Thấy Chu Khang Vũ đã rời khỏi phòng, đám người trong phòng bao cũng không còn tâm trí đâu mà chuốc rượu Dương Thần nữa. Suy cho cùng, họ chỉ muốn nịnh hót Chu Khang Vũ mà thôi, thâm tâm vẫn cảm thấy khá có lỗi với Lưu Minh Ngọc và Dương Thần, người vốn chẳng hề quen biết gì mình.
Nhưng sự việc đã đến nước này, đám người cũng ngại nói chuyện nhiều với Dương Thần, bèn giả vờ như không có chuyện gì, tự mình tiếp tục trò chuyện với nhau.
Dương Thần nhỏ giọng hỏi Lưu Minh Ngọc bên cạnh: "Em bảo anh đi cùng em, là vì đã biết trước từ đầu, muốn anh giúp em chặn gã họ Chu kia đúng không?"
Lưu Minh Ngọc cắn môi, gật đầu thừa nhận.
"Thế này chẳng khác nào lợi dụng anh rồi", Dương Thần nhíu mày nói.
"Anh giận à?" Lưu Minh Ngọc lo lắng ngẩng đầu lên, áy náy nói: "Chu Khang Vũ kia lúc học đại học đã theo đuổi em, nhưng em chưa bao giờ đồng ý. Sau này anh ta đi làm ở tỉnh Tô thì đỡ hơn, nhưng mỗi lần về Trung Hải lại gọi em ra. Em cũng muốn để anh ta từ bỏ ý định. Em không ngờ anh ta sẽ làm ra chuyện vừa rồi, trước kia em thấy anh ta tuy bình thường nhưng không đến mức nham hiểm thế này."
Dương Thần cười hì hì: "Giận thì chưa đến mức, nhưng vẫn thấy ấm ức lắm, bị người mình yêu thương lấy ra làm bia đỡ đạn, anh sắp trúng độc cồn rồi đây này."
Lưu Minh Ngọc nghe ra cái giọng điệu kỳ quặc của Dương Thần. Tên này thì có ý gì là trúng độc cồn chứ? Căn bản chẳng có chút say nào cả. Cô lườm anh một cái, nói: "Coi như lần này em có lỗi với anh, lần sau tìm cơ hội nấu một bữa cơm tử tế bù đắp cho anh nhé."
"Anh không cần ăn cơm em nấu", Dương Thần lắc đầu.
"Thế anh muốn gì?" Lưu Minh Ngọc hỏi.
"Muốn em, anh ăn em là được rồi", Dương Thần ghé sát vào vành tai người phụ nữ nói.
Mặt Lưu Minh Ngọc nóng bừng lên, không dám tiếp lời nữa, cúi gằm mặt vì sợ đám người kia phát hiện ra mình đang xấu hổ đến mức nào.
Dương Thần cũng không tiếp tục trêu chọc người phụ nữ này nữa, nhấp một ngụm rượu, từ tốn nói: "Thật ra anh lại hy vọng em có thể lợi dụng anh nhiều hơn, để anh làm thêm được nhiều việc cho em."
"Hửm?" Lưu Minh Ngọc ngạc nhiên ngẩng đầu, không hiểu nhìn Dương Thần.
"Anh không thể cho em một mối quan hệ trọn vẹn, chỉ có thể để em đứng trong bóng tối. Nỗi áy náy này, anh muốn cố gắng bù đắp", Dương Thần hạ thấp giọng nói: "Cho nên, có thể giúp em làm vài việc, trả giá một chút, anh thấy điều đó làm anh an tâm hơn. Anh thậm chí còn nghĩ, nếu em có người đàn ông khác mình yêu thích, thì tuy anh sẽ rất tiếc nuối, nhưng cũng không quá đau buồn. Chỉ cần em hạnh phúc, thì người vốn đã tham lam như anh, rút lui cũng chẳng sao cả."
Đôi mắt long lanh của Lưu Minh Ngọc thoáng ánh lên vẻ rưng rưng, bàn tay cô vô thức nắm lấy bàn tay thô ráp của Dương Thần trong bóng tối.
"Em cũng muốn cố gắng không thích cái tên xấu xa như anh, để lúc tâm lý không cân bằng, khó chịu thì không phải khổ sở như vậy. Nhưng mà, em không làm được, bây giờ không làm được, sau này, cũng không làm được. Anh đã cướp đi cái quyền thích người khác của em rồi, thì nên dùng cả đời để bù đắp cho em, có phải không?"
Dương Thần cười ngượng ngùng, gật đầu.
"Này hai người đang thầm thì to nhỏ cái gì đấy, cũng đừng có coi bạn học cũ này là không khí chứ", Triệu Hải Lệ ở bên cạnh cuối cùng cũng phát hiện hai người cứ lầm rầm gì đó, trừng mắt bất mãn với hai người.
