Công việc xong xuôi Dũng rẽ về nhà thăm bố mẹ. Thấy Dũng về, ông bà Giáp mừng không để đâu cho hết. Dũng bồi hồi ngắm nhìn bố mẹ trong ánh sáng đèn tù mù. Cậu xa nhà chưa được bao lâu mà bố mẹ đã thay đổi quá nhiều. Bố mẹ gầy rộc hẳn đi, tóc đã bạc gần nửa. Cậu không kìm được, đưa tay áo lên lau nước mắt. Bố im lặng, đi lấy mấy thẻ hương, châm lửa rồi cắm lên bàn thờ, xá mấy xá. Sau đó bố mẹ ngồi lại, kể cho cậu nghe bao nhiêu chuyện xảy ra ở làng từ khi làng bị giặc chiếm: vườn tre nhà bị chúng đốn hết để rào làng, rào bốt. Đàn bò, con thì bị bắn chết, con thì bị lính đồn cướp, con thì bị trưng mua, giờ chỉ còn có một con. Con Đốm, con Mực và con Vàng (con của con Báo Vàng) bị bọn lính tuần bắn chết mang về đồn ăn thịt. Chỉ còn con Sói Lửa con, bố gửi nhờ bà cô nuôi hộ. Con Khoang bị bọn lính canh bắt ra bốt hai tháng nay. Ông bố bảo con:
– Con tìm cách cho con Khoang theo lên trên ấy. Bố sợ nó lại thành con chó canh cửa cho bọn lính.
Đêm ấy Dũng nằm gối đầu lên tay bố mà ngủ. Sáng hôm sau mẹ đã sửa soạn cho cậu một số thứ: vài chục cau, chục xấp trầu không, một mủng lá chè xanh. Dũng đóng vai thằng bé đi chợ, theo các bà, các cô ra khỏi bốt gác. Khi trao lại hàng cho thím Long, Dũng quay lại nhìn về làng một lần nữa. Cậu chợt nhớ lời bố dặn, đưa mắt tìm kiếm con Khoang. Cậu nảy ra ý định nếu con Khoang bị nhốt, cậu sẽ ở lại ngoài rừng và tối nay sẽ về cắt dây cứu nó. Nhưng rồi, cậu nghe những người đi chợ kể với nhau rằng, hôm qua một con sói về làng cắn chết con chó to nhất đàn của lính bốt, lính bốt bắn nó bị thương nặng mà nó vẫn tha mất con chó cái, con chó Khoang. Nghe chuyện, đột nhiên Dũng thấy buồn. Rồi cậu lại nghĩ: Không, con Sói Lửa chẳng bao giờ cắn con Khoang đâu. Chắc chắn con Khoang đã theo nó vào rừng!
Chuyện khiến Dũng hết sức vui mừng. Vừa háo hức, vừa hồi hộp, Dũng đi nhanh về phía đường rừng. Giờ này bọn địch không đi phục kích. Hổ, báo thì Dũng không sợ vì đã có con Sói Lửa. Vừa đi, cậu vừa hát khe khẽ bài “Nhạc rừng”:
- “Cúc cu, cúc cu, chim rừng ca trong nắng.
Im nghe, im nghe ve rừng kêu liên miên.
Rừng vắng, gió lay trên cành biếc.
Lao xao rì rào làn nước cuốn trôi...”
Đúng là tiếng chim gáy đang cất lên râm ran trên các cây cao. “Cúc cu cu! Cúc cu cu!”. Bỗng có tiếng ai bên lề đường gọi vọng ra:
– Dũng! Anh Tín có thư nữa cho cháu đây.
Sau tiếng gọi, một chú du kích cầm chắc súng, dẫn một tên lính bốt bị trói ra đường. Chú du kích trao cho Dũng một mảnh giấy, chữ chú Tín, ghi mấy dòng:
“Cháu Dũng, cháu hãy dẫn đường cho chú Nghĩa - người xóm dưới cùng họ với mình đấy - du kích xã, đưa tên tù binh này về huyện đội. Chúc hai chú cháu lên đường bình yên, thắng lợi”.
Chú Nguyễn Trung Tín”.
Thằng Dũng xem xong mảnh giấy, rồi liếc mắt rất nhanh nhìn chú du kích. Nó nói:
– Cháu nhận ra chú rồi. Chú là em chú Nhân, huyện ủy. Bố cháu bảo bố cháu và các chú là anh em họ.
– Thì chúng tao vẫn lên anh ấy ăn giỗ tổ và chạy mả mà lỵ. Mà chả đã có lần mày đi xui mả với chú là gì quên à?
– Cháu nhớ. Cháu nói thế vì chú Tín còn biên thư như là giấy bảo đảm ấy. Việc gì phải thế, gặp chú là cháu nhận ra ngay.
