Người Đi Săn Và Con Sói Lửa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Những Cuộc Gặp Gỡ Giữa Rừng Già

❊ ❊ ❊

Dũng đi theo hướng mặt trời mọc để tìm đường về nhà. Hình như làng cậu ở về hướng đông mà cậu thì đang đi theo hướng bắc. Dũng quay lại đi cho đúng hướng. Nhưng sao thế này? Mặt trời đáng lẽ mỗi lúc một lên cao thì trái lại Dũng càng đi về hướng mặt trời mọc thì mặt trời càng xuống thấp. Đã thế, trời đổ tối rất mau và giông tố lại nổi lên đột ngột. Dũng đi vào một cánh rừng cây cối ken dày, những cành gai tre tua tủa cứ níu lấy áo quần như những bàn tay khẳng khiu của phù thủy. Có tiếng hổ gầm dữ dội chuyển dần về phía cậu. Dũng hốt hoảng vạch cây rừng mà chạy. Nhưng hết cành gai này lại đến cành gai khác chắn lấy lối, cậu không sao chạy nhanh được, còn con hổ thì đã tới phía sau kia rồi. Con hổ cứ nhảy qua ngọn cây phong phóc rồi bám sát lấy cậu. Cậu cảm thấy con hổ đưa tay vờn sau gáy cậu để cho cậu chết khiếp chứ không chịu vồ. Cậu thì hai tay không, con mác rơi đâu mất. Đã thế cậu lại cuồng chân không chạy được nữa. Bỗng nhiên rừng cây đầy cành gai biến mất, cậu đang chạy trong một rừng tre mà các cây tre không mọc thành bụi, trái lại đứng đơn độc như những cây nêu. Cậu vẫn chạy, nhưng không hiểu sao chân cứ co lên phải lâu lâu mới thả xuống đất được, cứ y như đếm từng bước. Còn con hổ vẫn bám theo cậu, nhưng mỗi lần con hổ định vồ cậu thì hình như ngọn gió vô hình nào đó đẩy nó lùi lại. Dũng cứ chạy, cuối cùng đến được một cây tre to và rất cao. Cậu trèo lên cây tre, leo lên tận ngọn. Con hổ ở dưới đất, chốc chốc lại chờn vờn hai chân trước. Bỗng cây tre do sức nặng của cậu bị vít cong xuống, chân cậu chạm tới đất. Con hổ lao lới, cậu đạp mạnh xuống đất một cái, cây tre lại bật lên, nâng cậu khỏi mặt đất. Rồi cây tre lại oằn xuống, chân cậu sắp chạm đất, con hổ lại lao lới. Bỗng có một tiếng rú khủng khiếp rồi con Sói Lửa, giờ to như một con bò, lao tới đè lên con hổ. Con Sói Lửa và con hổ vật nhau. Dũng buông cây tre ra định đến tiếp sức cho con Sói Lửa, nhưng bỗng cậu rơi phịch xuống đất, bị hẫng, và cậu giật mình... thì ra cậu đang chiêm bao. Cậu mở choàng mắt, ngồi dậy thì mặt trời đã rọi vào cửa chòi.

Cậu nhìn xuống bếp lửa dưới đất. Gì thế kia? Cậu đang chiêm bao hay là tỉnh đây? Con Sói Lửa của cậu đang ngồi bên bếp lửa, ngẩng mũi lên, cất một tiếng tru dài. Có lẽ con Sói Lửa đã tru nhiều lần như thế trong lúc Dũng đang ngủ say nên mới có giấc mơ. Cậu cất tiếng gọi:

– Sói Lửa! Sói Lửa! Êu êu êu!

Con chó nhìn lên chòi vẫy đuôi, Dũng tụt xuống khỏi chòi, Con Sói Lửa lao đến với cậu. Cậu vồ lấy con Sói Lửa, ghì cái đầu bù xù lông của con chó vào lòng. Không ngờ giữa đêm rừng âm u, con Sói Lửa vẫn nhận ra tiếng cậu, đã đến với cậu. Có lẽ suốt đêm qua con vật đã nằm bên bếp lửa ngóng lên chòi, canh cho cậu ngủ mà cậu không biết. Còn một ít cơm nguội Dũng bê ra cho con chó ăn. Có con Sói Lửa bên cạnh rồi, cậu không còn sợ gì hết. Cậu đến bên bếp lửa. Đống củi hôm qua cháy đã gần hết nhưng vẫn rực than. Cậu vùi tro lại giữ lấy lửa. Cậu lấy một chiếc lá rừng to bản, hơ lên lửa, gói bao diêm lại, cho bao diêm vào túi, buộc lại cẩn thận. Từ nay cậu phải sống một mình giữa rừng cho đến khi tìm thấy đường về nhà, nên phải giữ lấy lửa.

