Người Đi Săn Và Con Sói Lửa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 10 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Con Sói Lửa Làm Khách Quan Chánh Sứ

❊ ❊ ❊

Cũng vì những lời đồn đại về con Sói Lửa mà ông Giáp bị lôi thôi hàng tháng trời.

Một hôm có một vị khách đến nhà ông Giáp chơi, người khách đó là ông cửu Cử hay là lý Cử. Tên họ của ông chính là Mai Cử. Thấy ông cửu Cử từ lối xóm xăm xăm đi vào cổng nhà mình, thằng Dũng vội vàng chạy vào mách với bố:

– Bố ơi, ông lý Cử đến nhà mình bố ạ!

Ông Giáp đang vun gốc chuối, bình thản nói:

– Thì đã sao? Ông ấy đâu rồi?

– Sắp vào cổng nhà mình đấy.

Vừa lúc đó có tiếng gọi:

– Bác Giáp có nhà không đấy?

Ông Giáp bảo con trai:

– Ra trông chó cho người ta. Bảo bố cháu mời bác vào nhà.

Thằng Dũng vui vẻ chạy ra cổng:

– Cháu chào bác cửu ạ. - Cậu nói - Bố cháu đang bận tay một chút mời bác vào nhà ạ.

Vào khỏi cổng, nhìn quanh khu vườn nhà ông Giáp, lý Cử nói:

– Bờ vườn này với đàn chó kia thì đến kẻ cướp có bè có cánh cũng chịu, chứ đừng nói kẻ trộm.

Ông Giáp dựng cuốc bên gốc chuối, xoa tay chào khách:

– Chào bác cửu. - Rồi tiếp lời ông khách - Trộm cắp và cướp đêm thì không sợ đâu ạ.

Ông lý Cử cũng tinh ý, cười hề hề, đáp:

– Chỉ sợ cướp ngày chứ gì? Dân gian có nói “Con ơi, nhớ lấy câu này: cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan” mà.

Ông Giáp cười vui vẻ:

– Ông lý đã nói thì chắc là đúng. Nào, mời bác vào nhà!

Khách vào nhà. Bà Giáp niềm nở chào khách. Khách nhìn quanh nhà rồi bảo:

– Nghe nói bác vừa săn được con lợn lòi to lắm. Số bác thế mà hào hoa.

Ông Giáp giọng khiêm nhường:

– Đâu có ạ. Cũng đầu tắt mặt tối lắm. Bác cửu thì cơm vua, lộc nước mà chả sướng; còn tôi thì cơm vợ lộc rừng làm sao mà hào hoa được.

Nem chua, thịt lợn rừng và rượu ngon được dọn ra. Chủ mời khách. Ông cửu không khách khí, vừa nhắm rượu, vừa tấm tắc:

– Tôi nói có sai đâu. Món này chỉ có vua chúa mới có. Còn rượu nữa, rượu ngon tuyệt.

Ông cửu cố làm ra vẻ thân tình. Còn ông Giáp mặc dù là vai chủ, ông cũng rất khó nhập cuộc. Tính ông vốn thẳng, không đóng vai tuồng được.

Từ nãy đến giờ ông Giáp vẫn chưa đoán ra ý định của khách đến nhà ông vì việc gì, nên ông vẫn cứ vừa trò chuyện vừa thăm dò ý tứ. Nhân rượu ngà ngà say, ông cửu mới ngỏ lời:

– Bác còn giữ bốn cái chân đất của con lợn không?

– Có, tất nhiên, thưa bác lý. Chân giò lợn lòi, nai, hoẵng… là vị thuốc bổ rất tốt đấy ạ.

– Tôi biết! - Ông cửu nói - Sành thuốc thì tôi không bằng bác. Chẳng giấu gì bác, nhà tôi vừa sinh cháu, mẹ nó mất sữa, người ta mách chân lợn lòi hầm với cháo nếp mà ăn thì sẽ nhiều sữa. Chắc bác vui lòng để lại cho tôi.

