Mùa mưa. Những chân ruộng đang ngập nước. Cá theo nước mưa lên tận các chân ruộng cao. Khi nước mưa rút, những vũng nước đọng ở ruộng lúa cạn dần. Đi trên bờ có thể nghe cá quẫy tách tách dưới ruộng. Bọn trẻ rủ nhau len lách trong ruộng lúa, be bờ tát cá. Lũ cầy móc cua, cầy giông, cầy hương, cầy vằn, cầy ngận roi, chồn đen, cầy ngận vông,… đủ loại chui lủi trong lúc bắt cua cá. Các loài cầy sống bên chân các ngọn núi đá, trong lùm bụi ngay giữa đồng, trong các bờ tre, bụi nứa, chúng sinh sôi nảy nở rất nhanh. Một lứa cầy mẹ đẻ từ ba đến năm con. Bốn, năm tháng tuổi, cầy con đã xấp xỉ gần bằng cầy mẹ, vẫn cùng sống với cầy mẹ thành một đàn năm bảy con. Mùa này là mùa cầy rất béo. Thịt cầy làm đủ các món chẳng khác thịt chó, nhưng ít mỡ và ngọt hơn. Thịt cầy lột da đem luộc đủ chín, treo cho ráo nước, thái mỏng giống thịt lợn ba chỉ, nhưng ăn không ngấy, thơm ngon như thịt gà. Da cầy nguyên lông, thuộc khéo, rất được giá. Người ta mua để bán lại cho các nhà làm mũ, làm áo lông. Vào dịp này, những con chó săn cầy giỏi, được chăm bẵm và chiều chuộng hết mức. Con Sói Lửa nhà ông Giáp giờ đã trở thành con chó lớn. Hình dáng nó chưa thật cân đối lắm, nhưng trông nó có vẻ cao lớn hơn cả con Báo Vàng. Đôi khi con Báo Vàng đuổi nhau trong vườn, nó thường chạy vượt con Báo Vàng khá xa. Mỗi lần như thế, ông Giáp nhìn theo, tấm tắc khen:
– Nó sẽ là con chó săn nai tuyệt vời! Rồi con Báo Vàng sẽ phải nhường ngôi đầu đàn cho nó mất thôi.
Nhưng chuyện ấy chưa xảy ra. Buổi chiều ấy bố con ông Giáp rủ mấy người trong bạn săn xách lưới đi săn cầy. Chú Bào và chú Tín mỗi người dắt theo hai con chó. Thằng Dũng thì dắt con Sói Lửa. Còn ông Giáp dắt con Báo Vàng. Tốp thợ săn căng lưới ở eo Cây Gạo. Eo này mỗi lần săn, thế nào cầy cũng tìm đường chạy vào. Bởi vì những chân ruộng bậc thang trải dài đến cái eo này thì thu hẹp lại hình cánh sẻ do hai bờ đất cao. Lưới căng xong thì tợ săn tung đàn chó ra cánh đồng. Chó đàn sủa vang động trong ruộng lúa xanh tốt. Bỗng “hâu… hâu… hâu…” tiếng con Sói Lửa cất lên, rồi đến tiếng con Báo Vàng “âu… âu… âu…” tiếp theo ba tiếng một rất gay gắt. Thằng Dũng và chú Tín chạy dọc theo chân núi hò hét, chặn lối không cho con cầy thoát vào núi lối này. Ông Giáp và chú Bào đứng rình mỗi người một đầu vạng lưới, chờ cầy vào là tóm. Tiếng hai con chó sủa một lúc thì tiếng chó đàn họa theo râm ran. Tiếng chó sủa dần về phía lèn đá. Thằng Dũng thấy con Sói Lửa nhảy lên bờ đất. Có lẽ nó đã vượt lên trước con cầy để đón đầu. Nhưng tiếng chó đàn lại xa dần. Con cầy nghe tiếng người hò hét đã quặt lại chạy ra đồng. Nó chạy vòng quanh giữa các chân ruộng, không chịu chạy về phía lưới. Cứ thế chó và cầy quần nhau rất nhiều vòng. Tiếng chó sủa dần về phía lèn đá. Con Sói Lửa lại xuất hiện. Nó nhảy lên bờ đất nằm phục, im lặng. Thằng Dũng thôi không hò hét, để thử xem con Sói Lửa diễn trò gì.
