“Nếu điều tra ra được kẻ hành hung gần đây có âm mưu dòm ngó, sự việc rõ ràng, lại đã nhận tội, mói có thể điều tra ra được. Nếu không có dấu vết gì, có thể say rượu đột tử.” “Tẩy oan lục” quyển 1, “Nghi nan tạp thuyết thượng”
- Cứ như là xắt một mảnh Sấu Tây Hồ(1) đặt vào đó vậy.
(1) Tên gọi của một hồ nước nằm ở ngoại ô phía bắc thành phố Dương Châu, tỉnh Giang Tô.
Đứng trên ban công tầng ba của Ngọc Phù Các phóng mắt nhìn ra xa, dòng sông phía bắc công viên Tử Ngọc thu trọn vào trong tầm mắt, đang buổi đầu xuân, gió nhẹ mơn man, ngàn vạn tơ liễu rủ xuống mặt hồ, tựa như đang nhảy múa phất phơ trên bồng bềnh sóng biếc, khuấy động tầng tầng gợn sóng khiến người ta nhìn mà như say.
Người vừa lên tiếng chính là Hầu Tử, có lẽ từng công tác một thời gian ở tổng bộ Khê Hương Xá, nên thời tiết này đã gợi lên trong cô nỗi nhớ Giang Nam da diết.
Hô Diên Vân đứng cạnh cô, không nói năng gì, giữa hai đầu mày ngưng đọng một vẻ trầm ngâm. Hầu Tử đoán rằng anh đang lo lắng vì hội nghị Tứ Đại sắp sửa bắt đầu, liền khuyên:
- Anh đừng nghĩ ngợi nhiều quá, dù sao thì họ cũng đừng hòng mượn cơ hội này để hãm hại Lôi Dung.
- Cho tới hiện giờ, vẫn không có tin tức gì của Lôi Dung sao? - Hô Diên Vân hỏi.
Hầu Tử khẽ lắc đầu.
- Quái lạ thật... - Hô Diên Vân lẩm bẩm - Chị ấy đã mất mất tích gần mười tiếng đồng hồ rồi, lại không liên hệ với Khê Hương Xá, thế thì tại sao chị ấy lại muốn xuống miền nam?
- Hô Diên, đừng trách em lắm điều. - Hầu Tử nói - Em biết anh rất lo lắng cho chị ấy, nhưng lát nữa, trong hội nghị của Tứ Đại, anh nhất định phải nhớ kĩ qui tắc, bất kể là tranh luận về chủ đề gì, bất kể là xung đột đến mức độ nào, bất kể kết luận cuối cùng là gì, anh đều không được tùy tiện phát ngôn đâu đấy.
Đây có lẽ là một sự kiện cổ quái nhất trong giới suy lí, ai ai cũng biết Hô Diên Vân là cao thủ suy lý độc nhất vô nhị, nhưng lại chẳng ai muốn thừa nhận điều này. Khả năng suy luận siêu việt của anh, tính khí khó chịu của anh khi sẵn sàng phê phán mọi sai lầm không chút nể nang trong quá trình truy tìm chân tướng, tính cách coi thường tất thảy, ngạo mạn phóng khoáng của anh, khiến chó rất nhiều người chỉ âm thầm tôn trọng anh trong lòng, nhưng ngoài mặt lại dùng đủ mọi cách khó ngờ nhất để bài xích anh.
Sau khi các tổ chức trong Tứ Đại thành lập, hội nghị liên tịch đầu tiên đã đưa ra quyết định: không cho phép Hô Diên Vân tham gia bất cứ hội nghị hay cuộc thi nào của Tứ Đại, bởi vì anh thực sự là một quả cân nặng, bất kể anh đứng về phía nào, đều sẽ khiến cho sự cân bằng giữa Tứ Đại bị phá vỡ triệt để. Cho tới tận sau này, qui định này mới dần dần thay đổi, cho phép Hô Diên Vân tham dự, nhưng lại không cho phép anh phát ngôn, việc này giống như cho một người dự tiệc, nhưng lại chỉ cho anh ta nhìn mà không cho anh ta ăn, khiến Hô Diên Vân rất bực bội. Nếu là bình thường, thư mời của hội nghị vừa gửi tới, quá nửa sẽ bị anh xé làm đôi, nhưng hôm nay, liên quan tới sự an nguy của Lôi Dung, dù có bực bội đến đâu thì anh cũng phải tham dự. Có anh ngồi trấn ở đấy, anh tin chắc rằng một số người sẽ không dám hành động tùy tiện.
- Hô Diên, Hầu Tử, người của Danh Minh Quán đã tới. - Đầu cầu thanh ló ra khuôn mặt của Lưu Tân Vũ. Anh vốn là bạn học cấp ba với Hô Diên Vân, học rộng đa tài, nhưng cũng vì vậy mà buông thả lông bông, từ sau khi tốt nghiệp đại học tới giờ, chẳng có một công việc ổn định. Hồi trước có dạo Ngọc Phù Các thiếu người, Hô Diên Vân liền giới thiệu anh tới đây. Hầu Tử phát hiện ra, anh chàng này không những tinh thông trà đạo, mà còn tính toán sổ sách đâu ra đấy, đích xác là một nhân tài hiếm có, liền lừa anh ta rằng, tham gia Khê Hương Xá, nếu ra ngoài bị đánh, sẽ có người giúp anh ta báo thù. Lưu Tân Vũ vốn sẵn tính lơ ngơ, thế nào cũng được, bèn đồng ý luôn.
Hô Diên Vân và Hầu Tử cùng đi theo cầu thang gỗ xuống tới tầng hai, thấy trong gian phòng cổ kính đã bày sẵn bốn chiếc bàn bát tiên bằng gỗ lim tại bốn phương đông, tây, nam, bắc, bên cạnh mỗi chiếc bàn đặt tám chiếc ghế có tay vịn. Trong đó, quanh chiếc bàn ở hướng chính đông đã ngồi kín người của Danh Minh Quán, Ái Tân Giác La Ngưng ngồi ở vị trí chủ, đang nâng tách trà lên nhấm nháp, sắc mặt lộ rõ vẻ hưng phấn và đắc ý. Bên chiếc bàn ở hướng chính nam cũng tề tựu đông đủ đại diện của Khê Hương Xá, chốc chốc lại đứng lên đón khách hoặc pha trà, làm tròn bổn phận gia chủ. Bên chiếc bàn phía chính tây có sáu bảy người vừa ngồi xuống, ngồi trên ghế đầu là một nam thanh niên khôi ngô đĩnh đạc, mặc một chiếc áo sơ mi màu xám sẫm, trên ngón áp út của bàn tay phải lấp lánh một chiếc nhẫn bạc rất bắt mắt, xem ra anh ta chính là đại biểu tối cao do 99 phái tới.
Còn quanh chiếc bàn hướng bắc dành cho Tổ khóa 1, vẫn trống trơn không có một ai.
Hội nghị của Tứ Đại vốn định tổ chức ở tổng bộ của Danh Minh Quán, đến sáng nay mới đột xuất đổi địa điểm sang Ngọc Phù Các.
Chủ tịch Khê Hương Xá Dư Nhu, mới chỉ mười bảy tuổi, một thiếu nữ mà quản lí được cả một tổ chức suy lí hàng đầu Trung Quốc, tài năng của cô không cần nói cũng biết. Tổ chức hội nghị Tứ Đại, cô đồng y, nhưng vừa nghe nói hội nghị sẽ tổ chức ở Danh Minh Quán, liền dứt khoát từ chối, từ Vô Tích gọi điện thoại cho Hầu Tử nói:
- Muốn tổ chức, phải tổ chức ngay tại Ngọc Phù Các, nếu ở nơi khác, không đi.
Hầu Tử thông minh sáng dạ, vừa nghe đã lập tức hiểu được ý của cô. Một là, bàn bạc về chuyện của Lôi Dung, thái độ của ba phái kia vẫn chưa biết thế nào, chiếm cứ “sân nhà” sẽ có ưu thế về tâm lí. Quan trọng hơn là đêm qua, một đám người của Danh Minh Quán đã tùy tiện xông vào Ngọc Phù Các, hôm nay tổ chức hội nghị Tứ Đại ở đây, chính là để xác nhận lại rõ ràng với Danh Minh Quán: đây là địa bàn của Khê Hương Xá, nhất quyết không cho phép làm bừa. Ái Tân Giác La Ngưng sao lại không biết được dụng ý của Dư Nhu, nhưng trước mắt, tổ chức hội nghị vẫn là quan trọng nhất, không thể vì việc nhỏ mà làm hỏng việc lớn, nên đành phải đồng y.
Hầu Tử vừa mới đi xuống dưới cầu thang, đại diện của 99 liền đứng ngay dậy, đi tới trước mặt cô, mỉm cười nói:
- Tôi là Đuền Tiếu Cường, đại diện do cô Lộc Đình chưởng môn của 99 phái tới, cô Lộc Đình nhờ tôi thay mặt cô ấy gửi lời chào đến cô.
99 vốn nổi tiếng nhờ xử lí những “vụ án không thể” (1) , trong môn phái tập hợp một lượng lớn những nhà ảo thuật hàng đầu. Khi Hầu Tử bắt tay với Điền Tiếu Cường, cảm giác các ngón tay anh ta cứng cáp mạnh mẽ, đoán rằng anh ta chắc chắn cũng là một nhà ảo thuật xuất sắc.
(1) Tức Impossible crime, chỉ những hành vi tội phạm mà xét về hiện tượng bề ngoài và logic đều không có khả năng phát sinh.
Điền Tiếu Cường nói:
- Cô Lộc còn đặc biệt chuẩn bị một món quà, dặn tôi gửi tặng cho cô. - Nói rồi khẽ vung tay, một cô gái liền đi tới sau lưng anh ta, tay bưng một chiếc hộp gỗ trinh nam phủ tấm vải gấm thêu chỉ vàng, tất cả mọi người đều ngẩng lên nhìn, nghĩ rằng đó chắc chắn là một màn ảo thuật lạ lùng nào đó. Điền Tiếu Cường nhẹ nhàng đẩy nắp hộp mở ra, nhưng bên trong chỉ đựng đầy lá trà.
