Người Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Lượt đọc: 3536 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 666
Tin tức tiêu điểm

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau, sáng sớm, tại sân sau nhà họ Thái.

Dương Thần vừa thực hiện bài tập mở rộng ngực, vừa ngáp dài đi ra từ phòng ngủ của Thái Nghiên.

Tối hôm qua sau khi đưa Huệ Lâm về nhà, vốn dĩ hắn muốn chạy tới đây tìm Thái Nghiên ân ái một chút. Dù sao cũng đã vài ngày không gặp, trong lòng cứ nhớ nhung thân thể mềm mại đầy đặn của nàng, nhưng không ngờ Thái Nghiên lại chạy sang ngủ cùng với Thái Ngưng.

Bản thân hắn lại không tiện, lần đầu tới nhà họ Thái mà đã vào phòng ngủ chung với hai chị em thì kỳ quá, đành thuận nước đẩy thuyền, một mình chịu đựng qua đêm.

Đi vào phòng khách, người làm đã chuẩn bị xong bữa sáng, vợ chồng Thái Vân Thành và Khương San đã đang dùng bữa.

Thấy Dương Thần đi ra, Khương San hớn hở nói: "Dương Thần, mau lại ăn đi, sao lại dậy sớm thế, không nghỉ ngơi thêm chút nữa?"

Dương Thần vẫn còn hơi không quen với thái độ thay đổi này của mẹ vợ, hắn cười ngượng nghịu: "Bác gái, vốn dĩ nên ở lại cùng hai bác thêm chút nữa, nhưng ở Trung Hải con còn vài việc gấp cần xử lý, hai ngày nữa là phải về rồi, lát ăn cơm xong con phải đi ngay."

"Gấp gáp thế sao?" Khương San nói với vẻ tiếc nuối, rồi lại tiếp lời: "Cũng đúng, người trẻ tuổi như con chắc chắn có rất nhiều sự nghiệp cần phải làm, bác hiểu mà."

Thái Vân Thành hừ hừ lầm bầm: "Sự nghiệp, ngoài đàn bà ra thì còn sự nghiệp gì nữa..."

Khương San vỗ mạnh vào vai chồng, trách móc: "Ông nói cái gì đấy? Có ai làm cha vợ mà nói con rể mình như thế không hả?"

Thái Vân Thành trừng mắt nhưng cũng chẳng có tí uy phong nào.

Khương San cũng không còn tâm trí ăn sáng tiếp, vừa nghĩ vừa nói: "Dương Thần à, con và mẹ con đều ở Trung Hải, vậy cụ Dương lão ở Yên Kinh chẳng phải sẽ rất cô đơn sao? Theo bác biết, tướng quân Dương Phá Quân và em trai con là Dương Liệt bình thường cũng ít khi về nhà. Hay là sau này bác thường xuyên qua thăm hỏi cụ ông nhé? Có lẽ có thể để Ngưng nhi thường xuyên qua thăm? Nghiên Nghiên mấy ngày nữa cũng sẽ về Trung Hải, nhưng Ngưng nhi ở lại Yên Kinh thì cũng không sao."

"Thôi đi, bà cứ nghĩ mấy chuyện này làm gì", Thái Vân Thành cũng thấy ngại.

Dương Thần chỉ cười không đáp, cũng chẳng muốn giải thích gì với Khương San.

Đúng lúc này, Thái Ngưng và Thái Nghiên cùng nhau đi ra. Thái Ngưng thì vẫn bình thường, còn ánh mắt Thái Nghiên nhìn Dương Thần tràn đầy vẻ khoái chí tinh quái sau khi đã trả thù được.

"Tối qua ngủ ngon chứ?", Thái Nghiên vòng tay ôm lấy cổ Dương Thần từ phía sau, cười rạng rỡ hỏi.

Dương Thần biết thừa Thái Nghiên cố tình làm mình "vồ hụt", cười khổ nói: "Cần thiết vậy không? Tối qua anh là có việc chính sự mới đột nhiên rời đi. Hơn nữa, trốn được một lúc, chẳng lẽ sau này còn trốn được mãi sao?"

"Ai bảo anh nửa đêm nói đi là đi, chẳng lẽ không biết có người sẽ lo lắng à, đồ xấu xa", Thái Nghiên nhéo mặt Dương Thần từ phía sau, bĩu môi nói.

