Người Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Lượt đọc: 3536 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 635
Đại xảo bất công

❊ ❊ ❊

Không đợi Dương Thần nói gì thêm, Lý Độn lại lần nữa phát động tấn công. Lần tấn công này, Lý Độn dồn hết sức lực, tốc độ hoàn toàn được giải phóng, tàn ảnh của hắn hầu như xuất hiện khắp mọi nơi trên võ đài!

Mà sức mạnh của Lý Độn cũng từ cấp độ gây ra tiếng ầm ầm trong không khí ban đầu, biến thành những tiếng nổ không khí chát chúa!

"Bùm bùm bùm bùm bùm bùm!!!"

Vô số bóng hình Lý Độn như hiệu ứng đặc biệt trong phim khoa học viễn tưởng, xen lẫn chân khí nóng bỏng, tấn công Dương Thần từ khắp mọi hướng!

Dương Thần không khỏi cảm thán, nếu không phải gặp mình, tên này có lẽ chính là người số một trong Tiên thiên cảnh giới tại Hoa Hạ rồi. Trong thế hệ trẻ, nên tính hắn là mạnh nhất, điểm này chắc không có gì phải bàn cãi.

Cái tên Dương Liệt kia tuy tiến bộ thần tốc, nhưng dựa vào thuốc và pháp môn của Côn Lôn, thực lực chiến đấu thực sự chưa chắc đã bằng một nửa của Lý Độn.

Nhưng khoảng cách dù sao vẫn là khoảng cách. Dương Thần cũng không có thói quen cố ý thua hay dàn xếp tỉ số. Đã thấy Lý Độn tung hết sức lực, cũng đến lúc kết thúc trận chiến rồi...

Lúc này, một cú đấm nặng ngàn cân của Lý Độn từ trên trời giáng xuống. Cú đấm này mà dội xuống đất, đủ sức oanh tạc tạo thành một cái hố sâu vài mét!

Dương Thần ngẩng đầu, tay đột ngột tăng tốc, một phát nắm chặt lấy cổ tay Lý Độn!

Những động tác trong tích tắc này, người bên dưới đài hoàn toàn không nhìn rõ. Họ chỉ thấy cơ thể Lý Độn từ trên trời bị kéo xuống mặt đất, đặt ngay trước mặt Dương Thần!

Lý Độn quả thực kinh hãi, một cú đấm dốc hết sức bình sinh như vậy, thế mà lại bị Dương Thần tóm lấy như hái quả, rồi đặt ngay trước mặt hắn!

Nhưng tay phải bị bắt, tay trái vẫn còn!

Lý Độn sở hữu chân khí nội công Mật Tông Phật môn, bá đạo vô cùng. Nắm đấm trái tựa như sắt nung đỏ, cứ thế đấm thẳng vào ngực Dương Thần!

Mặc dù đã thỏa thuận là "giao hữu", nhưng Lý Độn cũng hiểu, Dương Thần cho dù có bị đánh trúng thật, phỏng chừng cũng chẳng nguy hiểm đến tính mạng.

Thực tế là, hắn vẫn đánh giá thấp Dương Thần...

"Bộp!!!"

Nắm đấm trúng đích ngay chỗ hiểm!

Dương Thần dùng lồng ngực đón trọn cú đấm này, thế nhưng toàn bộ chân khí và sức mạnh, sau khi đánh xong, tựa như trâu đất xuống biển, không thấy chút dấu vết hay hiệu quả nào.

Dương Thần cười nhếch mép, nắm lấy tay phải của Lý Độn, tung một đòn vật qua vai nhìn có vẻ chậm chạp!

Lý Độn tựa như con cá bị nắm đuôi, bay qua đỉnh đầu Dương Thần rồi rơi xuống...

"Ầm —"

Một tiếng động trầm đục vang lên, cơ thể Lý Độn cắm sâu vào mặt sàn đá cẩm thạch của võ đài. Toàn bộ phòng tập chấn động, đá vụn bay tứ tung, va đập mạnh đến mức tạo ra một cái hố...

Nếu là người bình thường, cú vật này chắc thành tương thịt rồi. Nhưng Dương Thần biết, Lý Độn chỉ bị đau nhức xương cốt thôi, cơ thể được chân khí Tiên thiên bảo vệ, không phải cứ vật như thế là gây thương tích thực sự được.

Toàn trường im phăng phắc, nếu còn tiếng động nào, thì đó chính là tiếng nuốt nước bọt đầy ngơ ngác của đám binh sĩ...

Lý Độn nằm trong hố đá, đờ đẫn nhìn Dương Thần đang đứng phía trên, ngây người đến mức không nói nên lời. Lần đầu tiên trong đời, kể cả khi đã tháo bịt mắt, hắn vẫn thua, mà là thua đến mức không còn chút khí thế nào.

Dương Thần cũng chẳng biết chỗ này có cho hút thuốc không, nhưng từ lúc đến Yến Kinh hắn vẫn chưa hút điếu nào. Lúc này cuối cùng cũng rảnh rỗi, không nhịn được bèn châm một điếu, chép miệng nhả ra một vòng khói.

