Người Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Lượt đọc: 3536 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 645
"Đã sớm chuẩn bị"

❊ ❊ ❊

“Nếu như tôi đoán không lầm, đây chính là mẹ vợ nhỏ của tôi sao?” Dương Thần nhếch miệng cười hỏi.

Lưu Thanh Sơn có hai người đàn bà, một là vợ cả, mẹ đẻ của Lưu Minh Ngọc, người còn lại là người phụ nữ gặp được ở Yến Kinh, đã cùng ông ta gây dựng cơ nghiệp, mẹ đẻ của Lưu Minh Hào. Dương Thần nghĩ tới nghĩ lui, chắc chắn người phụ nữ này chính là bà ta.

Người phụ nữ mặc áo vàng mỉm cười dịu dàng: “Sớm nghe Thanh Sơn nói, con rể anh không phải dạng vừa, quả nhiên là vậy, vừa gặp mặt đã gọi ‘mẹ vợ nhỏ’, tôi nghe mà thấy kì cục. Tôi với mẹ con bé Minh Ngọc cũng chưa từng phân chia lớn nhỏ, sao con lại giúp chúng tôi phân chia rồi?”

Dương Thần sờ mũi, thầm nghĩ mình làm sao biết được hai người các bà vẫn bình đẳng ngang hàng, còn tưởng một người là vợ chính thất, một người là thiếp thất chứ.

Lưu Thanh Sơn hừ lạnh một tiếng: “Cậu cũng đừng so đo với thằng nhóc này, nó chính là miệng nói một đằng làm một nẻo, gọi thì hay lắm, nhưng gặp chuyện là chẳng nể tình ai đâu.”

Dương Thần liếc xéo gã này một cái, chẳng qua là đánh một thuộc hạ của ông thôi mà, có cần phải bới móc người ta vậy không.

“Ta giới thiệu với cậu một chút”, Lưu Thanh Sơn một tay kẹp xì gà, một tay đỡ vai người phụ nữ, cười nói: “Đây là Từ Oánh, mẹ của Minh Hào, Ngọc nhi từng gặp bà ấy, cũng gọi là mẹ, con cứ trực tiếp gọi mẹ vợ là được rồi.”

Dương Thần vội vàng nịnh nọt một câu: “Mẹ vợ ơi, mẹ gả cho người đàn ông này đúng là thiệt thòi, chẳng khác nào trâu già gặm cỏ non!”

Câu này vừa thốt ra, Từ Oánh cười đến mức hoa nhành run rẩy, còn Lưu Thanh Sơn muốn phản bác, nhưng vừa phản bác lại đồng nghĩa với việc bảo Từ Oánh già, nhất thời chỉ biết trừng mắt.

Hàn huyên vài câu, Lưu Thanh Sơn mới nói: “Biết hôm nay gọi con ra ngoài là vì chuyện gì không.”

Dương Thần đảo mắt: “Người gọi con ra là bố vợ, sao lại hỏi ngược lại con.”

Khóe miệng Lưu Thanh Sơn giật giật, lười vòng vo với Dương Thần: “Cậu cũng biết, ta chỉ có mỗi đứa con trai là Minh Hào, bao nhiêu năm gây dựng cơ nghiệp, kiểu gì cũng phải có người kế vị. Nhưng Minh Hào tuổi còn nhỏ, lại chưa trải sự đời, cho dù nó có thiên tư về mặt đó, nhưng muốn chủ trì đại cục thì không phải chuyện ngày một ngày hai.

Ta cũng không còn trẻ nữa, trước đây về Trung Hải, vốn muốn liên minh với Hồng Kinh Hội để khuếch trương, nhưng hiện tại, rồng mạnh khó áp chế rắn bản địa, dù sao cũng chẳng dễ dàng gì. Những chuyện này, ta định sau này để lại trong tay Minh Hào, để nó hoàn thành.”