Lưu Tân Vũ vừa ngửi, bèn gật gù nói:
“Tuyết Nha gần ở Nga Mi, so trà Cố Chữ có gì kém đâu” (2) , đây là trà Nga Nhụy thượng hạng đây.
(2) Thơ Lục Du đời Tống, trà Cố Chử tức trà Cố Chử Xuân, một loại trà thượng hạng chuyên để tiến vua thời xưa.
- Là trà Nga Nhụy loại đặc biệt hái trên núi trà chùa Vạn Niên, sản lượng cực kì ít ỏi, quí như vàng. - Điền Tiếu Cường mỉm cười - Cô Lộc nói, Khê Hương Xá mở trà lầu ngau trong thành phố này mà 99 chưa bao giờ tới thăm, thật thất lễ, nhờ cô chuyển giúp lời xin lỗi tới cô Dư Nhu, chút trà này xin được dùng để tiếp đãi khách của quý phái, mong đừng chê cười.
Thái độ của mọi người có phần thất vọng, có lẽ là không ngờ 99 danh tiếng lẫy lừng lại chỉ tặng một món quà thế này, quý giá thì có quý giá đấy, nhưng hình như không được tương xứng với danh tiếng của 99 cho lắm, giả dụ như từ trong hộp đột nhiên nhảy vọt ra một con thỏ, có lẽ sẽ thích hợp hơn.
Đúng lúc này, một câu nói của Điền Tiếu Cường khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc:
- Trà này có một điểm rất kì diệu, không cần quá nhiều, chỉ một lá trà, pha vào trong ấm, đã thơm nức khắp nhà.
- Thần kì đến thế sao? - Hầu Tử không tin - Ấm trà to bằng đâu? Thơm nức khắp nhà là căn nhà bao nhiều mét vuông thế?
Điền Tiếu Cường liền cười, tiện tay nhấc cái ấm trà song long bằng đồng nguyên chất ở bàn bên cạnh lên, mở nắp ấm ra, nhón lấy một lá trà từ trong hộp gỗ trinh nam, bỏ vào trong ấm, chỉ trong chốc lát, một làn hương phảng phất đã lan tỏa khắp gian phòng rộng lớn, giống như tuyết đọng trên trái mơ đang tan ra, thấm vào ttjan gan ruột. Qua cửa sổ có thể nhìn thấy, đến cả khách bộ hành đi ngang qua cũng ngửi thấy hương thơm của trà, đều dừng chân lại, ngước nhìn lên mái hiên đấu củng của Ngọc Phù Các, sắc mặt ngây ngất như mê như say. Chỉ đáng tiếc hôm này là ngày Tứ Đại tổ chức hội nghị, Ngọc Phù Các nghỉ bán hàng nửa ngày, nếu không thì bây giờ, chỉ sợ khách trà đã giậm vỡ cả bậu cửa rồi.
Không biết ai dẫn đầu, trong phòng liền rộ lên một tràng pháo tay.
Điền Tiếu Cường nâng ấm trà song long rót ra một chén trà, hai tay đưa cho Hô Diên Vân, mỉm cười nói:
- Anh Hô Diên, từ lâu đã ngưỡng mộ đại danh, đây là tách trà đầu tiên, đương nhiên là phải kính anh.
Hô Diên Vân đón lấy, uống một hơi cạn chén, sau đó đưa tay quệt mép:
- Ngon.
Nhìn cái bộ dạng “ngưu ẩm” này, đúng là đã tận diệt hai chữ “tao nhã” , một vài người bật ra tiếng cười khe khẽ. Nhưng Hầu Tử thì biết rõ, Hô Diên Vân rất sành trà, có thể thốt lên lời khen “ngon” là cực kì hiếm có, chứng tỏ loại trà này đích xác là cực phẩm, nhưng càng khiến cô âm thầm kinh hãi hơn nữa, đó là trong Ngọc Phù Các này, có lẽ chỉ có cô biết rõ, trong ấm trà song long bằng đồng kia không hề có một giọt nước.
99 quả nhiên phi phàm.
Cũng chính sự phi phàm này đã khiến cho Hầu Tử lo lắng, 99 từ xưa tới nay luôn bất hòa với Khê Hương Xá, hôm nay thảo luận về chuyện của Lôi Dung, không biết họ sẽ tỏ thái độ như thế nào... Đang lúc sững sờ, Ái Tân Giác La Ngưng đã đi tới trước mặt cô, tươi cười nói:
- Hôm nay tôi đến vội vàng, không chuẩn bị được lễ vật như anh Điền, vậy thì, về chuyện tối hôm qua, xin được tạ lỗi với Khê Hương Xá. - Nói xong khẽ khom lưng xuống.
Đây là lời xin lỗi của đích thân quán chủ Danh Minh Quán, nhưng lại xuất hiện quá đột ngột, không những khiến cho tất cả mọi người đều ngạc nhiên và khen ngợi, lại càng khiến Hầu Tử vốn dĩ tính tình chất phác có phần lúng túng:
- Không dám, không dám, không có gì, đều là hiểu lầm...
- Hiểu lầm ư, chưa chắc đâu. - Ngưng cười rất tươi - Tôi xin lỗi, là bởi vì hội viên của Danh Minh Quán không nên tùy tiên xông vào lãnh địa của Khê Hương Xá, là bởi vì tình hữu nghị của Tứ Đại, nhưng nói tới cùng, nếu các người thực sự che giấu Lôi Dung, hoặc trợ giúp cô ta trốn tránh sự trừng phạt của pháp luật, thế thì Danh Minh Quán nhất định sẽ xông vào Ngọc Phù Các thêm một lần nữa. - Cô ta ngạo mạn ngẩng phắt đầu lên.
Hầu Tử nghe thấy vậy, suýt chút nữa thì tức chết, cô nàng Ái Tân Giác La Ngưng kia chỉ dùng một lời xin lỗi đã lấy lòng được tất cả mọi người, lại còn làm rối loạn thế trận của phía cô. Hầu Tử đang ngẫm nghĩ xem nên trả miếng thế nào, đột nhiên nghe thấy dưới tầng một có người xướng lên:
- Đại diện của Tổ khóa 1 đã tới.
Không khí trong gian phòng đột nhiên trở nên căng thẳng
Tổ khóa 1.
Tổ chức thần bí nhất trong Tứ Đại, trực thuộc Bộ Công an, tỉ lệ phá án cao nhất, đã sắp sửa xuất hiện trước mặt mọi người... Thời khắc này, trong số những người đang tụ tập ở đây, người từng gặp Tổ khóa 1 ngoài đời thực chỉ đếm trên đầu ngón tay, tới mức nhiều còn nín thở, chuẩn bị chứng kiến diện mạo thực sự của tổ chức suy lí hàng đầu Trung Quốc.
“Cộp, cộp, cộp!”
Chỉ nghe thấy tiếng bước chân đơn độc bước lên từng bậc.
Lẽ nào... lẽ nào Tổ khóa 1 ngạo mạn đến như vậy, chỉ phái một người đến tham dự hội nghị liên tịch của Tứ Đại?
Sau đó, tất thảy đều nhìn thấy Sở Thiên Anh xuất hiện ở đầu cầu thang.
Những người quen biết anh không hẹn mà cùng bật ra một tiếng “ô”. Ngược lại, Ái Tân Giác La Ngưng chỉ che miệng cười, dường như đã biết trước việc này.
Thái độ của Sở Thiên Anh có phần lúng túng, giống như một quán quân thể thao cấp tỉnh đột nhiên phải bước lên sàn đấu Olympic, trước ánh mắt chăm chú của tất cả mọi người, anh thấy mất tự nhiên chưa từng có. Đối diện với đông dảo cao thủ suy lí ngồi chật cả căn phòng, anh cảm thấy một thứ áp lực vô hình, cho dù anh từng chỉ huy vô số cảnh sát hình sự, đích thân điều tra hiện trường nhiều vụ án nghiêm trọng, nhưng cũng không thấy căng thẳng và thấp thỏm như giờ phút này. Dù sao thì, trong những trường hợp đó, anh là người chỉ huy tuyệt đối, còn ở đây, ở giữa đông đảo những cao thủ suy lí thông minh nhất Trung Quốc, anh có là gì? Chức vụ của anh, vị thế của anh, quyền lực của anh, chiến tích của anh, đều chẳng hề có ý nghĩa và giá trị gì hết, anh hoàn toàn không tìm được chỗ đứng cho bản thân... Trong tích tắc, anh bỗng cảm thấy giận dữ, hóa ra tất cả sự tôn vinh của thế tục cộng lại, cũng không bằng một sự suy lí tỏa sáng từ trí tuệ.
Mặt anh đỏ rần lên, đứng đực ra vài giây mới khe khẽ tằng hắng một tiếng, rồi lấy phong thư bằng giấy bìa có đóng dấu xi “Tổ khóa 1” ra, giống như xuất trình chứng minh nhân dân cho cảnh sát kiểm tra, rồi ấp úng nói:
- Tôi là đại diện của Tổ khóa 1 Sở Thiên Anh, tới... tới tham dự hội nghị hôm nay.
Có người len lén cười.
Một giọt mồ hôi to tướng rớt xuống từ bên tóc mai của anh.
Lúc này, lại là Hô Diên Vân không đành lòng, bèn tiến ngay lại nắm lấy tay Sở Thiên Anh, kéo anh tới bên chiếc bàn bát tiên ở phía chính bắc, cười nói:
- Anh Sở, đây là vị trí dành sẵn cho Tổ khóa 1, mời anh ngồi đây.