Cần phải có cái gì ăn thì mới có sức đi tìm đường về. Ở rừng thì chẳng sợ đói. Rừng có đủ thứ để nuôi sống cậu. Mùa này đang là mùa hạt sồi, hạt gắm, hạt dẻ sớm cũng đã có. Quả nhò nhè cũng có thể ăn tạm được. Quả vả thì ngon nhưng ăn nhiều sẽ xót ruột. Quả bứa không nên ăn lúc đói. Khế rừng nhiều vô kể, loại quả này chỉ để nấu dấm cà, nấu canh thịt hoẵng thì ngon tuyệt vời chứ không nên ăn lúc đói. Quả săng môi, quả dâu da đất... tất cả các loại quả khác không ăn trừ bữa được. Cả “cánh đồng rừng” này mít cũng nhiều. Mít già hái xuống, gỡ lấy múi, tách riêng múi và hạt ra, cho hạt xuống đáy nồi, phía trên là múi đem đồ lên, bóc hạt kẹp với múi ăn với vừng rất thú vị. Nhưng Dũng không có nồi. Cậu hái một quả mít già, lấy nước nhào với đất rừng thành một lớp bùn bọc ngoài rồi đốt trên lửa. Khi lớp đất khô vàng, cậu lại vùi xuống tro than một lúc. Cậu bổ quả mít ra. Ôi, chưa bao giờ có thứ có thứ quả nướng nào lại có thể địch nổi mít nướng. Cậu vừa ăn, vừa bóc múi cho con Sói Lửa. May quá gói muối mẹ gói cho cậu còn nằm trong túi áo, có cài kim băng bên ngoài. Cậu chấm mít với muối cho con Sói Lửa ăn. Con chó vồ vập lấy thứ chất mặn đã từng quen. Ống nước vẫn còn đầy. Cậu cắt một mắt lồ ô làm thành cái cốc rồi rót nước ra uống. Những giờ phút của buổi sáng trôi qua tốt lành, cậu gọi chó, và bắt đầu cuộc tìm kiếm đường về.

Hôm nay bình tâm lại, Dũng mới ngẫm nghĩ và thấy rằng chỉ có vài ngày thôi mà cậu đã vấp phải một số sai lầm đến nổi dẫn cậu vào tình trạng cô đơn này. Lúc từ nhà vào đây cậu mải say với trời mây, non nước mà quên để ý mình đi theo hướng nào, bên đường đi có những gì đáng chú ý. Rồi lúc rời trại đến bãi săn, cậu cũng ỷ vào người lớn mà không chú ý kỹ càng đến đường đi. Giá như trên đường đi, có mác sắc trên tay, cứ một đoạn lại phạt vài cành cây để đánh dấu thì đâu đến nỗi. Cả khi ngồi trên cây mà bị bão nữa. Thực ra do cậu sợ hãi quá mức nên đã tụt xuống khỏi cây dẻ. Nhưng giá có tuột xuống khỏi cây thì cũng không được rời khỏi chỗ hẹn để tìm về trại trong khi không nhớ rõ đường về. Người ta bảo “sai một ly đi một dặm”, còn cậu thì không phải “sai một ly” và rõ ràng không phải là “đi một dặm” nữa. Nhưng thôi, mọi chuyện cứ để đấy hẵng. Bây giờ thì cậu đã rút được kinh nghiệm. Vừa đi, cậu vừa đánh dấu trên đường. Cứ đi được một đoạn lại chặt một cành cây, khi thì chặt rời hẳn, đặt giữa lối đi, lúc thì chặt cây gẫy sập xuống. Gặp cây to cậu vạc một bên vỏ. Bây giờ cái chính là cậu phải tìm về trại săn bên suối đã. Cậu cứ đi thẳng một mạch theo triền rừng. Nhưng sao triền rừng này dài đến thế. Con Sói Lửa vẫn kiên nhẫn chạy lon ton bên cậu. Thỉnh thoảng nó lại đảo quanh mái rừng một vòng. Những lần như thế Dũng rất lo. Cậu chỉ sợ con chó lại bỏ cậu bơ vơ một mình. Nhưng không, con chó chạy đi đâu một lúc rồi lại quay về, Dũng định cắt một sợi dây rừng tròng vào cổ chó để dắt. Nhưng rồi cậu lại nghĩ lỡ gặp thú dữ cậu có thể leo lên cây được, còn chó vướng dây không chạy nhanh được, cũng không đánh trả thú dữ được thì sao? Cậu bỏ ý định tròng cổ chó.

Có một lần con Sói Lửa chạy đi một lúc rất lâu, Dũng đã tưởng con chó bỏ đi rồi. Cậu cất tiếng gọi, một lát sau con chó mới quay lại, mồm cầm một con cheo cheo. Lần đầu tiên Dũng mới thấy chỉ có con Sói Lửa săn được cheo cheo là một. Thế này thì hay rồi.

