Người Thứ 41

Lượt đọc: 170 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương X
Chương X

❊ ❊ ❊

Chương này nói tên trung úy Gô-vô-ru-kha Ô-tờ-rốc nghe tiếng rơi vỡ ầm của vị hành tinh hấp hối trong khi tác giả khước từ mọi trách nhiệm ở đoạn kết

❀ ❀ ❀

Ba ngày liền tên trung úy và Ma-ri-út-ka không nói gì với nhau.

Nhưng cùng ở trên một hòn đảo, người ta không thể làm lơ không biết đến nhau được. Và mùa xuân đến đã giúp hai người làm lành với nhau.

Mùa xuân đến trong khí thế rực lửa và không gì cản nổi.

Vỏ tuyết đã tan ra dưới ánh nắng như dưới bước đi rậm rịch của những vó ngựa bịt vàng. Hòn đảo đã mềm ra, vàng vàng một màu vàng hoàng yến trên mặt thủy tinh xanh sẫm của nước biển.

Buổi trưa, cát nóng bỏng tay không thể mó tới được

Mặt trời được gió biển ẩm ướt rửa sạch, đang lăn lăn chiếc bánh xe bằng vàng nền xanh dày đặc.

Nắng gió, bệnh tật đã cướp đi những hơi sức cuối cùng của hai người. Họ không còn bụng dạ nào mà cãi cọ nhau nữa.

Suốt cả ngày, họ nằm lăn trên bãi cát không rời mắt nhìn mặt nước như thủy tinh, dõi tìm một cánh buồm bằng đôi mắt đỏ lửa.

- Tôi không thể chịu được nữa. Nếu trong ba ngày nữa mà những người đánh cá không tới, tôi sẽ tự cho tôi một phát đạn. Xin lấy danh dự mà nói như vậy.

Ma-ri-út-ka dõi mắt vào nền trời xanh vô tình rên rẩm tuyệt vọng.

Tên trung úy huýt sáo nho nhỏ:

- Thế mà còn mở miệng bảo người ta là đồ gà rù. Chịu khó một chút “chiến sĩ” ạ, rồi “chiến sĩ” sẽ trở thành thuyền trưởng. Cô thật đặc một tay thuyền trưởng của kẻ cướp đấy!

- Ai lại để bụng lâu đến thế? Chuyện đã qua rồi thì thôi chứ. Tôi xỉ mắng anh thật ra cũng đáng lắm kia. Tôi lấy làm khổ tâm khi thấy anh là một con người quá nhu nhược, như con chim sẻ ấy. Thật bực mình. Với cặp mắt xanh của anh, anh làm tôi xao xuyến cả tâm hồn.

Tên trung úy ngật ngửa người ra trên cát nóng bỏng, hai chân dẫy đành đạch, cười giỡn.

Ma-ri-út-ka băn khoăn hỏi:

- Anh làm sao đấy?

Tên trung úy cười rũ rượi.

- Nói đi! Đồ điên!

Nhưng nó lại càng tiếp tục cười già, cho đến lúc Ma-ri-út-ka phải thụi cho một quả vào bên sườn.

Nó đứng dậy, đôi mắt ướt đẫm vì cười dữ quá.

- Có cái gì mà anh cười dữ thế?

- Ma-ri-a Phi-la-tốp-na ạ. Cô quả là một thiếu nữ cừ. Cô có thể làm cho bất cứ ai cũng phải vui. Với cô, thì người chết cũng phải nhảy múa đấy!

- Theo anh thì tốt hơn hết là cứ để mình chơi vơi trôi giạt như một mẩu gỗ giữa dòng ư? Để bản thân mình cũng thấy rầy rà và để quấy rầy người khác hay sao?

Tên trung úy lại cười. Nó vỗ một cái vào vai Ma-ri-út-ka:

- Xin cảm ơn, bà chúa của các nữ binh. Thứ Sáu đáng yêu của tôi! Em đã làm cho tôi tỉnh ngộ lại. Em đã rót cho tôi ly rượu quý của sự sống. Tôi không muốn để thân tôi chơi vơi như khúc gỗ giữa dòng theo câu nói hoa mỹ của em. Tôi đã thấy rằng chưa đến lúc quay về với sách vở. Không! Nhất định là chúng ta cần phải sống thêm chút nữa, phải nghiến răng lại, phải chiến đấu với bầy chó sói, phải cho chúng biết tay ta[1].

- Có thể như thế không? Có thật là anh đã bắt đầu vỡ lẽ ra rồi không?

- Đúng rồi, em yêu của anh, đúng rồi. Cảm ơn em đã cho anh một bài học! Nếu ta quay về với sách vở, để cho các người hoàn toàn làm chủ trái đất, thì các người sẽ làm những gì có thiên lôi mà biết! Không! Em bé ngốc nghếch thân yêu của anh, chừng nào mà...

Bỗng tên trung úy ngừng bặt, hổn hển.

Cặp mắt xanh đăm đăm nhìn chân trời và cháy lên một ngọn lửa vui tươi.

Tên trung úy giơ tay chỉ và dịu dàng nói bằng một giọng run run:

- Một cánh buồm!

Ma-ri-út-ka nhảy chồm lên, như bị một cái lò xo bên trong thúc đẩy. Chị nhìn: ở đằng xa, tít tắp trên đường chân trời màu chàm, một tia sáng trắng lóe lên, rung rinh, một cánh buồm, gió thổi lay động.

Ma-ri-út-ka rúm chặt hai bàn tay trên ngực, chưa dám tin hẳn ở mắt mình.

