Người Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Lượt đọc: 3536 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 682
Đưa bút đây

❊ ❊ ❊

Dương Thần cũng chẳng khách sáo, bắt đầu cầm bút viết từng dòng chữ lên giấy với tốc độ khá nhanh, nét chữ rất rõ ràng.

Lâm Nhược Khê cứ thế lặng lẽ nhìn người đàn ông trước mắt, viết từng câu từng chữ chia cắt hai người họ, như thể đang dựng lên từng bức tường thành ngăn cách giữa hai bên...

Rõ ràng là ngồi gần nhau đến thế, rõ ràng là người ngày nào cũng gặp mặt, vậy mà sau khi tờ giấy này có hiệu lực, tất cả sẽ không bao giờ như trước nữa...

Khoảng mười phút trôi qua, Lâm Nhược Khê cảm thấy như đã trải qua cả thế kỷ.

Khi Dương Thần cầm tờ thỏa thuận đã viết xong đặt trước mặt Lâm Nhược Khê, cô vội vàng lau đi những vệt nước mắt trên mặt.

Cô cũng chẳng biết mình rơi lệ từ bao giờ, một ngày này còn chưa kết thúc, vậy mà nước mắt đã chảy không đếm xuể.

Dương Thần không hề biến sắc, như thể không nhìn thấy gì, nghiêm giọng nói: "Cô có thể xem kỹ các điều khoản bên trên, tôi nghĩ chắc là không vấn đề gì. Tôi đã ký tên rồi, cô chỉ cần đặt bút ký vào là văn kiện này sẽ có hiệu lực."

Lâm Nhược Khê nhìn những dòng chữ dày đặc trên giấy, cố ổn định lại cảm xúc, xốc lại tinh thần, bắt đầu chăm chú đọc.

Bản thỏa thuận này rất công bằng, không hề có bất kỳ tranh chấp lợi ích nào, cũng chẳng có lỗ hổng, có thể coi là một cuộc chia tay hòa bình nhất.

Nhìn xuống chỗ ký tên cuối cùng, Dương Thần đã viết tên mình, còn một dòng trống là dành cho cô.

Lâm Nhược Khê ngẩn người một lát mới ngẩng đầu lên, vẻ mặt lạnh lùng nói: "Đưa bút cho tôi."

Dương Thần bỗng nhếch miệng cười: "Trước khi đưa bút cho cô ký tên, tôi cần phải nói rõ vài chuyện, như vậy thì cuộc ly hôn này mới khiến tôi cảm thấy thanh thản được."

Lâm Nhược Khê im lặng một chốc rồi nói: "Anh nói đi." Đồng thời đẩy tờ thỏa thuận về giữa bàn.

Dương Thần vắt chéo chân, nhấp một ngụm cà phê, thong thả nói: "Chúng ta đi đến bước đường ngày hôm nay, chẳng qua chỉ vì hai nguyên nhân chính. Thứ nhất, những người phụ nữ bên cạnh tôi không chỉ có mình cô, thậm chí không ít người trong đó là người quen của cô, là chị em tốt của cô... Thứ hai, hôm nay tôi đã hiểu lầm cô, hay nói đúng hơn là... tôi đã nghi ngờ cô. Nhưng nguyên nhân thứ hai, tôi nghĩ chỉ là ngòi nổ mà thôi. Dù sao tôi cũng không phải robot, không phải máy tính, tôi cũng có cảm xúc của riêng mình, cũng sẽ có lúc đầu óc nóng nảy, cho nên... tôi không cho rằng đây là vấn đề quá lớn. Đương nhiên, tôi xin lỗi vì sự ngu ngốc và lỗ mãng của bản thân."

Lâm Nhược Khê cười lạnh: "Không cần, đã sắp ly hôn rồi thì không cần phải xin lỗi."

Dương Thần nhún vai, cười nói: "Được thôi, vậy tôi nói thẳng vào trọng tâm. Tôi tin rằng lần này từ Yên Kinh trở về, điều khiến cô bất mãn nhất với tôi chính là việc biết từ chỗ bác Khương San rằng tôi đã có quan hệ với Thái Ngưng và Nghiên Nghiên. Mặc dù tôi không rõ bà ấy đã kể với cô thế nào, nhưng tôi nghĩ dù thế nào đi nữa, cô cũng không cảm thấy đó là lời hay ý đẹp.

