn là được rồi. - Nói xong, bước tới trước mặt Lôi Dung, khẽ nói một câu “Em sống tốt nhé” , rồi dẫn đám trẻ lang thang bỏ đi luôn.

Lôi Dung bất giác hai mắt cay xè, bước theo một bước, nhưng lại bị Trần Thái Lai nắm lấy bả vai giữ lại:

- Để chúng đi đi.

Nhìn theo bóng dáng đám trẻ lang thang xa dần trong ráng sớm, Lôi Dung cảm thấy bàn tay của Trần Thái Lai trên vai mình mỗi lúc càng thêm nặng trĩu...

Trong nhà kho lạnh lẽo và ẩm ướt, nghe xong lời kể của Lôi Dung, Hoàng Tĩnh Phong như thể đã đông cứng, cứ đứng im lìm bất động. Không biết bao lâu trôi qua, anh ta hệt như một con ếch sau khi bị giải phẫu, hai cẳng chân run rẩy một hồi, hít lại dòng nước dãi đang nhễu ra dọc theo khóe miệng, rồi hỏi:

- Sau đó, đám trẻ lang thang kia có tới Tô Châu tìm cô thật không?

- Ừm...

Nghe giọng nói của Lôi Dung hơi khác thường, Hoàng Tĩnh Phong ngẩng đầu lên nhìn cô.

- Sau khi quay về Tô Châu, tôi đã nghỉ ngơi một thời gian. Không lâu sau, có một hôm, tôi đang ngồi trên ban công sưởi nắng, chợt nhìn thấy dưới nhà có mấy đứa nhóc đã cùng tôi lang thang hồi trước đang ngước nhìn lên, tôi tin chắc chúng nó cũng nhìn thấy tôi, bởi vì trong ánh mắt chúng toát lên vẻ mừng rỡ. Tôi cũng vui sướng đến phát cuồng, vội vàng chạy xộc xuống dưới nhà tìm chúng, nhưng chúng đã biến mất... Về sau, chúng không còn tới tìm tôi nữa, tôi biết, chúng mong muốn tôi sống cuộc sống có gia đình, chúng không muốn tiếp tục để cho cuộc sống bất hạnh của mình có chút gì dính dáng với tôi nữa. - Lôi Dung nói, trong mắt nhạt nhòa ánh nước.

- Tại sao cậu lại giúp tôi?

- Bởi vì tớ ngờ rằng cuốn sách đó là do tớ bỏ quên trong phòng tự học, nếu cậu mang về đọc, không thể coi là ăn cắp, cùng lắm chỉ là mượn thôi... Tớ không muốn thấy người khác bị đổ oan.

- Cảm ơn cậu.

- Chào cậu, tớ tên Diêu Viễn.

- Hoàng Tĩnh Phong.

Hai bàn tay siết chặt, từ đó bắt đầu một tình bạn.

Sau khi tất cả người thân thích, bao gồm cả Cao Hà, đã qua đời, Hoàng Tĩnh Phong rất ít khi còn có cảm giác xúc động trước điều gì nữa, nhưng giây phút này, anh ta đột nhiên nhớ tới Diêu Viễn. Nhớ tới tình bạn thời đại học, trái tim băng giá hơi run lên một lúc, nhưng rất nhanh, anh ta đã bắt ép bản thân trở nên cứng rắn trở lại:

- Thế nhưng, cô lại đã phản bội họ. Phản bội những người bạn đã cùng cô lang thang.

- Tôi không hề.

- Cô đã phản bội. - Hoàng Tĩnh Phong mắt lóe hung quang - Khi Cao Hà bị người ta tông chết, cô đã che giấu tội lỗi cho bọn chúng. Khi công ty Trục Cao buôn lậu nội tạng người, cô lại về hùa với bọn chúng gây ra tội ác, cô tưởng rằng tôi không biết sao? Chuyện gì tôi cũng biết hết.

- Nguyên nhân thực sự trong cái chết của Cao Hà, tôi đã nói rồi. Còn về việc công ty Trục Cao buôn lậu nội tạng người như anh vừa nói, tôi không hề hay biết - Lôi Dung nói - Hôm đó, khi anh ở trong hội trường đoán tử cho tổng giám đốc Tiền Thừa của công ty Trục Cao, tôi ngồi ngay trước mặt anh, tận tai nghe thấy lời nguyền đoán tử mà anh đã đọc...

