PF1: Con gái 1
PF2: Con gái 2
PF1: Nhật ký thân mến, chúng tôi đang ở Việt Nam cùng tất cả gia đình. Nghĩa là mẹ, các dì, Ommuai, Bammuai và cả bố cũng vừa đến. Bình thường viết là ông ngoại và bà ngoại, nhưng tôi không hiểu chính tả của những từ ấy, vì nói là ommuai mà tại sao lại viết là “ông ngoại”?
PF2: Ommuai rất vui ở Việt Nam vì ông có thể ăn nhiều món Việt. Ông không nói là ông vui vì ông luôn luôn theo kiểu “tôi không nói”, như thế từ lúc tôi mới sinh ra, thậm chí cả trước đấy. Ông chỉ nói “Oi Oi” khi ông nhìn thấy chúng tôi, vì ông quá vui. Mà tôi cũng thế, ở Việt Nam, tôi cũng không nói, vì tôi không hiểu người ta đang nói gì. Ommuai rất hiền. Ví dụ, ở Le Mans, ông xem vô tuyến với chúng tôi. Vì ông không nói nên ông không mắng chúng tôi như bố và mẹ, bố mẹ không muốn chúng tôi xem vô tuyến bao giờ. Và ông cũng không quấy rầy tôi như chị tôi, giá mà thỉnh thoảng chị ấy cũng không nói thì hay biết bao. Tôi bảo ông, ông ngoại ơi, cháu muốn xem kênh 121, đấy là kênh Piwi, có phim hoạt hình Pokemon và ông lúc nào cũng đồng ý. Tôi chắc chắn là ông cũng thích phim hoạt hình Pokemon. Ở Việt Nam, thật tiếc là không có kênh 121. Nhưng chị tôi và tôi được ngủ với mẹ, thế cũng tốt rồi.
PF1: Ommuai không nói nhưng vẽ rất đẹp. Ommuai bảo tôi là họa sĩ như ông. Ở Le Mans, tôi vẽ cùng ông và nhìn ông vẽ, với các loại bút lông và sơn dầu có mùi rất kỳ lạ, và ông cho tôi vải để tôi vẽ lên trên, thật là oách. Trong nhà ở Le Mans, bammuai treo rất nhiều tranh của ommuai và có cả tranh của tôi.
PF2: Pokemon, chúng cũng giống ông, chúng không nói. Trừ những con Pokemon thần thánh. Có một con nói được, nhưng thật ra nó nói bằng đầu.
Nó nói và vụt một cái, từ ngữ chui thẳng vào não của bạn. Ommuai hẳn là biết làm như vậy, mà tôi, tôi cũng hiểu ông. Thỉnh thoảng ông nói với tôi trong não tôi rằng ông bị khát, thế là tôi nghe thấy, đó là thần giao cách cảm. Ðúng rồi, đúng rồi, tôi đi lấy cho ông một ly nước, đưa cho ông, và ông cực kỳ vui, bởi tôi là người duy nhất nghe thấy điều ông vừa nói trong đầu.
PF1: Ông khác của tôi, đó là ông nội, ông cũng ít nói lắm. Nhất là sau khi bà nội qua đời. Trước đây, ông nội nói nhiều hơn nhiều. Có thể khi về già thì người ta nói ít đi? Người ta trở nên nhăn nheo như vỏ cây mà cây cối thì có nói bao giờ đâu. Hoặc người ta buồn vì nhớ tất cả những người đã chết ấy? Tôi nhận thấy một điều là trẻ con nói lắm. Em gái tôi chẳng hạn, nó nói suốt ngày, mệt khủng khiếp. Tôi nói ít hơn. Tôi lớn rồi, bởi vậy.