Ngã Đích Thời Không Lữ Xá

Lượt đọc: 3489 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 587
Con Đường Của Chàng Trai Trẻ Ngày Càng Rộng Mở

❊ ❊ ❊

Trong chớp mắt, những giọt mưa đã trở nên dày đặc, đập xuống mặt đất tạo nên âm thanh lộp độp, nở hoa khắp nơi.

Thế giới bỗng chốc trở nên ồn ào, trong tai chỉ toàn là tiếng mưa.

Lại thêm cuồng phong nổi lên, khiến nước mưa tạt ngang!

Đường Thanh Diễm sờ sờ vào túi, trong túi cô có một chiếc ô nhỏ che nắng, nhưng trong thời tiết thế này, chưa nói đến việc liệu một chiếc ô có che nổi mưa không, chỉ sợ vừa mở ra là đã bị gió thổi hỏng rồi.

Ba người đứng ở cửa tiệm lùi lại hết lần này đến lần khác.

Cho dù có mái hiên che mưa, nhưng trận mưa này đã chẳng còn chút lý lẽ nào nữa, một cơn gió quét qua cứ như có ai đó bưng một chậu nước tạt tới trước mặt vậy.

Trình Vân nhếch môi: "Không phải cô nói con gái xinh đẹp thì vận may sẽ không quá tệ sao?"

"Đó rõ ràng là do cái miệng quạ của anh gây ra."

"...Xem thử có bắt được xe không đã." Trình Vân không có ý định tranh luận với cô, lấy điện thoại ra mở app Didi.

Nhưng anh không ôm hy vọng gì mấy.

Quả nhiên, giờ cao điểm sử dụng xe, dù có tăng giá cũng không ai nhận đơn.

Cũng phải, giờ gọi đồ ăn ngoài còn hiển thị thời tiết đặc biệt không giao hàng, thì còn mấy chiếc xe nhận đơn nữa chứ.

Đợi vài phút không ai nhận, lúc Trình Vân ngẩng đầu lên thì trên đường phố đã trở nên rất trống trải, nước đọng sâu đang chảy xiết, thách thức khả năng của hệ thống thoát nước. Thỉnh thoảng có một chiếc xe vội vã chạy qua lại làm dấy lên một chuỗi sóng nước, con đường như biến thành một dòng sông.

Khả năng thoát nước của Cẩm Quan không tính là quá tốt, mỗi năm mấy ngày này luôn bị ngập, nhưng cũng chỉ mấy ngày này thôi.

Đường Thanh Ảnh kéo kéo áo Trình Vân: "Anh rể, chúng ta vào tiệm trú mưa đi!"

"Được! Trận mưa này chắc cũng không kéo dài bao lâu đâu." Trình Vân nói.

"Xui xẻo thật..." Đường Thanh Diễm cũng nói.

Nhìn một chiếc xe việt dã hầm hố mạnh mẽ lao qua trước mặt, những vũng nước sâu vài chục cm cứ như không tồn tại vậy, Trình Vân không khỏi suy nghĩ, có phải lúc nào đó mình cũng nên mua một chiếc xe nội địa giá rẻ để đi lại không? Tốt nhất là loại chở được nhiều người một chút, tất nhiên không phải kiểu xe tải. Cũng chẳng cần xe quá xịn để tăng sự thoải mái, chỉ cần che gió che mưa, tránh nắng tránh rét, thuận tiện cho bản thân là được.

Trình Vân vừa xoay người đi vào trong tiệm, chiếc xe việt dã đó đột nhiên dừng lại, rồi nhanh chóng lùi xe.

"Bíp bíp!"

"Trạm trưởng đại nhân! Ông chủ Trình! Đường Yêu Yêu đại lão!"

Thật hú vía, Trình Vân bắt được âm thanh này từ trong tiếng mưa ồn ào.

Anh ngạc nhiên quay người lại, chỉ thấy cửa sổ bên phải chiếc xe việt dã đã được hạ xuống, tiếng mưa từng đợt từng đợt ùa vào trong cửa sổ, trên ghế lái là một khuôn mặt thanh tú đang tươi cười rạng rỡ, dường như tỏ vẻ vô cùng bất ngờ.

Trình Vân ngẩn ra: "Chúc Gia Ngôn? Trùng hợp vậy sao?"