Tiếng con Báo Vàng và tiếng chó đàn mỗi lúc một tới gần. Nhưng hình như không nghe tiếng người hò hét, con cầy vượt qua bờ ruộng, cách chỗ con Sói Lửa phục quá tầm đòn gánh. Thằng Dũng hoảng hốt, thế là hỏng rồi. Cậu định chạy đón đầu, nhưng không kịp. Bỗng con Sói Lửa bật dậy như lò xo, chỉ ba bước nhảy là nó đuổi kịp con cầy. Nó nhào tạt ngang bên vai làm con cầy bổ nhào. Nó chồm lên con cầy cùng lúc con Báo Vàng lao tới. Hai con chó lực lưỡng, con thì cắn cuống họng, con cắn vào gáy con cầy. Con Khoang con cũng lao tới. “Cô bé” hấp tấp cắn vào mõm con cầy, nhưng con cầy dù sắp chết vẫn còn nhanh hơn, nó táp mạnh vào hàm dưới con Khoang con, làm “cô bé” kêu lên ăng ẳng. Con Sói Lửa buông gáy con cầy, cắn một bên xương quai hàm dưới của con cầy, xiết chặt, làm xương hàm con mồi gẫy rào rạo. Con Khoang con giật được hàm dưới ra khỏi mõm con cầy, đưa chân trước lên gãi chỗ đau, vừa nhảy lò cò ba chân vừa sủa ăng ẳng.
Con cầy nhông bị hai con chó đầu đàn cắn chết. Ông Giáp và chú Bào chờ mãi chẳng thấy cầy chạy đến. Từ xa nghe tiếng chó cắn loạn xạ, lại nghe tiếng chó kêu ăng ẳng, hai người ngỡ đàn chó đang cắn nhau. Mà có thể lắm, trong cuộc săn đuổi có hai con chó ngang sức nhau đôi khi vẫn xảy ra cuộc đọ nanh quyết liệt. Những cuộc đọ nanh ấy thường diễn ra khi con mồi bị xổng hoặc khi con mồi bị hạ. Không hiểu bọn thú vật có thói đổ lỗi cho nhau không, nhưng tranh con mồi thì chắc chắn có. Người ta cho rằng nếu xảy ra cuộc đọ nanh giữa đàn chó khi con thú bị xổng thì chỉ vì chúng đang hăng máu mà thôi. Ông Giáp và chú Bào đã tới, cuốn cả vạng lưới mang theo. Từ xa ông Giáp đã hỏi:
– Cái gì thế? Hai con chó cắn nhau à?
– Không ạ! - Cậu con đáp. - Bố xem, chúng nó cắn chết con cầy to không này!
Thằng Dũng kể lại câu chuyện con Sói Lửa đón đầu con mồi cho bố và chú Bào nghe. Ông bố hồ hởi bảo:
– Đúng là giống nòi chó rừng cùng giống nòi con Báo Vàng. Loài chó này đã bám hơi thì đố có con mồi nào chạy thoát. Con đầu đàn thường hay tắt đường đón đầu con mồi như thế đấy.
Con Sói Lửa và con Báo Vàng đứng cạnh nhau, vẫy đuôi mừng ông chủ. Cả hai con ngẩng mõm lên như thể chúng cũng đang hóng chuyện. Đang đứng, bỗng con Sói Lửa quay ngang, mũi hít hít ngọn gió đồng vừa thổi tới. Con Báo Vàng cũng làm như thế. Rồi cả hai con lại lao ra ruộng, kéo theo cả đàn chó. Chú Bào giục ông Giáp:
– Còn cầy giữa ruộng. Ta căng lưới đi anh!
Ông Giáp lưỡng lự.
– Không kịp, mà cũng sắp tối rồi.
