Đi được một đoạn, ông Giáp sực nhớ ra bảo con trai xách cồng, leo lên một ngọn cây cao, gióng ba hồi báo cho tốp chú Bào đang tìm quanh bãi săn biết tin vui.
Tốp thợ săn lại tiếp tục lên đường. Con Sói Lửa vẫn nằm trên cái cáng rọ, ánh mắt buồn bã nhìn về phía sau, nơi tiếng sói đàn vọng đến, hình như đàn sói vẫn bám theo họ. Con Khoang vẫn đi dưới cáng của con Sói Lửa, chốc chốc nó lại rên rỉ, ngẩng lên nhìn con Sói Lửa rồi nhìn vào cây rừng. Nhưng Con Sói Lửa vẫn lạnh lùng, không để ý.
Tốp thợ săn về đến trại săn mà trời vẫn chưa tối. Thì ra đoạn đường Dũng bị lạc cũng chẳng xa mấy. Chỉ có khác là nó đã đi sang mé núi phía bên kia nên tiếng gọi, tiếng hú không vọng tới mà thôi.
Các chú đi tìm Dũng nhận được tin báo, ai nấy mừng lắm. Họ cũng đã về đến trại. Các chú ở lại đã xẻ thịt con mồi xong và đã chuyển cả về trại săn. Thấy Dũng về, tất cả bỏ giở công việc, chạy ào đến, vồn vã đón cậu. Các chú áy náy nhìn ông Giáp có ý chờ đợi những lời trách mắng, ông Giáp biết ý bảo:
– Cuối cũng mọi chuyện đều tốt đẹp. Tại vì tôi không cân nhắc kỹ mà làm anh em phải lo lắng, chịu bao gian truân, anh em xá cho.
Chú Bào cười vui, nói:
– Chúng em thực đáng mắng nữa là đằng khác, chứ lo lắng, gian truân đã thấm gì.
Ông Giáp lại bảo con trai:
– Mà đáng đòn là mày. Nhưng thôi, trong cái dại, cái hốt hoảng lúc đầu, có cái khôn, cái tỉnh táo lúc sau bù lại. Thế mới gọi là một thợ săn thật sự được thử thách.
Nghe lời trách mắng cộng với sự đánh giá của bố, Dũng vui lắm. Cậu chỉ biết cúi đầu nhận lỗi. Mọi người xúm lại quanh con Sói Lửa. Nghe Dũng kể chuyện tình cờ gặp con chó rừng, chuyện con chó rừng theo cậu suốt ngày, chuyện nó hú gọi đàn đánh nhau với đàn voi và con beo đen, ai cũng kinh ngạc.
Ông Giáp thận trọng bế con Sói Lửa ra khỏi cái rọ, đặt nó nằm trên cái ổ bằng lá cây đã dọn sẵn. Trong khi cánh thợ săn tranh nhau âu yếm vuốt ve con Sói Lửa, thì ông Giáp ra rừng. Chốc sau ông quay về với một ít cỏ và lá cây. Tự ông nhai nhỏ các thứ cỏ và lá ra, đắp vết thương cho con Sói Lửa. Con Sói Lửa đưa cặp mắt buồn buồn nhìn ông với vẻ cám ơn, cổ họng nó gừ gừ khe khẽ không rõ là rên vì đau hay là cảm thấy dễ chịu.
Đống lửa đỏ rực trước cửa trại, giờ những khúc củi dẻ, sồi, lành ngạnh đã cháy rã ra thành những tảng than hồng. Cánh thợ săn xúm quanh bên bếp lửa vừa sấy thịt bò rừng, vừa nướng ăn. Cuộc vui và sau đó là công việc bận rộn kéo dài cho đến khuya.
