Giles ngạc nhiên một cách thích thú khi chiến dịch tổng tuyển cử trở nên văn minh vô cùng, không hẳn là vì Jeremy Fordyce, đối thủ Đảng Bảo Thủ của anh là một người trẻ tuổi, thông minh, làm việc trong Văn phòng Trung Ương, và không bao giờ tạo ấn tượng rằng anh ta thực sự tin tưởng anh ta có thể giành được cái ghế đó, và chắc chắn không để bản thân dính dáng đến mấy cái chuyện “lén lút cửa sau” mà Alex Fisher từng mắc phải khi anh ta ở cương vị một ứng cử viên.
Reginald Ellsworthy, ứng cử viên lâu niên của Đảng Tự do, chỉ có một mục đích duy nhất là tăng số phiếu bầu cho mình, và ngay cả Phu nhân Virginia, người đã ra đòn thất bại dù là nhắm vào trên hay dưới thắt lưng, có khả năng vẫn chưa hồi phục lại sau cú knock-out của Emma hôm họp Đại hội đồng cổ đông công ty Barrington.
Vì vậy, khi Thư ký thành phố thông báo, “Tôi, viên chức phụ trách khu vực bầu cử Bến tàu Bristol, tuyên bố tổng số phiếu bầu cho mỗi ứng cử viên như sau:
Sir Giles Barrington: 21.114
Ông Reginald Ellsworthy: 4.109
Ông Jeremy Fordyce: 17.346.
“Theo đó, tôi tuyên bố Sir Giles Barrington là Nghị sĩ thắng cử hợp lệ của đơn vị bầu cử Bến tàu Bristol,” dường như không ai ngạc nhiên.
Mặc dù cuộc bỏ phiếu ở đơn vị bầu cử có thể vẫn chưa khép lại, quyết định ứng cử viên nào nên trở thành người lãnh đạo đất nước, theo trích dẫn của điều tra viên đài BBC, Robin Day, có vẻ như thể đã đi đến hồi kết. Thực tế, đó vẫn chưa phải là kết quả cuối cùng, chừng nào chưa được tuyên bố ở Mulgelrie lúc 3:34 chiều, ngày hôm sau ngày tổng tuyển cử, khi đó quốc gia mới bắt đầu chuẩn bị tinh thần đón chào bộ máy lãnh đạo mới của Đảng Lao động lần đầu tiên kể từ thời Clement Attlee, mười ba năm trước đây.
Giles tới London ngày hôm sau, cùng lúc, Gwyneth và Walter Barrington đã thực hiện một chuyến đi thăm đơn vị bầu cử để cảm ơn các công nhân viên của Đảng, mà nhờ họ, Giles mới giành được đa số phiếu bầu cao nhất.
“Chúc thứ Hai may mắn,” là câu nói mà anh lặp đi lặp lại liên tục khi anh đi quanh đơn vị bầu cử, bởi vì, mọi người đều đã biết rằng đó là ngày Thủ tướng mới sẽ quyết định lựa chọn Nghị sĩ nào cùng ngồi vào bàn họp Nội các với mình.
Giles đã dành cả ngày cuối tuần lắng nghe ý kiến đồng nghiệp qua điện thoại, và đọc các chuyên mục chính trị của các phóng viên hàng đầu, nhưng sự thật là, chỉ có một người duy nhất biết ai có thể được gật dầu, phần còn lại chỉ là đồn đoán.
Sáng thứ Hai, Giles xem truyền hình cảnh Harold Wilson được dẫn vào cung điện, và được Nữ Hoàng đề nghị thành lập Chính phủ. Bốn mươi phút sau, ông tuyên bố trở thành Thủ tướng, theo xe về Dinh ở phố Downing, tại đó ông mời hai mươi hai đồng nghiệp cùng tham gia điều hành Chính phủ với tư cách Thành viên Nội các.
Giles ngồi vào bàn ăn sáng, làm như đang đọc báo sáng, khi anh không nhằm đăm đăm vào điện thoại, sẵn sàng chờ chuông reo. Chuông đổ vài lần, nhưng mỗi lần đều là thành viên gia đình hoặc bạn bè gọi tới để chúc mừng nhân dịp đa số phiếu bầu cho anh tăng lên, hoặc để chúc anh may mắn được mời tham dự Nội các. Đừng gọi nữa, anh những muốn nói vậy. Làm sao Thủ tướng gọi cho tôi được nếu điện thoại cứ luôn bận? Và rồi cuộc gọi đó đến.
“Tổng đài số 10, phố Downing, thưa Sir Giles. Thủ tướng muốn mời ông tham dự cuộc họp lúc 3:30 chiều nay tại số 10, phố Downing, mong ông có thể sắp xếp thời gian.
Tôi có thể sắp xếp theo đúng ý Ngài ấy, Giles đã muốn nói thế. “Vâng, tất nhiên rồi.” Anh nói, và đặt điện thoại xuống. 3:30 chiều thể hiện thứ tự sắp xếp nào đây? Mười giờ, sẽ biết ai là Bộ trưởng Tài chính Anh, Bộ trưởng Ngoại giao hoặc Bộ trưởng Nội vụ. Những vị trí đó đã được giao cho Jim Callaghan, Patrick Cordon Walker và Frank Soskice. Buổi trưa: Bộ trưởng Giáo dục, Michael Stewart và Bộ trưởng Bộ Lao động và Việc làm, Barbara Castle. 3:30 là giờ chóp đỉnh. Liệu anh có ở trong Nội các không, hay liệu anh có thể trở thành một Bộ trưởng dự bị hay không?