Có lẽ đã đến cữ bữa trưa. Bụng Dũng đói cồn cào, còn hai chân thì mỏi rã rời. Cậu tìm được một chỗ đất phẳng, ngay cạnh một cây táu to, dễ trèo để ngộ nhỡ đang nghỉ chân mà thú dữ ập đến thì sẽ leo lên cây. Cậu kiếm củi nhóm lửa làm thịt con cheo cheo. Không có nước, cậu đi chặt mấy cây nứa non, lấy nước trong lòng ống nhào đất rừng thành bùn lỏng trát dày lên mình con mồi rồi thui trên lửa, khi lớp bùn se, cậu bóc lớp bùn trên mình con cheo cheo đi, lớp lông con vật cũng bong theo. Cứ cách ấy cậu đã cạo sạch con mồi. Nước trong các ống nứa non vẫn đủ rửa sạch con mồi. Cậu chỉ lọc lấy thịt, tim gan con mồi, còn xương xẩu, các thứ thừa vứt đi hết. Thịt con mồi cậu ướp nhạt muối rồi xiên vào que lồ ô, nướng trên than lửa. Thịt cheo cheo nướng đủ chín, ăn lúc nóng thật tuyệt. Con Sói Lửa từ ngày xa gia đình cậu đến nay lần này mới được ăn thịt nướng chín có thêm muối, vừa ăn con chó vừa rên ư ử, ra chiều khoái lắm. Ăn xong xiên này, cu cậu lại hau háu nhìn xiên khác. Cứ cậu một miếng, Sói Lửa một miếng, cả hai ăn hết non nửa con cheo cheo, số thịt còn lại, cậu nướng chín, gói vào lá cọ rừng để dành đến bữa chiều. Cậu vuốt lưng con Sói Lửa dặn:

– Nằm đây mà nghỉ nhé! Chiều chúng mình lại đi tiếp.

Dũng leo lên tít ngọn cây táu. Cây táu cao vượt hẳn lên trên tán rừng. Dũng đưa mắt nhìn xung quanh chỉ thấy toàn một màu xanh thẫm vô tận. Cậu cất tiếng hú gọi các chú thợ săn:

– Hu...! hu... hu... hu...!

Rồi cậu lại cất tiếng gọi chó:

– Khoang... khoang... khoang...!

Chỉ có tiếng ngàn cây vọng lại. Dũng hú gọi một lúc rồi tụt xuống cái giàn dây leo bắc chằng chịt trên chạc cây táu nom như tổ gấu. Cậu cắt vài dây con, buộc các dây to lại với nhau. Chẳng mất mấy công sức mà cậu đã làm được một cái võng bằng dây rừng. Cậu chặt các nhánh táu và những nhánh cây khác rậm lá, lót lên cái võng, rồi tra mác vào một cành cây, gieo mình xuống võng. Trên cao gió thổi mát rượi, không có vắt rừng quấy rầy, cơn mệt mỏi lại như thấm vào cơ thể kéo sập mi mắt cậu xuống. Cậu ngủ thiếp đi lúc nào không biết.

Tiếng cành cây cuốn ào ào và tiếng con Sói Lửa sủa gay gắt làm Dũng tỉnh giấc. Cậu ngơ ngác nhìn về phía có tiếng cành cây gãy vọng tới. Cách cái võng của cậu không xa có hai con gấu ngựa đang cắn nhau. Chúng cấu xé nhau, vật nhau trên cây đến mức cả hai con rơi phịch xuống đất. Dũng tưởng từ trên cao rơi xuống như thế cả hai đã gãy cổ rồi. Nhưng không, chúng đã vùng dậy, đứng trên hai chân sau, còn hai chân trước múa liên hồi, rồi lao vào nhau. Chúng vật lộn, cấu xé và gầm rống làm cho rừng cây nhốn nháo cả lên, khiến khỉ đàn, vẹc đàn kéo nhau nhảy ào ào trên các tán cây. Hai con thú vật nhau một lúc, hình như một con thua, con này vùng chạy rồi leo thoăn thoắt lên cây. Lần đầu tiên Dũng chính mắt nom thấy gấu trèo cây. Con gấu trèo y hệt như mèo trèo cây cau: bốn chân đầy móng cứ bám lấy thân cây, từng nấc, từng nấc một phóc lên. Con gấu thắng cuộc đuổi theo. Gấu đi trên các cành nằm ngang chẳng khác gì mèo. Cứ thế chúng đuổi nhau chuyển từ cành cây này đến cành cây khác. Chúng đang chuyển dần về phía cây táu Dũng ngồi. Từ nãy mải xem gấu vật nhau, cắn xé nhau, bây giờ cậu mới phát hoảng. Thật ra cậu không lạ gì loài gấu cho lắm. Chúng không mấy khi tấn công người trừ phi chúng bị dồn vào thế bí. Và trong ba loài gấu có ở vùng quê Dũng: gấu chó, gấu lợn và gấu ngựa thì chỉ có gấu ngựa là hung dữ hơn cả. Người ta nói rằng hễ bị gấu vồ thì phải nằm sấp xuống, giả chết, nếu không nó sẽ móc mất mắt, sau đó mới cấu xé. Bây giờ thì Dũng đang lâm vào cơn nguy khốn đây, ở trên ngọn cây này thì nằm sấp úp mặt xuống sao được? Còn hai con gấu ngựa đang lao tới mỗi lúc một gần. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Dũng: phải tụt xuống càng nhanh, càng tốt. Thế là cậu vội vàng tụt xuống khỏi cây táu. Dưới gốc cây, con Sói Lửa vẫn sủa gay gắt, cả hai con gấu chừng như bây giờ mới nghe tiếng chó sủa, chúng ngay cổ ra, nhìn xuống đất. Bỗng cả hai cùng hộc lên một lúc rồi mỗi con rẽ một lối, chuyền cành bỏ chạy, mỗi lúc một xa, chắc là chúng nó nghe thấy Dũng và con Sói Lửa.

