Tôi thu nhặt những bức mail của Thomas như những hòn sỏi: những mảnh vụn của cha tôi – cha của chúng tôi – những mẩu nhỏ trong câu chuyện bị phân hủy của họ, mà tôi sẽ không kể lại, vì nó thuộc về anh ấy. Anh ấy là con lai, giống như chị gái của anh. Cả hai mang trên gương mặt những dấu vết của người cha thường xuyên vắng mặt. Ở Việt Nam, người ta gọi con lai là “bụi đời”. Bị khinh bỉ bởi người Pháp, cũng như người Việt, họ không thể tìm được chỗ đứng của mình ở cả hai nơi.
Chúng tôi không có gì chung với nhau. Chúng tôi không biết nhau. Chúng tôi không giống nhau (hoặc trong mọi trường hợp đó là điều mà tôi muốn tự thuyết phục tôi). Nhưng đôi khi lại lấp ló những nét giống nhau và những trao đổi bằng mail giữa hai chúng tôi khiến tôi hoang mang. Và từ cuốn sách này, cuốn sách của tôi, vụt xuất hiện, dù tôi muốn hay không, lời nói của người anh trai cùng cha khác mẹ đến từ hư vô đấy.