Khương San vội ngăn lại: "Nghiên Nghiên, con làm gì đấy, sáng sớm ra lại đi nhéo mặt Dương Thần?"

"Mẹ, sao mẹ lại bênh anh ấy", Thái Nghiên bất mãn nói.

"Có con gái nhà ai như con không, phải dịu dàng chút, học tập chị con nhiều vào, cũng may Dương Thần chịu lấy con, không thì đúng là không biết gả vào nhà nào nữa", Khương San phiền não dạy dỗ.

Dịu dàng? Nghe lời Khương San, Dương Thần không nhịn được mà nhìn sang Thái Ngưng đang ngồi bên cạnh...

Sau khi ngồi xuống, Thái Ngưng vẫn luôn tao nhã uống cháo, không nói lời nào, thế nhưng dưới gầm bàn, một chiếc giày của Thái Ngưng đang giẫm lên mũi chân Dương Thần...

Một bữa sáng ăn mà khổ sở không sao kể xiết, hai chị em này cứ như nước với lửa, tóm lại là cả hai bên đều không dễ đối phó.

Sau khi cáo biệt nhà họ Thái trong bộ dạng chật vật, Dương Thần lập tức tới chi nhánh Công ty Giải trí Ngọc Lôi. Hôm qua đã hẹn, sáng nay phải gặp mặt đội ngũ từ châu Âu gửi sang.

Dù nhóm người này là do hắn bảo Ron đi thu gom chuyên phục vụ cho Huệ Lâm, bản thân không có quan hệ trực tiếp, nhưng nếu cứ bỏ mặc không gặp mặt một lần thì cũng quá thiếu tình người.

Thế nhưng, vừa đến dưới tòa nhà của công ty giải trí, Dương Thần đã phát hiện, hình như việc vào trong không phải là chuyện đơn giản...

Chỉ thấy ba tầng trong ba tầng ngoài, vậy mà bao vây kín mít bởi phóng viên và máy quay, hơn nữa còn có không ít xe truyền hình trực tiếp tại hiện trường, dường như là sắp sửa truyền hình trực tiếp một tin tức nóng hổi quan trọng nào đó.

Dương Thần thầm nghi hoặc, chẳng lẽ chuyện giết người ở đây hồi trước bị ai đó truyền ra ngoài rồi? Không đúng, cánh truyền thông tin tức chắc không dám đối đầu với nhà nước, tin tức đó đã bị Cục An ninh đè xuống rồi, chắc chắn là vấn đề khác.

Chẳng hiểu đầu cua tai nheo thế nào, Dương Thần xuống xe, rút điện thoại gọi cho số của Trang Phong.

Vừa thông máy, chưa đợi Dương Thần hỏi tình hình, Trang Phong đã vội vàng nói: "Tổng giám đốc Dương, tôi đang định gọi cho ông đây, chuyện này... chuyện này thật sự quá điên rồ!"

"Anh lại hoảng cái gì, hoảng cái gì cơ chứ, nói rõ xem nào", Dương Thần bực bội nói.

Trang Phong vội kiềm chế cảm xúc, nói: "Tổng giám đốc Dương, vừa mới có một chiếc xe bus từ bên ngoài tới, một nhóm bạn nước ngoài xuống xe đến công ty chúng ta. Họ nói là nhận được lời mời của ông nên tới đợi ông, nhưng không ngờ họ vừa tới, phóng viên đài truyền hình các thứ đã ùa tới rồi. Tôi mới phản ứng lại, hóa ra là bản thân những đại sư như Daniella, Marcus, Rodriguez! Tổng giám đốc Dương, ông thực sự quá thần kỳ, sao có thể mời được tất cả bọn họ đến đây vậy?"

Đại sư? Đại sư gì cơ? Dương Thần suy nghĩ một chút, mới vỗ trán cái "bốp", thì ra là Ron đã hiểu sai ý của mình thành cấp độ quá cao, vậy mà lại giúp Huệ Lâm mời cả một đội ngũ làm việc đẳng cấp đại sư thế giới tới.

Đột nhiên, một phóng viên hiện trường cùng quay phim chạy tới không xa phía sau Dương Thần, chĩa máy quay vào mình rồi bắt đầu đưa tin hiện trường.