Sau cơn hốt hoảng, Dũng cùng con Sói Lửa lại lên đường tìm về trại săn. Dọc đường lúc đầu Dũng nơm nớp lo sợ, biết đâu lại chẳng gặp một chuyện bất ngờ như gặp gấu lúc nãy. Nhưng rồi không khí sôi động của khu rừng làm cậu bớt nỗi lo âu. Dũng và con Sói Lửa đang đi vào một thế giới kỳ ảo. “Cánh đồng rừng” không hiểu biến đâu mất từ bao giờ, cả dấu tích của người xưa để lại cũng không còn nữa: không còn những cây mít, cây bưởi, cây chè cổ thụ; không còn thấy những bụi tre, khóm chuối mà Dũng từng gặp ngày hôm qua. Rừng ở đây cây cối chia thành hai ba lớp. Lớp cây cổ thụ vượt hẳn lên trên cái nền xanh bạt ngàn, điểm lên nền rừng xanh non như những chiếc tán cắm không thẳng hàng trên thảm cỏ. Trên tán cao này là thế giới riêng của các loài chim có sải cánh bạt gió. Đó là giang sơn của chim phượng hoàng, chim ó, diều hâu rừng và đại bàng. Dưới cái tán cao ấy là nền rừng, một cái nền màu xanh, đứng từ cây cao nhìn rộng ra tưởng như đây là một thảm cỏ được cắt xén thật bằng phẳng. Đây là thế giới của lũ khỉ vàng, khỉ quần đùi, vượn, vẹc, các loại chồn mác, sóc, sóc bay, đồi, dơi, chuột leo, cầy vòi và thế giới của các loài chim vừa và nhỏ. Dưới cái nền xanh này là lớp cây con, thân cây mảnh mai cao vồng, tán lá nhỏ, và đủ loại dây leo cùng nhiều loại hoa. Đi trong rừng thưa này tầm mắt không bị che kín, có thể nhìn thấy con hoẵng, con lợn lòi, thậm chí con cheo cheo chạy vụt qua trước mặt cách xa hàng trăm mét. Nhưng Dũng không còn tâm trí để thưởng ngoạn cảnh rừng. Sự bình thản trong cậu vụt biến đi, nhường cho một nỗi bàng hoàng chợt đến khi cậu nhận ra rằng, cậu đã đi xa vùng Vũng Trổ rồi. Dũng đã lạc vào một cánh rừng gần như nguyên thủy. Con Sói Lửa từ trưa đến giờ vẫn trung thành bám sát bên Dũng đến mức có khi thấy một con mồi chạy qua nó cũng bỏ mặc không đuổi theo. Cứ mỗi lần bắt gặp một con thú nhỏ, Sói Lửa lại ngước nhìn cậu, cố ý thăm dò xem cậu có thích săn đuổi không. Và cứ mỗi lần như thế, Dũng lại vỗ vỗ gói thịt nướng, bảo nó:

– Thôi, Sói Lửa ạ, còn thịt nướng đây!

Dũng chợt nhớ, mở gói thịt, lấy ra một xâu rồi rút cho con Sói Lửa mấy miếng. Sói Lửa vừa ăn, vừa nhìn cậu có vẻ hể hả lắm.