Lưu Minh Ngọc áy náy cười với Triệu Hải Lệ: "Thôi nào, để cậu bị ra rìa rồi, tớ kính cậu một ly tạ lỗi nhé."
Hai người phụ nữ uống cạn một ly, Lưu Minh Ngọc vốn xuất thân từ ngành quan hệ công chúng, tửu lượng tự nhiên không tầm thường, nên cũng chẳng bị ảnh hưởng gì.
"Sao Bộ trưởng Chu vẫn chưa quay lại nhỉ", đột nhiên có người hiếu kỳ hỏi.
Mấy người còn lại cũng thấy thắc mắc, nhìn thời gian, cũng gần mười phút rồi.
"Haiz", Dương Thần thở dài, "Biết đâu người ta có nỗi khó nói thì sao."
Mọi người nhìn anh, Triệu Hải Lệ nghi hoặc hỏi: "Nỗi khó nói gì cơ?"
Dương Thần cười hì hì: "Đàn ông mà, áp lực lớn, quanh năm ngồi văn phòng, cái gì mà tuyến tiền liệt hay thận... khó tránh khỏi xảy ra vài trục trặc. Lớp trưởng nhà mình tận tụy vì quốc gia như thế, mắc chút bệnh nhỏ cũng là điều khó tránh, mọi người đừng nhắc tới nữa."
Lời vừa dứt, mọi người đều không nhịn được cười phá lên. Tên này thật quá quái đản, vừa rồi mới phản đòn Chu Khang Vũ một vố, giờ lại nói sau lưng người ta bị "tuyến tiền liệt" có vấn đề, nếu Chu Khang Vũ mà nghe thấy, biết đâu lại phát điên lên mất!
Đúng lúc này, cửa mở ra, Chu Khang Vũ sắc mặt bình thản bước trở lại, trông có vẻ tâm trạng khá tốt, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn hẳn.
"Sao thế, mọi người cười vui vẻ quá, có chuyện cười gì à?" Chu Khang Vũ thấy trên mặt mọi người đều có ý cười, bèn tò mò hỏi.
Ai ngờ, đám bạn học cũ này đều nhìn Chu Khang Vũ đánh giá một lượt, thậm chí, ánh mắt còn lén lút dồn xuống phần thân dưới của anh ta...
Chu Khang Vũ đầy những dấu chấm hỏi trên đầu, nhưng lại chẳng nhận được câu trả lời, đành đè nén sự nghi hoặc trong lòng, ngồi xuống tiếp tục nói: "Xin lỗi mọi người vì để mọi người chờ lâu, gần đây Đại hội đại biểu nhân dân sắp họp, thực sự có rất nhiều việc. Nào, mọi người tiếp tục uống rượu đi."
Ai ngờ, Chu Khang Vũ vừa nâng ly, Lưu Minh Ngọc đã nói: "Lớp trưởng, em với Dương Thần chiều nay còn có việc phải về công ty, hôm nay chỉ có thể ngồi đến đây thôi, có cơ hội lần sau lại tụ tập nhé."
Ý là, phải đi ngay bây giờ, không tiếp được nữa.
Lưu Minh Ngọc lo Chu Khang Vũ lại làm chuyện gì gây bất lợi cho Dương Thần, cô không nỡ để Dương Thần vì mình mà phải chịu thiệt thòi.
Vốn mọi người tưởng Chu Khang Vũ sẽ giữ lại, không ngờ Chu Khang Vũ chỉ cười sảng khoái: "Minh Ngọc định đi rồi à? Haiz, đã là việc công thì không thể chậm trễ, để chúng tôi tiễn hai bạn nhé."
Mọi người đều phụ họa, đứng dậy tiễn Dương Thần và Lưu Minh Ngọc.
Dương Thần thì sao cũng được, Lưu Minh Ngọc bảo đi thì anh đi theo, chỉ là cảm thấy mơ hồ rằng sự việc không đơn giản như vậy.
Đám người tiễn Dương Thần và Lưu Minh Ngọc ra khỏi phòng bao, một đường đi ra ngoài câu lạc bộ, nhiệt tình mong lần sau lại cùng tụ tập, còn khen tửu lượng của Dương Thần rất khá, trông có vẻ thân thiết vô cùng.
Dương Thần thầm chửi thề trong lòng, ai bảo chỉ có mình là mặt dày? Đám người này ai nấy đều mặt dày như nhau, lật mặt nhanh hơn lật sách!
Vừa định bước ra khỏi cửa câu lạc bộ, đối diện đi tới một gã đàn ông lùn mập, tóc húi cua, mặc vest xám kẻ sọc. Gã đàn ông như đang cúi đầu suy nghĩ chuyện gì đó, cũng không để ý tới một đám người đang bước ra khỏi cửa, cứ thế đâm sầm tới...
Dương Thần theo phản xạ nghĩ tới điều gì đó, cơ thể khẽ lách sang bên, muốn tránh gã béo này.