– Nhưng ngộ nhỡ tao theo Tây, giả vờ đem tù binh để đánh lừa du kích thì sao?
– Họ mình thì theo Tây thế nào được.
Chú Nghĩa cười:
– Cái thằng. Đúng là con ông Giáp. Nào, bây giờ ta lên đường! Này tên kia! - Chú chĩa súng về phía tên tù binh - Đi, phải biết điều đấy! Súng đã lên cò rồi đấy.
Tên giặc bị trói lỏng hai tay phía trước, và cả hai chân cũng bị trói lỏng, đoạn dây chỉ đủ một bước ngắn, tên tù binh đi trước. Cách hắn một đoạn chừng ba bước chân là chú Nghĩa, súng ôm chắc trong tay, chĩa nòng về phía trước; thằng Dũng đi sát chú. Hai chú cháu vừa đi, vừa kể chuyện. Hết chuyện làng xóm, đến chuyện giặc càn quét cướp bóc, chuyện ai còn ai mất. Cuối cùng là chuyện tên tù binh bị bắt.
Hôm ấy sau khi nghe súng giặc bắn hàng loạt, một tổ du kích do chú Nghĩa chỉ huy được phái vào rừng. Họ kín đáo luồn rừng đến chỗ có tiếng súng xem có cán bộ, bộ đội nào bị phục kích, bị thương cần giúp đỡ, hay có ai hy sinh không. Đến nơi, họ thấy bọn lính đang ỳ ạch khiêng tên lính bị thương vì bị chó sói cắn về bốt. Lúc đầu chú định cho tiến công bọn này. Nhưng khoảng cách còn quá xa mà du kích chỉ có một khẩu súng - chú đưa mười ngón tay ra hiệu cho Dũng biết là mười viên đạn, sợ tên tù binh nghe thấy - và bốn đại đao. Thành thử để xổng “mẻ cá sộp”. Tốp du kích của chú vẫn bí mật sục sạo cho đến chiều tối. Bỗng phía bìa rừng gần bốt địch có tiếng chó kêu ăng ẳng rồi tiếng súng nổ. Tốp du kích để ý. Lát sau thấy một con sói chạy cà nhắc, theo sau là con chó Khoang nhà Dũng. Họ chưa hết ngạc nhiên thì thấy ba tên lính địch chạy theo sau hai con chó. Chúng chạy sâu vào rừng một đoạn thì hai tên kia dừng lại, gọi:
– Ê, quay lại! Du kích chúng nó tóm cổ đấy!
Tên thứ ba vẫn rượt theo con sói. Nó bảo:
– Mẹ kiếp, bố du kích cũng chẳng dám tới đây lúc này nữa là du kích.
Vừa nói, nó vừa đuổi theo con sói, bắn từng phát một. Còn du kích thì lần từng gốc cây, bám theo hắn.
Khi con sói dừng lại, ngồi liếm vết thương, tên lính tỳ súng vào gốc cây, chưa kịp lẩy cò thì bỗng có ai đó nắm chặt lấy hai khủy tay hắn, bẻ quặt ra phía sau, cùng tiếng quát khẽ:
– Im kẻo chết!
Tên lính hoảng hồn ngẩng lên. Quanh nó không phải một mà những năm du kích, đại đao sáng loáng. Hắn đành im lặng, ngoan ngoãn chịu trói.
Hai chú cháu mải vui câu chuyện. Bỗng chú Nghĩa nhảy nảy, kêu lên:
– Con rắn cạp nong!
Tên tù binh biết chú Nghĩa bị rắn cắn, hắn toan chạy. Chú Nghĩa quát:
– Đứng yên. Cựa quậy tao bắn chết! - Quay sang Dũng, chú bảo - Bứt dây thắt thật chặt ngón chân cái lại cho chú.
Dũng nhanh nhẹn làm theo lời chú chỉ dẫn, trong lúc ấy mũi súng của chú vẫn chĩa vào lưng tên tù binh.
– Đấy, chỗ ấy. Buộc thật chặt vào! Được rồi, nặn hết máu đầu ngón chân ra cho chú.
Vốn ở miền rừng chú Nghĩa rất thông thạo tác hại của các loại rắn độc. Với loại rắn cạp nong mà cắn lúc rắn đói thì có thể làm chết người trong vài giờ đồng hồ. Chẳng thế mà nhân dân đã có câu “Cạp nong chết gục rắn lục về nhà”. Mặc dù đã nhanh chóng làm các động tác không cho nọc độc chạy vào tim. Chú Nghĩa vẫn cảm thấy cái chân bị rắn cắn đang nhức nhối và tê dại. Không thể theo về chiến khu được nữa. Hay là bắn tên tù binh đi? Chú thoáng có ý nghĩ ấy. Nhưng lại gạt đi ngay. Cần phải bắt sống nó. Dũng sẽ dẫn nó về chiến khu. Chú quát tên tù binh:
– Tù binh! Nằm xuống, úp mặt xuống đất!