Cô chắc chắn nghĩ rằng tôi chỉ là hạng người thấy mỹ nữ là mê, ham muốn đến mức khốn nạn, căn bản không coi cô ra gì nên mới làm chuyện đó với cả chị em tốt bên cạnh cô. Nhưng tôi muốn nói cho cô biết, tuy tôi thích mỹ nữ, nhưng tôi chưa đến mức hoàn toàn biến thành một con lợn giống, thấy một yêu một, mà không mảy may quan tâm đến cảm nhận của cô..."

Lâm Nhược Khê hừ lạnh: "Anh muốn nói gì thì cứ nói thẳng, không cần vòng vo. Tôi chỉ biết rằng, một người đàn ông trước đó nói đi Yên Kinh giúp một phụ nữ giải quyết chút rắc rối, vậy mà chưa qua hai ngày, đột nhiên lại có tin tức đã có quan hệ với hai người phụ nữ khác, còn làm ầm ĩ đến mức cha mẹ đều biết, mọi chuyện không thể nào thay đổi... Tôi hoàn toàn không nhìn thấy bất kỳ sự thành thật, bất kỳ tấm chân tình nào, hay cái gọi là quan tâm mà anh nói.

Lúc trước có Thiến Ni, tôi nhẫn nhịn, bởi vì chuyện ở Hồng Kông là do tôi dàn dựng, khiến các người gặp nguy hiểm, trong lòng tôi cảm thấy áy náy. Còn cô Tường Vi, trước khi chúng ta quen nhau anh đã quen cô ấy rồi, tôi cũng không có quyền bắt anh xóa bỏ quá khứ, huống hồ cô ấy từng cứu cả nhà chúng ta.

Nhưng Minh Ngọc hay An Tâm, tôi không tin đó cũng là điều anh không thể từ chối... Cho dù họ thực sự có chỗ đáng thương, được... bởi vì tôi không làm tròn trách nhiệm của một người vợ, nên những mầm mống đó nảy sinh, tôi cũng chấp nhận.

Tôi nghĩ, bên cạnh anh chắc hẳn còn những người phụ nữ khác, ví dụ như gặp Kathleen ở Paris, nhưng... đó là quá khứ của anh, tôi không thể thay đổi.

Thế nhưng, anh bảo tôi làm sao hiểu được đây, Nghiên Nghiên lớn lên cùng tôi, vậy mà cũng tham gia vào, thậm chí tệ hơn, ngay cả chị Thái Ngưng giống như chị gái của tôi, cô ấy cũng ở trong đó... Người càng thân cận, càng khiến người ta đau lòng, bởi vì đó không phải là tranh giành, mà là phản bội!"

Dứt lời, Lâm Nhược Khê như tiêu hao hết sức lực, thở dốc, ánh mắt rưng rưng nhìn chằm chằm Dương Thần.

Dương Thần hít một hơi thật sâu, nghiêm sắc mặt nói: "Được thôi, vậy tôi sẽ giải thích rõ lý do tại sao Ngưng Nhi và Nghiên Nghiên lại 'phản bội' cô."

Lâm Nhược Khê không đáp, lạnh lùng nhìn Dương Thần.

"Cô còn nhớ lần đầu tiên cô bảo lãnh tôi ra khỏi đồn cảnh sát khu Tây không? Chính từ lúc đó, Nghiên Nghiên đã bắt đầu có qua lại với tôi. Cô ấy cho rằng tôi là tên cướp ngân hàng nào đó, tóm lại không phải người tốt lành gì.

Cô ấy đối đầu với tôi, cứ tìm cách gây khó dễ cho tôi, thậm chí có vài lần chọc giận tôi khiến tôi hoàn toàn có ác cảm với cô ấy.

Sau đó, tôi gặp Trinh Tú, Trinh Tú nói với tôi rằng Nghiên Nghiên, vị cục trưởng cảnh sát đó, đã từng giúp đỡ cô ấy, để cô ấy có thể đi vào con đường chính đáng, làm ăn lương thiện.

Lúc đó tôi mới thay đổi cái nhìn về cô ấy, bởi vì tâm địa cô ấy quả thực không xấu, nhưng tôi vẫn chưa hề thích cô ấy.

