Cha tôi là ai? Như trong ống kính vạn hoa, những hình ảnh mà tôi đã thu thập được ghép lại cạnh nhau và bức tranh trở nên rối tinh. Càng điều tra, tôi càng không hiểu cha tôi. Ðiều mà tôi từng gán cho cha – tóm tắt trong vài từ (tha hương, hoài cổ, cha của năm đứa con, tai biến) – chập chà chập chờn. Như thể hình ảnh phản chiếu của cha trong gương đã bị vỡ ra hàng nghìn mảnh, là tổng thể của những trái ngược và những có thể. Người anh trai luôn vắng mặt trong gia đình, cậu con đích tôn yêu dấu, chàng sinh viên, thằng bạn mang lại vận may cho nhóm thanh niên khu Latin, người cha của hai gia đình và hai cuộc đời. Có bao giờ ta biết hết một con người? Dù sao thì con người cũng là phép cộng của những gương mặt, một tấm patchwork to và sặc sỡ mà người thợ dệt kiên trì thêm một mảnh nhung mượt vào chỗ này, một miếng vải xù xì vào chỗ kia. Tôi nhìn thấy mặt nước màu đen, nhưng khi cúi xuống thì đó là miệng của một cái giếng không đáy.