Tên tù binh rên rỉ:
– Lạy ông, đừng giết tôi!
– Nằm xuống thì sống! Nếu không buộc lòng tao phải bắn mày!
Tên giặc ngoan ngoãn nằm úp mặt xuống đất. Chú Nghĩa quát:
– Đưa hai tay ra sau lưng!
Tên tù binh lại ngoan ngoãn làm theo. Chú Nghĩa trao súng cho Dũng. Chú tháo cuộn dây bên thắt lưng ra, đi tới trói giật hai tay của tên giặc ra sau lưng thật chặt. Chú lại bảo:
– Muốn cho mày sống nên buộc tao phải làm thế này! - Trói xong chú dựng nó ngồi dậy, - Nào, há mồm ra!
Chú Nghĩa lấy khăn ăn của thằng Dũng nhét vào mồm tên giặc chặt cứng. Chú bảo nó:
– Mày muốn sống thì phải ngoan ngoãn nghe lời chú này! - Rồi chú bảo với Dũng - Cháu có nhiệm vụ dẫn nó về chiến khu. Hễ nó có hành động kháng cự là cháu cứ bắn chết. Chú không thể nhấc chân được nữa. Trong súng đã có năm viên đạn. Còn đạn đây nữa. Cháu có thể giương lê lên. Luôn luôn đi cách nó ngoài tầm đòn gánh. Cứ đi đi, chú sẽ cử người hỗ trợ cho cháu.
Tiếng nói của chú Nghĩa nghe đã rền rền như người say rượu, như buồn ngủ, chứng tỏ nọc độc đã ngấm. Dũng nhìn chú bùi ngùi, nó nói:
– Cháu xin nhận nhiệm vụ. Chú đứng lo cho cháu. Cháu có thể bắn rơi con vẹt đất đậu trên ngọn cây phía xa kia nếu chú cho phép.
– Bắn thử chú xem!
Thằng Dũng né sang cạnh đường, tỳ súng vào thân cây, hướng nòng về phía con vẹt đất cách xa khoảng một trăm mét, bóp cò. Từ trên cao, con chim im tiếng chớp cánh rồi rơi nhào xuống. Tên tù binh nom thấy, chợt nó rùng mình. Chú Nghĩa nói:
– Thế thì chú yên tâm. Chúc cháu hoàn thành nhiệm vụ.
Hai chú cháu bồi hồi chia tay nhau
Đường rừng mỗi lúc một gập ghềnh. Mặt trời đã lên cao, nắng gay gắt. Tên tù binh cố đi bước cao, bước thấp, chậm lại. Dũng vẫn cắp súng đi phía sau tên tù binh. Cậu mải mê ngắm cảnh rừng. Chốc chốc cậu lại phát hiện ra một thân cây, một lối mòn mà gần một năm về trước cậu từng ngồi với bố sau những lúc săn đuổi muông thú, hoặc đã từng len lỏi để đặt bẫy thú. Rồi những kỷ niệm cũ cứ dồn dập, dồn dập hiện lại. Cách chỗ cậu đang đi bây giờ không xa là Hòn Ngang, nơi mà đang có tiếng vượn đàn kêu “Chếch cọc! Chếch cọc!” vọng lại, nơi ấy con Sập, con chó săn đầu đàn đã cắn nhau với hổ mà chết. Còn con đường này đây, đi về phía tay phải cắt ngang là Hòn Cấm. Chỗ cậu và bố bắt được con Sói Lửa con... Thằng Dũng cứ trôi theo những kỷ niệm chẳng bao giờ cạn. Chợt cậu giật mình vì suýt đụng lưỡi lê đầu mũi súng vào lưng tên tù binh. Tên giặc hình như cố tình dừng lại thì phải. Hắn định quay lại thì Dũng đã lùi hai bước, tỳ tay vào cò súng:
– Đi! Muốn chết không?
Tên giặc chỉ chỉ vào cổ họng, làm động tác nuốt khan rồi chỉ vào ống nước Dũng đeo bên vai. Chả hiểu hắn khát thật hay là vờ làm thế để thanh minh hành động vừa rồi. Thằng Dũng sẵng giọng:
– Về chiến khu mà uống nước, sắp đến nơi rồi.