Nguyên là ông Giáp có một rẫy lúa rất tốt. Lúa đang vào chắc thì lợn rừng đàn về. Ông và mấy bạn săn tìm những con đường dẫn tới rẫy lúa đặt bẫy. Đàn lợn lần lượt sa bẫy, hôm thì một con, hôm thì hai ba con. Đàn lợn vãn dần. Rẫy lúa thu hoạch xong, bẫy cũng được tháo gỡ hết, vì mùa săn đã bắt đầu, sợ chó săn vướng phải bẫy. Hôm ấy vào buổi trưa, chú Bào hộc tốc chạy đến. Chưa kịp ngồi xuống chú đã hỏi:

– Cái bẫy ở cây trám già anh đã gỡ chưa?

Ông Giáp vỗ vỗ vào trán, rồi nói:

– Ừ nhỉ, quên mất. Mà sao hả chú?

– Thế là dính rồi. Lợn mắc bẫy rồi. Những người kiếm củi về bảo nghe lợn hộc ghê lắm, ngay gần gốc trám già.

– Chú bận gì không? Ta vào xem!

Ông Giáp và chú Bào dắt cả con Sói Lửa theo. Từ xa họ đã thấy chỗ đặt bẫy những cây con bị gẫy, cành lá tan nát, mặt đất bị cày xới lên. Họ chú ý nhìn mãi nhưng chẳng thấy con lợn mắc bẫy đâu cả. Chỉ thấy một đống cành lá to do nó vun lại. Cả hai người lại thận trọng tiến lên. Con Sói Lửa chưa có lệnh chủ vẫn đi bên cạnh ông Giáp. Thường thì lợn rừng mắc bẫy rất hung dữ. Không thợ săn nào dám vào trong cái vòng tròn mà con vật chạy quanh cần bẫy in dấu lại trên mặt đất, trừ khi thấy nó đã quấn chặt vào một bụi cây nào đó. Lần này ông Giáp cũng vậy. Ông chỉ cho chú Bào dấu chân con lợn chồm tới khi lao mạnh để cố giằng ra khỏi dây bẫy. Ông nói nhỏ:

– Chú vòng sang bên kia nhìn xem. Lối này để tôi.

Ông Giáp vừa dứt lời, thì một tiếng hộc như sấm khan vang lên. Từ trong đống cành lá mà con lợn vun lại để ẩn nấp, nó lao ra hết sức bất ngờ. Ông Giáp lùi lại khỏi tầm mà con lợn có thể lao tới. Nào ngờ cùng lúc con Sói Lửa lao lên đâm sầm vào khoeo chân chủ làm ông ngã bổ ngửa. Ông Giáp thét lớn:

– Chú Bào đâm!

Chú Bào chưa kịp trở tay, con lợn đã lao rất căng dây bẫy đứt. Con vật hung dữ lao vào ông Giáp. Một tiếng kêu tuyệt vọng vang lên:

– Trời ơi!

Cùng lúc con lợn bị bắn bật trở lại. Con Sói Lửa đã chặn ngay lấy nó. Ông Giáp vùng dậy được trong khi con lợn đổi hướng lao vào chú Bào. Ông Giáp lại thét lớn:

– Lợn!

Con lợn vừa hất nghiêng mặt thì ngọn mác từ tay ông Giáp đã lao vào nách nó. Ngọn mác của chú Bào cũng lao tiếp, đè con lợn độc đồ sộ xuống.

Thì ra chú Bào vừa đi được mấy bước, nghe tiếng con lợn hộc và tiếng của ông Giáp quát thì quay phắt lại. Chú thấy ông Giáp ngã ngửa, còn con lợn đang lao tới mà chú thì chưa đến kịp, chú cất tiếng kêu trời. May mà ông Giáp rất bình tĩnh. Ông co hai chân lại, dùng miếng võ gia bảo “ngọa hồi thôi sơn cước”, tức là nằm xuống, chân đạp đổ núi. Ông Giáp đã biến thế bị động thành chủ động. Con lợn bị đạp tống vào mắt bật lại. Cùng lúc con Sói Lửa đã tấn ngang trước mũi nó. Chỉ cần giây lát ấy ông Giáp đã bật dậy và quát áp đảo con lợn…

– Bán thì tôi không bán đâu! - Ông Giáp thành thật. - Nhưng quả thật bác cần thì tôi xin biếu.

Bà Giáp bao giờ cũng hết sức chu đáo. Nghe chồng ngỏ lời biếu ông khách bốn cái chân giò lợn lòi, bà lấy xâu chân con lợn lòi treo trên gác bếp xuống, lau sạch muội khói và bồ hóng, mang ra đưa cho chồng. Ông khách vội buông đũa, xoa hai tay vào nhau:

– Quý hóa quá. Hai bác quý hóa quá.

