Bấy giờ các cụ già bảo rằng có nạn động rừng. Không hiểu từ đâu hổ kéo về. Ngày nào trâu bò đàn thả trong các đồi tranh cũng bị hổ vồ. Đàn bà con gái không dám vào truông kiếm củi đã đành, ngay cả đàn ông lực lưỡng một hai người cũng không dám vào rừng.
Sáng ấy cơm nước xong, thợ săn họp mặt đầy đủ ở nhà ông Giáp. Hôm nay ông và cánh thợ săn sẽ đi săn lùng hổ, mà người ta còn gọi là săn suông hoặc săn bộ. Nghĩa là săn không cần lưới. Ông Giáp xem lại dây, cánh, lẫy nỏ, xem lại ống tên độc. Cánh thợ săn mài lại mũi mác. Mọi việc xong xuôi thì sáu chiếc cồng cùng một lúc giục gióng giả. Năm con chó săn lực lưỡng - bây giờ con Khoang con đã trở thành một con chó cái sung sức, có thể đi theo đàn săn được - mừng rỡ nhảy dựng lên, sủa rối rít. Thằng Dũng khẩn khoản xin bố cho được đi theo. Ông bố nhìn con một lúc rồi gật đầu bảo:
– Cầm lấy con mác tay. Mày dắt con Sói Lửa.
Thằng Dũng mừng quá, vào giá mác giật lấy con mác tay. Mác tay là loại mác cắn ngắn, lưỡi to bản và mỏng gần như toàn bằng thép vừa sắc vừa nhọn, dùng vừa chặt cây mở đường vừa đâm, chém thú dữ đều được, nhất là ở thế đất hẹp, khó xoay xỏa thì loại mác này dùng rất thuận tiện. Con mác ông Giáp đã mài rất sắc, tưởng có thể đưa sợi tóc ngang lưỡi mác sợi tóc sẽ đứt. Ông Giáp cũng cầm một con mác tay sắc, xách nỏ và ống tên độc. Trong các cuộc săn bắn thú dữ, ông Giáp thường giữ chân bắn nỏ. Đây không phải chỉ vì ông bắn nỏ giỏi, cũng không phải vì ông biết cây thuốc cho nhựa độc và biết cách pha chế, mà là một sự giao ước, phân công ngầm. Bởi vì người giữ nỏ và tên độc nếu là người xấu, hoặc tính khí nông nổi thì có thể gây bao hậu họa, chết người, thậm chí gây oán thù dài lâu khó gỡ.
Tốp thợ săn uống thêm một chầu nước chè xanh nữa rồi hăm hở lên đường. Ông Giáp đi trước, dắt con Báo Vàng, cậu con dắt con Sói Lửa theo sát, cánh thợ săn nối theo sau. Tốp người cứ thẳng Khe Độc đi tới. Bởi vì con hổ đang lẩn quất trong vùng này. Hôm qua nó vừa vồ hụt người đi rừng. Cánh thợ săn đi dọc theo doi đất nằm sát con suối. Doi đất này bằng phẳng, rộng chừng hai vạt cày, cứ chạy dọc mãi đến tận đầu nguồn con suối. Mặt đất ở đây khô ráo, cây cối không rậm lắm, mọc thành cụm, xen những đám cỏ mật, loại cỏ mà loài thú nhai lại rất thích. Thỉnh thoảng lại có một đám tế hoặc đám cỏ đuôi phượng rậm rạp. Đấy là những chỗ ẩn nấp rình mồi của hổ, báo. Tốp thợ săn đi sâu vào doi đất được một quãng thì thằng Dũng cảm thấy lồng ngực bị ngờm ngợp, sống lưng gai gai. Cảm giác này thường xảy ra đột ngột với bất cứ ai mỗi lần phảng phất có mùi hổ trong một hai tích tắc. Con Sói Lửa cụp đuôi xuống, tuy vẫn chạy lên trước. Lũ chó đàn ào ào chạy theo nó, sủa réo rắt. Chắc con hổ vùng chạy. Từ lùm cây này, lũ chim rừng chuyển sang lùm cây khác kêu inh ỏi. Và ở đấy chốc sau chó đàn lại vây lấy, sủa như điên. Con hổ chạy vào mái rừng rồi chỉ chạy quanh quẩn trong vùng cây bụi rậm rạp, thợ săn không sao nhìn thấy được. Họ cứ phải kèm nhau mà đi, không dám đi riêng lẻ, không xé lẻ thành nhóm, sợ bất thình lình từ trong bụi, con hổ nhào tới thì trở tay không kịp. Tốp người và chó đàn cố sức ép con hổ ra chỗ đất cây bụi thưa để dễ quan sát, nhưng con hổ khôn ngoan vẫn lẩn quẩn ở triền rừng. Cứ thế, người và chó với hổ quần nhau đến quá trưa.