Sau khi được rịt thuốc dấu và được ăn uống no nê, con Sói Lửa đã rời khỏi ổ, đến quây quần giữa đàn chó. Bấy giờ con Sói Lửa đi lại đã bình thường. Con Khoang luôn luôn đi bên nó, những hễ xán lại quá gần là nó né sang bên, hình như nó sợ chạm phải vết thương bên hông. Thỉnh thoảng con Sói Lửa lại vểnh tai lên, nghiêng nghiêng về một phía như lắng nghe một tín hiệu nào đó của rừng già. Những lúc như thế hai chân sau của nó lại hất hất đất. Mỗi lần thấy con Sói Lửa có những cử chỉ là lạ ấy, con Khoang lại rên rỉ. Có một lần có lẽ hai chân sau hất đất quá mạnh làm động đến những vết thương nên bị đau, con Sói Lửa đi khập khiễng đến cái ổ lá rồi nhẹ nhàng nằm xuống. Và cũng có lẽ vì đau quá hóa khùng nên khi con Khoang đến bên cạnh, nó nhe nanh ra gầm gừ làm con chó cái càng rên rỉ và lùi lại. Con Sói Lửa chừng như quá mệt, nó gục đầu trên hai chân trước, đôi tai cụp xuống, mắt nhắm nghiền lại. Chó đàn con nào, con nấy cũng giém ổ nằm quanh đống lửa.
Cánh thợ săn vẫn bận rộn với công việc. Họ chặt những cây gỗ nhỏ làm giàn ngay trên đống than hồng để sấy thịt. Những tảng thịt bò rừng chắc nịch được cắt mỏng ra, lát lên sàn sấy. Mùi thịt sấy thơm nức tỏa ra khắp rừng. Công việc mệt nhọc mà vui, mãi về khuya mới xong. Bấy giờ họ mới kéo nhau vào trại ngả mình xuống những cái giường cọc, ngủ thiếp đi.
Chẳng biết đã ngủ được bao nhiêu lâu, cánh thợ săn chợt thức giấc khi nghe tiếng đàn chó sủa và tiếng sói rú. Họ kéo nhau đến bên bếp lửa. Bên bếp lửa con Mực và con Đốm đứng sát bên nhau, châu đầu ra phía rừng mà sủa. Con Sói Lửa và cả con Khoang không còn thấy nằm trong ổ nữa. Ông Giáp cất tiếng gọi mãi mà chẳng thấy hai con chó đâu cả. Quái thật, chả lẽ chó sói đã lẻn vào tấn công đàn chó khi cánh thợ săn ngủ say và đã tha mất con Khoang, có khi cả con Sói Lửa nữa. Vì rằng loài thú chỉ phục tùng con đầu đàn khi con này còn có đủ sức mạnh thắng được những con khỏe nhất đàn. Còn khi thấy con đầu đàn già yếu hoặc bị thương tật thì bọn đàn em kế tiếp sẽ đuổi nó khỏi đàn hoặc giết chết. Con Sói Lửa bây giờ lâm vào thế yếu, chắc là bị sói đàn cắn chết rồi. Nếu thế thì thật thương tâm, ông Giáp lại gọi nữa. Rồi hai bố con ông xách mác đi ra khỏi bếp lửa một đoạn. Cả hai nghe có tiếng rên rỉ, Dũng nhìn kỹ thì thấy con Khoang ngồi chồm chỗm trên hai chân sau, nhìn sâu vào bóng đêm. Có lẽ trong đêm rừng phía trước mặt nó có đàn sói và con Sói Lửa. Hay là bọn sói đàn đang ăn thịt đầu lĩnh của chúng? Ông Giáp đến bên con Khoang. Ông cất tiếng hú gọi con Sói Lửa. Một lúc sau có tiếng xào xạc trong đêm đen. Rồi con Sói Lửa hiện ra. Nó vẫy đuôi vui mừng đến bên bố con ông Giáp, ông Giáp cúi xuống vuốt ve nó. Bỗng ông chùn tay lại bởi một tiếng, rồi hai ba tiếng... sói rú rất gần. Thì ra bọn sói đàn theo nó tới tận đây và đang lảng vảng xung quanh họ. Con Sói Lửa nghe tiếng rú, nó rời khỏi tay ông Giáp để trở về với đàn. Tiếng chó rừng làm cho con Mực và con Đốm lùi vào gần bếp lửa. Còn con Khoang thấy con Sói Lửa bỏ đi, bất chấp sợ hãi, liền đuổi theo. Nhưng những hàm răng sói không quen biết đã chặn chân nó lại. Nó chỉ lần theo con Sói Lửa từng quãng một trong khoảng cách an toàn, ông Giáp lại cất tiếng gọi con Sói Lửa. Không biết nó nghe ông gọi mà quay lại, hay vì con Khoang? Thật là khó hiểu. Nó theo bố con ông chủ về trại săn.