Chó và người lại tiếp tục đi. Nhưng đi theo hướng nào? Dũng bắt đầu hoang mang. Nhưng rồi cậu vẫn tiếp tục tiến bước, đi xuôi theo mái rừng. Cậu hy vọng sẽ gặp một dòng suối, và cứ theo dòng suối cậu sẽ đến được trại săn hoặc cứ theo dòng suối chảy mà đi thế nào cũng sẽ đến một dòng sông. Bởi có con suối nào lại không đổ ra sông? Bỗng con Sói Lửa đứng phắt lại, rồi hai chân sau cào đất, nhìn hau háu về phía trước, mõm chun lại, nhe những chiếc răng nanh ra, vừa sủa vừa gừ. Gì thế này? Chắc là gặp hổ. Thằng Dũng đang hồi hộp thì chợt nghe phía trước, hơi xa có tiếng cành cây gãy ào ào mỗi lúc một rõ dần. Voi đàn! Dũng chợt kinh hoàng. Bây giờ cậu đã thấy một đàn voi năm con đang lừng lững đi tới. Dũng bàng hoàng. Làm thế nào bây giờ? Bỏ chạy ư? Không kịp nữa rồi. Người ta nói rằng voi đuổi thì chỉ có cách chạy vòng quanh đồi núi mái dốc theo kiểu cuốn khăn mới hòng thoát được. Nhưng đây là rừng rậm bạt ngàn, mái không dốc mà trải dài thì chạy cuốn vành khăn làm sao? Đàn voi mỗi lúc một đến gần. Con đầu đàn đưa vòi lên phía trước khuơ khoắng. Hình như nó đã nghe thấy tiếng chó sủa. Nó cất cao vòi lên, gầm một tiếng kéo dài. Dũng giật mình lùi lại, rồi quay đầu chạy. Đàn voi bắt đầu đuổi theo, vì cậu nghe tiếng ào ào như bão cuốn phía sau. Đến một cây lim cao, có nhiều mấu, cậu chợt nhớ ra bèn trèo phắt lên cây lim. Ngồi yên trên ngọn cây, cậu đưa mắt nhìn xuống đàn voi đã đến nơi. Con đầu đàn lại tung vòi lên, ngửi hít rồi lại gầm lên. Con voi đầu đàn giận dữ đưa vòi lên quấn lấy một cành lim to bằng bắp chân, giật một cái cành lim gãy ngay. Cây lim rung lên như bị bão. Cứ thế, con voi đầu đàn vặt hết cành này đến cành khác của cây lim. Mỗi lần nó giật cành, Dũng lại ôm chặt lấy thân cây. Thế này thì đến gãy mất cây lim. Dũng vô cùng lo sợ khi thấy con voi đầu đàn đưa vòi quấn lấy thân cây lim mà giật. Cũng may cây rất to nên con voi không bẻ gãy được. Con voi đầu đàn như ra hiệu, hai ba con voi đàn khác lại xúm vào quấn lấy thân cây lim mà giật mặc cho con Sói Lửa đang sủa như điên như dại. Cũng may mà lũ voi mỗi con giật một phía nên cây vẫn đứng yên. Con voi đầu đàn dùng ngà cày đất ở gốc lim rồi nó dùng chân giẫm. Vừa như có sự sai khiến ngấm ngầm, lũ voi không lay cây nữa, hai ba con rời chỗ đi xuôi mái rừng. Chắc là chúng nó bỏ đi. Nhưng Dũng mừng hụt. Chỉ một lát lũ voi quay lại. Chúng thay nhau chúc vòi xuống gốc cây xối nước từ vòi xuống ào ào. Bây giờ cậu mới chợt hiểu, lũ voi xuống suối lấy nước phun vào gốc cây cho nhão đất ra để làm cho cây bật gốc. Phải đi khỏi cây này thôi! Dũng nhớ có lần nó nghe kể nếu bị voi đàn nhổ cây mình đang nấp trên ngọn thì cởi áo ra mắc lên chỗ ngồi rồi bí mật chuyển sang cây khác để trốn thoát. Cậu bắt đầu cởi áo và đưa mắt tìm một cành của cây khác gần nhất để đu mình sang. Chợt con Sói Lửa ngồi xổm, rống lên những tiếng gọi đàn. Đàn voi cùng một loạt dừng lại nhìn con Sói Lửa. Con đầu đàn đưa ngà ra, hướng về con Sói Lửa. Trong khoảnh khắc ấy, đâu đó không xa lắm, tiếng sói rừng tru lên râm ran. Chốc lát năm con sói từ các hướng khác nhau chạy đến chỗ con Sói Lửa. Đàn sói lửa xông vào đàn voi, vừa cắn vào khoeo chân sau vừa sủa. Lũ voi quay vòng quanh, đưa vòi ra để tóm chó. Nhưng những con chó sói luồn lách nhanh hơn sóc dưới những cái chân voi to như gốc cây thành thử lũ voi không sao tóm được. Bỗng con đầu đàn rống dài, vắt vòi về phía trước rồi vùng chạy. Cả đàn voi chạy theo. Con Sói Lửa dẫn đầu cả đàn sói đuổi theo. Tiếng chúng mỗi lúc một xa dần.