Giống như trên người mặc độc một tấm áo mỏng manh đứng trong băng tuyết mù trời, đúng lúc đang rét run cầm cập, bỗng nhiên có người khoác lên cho mình tấm áo da, một niềm ấm áp lập tức dâng trào trong lòng Sở Thiên Anh.
Anh đưa ánh mắt vô cùng cảm kích nhìn Hô Diên Vân một cái, rồi ngồi xuống bên chiếc bàn bát tiên ở hướng chính bắc, còn Hô Diên Vân cũng rất tự nhiên và tùy nghi ngồi luôn xuống bên cạnh anh, bắt đầu hỏi han anh giống như bạn bè lâu ngày không gặp.
Lúc này, tất cả mọi người trong phòng đều tỏ ra nghi hoặc, len lén thì thầm với nhau, họ không ngờ Hô Diên Vân trước nay luôn ngạo mạn là thế, mà giờ lại lịch sự với Sở Thiên Anh đến vậy, thái độ khinh thường đối với Sở Thiên Anh đột nhiên giảm đi mấy phần. Còn có vài người biết rõ mối quan hệ giữa Hô Diên Vân và Khê Hương Xá, âm thầm suy đoán rằng Tổ khóa 1 chắc chắn đã ngấm ngầm kết giao mối quan hệ đồng minh nào đó với Khê Hương Xá rồi, một vài người đang lưỡng lự phân vân trong chuyện của Lôi Dung bắt đầu cảm thấy bản thân tốt hơn hết không nên đối địch với Khê Hương Xá.
Đại diện của Tứ Đại đã đến đông đủ, hội nghị bắt đầu.
Ái Tân Giác La Ngưng đứng lên, nói:
- Cảm ơn các bạn bè trong giới suy lí trong lúc bận rộn trăm bề vẫn bớt chút thời gian tới tham dự hội nghị hôm nay. Hội nghị là do tôi triệu tập đột xuất vào tối hôm qua, nên chắc hẳn mọi người vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ nguyên do. Bây giờ, tôi xin được giải thích, trong quá trình đó nếu có vấn đề gì, xin mọi người cứ nêu ý kiến bất cứ lúc nào...
Cô đang chuẩn bị vào đề, thì Hầu Tử đột nhiên giơ tay lên nói:
- Xin đợi một lát, chủ tịch của chúng tôi muốn theo dõi hiện trường cuộc họp qua webcam. - Nói rồi xoay màn hình laptop qua, chĩa thẳng webcam vào chisnhd giữa gian phòng.
Mọi người cùng đổ dồn ánh mắt vào màn hình máy tính, muốn tận mắt nhìn thấy diện mạo thực sự của chủ tịch Dư Nhu, nhưng webcam chỉ là một chiều, máy tính của Dư Nhu không có webcam, cho nên bên dưới màn hình chỉ có một cửa sổ chat qq đã được thu nhỏ.
Ái Tân Giác La Ngưng đương nhiên có sự điềm tĩnh và khoáng đạt của một vị chưởng môn, liền mỉm cười khẽ cúi đầu về phía webcam, rồi bắt đầu kể lại tường tận một lượt sự việc Trung tâm nghiên cứu pháp y Lôi Dung mấy ngày gần đây liên tiếp nhận được bưu kiện đựng thi thể, và sau đó là việc mình dùng Adhara để xác định Lôi Dung chính là nghi phạm, rồi mời Vương Văn Dũng ra, trình bày về các chứng cứ pháp y sau khi giám định tử thi, sau đó lại đọc một lượt các báo cáo giám định của Phòng kĩ thuật hình sự Sở Công an thành phố về bao bì đóng gói của bưu kiện chuyển phát nhanh, sau cùng kết luận:
- Tổng hợp những điều vừa nói ở trên, tôi cho rằng, Lôi Dung là nghi phạm quan trọng trong vụ việc gửi bưu kiện chưa xác người, để có thể thuận lợi thoát tội sau khi sát hại Tiền Thừa, trong lúc báo chí truyền thông đang dồn dập lên án chỉ trích cô ta, cô cta đã gửi đi những bưu kiện khủng khiếp đó, khiến cho cảnh sát lầm tưởng rằng có một vụ án giết người hàng loạt đang xảy ra, từ đó giữ vững được chức vụ của mình, tiện bề chen chân vào quá trình giám định tử thi của Tiền Thừa, tiêu hủy chứng cứ giết người ngay từ đầu. Nhưng do cô ta đã sợ tội bỏ trốn, cho nên phương pháp cụ thể cũng như động cơ sát hại Tiền Thừa vẫn phải chờ tới khi cô ta bị bắt về quy án mới có thể tìm hiểu rõ ràng.
Hầu Tử lập tức đập bàn đứng dậy:
- Quán chủ Ngưng, xin cô ăn nói cho đàng hoàng một chút. Cô nói Lôi Dung sát hại Tiền Thừa, nhưng lại không tìm ra được động cơ giết người của cô ấy, như thế gọi là gì? Như thế là vụ khống trắng trợn.
- Hội nghị hôm nay, chính là để tôi tìm ra cái động cơ này đấy. - Ngưng cười duyên dáng - Nhưng trước đó, tôi lại phải truy ngược lại một vụ án cũ... đúng mười bốn năm về trước, vụ án Ngô Hư Tử gây chấn động Nam Kinh.
Hô Diên Vân thoáng chau mày.
- Chắc chắn những người ngồi đây, mười bốn năm về trước phần lớn vẫn là một đám trẻ nít, còn tôi, khi đó chỉ mới vào lớp hai, cho nên sự việc này chỉ là nghe một vài tiền bối kể lại, chi tiết không được rõ ràng lắm, tôi chỉ có thể phác họa lại như sau. - Giọng điệu của Ngưng bỗng trở nên nghiêm nghị - Khởi đầu của toàn bộ sự việc, là phát hiện ra một thi thể tại miếu Khổng Tử ở Nam Kinh, người chết là tổng giám đốc công ty xây dựng Thần Luyện, sau khi giám định pháp y, nguyên nhân tử vong không rõ. Mấy ngày sau, tại khu vực cầu Mại Cao xuất hiện nạn nhân thứ hai, là giám đốc nhà máy thực phẩm quốc doanh Số 1, kết quả giám định tử thi vẫn không phát hiện ra nguyên nhân tử vong, nhân chứng chứng kiến chỉ nói, người chết giống như bị trúng đạn, đột nhiên ngã lăn ra chết. Đương nhiên, trên thân thể của hai nạn nhân này, đừng nói tới vết đạn, tới cả một vết rạch nông nhất cũng không phát hiện ra. Đúng vào lúc cảnh sát đau đầu không biết xử lí thế nào, gần công viên Tập Khánh Môn lại xuất hiện nạn nhân thứ ba, là một giám đốc ngân hàng, tương tự, cũng là đột tử, cũng là không rõ nguyên nhân tử vong.
- Tôi có một câu hỏi. - Sở Thiên Anh đột nhiên ngắt lời cô, có một nghi vấn nung nấu trong lòng, khiến anh, theo phản xạ, đã biến nơi này thành cuộc họp phân tích tình tiết vụ án của cảnh sát.
- Xin mời. - Ngưng nói.
Sở Thiên Anh cảm thấy mình có phần đường đột, nhưng lúc này không thể thoái lui giữa chừng được nữa:
- Ba địa điểm, ba cái chết.... cảnh sát dựa vào cái gì để cho rằng chúng là một chuỗi vụ án có liên quan với nhau?
Ngưng khẽ gật đầu:
- Về điều này, nói ra thì nực cười, nhưng các vị nghe xong, chưa chắc đã cười nổi. Bởi vì hiện trường của ba vụ tử vong đều ở những nơi náo nhiệt, lượng người qua lại khá đông, cho nên đều có người tận mắt chứng kiến, hơn nữa, nhân chứng khi kể lại tình hình vụ án, đều nói rằng trước đó nghe thấy có người niệm khẽ một bài vè dự đoán về cái chết, sau đó nạn nhân liền chết ngay lập tức, hơn nữa theo trí nhớ của họ, câu chữ trong bài vè đã nói ra chuẩn xác thời gian và phương thức tử vong.
- Hả?
Toàn bộ gian phòng rộ lên một tràng những tiếng kêu kinh ngạc, đây chẳng phải là giống y hệt như sự việc đã xảy ra tại hiện trường nơi Tiền Thừa đột tử hay sao?
- Đương nhiên, trước những lời này, cảnh sát chỉ xì mũi giễu cợt, đến cuối thế kỉ 20 rồi, ai còn tin vào những thuật phù thủy kiểu đấy nữa? Nhưng sau đó không lâu, chuyên gia khoa Lịch sử Đại học Nam Kinh tìm đến cảnh sát, cung cấp một manh mối quan trọng, đó chính là ở Trung Quốc thời cổ, đích xác là có một loại “thuật đoán tử” thần kì, thông qua phương thức quan sát chẩn bệnh của Đông y, có thể phán đoán ra thời gian, địa điểm và phương thức tử vong của con người, cực kì chuẩn xác. Đương nhiên, trong đó cũng có một vài điểm lạ kì không thể nào giải thích được, ví dụ như một vài nạn nhân khi còn sống tướng mặt khỏe mạnh, không hề có triệu chứng bệnh tật, lại bị khẩu quyết đoán tử “nguyền rủa chết” luôn... Nhìn từ góc độ của khoa học hiện đại, đây có thể là đã lợi dụng tác dụng tâm lí, tức là dùng một kiểu dự báo đáng sợ nào đó khiến cho người bệnh vốn dĩ đã mắc bệnh tim mạch máu não đột tử. Nhưng từ sau khi nước Trung Hoa mới được thành lập, cái “thuật đoán tử” này đã hoàn toàn thất truyền, không biết tại sao lại xuất hiện trở lại ở cố đô Kim Lăng...
