Trình Vân: “Anh muốn rời giường nấu mì trường thọ cho em!”
Trình Yên: “...”
Trình Vân: “?”
Trình Yên: “?”
Trình Vân đành phải gửi cho nàng một cái bao lì xì, sau đó mới rời giường mặc quần áo, bắt đầu rửa mặt đánh răng.
Đánh răng được một nửa, Trình Yên liền tới gõ cửa phòng hắn. Thấy hắn đầy miệng bọt kem, nàng không khỏi nhíu mày nói: “Vẫn chưa làm xong à!”
Trình Vân nói năng mơ hồ: “Từ từ đã.”
Trình Yên ngồi xuống sô pha chờ hắn vệ sinh cá nhân. Ngồi im lặng một lát, nàng vô tình nhìn thoáng qua, lập tức kinh hãi: “Chuột hamster đâu? Sao lồng sắt lại trống không?”
Nàng đứng dậy đi qua xem, thấy lồng sắt của chuột hamster đã bị mở ra, con chuột nhỏ bên trong đúng là không cánh mà bay. Nàng không khỏi chạy đến phòng ngủ của Trình Vân, thấy hắn đang đứng trong nhà vệ sinh, soi gương xoa đầy bọt kem trên mặt: “Chuột nhỏ đâu rồi? Chẳng lẽ bị Tiểu La Lỵ...”
Trình Vân liếc nàng một cái, tiếp tục xoa bọt kem: “Tiểu La Lỵ giấu nó đi rồi.”
“Giấu đi rồi?”
“Ừ, chắc là sợ các em chơi hỏng.”
“Nó sẽ không làm chết con chuột hoặc ăn thịt luôn chứ?”
“Yên tâm, đang ở trong hộp giày.” Trình Vân nói.
“Nga, em đi xem thử.”
Trình Yên đi vào phòng ngủ của Trình Vân, nhìn lướt qua cái đống chăn cuộn tròn trên giường, than thở đó là ổ chó, tiếp đó liếc mắt một cái liền thấy hộp giày ở chân tường.
Tiểu La Lỵ đang đứng trong nhà vệ sinh, ngây ngốc nhìn Trình Vân, vẻ mặt như thể ‘ngươi phản bội bổn vương’.
Trình Vân rửa sạch bọt trên mặt, ngăn lại Tiểu La Lỵ đang định chạy ra bảo vệ chuột nhỏ, nói: “Tính đi, hôm nay là sinh nhật em ấy, tạm nhịn một chút, anh thấy em ấy cũng không ăn con chuột nhỏ của ngươi đâu.”
Tiểu La Lỵ chằm chằm nhìn hắn, vẫn rất do dự.
Cho đến khi Trình Vân nói với nó rằng lần tới đến sinh nhật nó, mọi người cũng sẽ tạm nhịn nó, nó mới chần chờ gật đầu. Dù vẫn rất lo lắng nhưng nó cũng không ngăn cản Trình Yên nữa.
Trình Vân dùng khăn lông lau khô mặt rồi đi ra ngoài.
Hắn đặt hai cái nồi lên bếp, một cái đổ hơn nửa nồi nước để nấu mì. Cái kia thì đổ dầu đun nóng, lấy một đống hành cùng hương liệu từ tủ lạnh ra để chuẩn bị làm dầu hành.
Nói chung, mì trường thọ thường được làm khá thanh đạm. Trình Vân cũng không biết tại sao, chỉ cảm giác một bát mì trường thọ mà đầy ắp sa tế thì thật kỳ quái. Tuy Trình Yên và Trình Vân đều là người thích ăn cay, nhưng cũng không phải là không có cay thì không chịu được, vẫn rất biết thưởng thức các hương vị mỹ thực khác.
Làm dầu hành thơm hay không là một kỹ thuật khó, từ cách chọn dầu, canh hỏa hầu đến thứ tự cho hương liệu vào đều rất quan trọng.
Dầu tốt nhất là dùng hỗn hợp, dầu lạc và dầu hạt cải trộn theo tỉ lệ. Trình Vân là người Ích Châu, đương nhiên là phải thêm chút mỡ lợn. Người Ích Châu khi làm các món canh hoặc món ăn chủ đạo chú trọng vị tươi ngon, đều rất thích dùng mỡ heo.