Bố con ông Giáp gọi hai con chó vào trại săn rồi ngủ tiếp. Dũng còn trở dậy hai lần nữa vì tiếng chó đàn sủa. Cậu không muốn đánh thức bố dậy. Cậu bắt chước bố, gọi con Sói Lửa. Con Sói Lửa lại từ trong đêm rừng quay về, mừng cuống quýt. Thế này thì chắc chắn con Sói Lửa không bỏ trại, không bỏ chủ, không bỏ con Khoang nữa. Xem chừng nó rất bịn rịn, rất quyến luyến với chủ. Lần này Dũng yên tâm nằm ngủ.
Sáng hôm sau ông Giáp dậy sớm. Trước hết ông đến bên cái ổ lá con Sói Lửa nằm. Nhưng cái ổ trống không nguội lạnh. Vậy là nó rời khỏi ổ đã lâu rồi, ông đến bên bếp lửa xem nó có đến bên cạnh không. Bên bếp lửa bây giờ chỉ có con Đốm và con Mực. Thế là con Sói Lửa đã dắt theo cả con Khoang đi rồi. Ông Giáp cất tiếng gọi chó làm Dũng và mấy chú thợ săn cũng vùng dậy nốt. Cánh thợ săn kéo nhau ra rừng quanh trại săn, tìm kiếm và hú gọi hai con chó, nhưng quanh rừng chẳng thấy bóng dáng chúng.
Thôi, hãy để chuyện hai con chó đấy đã. Cánh thợ săn chia nhau người thì sấy thịt, người thì nấu cơm sáng. Dũng được giao việc nấu cơm. Cậu cố gắng làm thật nhanh công việc này để có thì giờ đi tìm hai con chó. Nồi cơm đã cạn, đang vần trong tro và than nóng. Thịt bò rừng ninh với lá lốt cũng đã nhừ. Còn thịt bò rừng nướng thì không lo. Công việc thế là tạm ổn. Dũng xách cái cồng giọng kim pha đồng ra, leo lên ngọn cây gióng ba hồi như mọi lần vẫn tập hợp đàn chó để đi săn hoẵng hoặc cho ăn. Sau ba hồi cồng, Dũng lại cất tiếng gọi con Khoang và con Sói Lửa một lúc lâu. Khi cậu xuống mặt đất thì thấy con Khoang đang luồn rừng chạy về. Nó chạy đến bên Dũng, vẫy đuôi mừng rối rít, mũi thở phì phì, chứng tỏ nó vừa vượt một quãng đường dài về đây, Dũng vỗ về lên đầu nó hỏi:
– Con Sói Lửa đâu?
Con Khoang vừa vẫy đuôi, vừa ngước nhìn Dũng với ánh mắt ngây thơ, ngơ ngác. Dũng mách với bố:
– Bố ơi, con Khoang về đây rồi. Nhưng không thấy con Sói Lửa.
Ông Giáp hỏi:
– Thế à? - Rồi giọng ông trầm hẳn xuống - Thế là nó lại đi rồi. Nó đã về với đàn sói của nó.
Dũng hỏi bố:
– Thế sao con Khoang không bị đàn sói cắn chết hả bố?