Tôi cũng không rõ lắm tại sao Nghiên Nghiên lại thích tôi, có lẽ vì lần đó trong vụ nổ súng tôi đã cứu cô ấy, cũng có thể là vì lý do khác... Tóm lại, tôi không hề chủ động muốn trêu chọc cô ấy.

Cô còn nhớ lần đó cô ấy đến nhà chúng ta, để quên cái túi xách màu trắng trên ghế sofa không? Cô ấy cố ý đấy, để có cái cớ hẹn tôi ra ngoài gặp mặt...

Nói thật, chiêu đó của cô ấy rất cũ kỹ, nhưng lại phù hợp với tính cách của cô ấy, có chút đơn thuần đến đáng yêu.

Chính lần đó, bữa trưa ăn cùng nhau, cô ấy đột nhiên nói với tôi rằng cô ấy thích tôi... Hơn nữa, cô ấy biết được từ chỗ cô rằng chúng ta là hôn nhân hợp đồng...

Lúc đó tôi hơi ngây người, Lâm Nhược Khê, sao cô lại có thể nói cả chuyện đó ra chứ? Hừ, nếu cô ấy không biết điểm này, có lẽ đã không có màn tỏ tình lần đó", Dương Thần cười khổ lắc đầu.

Lâm Nhược Khê nghe đến đây, sắc mặt hơi lúng túng, chính cô cũng quên mất rằng mình từng kể chuyện hôn nhân hợp đồng với Thái Nghiên, nếu chuyện thực sự là như vậy, quả nhiên cô cũng có chút trách nhiệm...

Dương Thần tiếp tục nói: "Tuy nhiên, mặc dù lời của Thái Nghiên khiến tôi rất hổ thẹn, cũng rất cảm động, nhưng hôm đó tôi đã từ chối cô ấy. Lúc đó tôi nghĩ, cô ấy là chị em tốt của cô, tôi không thể không màng đến cảm nhận của cô, đây là lời thật lòng.

Nhưng tôi không ngờ tính tình Thái Nghiên lại cương liệt đến thế, cô ấy lại ngốc nghếch cho rằng tôi thấy cô ấy không đủ mạnh mẽ nên mới chê bai cô ấy...

Cô còn nhớ tối hôm đó, chị gái cô ấy là Ngưng Nhi chạy đến nhà, nói tôi tàn nhẫn với Thái Nghiên, nói nếu Thái Nghiên có mệnh hệ gì thì tuyệt đối sẽ không tha cho tôi..."

Lâm Nhược Khê lặng lẽ gật đầu, cô cũng luôn không hiểu tối hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Dương Thần nói: "Để trở nên mạnh mẽ, với tư cách là một nữ cảnh sát, Nghiên Nghiên đã tham gia một đợt tuyển chọn đặc công... Đó là đợt huấn luyện đặc biệt có thể dẫn đến tử vong ngoài ý muốn..."

Lần này, Lâm Nhược Khê không thể giữ bình tĩnh được nữa, cô há miệng vì xúc động: "Thật... thật sao?"

Dương Thần cười khổ: "Không thì cô nghĩ mấy tháng đó, tại sao Nghiên Nghiên đột nhiên lại từ chức ở đồn cảnh sát, rồi biến mất không dấu vết."

Lâm Nhược Khê nhớ lại quãng thời gian đó, quả nhiên là không liên lạc được với Thái Nghiên, chỉ cần nghĩ đến việc có thể đã xảy ra chuyện như vậy thôi, cô cũng toát mồ hôi hột thay cho Thái Nghiên...

Dương Thần thở dài: "Cô có biết không, khi lần đó tôi gặp lại Thái Nghiên, người đã sống sót trở về sau đợt huấn luyện, đứng cùng một đám đàn ông, khuôn mặt bị rám đen, đứng dưới ánh mặt trời, cố gắng giữ vẻ nghiêm túc, giả vờ như không quen biết tôi... Tôi hoàn toàn không thể lừa dối bản thân, sao tôi có thể làm ngơ trước tất cả những nỗ lực đó!?

Một người phụ nữ vì muốn tôi thích mình, thậm chí chỉ dựa vào suy tưởng của bản thân, ngay cả bản thân cô ấy cũng không nhìn thấy hy vọng, mà dám đưa ra quyết định suýt mất mạng... Vậy tôi đã làm gì cho cô ấy!? Tôi đã trả giá gì cho cô ấy!? Nếu tôi còn làm ngơ sự tồn tại của cô ấy, tôi còn là con người nữa không?