"...Thưa quý vị khán giả, ngay trong đêm khuya hôm qua, một chuyến bay quốc tế trông rất bình thường đã hạ cánh xuống sân bay quốc tế Yên Kinh. Điều khó tin là, trong nhóm bạn nước ngoài tới Yên Kinh lần này, lại xuất hiện đồng thời hơn mười nhân vật đẳng cấp đại sư của giới danh lưu quốc tế.

Đại sư trang điểm người Đức Daniella, đại sư thời trang người Pháp Benjamin, đại sư thiết kế ánh sáng sân khấu nổi tiếng Shawn Steve, còn có đạo diễn MV âm nhạc đang cực kỳ nổi tiếng ở châu Âu và Mỹ những năm gần đây Marcus Kevin, vân vân, hơn mười vị đại sư vậy mà lại cùng đáp chuyến bay tới Yên Kinh.

Ngay sáng hôm nay, những vị đại sư có sức hút không thể cưỡng lại này đã tiến vào chi nhánh giải trí tại Yên Kinh của tập đoàn đa quốc gia nổi tiếng nước ta - Ngọc Lôi Quốc Tế. Theo điều tra của phóng viên về tình hình gần đây, rất có khả năng, sự xuất hiện của những vị đại sư này có liên quan mật thiết tới nghệ sĩ cấp ngôi sao mà Ngọc Lôi Giải trí sắp sửa ra mắt, Lâm Tuệ..."

Dương Thần dở khóc dở cười, tình huống đột xuất này không biết là tốt hay xấu, nhưng rõ ràng một điều là danh tiếng của Huệ Lâm sắp sửa bùng nổ rồi.

Mặc dù ngoài tòa nhà bao vây đầy phóng viên, nhưng Dương Thần muốn chen vào vẫn rất dễ dàng, bảo vệ sau khi được dặn dò đã nhận ra Dương Thần nên không ngăn cản.

Dương Thần đi thang máy vào công ty, Trang Phong và những người khác đã đợi sẵn ở cửa thang máy, thấy Dương Thần liền lập tức kích động tiến lên: "Tổng giám đốc, các vị đại sư đang chờ ông trong phòng họp, mau qua đó đi."

Một nhóm quản lý chi nhánh mắt sáng rực lên, dường như đã nhìn thấy tiền đồ xán lạn trong tương lai, hưng phấn không chịu nổi.

Đối với nghệ sĩ mà nói, độ nổi tiếng chính là lợi thế tuyệt đối. Huệ Lâm còn chưa thực sự ra mắt đã tích lũy được lượng lớn sự yêu thích, đầu tiên là sự săn đón của Christina và Liễu Nghiên Hy khi làm giám khảo, giờ lại có thêm nhiều đại sư quốc tế hỗ trợ như vậy, cộng thêm giọng hát thiên phú của Huệ Lâm, muốn không nổi tiếng khắp thế giới cũng khó.

Dương Thần không nghĩ nhiều, ung dung đi vào phòng họp, nhìn thấy một đám người nước ngoài nam nữ già trẻ với màu tóc khác nhau đang ngồi chờ đợi. Laura, người từng gặp tối qua, cũng ngồi trong đó, chỉ là thân phận của cô ta trong đám người này đã coi là thấp nhất, tỏ ra khá rụt rè.

Mọi người nhìn thấy bóng dáng Dương Thần, cùng đứng dậy, khá kích động cúi người chào Dương Thần. Có vài người đã có tuổi, trông đã ngang hàng ông nội Dương Thần rồi, vậy mà cũng như thấy thần tượng, thậm chí kích động đến đỏ cả mắt.

Huệ Lâm cũng đã ngồi bên bàn họp từ sớm, chỉ là cô bé không thông ngoại ngữ, đây là lần đầu thấy nhiều người nước ngoài như vậy nên trước khi Dương Thần tới, cô bé có chút không tự nhiên, gượng gạo.

Trang Phong và những người khác đứng ngoài phòng họp, thở mạnh cũng không dám.

Một nhân viên nhỏ giọng hỏi: "Phó tổng Trang, chúng ta không phải đang nằm mơ đấy chứ? Những đại sư này, tôi chỉ mới thấy trên tạp chí thôi, cơ bản chưa bao giờ tới Hoa Hạ cả."