Tên trung úy đã đứng bên cạnh chị, giật tay chị ra rồi xoay tròn người chị xung quanh nó.

Nó vừa nhảy cuống cuồng, đôi chân gầy guộc tung lên rất cao, vừa hát bằng một giọng chói tai:

Một cánh buồm trắng ở phía chân trời

Trong sương mù xanh xanh của biển cả.

Tra, la, la, la.

Của biển cả...

- Buông ra! Khỉ ạ!

Ma-ri-út-ka ẩy ra, hổn hển và sung sướng.

- Ma-sa, em bé ngốc nghếch yêu dấu của anh, bà chúa nữ binh của anh! Chúng ta thoát rồi! Em thấy chưa? Thoát rồi!

- Này! Đồ quỷ, thế bây giờ, cả anh nữa anh cũng muốn rời cái đảo này để trở về sống một cuộc đời thật sự đấy ư?

- Hẳn rồi, thì anh vừa nói với em xong đấy!

- Khoan, phải làm hiệu, phải gọi họ chứ.

- Họ sẽ khắc đến thôi!

- Thế nhỡ họ tạt sang đảo khác thì sao? Ở đây có hàng bao nhiêu đảo. Có thể là họ chỉ đi ngang qua, mà không dừng lại. Mang ngay một cây súng ở trong lều ra đây!

Tên trung úy bổ nhào đi, và lại chạy trở ra, tay giơ thật cao cây súng. Ma-ri-út-ka kêu:

- Đừng có vớ vẩn nữa! Bắn ba lần!

Tên trung úy tỳ súng lên vai. Những tiểng nổ xé tan bầu không khí yên tĩnh trong lặng. Mỗi phát đạn lại làm tên trung úy chuệnh choạng. Chỉ lúc này, nó mới thấy mình đã suy yếu đến mức nào.

Cánh buồm đã trông thấy rõ. Một cánh buồm to màu hồng đã ngả sang màu vàng khẽ lướt trên mặt biển như một cánh chim mang đến tin vui.

Ma-ri-út-ka cằn nhằn:

- Không biết là tàu nào đây. Một thuyền đánh cá mà như thế này thì to quá đấy.

Trên tàu, người ta đã nghe thấy tiếng súng. Cánh buồm chao đi, xoay về bên kia, và nghiêng nghiêng lướt thẳng vào phía bờ.

Cuối cùng, thành tàu thấp và đen đã hiện ra dưới cánh buồm. Ma-ri-út-ka vẫn khe khẽ nói tiếp một mình:

- Chắc hẳn là chiếc xà-lúp của thanh tra ngư nghiệp. Nhưng không hiểu họ định làm cái gì trong mùa này?

Còn cách độ trăm thước, chiếc tầu quay mạn. Có người đứng dậy, hai tay chụm vào miệng làm loa, lớn tiếng gọi. Tên trung úy giật mình, nghiêng người về phía trước, ném cây súng xuống bãi cát, và chỉ hai bước nhảy, đã tới men bờ nước. Nó chìa hai tay gọi cuống cuồng:

- Hua-ra! Hua-ra![2] Quân ta! Mau lên! Mau lên các ngài ơi!

Ma-ri-út-ka cắm mắt nhìn vào con tàu. Va thấy ngay trên vai người bẻ lái óng ánh những chiếc nẹp vàng.

Một nỗi lo sợ vô hạn làm chị rung cả người.

Một hình ảnh sáng lòa, trở lại trong óc chị: băng tuyết... nước xanh... khuôn mặt của đồng chí Ép-xi-u- cốp. Lời dặn dò của đồng chí: “Nếu bọn trắng mà ập đến thì đừng để cho tên tù binh sống sót”.

Một tiếng kêu suýt buột khỏi miệng chị. Chị cắn môi, nắm lấy cây súng.

Chị kêu thất thanh:

- Ê! Này đồ Bạch vệ dơ bẩn kia! Quay lại! Tôi bảo quay lại!

Tên trung úy lội nước đến mắt cá chân, tay vẫy vẫy.

Đột nhiên, đằng sau nó có tiếng rơi vỡ rầm rầm, inh tai nhức óc và trang trọng của vị hành tinh rụi dần trong lửa đỏ và bão tố. Không hiểu là gì cả, nó nhảy chồm lên một bước để tránh tai biến, và cái tiếng rầm rầm thần bí kia lại là tiếng động cuối cùng mà nó được nghe.

Ma-ri-út-ka nhìn tên trung úy nằm sóng sượt trên mặt đất.

Nó ngã chúi, đầu chìm xuống nước. Từ chiếc sọ dập vỡ của nó, những dòng máu nhỏ li ti hòa tan vào nước biển trong như thủy tinh.

Ma-ri-út-ka bước lên một bước, cúi xuống, xé rách ngực áo khoác và buông rơi cây súng.

Chị ngã khuỵu hai đầu gối xuống nước, gắng gượng nâng cái đầu dập vỡ của tên Bạch vệ, rồi đột nhiên gục xuống xác nó:

- Tôi vừa mới làm gì thế này đây? Người yêu của tôi ơi, cặp mắt xanh của tôi.

Con tàu đã ghếch vào bờ cát; bọn đứng trên, giương mắt sững sờ...

❀ ❀ ❀

[1] Bản tiếng Pháp: cho chúng cảm thấy nanh nhọn của ta.

[2] Hoan hô! Hoan hô!

Dịch thuật: VŨ LÊ
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.