Ngừng một lát, Ngưng nói tiếp:
- Tin tức nhanh chóng lan truyền, một vài kẻ lòng dạ hiểm ác đã sáng tác ra các loại “mật quyết đoán tử” , truyền tai truyền miệng, có một số người gửi thư nặc danh theo đường bưu điện hoặc dán “truyền đơn đoán tử” cho những đồng nghiệp, người thân, bạn bè hoặc cấp trên có xách mích với mình, có một số người nhận được truyền đơn, đã sợ hãi tới mức bệnh tim phát tác, tắt thở ngay lập tức. Lúc này, cảnh sát Nam Kinh mới bắt đầu chú trọng đến vụ việc này, nhưng lại không biết nên bắt đầu điều tra từ đâu, cuối cùng còn mời cả Khê Hương Xá tới hỗ trợ phá án. Chủ tịch của Khê Hương Xá khi ấy là ông Trần Thái Lai đã dẫn theo một số đệ tử trẻ tuổi từ Vô Tích tới Nam Kinh, vừa xem qua tư liệu một lượt đã nắm bắt được điểm nghi vấn: Tại sao tất cả nhân chứng đều nghe thấy có người đọc khẩu quyết đoán tử, nhưng lại không ai nhìn thấy người đọc khẩu quyết?
Tất cả mọi người trong phòng đều như bừng tỉnh.
- Trần Thái Lai tiếp tục điều tra và chỉ rõ: địa điểm tử vong của ba nạn nhân đều là những nơi họ hằng ngày đều tới tập thể dục buổi sáng hoặc tản bộ, cũng có nghĩa là, nếu như hung thủ lợi dụng một thủ đoạn giết người cố định nào đó, thế thì từ thời gian, địa điểm, phương thức tử vong của người chết, đều có thể sáng tác thành khẩu quyết, dùng máy ghi âm lại từ trước, đến khi đó sẽ mang ra phát ra hiện trường. - Ngưng dang rộng hai tay nói tiếp - Nhưng Trần Thái Lai vẫn nghi hoặc, cho dù hung thủ mang máy ghi âm theo người, thì những người xung quanh cũng sẽ dễ dàng phát hiện được nơi phát ra âm thanh mới phải? Tại sao tại hiện trường lại không có ai phát hiện ra nguồn gốc âm thanh?
Đây giống như một câu hỏi đưa ra cho tất cả những nhân tài suy lí có mặt tại hiện trường, ai nấy đều trầm ngâm suy nghĩ.
Nhưng Điền Tiếu Cường lại tỏ ra rất bình thản:
- Điều này rất đơn giản, tạo ra sự tương phản lớn một chút là được thôi.
Rất nhiều ánh mắt bỗng chốc đổ dồn cả vào Điền Tiếu Cường. Nhận ra đại đa số mọi người vẫn không hiểu ý của mình, anh ta vừa cười vừa nói:
- Ví dụ, giọng nói trong mát ghi âm là giọng nam, thế thì để cho một cô gái bỏ nó vào trong túi áo, giọng nói trong máy ghi âm là giọng của người trưởng thành, thì để cho một đứa bé cầm máy ghi âm, chỉ cần hình thức và nội dung hình thành sự tương phản tương đối lớn, thì chẳng ai xác định được sự thật, giả của hình thức.
Ngưng liền cười vang:
- Anh Điền nói không sai, Trần Thái Lai cũng nghĩ như vậy. Ông kiến nghị cảnh sát tới khu vực miếu Khổng Tử tìm kiếm manh mối, đó là nơi tụ tập của dân lang thang vô gia cư ở Nam Kinh, kết quả, rất nhanh đã tìm ra đứa bé giúp hung thủ phát đoạn băng ghi âm ở hiện trường phạm tội, qua đó phát hiện được tung tích của nghi phạm. Điều khiến cảnh sát kinh ngạc là người này tên gọi Ngô Hư Tử, người Nam Kinh gốc, độc thân, có một đồ đệ hơn hai mươi tuổi, hai người vốn kiếm sống bằng nghề xem bói ở miếu Khổng Tử, không ai ngờ được ông ta lại là thủ phạm gây ra cơn sóng gió khủng khiếp này. Cảnh sát lập tức triển khai truy nã, nhưng thật đáng tiếc, Ngô Hư Tử đột nhiên lăn ra chết một cách bất thường, đồ đệ của ông ta cũng bỏ trốn, từ đó không biết hành tung, còn một cuốn sách cổ có tựa đề “Đoán tử quyết” mà Ngô Hư Tử vẫn nâng niu cất giữ cũng biến mất, và thế là đã lưu lại một câu đố: những người bị “nguyền rủa chết” kia, nguyên nhân tử vong thật sự là gì, không ai biết được.
- Tại hiện trường Tiền Thừa đột tử cũng có người nghe thấy bài khẩu quyết dự đoán tử vong, có nghĩa là, tội ác mới này, rất có khả năng là do đệ tử của Ngô Hư Tử gây ra... Điền Tiếu Cường trầm ngâm chốc lát, rồi ngẩng phắt đầu lên - Lẽ nào Lôi Dung chính là tên đồ đệ bỏ trốn năm xưa?
- Anh nói năng bậy bạ gì đấy? Mười bốn năm về trước, Lôi Dung mới học cấp hai, vừa mới gia nhập Khê Hương Xá - Hầu Tử không nhịn được, giận dữ quát lên - Hơn nữa, vụ án Ngô Hư Tử năm xưa, đừng nói là Nam Kinh, toàn bộ tỉnh Giang Tô đều biết, ai mà chẳng bắt chước được? Dựa vào đâu mà nói việc này có liên quan tới Lôi Dung?
- Đúng thế. - Ngưng cười hết sức bí hiểm - Nói ra, việc này năm xưa đích xác là đã từng lưu truyền khắp Giang Nam, nếu hiện trường Tiền Thừa tử vong không có Lôi Dung xuất hiện, bất cứ ai cũng không thể nghĩ rằng chuyện này có liên quan tới cô ta, nhưng cô ta đã có mặt, thế thì cô ta tuyệt đối không thể không liên can - Giọng điệu và thái độ của Ngưng, trong tích tắc đã trở nên hung dữ khác thường, cô ta sải dài bước chân tới trước mặt Hầu Tử, chìa tay phải ra nói - Giám đốc Hầu xin hãy giao ra hồ sơ mật mà Khê Hương Xá năm xưa đã lập cho vụ án này.
Cơ thể Hầu Tử hơi ngả ra phía sau theo phản xạ, sau đó cô đứng bật dậy, mặt đỏ rần:
- Khê Hương Xá làm gì có hồ sơ mật nào? Lôi Dung có liên quan gì với việc này?
Cả căn phòng lập tức ồn ào như ong vỡ tổ, người của Danh Minh Quán và Khê Hương Xá bắt đầu tranh cãi:
- Đúng thế, việc này có liên quan gì tới Lôi Dung?
- Tới mức này rồi, Khê Hương Xá các người đừng có giấu giấu giếm giếm nữa.
- Dẹp sang một bên đi, tôi là người của Khê Hương Xá, tôi còn chẳng biết đến hồ sơ mật nào sất.
- Lôi Dung giờ không còn là chủ tịch nữa, các người còn che giấu cho cô ta để làm gì?
Ái Tân Giác La Ngưng lạnh lùng đứng nhìn cảnh tượng này, xem chừng đã tạm đủ rồi, mới cười nhạt một tiếng, nói:
- Giám đốc Hầu, tôi tin chắc trong lòng cô biết rõ, năm xưa Lôi Dung cũng tham dự vào vụ án này, hơn nữa còn đóng một vai trò không hề vẻ vang gì... Sau đó, để giúp cho cô ta thuận lợi lên làm chủ tịch, Trần Thái Lai đã phong tỏa một phần nội dung trong vụ án Ngô Hư Tử và hồ sơ mật của Khê Hương Xá. Bây giờ, đã đến lúc phải công khai hồ sơ mật này rồi, tôi nghĩ, chắc cô sẽ không từ chối chứ.
Hầu Tử nghiến răng nghiến lợi:
- Thứ nhất, Khê Hương Xá căn bản không có hồ sơ mật gì hết. Thứ hai, Khê Hương Xá hoàn toàn không có gì để công bố.
- Chuyện này ấy mà, e rằng giám đốc Hầu nói sai rồi. - Điền Tiếu Cường đột ngột lên tiếng - Theo tôi biết, Khê Hương Xá đích xác là có một hồ sơ mật, trong đó ghi chép lại những thiếu sót khi phá án hoặc những tin tức quái lạ trong quá trình hỗ trợ cảnh sát phá án mà quý xá không muốn để lộ cho người ngoài biết. Tứ Đại không can dự vào sự vụ nội bộ của nhau, tôn trọng quyền riêng tư của nhau, nhưng quá chủ Ngưng đã khẳng định như đinh đóng cột là Lôi Dung có một bí mật không thể nói cho người khác biết trong vụ án Ngô Hư Tử, giờ lại liên quan tới vụ án Tiền Thừa hiện tại, nếu muốn trả lại sự trong sạch cho Lôi Dung, thì quý xá ngại ngần gì mà không công bố hồ sơ mật đó?
- Mời Khê Hương Xá công bố hồ sơ mật.
- Có điều gì khuất tất, không thể công khai được à?
- Mười bốn năm đã trôi qua rồi, các người còn muốn che giấu bao nhiêu lâu nữa?
- Nếu muốn người không biết, trừ phi mình đừng làm.
Căn phòng ầm ầm hỗn loạn, lần này không chỉ một mình Danh Minh Quán “bức cung” , mà tới cả 99 cũng đồng thanh hưởng ứng.
Không khí nặng nề, giống như vô số lưỡi dao sắc kề sát trên cổ Hầu Tử, ép cô khuất phục. Mặt cô đã xanh tái, không nói nổi một câu.