"Đúng là như nhân vật trong truyền thuyết vậy... Đại sư Daniella đó nghe nói là chuyên trang điểm cho công chúa hoàng gia xuất giá, đạo diễn Marcus đó là người quay MV cho thiên hậu Christina, những người này chỉ cần xuất hiện một người thôi, ước tính phải tốn cả chục triệu tiền phí mời đấy."

"Đừng nói nữa, nghe đi", Trang Phong quát những người này, mọi người mới chăm chú lắng nghe.

Lúc này, Dương Thần đã ra hiệu cho mọi người ngồi xuống, mỉm cười dùng tiếng Anh nói: "Tuy tôi biết các vị ngồi đây đến từ các quốc gia khác nhau, nhưng để tiện lợi, tôi sẽ dùng tiếng Anh. Thế nhưng sau ngày hôm nay, tôi hy vọng mọi người có thể tranh thủ học thêm tiếng Hán, dù sao thì trong vài năm tới, có lẽ phần lớn thời gian mọi người sẽ phải ở lại Hoa Hạ làm việc."

Dương Thần thấy mọi người không có dị nghị gì, cười tà hỏi: "Ron và Kathleen đã hiểu sai ý định ban đầu của tôi. Suy nghĩ của tôi chỉ là phái một đội ngũ tinh anh tới Hoa Hạ, giúp em gái tôi là cô Lâm Tuệ trở thành một ngôi sao giải trí đủ tư cách. Nhưng không ngờ họ lại mời cả các vị tới đây. Tuy nhiên, vì các vị đã tới rồi, chắc hẳn là đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi đúng không?"

Mọi người lập tức gật đầu nói phải, tranh nhau thể hiện thành ý.

"Thưa ngài, đời này có thể được phục vụ cho ngài là vinh hạnh vô cùng", người phụ nữ có vẻ là người dẫn đầu, Daniella cười nói: "Hình ảnh của ngài gần gũi và ôn hòa hơn chúng tôi tưởng tượng nhiều, cảm ơn ngài đã cho chúng tôi cơ hội này."

Dương Thần bật cười: "Sao thế, lẽ nào các người tưởng hình ảnh của tôi là một con ác quỷ hung tàn, gặp mặt là phải tát cho mấy bạt tai hay sao?"

Sắc mặt Daniella cứng đờ, vội cười gượng lắc đầu: "Không phải, thưa ngài, xin ngài đừng hiểu lầm. Những người ngồi đây chúng tôi có được thành tựu hôm nay, phần lớn đều là nhờ sự che chở của ngài. Gia tộc chúng tôi, công ty chúng tôi, không cái nào là không nằm dưới đôi cánh vĩ đại của ngài, chúng tôi nguyện dùng phần đời còn lại để biết ơn sự giúp đỡ vô tư của ngài."

Dương Thần xua tay: "Không cần long trọng thế, nói thật, tôi rốt cuộc đã giúp các người cái gì, bản thân tôi cũng không rõ. Tôi nghĩ, các người nợ tôi ân tình, cũng chỉ là lão già Ron đó cầm tiền của tôi đi đầu tư cho các người làm cái gì đó, hoặc là Solon cùng đám người của hắn cầm quân của tôi giúp các người dẹp loạn phiền phức gì thôi. Những việc này, tôi không quan tâm."

"Dù trong lòng dạ bao la của ngài không nhớ tới chúng tôi, nhưng chúng tôi luôn ghi tạc ân huệ của ngài", đạo diễn Marcus với khuôn mặt dài gầy khiêm nhường nói.

Dương Thần vươn tay kéo Huệ Lâm đang ngồi không dám nói tiếng nào đứng lên, để cô bé đứng cạnh mình, nói với mọi người: "Bản thân tôi không cần năng lực của các người, nhưng em gái của vợ tôi hiện đang định dấn thân vào giới giải trí, em ấy sắp sửa phát hành đĩa nhạc, cũng sẽ tổ chức concert.

Những người ngồi đây, có người làm âm nhạc, nhà sản xuất, cũng có biên đạo múa, đạo diễn video ca nhạc, còn có luật sư, người đại diện vân vân. Tôi hy vọng từ hôm nay, các vị có thể dốc hết sức giúp đỡ cô Lâm này, hãy xem đây là sự báo đáp của các vị đối với tôi."

Huệ Lâm dù không nghe hiểu lắm Dương Thần nói gì, nhưng vẫn thẹn thùng cười, vẫy tay với tất cả mọi người.