Câu chuyện tưởng đã chấm dứt, nhưng không. Ông khách đặt xâu chân giò lợn rừng sang bên, rồi hỏi như thể vì vui chuyện:

– Nghe đồn bác có con chó rừng, đâu như tên nó là Sói Lửa khôn lắm à? Nó đâu?

Ông Giáp không hiểu được ý định của khách, vẫn vui vẻ nói:

– Người ta đồn thổi thế thôi. Nó là con sói con mẹ là sói, bố là con Báo Vàng, tôi nuôi bằng sữa con Khoang nên cũng coi như chó nhà. Của đáng tội, có lúc nó cũng còn mang tính chó rừng.

– Nó đâu rồi, bác cho tôi xem nó một chút?

Ông Giáp muốn thỏa mãn tính tò mò của khách, nên bảo thằng Dũng dắt con Sói Lửa vào. Thấy con chó khác thường: chân cao, vai nở, cầu vai cao, to hơn cả chó tây, tai dỏng ngược và mõm đen, bốn chiếc răng nanh nhọn hoắt, ông cửu lùi vào, co chân lên giường phòng ngừa. Ông Giáp cười, bảo:

– Trông thế chứ nó hiền lắm!

Thằng Dũng trao cái dây buộc chó cho ông khách, rồi lùi ra. Thấy người lạ cầm lấy dây, con Sói Lửa gừ gừ khe khẽ trong cổ họng. Ông khách vừa kéo khẽ sợi dây lại vừa gọi, giọng nịnh bợ:

– Nào, em, Sói Lửa, lại đây!

Ông đưa tay ra định xoa lên đầu nó. Con thú dữ bỗng nhe nanh ra, gừ lên giận dữ. Ông khách vội rút tay lại. Ông Giáp cười, bảo con Sói Lửa.

– Sói Lửa, yên nào! Nằm xuống! Không được cắn khách.

Con chó nhìn chủ vẫy đuôi, rồi khẽ khàng nằm bẹp xuống. Ông Giáp bảo:

– Bây giờ thì bác không sợ nó gầm gừ nữa đâu.

– Ôi, con quỷ, nó làm tôi giật cả mình. Sao lại thế ạ?

– Suy cho cùng, nó cũng như người vậy thôi, làm theo ý chủ mà! Lúc nãy nó gầm gừ là vì tôi chưa bảo nó dừng, lại ngỡ là bác định bắt nó mà.

Câu nói vô tình của ông Giáp, không hiểu sao làm ông cửu hơi đổi sắc mặt. Hình như vẻ mặt ông hơi tái đi, ánh mắt đưa nhìn ông Giáp hơi có vẻ gian trá, dò xét. May sao ông Giáp không để ý nên vẫn giữ được hòa khí của cuộc chuyện trò. Ông cửu hiểu ra rằng ông Giáp chẳng nghi ngờ gì, nên ông lại trở lại vui vẻ. Ông hỏi chủ nhà về tính tình con Sói Lửa, về thói quen, cách cho nó ăn uống, những cử chỉ cần thiết, và lời lẽ để sai khiến nó. Ông Giáp thành thật kể cho khách nghe. Ông cười:

– Tôi cứ ngỡ như bác sắp treo ấn từ quan để theo cái nghề “lạc thảo” của chúng tôi ấy. Con Sói Lửa còn là một con chó non, còn có thể rèn cặp tiếp để nó trở thành con chó săn tốt đấy. Nghĩ rằng, xin bác xá lỗi, bác cũng sức lực có thừa, đường đất thông thạo, thời trai trẻ đường tên, ngọn mác cũng quen dùng, sao không lấy núi ngàn, đồng nội làm vui với bầu bạn, cứ còm cõi đi về nơi công đường.

Ông cửu Cử có vẻ suy nghĩ. Ông chỉ gật đầu, không nói năng gì. Rồi xách lấy xâu chân giò lợn rừng, chào nhà chủ, ra về. Nhưng câu chuyện không chỉ có thế.

