Chưa đầy một năm sau.
Ngày tháng qua nhanh, cách mạng thành công rồi kháng chiến bùng nổ. Làng Dũng bị giặc chiếm, rồi trở thành vùng du kích. Đàn chó săn của ông Giáp tan tác cả. Nỗi nhớ tiếc về con Sói Lửa cũng nguôi dần, nhạt dần đi trong Dũng. Dũng đi làm liên lạc cho du kích huyện. Con đường gập ghềnh, hiểm trở đầy thú dữ hồi nào giờ trở thành con đường liên lạc giữa chiến khu với vùng địch hậu. Từ chiến khu Dũng nhớ về vùng quê thân thuộc, nhớ bố mẹ đến nát lòng. Nhà Dũng nằm phía ngoài đồn địch. Dũng ao ước một ngày nào đó được trở về, bí mật thăm bố mẹ, thăm ngôi nhà, mảnh vườn, bờ tre, bụi nứa mà nghe nói giờ đã tan hoang. Nhưng cậu là một liên lạc, chỉ được phép đi, về đúng ngày giờ, đúng nơi chốn mà cấp trên ra lệnh, làm sao có thể rẽ về thăm nhà được?
Một lần Dũng được giao nhiệm vụ mang thư của ban chỉ huy huyện đội về cho xã đội trưởng xã Dũng và được phép ghé về nhà. Sau cách mạng, làng của Dũng, làng Xoài và làng Mít hợp lại thành một xã. Chú Tín giờ là xã đội trưởng du kích. Thật tình mỗi lần nhận nhiệm vụ đi liên lạc Dũng vừa lo vừa sợ. Lo là lo cho công việc, sợ là sợ nguy hiểm đến tính mạng. Con đường từ chiến khu về vùng du kích có thể nói không một đoạn nào lại không có cái chết rình rập kề bên. Nơi bọn địch không dám bén mảng là xứ sở của chó sói và hổ, báo. Nơi lũ thú dữ lảng tránh lại là chỗ địch hay phục kích. May thay cậu mới chỉ làm nhiệm vụ đi loanh quanh trong vùng chiến khu của huyện.
Thế nhưng lần đi này Dũng lại vui mừng. Điều khiến cậu vui mừng về chuyến đi này là làm xong công việc sẽ được ghé về thăm bố mẹ. Ôi, cứ nghĩ đến chuyện được gặp lại bố mẹ thì Dũng đã quên hết mọi hiểm nguy.
Dũng ra đi từ khuya và để có thể vượt đoạn đường rừng nguy hiểm, bọn địch hay phục kích vào lúc xế chiếu. Dũng sẽ về làng đúng vào lúc bà con đi làm về để qua bốt gác. Người ta kể rằng trước đây bốt gác này có một đàn chó hai con chuyên nhận dạng. Bọn lính gác tập cho chúng biết người lạ, người quen. Hễ người làng ai muốn ra khỏi bốt gác đều phải đi qua chỗ hai con chó để chúng ngửi hơi, rồi khi trở về cũng phải đi qua mặt chúng. Nếu là người trong làng chúng sẽ để yên cho qua cổng, nhưng nếu là người lạ thì chúng sẽ sủa, sẽ cắn. Bấy giờ bọn lính chỉ việc bắt giữ và khám xét. Nghe đâu hai con chó ngao nổi tiếng rành hơi, từng giúp bọn Việt gian bắt được cán bộ bí mật trà trộn với người làng đi qua bốt gác. Hai con chó này đã bị du kích giết chết. Bây giờ bọn lính trong bốt lại đang luyện những con chó khác chúng lùng bắt của bà con trong vùng mang về. Nhưng những con chó này còn lung tung lắm, bạ ai cũng sủa, sủa cả lính trong đồn, trong bốt.