Dũng nói vậy để đánh lừa tên tù binh. Thực ra đoạn đường còn khá xa. Tên giặc lại ngoan ngoãn cất bước. Sau hành động vừa rồi của tên tù binh, Dũng có phần lo lắng. Giả sử tên tù binh ỳ ra không chịu đi thì sao? Chẳng lẽ bắn chết hắn? Bắn một người ư, cậu chưa làm việc ấy bao giờ, chỉ riêng nghĩ đến chuyện chĩa súng vào đầu hoặc vào ngực cái người đang đứng trước mặt mình đây mà bóp cò, để cho đầu hắn vỡ toang ra hay lồng ngực trào máu, Dũng đã thấy rùng mình rồi. Còn như, nếu bất chợt cậu lại bị rắn cắn hay bị vấp ngã, bấy giờ thì sao? Chắc chắn tên giặc sẽ giết chết cậu. Tốt nhất là phải đề phòng. Mọi chuyện khi nào xảy ra sẽ liệu.
Thằng Dũng và tên tù binh đã vượt qua chỗ đường ngoặt. Sắp đến bãi cỏ mà hôm qua cậu gặp đàn sói rồi. Bây giờ thằng Dũng mới chợt nhớ đến con Sói Lửa và con Khoang. Ừ nhỉ, bây giờ chúng nó ở đâu nhỉ? Có nên hú gọi chúng không? Ở đây xa đồn địch rồi, chẳng sợ nữa. Nhưng thôi, bí mật vẫn hơn.
Bãi cỏ kia rồi! Cùng với mảng sáng mở rộng ra trước mặt, nỗi vui mừng cũng trào lên trong Dũng. Con Khoang và con Sói Lửa đang ngồi bên nhau.
– Khoang! Sói Lửa! - Dũng cất tiếng gọi.
Con Khoang nhảy dựng lên, sủa rộn ràng. Còn con Sói Lửa thì rên ư ử, phóng tới với Dũng như bay. Con Khoang cũng phóng theo. Thấy con chó sói, con vật hung dữ đã cắn một tên lính bị thương nặng, cắn chết con bécgiê, tai mắt của bốt gác, giờ bỗng lù lù hiện ra chạy đến với Dũng, tên tù binh hốt hoảng. Dũng không thể bỏ súng xuống để ngồi vuốt ve hai con chó được. Chợt nhớ tới chuyện nghịch dại trước đây đã từng bị mẹ mắng, cậu nảy ra ý nghĩ thử con Sói Lửa. Cậu bảo con chó:
– Sói Lửa! Vồ tên kia đi!
Con Sói Lửa ngẩng nhìn Dũng chưa hiểu. Trong khi tên tù binh ú ớ vì sợ, thằng Dũng chỉ vào tên tù binh. Con Sói Lửa sủa lên ba tiếng dữ tợn, rồi lao tới chồm lên tên tù binh. Tên tù binh loạng choạng, thấy thế Dũng vội kêu lên:
– Sói Lửa, thôi, lại đây! - Con Sói Lửa thôi không chồm lên nữa. Dũng nói với tên tù binh - Thấy đấy, nếu chống lại, hai con chó này sẽ cắn chết đấy! Thôi, đi!
Tên tù binh đi trước, con Sói Lửa và con Khoang đi kèm sát chân hắn. Bây giờ thì thằng Dũng rất vững tâm vì đã có hai trợ thủ đắc lực. Không những cậu không còn sợ tên tù binh trở chứng, mà còn không sợ cả hổ, báo rình rập, không sợ rắn rết. Bởi vì không có kẻ thù nào trong rừng có thể lọt qua mắt, qua mũi con Sói Lửa được.
Mặt trời đã đứng bóng. Buổi trưa lặng gió, không khí oi bức. Không gian trong phút chốc trở nên yên ắng, chỉ độc một bản nhạc ve sầu đơn điệu đinh tai nhức óc. Tên tù binh thở hồng hộc như kéo bễ, đi phía trước. Con Sói Lửa và con Khoang vẫn bám sát hắn. Dũng đi phía sau. Đến đoạn đường phẳng, chỗ mà hai bên đường có rìa cỏ mát mẻ, có bóng râm, thằng Dũng nói:
– Này, tù binh! Ngồi xuống bóng cây kia, nghỉ chân!
Tên tù binh tới bóng cây mà Dũng vừa chỉ, lấy chân gạt những rác rưởi trên mặt cỏ đi, rồi ngồi phịch xuống dựa lưng vào tảng đá có cạnh sắc. Dũng tìm một chỗ thuận tiện cách tên tù binh độ hai ba đòn gánh rồi cũng ngồi xuống. Cậu mở cơm nắm ra cho hai con chó cùng ăn. Tên tù binh chắc là đói lắm, hắn nhìn Dũng chòng chọc, rồi nhìn xoáy vào nắm cơm và ống nước. Dũng thấy thương tình. Cậu để riêng ra một phần cơm nắm có ý chốc nữa cho tên tù binh ăn. Trong lúc ăn mắt Dũng vẫn không rời tên giặc, khẩu súng dù lên đạn tỳ bên dùi, mũi hướng về phía hắn. Tên giặc nhìn Dũng ú ớ trong cổ họng. Hắn ngửa cổ ra, nuốt nước bọt khan rồi nhìn ống nước. Dũng cất tiếng hỏi:
– Khát nước hả?