Nguyên là quan chánh sứ người Pháp của tòa sứ tỉnh có một chuồng thú nhốt các con vật hoang dã ở xứ Đông Dương. Biết ông Giáp có con sói chính cống được thuần hóa, rất khôn, thế là ngài xuống trát, sức quan huyện và lý trưởng bản hạt bằng bất cứ cách nào cũng phải bắt cho được con Sói Lửa ấy. Sở dĩ quan chánh sứ biết việc này cũng là do ông lý Cử thưa bẩm sau chuyến ông đến nhà ông Giáp mua chân giò lợn rừng.

Một hôm ông lý Cử và hai viên lính lệ đến nhà ông Giáp mang theo trát sức của quan huyện. Trong trát quan dạy rằng nếu vui lòng biếu cho nhà nước bảo hộ con Sói Lửa thì ông Giáp sẽ được thưởng mề đay và cửu phẩm. Còn nếu không bằng lòng biếu thì bán. Nhược bằng không bán, thì đâu đâu cũng đất nhà nước bảo hộ, nhà nước sẽ cho bắt không con chó ấy.

Xem trát và nghe ông lý Cử khuyên giải, ông Giáp bảo:

– Mề đay thì như bác lý đã biết, tôi nhiều phen khốn khổ vì nó, chỉ có vó rách và lá quýt hôi mới trị được  - vùng này bệnh dị ứng, bị mẩn ngứa khắp người, người ta gọi là mề đay. Ông nói tiếp. - Tôi không muốn nhờ con chó mà leo lên cửu phẩm. Còn bán thì tôi không bán. Tôi thật hối với con chó, vì trót kể chuyện nó với bác lý dạo nào.

Lão lý đỏ mặt vì thẹn và vì bực tức. Lão nói:

– Vậy thì đành phải bắt!

Ông Giáp chợt nghĩ ra một kế. Ông bảo:

– Tôi không biếu, không bán con Sói Lửa chính vì nó hay trở chứng. Thỉnh thoảng nó lên cơn điên, nói cho đúng là nó trở lại tính rừng. Tôi không muốn có những lôi thôi về sau.

Khi ông Giáp đang chuyện với các vị tai to mặt lớn thì cậu con trai đã lén cởi dây cổ cho con Sói Lửa. Lão lý vẫn ngờ vực ông Giáp, lão bảo:

– Chuyện đó thì bác không lo. - Lão quay sang hai tên lính - Hai thầy, cứ phép quan mà làm. Tôi chỉ là người thừa hành lệnh quan trên đưa các thầy đến đây thôi.

Các thầy sửa soạn dây rợ, quay lại thì con Sói Lửa đã biến mất. Họ bực tức bảo ông Giáp:

– Ông hãy cho gọi nó về ngay.

Ông Giáp cũng bực, to tiếng:

– Nó là một con chó rừng, rừng là nơi ở chính của nó tôi biết đâu mà gọi… Nó chỉ theo chúng tôi khi chúng tôi đi săn thôi. Các ông có giỏi thì đi mà gọi lấy. Tôi không lừa gạt, không dụ dỗ, không ăn cướp nó từ tay bất cứ người nào. Nó là con của rừng, thích ở với tôi thì nó ở, thích đi thì nó đi. Các ông lấy lý gì mà hầm hè với tôi?

– Rồi ông sẽ có dịp gặp quan lớn mà lý sự. - Lão lý bảo.

Lão lý và hai viên lính lệ nằm khểnh trên cái phản gụ nhà ông chờ con Sói Lửa về. Nghĩ làm găng cũng chẳng được gì, bà Giáp khuyên chồng đấu dịu với chúng nó. Bà phải mổ gà, nướng thịt rừng, mua rượu thiết đãi. Tuy nhiên, con vật hung dữ vẫn có thể lấy lòng tốt mà thu phục được, còn con người xấu thì lại không thể. Lão lý vào bọn lính quen mùi thịt gà, thịt thú rừng và rượu, thỉnh thoảng lại đến nhà ông Giáp tróc nã con Sói Lửa. Những ngày ấy bố con ông Giáp phải đưa con Sói Lửa đi giấu, hết giấu sau vườn, lại đưa ra sau đồi sim.

Một hôm chúng đến đúng lúc bà Giáp đang cho đàn chó ăn. Con Sói Lửa còn tròng trong dây tròng cổ, một tên lính lệ hùng hổ định tháo mối dây buộc ở cột để dắt nó đi. Nào ngờ hắn vừa chạm tay vào dây, con Sói Lửa đã lao lên như một con báo. Ông Giáp quát:

– Sói Lửa!