Dũng vừa đi trên con đường rừng hiểm trở, vừa nghĩ đến những con chó ở bốt gác mà chờn. Nếu qua bốt gác gặp các con chó rành hơi và bị chúng phát giác mà bị bắt thì đã một nhẽ. Còn như lại gặp những con chó sủa vu vơ mà bị bắt thì thật dở. Biết làm thế nào bây giờ? Lại còn chuyện địch phục kích nữa. Từ đây về đến bốt gác còn biết bao là trở ngại, không rõ rồi Dũng có thể vượt qua không? Dũng đang nghĩ vớ vẩn như thế chợt thấy trước mặt mở ra một quầng sáng như thể đứng trong cổng tre nhìn ra cánh đồng. Thì ra trước mặt cậu là một bãi quang. Những tiếng “rật rật” từ trên các cành cây cao vọng tới. Chốc lát những con gà rừng thi nhau sà xuống bãi cỏ. Đàn gà vừa nhặt mồi vừa hốt hoảng nhìn vào các bụi rậm xung quanh. Dũng để ý thấy chừng bốn, năm con sói lửa đang bò bằng cùi chân dưới các tán lá về phía cậu. Mắt hau háu nhìn đàn gà. Đàn chó rừng không thấy Dũng. Chúng lại mải chăm chú vào đàn gà nên không đánh hơi. Trên tay Dũng có chiếc gậy bằng trâm sừng dài chừng một mét, rất chắc và một quả lựu đạn phòng ngừa khi cần dùng. Cậu vội nấp vào một bụi rậm, cố ý chờ cho đàn sói đi qua rồi tiếp tục cuộc hành trình của mình. Nào ngờ đàn sói lửa cứ chầm chậm lết tới trước mặt, gần đến mức có thể với tay nắm được đuôi của con lết lại gần nhất. Máu săn bắn nổi lên làm cậu ngứa tay. Cậu giơ cao chiếc gậy trâm sừng, giáng một đòn vào con sói đang trườn trước mặt. Chiếc gậy vướng vào cành sồi nên đáng lẽ giáng đúng vào đầu con chó rừng thì lại trượt xuống lưng nó. Con chó rừng giật mình sủa lên một tiếng, chạy đi một đoạn làm đàn gà bay toán loạn. Dũng cất tiếng đuổi thú:
– Huầy... huầy... buầy...
Rồi xách gậy nhảy ra bãi cỏ. Đàn sói lửa đã hoàn hồn, chúng xấn vào, nhe nanh, rống lên, vây lấy Dũng. Dũng cầm gậy trâm sừng chực sẵn, nhè đúng con nào xông vào gần nhất là đánh. Bỗng một tiếng sủa rất quen từ xa cất lên. Một con sói rất to lao đến. Sói đàn như được tăng thêm sức mạnh và lòng can đảm, xông vào cậu gần hơn. Con sói to vẫn băng băng chạy tới và vẫy đuôi. Dũng nhận ra con Sói Lửa, reo lên:
– Sói Lửa! êu, êu, êu!
Con Sói Lửa tình nghĩa của Dũng xé vòng vây sói, chạy bổ vào với cậu. Con chó chạy quanh cậu một vòng như vạch ra một ranh giới bất khả xâm phạm cho sói đàn biết, rồi dừng lại vừa vẫy đuôi rối rít, vừa ngửi hít khắp chân tay Dũng. Dũng vứt gậy ngồi xuống cho con chó âu yếm, thả sức ngửi hít lên vai, lên đầu, lên cổ cậu. Còn cậu ghé cổ vào cổ con chó, tỳ cằm lên cầu vai, hai tay vừa vuốt ve vừa vỗ vỗ lên tấm lưng dày, rắn rỏi của nó. Đàn sói rừng chạy quanh ngoài cái vòng cấm mà con Sói Lửa đã vẽ ra một lúc, rồi rút vào rừng. Dũng mở gói cơm mà chị cấp dưỡng đã xới cho lúc khuya, cùng ăn với con Sói Lửa. Ăn uống no nê, cậu ngả mình xuống bãi cỏ dưới bóng cây nghỉ một lúc. Con Sói Lửa nằm xuống cạnh Dũng, đầu quay ra ngoài như một vệ sĩ trung thành gác cho chủ nghỉ ngơi.