Dù sao trước kia cũng có không ít lần qua lại với cô ấy, từng chút một, nói tôi hoàn toàn không có cảm giác với cô ấy là tự lừa mình dối người, chỉ là, thông qua chuyện đó, tôi đã thừa nhận tất cả mà thôi."

Lâm Nhược Khê cắn môi, ánh mắt mơ màng hỏi: "Được, chuyện của Nghiên Nghiên tôi có thể hiểu, vậy còn chị Thái Ngưng..."

Dương Thần bất lực nói: "Chuyện của Ngưng Nhi, thực ra cô cũng có tham gia."

Lâm Nhược Khê nhíu mày: "Tại sao lại là tôi, tôi tuy quen chị Thái Ngưng nhưng căn bản không thân."

"Tăng Tâm Lâm, chuyện của nhà họ Tăng, chẳng lẽ không phải do một tay cô vạch kế hoạch sao", Dương Thần cười khổ: "Nếu không phải cô tung ra một đòn chí mạng, trực tiếp đánh sập Trường Lâm Truyền Thông của Tăng Tâm Lâm, thì đã không có chuyện Tăng Tâm Lâm liên kết với Hứa Trí Hoành để trả thù sau đó. Nếu chúng không mất trí, điên cuồng muốn giết cô, tôi cũng không cần phải giết chết Tăng Tâm Lâm. Nếu không phải Tăng Tâm Lâm chết, lão già Tăng Mậu của nhà họ Tăng ở Yên Kinh cũng sẽ không đến Trung Hải thay cháu trai mình trả thù...

Nếu không phải Tăng Mậu bất chấp tất cả muốn tiêu diệt tập đoàn Ngọc Lôi, muốn làm hại cô, muốn giết tôi, thì tôi cũng không cần phải mạo hiểm đi giết Tăng Mậu..."

Lâm Nhược Khê nghe một loạt nguyên nhân kết quả, khó hiểu nói: "Cho dù... tất cả những chuyện này tôi có trách nhiệm lớn, nhưng tôi chỉ làm việc mà một thương nhân cần làm, tôi cũng không thể dự đoán được tất cả chuyện này xảy ra. Huống hồ... việc này có liên quan gì đến chị Thái Ngưng?"

Dương Thần liếc nhìn người phụ nữ: "Cô tưởng Tăng Mậu, gia chủ nhà họ Tăng chết mà dễ xử lý thế sao? Cô có biết không, cuối cùng không phải tôi giết người, mà là Ngưng Nhi để không cho tôi phải gánh rủi ro, không bị phe cánh của nhà họ Tăng trả thù trên diện rộng, để tôi và các người xung quanh đều có thể sống yên ổn, Ngưng Nhi đã ra tay giết chết Tăng Mậu, đồng thời gánh lấy tất cả trách nhiệm đó..."

"Cái gì..." Lâm Nhược Khê mở to mắt, rõ ràng không thể ngờ sự việc lại thành ra thế này.

Dương Thần thở dài: "Thực ra, cô cũng nên tìm cơ hội nói lời cảm ơn với Ngưng Nhi, nếu không phải cô ấy mạo hiểm bị đưa ra tòa án quân sự để bảo vệ tôi, có lẽ tôi sẽ không sao, nhưng cô và tập đoàn Ngọc Lôi khó mà tránh khỏi sự quấy nhiễu từ bên ngoài, có lẽ... chúng ta bây giờ còn sống ở Hoa Hạ hay không vẫn còn là vấn đề."

Lâm Nhược Khê nhắm chặt mắt, lấy tay che trán trấn tĩnh lại, rồi mới hỏi: "Vậy... chị Thái Ngưng... mọi chuyện đã giải quyết xong chưa?"

Dương Thần gật đầu, cảm khái nói: "May mắn là lần này đi Yên Kinh đã tạo được mối quan hệ tốt với người nhà họ Lý ở Yên Kinh, coi như đã giải quyết xong. Nếu không phải tôi đi một chuyến này, Thái Ngưng đã phải nghe lời mẹ cô ấy mà gả cho một gã như cái thùng cơm.

