Một hôm xảy ra một chuyện làm cả hai bố con ông Giáp rụng rời chân tay. Riêng Dũng thì lo lắng và bồn chồn như ngồi trên đống lửa. Nguyên là câu chuyện con Sói Lửa, với em bé con cô Dũng bên chiếc võng không hiểu do đâu mà cả xóm, có lẽ gần như cả làng đều biết. Người ta kể rằng con Sói Lửa đã có lần chồm lên, kề hàm răng sói vào cổ em bé con cô của Dũng, may nhờ thằng Dũng chạy tới kịp, đuổi nó ra; lần khác nó lại chồm lên em bé đang ngủ nằm trên võng, may mà cái võng gai đan dày. Dũng lại buộc chặt hai mép võng lại với nhau, và vừa lúc mẹ Dũng trông thấy. Chuyện kể ra thì nghe không xa nhau mấy, nhưng sự thực thì một trời một vực. Người ta còn nói rằng, loài sói lửa rất thích ăn thịt trẻ con. Có người nhìn con Sói Lửa như nhìn một con sói hoang dã thật sự. Họ nhắc nhau, ai có trẻ con thì phải trông chừng cẩn thận.
Ông Giáp rất phân vân không biết nên thả nó vào rừng với sói đàn hay bán đi, thì, cho đến một hôm…
Hôm ấy thằng Dũng lên đồi thì gặp hai anh em thằng Long xách giỏ ra đồi sim, Dũng nói với Long:
– Mày cho thằng Lân đi theo làm gì? Khéo nó lạc đường đấy.
Thằng Long bảo Dũng:
– Nó đòi đi theo. Lạc thế nào được, nhà kia thôi!
Bọn trẻ cùng nhau vui vẻ lên đồi sim. Hai con chó của Dũng đua nhau sục sạo săn gà gô. Còn Dũng với thằng Long vừa hái sim, vừa trò chuyện trên trời dưới biển, quên cả thằng Lân và hai con chó. Vùng đồi này gần xóm, ban ngày chẳng có hổ báo, chó sói nào dám bén mảng nên chẳng có gì đáng sợ. Trên đỉnh đồi sim có một đám đất bằng, cây cối rậm rạp, có những cây săng mả, cành đâm ngang rợp lá. Buổi trưa hè, bọn trẻ vẫn hay leo lên đấy nằm dưới bóng cây ngủ trưa. Thằng Dũng hái sim giúp thằng Long một lúc rồi ra về. Còn thằng Long vẫn tiếp tục hái. Mấy hôm nay nó vẫn hái sim cho mẹ nó ra chợ bán.
Thằng Dũng về nhà được một lúc thì thằng Long hớt hải chạy đến, hỏi từ ngoài cổng:
– Dũng ơi, thằng Lân tao có theo mày về không?
– Không, - Dũng hơi hốt hoảng hỏi. - Mà sao?
– Nó lạc đi đâu tao gọi tìm mãi chả thấy. - Thằng Long chạy vào sân, nói hổn hển -Tao tưởng nó theo mày về. Nó nhìn quanh thấy mấy cái cũi đang nhốt chó, rồi hỏi - Con Sói Lửa của mày đâu? Lúc sáng mày dắt nó theo vào đồi sim phải không?
– Tao không dắt. - Nghe thằng Long hỏi thế, Dũng ta đã thấy có chuyện chẳng lành, cậu bảo. - Nhưng nó có theo tao vào đồi sim. Mày cũng nghe nó săn gà gô đấy thôi. Mà sao cơ?
– Tao sợ con Sói Lửa nhà mày tha mất em tao - Thằng Long nói câu này nghe như khóc - Người ta bảo chó sói hay ăn thịt trẻ con lắm.