Đúng là không kịp thật, tiếng chó đã sủa về phía eo Cây Gạo. Lần này có lẽ vì khoảng cách quá xa nên hai con chó đầu đàn không đuổi kịp con cầy. Đàn chó đã sủa râm ran trên núi đá. Thôi, cầy vào lèn đá thì chẳng khác gì tê tê, kỳ đà đã vào hang. Ông Giáp cất tiếng gọi đàn chó, rồi khiêng con cầy về.
Trong lúc cánh thợ săn làm thịt cầy và nghe ông chủ bạn kể chuyện sói, chuyện cáo thì ở góc sân, con chó Khoang mẹ đang âu yếm liếm lông cho đứa con nuôi mà giờ đây đã to, cao gần gấp rưỡi nó. Để đáp lại, con Sói Lửa cũng liếm lông, đôi khi nó còn nhe cái hàm răng cửa ra nhằn nhằn trên mớ lông trắng khoang đen viền vàng duyên dáng của mẹ nuôi nó. Đây là lối bắt chấy rận âu yếm nhau của loài chó. Thế rồi con Sói Lửa đi nửa vòng và nằm xuống cạnh chân mẹ, mắt nhìn về phía gốc bưởi. Ở đấy con Báo Vàng đang liếm vết thương ở hàm dưới cho con Khoang con do cầy cắn lúc nãy còn rỉ máu. Con Sói Lửa cất tiếng gừ gừ khe khẽ trong cổ họng. Ông Giáp chợt nhớ ra, bảo cánh thợ săn:
– Hai chú làm thịt cầy đi nhé! Tôi xức thuốc cho con Khoang con một chút.
Ông Giáp lấy than củi giã thành bột mịn trộn với dầu hỏa rồi gọi con Khoang con lại. Ông vuốt lưng nó, nắm lấy gáy nó bảo:
– Khoang, yên nào!
Rồi ông xoa bóp vết thương cho nó.
Tối ấy có lẽ do rong ruổi suốt chiều, lại uống chút rượu với chả cầy và nhựa mận thịt cầy nên ông Giáp ngủ rất say. Cậu con cũng ngủ say như chết. Có lẽ chưa tới nửa đêm thì cậu con bật dậy, vì cái giường cậu nằm bị rung mạnh. Bốn con chó đã từ ngoài hiên chui qua cái lỗ dưới xà ngạch cửa vào va phải chân giường. Chúng nằm dưới gầm giường, miệng gừ gừ. Phía giường ông Giáp có tiếng con Báo Vàng và con Sói Lửa sủa nho nhỏ. Trong ánh sáng tù mù của ngọn đèn hoa kỳ vặn nhỏ thường đặt trong hốc cột nhà để ông bố hút thuốc lào, cậu con thấy ông bố đã ngồi dậy. Ông Giáp hỏi nhỏ sang giường con:
– Con có chốt chặt cổng không?
Quả thực thằng Dũng quên đóng cổng. Cậu thú thật:
– Con quên đóng cổng bố ạ.
Bấy giờ vùng này có nhiều hổ nên nhà nào cũng có hàng rào bao quanh, hoặc bờ tre ken chặt, đêm phải cài cổng cẩn thận. Nhà thường là những hàng cột chắc, kê trên đá tảng. Dãy cột sát hiên và đầu hồi nhà có xà ngạch cửa gối trên đá tảng. Nhà nào khá giả thì ghép ván quanh nhà, ván được đặt trên xà ngạch cửa có rãnh. Nhà nghèo thì thưng phên nứa dày một vài lớp. Các xà ngạch cửa đặt gần sát đất, có khoét một vài lỗ xuống nền nhà đủ cho chó có thể chui ra chui vào. Thỉnh thoảng ban đêm hổ, báo lần về xóm bắt lợn, bắt bò… Chuồng lợn và chuồng trâu bò có hàng rào ken chặt, chốt cửa cẩn thận. Bọn bổ, báo liều mạng mò vào nhà rình bắt chó. Chó vốn thính hơi, hổ còn ở xa cũng đã ngửi thấy mùi. Chúng đua nhau chui tọt vào nhà, lủi xuống gầm giường rên ư ử. Bấy giờ hổ lần vào sát ngạch cửa để nhử chó. Nó thò đuôi qua xà ngạch cửa, ve vẩy đuôi để trêu tức chó. Lũ chó sau những phút hốt hoảng, sẽ xúm vào sủa. Bấy giờ hổ vờ vùng chạy. Đàn chó chui ra khỏi nhà đuổi theo. Hổ chui tọt vào bụi rậm bên đường. Lũ chó ngờ nghệch cứ theo đường thẳng phóng đi. Hổ lao ra vồ, tha vào rừng.