... Sau khi làm xong dầu hành, Trình Vân tiện thể chiên mấy quả trứng, lại hâm nóng nồi nước dùng xương hầm từ tối hôm qua, nước bên cạnh cũng đã sôi.
Hai anh em Trình Vân đều thích ăn sợi mì tròn hoặc sợi mảnh, mì dẹt bản to họ ăn không quen, ngược lại trước kia Giáo sư An và Giáo sư Trình lại thích ăn mì bản to. Hôm nay đặc biệt một chút, Trình Vân cố ý mua mấy túi mì nước trong siêu thị, sợi mì phải dài một chút, ngụ ý sẽ tốt hơn.
Chẳng bao lâu, Trình Vân sai Tiểu La Lỵ đi gọi Ân nữ hiệp tới mang mì ra.
Vì trong quán trọ có vài người ăn khá khỏe, mỗi lần múc mì đều phải chia làm hai đợt, còn phải dùng một cái chậu sắt lớn để đựng, nên để Ân nữ hiệp tới bê Trình Vân mới yên tâm.
Tiểu Pháp Sư cũng có thể bưng, nhưng dù sao cậu ta cũng là kiểu người đi trên đường bằng phẳng cũng có thể ngã, Trình Vân không yên tâm.
Sáng sớm 7 giờ rưỡi, mọi sinh vật đã vào chỗ tại quầy lễ tân.
Gắp một đũa mì lớn vào bát... hoặc có thể là gắp mấy đũa lớn vào chậu inox, rắc thêm chút hành thái, múc một muỗng nước xương hầm đậm đà vị tươi rói rưới lên, lại dùng muỗng nhỏ múc hai thìa dầu hành rưới phía trên, đắp lên một quả trứng chiên, ngoài ra không cần thêm bất cứ gia vị gì nữa, như vậy đã là vô cùng hoàn mỹ.
Mọi người lần lượt nói chúc mừng sinh nhật Trình Yên, Trình Yên cũng hiếm khi thẹn thùng đáp lại một câu. Quầy lễ tân chỉ còn lại tiếng húp mì sột soạt nhỏ nhẹ.
Chỉ là Tiểu La Lỵ ăn hơi phiền phức.
Trình Vân thấy thế, ân cần hỏi: “Có cần anh biến nó thành mì trộn không?”
Tiểu La Lỵ cứng đờ người, nhớ tới món mì trộn trong miệng Trình Vân, một muỗng sa tế đỏ rực còn chưa đủ, còn phải băm nát loại ớt đỏ cay xè bỏ vào, giống như mỗi sợi mì đều dính đầy ớt cay... Lại cúi đầu nhìn bát mì hiếm hoi lắm mới được ăn vị tươi ngon thuần túy không có vị cay này, nó vội vàng vùi đầu vào chậu cơm, vươn cái lưỡi nhỏ màu phấn hồng không ngừng liếm nước dùng, phát ra tiếng chép chép.
Trình Vân lắc đầu cười, không quản nó nữa.
Sinh vật nhỏ này chắc chắn là sợ làm phiền đến hắn, nghĩ tới đây trong lòng hắn cảm thấy ấm áp, có cảm giác vui mừng của một ông bố già nhìn thấy con cái hiểu chuyện.
Ăn mì xong, rửa bát, tiện đường lên sân thượng tưới nước bón phân cho Đại Hoa và Nhị Hoa – những cây cỏ dù cho ăn thế nào cũng không bao giờ no, sau đó để lại Tiểu Pháp Sư trực quầy, mọi người liền ra ngoài mua thức ăn.
Trải qua buổi thảo luận nửa đêm hôm qua, cùng với bổ sung sáng nay, mọi người đã cơ bản chốt xong thực đơn cho tiệc sinh nhật tối nay —
Ân nữ hiệp muốn ăn cá.
Tiểu La Lỵ muốn ăn tôm.
Đường Thanh Ảnh muốn ăn bánh dày.