- Được thôi, nếu giám đốc Hầu đã có thái độ thế này, thế thì cứ làm theo quy định của Tứ Đại vậy. - Ngưng mỉm cười, dẫn dắt kết cục đi theo đường mà cô ta đã định sẵn - Tứ Đại mỗi bên cử ra một người đại diện bỏ phiếu để biểu quyết, chỉ cần ba phiếu thông qua, Khê Hương Xá buộc phải công bố hồ sơ mật. Giám đốc Hầu, Khê Hương Xá có tán đồng việc công bố hồ sơ hay không?
- Tất nhiên là không – Hầu Tử hạ giọng nói.
Việc này đương nhiên nằm trong dự liệu, nhưng Ngưng hôm nay đã quyết tâm phải làm cho tới cùng, cô ghé sát khuôn mặt lại gần Hầu Tử hơn chút nữa, từ trong đôi mắt xinh đẹp chiếu ra một ánh nhìn uy hiếp dịu dàng:
- Thế thì... e rằng không hay đâu, Khê Hương Xá không đồng ý, dễ bị người ta nói là bao che cho Lôi Dung, bao che cho nghi phạm đấy, giám đốc Hầu tót nhất nên sửa lại đi.
- Cô... - Hầu Tử ngẩng đầu lên, giận dữ không để đâu cho hết.
Thế là trong gian phòng lại rộ lên hàng trăm tràng những tiếng tán đồng giống như sập nhà:
- Không được bao che.
- Khê Hương Xá muốn thiên vị tình riêng coi thường pháp luật sáo?
- Mau công bố chân tướng.
- Này! - Một giọng nói đột ngột vang lên - Các người là khách mà lại gây khó dễ cho người ta, khác bắt nạt chủ, thật là quá đáng lắm.
Bỗng chốc, căn phòng yên ắng trở lại.
- Anh là ai? - Ngưng nhìn về phía người vừa lên tiếng, khinh khỉnh hỏi.
- Cô không cần quan tâm tôi là ai, kiểu gì thì tôi cũng chính là người của Khê Hương Xá. - Lưu Tần Vũ hết sức bất bình - Ban đầu khi tôi mới gia nhập, nghe nói Tứ Đại đều là những tổ chức suy lí hàng đầu trong nước, đã là như vậy, nếu như có chuyện gì, cũng phải dựa vào suy lí để so sánh cao thấp, quyết định thắng thua mới đúng. Thế mà các người lại lăm lăm súng đạn đến bức ép người ta phục tùng, có hợp lí không?
Câu nói này lại giành được sự tán đồng của rất nhiều người có mặt, dù sao thì hôm nay là hội nghị của Tứ Đại, chứ không phải là các băng nhóm xã hội đen họp mặt bàn luận xem địa bàn Tsim Sha Tsui thuộc về ai, cũng chẳng phải là các môn phái võ lâm thương lượng xem ai làm minh chủ, một mực bức ép Khê Hương Xá thế này rất không hợp lí. Huống hồ Tứ Đại trước kia đồng tâm hiệp lực, đã phá được không ít vụ án lớn, tuy cũng có mâu thuẫn này khác, nhưng sự quý mến và trân trọng dựa trên trí tuệ và lí tính giữa những người suy lí với nhau, dù thế nào cũng không thể xóa bỏ được.
Không biết là ai, từ phía cuối cùng hét lên một câu:
- Rốt cuộc thì hồ sơ mật đó chứa đựng nội dung gì, quán chủ Ngưng cứ nói luôn với mọi người chẳng phải là xong chuyện hay sao.
- Không được. - Ngưng lắc đầu - Sự việc có liên quan tới sự trong sạch của Lôi Dung và Khê Hương Xá, sao tôi có thể dùng một vài tin đồn để công khai với mọi người được? Cho dù nguồn gốc của những tin đồn này tuyệt đối đáng tin cậy. Thế nhưng, vừa rồi thành viên của Khê Hương Xá đã đề xuất phải dùng suy lí để so sánh cao thấp, Danh Minh Quán đâu có chuyện sợ các người? Thế này đi, nếu Khê Hương Xá có thể trong vòng ba phút, thông qua các chứng cứ được liệt kê vừa rồi, chỉ ra suy luận “kẻ gửi bưu kiện chứa thi thể là Lôi Dung” tồn tại lỗ hổng về logic, vậy thì về ý kiến trong việc bỏ phiếu, Khê Hương Xá sẽ tự đưa ra quyết định... Một việc dễ dàng thế này, giám đốc Hầu chắc sẽ không từ chối chứ?
Ba phút?
Giữa những người suy lí đích xác là thường xuyên thi đấu, xem ai có thể phá giải câu đố trong thời gian ngắn nhất, nhưng đó đều là những cuộc thi được thiết lập sẵn từ trước, người tham gia có thể tập trung tinh thần tìm hiểu câu đố... Còn tình huống hiện tại, không có bất cứ sự chuẩn bị nào, đột nhiên nói muốn dùng suy lí quyết định thắng thua, hơn nữa chẳng phải là câu đố bình thường, mà là vụ án thực sự, đối mặt với cả một đống manh mối và chứng cứ lộn xộn rối bời, chỉ cho thời gian suy luận ba phút, đây nào đâu phải “việc dễ dàng” gì, mà rõ ràng là ép người ta vào chân tường.
Hầu Tử bất giác trợn mắt kinh hãi.
Ngưng nhìn bộ dạng cứng họng của Hầu Tử, liền mỉm cười, liếc nhìn đồng hồ Patek Philippe trên tay, tỏ ý “tôi đã bắt đầu tính giờ rồi đấy”.
Trong nụ cười của cô ta tràn đầy khiêu khích.
Hầu Tử đã bị chọc giận triệt để, nhưng cô lại không biết phải làm thế nào. Trong Khê Hương Xá, cô không hề sở trường về khả năng suy luận, còn mấy nhà suy lí nức tiếng của Khê Hương Xá, lúc này lại chẳng ai có mặt trong thành phố, hơn nữa, cho dù họ có mặt, trong vòng ba phút, sao có thể suy luận ra được điều gì?
Toàn bộ Ngọc Phù Các lặng phắc như tờ, tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Hầu Tử, dường như đang xem một con cua trong nồi nước luộc từ từ chuyển sang màu đỏ.
Một sự tra tấn khủng khiếp.
- Vẫn còn hai phút. - Ngưng thông báo thời gian.
Lòng bàn tay Hầu Tử giống như vừa xối nước, ướt đẫm mồ hôi.
Để mình nghĩ thử xem, để mình suy nghĩ cho kĩ càng xem nào... Suy lí, chính là dùng một vài phán đoán đã biết để suy luận ra một kết luận chưa biết tới, mình đã biết được những gì? Chiếc hộp bằng bìa carton năm lớp, không có dấu vân tay nào khác, gã râu rậm, đeo găng tay, chiếc xương sọ được xử lí sạch sẽ, bốt điện thoại công cộng đường Bình Thực... Trời ơi, nếu ngày thường mình bớt bận rộn mấy việc linh tinh, chịu khó đọc thêm mấy cuốn tiểu thuyết trinh thám, nghiên cứu vài cuống sách về logic học, thì bây giờ đã chẳng tới mức bị bức tới cùng đường thế này.
Một cánh tay giơ lên, ngón tay chỉ vào thứ gì đó.
Hầu Tử định thần nhìn sang, hóa ra là Hô Diên Vân.
Ánh mắt của anh vô cùng trầm tĩnh.
Thế nhưng, anh lại không thể lên tiếng, cũng không thể gợi ý bất cứ điều gì cho mình, nếu không, sẽ vi phạm nội quy tham dự hội nghị, vậy thì, rốt cuộc anh đang chỉ cái gì.
Nhìn theo hướng tay anh chỉ, Hầu Tử mới thấy, phía dưới cùng màn hình laptop của Khê Hương Xá dùng để theo dõi hội trường cuộc họp, cửa sổ chat đang nhấp nháy.
Là Dư Nhu đang lên tiếng.
Trong tích tắc, một cảm giác bất an bỗng dâng lên trong lòng Ngưng.
Dường như là trên chạc cây bị gió lạnh vò xé tơi bời, lại nhô lên một vầng trang vành vạnh.
Hầu Tử lao ngay tới, di chuột click vào cửa sổ chat, bên trên chỉ có một dòng chữ: “Nếu là Lôi Dung gửi đi, không cần đeo găng tay”.
Có nghĩa là gì? Hầu Tử nín thở, tập trung tối đa ngẫm nghĩ trong chốc lát, sau đó, lập tức “linh quang bừng hiện” , cảm giác tựa như điện giật.
Cô xoay người lại, đối diện với toàn hội nghị, khóe miệng đã hiện lên một nụ cười.
Trước vô số ánh mắt chờ mong đáp án, cô tập hợp luồng ngôn từ đang dào dạt tuôn trào trong lòng một hồi lâu, cuối cùng cảm thấy, vẫn là câu nói nguyên gốc của Dư Nhu đơn giản nhất, chuẩn xác nhất, thế là, cô đọc lại nguyên văn câu nói đó một lượt, không sai một chữ:
- Nếu là Lôi Dung gửi đi, không cần đeo găng tay.
- Ồ! - Toàn hội trường rộ lên những tiếng kêu như bừng tỉnh. Đúng vậy, bắt đầu từ lần gửi bưu kiện thứ nhất, kẻ gửi hàng đã đeo găng tay, không để lại bất cứ dấu vân tay nào trên hộp bưu kiện. Giả dụ thực sự là do Lôi Dung gửi đi, hành động này hoàn toàn là thừa thãi, bởi vì đã biết rõ là gửi cho mình, thế thì người nhận nhất định là cô, hai tay cô tất yếu sẽ chạm vào bưu kiện, cho dù cảnh sát trong quá trình giám định có phát hiện ra dấu vân tay của Lôi Dung, cũng sẽ không có bất cứ nghi ngờ gì đối với cô.