Thằng Dũng hốt hoảng thật sự. Cậu cảm thấy lạnh đến tận sống lưng, nói như để trấn an cho mình:
– Bậy nào! Chắc thằng Lân mày bị lạc đâu đấy thôi. Nếu bị con Sói Lửa tha đi thì nó phải kêu khóc ầm ỹ lên chứ.
– Ừ. ừ… cũng có lý. Nhưng giả dụ em tao bị lạc, đi xa, tao không thể nghe tiếng nó khóc thì sao? Mày đi tìm nó với tao đi.
Dĩ nhiên Dũng không bao giờ từ chối, nhưng thằng Long nói như thế có nghĩa là khăng khăng buộc tội cho con Sói Lửa và cả cho cậu nữa.
– Đi, tao sẽ giúp mày tìm thằng Lân.
Hai đứa đang sửa soạn đi thì ông Giáp về. Thấy vẻ mặt hốt hoảng của hai đứa, ông hỏi:
– Chúng mày có chuyện gì thế?
Thằng Long kể lại câu chuyện. Lúc đầu vẻ mặt ông Giáp thoáng có chút băn khoăn. Nhưng rồi ông quả quyết:
– Không thể có chuyện con Sói Lửa tha thằng Lân đi. Thằng bé mải đuổi chuồn chuồn, bắt bươm bướm đâu đấy thôi. Cũng có thể chạy nhảy mệt, trên đồi lại mát mẻ, cậu chàng ngủ quên dưới một gốc cây nào đấy thôi.
Bỗng mẹ thằng Long chạy đến. Bà ấy vừa mếu máo, vừa nói:
– Con sói nhà bác tha mất thằng bé nhà tôi rồi. Trời ơi là trời!
Ông Giáp an ủi:
– Đừng nói chuyện gở ấy. Nhưng sao thím lại nghĩ thế?
Mẹ thằng Long vẫn mếu máo:
– Bọn trẻ nom thấy. Chúng nó bảo thấy con sói nhà bác chạy theo sau thằng Lân nhà tôi.
Ông Giáp có vẻ yên lòng, nói hài hước:
– Như vậy là thằng Lân nhà thím tha con Sói Lửa đi chứ! Nó chạy theo thằng bé kia mà? Nhưng mà thôi, ta ra đồi tìm cháu về đi, trưa rồi. Thím về lấy hộ tôi cái áo, cái quần gì đó của cháu cũng được mà nó mới thay ra sáng nay. Tôi sẽ đến ngay.
Ông Giáp mở cũi chó, dắt theo con Báo Vàng đến nhà bà Long. Ông Long cùng tốp ăn nâu đi rừng từ sáng sớm, nhà chỉ còn ba mẹ con nên bà ấy càng hoảng hốt. Bà đưa cho ông Giáp cái áo của thằng Lân mới thay ra chưa giặt. Ông Giáp dí mũi con Báo Vàng vào cái áo thằng bé, rồi bảo:
– Tìm thằng Lân về. Hơi nó đây, nhận cho kỹ.
Con chó ngửi rất lâu cái áo thằng bé rồi ngước nhìn chủ như dò hỏi. Ông Giáp chỉ ra đồi sim. Nó sủa mấy tiếng nho nhỏ rồi lon ton chạy đi, kéo căng sợi dây tròng cổ.
Mấy người chạy theo con Báo Vàng ra đồi. Mẹ con bà Long vừa chạy vừa khóc thút thít. Thỉnh thoảng bà ấy lại chì chiết thằng Long:
– Tao đã bảo không được cho em ra bờ bụi mà. Sói nó không tha mày đi cho rảnh mà lại tha thằng Lân. Con ơi là con ơi!
Con Báo Vàng đưa mấy người lần theo các vạt sim chín. Con chó thì rà mũi sát đất, còn mấy người thì hú gọi thằng Lân. Chẳng thấy tăm hơi nó đâu cả. Con Báo Vàng lại dẫn tốp người chui vào truông rậm, nó vừa sục sạo, vừa sủa khe khẽ. Còn bà Long thì gọi con:
– Lân ơi! Ơi Lân!