Một người phụ nữ chẳng dính dáng gì đến tôi, lại vì tôi mà cam tâm chịu bị xét xử trước tòa án quân sự, thân bại danh liệt thì chớ, còn suýt chút nữa phải gả cho một người đàn ông mà mình hoàn toàn không thích... Cô nói xem cô ấy phải ngốc đến mức nào, chẳng được gì cả, trái lại còn đánh đổi cả cuộc đời mình...

Nếu tôi ngu ngốc không biết tấm lòng của cô ấy, nếu tôi thực sự để cô ấy gả cho một kẻ ngu xuẩn muốn nhân cơ hội chiếm đoạt cô ấy, vậy chẳng phải tôi còn tệ hơn cả kẻ ngu xuẩn kia sao."

Lâm Nhược Khê không nói gì, đờ đẫn nghe xong, tay bưng tách cà phê, cảm giác trong lòng khiến cô khó chịu vô cùng.

Ngay cả việc trả giá tất cả, ngay cả sinh mệnh và cuộc đời cũng sẵn sàng vứt bỏ mà không cầu báo đáp sao...

So sánh mà nói, những việc mình làm cho Dương Thần hình như thực sự ít đến đáng thương...

Dương Thần tự giễu cười: "Đôi khi tôi thực sự cảm thấy mình dường như luôn nhặt được miếng bánh từ trên trời rơi xuống. Chuyện tốt gì cũng để tôi vớ được. Tất nhiên rồi, tôi không nói Nhược Khê cô không tốt, tôi chỉ muốn nói rõ ràng rằng — tôi, sẽ không buông tay bất kỳ người nào yêu tôi sâu đậm và tôi cũng yêu sâu đậm. Bởi vì, tất cả những điều này là những gì họ xứng đáng được nhận."

Lâm Nhược Khê ngẩng đầu, ánh mắt giao nhau với Dương Thần.

"Lâm Nhược Khê, tôi rất cảm ơn sự đồng hành của cô trong một năm qua, mặc dù dường như kết quả cuối cùng không mấy tốt đẹp, nhưng... những ký ức này, thực sự rất ấm áp..." Dương Thần cười nhạt nói.

Hốc mắt Lâm Nhược Khê hơi đỏ lên, suy nghĩ bay xa, từng đoạn ký ức giống như cuốn phim đen trắng, không ngừng xoay chuyển và hiện lên trong đầu...

---❊ ❖ ❊---

"Cô Lâm, cô không định bắt tôi trả lại ân huệ bảo lãnh cho tôi đấy chứ, tôi không có tiền đâu, chỉ có cái mạng quèn thôi."

"Cưới tôi đi."

"Cô Lâm, cô nói rõ chút đi, sao tôi thấy mình giống như bị ảo giác vậy..."

"Anh không nghe nhầm đâu, tôi nói, yêu cầu anh cưới tôi! Kết hôn ngay lập tức!"

"Những cuộc hôn nhân không có tình yêu, cuối cùng đều sẽ giống như họ sao?"

"Không đâu, ít nhất chúng ta sẽ không, nếu Nhược Khê bảo bối muốn đi hộp đêm quán bar, gọi tôi theo là được, tôi rất thoáng, muốn chơi thì mọi người cùng chơi..."

"Anh cút!!!"

---❊ ❖ ❊---

"Cho cô ba lựa chọn, xem phim, đi trung tâm thương mại, thủy cung, muốn đi đâu?"

"Đi thủy cung đi, tôi thích mấy con cá nhiệt đới đó, rất đẹp."

"Thủy cung tối muộn thế này sắp đóng cửa rồi, đổi cái khác đi".

"Vậy... đi trung tâm thương mại cũng được".

"Đi trung tâm thương mại, thế thì mệt chết tôi à."

"Vậy đi đâu?"

"Đi xem phim đi".

"Vậy sao còn bắt tôi chọn!? Anh cứ nói thẳng đi xem phim là xong rồi!"

"Dân chủ, dân chủ, hì hì..."

---❊ ❖ ❊---

"Cưng à, hợp đồng của chúng ta còn bao lâu nữa."

"Còn một năm rưỡi."

"Rút ngắn lại chút thế nào, thêm nửa năm nữa thôi, cứ để hai con bọ cạp chúng ta, sống thêm nửa năm nữa, đến lúc đó, ước chừng dù là đồng loại, nhưng dù sao cũng có sự chênh lệch về đẳng cấp rồi, cũng nên chán nhau thôi."

"Tôi chấp nhận."