Trời nắng thế này mà đi đường rừng, lại leo cái dốc như vừa rồi thì khát nước lắm. Với lại tên giặc bị nhét giẻ vào mồm, chắc là mệt. Giờ thì xa đồn địch rồi, hắn có chắp thêm hai ba chặp hơi nữa cũng không thể kêu cứu đồng bọn được. Thôi, lôi cái khăn trong mồm ra cho hắn và cho hắn một miếng cơm, ngụm nước. Nghĩ thế, thằng Dũng dựa khẩu súng lên gốc cây, gọi con Sói Lửa, chỉ khẩu súng, bảo:
– Mày giữ lấy khẩu súng cho tao!
Dũng gói phần cơm nắm, xách ống nước đi tới chỗ tên tù binh. Con Sói Lửa nhìn theo Dũng, nó gừ gừ khe khẽ trong cổ họng, rồi chân chồm lên định đi theo. Dũng quay lại, xoa đầu nó, bảo:
– Ngồi yên nào, đừng sợ cho tao!
Con Sói Lửa lại ngồi xuống, nhưng mắt vẫn nhìn theo thằng Dũng đang đi tới chỗ tên tù binh. Dũng nói với tên tù binh:
– Có nước và cả cơm đây. Để lấy cái khăn trong mồm ra cho đã. Mà đừng trở mặt đấy. Trở mặt là chết.
Vừa nói thằng Dũng vừa đến sau lưng tên tù binh, đưa tay nắm lấy mối khăn thò ra ngoài mà kéo. Nhưng sao chặt quá thế này? Chả lẽ chú Nghĩa nhét chặt thế? Hay là hắn cố cắn chặt lấy?
– Há mồm ra, cố lên!
Thằng Dũng lần ra phía trước mặt tên giặc cho thuận tay hơn rồi một tay đỡ cằm hắn, tay kia kéo mối khăn. Bỗng tên tù binh khốn kiếp dập mạnh hai đầu gối vào, kẹp lấy hai chân thằng Dũng, làm cậu ngã nhào. Hắn chồm cả thân hình đồ sộ, nặng sáu bảy chục cân, ngồi lên ngực Dũng, dùng hai bàn chân bị trói lỏng kẹp lấy và đè chặt vào cổ họng Dũng. Ngay lúc ngã vật xuống, Dũng chỉ kịp kêu lên một tiếng “Sói Lửa”, rồi im bặt. Máu dồn lên mặt, mắt hoa lên, hai tròng mắt như muốn bật ra ngoài, thằng Dũng ngất lịm đi.
Chẳng biết thằng Dũng đã ngất xỉu đi bao lâu. Nhưng từ trong mông lung, mơ màng, cậu cảm thấy khối nặng trên lồng ngực chẳng còn nữa và cổ họng đã được nới lỏng. Thế là cậu còn sống! Dũng thở khe khẽ, nhè nhẹ rồi từ từ mở mắt, cố quay nghiêng người lại để ngồi dậy. Lúc đầu Dũng chưa hiểu ra chuyện gì, cứ ngỡ là mình ngủ quên. Chợt Dũng hoảng hốt, cậu nhìn thấy con Sói Lửa đang chồm lên tên tù binh nằm nghiêng, hai hàm răng sói trắng nhởn nhằm cổ hắn mà gừ. Cứ mỗi lần tên tù binh cựa quậy, con Sói Lửa lại dí sát mõm xuống gần cổ hắn. Thế là hắn lại nằm yên, bất động. Thằng Dũng nhớ lại tất cả, gượng ngồi dậy. Cổ họng cậu khát đến cháy bỏng và hai bên cổ đau như vừa bị kẹp trong hai thanh tre. Cậu đưa tay lên xoa cổ, nhưng rồi lại nằm vật xuống ngất đi lần thứ hai. Một lúc sau cậu lại tỉnh. Cậu lại hốt hoảng hơn. Cơn hốt hoảng này làm cho Dũng tỉnh hẳn. Cậu đưa ống nước mà ai đã đặt ngay cạnh, uống mấy ngụm. Cậu đưa mắt nhìn quanh chỉ thấy con Khoang vẫn ngồi bên khẩu súng, còn con Sói Lửa và tên tù binh đã biến đâu mất. Dũng xoa bóp tay chân một lát, nhớ lại mọi việc và hối tiếc vì đã thương tình không đúng chỗ. Giờ thì mọi việc hỏng cả rồi, may mà không bị tên tù binh giết chết. Nhưng tên tù binh và con Sói Lửa đâu? Dũng đứng dậy, đến bên con Khoang, xách lấy súng. Bỗng cậu nghe tiếng con Sói Lửa sủa như khi săn hoẵng. Con Khoang băng rừng chạy về phía tiếng con Sói Lửa sủa. Dũng cũng xách súng chạy theo con Khoang.