- Khi ấy cô cũng có mặt? Ồ, phải rồi, bọn chúng muốn khởi động cái Công trình đổi mới sức khỏe đáng chết gì đó, đương nhiên phải mời kẻ đồng lõa là cô tham dự. - Khuôn mặt Hoàng Tĩnh Phong co giật biến dạng - Lúc tôi niệm lời nguyền đoán tử, có phải cô cảm thấy rất quen thuộc? Rất đáng sợ? Nhớ tới sư phụ Ngô Hư Tử của cô, nhớ tới việc cô đã từng là một thành viên trong số chúng tôi...

- Không, không phải. - Lôi Dung điềm tĩnh nói - Lúc ấy, tôi chỉ cảm thấy rất kinh ngạc.

- Kinh ngạc? Cô kinh ngạc cái gì?

- Tôi không ngờ bao nhiêu năm đã trôi qua, lại vẫn có người biết niệm lời nguyền đoán tử, và còn lầm tưởng rằng lời nguyền này thực sự có thể giết chết người ta. - Lôi Dung nói - Sau khi tôi quay về Tô Châu, bắt đầu cùng tiên sinh Trần Thái Lai học tập kiến thức suy lí một cách hệ thống, rất nhanh đã phát hiện ra, cái gọi là thuật đoán tử, chẳng qua chỉ là một kiểu suy lí vận dụng kiến thức của Đông y, hoàn toàn chẳng có gì ghê gớm...

Hoàng Tĩnh Phong giơ tay túm chặt lấy cằm cô, kéo khuôn mặt cô tới trước mặt mình:

- Câm miệng! Câm miệng! - Sau đó, thẳng tay đẩy mạnh Lôi Dung về phía sau, gáy Lôi Dung đập đánh “cộc” lên tường, trên mặt cô lập tức lộ vẻ đau đớn.

Hoàng Tĩnh Phong đứng thẳng lên, từ trên cao nhìn xuống cô, giống như đồ tể đang nhìn một con cừu chờ xẻ thịt.

Giết cô ta, hay là không?

Chắc chắn cô ta đang nghĩ rằng mình sắp sửa giết chết cô ta, nhưng mình sẽ không làm như thế, mình không thể để cho cô ta có cơ hội đoán tử thành công cho bản thân mình vào thời khắc cuối cùng trên thế giới này, mình phải cứa đứt yết hầu cô ta vào thời điểm cô ta không ngờ tới.

Nghĩ tới đây, Hoàng Tĩnh Phong bèn ngồi thụp xuống, siết chặt dây thừng trói nghiến cô lại.

Lôi Dung vẫn bình tĩnh kì lạ, không hề có bất cứ sự phản kháng nào, chỉ là trước khi Hoàng Tĩnh Phong định nhét giẻ rách vào miệng cô, cô chợt hỏi một câu như thể bâng quơ:

- Hôm đó, trong phòng Túy Hoa khách sạn Đại Đức, khi tôi nghe thấy anh đoán tử, bên cạnh còn có một người đối thoại với anh, có lẽ đó chính là sư phụ của anh, anh ta tên gì?

- Đoàn Thạch Bi. - Hoàng Tĩnh Phong cảm thấy, đối với một kẻ sắp chết, không cần thiết phải che giấu điều gì - Anh ấy là một thầy đoán tử đại tài.

Lôi Dung nhanh chóng lục tìm trong kho kí ức của não bộ một lượt, nhưng không tìm thấy cái tên này, có lẽ là một cái tên giả, thế thì cái kẻ tên là “Đoàn Thạch Bi” này liệu có phải chính là tay sư huynh năm xưa đã đầu độc giết Ngô Hư Tử hay không? Nếu là phải, có lẽ nên nhắc nhở Hoàng Tĩnh Phong rằng, đến khi Đoàn Thạch Bi đã lợi dụng anh ta xong, rất có thể anh ta sẽ gặp nguy hiểm tính mạng, nhưng chưa kịp nói, miệng cô đã bị nhét chặt.

