Tôi đã đọc cái câu rất đúng này, trong một tiểu thuyết của Marie Nimier, con gái của nhà văn Roger Nimier:
Im lặng là một hợp đồng ngầm, một điều khoản cùng chia sẻ giữa hai bên. Một bên im lặng và một bên bịt tai. Không phải chỉ bên này quyết nói là bên kia nghe thấy.
Chúng tôi đã ký bản hợp đồng im lặng ấy. Chúng tôi không muốn nhìn thấy bất cứ cái gì. Em trai tôi kể cho chúng tôi rằng một hôm cha tôi đã nhắc đến gia đình kia của mình sau một lễ giao thừa hơi quá chén. Em tôi không tin tẹo nào, và không kể lại cho chúng tôi về chuyện ấy. Em nghĩ rượu khiến người ta nói những chuyện vớ vẩn. Tôi cũng thế. Khi tôi bới được từ kho lưu trữ bản báo cáo của cảnh sát, tất cả ghi rõ ràng giấy trắng mực đen. Thế mà tôi đã cười nhạo.
Như thói quen, tôi tháo kính ra. “Sự thật”, tôi ghét cái từ khoa trương ấy. Chẳng cái gì là thật cả. Trừ chúng tôi, gia đình họ Bùi. Chúng tôi, những đứa con của cha tôi. Và trong đại từ “chúng tôi” này, tôi không thể cho thêm những người kia. Như một thám tử mù và điếc, tôi bỏ quên các hướng đi, điều tra ẩu, bịt các chứng cớ. Ấy thế mà, nó đang ở trước mắt tôi, bằng chứng của tội lỗi không sao chối cãi ấy: Bức ảnh của Thomas trong điện thoại của tôi.