Vì Đường Uyển muốn trở về Yến Kinh, Dương Thần cũng không muốn gây thêm phiền phức cho cô, đơn giản chúc hai mẹ con cô thuận buồm xuôi gió, rồi cúp máy.
Trò chuyện xong, nỗi u uất trong lòng Dương Thần cũng tan biến đi nhiều. Nhìn thời gian, đã là buổi chiều, nhớ tới chuyện đã hẹn trước là sẽ tìm thời gian qua thăm tổ ấm mới chuyển đến của Lưu Minh Ngọc, nên anh gọi cho cô.
Lưu Minh Ngọc đang ở trong văn phòng xem tài liệu của mấy dự án mới. Những ngày này cô cũng khá bận rộn. Kể từ khi Lâm Nhược Khê từ châu Âu trở về, không những không hề thư thả mà trái lại còn đẩy mạnh tốc độ mở rộng, các thương vụ thu mua, sáp nhập và hợp nhất diễn ra liên miên. Nguồn tài chính khủng khiếp tích lũy bấy lâu của Ngọc Lôi giống như một con bò tót hung hăng lao tới, khiến mỗi nhân viên bộ phận quan hệ công chúng ngày nào cũng chạy đôn chạy đáo, bàn chuyện này chuyện kia, bận rộn không dứt.
Nhận được điện thoại của Dương Thần, Lưu Minh Ngọc tháo cặp kính cận gọng đen xuống, mím môi cười. Cô đại khái đoán được lý do Dương Thần gọi tới, vừa bắt máy liền hỏi: "Rảnh rồi à?"
Dương Thần ngẩn ra, cười khổ. Tâm tư của mình lẽ nào lại đơn giản đến vậy sao, bị Lưu Minh Ngọc đoán trúng phóc. Anh nói: "Khi nào em tan làm, anh qua đón."
"Em đâu phải không có xe", Lưu Minh Ngọc nói: "Hơn nữa anh cũng là người của Ngọc Lôi, giờ tan làm thế nào anh cũng biết mà."
Dương Thần sờ mũi: "Người nhà với nhau đừng sắc sảo thế, anh đây chẳng phải là đang quan tâm em sao."
"Giả tạo, muốn em trốn làm thì cứ nói thẳng đi", Lưu Minh Ngọc cười duyên nói.
Dương Thần thấy hơi oan ức, mình thực sự không có ý bảo cô trốn làm, nhưng nghĩ lại, đúng rồi, đây là Lưu Minh Ngọc cố tình nói như vậy. Thế là anh thuận nước đẩy thuyền cười nói: "Thế mà cũng bị em phát hiện, vậy thì cứ trốn làm đi, anh lập tức lái xe qua đón em. Nếu đi hai xe khác nhau đến chỗ em thì còn gì là cảm giác nữa."
"Tính anh thức thời đấy", Lưu Minh Ngọc lập tức cúp máy, xem như đã chốt xong.
Lưu Minh Ngọc cũng vì mấy ngày nay công việc quá mệt mỏi, hiếm khi có chút không gian riêng tư với Dương Thần, cô cũng muốn tạm thời gác công việc sang một bên nên mới nảy ra ý định trốn làm.
Nửa giờ sau, Dương Thần chở Lưu Minh Ngọc rời khỏi bãi đỗ xe Ngọc Lôi. Trong xe vẫn đang phát nhạc của Adele, là hôm qua Tường Vi mua rồi để đó chưa thay.
Lưu Minh Ngọc tò mò hỏi: "Không nhìn ra là anh lại thích nghe nhạc của Adele đấy. Em cứ tưởng kiểu đàn ông vô tâm vô phế như anh thì phải nghe mấy bài nhẹ nhàng đơn giản chứ."
"Cái gì mà vô tâm vô phế chứ", Dương Thần bĩu môi không hài lòng, "Không đổi được từ khác à, ví dụ như phong lưu phóng khoáng, tiêu sái bất cần chẳng hạn. Hơn nữa, đĩa CD này cũng đâu phải anh nghe."
"Thế là ai nghe?", Lưu Minh Ngọc thắc mắc.
Dương Thần ngập ngừng một chút, nói: "Hôm qua lúc Tường Vi ngồi trên xe anh, cô ấy nghe."
Lưu Minh Ngọc biết Tường Vi. Nhờ quan hệ của Lưu Thanh Sơn, cô sớm biết Dương Thần có một nhân tình, chính là hội trưởng Hồng Kinh Hội - Tư Đồ Tường Vi.
Lúc này nghe Dương Thần nói ra, cô chỉ gật gật đầu: "Hóa ra là cô ấy, sau này có cơ hội thì gặp mặt một chút."
Dương Thần thầm cười, hai người phụ nữ các cô, cũng coi như là "người cùng hội cùng thuyền".
Đợi xe chạy được một đoạn, Dương Thần mới nhớ ra, hỏi: "Em vẫn chưa nói chỗ ở của em ở đâu mà."