Hoàng Tĩnh Phong đi ra khỏi nhà kho, khóa cửa sắt lại, vẻ mặt hung hãn vẫn bày ra trước mặt Lôi Dung nãy giờ, đột nhiên chuyển sang cháng chường ủ rũ. Anh ta lảo đảo đi tới dãy ngăn kéo trong cùng của tủ bảo quản, ngồi bệt xuống đất, kéo mở ngăn kéo kí hiệu “A-T- 4” ra, muốn nói gì đó với thi thể của Cao Hà, nhưng miệng mấp máy hồi lâu, lại chẳng thể nói được một lời, trong trí nhớ của anh ta, đây là lần đầu tiên anh ta đối mặt với thi thể của Cao Hà mà không thốt được nên lời.

Anh ta nhắm nghiền mắt lại, trí não rối loạn tùng phèo như một chảo nước sôi, thế là lại mở mắt ra, nhìn bóng đèn tuýp dài ngoẵng trên trần nhà, hé miệng ra, khép lại, rồi lại há ra, lại khép lại, trong cổ họng phát ra những tiếng “ư ử” giống hệt như tiếng kêu của bóng đèn tuýp. Trong thứ ánh sáng trắng đến xanh lét chói mắt ấy, anh ta bắt đầu tưởng tượng đến những cảm giác khác nhau của mỗi một kiểu chết: sư giày vò kéo dài của người chết trên giường bệnh, nỗi đau đớn trong khoảnh khắc dây thừng thít chặt của người chết treo cổ, sự tuyệt vọng ngạt thở của người chết đuối, và sự kinh hoàng của kẻ bị đâm. Anh ta thể nghiệm từng loại một... Càng giả tưởng như vậy, anh ta càng cảm thấy đoán tử đúng là không thể sánh được với tận tay giết chết một người.

Trong cơn hoang tưởng không biết là mơ hay tỉnh, tóm lại, một đêm đã trôi qua.

Khi ánh nắng sơm mai dát lên song cửa một tầng phấn trắng, cuộc họp chuyên đề thâu đêm về vụ án mạng của Tiền Thừa do Sở Công an thành phố tổ chức cuối cùng đã kết thúc, giao trách nhiệm cho lực lượng cảnh sát có liên quan toàn tực truy tìm tung tích của “nghi phạm quan trọng nhất” Lôi Dung.

Trước khi tan họp, Lưu Tư Miễu đột nhiên đứng lên, kêu gọi các lãnh đạo coi trong hơn nữa các vụ án mất tích của nhân khẩu không thường trú xảy ra liên tiếp gần đây.

Ra khỏi phòng họp, Lưu Tư Miễu nhận được điện thoại của Quách Tiểu Phần gọi tới, hỏi cô có tin tức về tung tích của Lôi Dung hay không? Lưu Tư Miễu không thể tiết lộ nội dung cuộc họp vừa rồi với cô, đành phải rất lấy làm tiếc trả lời cô là không có, và nói gần đây, giống hệt nhe trên mặt đất đã xảy ra hiện tượng sạt lở nghiêm trọng, rất nhiều người đã mất tích một cách khó hiểu:

- Chị không rõ Lôi Dung có được coi là một trường hợp trong số đó không, nhưng chị có một trực giác, giữa hai việc này có lẽ tồn tại mối liên quan nhất định.

Cúp máy, Quách Tiểu Phần đưa tay chống cằm suy ngẫm. Tối qua thức đêm viết bản thảo chưa xong, hôm nay ở nhà viết tiếp, viết tới tận trưa, thấy đói, liền tới quán KFC dưới nhà mua chút đồ ăn. Ăn được một nửa, đột nhiên nhớ tới Lôi Dung, trước tiên gọi điện thoại cho Hô Diên Vân và Mã Tiếu Trung, hai người họ đều đang dùng đủ mọi cách để tìm kiếm Lôi Dung, nhưng chưa thu được kết quả gì, tin tức bên phía Lưu Tư Miễu cũng khiến người ta thất vọng. Cô bất giác thở dài thườn thượt

Cô ngước mắt lên nhìn ra ngoài cửa sổ, xuyên qua cánh cửa kính lớn, cô nhìn thấy bầu trời phủ kín mây vảy cá dày đặc, âm u mờ mịt tầng tầng lớp lớp tăm tối nặng nề, giống hệt như tâm trạng của cô lúc này.

Dù chiếc hamburger đùi gà nướng New Orleans trên đĩa mới ăn có một nửa, dù chén súp rau vẫn chưa uống hết, nhưng cô đã không còn muốn ăn nữa, bèn đứng dậy, bước ra ngoài. Vừa được mấy bước, đột nhiên nghe thấy đằng sau vang tới một âm thanh rất khẽ:

- Thời gia?