Thằng bé chui rúc đã ghê. Gọi thế mà chả thấy tiếng nó trả lời. Bà Long khóc nức nở, còn bố con ông Giáp ruột bắt đầu nóng như lửa đốt. Nếu tìm ở trong lùm cây nữa mà không thấy thằng Lân thì thật lôi thôi.
Con Báo Vàng vẫn kéo căng sợi dây buộc dẫn tốp người sục sạo khắp đồi sim đi dần về phía mấy cây săng mả giữa cái lùm rậm trên đỉnh đồi. Bà Long chui vào bãi cỏ rộng bằng ba bốn cái sân. Bỗng bà hốt hoảng kêu lên:
– Trời đất ơi! Con tôi bị con Sói Lửa cắn chết rồi.
Bố con ông Giáp hồn vía lên mây, đứng sững lại, nhìn vào gốc cây săng mả. Con Báo Vàng vừa cào chân vừa sủa vui vẻ, nhìn ông chủ như có ý hỏi “Đúng chưa, đúng chưa?”. Còn kia, dưới bóng cây, thằng Lân con bà Long nằm hơi nghiêng, đầu ngoẹo vào phía gốc cây, một chân co, một chân duỗi. Cạnh nó, một bên là con Sói Lửa nằm, lưỡi thè lè ra thở, chốc chốc lại liếm mép; còn bên kia là con Khoang con. Bà Long chạy bổ đến với con. Con Sói Lửa bật dậy, xồ ra. Nó cất tiếng sủa vang làm bà mẹ phải chùn bước. Tiếng con Sói Lửa sủa quá mạnh làm cho đàng kia thằng Lân giật mình. Nó ngồi nhỏm dậy, đưa tay lên dụi mắt, cất tiếng gọi mếu máo:
– Anh “Nhong” ơi, anh “Nhong” ơi…!
Con Sói Lửa quay vào ve vẩy đuôi rồi ngồi xuống cạnh thằng Lân, quay đầu ra, nhe răng gừ gừ bà Long đang muốn đến gần. Mấy người hết sức ngỡ ngàng. Ông Giáp lên tiếng:
– Có oan cho nó không? Thì ra nó canh cho thằng bé ngủ. Thằng anh thì vứt em mà về. Còn đổ oan cho con chó.
Bố con ông Giáp và mẹ con bà Long tới gần. Con Sói Lửa chạy đến với chủ. Nó vẫy đuôi mừng rỡ. Bà Long nhào vào bế lấy bé Lân. Bà nói trong nước mắt sung sướng đang tuôn xuống má:
– Có thật không? Có thật con Sói Lửa canh cho con tôi ngủ không? - Rồi quay sang ông Giáp, bà hỏi - nhưng sao nó lại chồm vào tôi?
Ông Giáp cười, giảng giải:
– Thì thím đâu phải là chủ nó. Mà làm sao nó biết được thím là mẹ thằng Lân. Ngộ nhỡ thím là bà ba bị đến ăn cắp thằng bé đi thì sao?
– Trời ơi! - Bà Long kêu lên - Lại thế nữa. Thật là chó vàng, chó ngọc. Bác bảo một tiếng, cho tôi cám ơn nó một lời.
Ông Giáp bảo con Sói Lửa khi nó đang nhìn bà Long bế thằng Lân, cổ họng gừ gừ:
– Sói Lửa, ngoan nào! - Ông chỉ sang bà Long, tiếp - Mẹ thằng bé đấy, lại đây!
Thật kỳ lạ, như thể hiểu được tiếng người, những dãy lông xù trên gáy con Sói Lửa xẹp xuống. Nó không gừ gừ trong cuống họng nữa, mà vẫy vẫy đuôi, rồi chạy đến bên bà Long. Nó ngửi ngửi lên hai chân trần của thằng Lân, rồi ngửi lên người bà Long. Con chó Khoang cũng chạy tới. Bà Long quên cả sợ hãi, dang rộng hai tay ôm cả nó và con Khoang vào lòng.
