Ngã Đích Thời Không Lữ Xá

Lượt đọc: 3481 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 573
Năng Lực Của Điểm Nút Thời Không

❊ ❊ ❊

Kỳ thực Mộc Âm nhìn qua chẳng giống đại phản diện chút nào, từ lời nói đến hành động đều không giống.

Ví dụ như y sẽ chủ động nói mình không ở lại đây quá lâu để tránh gây tổn hại cho vũ trụ này; ví dụ như y từng bỏ ra hơn trăm ức năm thời gian để nghiên cứu về "thọ mệnh phàm nhân"; lại ví dụ như thái độ và ngữ khí của y khi nói chuyện với Trình Vân...

Thế nhưng nếu Trình Vân thực sự coi những điều này làm chuẩn mực để đánh giá thì cũng hơi quá ngốc nghếch rồi.

Thế mà cậu lại hoàn toàn bất lực trước Mộc Âm.

Trọng điểm nằm ở đây ——

Trình Vân không chút nào tin rằng không gian điểm nút có thể ngăn cản được Mộc Âm.

Từ lâu lão Pháp gia đã từng nói, những vị khách dị giới cường đại rất có khả năng thoát khốn khỏi không gian điểm nút, huống chi trước mắt lại là một vị thời không chủ tể đã đại thành, gần như vô sở bất tri, vô sở bất năng! Đúng vậy, trong tất cả sinh vật mà Trình Vân từng gặp đến nay, bất kể là thống lĩnh của Tuyết Địa Chi Vương hay là lão Pháp gia, thậm chí là vị tổ tiên Tuyết Địa Chi Vương trong thời đại đỉnh cao của thế giới Bàn Ngọc – người được truyền thuyết kể lại rằng có thể một mình xuyên qua vũ trụ, kiến tạo tế đàn – thì trước mặt Mộc Âm sợ rằng cũng nhỏ bé đến mức không đáng nhắc tới...

Trình Vân có thể cảm nhận được sự cường đại của Mộc Âm, cũng có thể cảm nhận được sự vô lực của không gian điểm nút trước mặt y – nếu Mộc Âm muốn làm gì đó, tuy bản thân cậu có thân bất tử, nhưng thật sự cũng không có lấy một chút sức phản kháng.

Mộc Âm không hề thúc giục, cứ đứng bên cạnh chờ Trình Vân quyết định. Khóe miệng y khẽ mỉm cười, đồng thời đánh giá Chân Tri thủy tinh đang lơ lửng gần đó, bộ dạng như thể "nếu ngươi từ chối, ta sẽ rời đi".

Cuối cùng, Trình Vân gật đầu: "Hoan nghênh hết sức!"

Lúc này Mộc Âm mới khẽ cười: "Vậy thì làm phiền rồi."

Nói xong, y lại chỉ vào Chân Tri thủy tinh, nói: "Thứ này trông có vẻ hơi quen mắt."

"Ngài từng thấy sao?" Trình Vân lập tức kinh ngạc.

"Có lẽ vậy." Mộc Âm nói.

"Đây là thứ do vị thời không xuyên toa giả đầu tiên ta từng gặp để lại, người đó đã từng gặp qua một vị thời không chủ tể."

"Ký ức không còn rõ ràng lắm." Mộc Âm vẫn mỉm cười, lại cúi đầu nhìn mình, "Ta mà ngươi nhìn thấy lúc này, với ta của thực sự hiện tại, kỳ thực có sự khác biệt."

"Khác biệt gì ạ?" Trình Vân lập tức hỏi.

"Tóm lại không giống nhau là được rồi." Mộc Âm dường như không muốn nói nhiều về chủ đề này, nhưng y cũng không muốn che giấu Trình Vân, bèn nói thêm: "Nếu ngươi hứng thú, có thể đến chỗ ta xem thử, ngươi sẽ biết ngay thôi."

"Thế à..."

Trình Vân không vội vàng đồng ý ngay, mà tiếp tục ngẩng đầu nhìn Mộc Âm: "Ngài..."

"Hiểu rồi."

