Sầu riêng đuổi theo bạn như những bí mật. Ðầu tiên là bởi mùi của nó, quá mạnh, xông lên cả đầu. Buồn nôn với người này, mê mẩn với người kia. Sầu riêng phải thưởng thức, dần dần từng chút một. Nó xứng như vậy. Ðập lớp vỏ dày và đầy gai. Lấy phần ruột ra. Trong hai ngăn riêng biệt là những múi mềm, gần như trong tình trạng không gì che đậy, nhơm nhớp như những bộ phận trên cơ thể người, và đặc giống trái bơ. Tách múi, những ngón tay dính dính, cho vào miệng ăn ngấu nghiến, liếm môi, nhấm nháp tinh chất của nó, thật lâu, thật lâu, và hương vị ấy, mùi thơm ấy, sẽ theo bạn, ngay cả sau khi đã rửa miệng. Mùi của sầu riêng không bao giờ buông tha bạn. Cũng như những bí mật. Sầu nghĩa là buồn, riêng nghĩa là lẻ loi. Sầu riêng, hay là nỗi buồn của sự cô độc.
Bí mật sinh ra sự cô độc khủng khiếp nhất. Những bí mật của cha tôi và của mẹ tôi. Sự cô độc của họ. “Mẹ đã nghĩ rằng nếu không ai biết thì cũng không sao”, mẹ tôi nói với tôi. Mẹ tôi phát hiện ra chuyện này ba mươi năm sau mẹ ruột của mẹ. Bà ngoại tôi đã nhận được một lá thư của “người đàn bà Pháp” ngay trước đám cưới của cha mẹ tôi. Bà ngoại không nói gì. Giấy mời đã được gửi đi, không thể lùi được nữa. Mất thể diện. Nếu không ai biết thì cũng... không sao, bà cũng suy nghĩ như mẹ.
Và cái mùi ngất ngư của những bí mật thối rữa, từ từ, từ từ.