Chuyện thằng Lân bị lạc, con Sói Lửa canh cho nó ngủ được bà Long kể khắp nơi. Lần nào kể xong câu chuyện bà cũng nói:
– Nó khôn như người ấy. Nó ngỡ tôi không phải là mẹ thằng bé, nó còn đuổi đi cơ đấy. Có khi nó là người hóa kiếp cũng nên.
Từ hôm ấy cả nhà bà Long rất quý con Sói Lửa. Thỉnh thoảng mua được ở chợ xâu thịt rừng hoặc ít cá tươi, thế nào bà cũng sai thằng Long mang cho nó hoặc gọi nó đến ăn.
*
* *
Con Báo Vàng giờ đã là con chó đầu đàn chững chạc rồi, thành thử những trò săn đuổi lặt vặt không còn mấy hứng thú với nó nữa. Nhưng với con Sói Lửa thì lại khác, nếu như không bị tròng cổ hoặc nhốt lại thì nó sục sạo khắp vườn. Có khi một mình nó vào đồi sim, vào truông rậm săn đuổi gà gô, gà rừng, dúi, sóc.
Một lần con Sói Lửa một mình biến đi đâu suốt ngày, chiều đến chủ gọi cho nó ăn cũng chả thấy tăm hơi. Ông Giáp băn khoăn một lúc, rồi nói với con:
– Hay là nó theo tốp săn nai rồi!
Chả là lúc gần trưa, tốp thợ săn làng Mít săn một con nai ra làng này. Con nai băng qua truông, rồi ra sông kéo theo những con chó đàn trong làng. Thằng Dũng cũng cho con Sói Lửa theo hơi con nai, nhưng con nai và tốp thợ săn đã qua sông, chạy đi xa rồi. Thằng Dũng thả con Sói Lửa ra xem sao. Nó rà mũi sát các lốt chân của con nai để lại trên đường, chạy về phía sông. Dũng đang gọi nó quay lại thì nghe tiếng mẹ gọi rất gấp. Chắc là có việc gì cần. Cậu vội chạy về, mặc cho con Sói Lửa cứ bám lốt con nai mà sủa. Từ giờ phút ấy Dũng quên bẵng con Sói Lửa. Đến lúc bố nhắc tới, cậu mới nhớ ra.
Mặt trời lặn thì con Sói Lửa về, và lạ thật, mõm nó lại cắn chặt một sợi dây xâu một xâu thịt như phần của một người nào có dự vào cuộc săn bắn. Chẳng cần phải gọi, nó chạy thẳng đến chỗ ông chủ. Ông Giáp cầm lấy xâu thịt xem kỹ. Thì ra là thịt nai. Ông vừa ngạc nhiên vừa nghi hoặc. Chả lẽ con Sói Lửa lại ăn cắp một xâu thịt, mang về cho chủ? Việc chó săn thường ra chợ hoặc lân la bên chỗ người ta mổ lợn, mổ bò hoặc hươu, nai để rình ăn cắp thịt mang về cho chủ không phải là chuyện hiếm. Thậm chí có con chó còn ra chợ tha cả thịt, cá về nhà nữa. Có người không lấy chuyện săn bắt thú hoang dã làm vui mà lại lấy trò tập luyện chó ăn cắp vặt làm hứng thú. Đàn chó của ông Giáp không thế. Ông đã luyện cho chúng không được lảng vảng quanh chỗ làm cá, làm thịt, làm cỗ làm bàn. Ngay cả đến bữa ăn cũng không có con chó nào dám xán đến quanh mâm. Không phải chỉ với chó, ngay cả với con cái, ông Giáp cũng từng khuyên bảo:
– Con người cũng thế, phải có ăn mới sống. Nhưng cũng không hiếm kẻ vì miếng ăn mà chết. Phải biết coi thường miếng ăn khi không phải tự mình làm ra “Miếng ăn là miếng nhục”.