Hơn nữa, cho dù là đề phòng sau lần gửi bưu kiện thứ nhất, cảnh sát bắt đầu giám sát tất cả những bưu kiện gửi cho Lôi Dung, khiến cho cô không thể là người đầu tiên chạm vào nó, vì vậy, từ lần gửi thứ hai, cô sẽ bắt đầu đeo găng tay, thế thì chí ít, lúc gửi bưu kiện thứ nhất đã đeo găng tay sẽ khiến cho nhân viên chuyển phát nhanh chú ý và hoài nghi, nên đó là một động tác không hề cần thiết.
Đây chính là “lỗ hổng về logic”.
Chỉ dùng một phút 15 giây.
Ngưng nhìn trân trân vào webcam trên laptop.
Dư Nhu, lúc này, cô đang ngồi trước máy tính ở Vô Tích, chắc chắn dương dương tự đắc lắm đây.
Ngưng phì cười một tiếng, dẫn đầu vỗ tay, tích tắc, trong toàn Ngọc Phù Các, tiếng vỗ tay như sấm dậy. Đặc biệt là thành viên của Khê Hương Xá, người nào người nấy phấn khởi khôn xiết, vỗ tay rầm rầm giống như đón Tết.
Nhân lúc không ai chú ý, Hầu Tử thở hắt ra một hơi.
Cửa sổ chat trên máy tính im lìm, không còn xuất hiện chữ nào khác nữa.
- Nếu đã như vậy, thì đối với việc công bố hồ sơ mật về vụ án Ngô Hư Tử, Khê Hương Xá đã bỏ phiếu phản đối. - Ái Tân Giác La Ngưng thái độ rất bình thản cứ như vừa nãy chưa hề xảy ra bất cứ chuyện gì - Cho dù tồn tại một sơ hở nho nhỏ về logic, nhưng Danh Minh Quán vẫn nhận định rằng, Lôi Dung là nghi phạm quan trọng trong vụ việc gửi chuyển phát nhanh gói hàng chứa thi hài và sát hại Tiền Thừa.
Đây là việc nằm trong dự liệu, mọi người lập tức đồng loạt chuyển ánh nhìn về đại diện Điền Tiếu Cường của 99.
Điền Tiếu Cường nhấp một ngụm trà, nhẹ nhàng đặt nắp tách trà xuống mặt bàn bát tiên, cầm chiếc khăn tay màu xanh lên chấm bên khóe miệng, rồi đứng dậy, nhã nhặn mỉm cười với Hầu Tử:
- Khê Hương Xá quả nhiên danh bất hư truyền, chỉ hơn một phút đã có thể phát hiện ra điểm chưa hoàn mỹ trong suy luận, tại hạ vô cùng khâm phục. Tuy nhiên, chân tướng nhất định sẽ có tì vết, phát hiện ra tì vết, không có nghĩa là đã có thể phủ định chân tướng, cho nên, 99 ủng hộ yêu cầu của Danh Minh Quán, mong muốn Khê Hương Xá công bố hồ sơ mật.
Lúc này, trong số những nhà suy lí đang tập trung trong Ngọc Phù Các, có người vui mừng, có người phẫn nộ, có người cảm khái, có người buồn bực... nhưng chắc chắn không một ai có cảm nhận giống như Sở Thiên Anh, một thứ áp lực to lớn khủng khiếp thình lình đè nặng trên vai, giống hệt như trong trận chung kết tranh giải đồng đội, anh là người cuối cùng trong đội tuyển quốc gia bước lên thi đấu. Trước vô số ánh mắt đang đổ dồn vào, anh sẽ phải tuyên bố bức thư quyết định vận mệnh của Lôi Dung. Nếu Tổ khóa 1 ủng hộ Khê Hương Xá, thế thì hồ sơ sẽ không bị công bố; nếu Tổ khóa 1 ủng hộ công bố hồ sơ mật, thế thì Lôi Dung có thể sẽ bị đẩy xuống địa ngục không thể quay đầu.
Còn anh, chỉ là một diễn viên đóng thế, chưa hiểu đầu cua tai nheo ra sao đã bị đẩy lên sân khấu.
Anh than thầm một tiếng rồi đứng dậy, xé mép phong thư, rút ra bức thư được gấp rất ngay ngắn và cũng rất chặt chẽ, từ từ mở ra, liếc mắt nhìn qua một lượt...
Tất cả mọi người đều muốn từ trong ánh mắt của anh bắt thóp được đáp án trước một bước, nhưng họ đã phải thất vọng, cặp lông mày của Sở Thiên Anh giống như thép lá tôi kỹ, hoàn toàn bất động.
Hồi lâu, anh mới thở ra một hơi giống như trút được gánh nặng, dõng dạc đọc lớn.
- Tổ khóa 1 phản đối yêu cầu bất hợp lí mà Danh Minh Quán đưa ra.
- Hay quá. - Bên bàn của Khê Hương Xá, tất cả mọi người đều vui mừng tới mức nhảy cẫng lên reo hò, ngay cả một vài thanh viên của Danh Minh Quán và 99 cũng vui lây với tâm trạng của họ, kín đáo mỉm cười.
Ái Tân Giác La Ngưng đờ đẫn đứng nguyên tại chỗ, như thể bị sét đánh thình lình, Điền Tiếu Cường cũng không còn dám tin vào tai mình, trợn tròn hai mắt.
Đúng vào lúc này, Sở Thiên Anh hết sức điềm tĩnh cầm một bao diêm trên bàn lên, rút ra một que, quẹt lửa, để cho ngọn lửa liếm lên bức thư.
- Điều này là không thể, đợi đã, đợi đã. - Ngưng giống như bừng tỉnh khỏi cơn mơ, lao vọt lại, nhưng đã muộn, bức thư đã hóa thành tro than. Cô ta giận dữ cực độ, hét lên với Sở Thiên Anh:
- Anh nói dối. Anh dám làm trái ý của Tổ khóa 1, anh đã đọc mệnh lệnh giả mạo.
- Quán chủ Ngưng. - Sở Thiên Anh nhìn thẳng vào mắt cô ta - Xin hỏi, cô có chứng cứ gì mà nói rằng tôi đọc mệnh lệnh giả mạo?
Ngưng lùi lại một bước, lẩm bẩm:
- Không có kết quả tốt đẹp, anh sẽ không có kết quả tốt đẹp đâu...
- Được rồi. - Sở Thiên Anh nhẹ nhõm vung ta, mỉm cười nói với Hô Diên Vân - Tôi đã hoàn thành nhiệm vụ, xin chào tạm biệt ở đây, chúng ta sẽ còn gặp lại. - Nói xong, bước xuống cầu thang, hiên ngang ra về.
Một hội nghị ồn ào hỗn loạn, đã kết thúc một cách kịch tính như vậy đấy. Sau khi Danh Minh Quán và 99 ra về, Hô Diên chào tạm biệt Hầu Tử, cũng ra khỏi Ngọc Phù Các. Mã Tiếu Trung nãy giờ vẫn đợi ở bên ngoài tiến lại hỏi han tình hình, Hô Diên Vân vừa kể xong, anh ta thở phào một hơi thật dài:
- Chỉ đáng tiếc, tôi đã cho tất cả các anh em dưới quyền đi tìm kiếm, nhưng vẫn không thấy tung tích của Lôi Dung đâu.
Hô Diên Vân thở dài:
- Không biết chị ấy đã đi đâu rồi? Liệu có khi nào đã xảy ra chuyện bất trắc gì không?
Mã Tiếu Trung cũng không biết khuyên anh như thế nào, đành chuyển sang đề tài khác:
- Tốt nhất anh hãy gọi điện thoại cho Tiểu Phần đi, chẳng phải sáng nay cô ấy tới công ty Trục Cao phỏng vấn sao? Có lẽ sẽ có thu hoạch gì đó.
Hô Diên Vân lúc này mới nhớ ra, sáng nay, khi mấy người họ phân công công việc, Quách Tiểu Phần nói, trong giới có nhiều người đồn đại rằng Tiền Thừa không tán đồng lắm với việc công ty Trục Cao hợp tác với bệnh viện Số 1 thành phố thực hiện Công trình đổi mới sức khỏe, và Diêu Viễn bạn trai cô lại nói rằng, Tiền Thừa vừa chết, hai bên lập tức đẩy nhanh tiến độ hợp tác, “trong việc này chắc chắn có điều mờ ám, em sẽ đi thăm dò ngọn ngành”. Hô Diên Vân cảm thấy hơi lo lắng cho sự an toàn của cô, nhưng cô cười và nói: “Không sao đâu, em lấy thân phận là bạn gái của Diêu Viễn để liên hệ phỏng vấn, đối phương chắc chắn sẽ đồng ý và lơ là cảnh giác.”
Kết nối được với Quách Tiểu Phần, cô lại mang tới một tin đáng thất vọng. Buổi sáng, cô liên hệ với Vương Tuyết Nha, giới thiệu mình là bạn gái của Diêu Viễn, muốn viết một bài báo chuyên sâu về “Công trình đổi mới sức khỏe”. Vương Tuyết Nha rất vui vẻ nhận lời, lúc cô tới công ty Trục Cao, vừa đúng lúc Diêu Viễn có việc phải ra ngoài, nên đã khiến cô bớt được một vài chướng ngại không cần thiết. Vương Tuyết Nha nhận phỏng vấn ở phòng tiếp khách, khi đề cập đến tỉ lệ phát bệnh cao của những bệnh mạn tính và tầm quan trọng của việc cấy ghép nội tạng, anh ta nói đâu ra đấy, nhưng khi Quách Tiểu Phần hỏi tới “cơ quan nội tạng thay mới lấy từ đâu ra” , Vương Tuyết Nha lập tức trở nên kiệm lời hơn hẳn, chỉ nói là lấy từ con đường hợp pháp... Khi Quách Tiểu Phần nhận ra vẻ cảnh giác từ trong mắt anh ta, biết rằng không có mấy khả năng thu hoạch thêm nữa, liền cáo từ ra về.