Mộc Âm lập tức hiểu ý cậu, chớp mắt một cái, cơ thể y đã biến đổi cao bằng Trình Vân, đồng thời mặc một bộ đồ thể thao rất phổ thông.

"Như vậy sẽ không gây phiền phức cho ngươi chứ?"

"Là ta làm phiền ngài mới đúng." Trình Vân nói với thái độ rất khiêm tốn, chỉ phất tay một cái, cả ba người đã xuất hiện trong phòng khách nhà Trình Vân.

Vũ trụ bên ngoài chợt rung chuyển một trận, giống như khi không gian điểm nút trước đó dao động, chỉ trong một thoáng ngắn ngủi, tất cả sinh vật đều cảm giác như không thở nổi.

Lúc này trong phòng khách chỉ có Tiểu Loli và con chuột nhỏ của cô bé.

Tiểu Loli không chơi với chuột nhỏ, mà đang tự chơi một mình – cô bé giả vờ trong phòng còn một Tiểu Loli khác, nhưng Tiểu Loli kia là kẻ xấu, nên hai người đang đánh nhau.

Khi ba người Trình Vân xuất hiện, cô bé đang lao về phía Tiểu Loli vô hình kia...

Đến khi phát hiện có gì đó không ổn thì đã muộn, bởi vì cô bé đang lao vào không trung, đã không thể phanh lại được nữa. Thế là cô bé đành phải lao tiếp về phía trước, ngã xuống đất, trượt trên sàn nửa mét, cho đến khi đập vào chân ghế sofa mới dừng lại... Sau đó quay đầu nhìn ba người đột ngột xuất hiện với vẻ mặt ngơ ngác.

Không khí nhất thời có chút ngưng trệ.

Mấy người này... sao không chào một tiếng vậy?

Đường đường là Tuyết Địa Chi Vương lại làm ra động tác ấu trĩ như thế mà còn bị bắt quả tang, lại còn có người ngoài ở đó, Tiểu Loli cảm thấy mất mặt quá, đến mức sững sờ hồi lâu vẫn chưa phản ứng lại.

Cuối cùng Trình Vân là người lên tiếng phá vỡ sự im lặng: "Cô bé tên là Tiểu Loli, hiện tại do ta chăm sóc."

Mộc Âm thu hồi ánh mắt đang đánh giá căn phòng, nhìn về phía Tiểu Loli, nói: "Rất vui được biết cô bé."

Tiểu Loli ánh mắt dao động, lúc nhìn Trình Vân, lúc nhìn Ân nữ hiệp, lại lúc nhìn Mộc Âm, một lúc lâu sau cô bé mới lí nhí: "Ồ..."

Trình Vân cúi người bế cô bé lên, Tiểu Loli cũng rất ngoan ngoãn để cậu bế, không hề động đậy.

"Mời ngồi." Trình Vân nói.

"Cảm ơn." Mộc Âm ngồi xuống đối diện cậu.

Ân nữ hiệp cũng rón rén ngồi xuống bên cạnh Trình Vân.

Trình Vân vừa định nói gì đó, chợt nhớ ra khách sạn Tân Quán lúc này không còn phòng trống.

Nhưng cậu vẫn bình tĩnh hỏi: "Ngài có cần nghỉ ngơi không?"

"Không cần."

"Chỗ ta không còn phòng nữa rồi, đều đã được đặt hết, bản thân ta cũng là người mở quán trọ." Trình Vân có chút quẫn bách, nhưng không hề vòng vo, mà chọn cách nói thẳng.

"Không sao cả." Mộc Âm đáp.

"Ta đoán ngài cũng chẳng cần ngủ nghỉ gì, nếu ngài không chê, có thể ở trong phòng của ta." Trình Vân nói.

"Tuân mệnh, ta chỉ muốn qua xem thử chút thôi, giết chút thời gian lúc nhàn rỗi ấy mà."

"Ra là vậy..."

Trình Vân có chút không biết nên chiêu đãi y thế nào.