Dương Thần nghe ra ý tứ của Lưu Thanh Sơn, xem ra ông ta cũng biết cơ hội xưng bá toàn Hoa Hạ không lớn, chưa kể các tỉnh thành khác đều có thực lực tiềm ẩn, quốc gia cũng không cho phép Thanh Long Hội nhà bọn họ độc đại, huống chi còn có Hồng Kinh Hội ở Trung Hải luôn chiếm thế chủ động ở miền Nam.

Cho nên, Lưu Thanh Sơn là đang muốn trải đường cho Lưu Minh Hào.

“Cậu tuy không phải người trong giới, nhưng ta cũng biết cậu không phải hạng tầm thường. Ít nhất thì hội trưởng Tường Vi cũng nghe lời cậu. Sau này Minh Hào làm ăn thế nào, còn cần cậu nâng đỡ. Tin rằng con gái ta đều bị cậu chiếm hết rồi, cậu cũng sẽ không quá keo kiệt đâu.

Vừa hay hôm nay Thanh Long Hội chúng ta họp hội nghị nguyên lão, tất cả người phụ trách các đường khẩu quan trọng đều có mặt. Ta định nhân lúc cậu đang ở Yến Kinh, đưa cậu đi gặp những nhân vật quan trọng của Thanh Long Hội, để mọi người quen mặt nhau, sau này ta lui về phía sau, cậu có thể giúp Minh Hào một tay.”

Trong lòng Dương Thần rối bời, hóa ra là muốn mình đi bảo kê cho cậu em vợ kia, chưa nói đến chuyện món nợ Lưu Minh Hào hại Trinh Tú bị đám nữ sinh đầu đường xó chợ bắt nạt còn chưa tính toán xong, Thanh Long Hội là thế lực ở Yến Kinh, chẳng lẽ mình lại cứ vài ba hôm lại chạy tới đây?

Tuy nhiên, Lưu Thanh Sơn làm vậy phần lớn cũng không phải thực sự vì mình, có lẽ ông ta cảm thấy mình là người kiểm soát thực sự của Hồng Kinh Hội, nên mình hẳn là có sức nặng, có thể giúp Lưu Minh Hào trấn áp những kẻ nắm thực quyền trong Thanh Long Hội.

Từ Oánh nét mặt hơi buồn bã thở dài: “Thanh Sơn, Minh Hào còn nhỏ, anh sao lại nhẫn tâm để nó còn nhỏ tuổi đã vào hội làm việc thế chứ.”

“Nó là con trai Lưu Thanh Sơn ta, đã không muốn đi học thì đương nhiên chỉ có đường đi theo con đường này”, Lưu Thanh Sơn không quan tâm Dương Thần có ở đó hay không, nắm lấy tay Từ Oánh nói: “Đợi ta lui xuống, nàng cũng trút bỏ gánh nặng, bao nhiêu năm nàng theo ta vào sinh ra tử, ta biết nàng rất vất vả. Nửa đời sau, ta sẽ đưa nàng đi đây đi đó nhiều hơn, ở bên cạnh nàng nhiều hơn.”

Từ Oánh cười khổ, cũng không khuyên can nữa.

Dương Thần đứng bên cạnh nghe, cảm thấy Lưu Thanh Sơn này tuy đạo đức không ra sao, nhưng đối với con cái lại khá chân thật, nhưng cũng tò mò hỏi: “Mẹ vợ nhỏ cũng đảm nhiệm chức vụ trong bang hội à?”

Từ Oánh mỉm cười dịu dàng: “Ban đầu tôi mở quán rượu ở Yến Kinh, sau đó gặp Thanh Sơn nên mới bước lên con đường này, Thanh Long Hội là cơ nghiệp mà tôi và bố vợ cậu cùng gây dựng, sau đó tôi phụ trách một số công việc nội bộ, hiện tại đang đảm nhiệm một số việc hậu cần, tính là một đường chủ.”

Dương Thần gật đầu, hèn gì thằng nhóc Lưu Minh Hào lại quậy phá như vậy, hóa ra mẹ nó cũng không phải dạng vừa.