Bây giờ con hổ ngồi dựa lưng vào gốc nhò nhè, đưa hai chân trước ra quờ chó. Sợ đàn chó liều mạng lăn xả vào, hổ sẽ vồ chết. Ông Giáp cất tiếng gọi:
– Báo Vàng! Sói Lửa! Êu… êu…!
Con hổ hai má trắng, ria mép đen, nhe răng, mắt nhìn đàn chó, rồi ngẩng nhìn cánh thợ săn chòng chọc. Nó ngồi cách tốp người khoảng hai ngọn sào, lại vướng lá rừng nên ông Giáp chưa bắn. Cánh thợ săn đi dấn lên. Con hổ vẫn nhìn găm vào tốp thợ săn, đuôi quét đi quét lại trên đất. Nó sắp nhảy, chưa rõ nó định lao vào người hay vào chó. Ông Giáp quỳ xuống, đặt chiếc mác tay bên cạnh, lên dây nỏ. Năm ngọn mác của cánh thợ săn chĩa ra phía trước. Ông Giáp đặt tên vào rãnh nỏ, ngón tay trỏ từ từ kéo lẫy nỏ. Một tiếng tách khô gọn bật lên cùng với tiếng con chó Khoang kêu oăng oẳng. Đàn chó sủa như ran, sủa gay gắt nhất là con Sói Lửa, và con Báo Vàng. Chúng bám theo con hổ đang tha con Khoang con chạy lên mái rừng. Phát tên ông Giáp bắn trượt, vì con hổ lao vào con Khoang con trước lúc mũi tên bay tới. Thật kỳ lạ, con Khoang đứng phía sau con Sói Lửa và con Báo Vàng, và xa hơn tầm đòn gánh, thế mà không hiểu bằng cách nào con hổ lại vồ nó được. Mặc mũi tên cắm vào gốc cây nhò nhè đang rung bần bật, cánh thợ săn xách mác đuổi theo con hổ. Con hổ chạy được một đoạn thì buông con Khoang, và vồ hụt con Sói Lửa. Con Khoang bị bốn vuốt hổ ở đùi. Thì ra con hổ vừa chạy vừa kéo giật lùi con Khoang. Cánh thợ săn tới nơi. Con hổ chạy dần lên mái rừng và biến mất. Ông Giáp bế con Khoang, bảo các chú thợ săn:
– Ta hoãn hôm khác. Về xức thuốc cho con Khoang đã. Cứ để nó đấy!
Hôm ấy cánh thợ săn về không. Người nào người nấy tức anh ách, hệt như đoàn quân thất trận. Khi chia tay nhau để ai về nhà nấy, ông Giáp hẹn cánh thợ săn một hôm nào đó sẽ lại vào rừng hỏi tội con hổ.