"Anh đang châm chọc tôi sao? Châm chọc tôi là con hoang không ai cần đúng không?"

"Cô sai rồi, cô đến từ đâu không quan trọng, quá khứ cô là con gái của ai, cũng không quan trọng, quan trọng là... cô đang ở đâu, cô bây giờ, là vợ của tôi".

---❊ ❖ ❊---

Từng khung cảnh đau lòng khiến Lâm Nhược Khê khó mà kiềm chế được, để rơi hai hàng lệ, cố gắng giữ bình tĩnh, Lâm Nhược Khê lau má.

Dương Thần thu vào mắt, vẻ mặt tươi cười ung dung.

"Đưa cho tôi đi..." Lâm Nhược Khê đưa tay ra.

Dương Thần sững sờ: "Cái gì?"

"Bút..." Lâm Nhược Khê thầm thì: "Không phải muốn ký tên sao, thỏa thuận ly hôn..."

Dương Thần ngẩn người một lúc, hạ giọng hỏi: "Nhược Khê, không phải cô vừa khóc sao, sao còn muốn ký tên?"

Lâm Nhược Khê mơ màng hỏi: "Ý anh là sao..."

"Tôi đã nói nhiều như vậy, chẳng lẽ cô không cảm động sao?" Dương Thần lúng túng cười hỏi.

Ánh mắt Lâm Nhược Khê dần trở nên trong trẻo, nói: "Việc này có liên quan gì sao, chẳng phải anh nói muốn ly hôn à."

Dương Thần nuốt nước bọt, ho hai tiếng, nghiêm túc nói: "Thực ra mà nói... chúng ta đi được đến ngày hôm nay cũng không dễ dàng gì, cô nhìn xem cô cũng hồi tưởng đến cảm động rơi nước mắt rồi. Nếu cứ thế mà từ bỏ thì đáng tiếc lắm..."

Nói đến đây, Lâm Nhược Khê cuối cùng cũng dần sắp xếp lại được suy nghĩ, ánh lệ trong mắt tan biến, lộ ra một chút thấu hiểu.

Cười khẽ một tiếng, Lâm Nhược Khê nói: "Vậy sao, tôi không thấy đáng tiếc tí nào, đưa bút đây", người phụ nữ lại đưa tay ra.

Dương Thần vội vàng để bút ra sau lưng, lắc đầu: "Cô nghĩ kỹ lại đi, chuyện này không phải trò đùa đâu!"

"Dương Thần, là anh đề nghị muốn ly hôn, là anh viết thỏa thuận ly hôn, bây giờ anh định nuốt lời sao!?" Lâm Nhược Khê trừng to đôi mắt nói.

Dương Thần mặt mày ủ rũ như quả mướp đắng, cuối cùng đành phải từ từ lấy bút ra, đưa cho Lâm Nhược Khê.

Lâm Nhược Khê giật lấy bút, liếc Dương Thần một cái lạnh lùng, tìm đúng chỗ ký tên, chuẩn bị đặt bút...

Nhưng chưa đợi Lâm Nhược Khê đặt bút, tờ thỏa thuận đó lại bị Dương Thần chộp lấy với tốc độ cực nhanh!

"Mẹ kiếp chứ! Lâm Nhược Khê!! Cô đúng là người đàn bà sắt đá mà!? Tôi bảo cô ký tên là cô ký thật luôn à!? Tôi bảo ly hôn là cô ly hôn thật à!?!

Cô có lương tâm không vậy, nghe câu chuyện cảm động như thế, chẳng lẽ cô không thấy chồng mình rất có trách nhiệm, không thấy những người phụ nữ kia rất đáng thương sao!? Cô không biết nói một câu 'chồng yêu, em hiểu hết rồi, em ủng hộ anh' gì đó sao!? Cô làm thế này thì Nghiên Nghiên và Ngưng Nhi phải sống sao hả!? Đã thế này rồi mà cô còn không chừa cho người ta con đường sống à!? Cô ký cái thỏa thuận ly hôn gì cơ chứ!?" Dương Thần gào lên như muốn khóc.

Lâm Nhược Khê cười lạnh, vẻ mặt như đã sớm biết sẽ như thế này, vuốt lại mái tóc, nói: "Tôi không có suy nghĩ đó nha, anh đã muốn ly hôn, đương nhiên tôi phối hợp với anh, anh đã làm loạn với tôi trước mặt bao nhiêu người trong công ty, tôi còn do dự cái gì. Lại đây, đưa thỏa thuận cho tôi."