Dũng thở phào nhẹ nhõm. Cậu tụt xuống khỏi cây lim, kinh hoàng nhìn “bãi chiến trường” ngổn ngang những cành cây lẫn với bùn đất. Vẫn chưa hết sợ hãi, cậu rời gốc cây tìm đến một gốc cây khác, ngồi dựa lưng vào gốc cây này thở hít những hơi dài để lấy lại bình tĩnh.

Con Sói Lửa đã quay lại.

Dũng vỗ về con Sói Lửa rồi cậu mở gói thịt cheo cheo ra cho nó ăn. Cậu cũng ăn vài miếng để lấy sức. Đang ăn, chợt con Sói Lửa quay ngang nhìn vào cây rậm. Dũng nhìn theo, chốc sau cậu thấy lấp ló trong cây rừng những cái tai sói dựng ngược. Thì ra lũ sói đàn vẫn lần theo con Sói Lửa, con chó đầu đàn của chúng.

Dũng biết ơn đám sói, nhưng biết làm thế nào? Cậu nảy ra một ý. Cậu mở gói thịt cheo cheo ra, đặt xuống gốc cây, chỉ giữ lại vài miếng, rồi đứng lên, bảo con Sói Lửa:

– Sói Lửa, ta đi thôi!

Con Sói Lửa tưởng là chủ cho ăn, bèn cúi xuống gói thịt đã mở. Nghe tiếng Dũng gọi, nó ngẩng lên. Dũng bảo:

– Này, phần mày đây! - Dũng đưa cho con chó miếng thịt, nói tiếp - Ta đi! Đấy là phần của anh em mày.

Thế là Dũng đi trước, con Sói Lửa đi sau, Thằng Dũng cứ theo lốt chân voi lấy nước lúc nãy mà đi, đi mãi. Thì ra đến cho được con suối lũ voi lấy nước cũng xa. Bỗng cậu nghe tiếng con Sói Lửa tru lên phía sau. Dũng quay lại nhìn, thấy con chó ngồi xổm trên hai chân sau, hai chân trước thay nhau bới đất. Thấy cậu quay nhìn, con Sói Lửa liền chạy đến cắn lấy ống quần cậu, kéo lại. Linh tính báo cho Dũng biết có chuyện gì bất thường sắp xảy ra. Chả lẽ phía trước có hổ, báo? Dũng để ý nhìn quanh chẳng thấy có hiện tượng gì khác lạ. Cậu lại quay lại với con Sói Lửa. Con chó nhả ống quần Dũng ra rồi chạy ngược lại theo con đường cũ. Chả lẽ con chó bảo quay lại? Chả lẽ con chó biết cậu sắp đi vào chỗ nguy hiểm? Con Sói Lửa vẫn chạy xăm xăm phía trước, chốc chốc lại ngoái nhìn xem Dũng có đi theo không. Dũng thử dừng lại xem sao. Con Sói Lửa lại dừng lại chờ. Thấy Dũng cứ đứng yên một chỗ, con chó lại chạy tới, cắn lấy ống quần, giật giật. Đúng rồi, con Sói Lửa dẫn cậu trở lại thật. Có lẽ con chó đã nhận ra cậu bị lạc. Hay nó bắt được hơi các chú thợ săn đi tìm cậu? Cũng có thể con chó nghe tiếng hú vọng trong không gian mà tai cậu không tài nào nghe được. Hay là con chỗ đánh hơi thấy hơi những con chó quen biết? Bây giờ Dũng không đắn đo nữa, ngoan ngoãn đi theo con chó trong lòng rộn lên một hy vọng mới. Niềm hy vọng dù là mong manh, nhưng đã khích lệ cậu rất nhiều. Dũng quên cả mỏi mệt, chân bước săn hơn. Con Sói Lửa không dẫn cậu đi theo con đường cậu đã đánh dấu, mà đi theo một con đường mới. Bỗng con chó ngồi xuống trên hai chân sau, đầu ngẩng cao hướng về phía trước, sủa ba tiếng nghe vừa như kêu cứu lại vừa lẫn cả nỗi vui mừng. Rồi nó lại cất bước đi nhanh hơn. Dũng rẽ cây rừng chạy theo nó. Chạy được một lúc, con chó lại dừng chân, quay nhìn chờ cậu. Khi cậu lên tới độ cao của mái rừng, bất chợt cậu nghe những tiếng chó sủa văng vẳng xa lắm. Một nỗi vui mừng ập đến làm cậu ngây ngất. Để chắc chắn hơn, cậu dừng chân, hướng về phía ấy nghe ngóng. Lần này tiếng chó sủa vọng tới rõ hơn. Dũng gọi con Sói Lửa lại, vỗ vỗ lên lưng nó, rồi đè đầu bảo nằm xuống dưới một gốc cây cao. Con Sói Lửa ngoan ngoãn nằm xuống, mặt ngước lên, đưa mắt nhìn xem ông chủ nhỏ làm trò gì. Dũng leo phắt lên ngọn cây, cất tiếng gọi chó:

– Khoang... Khoang,... Khoang! Đốm... Đốm... Đốm...!