Nhưng chẳng đợi đến hôm nào, ngay sáng hôm sau mặt trời vừa lên được một con sào thì đã có ba bốn người đàn ông làng Mít đến tìm ông Giáp. Họ cho biết ông Cổn vừa bị hổ vồ - Ông Cổn có một cái rẫy, lúa rất tốt, đang thời kỳ bạc bụng. Mấy hôm nay lợn rừng đàn kéo về nhiều thành thử ông phải vào chòi canh lúa. Chòi canh lúa của ông cao và chắc chắn, cột bằng cây lành ngạnh, loại gỗ chôn tươi xuống đất sẽ đâm rễ thành cây. Chính cái chòi của ông có một cột đã đâm lên mấy cái chồi lành ngạnh non, Hôm ấy không chỉ mình ông Cổn đi nằm chòi canh lúa, mà xung quanh còn nhiều bạn rẫy khác nữa. Suốt từ đầu hôm cho đến khuya, ông Cổn vẫn gióng mõ đều đặn khi nghe mõ các bạn rẫy khác. Gần sáng thì ngoài xóm Lèn của làng Mít có tiếng bò rống, tiếp đến là tiếng cồng, mõ, trống, phách inh ỏi. Ông Cổn xách mác ra đứng ngoài sàn chòi nhìn ra làng. Chốc sau ông thấy một con hổ to cõng một con bê băng vào rẫy ông. Ông liền cất tiếng vừa xua đuổi hổ vừa la làng. Lại sẵn có đống đá trên chòi, ông nhặt một hòn ném đón đầu con hổ. Bỗng con hổ gầm lên một tiếng, vứt con bê xuống, lao đến chòi ông. Ông Cổn thủ chắc tay mác chực sẵn. Đến gần chòi thì con hổ nhảy vọt lên, bám vào được một góc sàn chòi, làm cái chòi chao mạnh. Ông Cổn chới với, chưa kịp trở tay. Vừa lấy lại được thăng bằng: ông giương mác định đâm vào ức con hổ, ẩy nó xuống trong lúc nó đang trằn mình để đu lên chòi. Bỗng rắc, rắc, rắc! Ba cột chòi gẫy, chỉ còn cái cột tươi bị sức nặng cả cái chòi và con hổ vít xuống như thể tổ chèo bẻo treo đầu ngọn nứa non. Ông Cổn rơi mất mác. Hai tay ôm lấy cái cột còn lại, la làng. Bây giờ thì cái chòi sa xuống quá thấp. Khi các bạn rẫy đến thì mọi việc đã kết thúc, chỉ còn lại cái chòi tan hoang và ba cái cột gẫy sát mặt đất. Thì ra khi làm chòi, ông Cổn đã dùng ba cây lành ngạnh ải để làm ba cái cột này. Không hiểu ông có biết thứ gỗ lành ngạnh ải chôn xuống đất thì lại chóng bị mục không? Chính ba cái cột này đã giúp con hổ hại ông.
Nghe câu chuyện thương tâm, ông Giáp và cánh thợ săn dắt chó đi ngay. Đến nơi thì người làng Mít đã cướp được xác ông Cổn đưa về bãi đất sau làng. Họ kể rằng con hổ tha ông Cổn vào bìa rẫy, vờn một lúc như thể mèo vờn chuột rồi vứt lại đấy, bỏ đi.
Ông Giáp và cánh thợ săn dẫn chó vào khu rừng quanh rẫy ông Cổn tìm kiếm. Con Sói Lửa và con Báo Vàng giúp cánh thợ săn lần theo dấu vết con thú dữ. Họ lên hết đỉnh ngọn núi đất thì thấy xác con bê đã bị con hổ ăn mất hai đùi. Đàn chó quần đảo quanh đỉnh ngọn núi tìm không sót một bụi cây nào. Những sợi dây tròng cổ chúng trên cánh tay thợ săn lúc nào cũng căng ra muốn đứt. Ông Giáp đang lưỡng lự không hiểu có nên lùng tiếp hay không thì chợt một tiếng “ập ùm” vang lên trên đỉnh núi Cụp Vọt, cách đấy chừng bốn năm cánh rừng. Đúng là loài hổ xuất quỷ nhập thần thật. Mặt trời đã gác núi, không thể tiếp tục cuộc săn lùng được nữa.
Lại một lần nữa tốp thợ săn về không, ông Giáp và cánh thợ săn ghé vào thăm gia quyến ông Cổn và hứa với họ là sẽ giết bằng được con hổ này để trả thù cho linh hồn người xấu số.
Tối ấy về nhà, ông Giáp bị vợ rầy cho một trận, đến nỗi ông phải hứa giết được con hổ bạc má là sẽ thôi nghề săn hổ, cái nghề “trứng để đầu đẳng” như người ta thường nói.