Dương Thần đảo mắt, bất kể ba bảy hai mốt, ngay trước mặt Lâm Nhược Khê, anh xé tan tờ giấy đó thành từng mảnh, vò nát thành một cục, ném xuống đất sang một bên!

"Anh... anh sao lại xé nó đi!?" Lâm Nhược Khê tức giận hỏi vặn lại.

Dương Thần tỏ vẻ ngơ ngác, ngốc nghếch hỏi ngược lại: "Cái gì bị xé đi, tôi có làm gì đâu, chẳng phải chúng ta đến để uống cà phê sao, khụ khụ..."

Lâm Nhược Khê thở hắt ra, nhíu đôi mày thanh tú, vẻ mặt không còn gì để nói: "Thật là hết cách... sao mình lại gặp phải gã đàn ông mặt dày như anh chứ, dù đã qua một năm, gã đàn ông này sao vẫn tệ hại thế không biết, đúng là đồ vô lại!"

Dương Thần bưng tách cà phê, quay đầu nhìn ra đài phun nước bên ngoài cửa sổ, chép chép miệng, làm bộ làm tịch nói: "Ha ha, phu nhân à... đài phun nước hôm nay đẹp thật, nước hình như phun nhiều hơn bình thường thì phải, ha ha ha ha..."

Lâm Nhược Khê trừng mắt nhìn tên Dương Thần da mặt dày, nghiến răng nghiến lợi, vừa muốn cười vừa muốn chửi ầm lên, cuối cùng dứt khoát đứng bật dậy, cao giọng nói: "Phục vụ! Tính tiền!!——"

"Ơ! Tính tiền gì cơ! Anh còn chưa uống xong mà!" Dương Thần vội quay người gọi.

"Uống, uống chết đi cho rồi!"

Lâm Nhược Khê lười cả đợi nhân viên phục vụ, trực tiếp rút ra mấy tờ tiền trăm màu đỏ rồi phẫn nộ rời đi.

Dương Thần đâu còn ngồi yên được nữa, uống cạn tách cà phê, muốn đi theo người ta, nhưng thấy tách Blue Mountain của Lâm Nhược Khê chưa uống hết, thế là lại làm một hơi cạn sạch tách đó, rồi mới chạy lon ton đuổi theo Lâm Nhược Khê.

Đuổi tận ra ngoài quán cà phê, Dương Thần mới chặn đường Lâm Nhược Khê, cười làm lành hỏi: "Nhược Khê ngoan yêu của anh, em đừng giận mà... anh... anh cũng là bất đắc dĩ thôi mà, anh là một lòng một dạ, một đời một kiếp đi theo em đấy!"

Lâm Nhược Khê thực ra cũng đã nguôi giận hơn phân nửa, đối với chuyện của Thái Ngưng và Thái Nghiên, cô cũng không còn cảm thấy tủi thân đến mức đó nữa, phần nhiều là sự bất mãn với việc Dương Thần bày trò, ngẩng đầu, bĩu môi nói: "Thôi đi, hạng vô lại nuốt lời như anh, tôi không dám tin lời anh đâu."

"Đừng mà, hơn nữa quan hệ của chúng ta bây giờ, người trong công ty đều biết cả rồi, chẳng lẽ chúng ta vừa tuyên bố là vợ chồng, đã lập tức ly hôn sao? Ngượng ngùng lắm... Anh mất mặt thì không sao, chứ em là tổng giám đốc mà mất mặt mới là chuyện lớn đấy!" Dương Thần nói năng hùng hồn chính nghĩa.

"Anh... anh còn mặt mũi nói chuyện này nữa à!?" Lâm Nhược Khê chỉ cần nghĩ đến việc trong công ty lúc này đang lan truyền điên cuồng quan hệ giữa cô và Dương Thần, là đã muốn phát điên.

"Đừng xúc động! Đừng xúc động! Nếu đã vậy..." Dương Thần lại lộ vẻ mặt nghiêm trọng, bỗng túm lấy bàn tay mềm mại của Lâm Nhược Khê, nói: "Vợ à, em đi với anh đến một nơi nữa đi, lần này anh thề không bày trò nữa."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:671
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.