Dũng lại lấy hết hơi, cất mấy tiếng hú dài:

– Hú... hú... hú...!

Tiếng chó sủa lần này nghe rõ mồn một. Và sau tiếng chó sủa, Dũng nghe trong gió có tiếng hú đáp lại. Không, cậu không nằm mơ. Rõ ràng các chú thợ săn đã nhận ra tiếng của cậu. Nên tụt xuống khỏi cây này tiếp tục đi theo hướng con Sói Lửa dẫn đường hay nên ngồi trên cây này hú gọi? Cậu quyết định ngồi trên cây một lúc nữa hú gọi để các chú nhận ra hướng. Tiếng chó bây giờ đã có thể phân biệt được từng con. Đúng là tiếng ba con chó của Dũng. Tiếng con Khoang, con chó to đang sức nổi lên trong và ấm giọng kim pha đồng. Dũng cất tiếng gọi các chú thợ săn:

– Chú Bào ơi! Chú Tín ơi!

– Hú!

Có tiếng hai người hú đáp lại. Con Sói Lửa lại cất tiếng sủa một lần nữa. Bỗng sau ba tiếng sủa, con chó nhìn sang một bên rồi xoay mình rất nhanh theo hướng ấy, lông gáy và lông lưng dựng lên. Con Sói Lửa cất một tiếng hú dài rất rùng rợn. Chừng nửa phút sau, một con beo to gấp rưỡi nó, thân dài, chân ngắn lao ra như con trăn gió về phía Dũng và con Sói Lửa. Con Sói Lửa cũng xông tới. Hai con thú cắn chặt lấy nhau lăn lông lốc. Dũng định tụt xuống khỏi cây cao để hỗ trợ cho con chó. Chợt một đàn sói lửa bốn, năm con từ đâu đã rú lên, hiện ra. Đúng là đàn sói lửa đã đuổi voi lúc nãy. Dũng không đủ can đảm để xuống đất nữa. Bốn, năm con sói đàn kia là bầy đàn của con Sói Lửa thật, những vẫn là những con mãnh thú. Dũng cất tiếng gọi:

– Các chú ơi, nhanh lên cứu con Sói Lửa!

Nghe tiếng Dũng, đàn chó rừng giật mình lùi ra xa ngẩng nhìn lên cây, thành thử bây giờ chỉ còn lại một mình con Sói Lửa vật nhau với con beo đen. Dù thế nào cũng phải cứu con Sói Lửa! Dũng chợt nghĩ và tụt nhanh xuống khỏi cây cao. Nhưng khi còn cách mặt đất chừng một tầm với tay nữa thì Dũng nghe thấy tiếng con beo đen gầm lên dữ dội. Tiếp theo Dũng thấy một cái bóng loang loáng trắng lao tới chỗ con Sói Lửa. Thì ra con Khoang. Trong lúc con Sói Lửa bằng một miếng đánh tài nghệ bẩm sinh lấy mông đỡ miếng táp của con beo đen, rồi quay ngoắt lại rất nhanh, táp chính xác vào cái huyệt gáy sát tai con beo, giật ngửa cổ con thú dữ nanh ác lên. Chính cú đánh này làm cho con beo tuyệt vọng gầm lên. Khi con Khoang còn cách con beo một bước nhảy, bất thình lình con Sói Lửa lại buông cái gáy của con beo đen ra, táp mạnh vào cuống họng con thú đang phơi ra, rồi xiết chặt hai hàm sói lại. Con Khoang lao đến làm cho đàn sói bỡ ngỡ, lưỡng lự, rồi hình như chúng sán lại gần hơn.

Dũng nhảy xuống đến đất thì hai con chó đàn cũng đã đến, còn mấy con sói thì rút vào bụi rậm, con beo đen bây giờ đang giần giật giẫy chết. Con Khoang nhả miếng cắn ra trước, đến ngửi hít vào lớp lông còn bù xù và dính máu mang đậm mùi chó rừng của con Sói Lửa. Nó ngại ngùng một lúc rồi đưa lưỡi liếm các vết thương cho con Sói Lửa. Con Sói Lửa cũng nhả kẻ thù ra, cố đứng lên hình như muốn lần theo đàn sói, nhưng hai chân sau của con Sói Lửa không còn đứng vững được nữa. Nó đưa mắt rồi nhìn vào bụi rậm không hiểu để từ biệt hay tìm kiếm các bạn rừng, rồi để mặc cho con Khoang liếm các vết thương. Suốt thời gian đánh nhau với con beo, con Sói Lửa luôn luôn lấy hông và đùi để đỡ những miếng tát, những miếng đớp hụt của con beo, cố tránh cái cổ và cuống họng trước những cặp nanh nhọn của con thú dữ, nên đùi nó bị nhiều vết cào cấu.