Cả nhà ông Giáp đều sống theo cách sống ấy. Vì thế thấy con Sói Lửa mang xâu thịt về, thằng Dũng và bà mẹ rất ngạc nhiên. Hai mẹ con nhìn ông bố, xem ông xử sự thế nào. Ông cầm lấy xâu thịt, đắn đo một lúc. Ông rút cái roi mây dắt trên ống roi, gọi con Sói Lửa lại, nắm lấy gáy nó, chỉ ngọn roi vào xâu thịt, rồi quật ba roi vào mông nó, bảo:
– Chừa này, chừa ăn cắp này!
Và ông vứt cả xâu thịt nai vào hũ nước gạo, rồi tròng cổ con Sói Lửa lại. Con Sói Lửa nằm vào ổ rơm, mõm gác lên chân trước vẻ buồn bã hiện lên trên ánh mắt.
Khi nhà ông Giáp lên đèn thì nghe tiếng mấy con chó sủa râm ran. Có khách lạ. Ông Giáp dỡ cửa bước ra và khẽ quát mấy con chó. Riêng con Sói Lửa không sủa mà lại vẫy đuôi. Khách nào lại quen nó?
Người khách đã vào sân. Ông ta trạc tuổi ông Giáp, một tay cầm mác ngắn, tay kia xách một xâu thịt nai. Thì ra bác chủ bạn săn dạo nào. Ông Giáp đón bạn giữa sân, kêu lên:
– Ôi, lâu ngày quá. Mà gì thế này?
– Vào nhà hẵng! - Bác chủ bạn săn nọ nói - Anh thật có số làm chủ. Tiếc rằng chỗ heo hút này nên anh không thể làm vua được mà thôi.
Ông Giáp cười hồ hởi, mời khách vào nhà. Bác chủ bạn săn nọ mới kể rõ đầu đuôi câu chuyện khi đến đây với xâu thịt nai.
Con Sói Lửa theo hơi con nai, bơi qua sông, băng qua vùng Rẫy Bạn đến chỗ đàn chó săn của bác bị mất hơi con mồi. Đúng lúc đàn chó săn nhà bác đang ngơ ngác chạy dọc theo hai bên bờ con suối rộng, sủa liên hồi kỳ trận, thì chúng bỗng nháo nhác cả lên. Một vài người trong tốp thợ săn cũng ngạc nhiên thấy một con sói lửa từ đâu lao đến. Có người định phóng mác vào nó thì bác chủ bạn săn kêu lên:
– Con chó, con Sói Lửa của ông Giáp bạn tôi!
Đúng là con Sói Lửa của ông Giáp. Nó lao sầm xuống suối, bơi theo dòng nước chảy. Thì ra con nai đã bơi xuôi theo dòng suối, vì thế những con chó không thật thính hơi nước đành chịu. Bởi vì dòng nước đã đưa mùi con nai về xuôi. Riêng con Sói Lửa, vốn dòng dõi chó rừng, những mánh khóe này của con mồi không thể lọt qua cái mũi thính hơi của nó được. Con Sói Lửa cứ mải bơi mà không sủa. Người ta nhìn theo cho đến khi bóng nó mất hút ở khúc suối ngoặt. Một lúc sau nghe nó sủa lên ba tiếng cùng lúc giữa vực sâu dựng lên một bóng đen như một con trâu nước với tiếng con nai kêu lên è è. Người ta chạy đến thì con nai đã vùng chạy, sau đó là con Sói Lửa. Thì ra con nai đã ngâm mình dưới vực khe, chỉ chừa lỗ mũi nổi lên trên mặt nước để thở. Con Sói Lửa bơi tới gần mà con nai không biết. Mãi khi nó đến sát, con nai mới vùng lên và bị nó táp một miếng vào cuống họng. Con nai vọt lên bờ, mang con Sói Lửa đi một đoạn. Vì con nai vẫn còn cả sức, mà miếng cắn của con Sói Lửa ở dưới nước không đủ mạnh, nên nó bứt ra được. Nhưng từ đó cho về chiều con nai chạy mỗi lúc một đuối sức và để lại những vệt máu trên đường chạy.