Nhìn xuống bên dưới, Dương Thần cười bảo: "Tôi không biết mình nghĩ có đúng không, tôi thấy đội quân của các cậu sở dĩ gọi là 'Độn Nhẫn', không phải là do cao thủ nào tùy tiện đặt đâu."

"Đúng như câu nói, Trọng kiếm vô phong, đại xảo bất công. Bảo kiếm sắc bén tuy có thể chém sắt như chém bùn, nhưng thanh kiếm cùn dày dặn không sắc bén, chỉ cần có sức mạnh tuyệt đối không gì sánh bằng, lại càng có thể nghiền nát mọi thứ."

"Con mắt phải của cậu cho phép cậu tung ra những chiêu thức hoa mắt chóng mặt, nhưng khoảng cách sức mạnh tuyệt đối giữa cậu và tôi quá lớn. Bất kể cậu đánh tôi thế nào, tôi chỉ cần dùng sức mạnh tuyệt đối bất chấp tất cả mà đè bẹp cậu, mọi thứ của cậu đều trở thành vô ích."

"Vị tiền bối kia, chắc là muốn nói với các cậu, đừng nghĩ đến chuyện mánh khóe, cũng đừng tự ti mặc cảm. Không ngừng nâng cao thực lực bản thân, sức mạnh tuyệt đối, chính là chìa khóa để các cậu trở thành lực lượng đặc biệt mạnh nhất."

Lý Độn nghe xong, ngẩn ngơ nhìn Dương Thần một hồi lâu, mới cười khổ: "Thua rồi, tâm phục khẩu phục."

Dương Thần nói: "Cậu cũng không cần cảm thấy mình kém cỏi thế nào, tôi có ngày hôm nay tất nhiên là đã phải trả giá nhiều hơn. Cậu còn trẻ thế này mà đã có thực lực như vậy, đáng lẽ phải lấy làm tự hào mới đúng."

Dương Thần cũng không muốn đả kích Lý Độn quá mức. Thật ra khoảng cách giữa mình và hắn không thể đong đếm được, nhưng dù sao cũng phải cho người trẻ tuổi chút hy vọng chứ?

Nhưng Lý Độn nghe xong lại trợn mắt: "Theo tôi được biết, tuổi của cậu còn nhỏ hơn cả tôi."

Dương Thần lập tức đỏ mặt, hỏng bét, toàn quên mất mình vẫn là "thiếu nam tuổi hoa", chậc chậc, chỉ trách mấy người phụ nữ bên cạnh làm mình lo lắng đến bạc cả đầu, căn bản không có cơ hội cảm nhận thanh xuân.

Dù sao đi nữa, cuối cùng cũng khiến Lý Độn không còn suy nghĩ gì khác, nhìn rõ khoảng cách thực lực, sau này làm bạn bè với nhau là được rồi, đừng có động chân động tay nữa.

Sau khi Dương Thần kéo Lý Độn từ dưới hố lên, hai người cùng nhau rời khỏi phòng tập. Đám binh sĩ kia đều dạt ra, nhưng lần này không ai nhớ đến việc chào Lý Độn, tất cả đều nhìn Dương Thần như nhìn "quái vật", sâu trong ánh mắt lộ vẻ kính sợ nhưng không hề có sự sợ hãi.

Cho dù Dương Thần có lợi hại hơn nữa, họ cũng là những người lính không bao giờ biết sợ hãi!

Thiên Long và Diệp Tử không biết lại trốn đi đâu, không đi theo xem trận đấu, chắc là họ đã biết trước kết quả nên không có hứng thú xem.

Lý Độn dù toàn thân đau nhức xương cốt nhưng không bị thương thực sự. Cái gọi là không đánh không quen biết, giờ đây hắn đã công nhận tính cách và thực lực của Dương Thần, nói chuyện cũng trở nên thân thiết hơn nhiều.

Vì lúc này vừa đúng giữa trưa, Lý Độn cười nói: "Hiếm khi đến Yến Kinh, tôi xin làm chủ nhà, coi như kết bạn với cậu, tìm quán nào đó ăn bữa cơm, không biết Dương Thần lão đệ có nể mặt không?"

Dương Thần đến Yến Kinh từ sáng sớm, trực tiếp đến bệnh viện giúp Đường Uyển trị liệu, rồi lại đến đây đánh nhau, quả thực bụng rỗng tuếch. Mặc dù không thấy đói, nhưng ăn cơm đúng giờ là thói quen tốt, nên hỏi: "Tôi nghe nói Yến Kinh có nhà hàng tên là 'Thiên Thượng Nhân Gian' khá tốt, cậu đưa tôi đến đó làm một bữa nhé?"

Lý Độn do dự một chút, trịnh trọng vỗ vai Dương Thần: "Dạo trước Thủ tướng Ninh vừa phát biểu tại Đại hội Nhân đại, yêu cầu cơ quan chính phủ chúng ta tiết kiệm chi tiêu. Chi phí ngoài ăn uống ở 'Thiên Thượng Nhân Gian' quá cao, chỉ ăn cơm thôi thì không cho vào. Hay là chúng ta đổi quán khác đi, cá nhân tôi thích ăn đồ Tây Bắc, khẩu vị đậm đà, ăn cay mới thấy đã. Tôi biết có quán cực kỳ chính tông, chi bằng đến đó."