Nhưng không kịp, cổ tay viên lính lệ vẫn bị hằn bốn vết răng. Cũng may con Sói Lửa không nghiến chặt và lắc như cắn mồi. Nó sợ ông chủ nên nhả nhanh tay viên lính. Ông Giáp lo lắng, vội đến bên ngăn thuốc lục tìm các vị thuốc rịt vết thương cho hắn. Ông phải bồi thường miếng đòn chó cắn cho viên lính lệ một cặp nhung hươu. Con Sói Lửa bị đè nghiến xuống, bị khóa mõm lại, điệu xuống thuyền xuôi về huyện. Từ hôm ấy nhà ông Giáp mất hút con Sói Lửa. Ông vừa tiếc con chó, vừa căm bọn hào lý, quan lại. Nhưng biết làm thế nào được.

Làng này có người đi làm thuê ở tỉnh, làm những việc sai phái ở tòa sứ. Có hôm được về nhà, người này kể rằng, quan chánh sứ dành hẳn một thầy dậy thú dậy cho con Sói Lửa. Lúc đầu nó bỏ ăn uống, không chịu nghe lời chủ mới. Nhưng dần dần người dậy thú đã chinh phục được nó. Họ dạy cho nó đủ phép: nhặt con mồi về khi chủ săn; canh giữ để không ai lọt vào tòa sứ; lần tìm người khi có dấu tích; bắt rượu lậu; bắt cờ bạc; bắt nó làm ngựa cho một con khỉ vàng cưỡi…

Nỗi căm về chuyện con Sói Lửa bị quan chánh sứ cướp không, rồi cũng nguôi dần, ông Giáp không còn trông mong gì tìm lại nó nữa.

Bỗng một hôm con Sói Lửa lù lù về nhà, một chân sau đi cà nhắc, vết máu từ lỗ thủng một bên mông chảy xuống đã khô. Chưa rõ câu chuyện đầu đuôi ra sao, bố con ông Giáp vồ vập lấy nó, xức thuốc cho nó. Xem kỹ mới biết nó bị một vết đạn bắn đuổi theo xuyên từ bên mông ra phía trước, sát khớp đùi. Vết thương gây đau đớn chứ không nặng. Bố con ông Giáp buộc nó sau nhà; không nói cho ai biết.

Mãi về sau người ta mới biết được câu chuyện về vết đạn ở bên mông con Sói Lửa.

Bữa ấy…

Trên con đường rừng của huyện trung du này có một người đàn ông da trắng cao lớn, râu quai nón, ăn mặc kiểu võ quan, đầu đội mũ chào mào bằng nỉ vàng, quần vấn xà cạp, lưng đeo một khẩu súng lục, cưỡi con ngựa hồng béo mượt. Đó là quan chánh sứ của tỉnh. Sau ngài là con khỉ vàng đầu đội chiếc thau đồng, cưỡi con Sói Lửa. Cả hai thầy trò cho ngựa xăm xăm đều bước.

Ngài chánh sứ đưa mắt nhìn những giàn đá bạc trắng. Những tổ ong khoái đen sẫm, treo đung đưa trên những mô đá nhô ra khỏi giàn. Ngài hơi rùng mình khi nom thấy một thợ ong đang lấy mật. Anh ta cắm một cây tre cao cách chân giàn đá dễ chừng đến ngọn sào. Rồi khoác gùi đựng mật trên vai, tay cầm một con cúi bện bằng giẻ rách đã mồi lửa, một sợi dây thừng và một cái lẹm lấy tầng ong, thoăn thoắt leo lên cây tre. Khi anh lên đến chót vót ngọn tre, cây tre đung đưa như cây nêu cắm giữa gió bão. Anh thợ ong một tay nắm chặt ngọn tre, nhúng mình lấy đà, đu cả người ra khoảng không về phía tổ ong. Cây tre bị sức nặng của anh vít cong vào giàn đá, gần tổ ong, chỗ có một mấu đá nhô ra mà anh đã chú ý từ trước. Anh thợ ong đưa một tay ra bắt rất nhanh lấy mô đá… Ngài chánh sứ Tây rùng mình, nhắm mắt lại. Rồi ngài lại hốt hoảng. Biết đâu có ai đó từ bên những hẻm núi nhô ra, hoặc từ trên các cành cây khổng lồ đâm ngang qua lòng đường nhảy phóc xuống lưng ngựa, một tay thít lấy cổ ngài, một tay giật lấy khẩu súng. Cũng có thể từ đâu đó, một cái thòng lọng tung vào cổ, giật phắt ngài xuống ngựa như dân da đỏ vẫn từng bắt tù binh. Ngài trấn tĩnh, đưa tay vào bao súng. Con ngựa vẫn đi nước kiệu, đưa ngài vượt qua các ghềnh đá.