Mộc Âm nhìn ra sự lúng túng của cậu, liền mỉm cười, tiếp tục nói: "Không sao đâu, ngươi không cần để ý đến ta. Ta đã trải nghiệm tất cả những điều thú vị mà ngươi có thể tưởng tượng ra, và sau đó, ta đã trải qua quãng thời gian nhàm chán quá lâu, quá dài, cho nên đối với ta hiện tại, làm việc gì cũng đều rất thú vị, dù chỉ là ngồi đây nhìn ngươi trải qua cuộc sống bình thường, hoặc là với tư duy của một người bình thường trò chuyện cùng ngươi, ta cũng sẽ cảm thấy rất tuyệt vời..."

Trình Vân nghe vậy liền nhíu mày, nếu thực sự là như vậy, thì trước đây rốt cuộc y đã trải qua quãng năm tháng dài đằng đẵng đó như thế nào?

Còn nữa...

Thế nào gọi là tư duy của người bình thường?

Sự xuất hiện của Mộc Âm làm Trình Vân cảm thấy không được thoải mái.

Không phải vì Mộc Âm làm cậu không thoải mái, mà là thông qua dăm ba câu nói ngẫu nhiên của y, cậu cứ có cảm giác như nhìn thấy chính mình trong tương lai... tương lai như vậy không thể gọi là tốt đẹp.

Đúng lúc này, cửa bị gõ vang.

Ân nữ hiệp nói nhỏ bên tai Trình Vân: "Là cô nương Trình Yên."

Trình Vân gật đầu.

Chỉ có Trình Yên mới dùng mũi chân khẽ đá vào cửa thay vì dùng tay gõ hay đập.

Thế là cậu gật đầu với Mộc Âm một cái rồi bước về phía cửa.

Mở cửa ra, nhìn Trình Yên đang đứng bên ngoài, cậu vịn tay vào cửa nói: "Làm gì thế?"

Liếc mắt qua, Trình Thu Nhã cũng ở đó.

Trình Vân lại hỏi: "Sao chị cũng tới?"

Trình Thu Nhã sầm mặt: "Sao chị không được tới? Thầy Thái bảo chị qua bảo có bài hát cho chị... Còn nữa, chị đây qua chực một bữa cơm không được à?"

"Được! Đương nhiên là được!"

"Anh chắn ở cửa làm gì?" Trình Yên nhìn Trình Vân, theo bản năng phát hiện có gì đó không đúng, nhón chân nhìn lướt qua người cậu vào trong phòng.

"Anh có một người bạn đang ở đây." Trình Vân nói.

"Không gặp được người à?"

"Không có gì, em tìm anh có việc à?" Trình Vân nói.

"Em thi xong là phải đi quân huấn rồi, kem chống nắng dùng hết rồi, anh phải chịu trách nhiệm mua cho em. Nhưng nếu bạn anh đang ở đây thì lát nữa nói vậy." Trình Yên nói xong liền quay người đi.

Trình Thu Nhã nhìn biểu cảm của Trình Vân, dường như có điều suy nghĩ, nói: "Vậy chị cũng không làm phiền hai người bàn việc nữa."

Trình Vân hơi bất lực, lại quay người trở lại phòng khách nhỏ.

Nụ cười của Mộc Âm dường như rạng rỡ hơn.

Trình Vân cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng vẫn giới thiệu: "Đó là em gái và chị họ của tôi."

"Họ đều là phàm nhân."

"Vâng."

"Ngươi làm tất cả vì họ sao?"

"Cũng coi là vậy, nhưng cũng không hẳn, còn phải xem ý muốn của họ thế nào." Tôn chỉ của Trình Vân là không can thiệp vào cuộc sống của họ, dù cậu từng là người giám hộ của Trình Yên, cậu cũng không cho rằng mình có quyền quyết định thay cho cô bé... Nhưng nếu họ muốn sống lâu hơn, cậu phải đảm bảo mình có đủ năng lực để thực hiện nguyện vọng đó cho họ.

"Ồ!"

Mộc Âm gật đầu, tùy ý chìa một bàn tay ra, một điểm tinh quang bừng sáng trên tay y, lập tức ngưng kết thành một đốm sáng trắng tinh, chỉ to bằng hạt đậu xanh.

Y đưa đốm sáng đó cho Trình Vân: "Nắm lấy nó."