Chúc Gia Ngôn kích động đến mức mặt hơi đỏ lên, rướn cổ hét lớn: "Trạm trưởng đại nhân, anh bị mưa chặn ở đây à? Có muốn về không? Lên xe tôi đi... Tôi đang rảnh rỗi ngắm mưa đây!"

Trình Vân quay đầu nhìn Đường Thanh Diễm.

Đường Thanh Diễm hỏi: "Người ngắm mưa này là... bạn mới quen của anh à?"

"...Cũng có thể coi là vậy, có đi không?"

"Vậy thì đi thôi."

"Ừ." Trình Vân quay đầu hét với Chúc Gia Ngôn: "Cậu có tiện không, có làm lỡ việc của cậu không?"

"Tiện! Tiện lắm!" Chúc Gia Ngôn gật đầu lia lịa.

"Vậy làm phiền cậu rồi."

"Đợi một chút." Chúc Gia Ngôn đột nhiên hét lên.

"Hửm?"

Ba người vừa mới cất bước lại dừng lại, nghi hoặc nhìn cậu ta, đồng thời lùi ra khỏi khu vực mưa dội.

Chúc Gia Ngôn quay người mò mẫm một lúc, sau đó mở cửa xe, cậu nhanh chóng bung một chiếc ô, tay còn cầm thêm một chiếc nữa, vòng từ phía trước xe đi về phía ba người.

Mặt đường nước đọng rất sâu, cậu vừa bước xuống, ống quần từ đầu gối trở xuống đều đổi màu hết cả.

Trình Vân ngẩn ra, vội vàng xua tay: "Không cần không cần!"

Đường Thanh Diễm và Đường Thanh Ảnh cũng vô cùng ngại ngùng.

"Không sao đâu."

Chúc Gia Ngôn treo nụ cười nhẹ nhàng, cầm ô đi đến bên cạnh Đường Thanh Diễm trước, đưa cho cô rồi nói: "Cô che chiếc này đi, tôi dùng chiếc kia chắn phía trước, chúng ta nhanh chóng lên xe, được không?"

Đường Thanh Diễm mặc váy trắng, mưa lớn thế này, đi ra ngoài hai bước là ướt sũng ngay... Mặc dù không biết cô gái này thân phận gì, nhưng đã đi cùng Trạm trưởng đại nhân thì rõ ràng cậu không thể để chuyện như vậy xảy ra.

Đường Thanh Diễm quay đầu nhìn Trình Vân, lại cảm kích nói với Chúc Gia Ngôn: "Cảm ơn cậu nhiều lắm, nhưng làm quần áo giày dép của cậu ướt hết cả, thật sự hơi ngại quá."

"Không sao đâu mà."

"Vậy đi thôi."

"Được!"

Chúc Gia Ngôn bung ô, còn chủ động nhận lấy vali của Đường Thanh Diễm.

Trình Vân nhìn phía sau, mím môi, tuy trong lòng cảm thấy hơi lạ, nhưng vẫn rất cảm động.

Tiếp đó Chúc Gia Ngôn lại quay lại đón Trình Vân và Đường Thanh Ảnh.

Lên xe, đóng cửa xe lại, bên tai bỗng chốc yên tĩnh hơn nhiều, Trình Vân vội nói với Chúc Gia Ngôn: "Cảm ơn cậu nhé, còn làm cậu bị liên lụy một phen, thật sự ngại quá."

Chúc Gia Ngôn cười nói: "Đừng để ý những chi tiết này, đằng nào về cũng phải tắm rửa thay quần áo thôi."

Trình Vân không lên tiếng, nhưng chắc chắn là không thể không để ý.

Đi ô tô trong mưa lớn gặp người quen, chủ động cho đi nhờ là chuyện rất bình thường, nhưng làm được tận tâm chu đáo như Chúc Gia Ngôn thế này, có thể nói ý nghĩa đã hoàn toàn khác biệt rồi.

Đường Thanh Ảnh và Đường Thanh Diễm cũng liên tục cảm ơn Chúc Gia Ngôn.

Chúc Gia Ngôn thông qua gương chiếu hậu liếc trộm bọn họ một cái, hỏi: "Mọi người đến đây là..."

"Đi ăn cơm." Đường Thanh Ảnh nói.

"Ồ." Chúc Gia Ngôn gật đầu, lại liếc nhìn Đường Thanh Diễm: "Vị này là..."

"Cô ấy tên Đường Thanh Diễm." Đường Thanh Ảnh giới thiệu.