Bấy giờ con Báo Vàng và con Sói Lửa của ông Giáp đang nhìn ra xà ngạch cửa đối diện với giường ông chủ mà sủa. Cậu con nhìn về phía ấy và chợt rùng mình. Một con rắn cạp nong đang trườn vào, con rắn sẽ bò đến giường bố cậu mất. Loại rắn này đã cắn thì khó mà cứu chữa được. Nhưng Dũng chưa kịp kêu thì nhanh hơn tia chớp, bố cậu đã nhảy ra khỏi giường, nhẹ chân, lao đến phía xà ngạch cửa. Rồi nhanh đến mức Dũng chưa kịp ngạc nhiên, ông chộp lấy “con rắn” vắt ngược lên xà ngạch cửa, đè nghiến lấy nó cùng lúc với tiếng hổ gầm long trời lở đất vang lên ngoài hiên. Thì ra không phải con rắn mà là đuôi con hổ. Hổ thò đuôi vào quờ chó. Con hổ ra sức gào rống, còn ông Giáp thì ra sức đè miết đuôi nó xuống cái xà ngạch cửa vuông cạnh. Con hổ vừa gầm, vừa dùng hết sức cố bươn ra, làm đất ngoài hiên bắn qua xà ngạch cửa vào nhà rào rào. Thanh xà ngạch cửa kêu ken két. Bà vợ ông vùng dậy. Bà nổi hiệu la làng:
– Làng nước ơi, cứu với! Hổ vào nhà, làng nước ơi, cứu với!
Cánh đàn ông đèn đuốc đổ đến. Cũng may cổng nhà ông Giáp không đóng nên họ không phải mất thì giờ. Họ dàn hàng ngang tiến vào sân. Dưới ánh trăng, họ thấy một con hổ, đầu quay ra đít chổng vào cửa nhà ông chủ bạn săn mà gầm, mà rống. Họ không hiểu ra chuyện gì cả. Ông Giáp nghe tiếng người và thấy ánh đuốc, liền nói:
– Chú Bào, chú Tín hả? Những ai nữa thế? Vào đâm chết nó cho tôi, tôi đã giữ chặt đuôi nó rồi.
Như sực nhớ ra, ông bố bảo con trai lúc này đang giúp bố đè lấy đuôi con hổ:
– Không cần giữ đâu. Mày lấy con mác thò ra khỏi ngạch cửa mà đâm vào bụng nó cho bố.
Cánh thợ bạn săn xúm vào. Chú Tín bảo:
– Anh giữ chặt lấy đuôi nhé! Chúng tôi vào đây.
Thằng Dũng chưa kịp đi lấy mác thì nghe “rắc” một tiếng, con hổ giật quá mạnh làm các ngàm của thanh xà ngạch chệch ra khỏi cột nhà, ván ghép và cánh cửa ầm ầm đổ xuống. Ông Giáp hét to:
– Tránh xa ra! Tuột rồi! Các chú ơi! Chú ý!
Đuôi con hổ tuột khỏi tay ông Giáp. Nó để lại trên hiên nhà ông một đống phân và nước đái, co cẳng chạy dài. Mọi người vội tránh dạt ra cho nó chạy, rồi huơ đuốc, hò hét duổi theo. Đàn chó nhà ông Giáp được nước sủa râm ran, chui ra khỏi nhà, vượt cánh thợ săn, bám theo con hổ. Bố con ông Giáp cũng rút mác, thắp đuốc phóng ra khỏi cổng. Ai cũng tưởng phen này con hổ thoát chết thì cũng kệch đến già, không còn dám trêu chó nữa. Đàn chó gióng giả đuổi con hổ chạy dọc theo bờ tre, lối vào truông Hốc Mang. Lũ chó đang sủa đều đặn, bỗng nghe tiếng con Khoang mẹ kêu ăng ẳng. Sau đó là tiếng chó đàn sủa gay gắt, mỗi lúc một xa về phía truông. Ông Giáp bảo:
- Không khéo nó cắn chết con Khoang mẹ rồi!