- Trong vòng tám tiếng.

- Địa điểm?

- Bất cứ nơi nào.

- Phương thức?

- Chết vì lao lực.

- Ngũ quan?

- Trán nổi vết đen bằng ngón tay, hốc mắt trũng sâu mắt đờ đẫn.

- Tóc?

- Tóc khô xơ xác không mượt mà, lông mày nhíu chặt mi cụp xuống.

- Cơ thể?

- Cổ đau thi thoảng ngửa nhìn trời, thắt lưng đau mỏi tay thường đấm.

- Tay chân?

- Chân đan chéo nhau thường vấp váp, móng bán nguyệt mờ gần như không.

- Hành trạng?

- Miệng ngáp liền hồi chảy nước mắt, bấm huyệt tinh minh, thường buồn rầu.

- Tình cảnh?

- Ngỗ ngược vô lí nhiều tội lỗi, làm việc bất nghĩa ắt thiệt thân.

- Đoán tử!

- Mệt mỏi cực độ tâm suy kiệt, nửa đêm canh ba xác đổ ngang!

Đây là… lời nguyền đoán tử?

Hai ngày nay tuy đang bận viết một bài báo dài, nhưng những lúc rảnh rỗi, Quách Tiểu Phần vẫn quan tâm theo dõi những tin tức về thầy đoán tử tràn ngập trên Weibo, trong đó có một đoạn status được chia sẻ nhiều nhất thuật lại quá trình tổng giám đốc Tiền Thừa của công ty Trục Cao tử vong, miêu tả tường tận quá trình đoán tử, trong đó những lời nguyền đoán tử với câu chữ nửa cổ nửa kim khiến Quách Tiểu Phần có ấn tượng sâu sắc. Bây giờ, nghe thấy cuộc đối thoại này, cô vô cùng kinh ngạc.

Cho dù trên Weibo đầy rẫy những kẻ tự mạo nhận là thầy đoán tử, nhưng lời nguyền đoán tử do họ viết bừa ra đều không “quy phạm” giống như đoạn đối thoại này. Hai người này có lẽ mới là “hàng thật” , họ rốt cuộc đang đoán tử cho ai?

Buổi trưa, trong quán KFC ở vị trí khuất nẻo này, căn bản chẳng có mấy khách, hơn nữa, lại ngồi lẻ tẻ rời rạc, đưa mắt nhìn qua, phần lớn các bộ mặt đều đang nhìn ra ngoài cửa sổ.

Chân đan chéo nhau thường vấp váp.

Đây có lẽ là nói về tư thế đi đứng, nhưng trong vòng khoảng mười lăm phút từ nãy tới bây giờ, không hề có ai đứng hoặc đi lại cả.

Bỗng chốc, cô thấy ớn lạnh.

Ngoài mình ra.

Lông mày nhíu chặt mi cụp xuống, cổ đau thi thoảng ngửa nhìn trời, thắt lưng đau mỏi tay thường đấm, miệng ngáp liên hồi chảy nước mắt... Những câu này chẳng phải là mô tả bộ dạng của mình sau khi trắng đêm viết bản thảo hay sao?

Lẽ nào, mình đã bị đoán tử?

Một cảm giác sợ hãi khủng khiếp giống như mũi băng đâm thẳng vào tim cô. Cô vội vã lao thẳng ra khỏi quán KFC, chạy một mạch về nhà, khóa trái cửa lại, lấy điện thoại ra, ngón tay run rẩy hồi lâu không bấm đúng được phím, mãi mới gọi nổi cho Hô Diên Vân:

- Hô Diên, cứu em với!

Đầu bên kia, Hô Diên Vân hỏi:

- Tiểu Phần, em làm sao thế?

- Em... em bị đoán tử! - Giọng Quách Tiểu Phần méo xệch đi như khóc, kể lại vắn tắt mọi chuyện - Anh mau tới đây đi, em rất sợ, em sợ lắm.

- Tiểu Phần, em nên biết đó chỉ là một trò đùa ác, không cần thiết phải sợ hãi vu vơ. - Giọng Hô Diên Vân thoáng vẻ bực bội và mệt mỏi.

- Thế nhưng, hai người đó đúng là thầy đoán tử, thật đấy...