- Việc này lại càng khiến em thêm tin chắc, nguồn gốc nội tạng của họ có vấn đề, chỉ có điều phải làm thế nào mới tìm ra được chân tướng đây? - Giọng Quách Tiểu Phần trong điện thoại đầy trăn trở - Em đang trên đường đến bệnh viện Số 1 thành phố, muốn trao đổi với một vị trợ lí viện trưởng họ Trương phụ trách dự án này, nhưng e rằng cũng chẳng thể moi được thứ gì có giá trị.
Mã Tiếu Trung giật phắt điện thoại từ trong tay Hô Diên Vân:
- Tiểu Phần, cảnh sát bọn anh có một câu nói cửa miệng: “Tra thằng trộm xe chẳng bằng hỏi người mất xe, hỏi người mất xe chẳng bằng tìm đứa bán xe”.
- Có lí. - Quách Tiểu Phần bỗng chốc hiểu ra - Em sẽ trực tiếp đi hỏi thẳng chủ nhiệm khoa cấy ghép thận của bệnh viện... Cảm ơn anh Mã.
Tới bệnh viện Số 1 thành phố, cô đi thẳng tới khoa cấy ghép thận tìm chủ nhiệm khoa. Vị chủ nhiệm họ Khuông, vừa mới thực hiện xong một ca phẫu thuật, mệt tới hoa mắt chóng mặt, nhưng vừa nhìn thấy cô phóng viên xinh đẹp trẻ trung, tinh thần bỗng phấn chấn hẳn, bèn dẫn cô vào văn phòng nói chuyện, cà kê với cô từ ca cấy ghép tim cho con chó con của Alexsis Carrel năm 1905, tới chuyện bác sĩ Joseph Murray ở Boston Mỹ thực hiện thành công ca cấy ghép thận đầu tiên trên thế giới giữa một cặp song sinh cùng trứng vào năm 1954:
- Cùng với sự ra đời của thuốc ức chế miễn dịch có thể chống lại các phản ứng đào thải, hiện nay, việc cấy ghép cơ quan nội tạng giữa người với người đã vô cùng phổ biến, mỗi năm trên toàn thế giới đã tiến hành hơn một trăm ngàn ca cấy ghép thận, bốn ngàn ca cấy ghép gan và hai ngàn ca cấy ghép tim, vô số người nhờ vào cơ quan nội tạng do người khác quyên tặng mà được tái sinh lần nữa.
- Hai ngày trước, công ty Trục Cao và bệnh viện các ông đã hợp tác cùng thực hiện Công trình đổi mới sức khỏe, xin hỏi, xét từ góc độ y học, việc cấy ghép cơ quan nội tạng thực sự có thể kéo dài tuổi thọ của con người hay không?
Chủ nhiệm Khuông nhấp một ngụm trà, chậm rãi đáp:
- Trên thực tế, tuổi thọ sử dụng của các cơ quan trong cơ thể con người không giống nhau, có một vài bộ phận sẽ suy kiệt trước, thông thường sẽ kéo theo những cơ quan khác cùng bước vào giai đoạn tử vong, ví dụ như chúng ta thường nghe nói, một vài người nào đó chết vì nhồi máu cơ tim, chết vì suy thận, việc này thực chất không có nghĩa là những cơ quan nội tạng khác cũng đã quá hạn bảo hành. Ví dụ một chiếc xe hơi, khi một vài bộ phận nào đó bị hỏng hóc sẽ tiến hành thay mới, thế là xe lại chạy được như thường, phải không? Con người cũng tương tự, một vài cơ quan nào đó lão hóa, sinh bệnh, sẽ thay thế bằng cơ quan mới, lại có thể tiếp tục sống như thường.
Quách Tiểu Phần cố tình giả ngây hỏi:
- Đúng là một việc rất tốt đẹp phải không ạ? Nếu như triển khai các ca mổ cải thiện sức khỏe kiểu này với quy mô lớn, sẽ có thể giúp được rất nhiều người trở nên trường thọ hơn, đúng không thưa chủ nhiệm?
- Triển khai quy mô lớn? - Chủ nhiệm Khuông phá lên cười lớn - Cô bé này thật biết nói đùa... Được thôi, tôi nói thế này nhé, nếu một người cần cấy ghép một lá gan, hoặc một lá phổi, hay dù chỉ là một cái giác mạc nhỏ xíu, kiểu gì cũng phải có một người khác hiến tặng phải không? Làm gì có ai đang sống lành lặn lại bằng lòng quyên tặng cơ quan nội tạng của mình cho người khác? Bộ Y Tế đã đưa ra một con số thống kê: ở Trung Quốc, hàng năm có khoảng một triệu người mắc bệnh gan giai đoạn cuối cần được ghép gan, nhưng những ca mổ cấy ghép nội tạng các loại có thể triển khai trên toàn quốc, mỗi năm không quá một trăm ngàn. Cô cứ thử trừ nhẩm là sẽ biết ngay mỗi năm Trung Quốc có hơn một triệu người vì không chờ nổi cấy ghép nội tạng mà phải tử vong...
- Chẳng phải có người hiến xác đấy thôi?
- Theo quan niệm truyền thống, có mấy người bằng lòng để thân xác mình bị chia năm xẻ bảy sau khi chết? - Chủ nhiệm Khuông ngáp một cái - Hơn nữa, cho dù là tiến hành cấy ghép nội tạng sau khi chết, cũng phải phân biệt là cấy ghép từ người chết não hay là người chết tim. Ở người chết não, hệ thống tuần hoàn bình thường, cơ quan nội tạng vẫn trong trạng thái sống, hiệu quả cấy ghép sẽ tốt hơn so với lấy từ người chết tim. Nhưng nước chúng ta hiện nay vẫn chưa thành lập điều luật cho người chết não.
- Vậy thì, Công trình đổi mới sức khỏe chẳng phải chỉ là nói suông hay sao? - Quách Tiểu Phần hỏi.
Chủ nhiệm Khuông liền cười bí hiểm, nói:
- Theo tôi thấy, cái Công trình đổi mới sức khỏe gì gì đó đúng là trái khoáy, bởi vì nhìn từ tình hình của các “khách hàng” đặt lịch hẹn phẫu thuật hiện nay, phần lớn hoàn toàn không cần thiết phải thực hiện phẫu thuật cấy ghép. Nói vậy có nghĩa là, một vài cơ quan nội tạng nào đó của họ có chút bệnh biến, chỉ cần làm phẫu thuật hoặc dùng thuốc là chữa trị được, nhưng không, cứ nhất quyết phải thay luôn cái mới... Cũng có nghĩa là, thực ra họ đã cướp đi nguồn cung ứng nội tạng vốn đã hết sức khan hiếm và thiếu thốn của vô số người bệnh đang vật lộn trên ranh giới sống chết.
Có đến vài phút, thậm chí không chừng còn lâu hơn, Quách Tiểu Phần ngồi đối diện với chủ nhiệm Khuông, nhìn từng chuỗi hoa dương lủng lẳng như những cái xác chết treo chi chít trên cây dương ngoài cửa sổ.
Chủ nhiệm Khuông đứng lên:
- Đi nào, tôi sẽ dẫn cô đi tham quan khu phòng bệnh của khoa cấy ghép thận chúng tôi, để cô tận mắt nhìn thấy những con người đang chờ đợi cơ quan nội tạng tới cứu mạng.
Hai người đi tới khu phòng bệnh, một vài khuôn mặt len lút thập thò đang tụ tập trước cửa, vừa thấy chủ nhiệm Khuông, lập tức tản ra.
- Những kẻ kia đều là con buôn nội tạng, muốn làm ăn với người nhà bệnh nhân. - Chủ nhiệm Khuông nói với Quách Tiểu Phần.
- Làm ăn gì kia?
- Đương nhiên là buôn bán nội tạng. Cấy ghép nội tạng, tốt nhất nên tiến hành giữa những người thân cùng huyết thống, tỉ lệ thành công cao, phản ứng đào thải cũng nhỏ, ví dụ như con gái mắc bệnh tăng urê huyết dẫn đến thận hoại tử, bố có thể tặng một quả thận cho con gái, dù sao thì mỗi con người có những hai quả thận, còn lại một quả cũng vẫn sống được. Nếu không, thì chỉ còn cách chờ đợi nguồn cung cấp thích hợp, việc này thực sự là phải dựa vào may mắn, tỉ lệ thanh công còn thấp hơn cả bắt thăm mua xe. Những người bệnh tình đặc biệt nghiêm trọng, tính mạng đã bước vào giai đoạn đếm ngược, chỉ còn cách mua nội tạng từ tay những kẻ buôn lậu này.
- Thế thì, “hàng” trong tay những kẻ buôn lậu nội tạng từ đâu mà ra?
- Cái này thì khó nói lắm. - Chủ nhiệm Khuông nhún vai - Phần lớn là mua từ những tự nguyện bán nội tạng, cũng có trường hợp làm cho người ta hôn mê rồi cắt lấy, chẳng khác mấy với giết người. Việc này đã hình thành chuỗi cung ứng rồi.
Trước thái độ châm biếm của ông ta, Quách Tiểu Phần thoáng ngạc nhiên:
- Hình thành chuỗi cung ứng? Những kẻ buôn lậu nội tạng chẳng lẽ lại không sợ bị bắt sao? Pháp luật không cho pháp buôn bán nội tạng kia mà.
- Đúng thế. Các bộ ngành công an luôn nghiêm khắc xử lí hành vi phạm tội kiểu này, thế nhưng những kẻ này chẳng khác mấy so với tội phạm buôn lậu ma túy, bị lợi ích sai khiến, rất khóa xóa bỏ triệt để. - Chủ nhiệm Khuông than thở - Chúng tôi làm bác sĩ, không thể cứ giương mắt nhìn những con người rên rỉ khóc than đợi thận kia chết dần chết mòn, cho nên rất nhiều khi, chỉ cần họ có được nguồn cung ứng, chúng tôi sẽ tiến hành phẫu thuật cấy ghép.