Câu chuyện vừa mới xảy ra cách đây chưa đầy hai mươi phút khó mà tưởng tượng được. Khi tên tù binh đè vật Dũng xuống, con Sói Lửa chỉ nghe Dũng gọi hai tiếng: “Sói Lửa”, rồi tắt ngấm. Từ nãy nó vẫn nhìn đăm đăm, xoi mói tên tù binh. Nó nhìn thấy tên to béo này đã gò chân vật ngã Dũng. Thế là sau tiếng kêu của chủ, nó lao tới. Vẫn cú đánh bắt mồi bản năng nòi giống, lao cả khối thân mình nặng hơn ba mươi cân vào ngực tên tù binh. Tên giặc ngã vật sang một bên, nằm nghiêng. Nó táp vào cánh tay tên tù binh một miếng làm hắn kêu “ối” lên. Ngay tức khắc, nó nhả miếng cắn ở cánh tay ra, nhe nanh vào cuống họng tên giặc ý chừng muốn bảo “Im mồm! Nằm im”. Mà quả thế thật, hễ thấy tên giặc cựa quậy là mõm nó lại dí sát vào cổ hắn. Cứ thế nó giữ lấy tên giặc, không cho hắn ngồi dậy. Khi Dũng tỉnh dậy lần thứ nhất, nó nghiêng mặt quay nhìn. Nó thấy cái ống nước bị đá lăn ra bên đường vẫn còn nút chặt khi tên tù binh vật thằng Dũng xuống. Nó buông tên tù binh, chạy đến tha ống nước lại bên Dũng. Nó đặt ống nước xuống cạnh chủ, rồi ngửi hít lên mình chủ, miệng rên lên khe khẽ. Nhưng nó không ngửi thấy mùi chết trên người chủ. Nó ngồi xổm xuống bên cạnh, xót xa nhìn chủ. Trong chốc lát nó quên mất tên tù binh. Mãi khi nghe tiếng con Khoang sủa lên dữ dội nó mới đưa mắt nhìn về phía con Khoang. Thì ra, tên tù binh lợi dụng lúc con Sói Lửa buông thả, hắn rón rén ngồi dậy, nghiêng lưng cứa sợi dây trói khuỷu tay vào cạnh hòn đá sắc bên gốc cây. Một lúc thì sợi dây đứt. Một niềm vui độc ác đến với tên giặc. Lần này thì hắn sẽ giết chết cả ba: thằng Dũng, con Sói Lửa và con Khoang. Hắn cởi nốt dây trói hờ ở hai chân ra. Mặc dù vết chó cắn ở cánh tay rất đau, nhưng tên tù binh vẫn cả sức so với cả ba đối thủ: hai con chó và thằng bé cộng lại. Hắn nghĩ ngay đến khẩu súng có đạn và lưỡi lê đặt bên con Khoang. Hắn chạy đến định cướp súng. Không ngờ con Khoang hung dữ không kém con Sói Lửa, thấy tên giặc chạy tới, nó chồm lên, chắn ngang lấy. Nghe con Khoang sủa, con Sói Lửa lao tới. Tên giặc đi giật lùi mấy bước, miệng gọi chó khe khẽ:
– Êu... êu... êu...!
Hai con chó dừng lại phút chốc. Tên giặc vội vàng vùng chạy. Con Sói Lửa và con Khoang tuy khôn, nhưng chúng chỉ biết ứng phó những việc đang xảy ra vì chủ hoặc do chủ sai khiến mà không biết, hay nói đúng hơn rất ít biết tính đến những chuyện có thể xảy ra, nên khi tên tù binh chạy trốn rồi, cả hai con chó lúng túng mất một lúc. Con Khoang quay lại với khẩu súng. Còn con Sói Lửa thì quay lại với chủ. Nó ngửi hít lên người Dũng một lần nữa. Dũng đưa một tay lên xoa mặt khi con chó hít vào mặt cậu. Chợt con Sói Lửa nhớ ra: cậu chủ nhỏ bảo nó trông chừng người to béo kia. Bây giờ hắn đi đâu rồi? Con Sói Lửa vội rời chủ, đến con đường tên giặc chạy, bắt hơi tên giặc rồi đuổi theo hắn.