Tốp người cố sức hò hét và chạy gấp theo đàn chó. Chạy được một đoạn thì họ gặp con Đốm, con Mực và con Khoang con đang xúm vào nhau mà sủa. Và kia, đúng như ông Giáp đoán trước, con Khoang mẹ nằm bên đường, đang vật vã. Nó bị một vết cắn sâu ở gáy. Con Sói Lửa và con Báo Vàng đang đi vòng quanh nó, chốc chốc lại liếm lên vết thương và cất lên những tiếng tru dài. Chúng nó đã cố nhưng vẫn chậm chân. Con Báo Vàng và con Sói Lửa chạy sau con Khoang mẹ một đoạn. Khi nghe tiếng con Khoang mẹ kêu ăng ẳng, cả hai con này đua nhau lao lên. Bấy giờ con hổ còn cắp con Khoang mẹ, nhảy lò cò ba chân mà chạy. Nhưng khi nghe tiếng con Báo Vàng và con Sói Lửa đuổi gấp phía sau, nó ném con Khoang mẹ xuống rồi táp vào gáy tha đi. Con Báo Vàng và con Sói Lửa vẫn sủa gay gắt bám theo cho đến khi con hổ buộc phải nhả con chó mẹ ra chúng mới chịu dừng. Và bây giờ xem chúng nó xót xa nhìn con chó mẹ đang run giần giật trước khi tắt thở, ai cũng ứa nước mắt. Ông Giáp nói với giọng ân hận:
– Thật chẳng có cái dại nào giống cái dại nào. Tại tôi nắm lấy đuôi con hổ.
Chú Tín định đưa con Khoang về. Nhưng ông Giáp bảo:
– Đừng đụng tay vào. Để đấy cho con hổ này toi đời.
Chú Tín hiểu ra, hỏi
– Anh còn tên me không?
Tên me mà chú Tín nhắc đến là đầu sắt hình chóp nhọn có tẩm thuốc độc bịt đầu mũi tên, dùng để rình bắn hổ, báo, gấu, lợn lòi. Ông Giáp trả lời chú Tín:
– Còn, nhưng không hiểu còn nhạy không. Các chú ở đây canh lấy con Khoang, tôi về lấy nỏ.
Hai bố con ông Giáp quay về. Ông bắc thang leo lên lấy cái ống lồ ô trong đựng nước gừng ngâm tên độc buộc ở cái xà thượng. Ống tên này ông cất cao, đậy kỹ và còn căn dặn cả nhà không được đụng đến. Ông lấy ống tên xuống, ngắm nghía từng chiếc. Cậu con nói:
– Giá lúc nãy lấy một chiếc mà chọc vào mông con hổ thì nó đã chết rồi.
Ông Giáp tặc lưỡi tiếc rẻ:
– Quên khuấy đi mất.
Ông Giáp bảo con ra lật hòn đá trước sân, bắt vào một con nhái bén. Ông chích khẽ mũi tên vào đùi con nhái rồi thả ra. Con nhái nhảy được vài bước thì đầu chúi xuống, hai chân sau choãi ra, run bần bật rồi nằm yên. Ông Giáp nói với con:
– Độc còn tốt lắm.
Hai bố con gọi đàn chó lại. Ông Giáp nhìn đàn chó lưỡng lự một lúc rồi nói:
– Phải cho một con chó vào cũi để nhử con hổ.
Cậu con trai lo ngại, bảo:
– Sợ hổ lại vồ chết nó thì sao?
Ông Giáp nói chắc chắn:
– Vồ thế nào được. Một lô thợ săn ngồi gần đấy mà lại để nó vồ chết chó mồi thì vứt mác đi cho rồi.