Mặt trời xế bóng Dũng lại xách gậy lên đường. Cậu gọi con Sói Lửa ra đường, chỉ xuống mặt đường rồi chỉ về phía trước, cố ý bảo nó cùng về làng. Con Sói Lửa tần ngần nhìn theo tay Dũng chỉ, vẫn đứng nguyên một chỗ. Dũng nghĩ lại và thấy rằng không nên đưa nó về làng, sợ sẽ nguy hiểm cho nó và có thể hỏng việc của mình nữa. Dũng đành vuốt ve từ biệt con chó rừng rồi cất bước. Dũng đi được một đoạn rồi quay lại nhìn. Con Sói Lửa đang lẽo đẽo theo sau. Cậu chờ con chó đến gần, cúi xuống xoa đầu nó rồi chỉ vào rừng. Cậu lại tiếp tục lên đường. Con Sói Lửa lại vẫn lẽo đẽo đi theo. Dũng đành phải xua nó quay lại. Nhưng khi Dũng cất bước nó lại lon ton chạy theo. Cứ nhùng nhằng như thế mất khá nhiều thì giờ. Cuối cùng con Sói Lửa không nhùng nhằng theo Dũng nữa mà nó vượt lên trước. Nó cứ theo con đường cứ chạy lên trước một đoạn rồi dừng lại chờ Dũng. Thôi đành để nó dẫn đường. Biết đâu trên đường rừng này còn nhiều đoạn nhờ đến cái mũi của nó. Cứ thế, con Sói Lửa chạy lên trước, Dũng yên tâm theo sau. Đến gần chỗ địch hay phục kích, con Sói Lửa chợt dừng lại, hai chân sau cào cào đất, miệng gừ gừ khe khẽ. Rồi nó quay lại nhìn Dũng. Chắc là nó nhận ra phía trước có người. Dũng lẩn vào một bên đường, nấp kín trong bụi rậm. Con Sói Lửa không đi lên nữa, nó chạy đi chạy lại ngang đường, mũi ngẩng lên hướng về phía trước, ngửi hít trong gió. Bỗng nó lặng lẽ men theo lề đường, rón chân chạy về phía làng. Dũng hồi hộp ngồi trong bụi rậm chờ nó, chẳng biết nó lại diễn trò gì đây? Rồi nó có còn quay lại với Dũng nữa không? Dũng nóng lòng, chờ đợi chẳng biết đã được bao lâu. Bỗng nhiên có tiếng người kêu “ối” phía trước rất xa. Tiếp theo là tiếng súng nổ và tiếng hô hoán: “Sói! Chó sói”. Dũng bỗng rùng mình như vừa thoát khỏi một cơn tai họa. Mà đúng là Dũng đã thoát một tai họa thật. Nếu không có con Sói Lửa thì hôm nay cậu đã rơi vào ổ phục kích của giặc rồi.
Những ngày gần đây du kích hoạt động rất mạnh, nên bọn địch tăng cường tuần tra, canh gác các nẻo đường từ miền rừng dẫn về đồn. Chiều nay một trung đội địch đã đi tuần tra con đường này. Chúng bắn hàng loạt tiểu liên thị uy vào hai bên đường. Bởi vì bọn đi phục kích cũng sợ bị phục kích. Bắn xong, chúng cho lính tỏa ra hai bên ven rừng lùng sục. Lúc bấy giờ đàn chó rừng, do con Sói Lửa dẫn đầu đang quanh quẩn tìm mồi ven bìa rừng. Ở đây có những bãi rộng, những rẫy cũ, lũ chim ăn đất như gà rừng, công, trĩ, đa đa hay đáp xuống kiếm mồi, cheo cheo, thỏ, nhất là cầy cũng lắm.