Lưu Minh Ngọc trầm ngâm một lát rồi bảo: "Đừng vội qua chỗ em, đi chợ một chuyến đi, em mua ít rau củ và thịt tươi, tối về chỗ em nấu ăn."
Dương Thần tất nhiên không có ý kiến. Nhắc mới nhớ, phụ nữ bên cạnh anh không ít, nhưng người biết nấu ăn thì chỉ có Mạc Thiến Ni, còn Lâm Nhược Khê thì chỉ là hạng xoàng, vẫn đang trong giai đoạn rèn luyện. Thế nên, Lưu Minh Ngọc muốn trổ tài, anh cũng rất vui lòng được thưởng thức.
Khi xe đến chợ, Dương Thần cùng Lưu Minh Ngọc xuống xe. Hai người trông hệt như đôi vợ chồng trẻ đang trên đường đi làm về ghé qua mua thức ăn, cứ thế thong dong dạo một vòng.
Trước khi biết thân phận thật sự của cha mình là Lưu Thanh Sơn, Lưu Minh Ngọc vẫn luôn lớn lên như những cô gái bình thường ở thành phố Trung Hải, nên những việc con gái nhà bình thường biết làm, cô đều biết cả.
Dọc đường đi đi dừng dừng, thứ gì Lưu Minh Ngọc nhắm trúng, bất kể là rau củ hay thịt thà, cô đều tính toán chi li, mặc cả trả giá, tranh luận với các bà lão một hồi lâu, thậm chí còn diễn vài màn "không bán thì tôi đi", khiến Dương Thần ở bên cạnh phải phối hợp làm ra vẻ mặt "thiếu kiên nhẫn".
Dương Thần nhìn khung cảnh này, thấy khá mới mẻ. Không biết Lâm Nhược Khê đi chợ cùng Vương Mụ có như thế này không nhỉ, đoán chừng là khó mà làm được. Lâm Nhược Khê dạo này tuy nói nhiều hơn một chút nhưng khi đối mặt với người lạ, phần lớn vẫn là bộ dạng lạnh lùng. Mặc cả ư? Kiếp sau cô ấy cũng chưa chắc đã biết làm.
Mỗi khi mua được món đồ giá rẻ, Lưu Minh Ngọc lại nở nụ cười rạng rỡ, đưa túi nilon cho Dương Thần xách rồi tiếp tục "tấn công" sạp hàng kế tiếp.
Dương Thần mỉm cười, hỏi: "Có thực sự vui đến thế không? Nhà mình đâu có thiếu tiền, em nói nhiều như vậy, tiết kiệm được một hai đồng, có gì mà đáng vui chứ."
Lưu Minh Ngọc bĩu môi, lườm Dương Thần một cái: "Anh thì hiểu cái gì, tiền không phải là chính, cái chính là quá trình mặc cả. Mặc cả là một niềm vui, đi chợ mà không mặc cả thì thà giết em còn dễ chịu hơn."
"Đây là mẹ em dạy à?", Dương Thần tò mò hỏi.
Lưu Minh Ngọc gật đầu, cười nói: "Hồi nhỏ lúc bố còn ở Yến Kinh, mẹ nuôi dạy em. Hai mẹ con em sống cũng chẳng mấy dư dả, tất nhiên phải tằn tiện. Theo mẹ đi mua rau mua quần áo đều mặc cả, dần dần thành quen. Anh đừng nhìn em đang làm việc ở công ty thời trang như Ngọc Lôi mà tưởng, chứ giá cả ở mấy cái chợ nhỏ kia em còn nắm rõ lắm. Nhiều món đồ thực ra chỉ là dán cái mác thương hiệu vào thôi, bóc thương hiệu ra thì cũng chỉ là mấy món hàng vỉa hè."
Dương Thần nhìn vẻ mặt đắc ý đáng yêu của Lưu Minh Ngọc, lại một phen cảm thán. Mình đúng là chưa hiểu rõ về những người phụ nữ bên cạnh, thật không ngờ Lưu Minh Ngọc quyến rũ thanh tao lại có mặt "thị dân" thế này.
Thế nhưng, yêu một người thì đương nhiên sẽ yêu cả những gì cô ấy yêu. Dương Thần nhanh chóng chấp nhận dáng vẻ hò hét mặc cả của Lưu Minh Ngọc, thậm chí về sau còn tự mình tham gia vào cuộc chiến mặc cả, vô cùng hứng thú.
Mua sắm kiểu này thì tốc độ tất nhiên không nhanh. Qua hơn nửa tiếng, mới mua đủ thức ăn.
Khi lái xe đến khu chung cư cao cấp mới xây nơi Lưu Minh Ngọc ở thì trời đã về đêm.
Khu căn hộ này đều sử dụng thiết kế bảo vệ môi trường, điều hòa sử dụng công nghệ địa nhiệt và nước ngầm để điều tiết. Tuy là chung cư nhưng diện tích mỗi căn là nguyên một tầng, nên giá cả có thể sánh ngang với vài căn biệt thự nhỏ.