Ông bố vuốt lưng con Sói Lửa, nói như nói với người:
– Mày bằng lòng không Sói Lửa?
– Đừng bố ạ! Bắt con Đốm ấy!
Ông bố giảng giải:
– Đây không phải là đem nó đi giết. Hãy để cho nó có dịp đền ơn trả nghĩa cho mẹ nuôi nó, con ạ!
Nghe ông bố nói thế, cậu con rưng rưng vì cảm động. Nếu thế thì được cho dù có chết thì cũng chẳng nên từ chối. Ông bố xách nỏ, đeo ống tên độc, gồng cũi chó; còn cậu con dắt con Sói Lửa nhằm phía truông Hốc Mang đi tới; mặc mấy tấm ván đổ và đống phân hổ trước hiên. Ra khỏi cổng, ông Giáp quay lại dặn bà vợ:
– Nhà chốt cổng lại rồi thả đàn chó ra. Không sợ gì đâu. Bố con tôi về ngay đây.
*
* *
Cũi nhốt con Sói Lửa đặt hơi xa con Khoang mẹ nằm một quãng. Cánh thợ săn tắt đuốc, chui vào một bụi rậm, cách chỗ con Khoang nằm chừng hơn một ngọn sào. Sáu ngọn mác sắc lẻm chĩa ra phía trước. Còn ông Giáp thì dùng nỏ, mắt dán vào con Khoang mẹ nằm phơi mình dưới trăng mờ. Con Sói Lửa không tỏ ra hốt hoảng, sợ sệt. Nó không phá cũi mà ngồi chồm hỗm nhìn xác mẹ nuôi, chốc chốc lại cất lên một tiếng sủa kèm một tiếng tru dài. Ông Giáp nói khẽ:
– Thấy chưa, nó có sợ đâu. Nó đang khóc mẹ nó đấy. - Ông lại bảo cánh thợ săn - Này, nên để ba mác hờ đằng trước thôi, còn ba mác quay ra sau lưng kẻo bất thình lình nó lại bắt cõng đấy. - “Nó” mà ông nói tới tức là con hổ.
Ngồi rình được một lúc lâu thì chượt con Sói Lửa cất tiếng rên ư ử. Cánh thợ săn quay nhìn cái cũi chó và bỗng giật thót. Một cái bóng đen xuất hiện bên cũi con Sói Lửa. Trong trăng mờ khó mà phân biệt được màu sắc, cánh thợ săn hơi giật mình, vì bất ngờ. Họ bấm nhau: “Nó đến bên cũi con Sói Lửa rồi kìa”. Nhưng sao con Sói Lửa không lồng lên? Ông Giáp nói xua tan sự hồi hộp:
– Con Báo Vàng. Làm sao nó lại vào được đây? Có lẽ mẹ mày - Ông nói với con trai - mẹ mày thả chó trước khi chốt cổng.
Đúng ra là bà Giáp không cài cổng chứ không phải bà thả chó ra trước khi cài cổng. Khi ông chồng và cậu con trai đi rồi, bà có ra cổng, bà định đóng cổng lại. Nhưng rồi bà lại nghĩ, phần vì tình cảm sai khiến, phần vì mê tín, sao lại có thể chồng con thì còn đi vào chỗ miệng hùm, nanh sói mà mình thì lại đóng cổng lại. Đóng cổng là cắt đường về ư? Không, bà không đóng cổng, muốn thế nào thì thế.
Đàn chó được thả ra. Con Mực, con Đốm và con Khoang con sau phút kinh hoàng và mệt mỏi, con nào con ấy đã nằm gọn trong ổ rơm. Riêng con Báo Vàng vẫn xốn xang, đi đi lại lại trước hiên. Hôm nay cũng sau cuộc săn - con Báo Vàng coi cuộc đuổi hổ vừa rồi cũng là một cuộc săn - bỗng dưng im ắng chết chóc lạ lùng. Mùi hổ để lại trên sân còn nồng nặc. Nó đến bên ổ con Khoang mẹ ngửi hít lên lòng ổ rồi lại ngửi hít lên cái ổ của con Sói Lửa. Nó rà mũi trên những lối con Sói Lửa vừa đi qua. Vốn là con chó săn đầu đàn sành hơi, cứ thế theo luồng hơi, nó chạy vào truông Hốc Mang, đến bên cái cũi nhốt con Sói Lửa trước sự bất ngờ của cánh thợ săn. Khi nó định nớm chân đến với xác con Khoang mẹ, ông Giáp cất tiếng gọi:
– Báo Vàng, Báo Vàng! Vào đây!