Giles chắc có lẽ sẽ tự làm bữa trưa nếu điện thoại ngừng đổ chuông cứ mỗi phút một lần. Đồng nghiệp gọi điện để thông báo họ nhận được vị trí công việc nào, vài đồng nghiệp gọi điện cho biết Thủ tướng vẫn chưa gọi điện cho họ và những người muốn biết Thủ tướng đã yêu cầu gặp anh ấy giờ nào. Không ai trong số họ có vẻ biết chắc chắn 3:30 chiều dự báo điều gì.
Khi mặt trời còn đang soi sáng cho chiến thắng của Đảng Lao động. Giles quyết định đi bộ sang Số 10. Anh rời căn hộ ở phố Smith ngay sau 3:00 chiều, sải bước qua Embarkment và đi qua tòa văn phòng Nghị viện trên đường tới Whitehall. Anh băng qua đường khi đồng hồ Big Ben điểm 15 phút đã trôi qua, và tiếp tục đi qua văn phòng Đối ngoại và Khối Thịnh vượng chung trước khi rẽ vào phố Downing. Một đám người hung hăng, sục sạo lào nhào kín quanh hàng rào tạm chào đón anh.
“Ông đang hy vọng sẽ nhận được vị trí công việc nào vậy?” Một trong số bọn họ hét lên.
Tôi ước gì tôi biết đưọc, Giles muốn nói thế, trong khi mắt gần như bị lóa bởi đèn chớp tắt sáng liên tục.
“Ông có hy vọng được tham dự Nội các không, Sir Giles?” Một người khác đeo đuổi.
Đương nhiên, tôi hy vọng thế rồi, đồ ngu ngốc. Nhưng đôi môi anh không nhúc nhích.
“Anh nghĩ Chính phủ có thể tồn tại được bao lâu với tỷ lệ đa số phiếu nhỏ như vậy.”
Không quá lâu, anh không muốn thừa nhận.
Các câu hỏi tiếp tục được đưa ra tới tấp cho anh trong khi anh đi lên dinh thự phố Downing, bất chấp sự thật mà mọi nhà báo đều biết họ không thể hy vọng thu được câu trả lời trên đường vào, nhiều nhất chỉ là cái vẫy tay hoặc một nụ cười trên đường ra mà thôi.
Giles còn cách cửa trước khoảng ba bước chân thì cửa mở và lần đầu tiên trong cuộc đời, anh bước vào tòa nhà số 10, phố Downing.
“Chào buổi sáng, Sir Giles,” Thư ký Nghị viện nói, như thể họ chưa bao giờ gặp nhau trước đó. “ Thủ tướng đang gặp gỡ một trong các đồng nghiệp của Ngài lúc này, vì vậy, có lẽ ngài có thể đợi trong phòng chờ cho tới khi ông xong việc.”
Giles nhận ra Sir Alan đã biết vị trí mà anh sắp được đề nghị, nhưng đến cả cái nhíu mày vị quan chức bí hiểm đó cũng không thể hiện trước khi ông ấy bước đi.
Giles ngồi xuống một chỗ trong phòng chờ nhỏ, được biết đến như nơi Wellington và Nelson đã ngồi đợi gặp William Pitt Con 44, mà không ai biết người kia sắp giữ vị trí gì. Anh xoa tay vào mạn sườn quần âu mặc dù anh biết anh sẽ không bắt tay với Thủ tướng, vì theo truyền thống, các Nghị sĩ không bao giờ làm vậy. Chỉ có đồng hồ trên lò sưởi đang gõ nhịp lớn tiếng hơn trái tim của anh. Cuối cùng cửa mở ra và Sir Alan xuất hiện trở lại. Tất cả những gì anh ấy nói là, “Thủ tướng sẽ gặp Ngài ngay bây giờ.”
Giles đứng dậy và bắt đầu việc mà vẫn được biết như là đoạn đường đi bộ dài đến giá treo cổ.
Khi anh bước vào phòng Nội các, Thủ tướng Harold Wilson đang ngồi ở lưng chừng chiếc bàn họp dài hình bầu dục, bao quanh bởi hai mươi hai chiếc ghế trống. Ngay khi ông nhìn thấy Giles, ông đứng lên, bên dưới bức chân dung của Robert Peel và nói, “Kết quả bầu cử tuyệt vời ở Bến tàu Bristol, Giles ạ, làm tốt lắm.”
“Cảm ơn Thủ tướng.” Giles nói, và xưng hô theo đúng truyền thống: không gọi tên của Thủ tướng nữa.
“Mời vào và mời ngồi,” Wilson nói trong khi ông nhồi thuốc vào tẩu của mình.
Giles định ngồi xuống kế bên Thủ tướng thì ông nói, “Không, không phải ở đó. Đó là chỗ của George; có lẽ một ngày nào đó, nhưng không phải hôm nay. Sao anh không ngồi chỗ kia...” Ông nói, chỉ vào chiếc ghế có tựa lưng bằng da màu xanh lá cây ở sườn phía xa chiếc bàn. “Dẫu sao thì đó cũng là ghế mà Ngoại trưởng phụ trách các vấn đề châu Âu sẽ ngồi mỗi thứ Năm trong cuộc họp Thành viên Nội các.”