Đây là nơi gần bốt địch nên không ai dám săn bắn, vòng bẫy. Đàn sói lửa bám một đàn công hàng chục con đang múa trên bãi trống. Lũ sói lửa sắp sửa nhảy vào vồ thì từng loạt súng nổi lên vang cả cánh rừng, đàn công bay vụt lên cây; còn lũ sói đàn thì chạy bán xới. Riêng con Sói Lửa vốn từ thế giới loài người trở về rừng, nên nó không hốt hoảng như đồng loại. Nó lẻn vào một gốc cây dõi nhìn những kẻ lạ mặt đang sục sạo trong rừng. Nó ngửi thấy cái mùi nồng nặc mà đã lâu lắm nó từng ngửi thấy. Lần mà nó bị con khỉ vàng cưỡi trên lưng, lẽo đẽo chạy theo sau con ngựa. Lần ấy cũng mấy tiếng nổ thế này nhưng nhỏ hơn và cũng mùi khen khét thế này nhưng nhẹ hơn mà làm nó thủng một bên đùi. Nó ngồi trong gốc cây, hếch mũi lên hít không khí một lúc lâu. Khi bọn lính rút ra mặt đường nó mới thận trọng rón rén đi quanh vùng rừng mà lúc nãy bọn giặc lùng sục. Nó ngửi hít các gốc cây bị đạn xé toạc còn chảy nhựa, Rồi nó ra mặt đường, quay về phía làng đánh hơi trong gió. Nó nhìn ra, cách nó khá xa vẫn có người ngồi bất động hai bên đường. Con Sói Lửa cúi xuống mặt đường ngửi hít, rồi ngửi hít lên cả những cành cây ngọn cỏ. Nó lắc lắc đầu như bị ong đốt khi nhận ra mùi người, mùi thuốc lá, mùi thuốc súng và cả mùi sắt thép lẫn lộn rất đậm đặc. Bỗng nó ngồi xuống, cất lên một tiếng tru dài, tiếng tru ghê rợn, cất bước chạy nhanh về tới đàn, rồi cùng đàn chạy mãi vào bãi cỏ rình gà rừng.
Bấy giờ trung đội lính đã kéo về đồn, chỉ còn một tiểu đội ở lại phục kích bên đường. Bọn này có nhiệm vụ phục kích cho đến tối, giờ mà du kích, cán bộ từ chiến khu trở về vùng chiếm đóng, hoặc những cán bộ bộ đội đi công tác xa thường tranh thủ để vượt qua đồn, bốt giặc. Bọn lính đã bố trí trận địa xong. Mỗi tên lính tìm một gốc cây, ụ mối bên đường có bụi cây, cành lá che kín vừa làm chỗ nấp, vừa là vị trí chiến đấu cá nhân nếu gặp du kích hoặc bộ đội phản công lại. Đứa nào đứa nấy nằm dài ra đất, súng lên đạn, tỳ lên các chạc cây, mô đất dùng làm bệ tỳ. Im lặng và căng thẳng. Chợt một tiếng sói rú làm cho chúng giật thót, ngồi nhổm cả dậy. Viên chỉ huy tiểu đội lính vội ra lệnh:
– Đứa nào ở đâu nằm yên ở đấy! Chó sói kêu từ xa, không sợ!
Bọn giặc lại nằm dài xuống, chờ đợi. Lúc đầu bọn giặc còn hồi hộp, lo lắng. Nhưng rồi không khí yên ắng trở lại. Chim chóc vô tư lự bay lượn trên các ngọn cây, hót líu lo. Những con sóc lại hồn nhiên gặm hạt dẻ. Đâu đó có tiếng gà rừng gáy, tiếng công kêu. Bây giờ bọn giặc không còn sợ nữa, chúng háo hức chờ đón một cuộc bắn giết. Nhưng rồi thời gian cứ trôi đi, cả sự háo hức cũng nguội đi nốt. Căng thẳng và mỏi mệt ập lên bọn lính phục kích. Có đứa đã nằm sấp, mặt áp lên hai tay khoanh vòng, mắt lim dim ngủ. Không một tên lính nào biết chính lúc ấy, một con chó rừng - con Sói Lửa - được ông chủ nhỏ cổ vũ thêm lòng can đảm đang lần từng gốc cây đến sát một tên lính. Nó nhảy xổ vào, chồm lên tên lính. Không dám cắn vào cổ người, nó để hai chân lên và táp vào mông tên lính. Ngón tay đang tỳ lên cò súng, tên lính giật mình làm nổ một băng đạn và kêu “ối”. Mấy tên lính gần hắn kêu lên “Sói! Sói!” rồi chĩa súng về phía con Sói Lửa. Chúng chưa dám bắn vì sợ trúng vào tên lính nó đang đè. Con Sói Lửa nhay nhay thêm mấy cái, nhảy vội vào gốc cây. Bọn địch chĩa súng bắn theo hút bóng con Sói Lửa đang lẩn giữa các gốc cây.