Ông Giáp giảng giải:
– Có thể con Khoang chỉ theo con Sói Lửa từ xa thôi. Cũng có thể con Sói Lửa ngăn không cho sói đàn cắn nó.
Cơm nước xong, các chú ở lại bên bếp lo sấy thịt, còn bố con ông Giáp thì sửa soạn đi tìm con Sói Lửa. Ông Giáp nói:
– Nó bị những vết thương nặng, không thể theo đàn được. Phải tìm nó về.
Hai bố con ông chỉ dắt theo con Khoang. Con Khoang cứ theo con đường lúc nãy chạy về, dẫn hai bố con ông đi. Hai người đi hết mái rừng này đến mái rừng khác. “Hừ con Sói Lửa bị thương nặng như thế mà đi xa thật!”. Ông Giáp vừa đi vừa lầm bầm. Cuối cùng bố con họ đến đúng chỗ con beo đen bị con Sói Lửa cắn chết ngày hôm qua. Đàn sói năm con đang xúm nhau gặm những xương xẩu, lòng ruột con mồi. Đây là một đàn sói mới lớn, có lẽ con sói mẹ đã chết vì một duyên cớ nào đó. Con Sói Lửa đang ngồi trên một mô đất cao canh chừng cho năm con sói đàn. Thấy bố con ông Giáp đến, con Sói Lửa sủa mấy tiếng. Năm con sói đàn ngẩng lên rồi vội lui vào rừng, ông Giáp gọi con Sói Lửa giọng âu yếm:
– Sói Lửa, êu... êu... êu...
Con Sói Lửa vẫy đuôi, nhưng không chạy đến chỗ hai bố con ông. Ông dắt con Khoang đến. Nó vẫn đứng yên trên mô đất chờ, đuôi vẫy vẫy mừng rỡ. Nhưng khi ông đến gần thì nó quay ngoắt chạy theo đàn sói, vừa chạy thỉnh thoảng nó lại nhảy lò cò một chân sau. Chạy được một đoạn, nó lại dừng lại, quay nhìn bố con ông. Ông Giáp lại dắt con Khoang đến. Nó lại chạy. Cứ thế hai bố con ông bám theo con Sói Lửa, nhưng chưa lần nào tới được gần nó. Lần cuối cùng nó chạy xa hơn.
Khi nó dừng lại thì năm con sói đàn ập đến vây lấy đầu lĩnh của chúng vào giữa như một lời thách thức, một lời tuyên chiến với bố con ông Giáp. Bố con ông tiến lên, chỉ còn cách đàn sói độ một con sào thì dừng lại. Vì đàn sói năm con nhe nanh ra, gầm lên. Chả lẽ giết cả năm con sói một lúc để cướp lại con Sói Lửa? Mà chắc gì đã giết được hết trong khi chắc chắn đàn sói sẽ giết chết con Khoang, ông Giáp đành bảo con:
– Thôi con! Thực ra năm con sói kia đang rất cần con đầu đàn. Vết thương của nó rồi sẽ khỏi, chẳng sao đâu. Ta quay lại thôi. Với nó bây giờ sức mạnh của bầy đàn còn lớn hơn con Khoang.
Hai bố con ông Giáp quay lại. Con Khoang buộc phải miễn cưỡng đi theo. Dũng vừa đi vừa nghĩ đến số phận con Sói Lửa. Không hiểu vết thương của nó có qua khỏi không. Giữa rừng sau này biết bao loài thú dữ, nếu gặp phải thì nó sẽ xoay sở ra sao? Ôi Dũng đã nhầm, tưởng đâu chất mặn của muối, mùi thơm thịt nướng, hơi ấm của bếp lửa hồng, của đàn chó nhà và con Khoang nữa có thể giữ nó lại. Nhưng không, nó không loại bỏ thức ăn ngon; không phản lại bầy đàn cũng không phản lại chủ, nhưng nó vẫn cứ ra đi. Tại sao thế? Và có bao giờ Dũng gặp lại nó nữa không?