Mọi người lập tức thân thiện đáp lại bằng lời hỏi thăm, thể hiện sự nhiệt tình đối với công việc này.

Dương Thần sau đó nói: "Tôi là người vốn không thích nợ người khác, tôi biết, nhiều người ở đây đều là những nhân vật hô mưa gọi gió trên trường quốc tế. Để các người chuyên môn vì một cô gái mà tới Hoa Hạ, mở đường cho cô ấy, là hơi phí phạm tài năng rồi.

Cho nên, hôm nay tôi hứa với các vị tại đây, chỉ cần các người làm việc cho cô Lâm, trong suốt phần đời còn lại của các người, cá nhân, gia tộc, doanh nghiệp của các người, tôi đều sẽ cung cấp sự che chở vô điều kiện."

Mọi người vừa nghe, lập tức hưng phấn cảm ơn liên tục, giống như những đứa trẻ ăn được kẹo, hoàn toàn không giống dáng vẻ mà một người thành công nên có.

Trang Phong và những người ngoài cửa thì hoàn toàn mù tịt, không hiểu Dương Thần đang nói cái gì, che chở với chẳng che chở.

Thế nhưng Daniella và những người khác thì hiểu rất rõ, chỉ cần vị đại nhân này thốt ra hai chữ "che chở", đồng nghĩa với việc sở hữu một tấm thông hành đi khắp giới hắc bạch ở Âu Mỹ. Bất kỳ ai, đừng nói là các tổ chức hắc đạo như Mafia, ngay cả cơ quan an ninh quốc gia, muốn động đến họ cũng đều phải cân nhắc kỹ càng...

Dương Thần đợi mọi người yên lặng xuống, khóe miệng lộ ra một nụ cười lạnh: "Các vị có vẻ rất vui mừng, mặc dù không muốn làm phiền hứng thú của các vị, nhưng tôi phải nói trước: nếu như để tôi biết trong số các người có ai không tận tâm với trách nhiệm của mình, và vì thân phận vốn có của mình mà xem thường em gái tôi, làm việc tỏ ra kiêu ngạo hống hách... tôi tin là các người không muốn biết hậu quả sẽ thế nào đâu."

Câu này vừa thốt ra, tất cả mọi người đều cảm thấy lạnh buốt tận xương tủy, sự vui mừng vừa rồi biến mất tăm, ai nấy đều tỏ ra kinh sợ.

Dương Thần thấy tình hình, cảm thấy cũng vừa đủ rồi, thế là lại trở nên dịu dàng cười: "Được rồi, không nói chuyện khác nữa, điều cuối cùng tôi muốn nói là, ăn ở đi lại của mọi người, kinh phí tôi sẽ bao trọn. Dù tôi biết các người không thiếu tiền, nhưng chúng ta là doanh nghiệp chính quy, thuê các người thì tiền lương, phụ cấp một đồng cũng không thiếu."

"Xin ngài yên tâm, thưa ngài, chúng tôi nhất định sẽ dốc hết sức", Daniella và những người khác phụ họa.

Dương Thần đang định để Huệ Lâm làm quen với họ thêm chút nữa, điện thoại lại rung lên.

Dương Thần suy nghĩ, chẳng lẽ là Đường Uyển một ngày không gặp mình nên tìm mình? Nhưng khi bắt máy lên xem, phát hiện là một dãy số lạ.

Hầu như mỗi lần tới số lạ, đều chẳng có chuyện gì tốt lành, nhưng Dương Thần vẫn phải bắt máy.

"Tìm ai?", Dương Thần hỏi.

Giọng nói phía bên kia điện thoại nghe hơi quen, cảm giác là giọng một người đàn ông trung niên: "Dương Thần, còn nhớ tôi không?"

Dương Thần hồi tưởng lại, lờ mờ nhớ ra giọng nói này, do dự hỏi: "Thủ tướng Ninh?"

"Không tệ, chính là tôi. Tôi nghe nói cậu đang ở Yên Kinh... muốn... tranh thủ thời gian gặp cậu một lần. Vốn dĩ định để thư ký gọi, nhưng cảm thấy tự mình tìm cậu thì tỏ ra thành ý hơn. Thế nào, có thể gặp mặt không?", Ninh Quang Yo vui vẻ hỏi một câu đầy đột ngột.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:665
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.