Nghe tiếng súng, thằng Dũng lo lắm. Không khéo chúng giết mất con Sói Lửa. Nhưng con gì thế kia? Dũng thoáng thấy một vệt vàng sẫm lướt qua một gốc cây phía trước mắt. Cậu cố thu mình lại trong bụi cây, chú ý nhìn xem. Dũng chẳng phải mất thì giờ nhìn lâu, con Sói Lửa đã chạy đến đúng chỗ cậu đang nấp, vẫy đuôi rối rít. Dũng ôm lấy con chó, sờ khắp mình con thú xem có bị vết đạn nào không. May quá, con chó chẳng bị một chút xây xát nào.
Con Sói Lửa ngồi với Dũng một lúc rồi lại chạy ra đường. Nó nhìn về phía lúc nãy có tiếng súng, mũi hít hít trong không khí, rồi thận trọng chạy chầm chậm lên phía trước. Một lúc rất lâu con chó lại quay về, đến bên Dũng, cắn vào ống quần Dũng kéo giật giật mấy cái, Dũng tưởng như con Sói Lửa đang bảo: “Đi đi, an toàn rồi!”. Dũng ra khỏi bụi cây, đi theo con Sói Lửa. Từ lúc đó cho đến khi về tới địa phận làng. Dũng hoàn toàn yên tâm với “người đưa đường” tài năng và mẫn cán của mình.
Dũng dừng lại bên bìa rừng, vỗ về con Sói Lửa, dẫn nó trở lại rừng một đoạn rồi từ giã nó. Dũng đi tiếp một đoạn nữa, đón một tốp trẻ trăn trâu rồi cùng về làng. Đến gần bốt gác, Dũng thấy một tốp đông dân làng cùng một vài tên lính trong bốt đang tụ tập bàn tán. Đàn chó trong bốt đã được thả ra, chắc là để nhận hơi người. Chỉ có một con chó bị buộc ở cạnh bốt gác. Con chó nào thế kia? Thì ra trong đàn chó mà bọn lính bốt đi bắt của dân về có con Khoang của Dũng. Con Khoang sủa lên một tiếng lao mạnh trong dây buộc. Nó nhận ra Dũng. Dũng rất thương con chó nhưng không dám đến gần để cúi xuống vỗ về nó, sợ bọn lính sinh nghi. Cũng may lúc bấy giờ bọn lính đang châu vào đám đông nên không để ý. Người ta đang kháo nhau một tên lính trong tiểu đội đi phục kích bị sói vồ, cắn vào mông và vào hông. Bọn chúng đã khiêng tên bị thương về đồn cấp cứu.
Người ta đang mải tán chuyện thì bỗng ba con chó của bốt gác trong đó có con bécgiê chạy như tên bắn về phía rừng, vừa chạy vừa sủa inh ỏi. Rồi có tiếng người kêu to:
– Chó sói! Làng nước ơi, chó sói!
Dũng nhìn theo mấy con chó bốt gác do con chó bécgiê to nhất dẫn đầu đang chạy băng băng. Con Khoang đã nhảy bật tung lên làm đứt cả sợi dây buộc cổ, lao đi. Nó đã đuổi kịp con bécgiê. Và từ xa Dũng thấy con Sói Lửa đứng trên một ngôi mả nhìn về phía cậu. Con chó to nhất - con bécgiê - đã đến gần nó. Bọn lính gác sau mấy phút ngơ ngác, giờ hô nhau, lên đạn rôm rốp, xách súng chạy về phía con Sói Lửa. Dũng không để lỡ dịp, theo bà con vượt qua bốt gác. Thật là một dịp hiếm có. Nhưng nỗi vui mừng vừa bừng lên thì nỗi lo đã ập đến. Dũng nghe một tiếng chó kêu “oẳng” tiếp theo là một loạt súng nổ. Không rõ số phận con Sói Lửa của cậu ra sao? Nhưng cậu không thể quay lại với con chó được. Công việc của cậu bây giờ là tìm cách đưa bức thư đến cho chú xã đội trưởng du kích.