Quách Tiểu Phần im lặng, theo chủ nhiệm Khuông đi vào khu phòng bệnh.
Phòng bệnh tuy không rộng rãi, nhưng chật kín mín giường bệnh, đưa mắt nhìn khắp một lượt, đều là những người bệnh liệt giường và người nhà trên mặt chất chứa lo âu, lối đi giữa các giường chật hẹp giống như một cuống họng mọc kín khối u, những giá treo bình dịch tuyền mọc lên chi chít, yếu ớt chống đỡ mảng trần nhà đen đặc. Đôi mắt của tất cả bệnh nhân đều tăm tối thất thần, dưới vạt ga trải giường màu trắng phần nhiều dính đầy những vết ố bẩn màu nâu, bát dĩa lớn nhỏ xếp đầy dưới chân giường, thứ đựng bên trong không biết là nước mì ăn liền hay là nước tiểu, bốc ra thứ mùi khai khẳn nồng nặc...
Một ông lão nông dân khuôn mặt nhăn nheo như một mảng vỏ thông đang rót nước cho một thanh niên nằm trên giường, nhìn thấy chủ nhiệm Khuông thì buông ngay phích nước xuống, bước tới hỏi:
- Bác sĩ, anh thử nghĩ cách giúp tôi, được không?
Chủ nhiệm Khuông thở dài, vỗ vai ông cụ:
- Không được đâu cụ ạ, kết quả xét nghiệm tương thích đã cho thấy thận của cụ không thể ghép cho con trai cụ được, cụ đành phải tiếp tục chờ thôi, thử xem mấy hôm nữa có nguồn thận hay không...
- Không đợi nổi đâu, tiền viện phí, tiền chạy thận đều quá cao, tiếp tục thế này, cho dù có thận, chúng tôi cũng chẳng đủ sức cấy ghép nữa... Bác sĩ, anh nghĩ thử cách giúp tôi với?
- Tiếp tục chờ đợi, tiếp tục chờ đợi thôi... - Chủ nhiệm Khuông mắt ngấn nước, bỏ đi, bắt đầu kiểm tra từng giường bệnh một, giúp bệnh nhân dém chăn, điều chỉnh độ cao của bình dịch truyền, kiểm tra kim truyền trên mu bàn tay bệnh nhân, hỏi han tình hình uống thuốc chống đào thải, tìm hiểu lượng nước tiểu của bệnh nhân sau khi cấy ghép, nhẹ nhàng an ủi những người bệnh đang chạy thận hãy nhẫn nại chờ đợi... Có một người phụ nữ bụng trương phình rất to, là bệnh nhân mắc bệnh gan kết hợp với suy thận, buộc phải thực hiện phẫu thuật cấy ghép liên hợp cả gan lẫn thận mới có thể cứu sống, nhưng sự chờ đợi mỏi mòn nguồn cung đã khiến tinh thần của chị ta suy sụp hoàn toàn, chị ta chìa bàn ta da bọc xương ra:
- Bác sĩ, tôi không đi tiểu được, tôi khó chịu quá, bác sĩ cứu tôi với...
- Tiếp tục chờ đợi, hãy tiếp tục chờ đợi... - Chủ nhiệm Khuông nắm chặt tay chị ta, nhẹ nhàng an ủi mấy câu, căn dặn y tá tìm cách giảm bớt đau đớn cho bệnh nhân, sau đó bước đi.
Khoảnh khắc đó, Quách Tiểu Phần đã nhìn thấy một nỗi buồn bã tuyệt vọng trên khuôn mặt ông ta.
Có lẽ ông đã quen với việc nói câu “hãy chờ đợi” , và bản thân ông cũng biết, thực ra ngoài cái chết, những bệnh nhân đáng thương này căn bản chẳng chờ đợi được gì hơn...
Đúng lúc này, chủ nhiệm Khương nhìn thấy một gã đàn ông mặc áo jacket ngồi trên mép giường bệnh, đang nói gì đó với bệnh nhân nằm trên giường, ông liền bước đi, vỗ vai gã mặc áo jacket:
- Tôi bảo này, cậu ra ngoài với tôi một lát.
Gã mặc áo jacket quay đầu lại nhìn ông, rồi cười nhăn nhở, đi theo chủ nhiệm Khương ra khỏi phòng bệnh.
Ra tới hành lang, gã mặc áo jacket tưởng rằng chủ nhiệm Khuông sẽ nói gì, nhưng chủ nhiệm Khuông vẫn tiếp tục đi về phía trước, gã đành phải đi theo, cho tới tận ngoài sảnh của khu phòng bệnh nội trú, chủ nhiệm Khuông mới dừng lại, quay người nói với gã mặc áo jacket:
- Cậu làm thế là hơi quá đáng rồi đấy.
- Ái chà, chủ nhiệm đại nhân của tôi ơi, tôi đây cũng là làm việc thiện thôi mà, dù sao thì chị ta cũng chẳng sống nổi nữa, tôi bảo chị ta sau khi chết hãy bán giác mạc cho tôi, tôi sẽ mua cho chị ta một cỗ quan tài tử tế. - Gã mặc áo jacket nhơn nhơn cười nói.
Chủ nhiệm Khuông nhìn gã, cười nhạt:
- Hãy có lương tâm một chút, chị ấy đã đủ khổ sở lắm rồi, cậu để cho chị ta ra đi thanh thản không được hay sao? Muốn làm tiền, cũng đừng có làm trong phòng bệnh của tôi.
Gã mặc áo jacket ngoác miệng:
- Chủ nhiệm đại nhân, em lắm lời một câu nhé, việc thế này, về sau còn nhiều lắm, ông anh phải từ từ thích ứng thôi. Công trình đổi mới sức khỏe của bệnh viện các anh đã bắt đầu khởi động rồi, nói đâu xa, ngay cái khu nội trú này, chẳng phải cũng đang được xây mới đấy thôi? Theo quy định, phòng theo dõi thên, phòng chạy thận và phòng bệnh nội trú đáng lẽ phải tách riêng đúng không? Bây giờ thì thế nào? Chẳng phải đã nhồi hết vào chung một phòng bệnh lớn? Khu vực còn lại chẳng phải sắp được xây thành khu phòng bệnh VIP sáu sao đấy à? Tới lúc đó, ông anh cứ nhắm một mắt mở một mắt đối với nguồn cung cấp nội tạng, thì money cứ là đếm mỏi tay. Còn loại con buôn tép riu như em đây, chỉ đứng giữa kiếm chút tiền chênh lệch, có dễ dàng gì đâu, ông anh đừng có cản trở đường làm ăn của thằng em này, được chứ?
- Không được. - Chủ nhiệm Khuông lại cười - Đừng có mơ.
- Nói thật với ông anh nhé. - Gã mặc áo jacket phô ra một điệu cười cực kì đê tiện - Cái giác mạc này, là em dành cho một ông chủ, ông ta say rượu lái xe gây tai nạn, mắt có chút vấn đề, đang nôn nóng đợi cấy ghép ở ngay khoa mắt của bệnh viện ta. Thế này đi, ông anh ra giá, giúp em hoàn thành vụ làm ăn này, khi nào nhận được tiền, em không màng một xu, mà kính hết cho ông anh, được không? Bà kia cũng chỉ sống được một hai ngày nữa là cùng, thôi thì ông anh cứ cắt giảm phắt thuốc men của bà ta đi, để bà ta sớm ngày tạo phúc cho nhân loại...
Vừa dứt lời, chỉ nghe “bốp” một tiếng chói tai. Giống như tiếng quất roi báo hiệu trên Tử Cấm Thành lúc tinh mơ, trên mặt gã mặc áo jacket in hằn năm vết ngón tay đỏ bầm. Gã đau tới mức bưng lấy má suýt chuýt nữa ngã nhào xuống đất.
- Tiên sư nhà mày, đồ cặn bã. - Khuôn mặt chủ nhiệm Khuông trở nên hung hãn khác thường - Còn để ông nhìn thấy mày một lần nữa, ông băm ra cho chó ăn. Cút!
- Khuông Nhất Đao, ông cứ chờ đấy. - Gã mặc áo jacket hậm hực chạy biến.
Chủ nhiệm Khuông lầm bầm chửi rủa thêm mấy câu nữa, vừa quay người, nhìn thấy Quách Tiểu Phần đứng trước cửa đang há hốc miệng nhìn mình, thì lúng túng đưa tay gãi đầu:
- Hơi bạo lực phải không...
- Ha ha. - Quách Tiểu Phần không nhịn được cười phá lên - Tôi thấy anh oai phong tuyệt vời... Mà tại sao hắn lại gọi anh là Khuông Nhất Đao thế?
- Chậc, bạn bè giang hồ khen ngợi quá lời ấy mà. - Chủ nhiệm Khuông tỏ ra đắc ý - Ý muốn nói tay nghề ghép thận của tôi rất giỏi, còn nữa, tôi từng đoạt giải á quân trong cuộc thi dao mổ đấy.
- Cuộc thi dao mổ? - Quách Tiểu Phần chưa nghe thấy bao giờ.
Chủ nhiệm Khuông đang định tiếp tục phét lác, đột nhiên đổi ngay sắc mặt, trong ánh mắt nhìn Quách Tiểu Phần bỗng lộ ra một tia sợ hãi.
Quách Tiểu Phần rất kinh ngạc, trên mặt mình lẽ nào có thứ gì khiến người ta khiếp swoj?
Sau đó, cô nhìn thấy một cái bóng phản chiếu trên mặt cửa kính chếnh chếch trước mặt, cái bóng đó đu đưa chập chờn như thể hồn ma, nhìn không rõ. Nhưng Quách Tiểu Phần vẫn nhận ra, hắn chính là trợ lí viện trưởng Trương Văn Chất mà cô đã gặp trước cổng bệnh viện tối qua.