Con Sói Lửa đang háo hức không khí vùng núi rừng. Những tiếng chim, tiếng khỉ, vượn và đâu đó xa lắm có cả tiếng hoẵng giác khiến nó nhớ lại những cuộc rong ruổi, săn bắt khi cùng sống trong đàn chó nhà ông Giáp. Nó nhớ con chó Khoang mẹ từng âu yếm nó; nó nhớ con Báo Vàng mà cho đến nay nó chưa quên mùi; nó nhớ con chó Khoang con, con chó cái từng đi săn chuột đồng, từng được chủ khen và từng chịu đòn cùng nó. Nó nhớ ông chủ, bà chủ. Nó cố hình dung lại những đồi, những núi, con đường, dốc đá, dòng sông, ngọn suối nó từng qua. Không vùng này nó chưa từng quen thuộc. Nó đã rụt rè bước chân vào bìa rừng, lại lùi lại.

– A-na!

Phía trước quan chánh sứ đang vẫy tay gọi con khỉ vàng. Con khỉ vàng giật tai con Sói Lửa. Con Sói Lửa phóng nhanh hơn, bám lấy chân ngựa ngài chánh sứ. Ngài chánh sứ thúc ngựa nhằm công đường của huyện sở tại phóng tới…

Quan huyện sở tại nồng hậu chào đón ngài chánh sứ. Một bữa tiệc cấp tốc được tổ chức.

Buổi chiều, quan chánh sứ và quan huyện mỗi người phóc lên lưng một con ngựa. Ngài chánh sứ quay lại vẫy gọi con khỉ vàng đang ăn nốt những thứ trong chậu thau:

– Ê, A-na!

Con khỉ lật úp cái chậu thau lại, phủi sạch cơm và thức ăn, rồi đội lên đầu. Nó nhảy phắt lên lưng con Sói Lửa rồi nắm lấy hai tai con chó kéo ngược lên như giật cương ngựa, lao theo chủ. Thế là cả bọn lại lên đường ngược về vùng làng Mít, vùng đất như chứa bao chuyện mạo hiểm. Đây là vùng đồi núi mà mỗi lần săn hươu, nai, con Sói Lửa từng đi qua. Con đường nhiều chỗ gập ghềnh, lắm truông bụi hơn cả đoạn đường lúc nãy, nên ngài chánh sứ lo sợ, giục quan huyện thúc ngựa đi nhanh hơn. Con khỉ vàng cũng kéo ngược tai con Sói Lửa lên để con chó đuổi kịp ngựa của chủ. Nhưng khi về với núi rừng quen thuộc, máu rong ruổi, săn bắn, tung hoành dấy lên trong người, con chó không chịu được nữa, nó sủa một tiếng rồi lồng đứng lên. Con khỉ rơi xuống khỏi lưng nó, chưa kịp bò dậy đã bị nó táp mạnh vào cuống họng. Con khỉ chỉ kịp kêu chóe lên một tiếng rồi tắt thở. Quan chánh sứ và quan huyện nghe tiếng con chó sủa, tiếp đến là tiếng con khỉ kêu, vội quay ngựa trở lại. Lúc này con Sói Lửa mới nhả con khỉ ra, liếm mép nhảy vào bụi.

– Con chó phát điên rồi, bẩm quan lớn! - Vị quan sở tại nói với quan chánh sứ bằng tiếng Tây.

Ngài chánh sứ liền rút khẩu côn, bắn theo con Sói Lửa ba phát khi con chó lao vào bụi. Một phát đạn của quan chánh sứ đã xuyên thủng một bên đùi nó. Con Sói Lửa chạy một đoạn vào rừng, ngửi hít mùi thuốc súng khen khét rồi rùng mình. Nó ngồi liếm vết thương một lúc, rồi theo đường săn hươu, nai, nó cứ thế tìm về nhà chủ.

toepub.com
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.