Trình Vân đứng dậy nhận lấy, vừa nắm chặt đốm sáng, cậu liền cảm thấy trong đầu có thêm một thứ gì đó.

Khi dùng ý thức chạm vào thứ rõ ràng là vừa mới xuất hiện này mà không biết là gì, cậu có thể lập tức cảm nhận được thông tin mà nó chứa đựng —— đó chính là thứ cậu muốn.

Trình Vân tạm thời chưa "đọc" nó, mà gật đầu chân thành nói: "Cảm ơn ngài!"

Mộc Âm mỉm cười: "Không cần khách sáo."

Trình Vân hơi do dự, lại có chút quẫn bách nói: "Tôi phải... đi nấu cơm đây."

"Nấu cơm?"

"Đúng vậy."

Trình Vân nhìn Mộc Âm một cái.

Cùng là người dung hợp điểm nút thời không, mình thì làm đầu bếp ở khách sạn, còn người ta lại là tồn tại gần như thần thánh, khoảng cách này đúng là hơi lớn.

Thế nhưng nhìn biểu cảm của Mộc Âm, dường như y hơi thất thần, dường như lại nhớ về quá khứ của chính mình.

Một lát sau, Mộc Âm lại mỉm cười: "Cứ tự nhiên."

"Ngài có muốn dùng bữa cùng chúng tôi không?"

"Tiện không?" Mộc Âm hỏi nhẹ nhàng.

"Có gì mà không tiện đâu."

"Tuân mệnh." Mộc Âm lại dùng từ này, lần này y hơi cúi đầu.

"Vâng, tôi đi bận chút đây."

Trình Vân đặt Tiểu Loli xuống, đi đến bên bếp đeo tạp dề vào.

Ân nữ hiệp cũng đứng dậy đi theo phía sau cậu, không dám nhìn về phía Mộc Âm, lí nhí nói: "Trạm trưởng, em đã hứa với bên câu lạc bộ đấu thêm một trận huấn luyện nữa rồi, nên không thể phụ anh một tay được."

Tay Trình Vân không ngừng động tác, gật đầu nói: "Đi đi."

Đầu tiên lấy thức ăn thừa buổi trưa từ trong tủ lạnh ra, suy nghĩ một chút, cậu vẫn không cho thức ăn thừa vào lại.

Lại lấy ra thịt ba chỉ thượng hạng, đường phèn, hương liệu, chuẩn bị làm món thịt kho tàu.

Trong tủ lạnh còn nửa con vịt và mấy củ cà rốt, vịt om cà rốt cũng không tệ, xào thêm một đĩa rau xanh, rồi nấu một nồi canh thịt viên, thế là xong xuôi.

Trình Vân nghĩ vậy, đã bật bếp lên.

Mộc Âm thì bình tĩnh ngồi trên sofa, tựa vào lưng ghế, phớt lờ Tiểu Loli đang không biết tự lượng sức mình cứ trừng mắt nhìn y, cố gắng tuyên bố "ta mới là nhị gia ở đây", mà cứ chăm chú nhìn bóng lưng bận rộn của Trình Vân.

Dần dần, trong mắt y thêm vài phần hoài niệm, cảm khái, cũng có vài phần bất lực và bi thương không thể vãn hồi.

Thời gian không phải vật hữu hình, là không thể đảo ngược...

Đến cả thời không chủ tể, cũng đành bất lực thôi!

Một giờ sau, Trình Vân đã dọn bàn xong trên lầu, chỗ đó rộng rãi hơn một chút, không thể để Mộc Âm chen chúc ăn cùng với họ ở quầy lễ tân được, người ta dù sao cũng là đại lão siêu cấp.

Tiểu pháp sư có chút kinh ngạc, nhưng không lên tiếng.

Trình Vân giới thiệu mọi người với Mộc Âm, rồi mời mọi người ăn cơm, cậu cứ thấy việc này hơi kỳ quái.

Người ta xuyên qua vũ trụ mà đến, quý là thời không chủ tể, cảm giác đây là một việc rất trang trọng, vậy mà cậu lại chỉ mời người ta cùng những "người nhàn rỗi" này ăn bữa cơm nhà thường.