Trình Thu Nhã nhất quyết phải ăn khoai tây xào sợi, vị chua cay.
Cô bé Du Điểm muốn ăn "tùy tiện".
Trình Yên muốn ăn thì nhiều lắm, thịt kho tàu, sườn cừu nướng, thỏ lạnh, chân giò kho...
Tiểu Pháp Sư không có ý kiến gì, chỉ dặn dò họ ăn sinh nhật nhất định phải có bánh kem, nếu không thì sinh nhật này không trọn vẹn.
Vì thế họ phải đi khắp Cẩm Quan để mua thức ăn, thậm chí còn chia làm hai đường. Một nhóm người đi chợ, một nhóm người đi siêu thị, còn phân công nhiệm vụ cụ thể. Muốn làm một đĩa thịt kho tàu ngon mà không ngấy thì phải chú trọng từ khâu mua thịt, tỉ lệ nạc mỡ cùng sự phân bổ phải thật đẹp, tốt nhất là nhìn thấy được đường vân đẹp mắt, phải có bì, thịt lợn đen sẽ càng ngon hơn. Thông thường khi bạn đi siêu thị hoặc chợ, thật không dễ để tìm được miếng thịt như vậy trong một lần, hoặc là không có, hoặc là đã bị người khác chọn mất rồi. Còn sườn cừu nữa, chưa nói đến sườn cừu, đôi khi đi siêu thị muốn tìm được miếng sườn heo ngon cũng không dễ dàng, Trình Vân dự tính mình cũng phải chạy vài nơi.
Tuy nhiên, làm tiệc sinh nhật cho em gái mình, Trình Vân chắc chắn không thể qua loa. Dù cô em gái này không quá nghe lời.
Khi mọi người trở về quán trọ đã là 10 giờ rưỡi sáng.
Trình Yên đặt hết đồ trên tay xuống, giơ tay vén những lọn tóc dính vào má, lại cởi áo khoác vứt lên quầy lễ tân, bên trong chỉ mặc một chiếc áo phông ngắn tay màu đen thuần: “Chúng em ra ngoài ăn cơm với bạn cùng phòng đây, ăn xong sẽ về ngay.”
Trình Vân sửng sốt: “Các em?”
Đường Thanh Ảnh bên cạnh lập tức khoác tay Trình Yên, mỉm cười ngọt ngào: “Tất nhiên là em phải đi chực cả hai bữa rồi!”
Trình Vân gật gật đầu, nhưng vẫn lo lắng dặn dò: “Có mang ví tiền không đó?”
Trình Yên đảo mắt khinh bỉ, rồi đi ra ngoài.
Đường Thanh Ảnh thì quay người lại vẫy vẫy tay, hai bóng hình yểu điệu tràn đầy vẻ đẹp thanh xuân bước ra cửa.
Trình Vân lúc này mới lắc đầu nói: “Cũng phải, bây giờ là thời đại thanh toán di động rồi, ai còn mang ví tiền nữa.”
Trình Thu Nhã ngồi một bên, liếc mắt nhìn hắn, buồn cười lắc đầu, không hé răng nửa lời.
... Đường Thanh Ảnh dọc đường cứ trêu chọc Trình Yên, vừa bị đánh vừa đi đến cổng sau trường học, mấy nữ sinh đã chờ sẵn ở đó, trong đó một người còn cầm theo chiếc bánh sinh nhật nhỏ nhắn.
Đường Thanh Ảnh đi đầu vẫy tay chào hỏi: “Hi!”
Bạn cùng phòng của Trình Yên nàng đều quen cả, có mấy lần nàng còn chạy tới ngủ nhờ cạnh giường Trình Yên. Thậm chí có một lần nàng mơ mơ màng màng bị chen xuống, từ giường tầng trên rơi xuống đất, lập tức vang lên tiếng "bộp" trầm đục khiến cả ký túc xá tỉnh giấc, sau đó mọi người phải ngồi im trên sàn nhà lạnh lẽo cùng nàng suốt nửa tiếng, nàng mới bò lên giường ngủ tiếp.
Cho nên bạn cùng phòng của Trình Yên đều có ấn tượng vô cùng sâu sắc với nàng.