Tên giặc đã chạy được khá xa, tưởng đã thoát nạn. Nó ngồi xuống một gốc cây nghỉ lấy sức, định rẽ ra đường lần về đồn. Nhưng bỗng nó nghe thấy tiếng con chó sói sủa gióng ba mỗi lúc một gần. Thôi chết, con chó kia đang đuổi theo hắn. Hắn đứng dậy định tìm một cái que làm gậy. Nhưng chẳng có cái que nào ra hồn. Cái rừng chết tiệt này toàn là cây cối tươi xanh mà chẳng có lấy một cái gậy. Hắn đang loay hoay thì con Sói Lửa đã xuất hiện. Hắn toan vùng chạy thì con Sói Lửa đã vòng lên phía trước đón đầu, dồn hắn phải quay lại. Tên gian manh chợt nghĩ ra một kế. Trước mặt hắn có một cây bứa to, cành đâm ngang. Hắn nhảy phắt lên bám lấy một cành, đu mạnh lên. Con Sói Lửa cũng nhảy theo táp vào chân hắn, nhưng táp hụt vào ống quần. Răng con Sói Lửa mắc vào ống quần caki của tên giặc khiến con chó bị treo lủng lẳng, còn tên giặc cũng không sao đu mình lên cành cây được. Hai tay hắn mỏi rã rời, nhất là cái tay bị chó cắn, vừa mỏi, vừa nhức tận xương, xuýt nữa hắn rơi phịch xuống. May thay cho hắn, con chó vùng vẫy một lúc, răng xé toạc cái ống quần đã bị sờn của tên giặc. Con chó rơi xuống đất. Tên giặc đu người lên cành bứa rồi cứ thế thoăn thoắt leo lên ngọn cây. Nó định cất tiếng gọi cầu cứu về đồn. Nhưng lại sợ du kích nghe thấy hóa ra “lạy ông tôi ở bụi này” nên đành ngồi im. Con chó sói cứ bám lấy gốc cây mà sủa.
Tên tù binh ngồi trên cây, căm tức nhìn xuống con Sói Lửa. Phải nghĩ cách nào để trừ khử con chó trời đánh kia đi! Hắn nhủ thầm. Nhưng ngay lúc ấy tiếng ai gọi chó và một cánh nỏ chĩa lên ngọn cây, mũi tên hướng về phía hắn cùng với tiếng quát...
Dũng đến chỗ con Sói Lửa và con Khoang đang sủa, bỗng nó sửng sốt kêu lên:
– Bố! - Nó xúc động định ném súng xuống đất, ôm lấy bố. - Bố, sao bố lại ở đây?
Ông bố cũng xúc động, nhìn con rất nhanh, rồi quay về phía ngọn cây, mắt không rời tên giặc, ông nói với con trai:
– Rồi bố sẽ kể! Phải xử thằng giặc này đã. - Ông nói với tên giặc - Xuống ngay. Xem tao găm mũi tên vào nách áo mày đây!
Một phát nỏ nổ căng. Nách áo của tên giặc về phía tay hắn đang nắm cành cây, một mũi tên xuyên thủng từ trước ra phía sau đến tận vai.
Tên giặc run lên như cầy sấy. Nó khóc lóc, van lạy:
– Con cắn cỏ lạy ông tha chết cho con. Con còn vợ và hai con, thật lòng con không dám xuống, vì sợ con chó sói lắm!
Thằng Dũng nói với bố:
– Chính hắn đã định giết con, may mà có con Sói Lửa! - Dũng giương súng lên, quát: - Tao sẽ cho mày rơi như con vẹt đất lúc sáng. Mày cũng ác như loài vẹt đất chuyên bắt chim non.
Ông Giáp sợ con trai lẩy cò súng thật, vội bảo:
– Khoan con! Tội hắn nặng đấy. Chính hắn là đứa hung hăng nhất trong việc cướp của dân làng. Hắn bắn chết con bò đực nhà ta và hai con chó rồi mang về đồn. Nhưng đừng giết hắn. Chắc hẳn đưa hắn về chiến khu sẽ có ích cho du kích đấy.
Nghe ông Giáp nói vậy, tên giặc liền với tay nắm lấy một cành cây định leo lên. Ngay tức khắc một phát nỏ nữa lại bật và một mũi tên cắm vào cành cây sát bàn tay hắn cầm. Ông Giáp quát:
– Hễ mày cất tiếng là một mũi tên sẽ khóa mồm mày lại. Chúng tao sẽ không giết mày, nhưng nếu mày ngoan cố không chịu xuống thì những mũi tên này sẽ xâu vào hai cánh tay và mày sẽ phải lộn cổ xuống. - ông Giáp gọi chó: Sói Lửa! Khoang! Lại đây!
Lần đầu tiên ngót một năm mới lại nghe tiếng ông chủ gọi, con Sói Lửa vẫy đuôi chạy tới mừng rối rít. Ông Giáp vỗ về con chó, bảo:
– Yên nào! Nằm xuống!
Hai con chó ngoan ngoãn nằm xuống chân chủ. Ông Giáp lại bảo tên giặc:
– Nào, xuống đi! Mày sẽ được đưa về chiến khu. Nếu mày thành thật hối lỗi, mày sẽ được hưởng lượng khoan hồng của cụ Hồ.