Ngược lại Mộc Âm hoàn toàn không để ý, chậm rãi thưởng thức thức ăn của vũ trụ này, thần thái vẫn bình tĩnh như xưa.

Trình Thu Nhã dường như nhận ra từ thái độ của Trình Vân rằng Mộc Âm khả năng thân phận rất bất phàm, nên thỉnh thoảng giúp Trình Vân chiêu đãi vài câu để tránh làm Mộc Âm thấy lạnh nhạt mà không vui. Mà cô cũng nắm chắc chừng mực, tuyệt đối không hỏi nhiều, tuyệt đối không nói nhiều.

Trình Yên thì không để ý lắm, nói: "Kem chống nắng của em, em đã thanh toán cho anh rồi, anh nhớ trả lại cho em đấy."

Trình Vân mặt đen lại: "Không phải đã mở thanh toán thân mật rồi sao?"

"Thế không giống nhau."

"... Lắm chuyện thật."

"..." Trình Yên lườm cậu một cái, nhưng nghĩ đến có người ngoài, vẫn giữ chút thể diện cho cậu nên không lên tiếng.

Ăn xong, Trình Yên và Đường Thanh Ảnh đi rửa bát.

Trình Vân thì ngồi hóng mát trên sân thượng cùng Mộc Âm, Tiểu Loli chạy vòng quanh mấy bồn hoa, năng lượng nhiều đến mức dùng không hết. May mà cô bé không phải người, cũng không sợ bị sa dạ dày.

"Em gái không hiểu chuyện, quan hệ trong Tân Quán cũng tương đối... phức tạp, làm ngài cười chê rồi."

"Không có gì, những điều này chỉ làm ta thấy hâm mộ thôi."

"Hôm nay cũng chiêu đãi không chu đáo..."

"Cũng không có gì." Mộc Âm nhìn cậu ôn hòa, trong mắt có ánh sáng nhìn thấu mọi vật, "Ngươi đừng cứ nhìn ta cao quý đến thế, kỳ thực ngươi và ta đều hiểu rõ, ngươi và ta sở dĩ trở thành thời không chủ tể, kỳ thực không có liên quan gì đến năng lực cá nhân, nỗ lực, vân vân cả, chỉ là vận may tốt mà thôi. Trước đó chúng ta đều là người bình thường. Tuy rằng ta tạm thời đi trước ngươi, nhưng những gì ta có hiện tại, ngươi rồi cũng sẽ có một ngày sở hữu, còn những gì ngươi có hiện tại, lại là điều ta vĩnh viễn không thể sở hữu lại được nữa, và vô cùng khao khát."

"Cũng phải." Trình Vân cẩn thận suy nghĩ một chút, "Được chỉ giáo rồi."

"Đúng rồi, năng lực mà điểm nút thời không mang lại cho ngươi là gì?" Mộc Âm vô tình chuyển chủ đề.

"Năng lực do điểm nút thời không mang lại?" Trình Vân ngẩn ra.

"Ừ." Mộc Âm giọng vẫn thản nhiên, "Phần lớn điểm nút thời không đều sẽ mang lại cho người dung hợp một loại năng lực... hai phần ba sẽ có, loại năng lực này đa dạng, cũng khá thú vị. Ngươi thuộc một phần ba kia à?"

"Năng lực của ngài là gì?" Trình Vân hỏi trước.

"Mỗi khi một vị khách dị giới đến, điểm nút thời không của ta sẽ sao chép lại người đó, sao chép thân thể, ký ức, năng lực, vân vân, lưu trữ như một bản sao. Ta có thể sử dụng bản sao này, khi sử dụng bản sao này, ta có thể biến thành người đó." Mộc Âm nói xong lại cười, "Trong số vài vị thời không chủ tể ta từng gặp, năng lực này của ta cũng coi là khá thú vị và lợi hại đấy."

"..." Trình Vân cạn lời.

"Còn ngươi?" Mộc Âm lại nhìn cậu.

"Làm mộng... tính vậy đi?" Trình Vân nhếch môi, nghĩ lại đúng là kê lặc (vô dụng) thật, mà còn có tác dụng phụ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:574
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.