Sau khi xe chạy gần một tiếng đồng hồ, mới tới đích đến, đó là một khách sạn nghỉ dưỡng thiết kế theo phong cách sân vườn, cái tên vừa nhìn đã biết rõ chủ sở hữu là ai: “Khách sạn nghỉ dưỡng quốc tế Thanh Long”.

Xe chạy dọc theo hồ nhân tạo ở trung tâm khu nghỉ dưỡng, một tòa nhà màu trắng ba tầng kiến trúc kiểu Baroque đứng sừng sững bên hồ.

Dưới sự chào đón của mấy nhân viên phục vụ, Dương Thần đi theo phía sau Lưu Thanh Sơn và Từ Oánh, thong thả đi vào đại sảnh trong tòa nhà.

Vào trong mới phát hiện đây là một tòa nhà kết hợp giữa phòng tiệc và hội trường lớn, trong đại sảnh tiệc tùng, đã có không ít người đàn ông mặc âu phục chỉnh tề, và một số người phụ nữ ăn mặc lộng lẫy.

Nói là xã hội đen thì chi bằng nói là một công ty lớn đang kinh doanh nghề xã hội đen.

Mọi người thấy Lưu Thanh Sơn và Từ Oánh tới, đều tiến lên hỏi thăm, đa số lộ ra vẻ kính sợ đối với Lưu Thanh Sơn, dù sao Thanh Long Hội cũng là một tay ông ta gây dựng, uy tín chắc chắn vẫn đủ.

Mà khi ánh mắt mọi người nhìn về phía Dương Thần, đều có chút nghi hoặc, nhưng không ai tiến lên hỏi thêm.

Lưu Thanh Sơn vừa tới, hội nghị nguyên lão của Thanh Long Hội có thể chính thức khai mạc, đại hội dự định họp cả ngày, cho nên buổi sáng đã bắt đầu, một đám người lần lượt tiến vào trong hội trường.

Ngồi quanh một chiếc bàn họp hình bầu dục khổng lồ, Lưu Thanh Sơn ngồi ngay ngắn ở vị trí chủ tọa, Từ Oánh với tư cách là phu nhân hội trưởng và một trong các đường chủ ngồi bên trái ông, hiển nhiên là nhân vật quyền lực số hai trong hội, địa vị còn cao hơn Dương Thần tưởng tượng rất nhiều.

Dương Thần đang do dự không biết nên ngồi ở đâu, thì thấy một người đàn ông đi tới, giọng điệu nửa đùa nửa thật nói: “Cậu có thể ngồi ở vị trí phía sau hội trưởng.”

Dương Thần nghe giọng nói này thấy quen tai, ngẩng đầu nhìn một cái, hơi ngẩn người ra, khuôn mặt trắng trẻo thư sinh trước mắt này, chẳng phải là Cao Việt từng bị mình đánh rồi tống vào đồn cảnh sát sao?

Lẽ ra, Cao Việt này nên ngồi tù mới đúng, sao lại tới Yến Kinh rồi? Với tính cách của Thái Nghiên, tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha thứ cho phạm nhân mà cô ta bắt được!

Lưu Thanh Sơn lúc này quay đầu lại, trầm giọng nói với Dương Thần: “Cao Việt là ta sai người thả từ trong tù ra, bất kể trước đây cậu và nó có ân oán gì, nó là cấp phó mà ta trọng dụng, đã cho nó một bài học rồi thì đừng có bám riết không tha. Ngồi xuống đi, sắp họp rồi.”

Dương Thần nhíu mày, không ngờ Lưu Thanh Sơn vẫn nghĩ cách thả Cao Việt ra, bản thân cậu thực sự không để tâm đến hạng nhân vật như Cao Việt, chỉ là cái dáng vẻ âm dương quái khí kia của Cao Việt, rõ ràng là tràn đầy địch ý với mình.

Từ Oánh nhìn Cao Việt, lại nhìn Dương Thần, trong mắt có vài phần vẻ mặt phức tạp, nhưng cũng không nói gì.