– Dạ, con xin xuống!
Bấy giờ tên tù binh mới chịu tụt xuống khỏi cây bứa. Thằng giặc đã đứng trước mặt Dũng. Dũng tức sôi lên, cậu thấy ở cổ đau nhói lên từng vết ngón chân mà tên giặc giẫm miết lên lúc nãy. Ông Giáp ân cần bảo con:
– Thôi con! Giết một tên giặc khi đã nằm trong tay thì dễ, nhưng nén lại cơn giận khi cần thiết là khó. Đừng giết hắn. Tội trạng hắn đến đâu đã có trên xét xử. Con hãy đưa hắn trót lọt về chiến khu.
Ông Giáp giúp con trói tên giặc lại. Ông bảo hắn:
– Vì mày đã có ý định giết con tao khi nó rộng lượng với mày, giờ buộc tao phải cẩn thận.
Hai bố con ông Giáp dong tên tù binh ra đường. Trên đường đi Dũng kể cho bố nghe bao nhiêu là chuyện. Ông Giáp nói với con:
– Thế đấy. Từ đây về chiến khu, con phải cẩn thận.
Ông Giáp kể cho con trai nghe chuyện ông xuất hiện bất ngờ ở vùng rừng này.
Nguyên là bọn trẻ chăn trâu vội chạy về báo cho ông biết chú Nghĩa du kích bị rắn cạp nong cắn vào chân. Hai du kích khác bắt gặp chú khi chú đã hôn mê, ông vội lục các ô thuốc bốc cho chú một thang thuốc trợ lực để có thời gian chạy thuốc thang, ông nhớ lại ở vùng rừng này có loại cây cho lá chữa rắn cạp nong cắn rất hiệu nghiệm. Nhưng tai ác thay, vùng rừng này bọn địch hay lùng sục, lại rất nhiều rắn độc. Nhưng, dù thế nào cũng phải cướp lại chú Nghĩa. Ông mang thuốc đến nhà chú Nghĩa, sắc cho uống, còn bà thì đắp lên vết thương. Khi chú Nghĩa hơi tỉnh, chứng tỏ chịu thuốc, ông mới vội xách nỏ, đeo ống tên và cầm mác bí mật vào rừng. Vượt qua đoạn đường lũ giặc thường phục kích, tuần tiễu, ông đến vùng rừng đất cát pha đá dăm, nơi hay có cây thuốc chữa rắn cắn này. Ông sục tìm rất lâu mới kiếm được một nắm lá. Khi mặt trời xế bóng, ông định ra về thì bỗng nghe tiếng chó sủa. Tiếng chó sủa rất quen nghe như tiếng con Sói Lửa dạo nào. Chó ai săn hoẵng ở đây? Ông im lặng lắng nghe. Một lúc sau ông nghe tiếng con chó sủa gay gắt như đóng đinh một chỗ. Ông bí mật đến nơi thì thấy con Sói Lửa. Con chó nhận ra chủ cũ, nhưng nó vẫn mải nhìn lên cây bứa mà sủa. Ông để ý nhìn lên thì thấy một người đang ngồi trên cây. Ông chợt nhớ ra chuyện bà con kể hôm qua: chuyện chó sói cắn một tên giặc phục kích, chuyện chó sói về làng, và chuyện một tên lính đuổi theo con sói rồi mất tích. Chính tên lính mất tích là tên này đây? Ông xách nỏ chạy tới để buộc tên giặc phải xuống. Ông đang phân vân không biết bắt được tên giặc rồi sẽ làm gì với hắn đây? Mà chả lẽ lại bắn chết hắn? Hay là trói hắn lại đây rồi báo cho du kích biết. Hay cứ bắt nó xuống cái đã rồi hãy liệu... Trong lúc ông chưa nghĩ ra cách gì hay hơn thì Dũng đến...
Ra đến đường cái, ông Giáp xem lại cái dây trói lần nữa, trao cho con một chiếc me độc phòng thân, căn dặn con mọi điều rồi quay về làng.
– Bây giờ có con Sói Lửa, con Khoang với mũi tên me này bên con, bố có thể yên lòng được. Nhưng con phải hết sức đề phòng, đừng cả tin như lúc nãy con nhé! - Ông ôm lấy con Khoang và con Sói Lửa một lúc - Nhớ săn sóc thằng Dũng, Sói Lửa nhé!
– Bố ơi, giờ này chúng nó hay phục kích đấy bố ạ.
– Đừng lo cho bố! Bố có con đường riêng của bố. Con đi đi.
Dũng quay lại nhìn cho đến khi bóng bố khuất vào con đường ngoặt. Phía trước hai con chó vẫn bám sát tên tù binh.
HẾT.