- Tiểu Phần! - Hô Diên Vân thô lỗ ngắt lời cô - Anh đang bận tìm kiếm tung tích của Lôi Dung, em đã không giúp được gì thì thôi, đừng khiến anh bấn loạn thêm nữa, được không?

Trong khoảnh khắc, Quách Tiểu Phần bỗng cảm thấy như bị dìm ngập xuống dòng sông băng, lạnh buốt từ da thịt tới tận xương tủy... Khi em đối mặt với nguy hiểm, khi em cần anh nhất, hóa ra trong lòng anh hoàn toàn chẳng có em...

Chín rưỡi tối hôm đấy, trong nhà xác bệnh viện Số 1 thành phố. Ông nhân viên già hơi lãng tai đang ngồi chờ, Hoàng Tĩnh Phong mười giờ đến giao ban, đột nhiên nhìn thấy Hoàng Tĩnh Phong thình lình hiện ra trước mắt mình như một hồn ma, ánh mắt đờ đẫn và bộ mặt trắng bợt, trông cứ như vừa bị ma cà rồng cắn phải.

Ông nhân viên già thoáng ngạc nhiên:

- Sao cậu tới sớm thế?

Hoàng Tĩnh Phong chỉ gầm lên hai tiếng:

- Biến đi!

Ông nhân viên già hơi sợ, vội vàng đi ra khỏi nhà xác.

Hoàng Tĩnh Phong đóng cửa lại, đi tới trước dãy ngăn kéo đông lạnh trong cùng, chán chường ngồi phịch xuống, toàn thân mệt mỏi rã rời, không kéo ngăn tủ mang kí hiệu “T-B- 4” ra như mọi lần, mà lẩm bẩm một mình.

- Cao Hà, hôm nay là một ngày bực bội nhất kể từ khi anh trở thành thầy đoán tử tới nay. Buổi trưa, anh nhận được điện thoại của sư phụ, bảo anh đoán tử cho một người, anh liền theo anh ấy tới một quán KFC, anh ấy chỉ vào một cô gái đang ăn trưa nói, này, cậu đoán tử cho cô ta đi! Đó là một cô gái rất xinh đẹp, không thù không oán với anh, anh không biết tại sao phải đoán tử cho cô ta, sư phụ nói cô ta là một phóng viên, không những ủng hộ Công trình đổi mới sức khỏe của công ty Trục Cao, thậm chí còn đề xuất thanh lí toàn bộ các tử thi vô chủ trong nhà xác của các bệnh viện lớn, cắt lấy những cơ quan nội tạng hữu dụng trên các thi thể này để cấy ghép cho người có tiền, đây gọi là “nguồn xác kinh tế”...

- Anh vừa nghe thấy liền nổi giận đùng đùng, lập tức chuẩn bị đoán tử cho cô phóng viên ấy, nhưng nhìn kĩ cô ta, anh lại hơi do dự, bởi vì anh cảm thấy cô ta rất quen, hình như trước đây đã từng gặp rồi, nhưng dưới sự thôi thúc của sư phụ, anh vẫn cứ thực hiện đoán tử cho cô ta. Cô ta đã nghe thấy lời nguyền của anh, sợ tới mức lập tức chạy vụt ra khỏi quán... Nhìn theo bóng của cô ta, anh đột nhiên nghĩ tới một vấn đề, anh hỏi sư phụ: Giả dụ sau khi anh đoán tử cho cô ta, cô ta không chết thì làm thế nào? Anh tưởng rằng sư phụ sẽ an ủi anh, thầy đoán tử cũng có lúc thất bại hoặc phán đoán sai, nào ngờ sư phụ lại nói như dao chém đá: “Một thầy đoán tử chân chính, thà dùng việc giết người để chứng minh cho sự chuẩn xác của lời nguyền, cũng nhất quyết không cho phép đối tượng bị đoán tử tiếp tục sống!”

Hoàng Tĩnh Phong khẽ tựa đầu lên ngăn tủ đông lạnh, rồi lại chầm chậm áp mặt lên cánh cửa lạnh băng, nhắm mắt lại, bộ dạng mệt mỏi cực độ:

- Cao Hà, sau khi em ra đi, anh rất cô đơn, cô đơn tột cùng. Anh vốn dĩ là một người cô độc, gặp phải chuyện khó khăn liền bế tắc tiêu cực, trước đây còn có em an ủi anh, nhưng bây giờ, anh chẳng còn gì cả, chỉ còn lại đoán tử, chỉ còn lại đoán tử... Anh là một thầy đoán tử, anh thà dùng cách giết người để chứng minh cho sự chuẩn xác của lời nguyền, cũng tuyệt đối không cho phép đối tượng bị đoán tử tiếp tục sống... đúng không? Em nói, có đúng không?