Không ngờ, cú va chạm "vô tình" của gã béo không thành, nhưng gã vẫn rất "tận tụy" tự vẹo người ngã xuống đất!
Dương Thần thấy buồn cười, hay lắm, mình còn chẳng làm gì, tên này diễn xuất còn cao thâm quá rồi đấy!
"Ái!"
Gã béo vừa ngã xuống đất liền kêu lên đau đớn, như thể cánh tay va vào cột cửa, nước mắt sắp trào ra, ôm lấy cánh tay gào thét: "Cứu người với! Đau chết tôi rồi!! Ông định đâm chết tôi đấy à!!?"
Chưa đợi mọi người phản ứng, từ một góc ngoài câu lạc bộ đột nhiên lao ra bảy, tám gã đàn ông ăn mặc khác nhau. Trong đó một gã to con mặt vuông, cổ đeo dây chuyền bạc, tóc xoăn, vội vàng kêu lớn: "Lão Béo! Mày làm sao thế!? Tay xảy ra chuyện gì rồi?"
Gã lùn mập bị gọi là Lão Béo nhăn nhó mặt mũi, gào khóc: "Đại ca! Vừa rồi em định đi vào cửa, bị thằng cha này đâm phải! Tay em... tay em gãy rồi!"
"Cái gì!?" Gã đàn ông mặt vuông trừng mắt nhìn Dương Thần: "Thằng nhãi, đến đàn em của Lão Sói Tóc Xoăn tao mà mày cũng dám đâm à!? Hôm nay mày không đưa ra lời giải thích, đừng hòng bước ra khỏi cửa này!"
Một đám đàn em lập tức đỡ gã béo đang giả vờ giả vịt dậy, đồng thời hùa theo gã Sói Tóc Xoăn gào thét, bắt Dương Thần phải đưa ra lời giải thích!
Người ở đây thực ra đều hiểu rõ, hôm nay đây là màn "ăn vạ" rồi, đám người này rõ ràng là đang chờ sẵn để gây sự.
Thế nhưng, câu lạc bộ cao cấp như vậy, sao có thể không có bảo vệ, lại thả rông một đám người thế này ở đây gây chuyện cơ chứ? Sự việc thật kỳ quặc, có vẻ như nhắm thẳng vào Dương Thần!
Vài người nhanh trí đều theo phản xạ lén liếc nhìn Chu Khang Vũ, người vừa đi ra ngoài không biết để làm gì, nhưng Chu Khang Vũ sắc mặt đầy vẻ lo lắng, hoàn toàn không nhìn ra chút khác lạ nào.
"Các người đây là tống tiền giữa thanh thiên bạch nhật! Nếu không tránh ra, chúng tôi báo cảnh sát đấy!" Lưu Minh Ngọc trong lòng đại khái cũng đoán được là Chu Khang Vũ giở trò, nhưng không bằng không chứng thì chẳng nói được gì. Thấy Dương Thần không lên tiếng, cô cũng chỉ đành vội vàng dùng việc báo cảnh sát để đối phó với đám lưu manh này.
"Báo cảnh sát? Chậc chậc, cô em trông cũng ngon nghẻ đấy, sao không biết thức thời thế?" Sói Tóc Xoăn nhìn Lưu Minh Ngọc đầy vẻ dâm tà, nói: "Dù cảnh sát đến thì sao? Chẳng phải là chúng tao có lý à? Đây đều là do chồng cô đâm vào anh em tao trước! Cùng lắm thì đến bệnh viện giám định thương tích!"
"Anh ta căn bản không bị thương!" Triệu Hải Lệ bên cạnh cũng không nhìn nổi nữa, lên tiếng thay cho Lưu Minh Ngọc.
Sói Tóc Xoăn cười tà ác: "Có bị thương hay không, đến bệnh viện mới biết được."
Dương Thần thầm lắc đầu trong lòng, thật ra chuyện này không phải vấn đề gã Lão Béo có bị thương hay không. Dù không bị thương thật, nếu đến bệnh viện, với "độ chuyên nghiệp" của đám người này, vẫn có thể tranh thủ gây ra vết thương thật rồi mới giám định. Cho nên, vấn đề mấu chốt vẫn là tìm ra căn nguyên của sự việc.
Nếu là trước kia, Dương Thần thấy cách giải quyết dễ nhất chính là hạ gục hết đám người trước mắt này. Nhưng làm vậy thì đúng ý đồ của chúng, dù là làm chúng bị thương hay giết chúng, bản thân anh đều sẽ dính vào xui xẻo, rắc rối chỉ có chồng chất, chỉ càng thêm việc cho Lưu Minh Ngọc, được không bù mất.
Suy nghĩ kỹ càng, Dương Thần đã có ý định, nói với Lưu Minh Ngọc bên cạnh: "Báo cảnh sát đi, chúng ta cứ đợi cảnh sát tới rồi tính tiếp."