Dương Thần thực ra chỉ tiện miệng nói vậy thôi, người ta mời khách thì không nên quá đáng. Khẩu vị Tây Bắc thì Tây Bắc, bèn hỏi: "Ăn món gì? Chẳng lẽ là kiểu gà hầm đĩa lớn à?"

Lý Độn vẻ mặt đắc ý nói: "Ăn gà thì là cái gì, hiếm khi kết bạn, tất nhiên phải ăn thịt miếng lớn, chí ít cũng phải thịt bò thịt dê chứ!"

Dương Thần cảm thấy cậu Lý này thật sự quá đáng tin, người này thật thà quá!

Thế nhưng, mười mấy phút sau, đến "Quán ăn Tây Bắc" kia rồi, Dương Thần chỉ muốn dỡ luôn cả cái quán!

"Cậu nói là chỗ này hả?" Ngón tay Dương Thần run run, chỉ vào tấm băng rôn đầy hình bò dê, nền là đồng cỏ trước cửa tiệm...

Quán mì kéo Lan Châu Thanh Chân...

Dương Thần thế nào cũng không ngờ, đường đường là cháu đích tôn của nhà họ Lý, một trong bốn gia tộc lớn, mời người ta đi ăn lại là ăn mì kéo. Cái gọi là ăn thịt bò thịt dê miếng lớn của hắn, đúng là có miếng lớn thật - nhưng chỉ có đúng một miếng...

Thôi thì xem như nể mặt mấy đồng bạc lẻ do Lý Độn chi trả, Dương Thần nhịn vậy. Hơn nữa, thiếu gia nhà người ta ăn còn ngon lành thế kia, mình là đứa trẻ xui xẻo lớn lên nhờ ăn thịt người chết thì còn kén chọn cái gì?

Hai bát mì kéo to đùng vào bụng, Dương Thần cảm thấy cũng tạm ổn. Nghĩ lại, buổi chiều vẫn còn nhiều thời gian, Đường Uyển về nhà chắc cũng cần nghỉ ngơi, mình có thể để ngày mai hoặc ngày kia đến thăm cô ấy. Ngược lại, có thể tranh thủ lúc này, đến chi nhánh của Ngọc Lôi Quốc tế tại Yến Kinh, xem tình hình con bé Huệ Lâm thế nào.

Huệ Lâm gần đây vừa ra album mới, lại còn chuẩn bị tổ chức buổi hòa nhạc cá nhân đầu tiên, chắc là bận lắm, mà lại không có ai bên cạnh. Lần này mình tiện dịp đến Yến Kinh, nếu không đi thăm nó thì cũng quá có lỗi với đứa trẻ đáng thương này.

"Lý Độn, đưa tôi đến một nơi", Dương Thần nói thẳng với Lý Độn.

Lý Độn đang húp nốt chút nước dùng cuối cùng của bát mì kéo, nói ú ớ: "Được, nói đi đâu."

"Tôi muốn đến chi nhánh của Ngọc Lôi Quốc tế tại Yến Kinh", Dương Thần nói.

Lý Độn nghe xong, móc điện thoại ra, hình như đang tra cứu gì đó, một lúc sau mới nói: "Chi nhánh của Ngọc Lôi Quốc tế nằm ở phía đông nhất của đường vành đai 5, cách đây còn ít nhất một tiếng rưỡi đường. Nếu lái xe của tôi qua đó thì tốn xăng lắm, tôi lại phải lái xe về nhà, tôi thấy cậu cứ bắt taxi đi..."

Khóe miệng Dương Thần giật giật: "Người nhà họ Lý các cậu ai cũng 'tiết kiệm' thế à?" Chết tiệt! Không dùng chiếc Hummer kia đưa đi thì thôi, gọi người lái chiếc Charade đưa đi không được sao!?

Lý Độn vỗ vai Dương Thần: "Bất kể người khác có tiết kiệm hay không, tiết kiệm năng lượng trái đất là phải bắt đầu từ tôi, bắt đầu từ bây giờ. Tôi đây là lính, ít xem tivi cũng biết, cậu chắc chắn hiểu mà."

Dương Thần nhận ra một điều, từ "bạn bè", lúc chưa thân thì hắn rất hoàn hảo, nhưng khi mối quan hệ đã gần gũi rồi, cậu sẽ phát hiện, tên này "lỗ chỗ trăm bề"!

Dương Thần lười nói nhảm với Lý Độn, trực tiếp ra ngoài bắt taxi. Còn Thiên Long và Diệp Tử, tất nhiên không thể bắt họ làm bảo mẫu mãi được. Dù họ có muốn, Dương Thần còn cảm thấy không thoải mái ấy chứ.

Chỉ là Lý Độn chạy ra rất đáng đấm, nhiệt tình chào hỏi Dương Thần đang chuẩn bị lên xe: "Nhìn cho kỹ đấy, đừng lên xe dù, nhớ bảo tài xế bật đồng hồ!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:619
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.