Lưu Thanh Sơn dù gì thì gì, chứ đối với cô con gái này vẫn rất hào phóng. Nếu không, với mức lương của Lưu Minh Ngọc, cả đời này chưa chắc đã dám mua căn hộ trị giá hàng triệu tệ như thế này.
Dương Thần xách túi lớn túi nhỏ, theo Lưu Minh Ngọc đi thang máy lên tầng trên cùng. Cả tầng này chỉ có một mình Lưu Minh Ngọc ở, nói ra thì đúng là lãng phí thật.
"Chậc chậc, có ông bố giàu có đúng là khác hẳn", Dương Thần cười cảm thán.
Lưu Minh Ngọc đỏ mặt: "Thực ra em đâu có đòi mua ở đây, là bố cứ bắt em ở đây."
"Em có gì mà phải đỏ mặt chứ. Mấy năm trước ông ấy bỏ mặc hai mẹ con em để tới Yến Kinh, đây là đang bù đắp cho việc bao năm qua không chăm sóc em tử tế thôi. Em cứ dùng tiền của ông ấy đi, ông ấy còn chẳng vui mừng không kịp ấy chứ", Dương Thần xúi giục.
Lưu Minh Ngọc không thèm để ý anh, lấy chìa khóa mở cửa, bảo Dương Thần mang đồ vào trong bếp.
Bên trong căn hộ lớn là tông màu trắng gạo nhẹ nhàng, ghế sofa da màu cà phê nhạt, thảm len họa tiết rực rỡ, các loại thiết bị điện tử mới nhất đều đầy đủ, thậm chí còn lắp cả giường massage từ tính trị giá mấy vạn tệ.
Chỗ ở này còn cao cấp hơn cả của vị tổng giám đốc Lâm Nhược Khê. Tính cả tiền nhà tiền nội thất, ước chừng đã lên tới cả chục triệu, Lưu Thanh Sơn quả thực đầu tư rất mạnh tay cho cô con gái này.
"Anh cứ ngồi ở sofa đi, em vào bếp nấu cơm, một tiếng nữa là ăn được", Lưu Minh Ngọc cởi bộ đồng phục làm việc ra, thay một chiếc áo sơ mi màu xanh lam nhạt mặc ở nhà và quần legging lửng màu trắng, xõa mái tóc dài, trông thanh tú hơn hẳn.
"Một tiếng? Lâu quá vậy", Dương Thần bực dọc nói: "Anh tưởng nửa tiếng là ăn được rồi chứ, đói bụng rồi. Hay là anh giúp em, anh nấu nướng thì tay nghề bình thường, nhưng khoản cắt thái thì anh là đẳng cấp đầu bếp đấy."
"Anh làm được không đấy?", Lưu Minh Ngọc nghi ngờ nhìn Dương Thần, "Ngộ nhỡ đứt tay thì sao."
"Có đứt tay thì cũng không phải do tay nghề của anh có vấn đề, chắc chắn là tại em", Dương Thần cười nói.
"Tại sao, dựa vào đâu mà tại em", Lưu Minh Ngọc vặn hỏi.
Dương Thần lộ ra vẻ mặt cảm thán: "Ai bảo trong nhà có một mỹ nữ đầu bếp chứ, đẹp quá làm anh mất tập trung, tất nhiên là phải đứt tay rồi."
"Dẻo miệng, em thấy anh cứ dán cái miệng lại là hết chuyện", Lưu Minh Ngọc trong lòng vui sướng nhưng vẫn mắng yêu một câu.
Việc phân công cứ thế được quyết định. Dương Thần vào bếp giúp thái các loại nguyên liệu, Lưu Minh Ngọc lo chuyện nấu nướng, hai người nói cười vui vẻ, trông hệt như một cặp vợ chồng trẻ thật sự.
Tốc độ của Dương Thần rất nhanh, việc như thái khoai tây anh nhắm mắt cũng làm được. Sau khi xong xuôi hết thảy, anh cứ thế dựa vào cửa bếp, ngắm nhìn Lưu Minh Ngọc đeo tạp dề đang bắc chảo dầu, bận rộn ở đó.
Phụ nữ thường cảm thấy đàn ông lúc chuyên tâm làm việc sẽ cực kỳ thu hút, còn đàn ông thì thường cảm thấy, người phụ nữ lúc chuyên tâm nấu nướng cũng vô cùng hấp dẫn.
Một cảm giác ấm áp nhàn nhạt lan tỏa trong lòng Dương Thần. Hồi tưởng lại từ lúc hai người quen biết đến nay, những chuyện đã trải qua, thời gian anh có thể ở bên cô thật sự quá ít ỏi.
Nhưng thực tế, những gì Lưu Minh Ngọc muốn thực sự không nhiều. Cô bận rộn và nỗ lực muốn chuẩn bị tốt bữa tối này, vì bản thân cô cũng biết đây là cơ hội hiếm có, nên vô cùng trân trọng.
Tình yêu, nhiều khi không phải là vì muốn nhận lại được gì, mà là khát khao muốn cho đi bao nhiêu.