"Đường Thanh Diễm? Cái tên này..." Chúc Gia Ngôn hơi nghi hoặc, nhưng vẫn gật đầu với Đường Thanh Diễm: "Đại lão chào cô."

"À... Chào cậu." Đường Thanh Diễm thấy cách xưng hô của cậu ta hơi lạ, nhưng cũng chỉ một chút thôi, trong thực tế có quá nhiều người có thói quen và sở thích kỳ quặc.

"Cậu ấy tên Chúc Gia Ngôn." Đường Thanh Ảnh lại giới thiệu thêm một câu, đồng thời giải đáp thắc mắc của Chúc Gia Ngôn: "Đường Thanh Diễm là chị em cùng cha khác mẹ của tôi."

"Ồ, hèn chi tên giống nhau quá..." Chúc Gia Ngôn hơi bừng tỉnh, nhìn thế này, vị này khả năng cao cũng là một vị...

"Khoan đã... Hít!"

Chúc Gia Ngôn đột nhiên hít một hơi khí lạnh.

Chị của Yêu Yêu đại lão?

Vậy chẳng phải là... đối tượng của Trạm trưởng đại nhân sao?

Biểu cảm Chúc Gia Ngôn lập tức nghiêm túc hẳn lên.

Lúc này, điện thoại cậu rung lên.

Là một tin nhắn WeChat, Chúc Gia Ngôn tiện tay mở ra, bên trong lập tức truyền ra giọng nam: "Tôi đã giữ chỗ cho cậu rồi, cậu khi nào qua?"

Chúc Gia Ngôn ngẩn ra, liếc nhìn ba vị đại lão phía sau.

Quả nhiên, Trình Vân lập tức nhíu mày: "Cậu có việc phải làm à?"

"Cũng không có việc gì..."

"Giữ chỗ... nghe có vẻ quan trọng lắm!" Trình Vân nghiêm mặt nói: "Nếu cậu có việc thì cứ thả chúng tôi xuống gần đây đi, hoặc cậu cứ đi làm việc của mình đi, chúng tôi trú mưa trên xe cậu một lát, không thể làm lỡ việc của cậu được!"

"Việc nhỏ thôi mà, thật sự không sao đâu." Chúc Gia Ngôn vội cầm điện thoại WeChat lên, thoải mái trả lời -

"Tôi bên này có chút việc, không qua được, cậu giúp tôi nói với người đó một tiếng nhé, tối tôi mời các cậu đi ăn đại tiệc."

Lời vừa dứt không bao lâu, lại có mấy tin nhắn liên tiếp gửi tới.

Chúc Gia Ngôn lại không dám mở ra nữa.

Trình Vân có chút nghi ngờ: "Cậu không phải hôm nay thi đấy chứ? Tôi nói trước nhé, nếu thật sự làm lỡ việc gì của cậu, chúng tôi trong lòng sẽ rất áy náy, nên cậu có việc gì thì cứ đi làm đi, đừng làm chúng tôi khó chịu."

Chúc Gia Ngôn trong lòng lập tức căng thẳng, sau đó giả vờ như bình thường nói: "Làm gì có chuyện gì đâu, không sao mà!"

Trình Vân nhíu mày: "Vậy được rồi, tóm lại vô cùng cảm ơn!"

Chúc Gia Ngôn lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Thực tế là hôm nay cậu đúng là có một môn thi, cậu đã lường trước sẽ mưa bão nên mượn xe việt dã của Lâm Nguyên Vũ, không ngờ giữa chừng lại gặp ba vị này... Nếu đã như vậy, chút chuyện thi cử thì đáng là gì! Tùy tiện bịa một lý do, chỉ cần không thành 'vắng mặt ác ý', năm sau thi lại là được.

Tuy rằng 'vì đưa các người mà bỏ thi' quả thực có thể khiến tình nghĩa này trở nên nặng hơn, nhưng cũng có khả năng khiến đại lão cảm thấy không đúng, Chúc Gia Ngôn cân nhắc kỹ lưỡng, vẫn quyết định bớt mạo hiểm một chút, đi cho chắc chắn.

Trình Vân hỏi Đường Thanh Diễm: "Cô đến chỗ tôi ngồi một lát nhé? Giờ này qua Đông Trạm cô phải đợi đến tối đấy, chán chết mất, mưa này lát nữa sẽ tạnh thôi, đợi tạnh mưa rồi đi cũng không muộn."