Sau một lúc, Lưu Thanh Sơn ra hiệu cho toàn trường yên lặng, thần tình nghiêm nghị, từ tốn nói: “Hội nghị nguyên lão hôm nay, ta muốn tuyên bố vài chuyện quan trọng, chắc mọi người trước khi tới đây cũng đã nghe phong phanh rồi. Nhưng trước khi nói đến chuyện chính, ta muốn giới thiệu với mọi người một người trẻ tuổi”…

Lưu Thanh Sơn xoay người chỉ vào Dương Thần phía sau, ra hiệu cho Dương Thần đứng dậy một chút, nói: “Cậu ấy là Dương Thần, là con rể của ta, chắc không ít anh em đã từng nghe qua cái tên này. Không sai, Hồng Kinh Hội ở Trung Hải, có thể nói là có quan hệ mật thiết với cậu ấy.”

Ngay lúc này, các đường chủ, đà chủ của Thanh Long Hội trong hội trường đều xì xào bàn tán, mang theo vẻ mặt khác lạ nhìn Dương Thần, bọn họ đều là những người có thể tiếp cận một số bí văn, rõ ràng họ không ngờ rằng, người được đồn đại là người đứng sau Hồng Kinh Hội, lại là một thanh niên bình thường như vậy.

Dương Thần khá ngượng ngùng, cảm giác mình bị người ta nhìn như nhìn động vật một hồi, đứng lên một chút rồi lập tức ngồi xuống.

Sau khi Lưu Thanh Sơn giới thiệu xong, tiếp tục nói: “Sở dĩ ta để Dương Thần hôm nay cũng tham gia hội nghị lần này, là vì chuyện ta muốn tuyên bố, Dương Thần cũng sẽ có phần tham gia.”

Nói đến đây, Lưu Thanh Sơn cố ý dừng lại một chút, quét mắt nhìn tất cả mọi người trong hội trường, xác nhận mỗi người đều đang nghiêm túc lắng nghe, mới nói: “Sau khoảng thời gian đến Trung Hải, mở rộng địa bàn miền Nam vừa qua, ta phát hiện, ta đã lăn lộn trên con đường này gần ba mươi năm rồi. Ta đã không còn trẻ nữa, rất nhiều người trẻ tuổi, đều có sự dẻo dai hơn ta tưởng tượng…

Vì vậy, ta quyết định sau hội nghị nguyên lão lần này, chính thức bắt đầu chuyển giao quyền lực lại cho con trai ta, Lưu Minh Hào.”

Câu này vừa thốt ra, lập tức cả hội trường xôn xao, vài đường chủ ngồi gần vội vàng khuyên can: “Hội trưởng, Minh Hào là do chúng ta nhìn lớn lên, nó đúng là vật liệu để lăn lộn trên con đường này. Nhưng nó tuổi còn nhỏ, vẫn là một đứa trẻ, sao có thể đảm đương nổi chức vụ hội trưởng!?”

Lưu Thanh Sơn xua tay nói: “Tất nhiên ta sẽ không lập tức để Minh Hào đảm nhận chức hội trưởng, ta sẽ cố gắng dẫn dắt nó nhiều hơn, hơn nữa, có các anh em tốt các người phò tá, nó sẽ trưởng thành rất nhanh. Còn về sau khi ta lui xuống, an ninh trong bang, ta dự định cũng để Hồng Kinh Hội đồng minh của chúng ta giúp đỡ… Đây cũng là lý do tại sao hôm nay ta để Dương Thần tham gia hội nghị.

Dương Thần là con rể ta, là anh rể Minh Hào, nó là người nhà chúng ta, có nghĩa là, Hồng Kinh Hội tuyệt đối đứng về phía chúng ta. Cho dù ta lui xuống, nghĩ cũng không ai dám có bang hội nào dám cùng lúc thách thức hai bang hội Thanh Long và Hồng Kinh chúng ta.”

Dương Thần ngồi phía sau bĩu môi, bố vợ này đúng là biết nói phét, mình còn chưa đưa ra cam kết gì, ông ta đã bắt mình lên xe rồi. Hơn nữa, thời đại nào rồi, một chút dáng vẻ dân chủ cũng không có, liền nói đưa con trai mình thành hội trưởng đời tiếp theo? Nghĩ thế nào cũng thấy không ổn.