Nghe tiếng chủ, con Báo Vàng chạy tới. Ông chủ vuốt ve nó, nói âu yếm:
– Mày có nghĩa lắm. Khối người phải học mày đấy, con ạ! Hoạn nạn có nhau, thế là phải. Nằm xuống đây, nằm yên. Không lo cho con Sói Lửa đâu.
Con Báo Vàng nằm xuống cạnh cậu con trai ông chủ, nhưng chốc chốc nó nhấp nhổm muốn chạy tới với con Sói Lửa hay con Khoang mẹ. Dũng phải vỗ nhẹ lên lưng nó, nó mới chịu nằm yên.
Đêm về khuya. Sương xuống từng đám. Rừng đêm yên ắng như thể các loài muông thú nín thở dõi theo con thú dữ đang quanh quẩn đâu đây. Cánh thợ săn im lặng tưởng như không dám thở mạnh. Một cánh chim không hiểu vì sao bay hốt hoảng trên các lùm cây, rồi nó chao một cánh sát mặt cánh thợ săn lành lạnh. Chốc sau nghe một tiếng “chít” kéo dài rồi tắt ngấm. Thì ra con cú mèo đang bắt chuột rừng. Thật khó mà hiểu được vẫn có cuộc sống sôi động trong tĩnh mịch của đêm khuya này. Con Sói Lửa chốc chốc lại khuấy động không gian. Nó vẫn đều đặn sủa một tiếng kèm theo một tiếng tru dài. Đêm càng về khuya hình như ánh trăng càng sáng hơn. Có tiếng xào xạc rất nhẹ ở lùm cây phía bên kia đường. Ông Giáp nói rất khẽ:
– Nó đến.
Cùng lúc con Sói Lửa lồng lên, sủa gay gắt. Một cặp mắt vàng lửa to như hai trôn bát ló ra khỏi bụi cây. Con hổ đảo mắt nhìn quanh, rồi nhìn găm vào cái cũi chó. Nó ngồi xổm nhìn cái cũi, rồi nhìn xác con chó Khoang mà nó vừa giết một lúc, rồi nhảy vật trở lại vào bụi. Chừng như nghe ngóng động tĩnh ra sao một lúc lâu, rồi nó bước từng bước nhẹ nhàng đến bên xác con Khoang. Nó lại ngồi xổm, nhìn cái cũi nhốt con Sói Lửa, rồi cúi xuống nhìn con chó Khoang. Những con hổ khôn thường vẫn thế. Nó còn xem xem con mồi có bị đánh bả, cài bẫy không. Ông Giáp khẽ lên dây nỏ. Cánh nỏ bị lên căng kêu “rắc rắc” khe khẽ. Con hổ ngẩng phắt lên. Cùng một lúc một phát nỏ nổ căng. Con hổ nhảy đứng lên, chừng như tính toán trong giây lát nên lao vào cái cũi chó hay lao tới chỗ phát ra tiếng nỏ. Lại một phát nỏ nữa. Lần này nó lao thẳng về phía cánh thợ săn. Nhưng hai ngọn mác đâm chéo vai đã kìm nó lại. Cùng lúc con Báo Vàng lao ra. Một lần nữa tiếng hổ lại rống lên trong đêm khuya nhưng tiếng rống mỗi lúc một yếu dần. Dũng mở cũi thả con Sói Lửa ra. Đúng là loài chó rừng đã dày dạnh với nguy nan truyền kiếp, nó không hề biết sợ, lao vào cắn xé con hổ khi con thú này đang giãy chết.