Đường Thanh Diễm gật đầu: "Cũng được."

Thực tế là cơn mưa gấp gáp và hung dữ như vậy đều đến nhanh đi cũng nhanh, mới hơn nửa tiếng, xe còn chưa đi đến khách sạn, thế mưa đã trở nên rất nhỏ, gió cũng tạnh rồi.

Trình Vân suy nghĩ một chút, chỉ vào một con phố phía trước nói: "Cậu cứ đưa chúng tôi đến đây là được rồi, tôi tiện thể xuống mua chút đồ."

"Trạm trưởng, anh mua gì, tôi đợi anh bên ngoài, không sao đâu."

"Không cần đâu, mưa tạnh rồi, làm phiền cậu đưa chúng tôi đến đây đã ngại lắm rồi. Còn lại cũng chẳng mấy bước nữa, chúng tôi tự đi về là được." Trình Vân nói, "Cậu vẫn nên mau đi làm việc của mình đi, đừng lỡ việc."

"Vậy... được thôi."

Chúc Gia Ngôn đồng học cũng hiểu đôi khi thấy tốt là thu lại thôi, quá mức không tốt.

Cậu thả ba người Trình Vân xuống bên ngoài trường tiểu học, còn ân cần lấy vali của Đường Thanh Diễm ra từ cốp sau.

Đường Thanh Diễm hào phóng cảm ơn cậu, cậu liền cười thẹn thùng.

Ba người đứng bên đường nhìn theo xe Chúc Gia Ngôn rời đi, Đường Thanh Ảnh cảm thán một câu: "Chúc đồng học tâm địa tốt thật đấy!"

Trình Vân gật đầu: "Đứa nhỏ rất ngoan ngoãn!"

Đường Thanh Diễm thì chằm chằm nhìn chiếc xe đó không lên tiếng.

Cô và Chúc Gia Ngôn không quen, tự nhiên không có gì để đánh giá, chỉ là thái độ của Chúc Gia Ngôn đối với Trình Vân... thậm chí đối với Đường Thanh Ảnh, đối với chính cô đều khiến cô cảm thấy hơi lạ. Mà nhìn chiếc xe việt dã rõ ràng giá trị không nhỏ, chỉ con nhà giàu mới chơi nổi này, cô lại càng cảm thấy lạ hơn.

Thu hồi ánh mắt, cô lại liếc nhìn Trình Vân, nói: "Xem ra thời gian này anh lăn lộn ở Cẩm Quan cũng không tệ nhỉ!"

Trình Vân không lên tiếng, mà chỉ vào một hiệu sách Tân Hoa đối diện, đi qua đường trước.

Thời tiết lất phất mưa bụi, nước đọng trên đất đã được thoát hết sạch, nếu không phải ven đường một mảnh hỗn độn, gần như không tìm thấy dấu vết của cơn mưa bão vừa rồi. Trình Vân cảm thấy là một người lớn, đã hứa chuyện gì với trẻ con thì nên làm được, để duy trì uy tín của mình trong lòng trẻ con, đây mới là nhờ Chúc Gia Ngôn dừng lại ở đây.

Hiệu sách này rất nhỏ, chỉ hai gian, mở bên cạnh trường tiểu học rõ ràng không chỉ bán sách, mà còn bán đồ chơi, văn phòng phẩm và một số thứ khác.

Hai chị em nhà họ Đường theo sau anh, tò mò anh muốn mua gì.

Dạo một vòng, trên tay Trình Vân đã cầm một bộ đồ chơi lắp ráp, một bộ ghép hình, một bộ bảng số, lại ngẩng đầu ngắm nghía bộ đồ đặt trên đỉnh kệ tên là 'công cụ giáo dục mầm non', bên trong có bảng vẽ, có những tấm thẻ động thực vật dày cộm, có đủ loại bóng nhỏ, còn có rất nhiều thứ Trình Vân thời thơ ấu chưa từng được trải nghiệm, cũng không biết dùng để làm gì.

Đường Thanh Ảnh hỏi: "Anh rể anh mua mấy thứ này làm gì?"

Trình Vân thản nhiên đáp: "Cho Trình Liên Tâm chơi."

Đường Thanh Ảnh ồ một tiếng, ánh mắt lại có chút nghi ngờ - Trình Liên Tâm đã bắt đầu đi học rồi, mấy thứ này, có cái không dùng tới đâu nhỉ?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:585
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.