Quả nhiên, sau một hồi hỗn loạn trong hội trường, có một người đàn ông lớn tuổi tóc hoa râm giơ tay nói lớn: “Hội trưởng, tôi cảm thấy, để Minh Hào làm hội trưởng là có chút không thỏa đáng.”

Lưu Thanh Sơn dường như không ngờ lại có người công khai phản đối mình như vậy, ánh mắt theo đó lạnh lùng lại, liếc qua, mỉm cười hỏi: “Chú Trương, chú cũng là bậc tiền bối của tôi, có gì muốn nói cứ việc nói thoải mái.”

Người già được gọi là chú Trương thở một hơi mới nói: “Tôi cảm thấy, hội trưởng này phải là người phục chúng mới có thể đắc cử. Tuy Minh Hào là một hạt giống tốt, nhưng chưa thực sự qua tôi luyện, ai có thể đảm bảo tuyệt đối có thể gánh vác việc lớn? Chẳng lẽ thật sự phải đợi vài năm mới xác nhận sao? Mấy ông già chúng tôi không có nhiều thời gian như vậy để phò tá một người mới, cho nên tôi già Trương này cho rằng, không thỏa đáng.”

“Chú Trương, năm đó khi con mới tới Yến Kinh, cũng chỉ là một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch, nhưng một tay ta khiến Thanh Long Hội thống nhất Yến Kinh. Sự trưởng thành của một số người, là nhanh hơn người thường rất nhiều, điểm này, tin rằng chú Trương cũng đã từng chứng kiến”, Lưu Thanh Sơn không chút cảm xúc nói.

Không ngờ, Lưu Thanh Sơn vừa nói xong, lại một người phụ nữ mặc áo đỏ trẻ tuổi hơn cười khanh khách nói: “Hội trưởng, ông là anh hùng của Thanh Long Hội chúng tôi, chúng tôi đương nhiên biết. Nhưng đứa trẻ Minh Hào kia, nghe nói ở Trung Hải cũng chỉ là tập hợp vài tên lưu manh đánh nhau, cái này so với ông, thì còn kém xa lắm.”

“Đúng vậy, hội trưởng”, lại có một người đàn ông trung niên chải tóc kiểu ông chủ cười nham hiểm: “Mỗi đường chủ ngồi đây chúng tôi, đều có năng lực hơn một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch, sao hội trưởng không cân nhắc chúng tôi?”

Sắc mặt Lưu Thanh Sơn đen lại, ông cũng nhận ra, đây dường như là cái bẫy đã sớm chờ sẵn mình, vốn tưởng uy tín của mình, đáng lẽ có thể khiến mọi người dù trong lòng không phục, bề ngoài cũng phải đồng ý.

Nếu thành công như vậy, dù họ có giở trò sau lưng, chỉ cần ông giúp Lưu Minh Hào làm vài vụ giết gà dọa khỉ, cũng có thể đứng vững gót chân.

Nhưng không ngờ, tình hình hiện tại, lại là quá nhiều người muốn công khai lật mặt với mình!

Dương Thần phía sau ngáp một cái, bầu không khí căng thẳng trong phòng họp không phải cậu không biết, nhưng ngoài việc cảm thấy buồn tẻ ra, cũng không có suy nghĩ gì khác, nói thẳng ra là, ai thích làm hội trưởng thì đi mà làm, mình tới chỉ là nể mặt Lưu Minh Ngọc thôi.

Lúc này Lưu Thanh Sơn giận quá hóa cười, ha hả cười lớn, vỗ vỗ bàn: “Được, được! Các người xem ra là đã sớm chuẩn bị rồi, mọi người làm việc cùng nhau bao nhiêu năm, bản lĩnh của nhau đều rõ cả. Vậy thì ta nghe xem, chư vị cảm thấy, ai kế nhiệm ta làm hội trưởng, sẽ phù hợp hơn?”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:644
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.