Dũng cúi xuống vuốt ve con Sói Lửa, nắn nắn hai chân sau con chó. Không, con Sói Lửa không bị gãy xương, đứt gân, chỉ mất sức vì vật lộn và vì đau mà thôi. Dũng ôm lấy đầu con chó, thổn thức.

– Sói Lửa ơi! Mày tình nghĩa quá!

Bỗng có tiếng sình sịch bên cạnh... ông Giáp và chú Tín đã đến, ném mác xuống đất. Chú Tín nắm lấy hai tay Dũng, còn ông bố thì ôm lấy con, nước mắt giàn giụa vì sung sướng.

Nỗi vui vì cuộc gặp gỡ đầy hạnh phúc diễn ra chốc lát. Ông Giáp và chú Tín chia nhau chặt que, cắt dây tết rọ làm thành cái cáng, ông chỉ con Sói Lửa, nói với con:

– Dù thế nào cũng phải cáng nó về. Nếu nó có què quặt đi cũng phải nuôi nó cho đến lúc nó già.

Câu nói của ông Giáp càng làm Dũng cảm động. Cậu nói:

– Vâng! Con cũng nghĩ thế.

Họ cho con Sói Lửa vào rọ, cáng nó về, vứt xác con beo lại làm mồi cho các bạn sói của nó.

Trên đường về trại săn. Dũng mới rõ những trục trặc xảy ra ngày hôm qua.

Đàn bò rừng sau khi phá rào chạy đi. Cánh thợ săn cố đón đầu để ép chúng quay lại, nhưng không được. Các chú lại phải dồn chúng vào những con đường có đặt bẫy thòng lọng ở triền rừng khác. Cho đến lúc trời nổi cơn giông, họ mới hạ được con bò. Để mấy chú ở lại chỗ con bò, còn hai chú quay lại đón Dũng. Nhưng họ hốt hoảng khi thấy cậu không còn trên cây nữa. Họ đọc thấy hai chữ cậu tra vào cây dẻ và lần về trại săn. Nhưng họ lại thấy ông Giáp ở đó. Thì ra sau khi Dũng và các chú thợ săn đi rồi, bố cậu bồn chồn không yên. Hôm sau ông xách mác ra đi. Ông vào đến trại săn đúng lúc cơn giông ập đến. Thế là gần như cả đêm hôm ấy ông Giáp và các chú lùng tìm Dũng khắp rừng. Nhưng họ chỉ tìm ở vùng rừng phía ngoài bãi săn. Mãi sáng nay họ mới chia ra hai tốp: một tốp vẫn tìm phía ngoài và quanh bãi săn; tốp khác theo bố cậu đi sâu vào mạn trong. Đến xế chiều thì họ bắt gặp đống lửa và cái chòi cậu ngủ đêm qua. Con chó Khoang đánh hơi bên đống lửa và nó vẫy đuôi vui mừng. Từ đây họ cứ theo vết cậu chặt cây mà đi. Con chó Khoang như đếm từng dấu chân của cậu. Cho đến khi họ nghe tiếng cậu gọi chó và tiếng hú. Chú Tín kết thúc câu chuyện:

– Thật là “sai một ly, đi một dặm”.

Trong lúc đó họ nghe lần lượt bốn tiếng chó rừng rú lên trên gò đất, chỗ con beo chết. Con Sói Lửa xốn xang lên trong cái cáng rọ. Còn con Khoang thì hốt hoảng như sợ con Sói Lửa chạy mất. Ông Giáp bảo:

– Tiếng sói đàn gọi con Sói Lửa đấy.

Thì ra suốt đêm qua cho đến hơn nửa ngày hôm nay đàn chó rừng vẫn luẩn quẩn bên Dũng, nói đúng hơn là bên con Sói Lửa mà cậu không biết. Thảo nào trong lúc đi đường, thỉnh thoảng con Sói Lửa lại biến đi đâu một hồi lâu. Còn bây giờ trong cáng rọ, nó xốn xang lên một lúc lồi nằm yên, nhìn xuống con Khoang đang chạy lon ton phía dưới cáng. Không rõ lần này nó có chịu ở lại với bố con Dũng không?

Ông Giáp nhìn con Sói Lửa âu yếm, rồi nhìn con Khoang với vẻ thông cảm. Ông nói bâng quơ:

– Không rõ lần này con Khoang có giữ chân nó lại được không?

Thật khó đoán trước được. Vết thương ở đùi nó nhất định sẽ khỏi. Nhưng nó có chịu ở lại với ông chủ, với con Khoang không? Bởi vì ai cũng biết rừng cây đầy hấp dẫn với nó. Và kia, nó lại đang tìm dim mắt, tai nghiêng về một bên, chắc là nghe tiếng rú gọi tha thiết của sói đàn.

toepub.com
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.