Dù sao thì một nữ thần vườn trường vừa xinh đẹp vừa hào phóng như vậy, ngay cả kiểu ngã khỏi giường cũng không giống người thường. Sự tương phản luôn khiến người ta nhớ mãi không quên.
Trình Yên nhìn bánh kem các nàng mua, nhàn nhạt nói: “Để các cậu tốn kém rồi.”
Đặng Húc Hồng cười cười: “Đi thôi!”
Trình Yên gật đầu, ánh mắt hướng về dãy xe đạp công cộng xếp ngay ngắn bên đường.
Vài phút sau, bảy cô gái đạp xe thành một hàng dài, chậm rãi chạy ven đường.
Họ ăn ở một quán lẩu niêu xiên que. Học sinh ở độ tuổi này đi liên hoan luôn không thoát khỏi mấy thứ đó: lẩu, xiên que, món trộn và đồ nướng. Cứ lặp đi lặp lại như vậy, trước khi ăn chán những món này, họ vẫn chưa nhận ra được mỹ vị của các món ăn Trung Hoa trong tiệc lớn.
Thật ra Trình Yên vốn định mời bạn cùng phòng đi ăn buffet. Hai ngày trước, quán buffet hải sản mà Trình Thu Nhã mời họ ăn rất tuyệt vời, món ăn nhiều, hương vị lại ngon.
Chủ yếu là còn có thể bắt Trình Vân thanh toán...
Nhưng sau khi nàng nói chuyện này với Đường Thanh Ảnh, Đường Thanh Ảnh bảo nàng nhà hàng buffet đó quá đắt, nên cân nhắc ý muốn của bạn cùng phòng. Bạn cùng phòng mời nàng ăn sinh nhật bao nhiêu thì khi nàng tổ chức sinh nhật, mời lại họ mức tương đương là được.
Trình Yên sau khi suy nghĩ đã chấp nhận lời đề nghị của nàng.
Vì thế mọi người tụ tập tại quán lẩu niêu xiên que, ông chủ thấy họ mang theo bánh kem, còn sai phòng bếp làm một bát mì trứng nhỏ đưa tới.
Trình Yên ăn một miếng, không ngon bằng Trình Vân nấu.
Quán xiên que khói lửa rất đậm đà, nhưng có lẽ cũng vì thế mà không khí trở nên vô cùng nhiệt liệt, hòa hợp.
Hơn một tiếng sau, mọi người trở về ký túc xá.
Trình Yên và Đường Thanh Ảnh trò chuyện với những người khác một lát, liền đứng dậy nói phải đi về.
Sau khi họ đi, mấy nữ sinh trong ký túc xá vẫn vui vẻ trò chuyện.
Lý Tuyết Liên cảm thán một câu: “Hôm nay thời tiết thật đẹp, thật ra chúng ta nên đi chơi mới phải!”
Đặng Húc Hồng nói: “Nhưng Yên Yên phải về mà, anh trai cậu ấy còn đang chờ ở nhà, tụ tập với chúng ta xong rồi, người ta cũng phải về tụ tập với gia đình chứ!”
Lý Tuyết Liên lại cảm khái: “Nhà ở ngay tại Cẩm Quan thật tốt, muốn về lúc nào thì về!”
Tống Tình Tình ló đầu từ trên giường xuống: “Hay là chúng ta bảo Yên Yên, chúng ta đến khách sạn nhà cậu ấy chơi đi, còn có thể nhìn thấy nữ thần, nữ hiệp và Tiểu La Lỵ nữa!”
Đặng Húc Hồng đảo mắt: “Cậu muốn gặp là anh trai Yên Yên thì có!”
Tống Tình Tình bất mãn nói: “Tớ nào có háo sắc như vậy!”
Lúc này, từ trên giường phía trên lại truyền đến một giọng nói: “Tớ nghe Yên Yên nói tối nay cậu ấy muốn ăn cơm ở nhà, hình như ăn xong không có sắp xếp gì, tớ đặt một phòng KTV rồi, lát nữa bảo với cậu ấy tối nay chúng ta đi hát đi?”