Khi con nai bị hạ, con Sói Lửa chạy theo tốp thợ săn khiêng nai, về tận nhà ông chủ bạn săn. Nó ngồi từ xa theo dõi các thợ săn làm thịt nai. Có người thử cầm que đuổi nó. Nó chạy đi một đoạn rồi quành lại chỗ cũ. Người ta xả thịt con nai, theo công lao của từng người mà chia phần. Theo tục lệ thì ai đâm con nai mác đầu tiên người ấy được hưởng cái nọng, tức là một đoạn cổ nai đúng ba đốt xương sống. Người ta bàn đi cãi lại mãi xem ai là người có công đầu, cuối cùng người ta thưởng cái nọng cho con Sói Lửa. Bác chủ bạn săn đã có ý định sẽ đưa phần này đến cho nhà ông Giáp, nhân thăm ông một thể. Nhưng con Sói Lửa vẫn ngồi ngoài cửa, và bây giờ nó lại sủa. Nó cứ sủa mãi, cuối cùng bác chủ bạn săn bảo:
– Nó đòi phần đấy. Thử đem cho nó một xâu thịt xem sao?
Người ta xâu một xâu thịt ném cho nó. Nó càm lấy và chạy thẳng.
Nghe rõ câu chuyện, ông Giáp mới hối. Ông kể lại câu chuyện đã trừng phạt nó cho bạn nghe, rồi nửa đùa nửa thật, ông nói:
– Thế đấy. Khi ta trừng phạt những ai thấp cổ bé họng, những ai không có cách minh oan thì phải hết sức cẩn thận. Người có quyền hành thường cứ tưởng lẽ phải thuộc về mình mà.
Ông cởi dây cho con Sói Lửa, ôm lấy cái đầu lông lá của nó, nói như hối lỗi:
– Tao đã hiểu nhầm chú mày. Thôi, chú mày đừng giận ta nhé!
Khách về rồi, ông Giáp ngồi bần thần một lúc. Rồi ông bảo bà vợ rang thính làm tái thịt nai, còn lại cho vào ninh một nồi cháo to. Mọi thứ sửa soạn xong xuôi thì ông xách cái cồng giọng kim pha đồng ra sân, gõ mấy hồi gọi các bạn săn. Một lúc sau đã nghe có tiếng hỏi:
– Có chuyện vui gì thế anh?
Bà vợ ông chạy ra chào khách. Bà nói vui:
– Có chuyện gì đâu. Ông nhà tôi ấm đầu đấy!
Đồ ăn thức nhắm đã được dọn ra. Các thợ săn đã đến đông đủ. Ông Giáp bảo vợ:
– Múc cho con Sói Lửa một tô đầy, có cả thịt nữa. Thường thì ta cứ tưởng săn được con mồi là công lao của ta cả. Mà quên mất công đầu chính là con chó săn.
Bà Giáp tươi cười bảo chồng:
– Cho nó ăn rồi. Các con khác đã có phần cả, ông khỏi phải lo.
Ông chủ và các bạn thợ săn ngồi quây quần bên nhau. Ông và cánh thợ săn vừa nhắm rượu với thịt nai tái vừa kể chuyện con Sói Lửa. Câu chuyện cứ thế kéo dài, rôm rả.