Anh ta gác bàn tay gầy đét như cẳng chân con chó ốm lên trên tay nắm của ngăn kéo “T-B- 4” , rồi “kẹt” một tiếng kép phắt ra.

Trống trơn!

Không có thi thể, thậm chí tới cả vải phủ thi thể cũng không còn thấy nữa! Chỉ sót lại một ngăn kéo trống rỗng, bốc lên hơi lạnh trắng rợn.

Cao Hà đâu?

Thi thể của Cao Hà đâu rồi?

Hoàng Tĩnh Phong như thể phát cuồng, vội vã kéo toàn bộ các ngăn kéo đông lạnh ra. Toàn bộ nhà xác bỗng chốc đã biến thành một ký túc xá tập thể, hàng loạt những cỗ xác nằm im lìm trên chiếc “giường” trắng toát của mình chờ tới giờ tắt đèn... Hoàng Tĩnh Phong giật phăng từng tấm vải phủ thi thể, tìm kiếm Cao Hà, nhưng trong những khuôn mặt hoặc tái xanh hoặc đen xạm hoặc trắng bệch hoặc xanh đen ấy, không một cái nào là Cao Hà! Những khuôn mặt ấy hoặc nhắm hờ mắt, hoặc hơi hé miệng, hoặc lè lưỡi, hoặc mỉm cười thần bí, dường như đều tận mắt nhìn thấy cảnh tượng thi thể Cao Hà đẩy mở ngăn kéo đông lạnh ra, nhảy xuống chạy trốn mất, nhưng không một ai muốn kể lại chân tướng cho Hoàng Tĩnh Phong.

Cho tới khi tin chắc thi thể của Cao Hà không còn ở trong nhà xác nữa, Hoàng Tĩnh Phong mới gọi điện thoại cho ông nhân viên già, tiếng gào thét giận dữ điên cuồng khiến cho ông già nghễnh ngãng lập tức nghe thấy rõ ràng câu hỏi của anh ta:

- Cái xác trong ngăn kéo “T-B- 4” đâu rồi?

Ông già ngẫm nghĩ một lát rồi nói:

- Buổi chiều, có mấy người tới, nói Công trình đổi mới sức khỏe gì đó cần nội tạng cấy ghép, thi thể đó chẳng phải là vô chủ sao? Bị mang đi rồi.

“Cạch”

Hoàng Tĩnh Phong ném thẳng chiếc điện thoại xuống đất, lập tức vỏ ngoài nát vụn, linh kiện bay tung tóe như phát nổ.

Công trình đổi mới sức khỏe! ! !

Cơn giận dữ như núi lửa phun trào xộc thẳng lên tận đỉnh đầu! Anh ta nghiến răng ken két, rồi đột nhiên, cứ như thể giẫm phải dây điện, anh ta toàn thân run rẩy, rồi “phịch” một tiếng ngã vật xuống đất, chi trên chi dưới bắt đầu co giật kịch liệt, co rút, thẳng đơ, co rút, thẳng đơ... giống như cánh cung bị kéo căng liên hồi, trong cổ họng phát ra những tiếng ùng ục quái đản, yết hầu nổi cục như có quả trứng mắc nghẹn, khóe miệng trước tiên sùi bọt trắng, tiếp đó phun ra bọt máu.

Rất lâu, rất lâu, tất cả mới im ắng trở lại.

Nhúc nhích vài cái, Hoàng Tĩnh Phong chống bàn tay xuống đất, từ từ bò dậy, nửa khuôn mặt dính đầy bọt máu do chính mình phun ra. Hai mắt anh ta đã không còn sự khác biệt về màu sắc giữa tròng trắng và tròng đen, chỉ thấy một mảng đỏ lòm như máu!

“Phụt!”

Hoàng Tĩnh Phong phun vọt ra một chiếc răng vừa cắn gãy, rút con dao mũi nhọn ở thắt lưng ta, bước nhanh về phía nhà kho.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.