Cuộc vui sắp chấm dứt, thì bỗng có một tiếng tru rất lạ, kéo dài sau vườn nhà ông Giáp. Sau tiếng tru dài là một chuỗi những tiếng nghe như tiếng báo gầm trong hang:
– Ù… u… u…! Hâu… h… âu… hâu…!
Cùng lúc con Báo Vàng chạy xộc vào nhà, cắn lấy ống quần ông Giáp mà giật. Còn các con chó khác thì sủa inh ỏi, lao ra vườn. Ông Giáp và cánh thợ săn không kịp vào giá lấy mác. Sẵn đòn gánh, cán cuốc, mỗi người cầm lấy một thứ. Ông Giáp quát vợ và con:
– Nhà nó và thằng Dũng vào nhà! Cài cửa lại, mặc chúng tôi! - Quay sang cánh thợ săn, ông bảo - Con gì lạ đấy, tôi chưa nghe tiếng rống thế này bao giờ.
Ông Giáp chưa dứt lời thì một con vật kỳ lạ vác cái đầu to tướng đã chạy quanh nhà ông một vòng. Chừng như nó định tìm đường vào nhà. Dưới ánh sao mờ người ta thấy một con vật to hơn con chó thường một chút, nhưng cái đầu thì thật kỳ lạ, đảo một vòng nữa quanh nhà rồi chạy ra vườn. Con Báo Vàng sau khi lay chân ông chủ rồi, nó lẩn đi đâu không rõ. Cả con Sói Lửa cũng không thấy. Chỉ có ba con chó đàn đuổi theo con thú dữ, nhưng không dám đến gần. Con thú dữ chốc chốc lại dừng lại, cất tiếng rú kinh hồn. Ông Giáp và chú Tín chạy ra cổng. Ông dặn chú Bào và cánh thợ săn:
– Hình như nó cắn chết con Sói Lửa rồi, nó đang càm mồi mà chạy. Mỗi chú đứng một góc nhà, khi nó chạy vòng lại thì nhắm thật trúng đầu mà đập. Nó chạy ra cổng đã có chúng tôi.
Sau câu nói của ông Giáp, con quái vật đã vòng lại, chạy quanh nhà. Từ ngoài cổng, ông Giáp hét to:
– Cẩn thận đấy! Nó chạy quanh. Đập cho trúng.
Bỗng mọi người nghe choang một tiếng, và giọng chú Bào reo lên:
– Trúng rồi! Cái đầu con gì như bằng sành ấy.
Con quái vật bị đập trúng, nhưng không chết, nó bị choáng, nghiêng nghiêng cái đầu chạy ra vườn một đoạn mới kêu ẳng ẳng. Ông Giáp và cánh thợ săn chạy đến chỗ chú Bào. Ông Giáp gọi vợ xách đèn ra. Thì ra cái đầu bằng sành của con quái vật là cái hũ nước gạo. Con quái vật là con Sói Lửa. Nó thò đầu vào hũ nước gạo để lấy xâu thịt và bị mắc kẹt. Con chó vô cớ đã bị một đòn đau. Mọi người tần ngần một lúc rồi cười vang. Ông Giáp nhìn cái hũ bị vỡ và xâu thịt nai còn nguyên, ông nói:
– Tôi đã có lỗi với con Sói Lửa, tôi đã giảng hòa với nó, nhưng không chịu sửa lỗi lầm đến nơi đến chốn, suýt nữa lại mắc lỗi lầm lớn hơn.
Ông Giáp cất tiếng gọi con Sói Lửa. Phải một lúc lâu nó mới chạy đến. Ông ôm lấy nó, xoa đầu nó. May quá, nhờ có cái hũ bằng sành mà nó tránh được cú đánh trời giáng của chú Bào. Ông Giáp bảo vợ thái xâu thịt ra, trộn thêm ít cháo cho nó ăn. Ông bảo:
– Tôi đã không hiểu ra rằng, công sức của nó không được vứt vào hũ nước gạo. Nó tìm bằng được phần của nó là đúng.